10
Sau này sẽ thế nào đây? Ký ức của cô ấy sẽ không bao giờ khôi phục được nữa. Càng không thể có chuyện cô ấy nhớ ra tôi.
Nếu vậy, tôi thầm nghĩ, từ giờ chúng tôi không thể bắt đầu lại một lần nữa hay sao? Bắt đầu lại một cuộc sống hoàn toàn mới, một cuộc đời hoàn toàn mới của hai chúng tôi mà thôi.
Ban đêm, hễ tôi đưa tay định chạm vào cô ấy, cô ấy lại tỏ thái độ cự tuyệt. Tôi cố gắng hết sức cư xử thật dịu dàng với cô ấy, như thể sẽ không bao giờ tổn hại đến cô ấy, dù là vết thương nhỏ nhất. Tất nhiên rồi.
Hiện giờ, với cô ấy, tôi không khác gì một kẻ xa lạ. Tuy đã được nghe kể lại rằng tôi và cô ấy đang yêu nhau, nhưng dường như cô ấy vẫn e sợ liệu đó có phải lời nói dối hay không. Đối với cô ấy, tôi chỉ là một bác sĩ đang giúp cô ấy chữa căn bệnh mất trí nhớ mà thôi, không hơn không kém.
Tôi lại tiến hành thôi miên cô ấy. Những lúc cô ấy nhận ra tôi, trống ngực tôi bất giác đập liên hồi. Dường như việc thôi miên khiến cô ấy tìm lại được tình yêu dành cho tôi. Thế nhưng, có được cô ấy bằng cách đó nên được gọi là gì đây? Nếu không thôi miên cô ấy, tôi sẽ phải nỗ lực để chinh phục trái tim cô ấy một lần nữa.
Thế nhưng, nếu tôi thành công trong việc theo đuổi cô ấy và khiến cô ấy yêu tôi, vậy thì cách làm này có gì khác so với thôi miên đâu? Nó khác gì tẩy não cơ chứ? Và nhất là, khác biệt giữa hai trạng thái có ý thức và không ý thức ra sao? Cho dù nói chuyện trong trạng thái có ý thức, thì đằng nào cũng sẽ gây ảnh hưởng vô thức và bị phản hồi một cách có ý thức. Không phải đều giống nhau cả sao? Tôi cũng không biết nữa.
“Em muốn đi làm.”
Thời điểm cô ấy thốt ra điều này cũng chưa được bao lâu. Tôi cố vờ như mình không nhận ra hồi chuông cảnh báo rằng cô ấy đang muốn trốn. Lúc nói câu ấy với tôi, để ra vẻ tự nhiên, cô ấy đã đưa lưng về phía tôi và cất tiếng nhằm mang lại cảm giác bình thường nhất có thể. Nhưng vốn dĩ cô ấy khá vụng về, nên hoàn toàn không thể tự nhiên được.
Có một quán cà phê mới mở gần đây, không gian ở đó rất dễ chịu – một quán cà phê mang phong cách khoáng đạt của vùng bờ biển Tây Mỹ, như Los Angeles. Cô ấy đã tới đấy làm việc được hai tuần và rồi bắt đầu đem lòng yêu thương một kẻ xa lạ. Thật dễ dàng làm sao! Đối phương cũng rất thích cô ấy. Người đó chính là chủ quán cà phê kia.
Một ngày, người đàn ông đó đã tìm đến gặp tôi. Ngay khi cô ấy vừa ra ngoài. Tôi đã mời anh ta vào phòng mình.
Đó là một người đàn ông điềm tĩnh. Anh ta tự giới thiệu mình tên là Wakui. Đôi mắt tinh tường thấp thoáng giấu sau lớp kính cận và một gương mặt điển trai. Bộ trang phục khoác trên người anh ta cũng không hề rẻ tiền. Và khác hẳn vẻ hào nhoáng bóng bẩy của quán cà phê kia, anh ta chỉ yên lặng, tiếp tục nhìn tôi. Người đàn ông ấy đã từng ly hôn một lần và sống độc thân cho đến tận bây giờ, cũng chưa từng có con với người vợ trước. Ngoài ra, anh ta còn có hai cửa hàng cùng tên ở một địa điểm khác, tất cả đều do chính anh ta điều hành.
Trong tôi bỗng trở nên trống rỗng.
“Sự tình thật sự rất phức tạp. Chúng tôi vẫn chưa xác lập quan hệ chính thức, vì tôi nghĩ mình phải cạnh tranh công bằng với anh.”
Thật ư? Tôi dập tắt ngay suy nghĩ vừa mới thoáng qua trong đầu ấy. Người đàn ông tên Wakui này có vẻ muốn nói chuyện tử tế. Nếu đã vậy, tôi cũng phải tạm thời giấu đi sự xấu xa trong lòng mình.
“Tôi phát hiện có vô số vết thương chằng chịt trên cổ tay cô ấy. Anh có thể nói cho tôi biết quá khứ của cô ấy được không?”
Đón nhận cái nhìn đầy vẻ nghiêm túc của người đàn ông kia, tôi phải đáp trả thế nào đây?
Nhiệt độ cơ thể tôi tăng lên. Tiếng gầm rú như cười nhạo bỗng kéo đến trong lòng và rồi tôi để cho niềm vui đen tối ấy nhấn chìm bản thân mình.
‘Anh có sẵn sàng khoan dung với quá khứ của cô ấy hay không? Cô ấy có một người cha nghiện ma tuý và một người mẹ nghiện rượu. Cô ấy đã bị cha dượng cưỡng bức và còn là người phát hiện ra thi thể của người mẹ tự kết liễu bản thân mình. Cô ấy từng hành nghề gái bán hoa, từng bị sập bẫy của kẻ khác và phải phục vụ đến mười lăm gã đàn ông cùng một lúc. Đã năm lần cô ấy tìm cách tự tử, nhưng cả năm lần đều không thành. Anh hãy thử nghĩ xem lũ súc sinh ấy đã chơi đùa thân xác cô ấy đến mức nào cơ chứ? Hành động vô nhân tính của những thằng đó, từng chút từng chút một đều in hằn trong tâm trí cô ấy. Nhưng giờ đây, chính vì đã mất đi toàn bộ ký ức, cô ấy mới trở nên bình thản đến vậy. Anh chưa thực sự hiểu rõ cô ấy đâu. Chỉ có tôi thôi. Chỉ có tôi mới có thể ở bên cạnh cô ấy. Tại sao ư? Vì tôi cũng là một kẻ xấu xa, còn anh thì không phải vậy. Nếu không phải là kẻ có góc tối trong tâm hồn như tôi thì sẽ chẳng bao giờ anh làm nổi cái vai trò bạn đời của cô ấy đâu. Anh có thể sẽ bỏ chạy khỏi nơi này ngay lập tức, trong khi vẫn đang mặc trên mình cái áo len dài tay đầy phong cách ấy đấy.’
Thế nhưng, tôi đã không hề nói như vậy. Tôi không thể kể ra sự thật được. Không phải vì lòng hy sinh cao thượng. Mà vì gì ấy nhỉ?
Có lẽ, tôi có thể đoán được.
Anh ta nói bằng tông giọng trầm thấp và chậm rãi.
“Chắc chắn cô ấy đã từng bị đàn ông bạo hành. Cưỡng bức hay đại loại như bị nhiều gã đàn ông tấn công cùng một lúc. Tôi nói như thế có đúng không?”
Tôi phải tỏ vẻ thế nào nhỉ. Tôi sẽ không nói gì hết cả. Cô ấy hiện giờ đã quay về vạch xuất phát và cô ấy nên được hưởng hạnh phúc. Tôi không ý thức được tại sao bản thân mình lại có ý nghĩ ấy. Đến bước này rồi, tôi muốn trở thành người tốt hay sao? Thế nhưng người đàn ông này cứ như đọc được biểu tình của tôi vậy. Dường như anh ta đã nhìn thấu nội tâm tôi.
Anh ta thở hắt ra, sâu đến mức không thể sâu hơn được nữa.
“Ra là vậy. Nếu chỉ có như vậy, thì tôi có thể yên tâm rồi.”
Tôi đưa mắt mụ mẫm nhìn nụ cười thoáng qua trên đôi môi anh ta.
“Điều tôi sợ là cô ấy đã làm tổn thương một ai đó. Nghĩa là có tiền án tiền sự hay gì đấy. Trong trường hợp mất trí nhớ, những chuyện như thế đều có khả năng xảy ra, phải không? Nếu vậy, tôi sẽ cùng cô ấy bù đắp cho nạn nhân hoặc gia đình nạn nhân. Việc đó không thành vấn đề. Nhưng đâu phải mất mát nào cũng có thể bù đắp nổi, và bởi thế, đó sẽ là bi kịch với cả cô ấy và đối phương.”
Toàn thân tôi rệu rã. Tôi cứ mải nhìn người đàn ông ấy.
“Anh là…”
“Lúc nãy tôi đã nói rồi. Tôi là chủ quán cà phê nơi cô ấy đang làm việc.”
Nói xong, anh ta liền mỉm cười, vẽ lên những nếp nhăn nho nhỏ nơi đuôi mắt. Chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ của người đàn ông này nhỉ? Phải chăng chính anh ta cũng đang ôm trong mình một vết thương lòng nào đó. Chính vì vậy, anh ta mới có thể dễ dàng chấp nhận cô ấy như vậy?
“Còn một điều nữa.”
Tôi làm động tác ngăn anh ta nói tiếp. Nếu điều đó do chính anh ta thốt ra, chi bằng hãy để tôi tự nói.
“Quan hệ giữa tôi và cô ấy phải không? Thú thật, chúng tôi đã qua lại với nhau từ trước. Nhưng như anh cũng thấy đấy, cô ấy của hiện giờ không còn yêu tôi nữa… Vì vậy, tôi không có quyền níu giữ cô ấy.”
Giọng tôi không hề run rẩy, có phải không? Người đàn ông ấy gật đầu, rồi đứng dậy và định bước ra khỏi phòng. Cứ như thể kể từ giờ trở đi, anh ta sẽ không bao giờ phải bận tâm đến kẻ thất bại là tôi nữa.
“Xin hãy nhắn lại với cô ấy rằng ngay cả cô ấy cũng không cần đến đây nữa đâu. Cô ấy hãy cứ vậy mà ở lại sống trong nhà anh.”
Trước lời nói đó của tôi, người đàn ông gật đầu một lần nữa. Nếu phải đối diện với gương mặt đáng thương của cô ấy, tôi cũng không biết mình sẽ trở nên như thế nào.
Những việc sau đó tôi không còn nhớ rõ. Hình như có mùi rượu vương vãi khắp tấm thảm trải sàn. Cũng từng có lúc tôi ngồi lì trên ghế ngoài công viên. Thậm chí tôi đã câu nệ đến mức ngồi vào giữa hai cây đinh được đóng trên chiếc ghế đó. Mình sẽ tuyệt đối không rời khỏi chỗ này – vì cứ nghĩ như vậy, nên tôi mãi mãi chẳng thể di chuyển được. Có lẽ chính cảnh sát đã cưỡng chế tôi về nhà. Điều tôi vẫn còn nhớ được như in là lúc đứng trước quán cà phê của Wakui và nhìn thấy bóng dáng với mái tóc buộc gọn lên cao của cô ấy đang mang chiếc tạp dề, tươi cười làm việc. Khoảnh khắc ấy, đôi chân của tôi như nhũn ra, ngay cả việc đứng thôi cũng đã khó khăn vô cùng. Tôi buộc phải nắm lấy thanh chắn đã rỉ sét bên đường để chống đỡ cả người. Nước mắt rơi tự bao giờ, tôi cũng không biết nữa.
Phải chăng đó chính là báo ứng cho kẻ đã dám thay đổi quá khứ của người khác, kẻ đã dám chống đối thần linh. Ráng lê được vài bước ra một nơi khác, tôi bắt đầu nôn mửa. Tôi muốn nói cho cô ấy biết mình yêu cô ấy nhiều thế nào. Không biết tự bao giờ cô ấy đã nắm trọn trong tay cả thế giới của tôi. Từ trước đến nay, chưa từng có chuyện tôi yêu một ai sâu sắc đến vậy. Chỉ mới tưởng tượng ra cuộc sống giản dị nhưng yên bình của cô ấy bên cạnh Wakui từ giờ cho đến hết cuộc đời, tôi đã cảm thấy đau thắt ruột gan. Cứ vài phút một lần, cảnh tượng cô ấy và Wakui đầu ấp tay kề lại tra tấn tâm hồn tôi.
Tôi nôn mửa đến nghẹn cả họng. Nỗi đau khổ xen lẫn cảm giác nhẹ nhõm vây lấy tôi. Nếu bản thân cứ như vậy mà chết đi thì sẽ hay biết mấy. Không thể hít thở được thì sẽ chết nhanh thôi. Miệng tôi cứ trào ra những thứ ghê tởm hòa lẫn với nước mắt, và rồi tôi ngã quỵ, trong tâm trí cứ mãi vang vọng một ý nghĩ: Nếu có thế chết đi thì hay quá!