5
Một lần nữa, cuốn hồi ký lại đột ngột kết thúc.
Miyazaki Tsutomu ư? Bọn Người Chuột ư? Gì cũng được. Điều mà tôi muốn biết không phải những thứ này. Mà là tại sao trong cái va-li kia lại chứa thi thể của một người phụ nữ.
Tốt hơn cậu nên tránh xa ư? Hàm ý gì đây nhỉ? Gã này đang thu thập thông tin về các vụ án ư? Tại sao? Và mục đích là gì chứ? Giờ tôi nên làm thế nào đây?
Chuông cửa bỗng reo vang. Tim tôi đập nhanh đến nhức nhối. Tiếng chuông đó chính là của căn phòng này. Tôi nhìn xác người phụ nữ nhét trong va-li rồi lại đưa mắt nhìn cánh cửa.
Cuối cùng, tôi cẩn thận đóng chiếc va-li lại sao cho không gây ra tiếng động, rồi kéo nó đem giấu dưới gầm giường. Ổ khóa cửa thì sao nhỉ? Tốt hơn cứ để mặc nó im lìm như thế. Nhưng tôi chẳng thể nghĩ ngợi gì thêm nữa. Nắm cửa đang chuyển động lạch cạch, ổ khóa được thứ gì đó tra vào và rời ra. Tim tôi đau điếng. Đáng lẽ phải chạy trốn, nhưng tôi cứ chôn chân đứng đó, không thể chuyển động nổi. Hình như hàng cây bên ngoài cửa sổ cũng đang muốn xông vào. Rồi cánh cửa mở ra.
Ánh sáng của ngọn đèn bên ngoài lọt vào căn phòng tăm tối. Người xuất hiện là một gã đàn ông, hai vai ướt đẫm, đang hướng mắt nhìn tôi với vẻ mặt không chút biểu cảm.
Chỉ có vài giây thôi, nhưng lại khiến tôi nghĩ rằng đã hàng phút đồng hồ trôi qua. Cổ họng bông trở nên khô khốc. “Có chuyện gì vậy?”
Tôi đã hỏi như thế, và cũng chỉ có thể thốt ra mấy lời lẽ như vậy. Người đàn ông vẫn tiếp tục nhìn tôi với vẻ mặt không biểu cảm. Gã ta mặc một chiếc áo khoác đen và trạc độ tứ tuần. Cuối cùng, người đàn ông cũng lên tiếng.
“Anh sao rồi?”
“Sao ư?”
“Thôi vậy… Không thể thế này được. Chúng ta cùng rời khỏi đây thôi. Tốt hơn là hãy nhanh chân lên.”
Gã đàn ông chìa cái ô ra, nó làm bằng nilon và đã nát bươm cả. Tôi chợt nghĩ đến cái va-li đang ở dưới gầm giường. Không thể để nó lại đây được.
“Không, tôi…”
“Đằng nào chúng ta cũng không thể nói chuyện ở đây được. Nói sao nhỉ? Vì ở đây có lắp máy nghe trộm.”
“Hả?”
Gã đàn ông đưa ngón tay lên môi, ra dấu động tác suỵt. Ngón tay gã thon dài.
“Trước hết, phải nhanh lên cái đã.”
Tôi mở cây dù lên, vừa nhìn theo lưng gã đàn ông kia, vừa bước đi. Một chiếc xe hơi màu trắng đầy bùn đất nhưng trông rất sang trọng.
“Vào trong rồi hãy nói. Giờ chúng ta sẽ rời khỏi đây.”
Tôi mở cửa xe phía sau và ngồi vào, sau đó gã đàn ông kia cũng ngồi vào ghế lái. Tại sao dây an toàn siết chặt đến thế nhỉ? Tôi định nới lỏng ra nhưng không tài nào tháo được.
“Vì tôi không muốn chúng ta đánh nhau trong mưa.”
Gã đàn ông nói trong khi mắt vẫn nhìn về phía trước.
“Hả?”
“Anh Kozuka Ryodai. Trước hết chúng ta cứ đi đã.”
Tôi hít một hơi. Chắc gã ta không ngốc đến vậy chứ?
“Anh đang nói gì thế? Anh nhầm rồi… Tôi hiểu ra rồi. Tôi sẽ giải thích cho anh nghe từ đầu.”
“Kiểu này á? Có phải anh lại định bảo rằng mình không phải là Kozuka Ryodai không? Anh cũng lì lợm đấy nhỉ?”
Không thể giao tiếp với con người này được. Nhưng tôi chẳng tài nào tháo được dây an toàn, thậm chí còn không thể cử động.
“Không phải đâu. Tôi không phải Kozuka. Tuy rằng rất phức tạp, nhưng hãy lắng nghe tôi giải thích. Thân phận của tôi…”
“Thân phận ư?”
“Đúng vậy. Tôi đã tự thay đổi thân phận của mình. Chính xác là tôi đã hoán đổi thân phận của mình với Kozuka Ryodai.”
“Hoán đổi? Nghĩa là sao?”
“Đúng lúc tôi đang cần có một thân phận mới, vô tình tôi lại có được giấy tờ tùy thân của anh ta.”
“Giấy tờ tùy thân sao? Ghê nhỉ!”
Tôi định tháo dây an toàn ra.
“Không phải vậy đâu. Tôi hiểu điều anh đang muốn nói. Nhưng… trong căn phòng đó có một cuốn hồi ký của gã Kozuka Ryodai mà các anh đang tìm kiếm.”
“Đúng rồi.” Chiếc xe lăn bánh đi. “Chính anh đã viết nó nhỉ?”
Một lần nữa, tôi lại thở hắt ra. Không thể giao tiếp với kẻ ngu xuẩn thế này được. Gã đàn ông kia như đang đóng kịch vậy.
“Không phải thế đâu. Trước tiên, tôi sẽ giải thích từ đầu cho anh hiểu. Sau đó nếu được thì anh hãy cho tôi xuống xe.”
Tôi đưa chân đá ghế lái của gã đàn ông từ đằng sau.
“Thấy tôi lịch sự rồi lấn tới hả? Tốt hơn anh nên dẹp mấy trò phá phách ấy đi. Đây là bức thư anh đã gửi đến cho chúng tôi. Có muốn đọc lại không?”
“Thư ư?”
“Chắc anh định bảo đó cũng không phải do anh viết chứ gì? Nhưng anh không thể trốn thoát được nữa đâu.”
BỨC THƯ
Trước tiên, tôi thành thật xin lỗi cậu.
Tôi nghĩ có lẽ bây giờ cậu đang bị một người đàn ông dẫn đi thay cho Kozuka Ryodai, bởi bọn họ cho rằng cậu chính là Kozuka Ryodai.
Trông cậu như đang bị mắc chứng hoang tưởng: mặc dù mình là Kozuka Ryodai nhưng lại cứ liên tục phủ nhận rằng không phải.
Nếu là trong phim hay truyện tranh thì tình tiết này có vẻ quá quen thuộc, nhưng thực tế không thể có chuyện như vậy được. Trước đây, cậu từng có một gương mặt khác, nhờ phẫu thuật chỉnh hình mà gương mặt ấy đã thay dôi. Tôi muốn cậu hãy cứ yên tâm. Những hiểu lầm về cậu rồi cũng sẽ được gỡ bỏ hoàn toàn khi đến bệnh viện mà thôi, bởi ở đó có lưu lại hồ sơ về ADN của hắn ta. Nhưng như thế không có nghĩa là tôi đồng tình với cậu. Vì vậy điều đầu tiên tôi mong muốn ở cậu là cậu hãy cố gắng phục tùng. Đừng gây phiền hà gì cho người đàn ông đến đón cậu đi.
Tại sao tôi lại bắt cậu làm thế ư? Có lẽ cậu đang tự hỏi mình như vậy. Nhưng đây chỉ là một phần của cả câu chuyện dài mà thôi. Vậy nên tốt hơn cậu hãy cứ yên tâm. Sau khi vào bệnh viện, sớm thôi, cậu sẽ được thả ra ngay lập tức. Chỉ mất có một tuần chờ kết quả giám định ADN, trong khoảng thời gian đó, hãy cứ tiếp tục làm người thay thế Kozuka giúp tôi là được.