Ngăn Kéo Trên Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

14

“Xin hãy cho tôi thuốc!”

“Chẳng phải tôi bảo là đã đưa thuốc cho anh rồi hay sao?”

Vị bác sĩ lặp đi lặp lại y nguyên những lời lẽ khi trước.

“Vậy thì, xin hãy cho tôi một liều thuốc khác… Bóng cây phía ngoài khung cửa sổ, ôi không, tiếng kêu…”

“Tiếng kêu ư?”

“Yukari… cô ấy đã thốt ra những tiếng kêu ghê tởm.”

Vị bác sĩ chỉ đứng đó lặng thinh nhìn tôi. Phải chăng tôi đã khiến anh ta trở nên tĩnh lặng vậy không?

“Lúc ở trên giường, cô ấy thường thốt ra những tiếng kêu ghê tởm. Mỗi lần nghe thấy âm thanh ấy, bao hình ảnh lại hiện về trong tôi. Những ký ức về đám đàn ông khốn nạn đang giơ máy ảnh kỹ thuật số chụp lại bộ dạng rên rỉ trên giường của cô ấy. Một trong số đó, không hiểu sao lại có cả tôi nữa?”

Gương mặt vị bác sĩ bỗng trở nên méo mó, thật đáng sợ.

“Đó thật sự là anh ư?”

“Không đúng. Không phải vậy. Hình như đó chỉ là ấn tượng khi tôi xem một bộ phim mà thôi. Chắc chắn đó không phải tôi. Nhưng chúng lại giống hệt với những cảm giác dâng trào lên trong tôi lúc nhớ tới mẹ và em gái. Ôi không, những điều đó có lẽ chẳng liên quan tới tôi chút nào.”

“Chắc do anh đang bị khủng hoảng thôi.”

“Sau đó, chân của em gái…”

“Chân ư?”

“Không, không,… Nhưng đó là gì vậy?”

Tôi hỏi rồi chỉ tay vào tường – bức tường trắng toát mà tôi không hề muốn nhìn thấy.

“Cái móc đó là gì vậy? Cái móc sắt ấy. Tại sao lúc nào nó cũng treo ở đó vậy. Cái vòng tròn kia kìa?”

“Anh bình tĩnh lại đi.”

“Tôi không thể nào bình tĩnh được. Làm ơn cho tôi thuốc đi mà. Thuốc trong cái vòng tròn kia ấy…”

“Trong vòng tròn kia ư?”

“Tôi nghĩ Yukari đang ở trong đó. Cơ mà cái quái gì vậy?”

Tôi túm lấy áo blouse trắng của bác sĩ. Chẳng những không né tránh mà ngược lại, vị bác sĩ còn dán mặt sát tôi hơn.

“Đó là thứ mà anh làm ra đấy.”

Tôi mờ mịt nhìn bác sĩ.

“Tôi ư?”

Bác sĩ vẫn nhìn thẳng vào tôi.

“Sẽ chẳng có ai thèm làm thứ đó đâu. Lần đầu nhìn thấy nó, tôi cũng rất ngạc nhiên. Nhưng rồi tôi bắt gặp cảnh tượng anh đột nhiên tỉnh dậy lúc nửa đêm và buộc dây vào cái móc đó. Anh làm thế để ngăn tôi bước vào căn phòng này… Anh đã nhớ ra chưa? Anh đã mỉm cười như thể đó chỉ là một trò đùa trước khi chìm vào giấc ngủ mê man lần nữa.”

“Thế à?”

“Nhưng mà tôi nghĩ mình có thể hiểu được cảm xúc của anh.”

Vị bác sĩ vẫn để cho mặc tôi nắm chiếc áo blouse trắng trong tay và nói bằng giọng điệu vô cùng thân thiết.

“Giữa tôi và anh là quan hệ bệnh nhân và bác sĩ. Phải không? Thế nhưng, nếu cho tôi phát biểu ý kiến dưới góc độ của một cá thể độc lập không liên quan gì tới anh, tôi sẽ nói rằng anh không sống yên ổn được đâu, tôi nghĩ vậy đấy.”

“Hả?”

“Anh không thể sống yên ổn được đâu.”

Người trợ lý vẫn luôn im lặng suốt từ đầu đến giờ bắt đầu nhìn vị bác sĩ với vẻ lo lắng khó hiểu. Và rồi bác sĩ lại tiếp tục.

“Ngày trước, khi em gái bị rơi xuống vực, anh đã phải chịu sự tổn thương, giống như những gì mẹ anh đã gây ra cho anh. Tất nhiên anh không tự ý thức được rõ ràng nhưng chính phần tăm tối trong con người anh đã thức tỉnh cái cảm giác sợ hãi sẽ lại tổn thương ấy… Điều này, chắc anh nhận ra được chứ nhỉ?”

“Đúng vậy. Tôi không biết bản thân mình là ai. Vì vậy tôi đang cố tìm lại quá khứ ấy. Đã bao lần tôi gắng sức tưởng tượng và cố lần theo hết cảnh tượng này đến cảnh tượng khác. Giờ đây, tôi đang cảm thấy rằng mình gần như đã chạm được vào nó.”

Vị bác sĩ gật gù.

“Sau này, anh đã bị đưa vào một trung tâm hỗ trợ trẻ em và được tiếp nhận điều trị ở đó. Thế nhưng, thực tế anh vẫn chưa khỏi bệnh. Hãy nói tới những phần trong cuốn hồi ký mà anh chưa đọc nhé. Anh đã được một bác sĩ nhận nuôi, nhưng ngày này qua ngày khác, anh đều phải sống dưới sự giám sát chặt chẽ. Mỗi khi có người tiếp cận anh, anh lại cảm thấy sợ hãi. Có lẽ trong anh tồn tại thứ gì đó có thể gây thương tổn cho người khác. Tuy nhiên, đây chỉ là ngụy biện mà thôi. Anh căm ghét thế giới này. Cái thế giới đã xô đẩy anh vào tình cảnh khốn khổ. Ấy vậy mà, anh lại trở thành bác sĩ tâm lý. Tuy bề ngoài là kế tục sự nghiệp của người cha nuôi trầm tĩnh làm bác sĩ nhưng thực chất, anh luôn mong muốn được cứu giúp những người giống như mình. Tuy nhiên, không ai khiến anh cảm thấy phù hợp cả. Và rồi, anh… đã gặp cô Yukari.”

Vị bác sĩ tiếp tục. Với nét mặt vô cảm.

“Chuyện sau đó anh đã biết rồi nhỉ. Anh đã bị cô ấy thu hút mãnh liệt. Tình cảm ấy lung lạc khiến anh dần chao đảo. Tuy nhiên, anh cũng biết cô ấy rốt cuộc chỉ là hình ảnh phản chiếu của mẹ mình thôi. Nghĩa là anh đã lợi dụng cô Yukari để viết lại quá khứ của chính anh. Nếu chữa khỏi cho cô Yukari, nếu có thể chống lại cuộc đời theo cách đó, đồng nghĩa với việc anh cũng được cứu rỗi. Đúng không? Chẳng phải anh định thay đổi cuộc đời tăm tối, ngột ngạt này thành một thứ khác ư?”

“Có lẽ là vậy. Nhưng thực sự tôi đã yêu Yukari. Ngay cả tôi cũng không hiểu được lý do tại sao.”

“Đúng thế. Ngay cả anh cũng không hiểu. Vì vậy, nếu cô Yukari có thể hồi phục, đó thực sự là một chuyện đáng mừng. Đương nhiên anh yêu cô Yukari, chỉ cần điều đấy thôi, cho dù lý do có là gì đi chăng nữa, điều đó vẫn đúng, vâng, biện pháp để anh cứu được cô Yukari chỉ có một. Thế nhưng, đây không phải là điều tôi đang muốn nói. Anh có bao giờ nghĩ tại sao cô Yukari lại thắt cổ hay không?”

“Cái đó thì…”

“Chính là tại anh.”

Người trợ lý đặt tay lên vai vị bác sĩ. Thế nhưng bác sĩ vẫn tiếp tục nói.

“Những lần tự sát không thành trước đây, cô ấy đều chọn cách thức tiêu cực là cắt cổ tay. Nói cách khác, đó là dấu hiệu cầu cứu sự giúp đỡ từ ai đó. Thế nhưng lần cuối cùng, cô ấy lại thắt cổ. Bắt chước y hệt mẹ cô ấy. Tôi cho rằng đó là hậu quả của việc anh đã nhồi nhét hết phương pháp chữa trị này đến phương pháp chữa trị khác vào đầu cô ấy, gây ảnh hưởng lớn đến não của cô ấy. Chính vì não bị ảnh hưởng nên khi có ý định tự sát, suy nghĩ của não đã chuyển từ cắt cổ tay sang thắt cổ. Thế nào? Hoàn toàn có khả năng đó đúng không?”

Ánh mắt hai chúng tôi giao nhau. Đúng là thế thật, tôi nghĩ. Nếu không có tôi, cô ấy sẽ không chết. Ngày trước điều trị ở chỗ Yoshimi, chẳng phải cô ấy vẫn sống được đấy sao. Tôi gật đầu nhưng vẻ mặt không biểu cảm của vị bác sĩ vẫn không hề thay đổi.

“Hãy thử nhớ lại xem. Lúc cô Yukari đến phòng khám của anh…”

“Tôi không thích. Mỗi lần hồi tưởng lại chuyện đó, não tôi lại giống như đang bật công tắc vậy. Xin anh hãy cho tôi thuốc. Tôi cầu xin anh đấy.”

“Hãy tưởng tượng về sự tuyệt vọng lúc ấy. Sau đó, hãy nhớ lại thời khắc cô Yukari tự kết liễu đời mình.”

“Không, tôi không thích.”

“Anh đã không thể cứu giúp được những người cần phải cứu trên thế gian này. Nếu là anh, tôi sẽ không sống nổi. Anh đã theo đuổi cô Yukari đúng không? So với anh của bây giờ, tôi lại thấy mình đồng cảm với anh lúc anh mộng du làm cái vòng bằng sợi dây kia hơn.”

“Đưa thuốc đây!”

“Hôm nay, dừng lại ở đây thôi.”

“Thuốc!”

Vị bác sĩ rời khỏi và cánh cửa khép lại. Cảm giác bức bối khôn tả. Căn phòng này thật ngột ngạt biết bao. Sao lại chật chội thế nhỉ? Tôi đưa mắt hướng về phía bức tường trắng toát, dù vốn không muốn nhìn nhưng tôi lại lỡ nhìn mất rồi. Yukari đang thắt cổ ả đó. Tại sao cô ấy lại nhìn tôi bằng vẻ mặt đó nhỉ? Phải vậy không? Em cũng cho rằng tôi nên chết đi thì tốt hơn sao? Bất chợt, tôi nhận ra người trợ lý vẫn còn ở trong phòng. Cặp mắt kính của anh ta đang bị bẩn.

“Bác sĩ không cho tôi thuốc nữa. Xin anh, làm ơn hãy cho tôi đi.”

“Ừ. Tôi hiểu mà. Tôi có mang theo đây.”

Tôi uống lấy uống để như kẻ lang thang trên sa mạc tìm thấy nước. Thế nhưng chẳng có tác dụng gì cả.

“Cái này là thuốc thật ư?”

“Đúng vậy. Anh đang nói gì thế?”

Chẳng hiểu vì lý do gì, người đàn ông đó lại cười. Tại sao anh ta cứ nhìn tôi bằng ánh mắt ấy cơ chứ? Căn phòng này mới chật hẹp làm sao. Đáng sợ quá. Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Phải kêu lên thôi. Ôi tiếng gì thế này?

Có phải tiếng kêu gào lúc em gái rơi xuống vực do lỗi của tôi không? Hay là tiếng kêu gào của Yukari khi đứng trước máy ảnh kỹ thuật số?

“Có vẻ như anh đã làm cái vòng đó hả?”

“Vâng. Có lẽ thế. Tôi…”

“Lần sau nếu anh muốn làm thế, tôi sẽ để yên cho anh làm.”

“Sao cơ?”

“Đối với anh, cách này chẳng phải tốt hơn sao… Nếu anh tự sát không thành, bác sĩ sẽ kê cho anh một đơn thuốc mạnh hơn. Còn hiện tại, vì nghĩ đến thể chất của anh nên bác sĩ mới buộc phải ngưng lại. Thậm chí dù anh có chết thật đi chăng nữa thì cũng chẳng sao cả.”

“Anh đang nói cái gì thế?”

“Anh có thể an nghỉ bên mộ của cô Yukari… Hai người sẽ vĩnh viễn không chia lìa. Anh đã thấy hình ảnh cô Yukari thắt cổ đúng không?”

“Vâng. Hầu như ngày nào cũng thấy. Cô ấy đang tròng sợi dây vào cổ.”

“Anh cho phép điều này xảy ra ư?”

Người đàn ông đó nhìn tôi chằm chằm. Thật không thể chịu đựng được. Căn phòng này chật chội quá đi mất!

“Nếu là tôi, tôi sẽ tròng cổ mình vào dây trước cô ấy, chỉ như vậy mới có thể ngăn được chuyện bất hạnh xảy ra, đúng không nào?”

Tôi đã thét lên. Không, có lẽ tôi đã làm vậy thật. Đến khi nhìn lại thì người đàn ông kia đã không còn đấy nữa. Tôi đập cửa ầm ầm, dùng thân thể huých vào rồi lại đập cửa tiếp. Không có thuốc ở đây. Cho tôi thuốc đi mà! Căn phòng này chật chội quá đỗi. Cứ thế này, cây cối ngoài cửa sổ sẽ đi xuyên qua và tiến vào mất thôi. Âm thanh gì đây nhỉ? Giọng của tôi thì phải, nhưng sao nó lại thế này được nhỉ? Khắp nơi đâu đâu cũng đều là bóng tối. Và trong bóng tối xâm chiếm khoảng không bên dưới gầm giường kia, nhất định có gì đó. Làm ơn ngừng lại đi. Có phải mẹ đang vui vẻ với đàn ông dưới gầm giường kia không? Phải chăng vì thế nên tôi mới không thể ngủ được? Yukari, tấm hình của Yukari…

cha mẹ mình và cả những con vật, càng ngày càng điên cuồng sưu tầm băng đĩa và truyện tranh. Sự ra đi của những người thân như cha mẹ có thể khiến một đứa trẻ trở nên bất ổn nhưng thời điểm khi ông hắn ta qua đời, hắn ta đã hai mươi lăm tu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.