HỒI KÝ 6
(File thu âm
Trong thư mục chưa công bố)
“Trong mỗi một cá thể đều có bản năng tấn công.”
Đó là giọng của Yoshimi.
“Freud đã khẳng định nguồn gốc của loại bản năng này là năng lực khiến sinh mệnh quay trở về trạng thái không có sự sống ban đầu. Tương tự như hành động đi ngược lại những định lý trong vật lý học. Ví dụ như lực hấp dẫn hay lực đàn hồi. Rõ ràng là thế nhỉ. Nhưng tôi muốn nghĩ tới nguồn gốc của nó ở khía cạnh thu hút con người và các sinh vật sống khác hơn.”
Tiếng loạt xoạt của quần áo vang lên. Có lẽ khi tôi cử động đã khiến máy ghi âm cọ vào lớp vải bên trong túi.
“Chẳng cần nói cũng biết, sinh vật này phải ăn sinh vật khác. Thế nên có bản năng tấn công là đương nhiên vì chúng cần phải bảo vệ mạng sống của chính mình. Tuy nhiên con người giờ chẳng còn mấy người đi săn nữa. Kết quả là bản năng tấn công của loài người theo đó bị chững lại… Khi thực hiện hóa bản năng tấn công, cả dáng vẻ hoặc bản tính con người đều sẽ bị thay đổi. Không chỉ vậy, bản năng tấn công còn liên quan đến cả vấn đề tình dục. Chính hoạt động thâm nhập cũng là một hình thức tấn công. Tôi nghĩ có lẽ đó chính là lý do khiến nam giới thường có khuynh hướng đổ lỗi cho người khác, trong khi nữ giới lại tự đổ lỗi cho chính mình. Tuy nhiên, điều này vẫn còn phải tranh cãi thêm.”
Yoshimi bật cười. Tuy biết chắc ý thức của mình vẫn đang còn tỉnh táo, nhưng tôi không trả lời ông ta.
“Bản năng tấn công ở con người, giống như tin xấu được lan truyền, phát triển vô cùng nhanh chóng. Không thể phân định được trong toàn bộ bản năng của con người, từ đâu đến đâu là bản năng tấn công. Và hơn nữa, bản năng tấn công còn có thể khiến những nhu cầu khác thăng hoa một cách dễ dàng. Chúng ta có thể trở nên điên cuồng vì một thứ gì đó, cũng có thể ca cẩm ở một quán rượu và có thể thăng hoa sức mạnh đến mức không ngờ. Bởi vì đó chính là nguồn năng lượng tối cần thiết. Nhưng con người thường hay sử dụng thứ năng lượng ấy ở dạng thô, chưa được biến đổi qua quá trình thăng hoa. Không ít trường hợp còn áp dụng bản năng tấn công lên chính con người mình thông qua việc tự đổ lỗi cho bản thân. Yukari là một trong trong số này. Dù là người bị hại nhưng cô ấy lại có xu hướng đổ lỗi cho bản thân và rồi tiếp tục làm tổn thương chính mình. Hậu quả của bản năng tấn công không có chỗ phát tác là gây rắc rối cho những kẻ đã tổn thương mình thông qua cơ thể của cô ấy, trả thù bọn chúng bằng cách tự làm đau chính mình. Cậu cũng có xu hướng tương tự đó. Còn với trường hợp của kẻ phạm tội, nên lấy ai làm ví dụ bây giờ?”
“Miyazaki thì sao?”
“Tại sao?”
“Tôi đã điều tra về anh ta. Tại sao một người đàn ông nhút nhát như vậy lại có thể làm ra chuyện tày trời thế được? Ngoài ra, tôi còn điều tra về một người khác nữa, Maeue Hiroshi, kẻ đã giết ba người bao gồm cả đàn ông lẫn phụ nữ – những người hắn ta gặp gỡ thông qua trang web Tự sát.”
“Nghĩa là, nếu hiểu được căn nguyên cốt lõi của những kẻ phạm tội này, bản thân cũng có thể vượt lên chính mình đúng không?”
“Đúng vậy, chuyện Miyazaki đã phó mặc bản thân cho bọn Người Chuột…”
Kể từ giây phút ấy, ý thức tôi bỗng trở nên mơ hồ. Có vẻ thuốc đang bắt đầu ngấm dần.
“Miyazaki đã bị bạo hành đúng không? Những kẻ đã ra tay với cậu ta có lẽ vẫn đang sống hạnh phúc. Cái ác đã lây lan trong con người này, chính vì thế Miyazaki mới tấn công những cô bé vốn chẳng có mối liên hệ gì với mình. Nếu xem xét bản chất phức tạp bên trong trí não Miyazaki dưới một góc nhìn khác, có thể thấy một mạng lưới chằng chịt. Từng cái ác theo đó được lan truyền đi. Ví dụ, một nhà phê bình của một tờ báo nọ hiện đang tham gia thuyết giảng về sự ưu tú của người Nhật và tính thiết yếu của chiến tranh một thời từng là bệnh nhân của tôi. Người đàn ông đó trước đây vốn là một kẻ nhút nhát và thiếu tự tin, nhưng giờ anh ta đã tìm ra con đường đúng đắn để hòa nhập với quốc gia hùng mạnh. Một ví dụ điển hình trong ngành phân tích tâm lý học đấy. Những con người luôn căm ghét chuyện diễn văn diễn thuyết giờ đã trở nên tốt hơn nhiều. Rất nhiều người vẫn sống mà không hiểu hết tính cách của bản thân. Họ không cho rằng mình là một kẻ nhút nhát. Dĩ nhiên không ít người giấu đi bản tính hiếu chiến của mình bên dưới vỏ bọc hiền lành. Như một lẽ tự nhiên, họ luôn ý thức khoác lên mình cái vẻ ngoài thánh thiện.”
Yoshimi lại bật cười lần nữa. Dĩ nhiên, vẫn chỉ có mình ông ta.
“Hãy thử tra cứu trên mạng mà xem. Chúng ta không thể rũ bỏ cái xấu được. Cũng không thể tự ý thức rằng liệu những lời nói vô ý nặc danh của mình có thể ảnh hưởng tới người khác như thế nào. Một khi che giấu bộ mặt dưới lớp vỏ bọc thánh thiện, người ta có thể bộc lộ bản tính hiếu chiến bên trong mình mà không chút do dự. Có khi còn chẳng ý thức được bản tính hiếu chiến ấy nữa chứ. Từ bỏ nó đâu phải là chuyện một sớm một chiều, không thể thành công ngay được.”
Tiếng loạt xoạt của quần áo lại vang lên.
“Có lẽ thuốc đã phát huy tác dụng. Thế nhưng trong trường hợp của cậu, nếu áp dụng tình huống của Miyazaki thì khó lắm. Tôi nghĩ hắn ta không phải bị chứng đa nhân cách, nhẹ hơn cái đó một chút, là tâm thần phân liệt. Trường hợp bị tâm thần phân liệt sẽ luôn tâm niệm bản thân là một người khác, hay nghĩ rằng xung quanh toàn là kẻ thù, thậm chí có người còn tự cho mình là thần thánh. Triệu chứng của bệnh rất đa dạng, nhưng có khi trong đầu sẽ xuất hiện người ra lệnh. Tay phạm nhân đó thường kể lại rằng hắn ta nghe thấy những giọng nói ra lệnh. Tôi cho rằng giữa hắn và kẻ rối loạn cảm xúc từng chịu trách nhiệm chăm sóc hắn ta kia đã có những trò chơi ái tình quá sớm. Nhưng với cậu thì khác. Mặc dù đường hướng không mấy cách biệt, nhưng hoàn cảnh lại không đẩy cậu vào một căn bệnh phức tạp như thế…
“Hiện tại cậu đang muốn tự tử. Thế nhưng tôi nhận ra một điều rằng có khả năng cơn hiếu chiến do giận dữ đang chĩa hướng về cậu. Cậu đang mang trong mình mặc cảm tội lỗi đối với Yukari. Tôi nghĩ cậu đang muốn tự trừng phạt bản thân. Hơn nữa, cậu còn mang tâm lý muốn trả thù thế giới bằng cách giết chết bản thân mình. Đầu tiên cậu nên bỏ ý nghĩ này đi đã.”
Tôi không trả lời.
“Ở đây có sổ y bạ khi chẩn bệnh cho cậu ngày trước. Hồi tưởng lại cũng tốt. Cậu đã vô ý đẩy ngã mẹ của mình. Cậu phủ nhận chuyện mình giống với lũ đàn ông từng đối xử bạo lực với mẹ. Phải vậy không?”
Vẫn không có lời đáp. Nhưng có lẽ tôi đang gật đầu.
“Vậy thì, lần nãy hãy thử nghiêm túc trở thành một kẻ giống như lũ đàn ông từng bạo hành cậu hoặc mẹ cậu xem. Giống hệt như bọn chúng… Thế giới này luôn tràn ngập những bất hạnh. Nó thật đáng sợ, có phải không? Thế giới thật sự quá khủng khiếp. Nhưng nó không phải chỉ là chiếc đệm lót, mà còn là nguyên nhân gây ra nỗi bất hạnh ở cậu. Cậu hãy ở vào vị thế của một kẻ khiến thế giới trở nên bất hạnh.”
“Giống với những kẻ như thế ư?” Đó là giọng nói của tôi. Thế nhưng sao lại giống như trẻ con thế nhỉ.
“Với tình trạng hiện tại, cậu không có quyền lựa chọn. Hãy tận dụng những gì xấu xa mình đã quá quen thuộc. Và rồi cậu sẽ trở thành một tội phạm đích thực.
“Cậu đã nói rồi mà. Mình đã không còn là mình của trước đây. Điều đó đồng nghĩa rằng cậu đã trở thành kẻ xấu xa.”
Tiếng loạt xoạt của quần áo vang lên thêm lần nữa.
“Huống chi, đối phương còn là kẻ đã gây ra tổn thương cho Yukari. Cậu có thể làm cách nào cũng được.”
“Nhưng mà, dũng khí…”
“Đúng vậy nhỉ. Cậu không có dũng khí. Thế nên chúng ta phải đi sâu vào nội tâm của chính cậu, người không chỉ gây tổn thương cho mẹ mà còn bỏ rơi em gái. Tại sao cậu lại không có được dũng khí chứ? Tôi nghĩ đó là do cậu vẫn còn muốn là một phần của cái thế giới này, không muốn thoát ly khỏi nó. Phải vứt bỏ hết những điều đó đi. Hãy quay lưng lại với thế giới. Hãy thử tưởng tượng xem. Cậu đã rất dễ chịu khi thấy em gái rơi xuống vực, và cả khi thấy mẹ mình co rúm người sợ hãi.”
“Sau đó, tôi đã…”
“Không phải. Hãy tập trung vào bối cảnh. Chỉ bối cảnh của khoảnh khắc đó mà thôi.”
Tiếng loạt xoạt của quần áo lần này kéo dài hơn những lần trước. Dường như cả người tôi đang rung lắc chao đảo.
“Tốt hơn rồi. Phải vậy không? Lần này cậu đã làm điều đó bằng chính ý chí của mình. Cậu đã gây tổn thương cho Kida và Mamiya. Hai gã đã cất tiếng gọi Yukari ở quán cà phê. Tôi chắc chắn rằng cậu có thể làm điều đó rất dễ dàng.”
“Sao cũng được, tôi chẳng thèm bận tâm. Tôi chỉ muốn chết thôi.”
“Hãy hiếu chiến với kẻ thù của mình. Không cần bất cứ điều gì khác, hãy rũ bỏ sự tỉnh táo và trả đũa bọn chúng.”
Nhưng những câu trả lời tương tự sau đó vẫn cứ được lặp đi lặp lại. Suốt hàng tiếng đồng hồ. Tôi cứ chập chờn chìm vào giấc ngủ, rồi tỉnh và lại tiếp tục ngủ. Cho đến khi chiếc máy ghi âm IC của tôi hết sạch pin.
“Cậu đang thoát khỏi thế giới này. Rời xa chùm ánh sáng rực rỡ để tới một nơi lạnh cùng cực. Và rồi cậu đã trở thành kẻ máu lạnh.”