15
Hễ tỉnh giấc vì ánh sáng chói loà, tôi lại nhìn thấy cái vòng đang trôi lơ lửng trong không gian.
Căn phòng chật chội quá. Thế nhưng hình như vòng đó chính là lối ra thì phải. Cái gì vậy chứ? Tinh thần tôi bỗng trở nên hăng hái, đến nỗi tôi cảm thấy chuyện gì cũng có thể làm được.
Trên chiếc kệ đằng kia có bày một thứ gì đó. Hơn nữa, tôi còn phát hiện ra trong phòng có một chiếc ghế. Tại sao lại vừa vặn thế nhỉ? Thử xem nào. Đúng rồi, hãy thử xem, nếu tiến lại gần cái vòng thêm chút nữa thì sẽ ra sao nhỉ?
Nhịp tim tôi bỗng trở nên tăng tốc. Đầu cứ thế nặng dần, khiến tôi cảm thấy sợ hãi. Yukari đang ở trước mặt tôi với vẻ mặt thống khổ, cô ấy đang cố tròng cổ mình vào trong cái vòng đó. Tiếp đến là hình ảnh của đứa em gái rơi xuống vực. Khi Yukari chết, tôi có cảm giác như thể chân mình bị rút cạn sức lực. Nó cứ ám ảnh tôi, giống như một cảnh quay trong bộ phim kinh dị nào đó. Không thể được. Tôi không thể trải nghiệm chuyện này thêm một lần nào nữa.
Không được đâu, tôi nghĩ. Vì cái vòng đó sẽ dành cho kẻ nào nhanh chân hơn. Tôi sẽ tròng cổ mình vào chiếc vòng đó trước. Giờ tôi có thể đứng dậy một cách rất dễ dàng, không giống như lúc đó. Khoảnh khắc khi Yukari chết đi, tôi đã gục ngã hoàn toàn, nhưng giờ ít ra tôi vẫn còn có thể đứng được và có thể cứu Yukari thoát khỏi cái vòng đó.
Bỗng nhiên, huyết quản trong tôi sôi trào sùng sục. Cứ như đang muốn phản kháng lại cơn nặng đầu lúc nãy. Một cảm giác ấm nóng đang dần lan rộng ra. Chẳng phải tôi đang cảm thấy mình có thể làm được bất cứ điều gì hay sao? Tôi đã nghĩ thế. Dù có cứu được Yukari hay không, tôi vẫn phải nghe theo ý trời. Cứu được Yukari sẽ thật tốt biết bao, nhưng nhất định phải nghe theo ý trời. Tôi đứng lên trên ghế, chạm tay vào cái vòng. Xác suất là khoảng bao nhiêu nhỉ? Xác suất có thể cứu được Yukari ấy. Và cả xác suất thất bại? Không cần bận tâm nữa. Chẳng phải chỉ cần đưa cổ vào cái này thôi sao? Chỉ cần làm thế là có thế cứu được Yukari, đúng không?
Nhịp tim tôi đột nhiên lại đập dồn trong lồng ngực. Hình như nhịp tim lần này khác nhịp tim hồi nãy, tôi nghĩ vậy. Cảnh tượng gì đây nhỉ? Tôi đang cùng lũ bạn trèo lên khoảng rừng dốc bắt bướm, và bất chợt trông thấy thấp thoáng phía sau lớp cây cối um tùm rậm rạp, một cô bé đang được đống phế liệu phi pháp – gồm những lốp xe và mảnh võ ô tô – giữ lại. Đó… đó là…em gái tôi. Thế nhưng, không thể nào có chuyện tôi – kẻ rõ ràng đang đứng ở bên trên – lại có thể nhìn thấy em mình từ dưới lên được. Tôi tự hỏi có phải những cái cây kia cũng từ đó mà ra.
Nhịp tim càng lúc càng trở nên cuồng loạn. Cái quái gì đây nhỉ? Hàng cây phía sau lại rung lắc dữ dội như muốn xúi giục tôi tiến về phía trước. Con bé đang nằm ngay ở giữa, cây cối càng lúc càng đung đưa dữ dội hơn. Cảm giác như có cái gì đó đang dần dần tiến lại chỗ tôi. Có phải chính tôi đã tổn thương Yukari? Kể từ khi nhìn thấy cô ấy, trong tôi luôn có một cảm giác hưng phấn xen lẫn với bất an khi thấy phụ nữ bị hà hiếp. Tôi đã khuất phục trước cái cảm giác ấy và nghĩ mình thật đáng kinh tởm biết bao, bởi những dục vọng nảy sinh thời niên thiếu lúc nhìn thấy cô bé đó chính là tội lỗi.
Có gì đấy lại đang ùa về trong tâm trí. Là ký ức về một buổi trượt tuyết nọ. Tuyết phủ trắng xóa cả thế gian… đầu tôi đau quá đi mất! Có gì đó cứ quấy nhiễu bên trong: Hình ảnh đứa em gái bị rớt xuống vực sâu và cả cảnh tượng những gã đàn ông khác đang ôm ấp mẹ tôi trong vòng tay bọn chúng. Đến khi đánh mất Yukari, nỗi tuyệt vọng trong tôi càng dâng cao hơn nữa. Cảm giác hoảng loạn chợt nhen lên, khiến tôi bất giác muốn nắm ngay lấy thứ gì đó. Cổ đã đưa vào trong chiếc thòng lọng. Tôi lập tức đưa ngón tay vào giữa cổ và sợi dây. Phải nâng thân mình lên thôi, vì tôi đã lỡ tròng cổ vào rồi. Trong đầu tôi có thứ gì đó đang ngày càng bành trướng và chất đống cả lại.
Chuyện gì xảy ra vậy? Phải chăng tôi đã rời chân ra khỏi ghế? Ký ức bất chợt quay trở về, những ký ức về mẹ và em gái của tôi.
Tôi ư? Đó là chân tôi sao? Tại sao chứ? Kháng cự gì đây chứ? Tôi ư? Chẳng còn chút sức lực nào nữa cả. Phải gọi bác sĩ thôi. Nhưng chẳng có một thanh âm nào vang lên. Tôi không còn sức nữa rồi. Cổ họng đã nghẹn cứng cả lại với những ngón tay kẹp ở giữa. Tôi không thể nào thở được. Phải đặt chân ở đâu đây? Chân ư? Vì sao chứ? Chân tôi… Toàn thân tôi lắc lư. Đừng lắc lư nữa. Chân tôi. Đau đớn quá. Chân tôi. Trước mặt tôi… là một cô gái ư?