4
Quyển hồi ký đột nhiên kết thúc.
Tôi cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Tại sao cuốn hồi ký lại kết thúc ở đây? Đó không thể là cảnh cuối cùng được. Người Chuột ư? Điều đó có mối liên hệ gì với gã Kozuka Ryodai này nhỉ?
Thế nhưng, trong cuốn hồi ký còn kẹp một mẩu giấy nhắn, trên đó có ghi hàng chữ “NGĂN KÉO TRÊN CÙNG”. Phải chăng phần tiếp theo của câu chuyện được cất giấu trong đây?
Và quả thật, chiếc bàn trong phòng có tới ba ngăn kéo. Chỉ còn cách mở ra thôi. Tôi mở ngăn kéo trên cùng ra, nó hoàn toàn trống rỗng. Tôi liền mở tiếp ngăn kéo thứ hai và thứ ba. Tim cũng đập nhanh hơn. Bên trong ngăn có hai tờ giấy khổ A4 cũ nát y như cuốn hồi ký cùng một chiếc chìa khoá.
Chắc hẳn chiếc chìa khóa được chế tác đơn giản ấy là của cái va-li kia.
Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên, khiến tôi đồng thời cảm nhận được cơn đau âm ỉ trong tim và bất giác nhìn ra cửa. Trông nó giống một cái bàn cũ. Ôi thôi, tôi đã nhận ra tiếng chuông này, nó đã reo trước đó rồi. Từ phía đằng xa kia. Tiếng chuông hiện đang ở ngay phòng bên cạnh.
Phải chăng có ai đó đang lần lượt bấm chuông cửa từng phòng trong căn nhà kiểu cổ này? Có lẽ hắn ta đang từng chút từng chút tiến lại gần hơn nữa. Ai có thể đến cái nơi rừng núi này được nhỉ? Nếu quay nhìn lại đằng sau, chắc chắn đối phương sẽ phát giác ra sự tồn tại của căn phòng này nhờ ánh đèn cửa sổ. Phải tắt đèn đi thôi. Trông ra bên ngoài cửa sổ, hàng cây trong đêm tối dường như cũng đang ồ ạt tiến lại gần.
Tình thế này, nên làm điều gì trước tiên nhỉ? Tôi sẽ chọn cái va-li. Tại sao ư, bởi tôi cảm thấy hình như ổ khóa của chiếc va-li kia đang cố gắng mời mọc tôi. Tôi nhớ ra mẩu ghi chú trên quyển hồi ký kia. Đó chính là cánh cửa và nếu mở nó ra, cuộc đời sẽ đột ngột thay đổi. Tôi thử tra chìa khóa vào ổ. Vừa khít. Vặn một cái, ổ khóa đã mở bung ra.
Một xác chết. Tầm mắt bỗng chốc thu hẹp lại. Được bao bọc trong một chiếc túi nilon dày trong suốt là xác chết của một người trưởng thành trong tư thế cuộn người như thai nhi nằm trong bụng mẹ.
Đó là một cô gái.