HỒI KÝ 3
Có một gã đàn ông tên là Miyazaki Tsutomu.
Nếu là người Nhật sống cùng thời với tôi, hình như chẳng ai không biết người này. Hắn ta là tên tội phạm khét tiếng nhất Nhật Bản. Trong vòng một năm kể từ năm 1988, hắn ta đã giết hại bốn đứa bé gái – vừa đúng khoảng thời gian tôi ở trong Trung tâm Hỗ trợ Trẻ em. Tới năm 2006, hắn ta đã bị tòa án phán tội tử hình và đến ngày 17 tháng 6 năm 2008 thì bản án được thi hành.
Gã tội phạm này còn được gọi là sát nhân Otaku – một thuật ngữ dùng để chỉ những người thích ru rú trong nhà, không hề tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Hắn ta sở hữu một kho truyện tranh khổng lồ và cả băng đĩa phim hoạt hình lên đến gần sáu nghìn cái. Không chỉ xâm hại tình dục, hắn ta còn ăn một phần thi thể của những bé gái bị sát hại. Đây chính là vụ án đưa thuật ngữ Otaku trở nên phổ biến rộng rãi. Tuy vụ án đã được kết luận là do một tên yêu râu xanh chìm đắm trong thế giới ảo dẫn đến đầu óc không bình thường gây ra, nhưng nếu thử điều tra thì sự thật hẳn sẽ hoàn toàn khác. Nếu là tôi, tôi sẽ đi sâu vào thế giới nội tâm của hắn.
Hắn được cho là mắc chứng dính liền khớp quay trụ bẩm sinh ở cả hai tay, một loại dị tật có tính di truyền, nên không thể đưa lòng bàn tay về phía trước. Tức là động tác nhận lấy thứ gì đó, chẳng hạn như tiền trả lại ở cửa hàng, đều không thể thực hiện. Điều đó có nghĩa là hắn ta có thể đưa đồ cho ai đó, nhưng việc nhận lại thì vô cùng khó khăn. Miyazaki từng là một đứa trẻ hiền lành, không có gì nổi bật. Mối quan hệ giữa hắn ta với ông bà và cha mẹ rất đỗi tồi tệ, cả ông và cha hắn ta đều là những kẻ vũ phu. Vì cha mẹ bận công việc, nên hắn ta được một người đàn ông bị rối loạn tinh thần, hai chân tàn phế, tên là Takani chăm sóc. Sau khi Takani không còn và người ông cũng qua đời, trong con người Miyazaki liền lập tức có những thay đổi rõ nét. Hắn đột ngột trở nên thô bạo với chính cha mẹ mình và cả những con vật, càng ngày càng điên cuồng sưu tầm băng đĩa và truyện tranh.
Sự ra đi của những người thân như cha mẹ có thể khiến một đứa trẻ trở nên bất ổn nhưng thời điểm khi ông hắn ta qua đời, hắn ta đã hai mươi lăm tuổi rồi. Mặc dù ngần ấy tuổi, những hắn ta lại nổi loạn quá mức. Khi nhìn thấy một bé gái đang chỉ có một mình, ngay lập tức sẽ có một giọng nói: “Hãy cướp lấy đứa bé!” văng vẳng bên tai Miyazaki, khiến tâm trạng hắn ta lúc đó phải nói là cực kỳ thích thú.
Miyazaki đã cùng sánh bước bên cạnh cô bé nhưng lại bảo rằng hắn ta chỉ nhìn từ đằng sau và trông thấy một nhân vật mang dáng dấp giống mình đang đi bộ cùng với cô bé đó. Nhân vật mang dáng dấp giống với bản thân hắn ta lại chỉ cao bằng cô bé mà thôi. Và đây chính là nguyên văn lời khai của hắn ta:
“Thế giới bên ngoài quá đáng sợ, vậy nên lúc nào tôi cũng thấy bồn chồn không yên. Nhưng khi những người sở hữu năng lực siêu phàm bất ngờ cất tiếng nói ra lệnh lại càng khiến nỗi sợ hãi của tôi tăng lên đến đỉnh điểm, nếu tôi không làm theo thì hắn sẽ xuất hiện. Nếu tôi không nghe lời, hắn sẽ xử tôi theo luật rừng, chỉ vì quá sợ hãi nên tôi đành bất đắc dĩ tuân lệnh mà bước ra ngoài. Nhưng tôi biết một con người khác trong tôi cũng tuân theo mệnh lệnh của những người sở hữu năng lực siêu phàm ấy. Con người đó cũng bước ra ngoài theo và thậm chí còn chẳng thèm quay nhìn tôi đang đứng ngay phía sau. Trong khi tim tôi cứ đập thình thịch cả vì lo sợ lẫn chán ghét thì con người khác trong tôi kia lại cứ thong thả bước đi.”
Cô bé đã cùng với một Miyazaki đang ở trong trạng thái tinh thần như vậy đến khu rừng rậm chất chứa bao kỷ niệm vui vẻ về những buổi dã ngoại ngày thơ bé của hắn. Nhưng khi đến đó, cảm giác lạ lẫm đã khiến cô bé òa khóc.
“Đứa trẻ đó đã òa khóc. Sau khi bị cô bé phản bội, tôi bỗng trở nên sợ hãi, nhưng họ không cho tôi tấn công mà buộc tôi phải lục soát thật kỹ, khiến tôi càng ngày càng sợ hãi hơn nữa, không biết nên làm gì. Chuyện xảy ra sau đó như thế nào thì tôi không biết nữa. Có tới khoảng mười gã trưởng thành với gương mặt như chuột vây xung quanh chúng tôi.” (Biên bản lấy khẩu cung)
Những kẻ có gương mặt như chuột ấy từng được hắn ta gọi bằng cái tên Người Chuột. Khoảnh khắc khi cô bé khóc thét lên, chính Người Chuột đã bao vây hắn ta. Và để buộc cô bé nín khóc, Miyazaki đã siết cô cô bé đến chết ngay tại đấy, vậy mà hắn ta lại không hề nghĩ rằng chính bản thân đã làm chuyện đó. Sau khi giết hại cô bé xong, hắn ta liền chạy trốn khỏi hiện trường. Sang ngày hôm sau, hắn ta quay lại hiện trường gây án và thấy xác của cô bé vẫn nằm nguyên ở đó.
Người Chuột không chỉ có một mà rất nhiều. Cho đến tận bây giờ những gã Người Chuột như thế vẫn chưa được xã hội để ý đến. Thế nhưng, tôi lại nghĩ đây mới chính là điểm mấu chốt.
Tại sao lại có nhiều Người Chuột đến vậy? Hẳn đây không phải chỉ do nỗi sợ hãi trước toàn thể xã hội của Miyazaki, mà còn bắt nguồn từ chuyện hắn ta thường xuyên bị bạn bè bắt nạt những ngày còn đi học. Phải, thực tế, hắn ta đã từng bị bắt nạt ở trường. Ở các trường nam sinh, nữ sinh hay lẫn lộn cả hai giới, mà theo cách gọi của hắn ta thì mỗi trường một loại người, trong đó ở loại người số 1 – những ngôi trường nam sinh, hiện tượng bắt nạt có khuynh hướng diễn ra với tần suất dày hơn, song trong thực tế, chuyện bắt nạt vẫn luôn xảy ra quá nhiều mà chẳng chút kiêng dè. Bởi thế, những bộ phim hoạt hình mà hắn ta sưu tầm không hề giống thể loại Otaku thông thường, mà có xu hướng na ná kiểu Otaku thời hắn ta còn bé. Nghĩa là thế giới tâm hồn của hắn ta vẫn luôn mong muốn sống mãi với tuổi thơ.
Ngay cả những kênh truyền hình dành cho người lớn vốn chẳng làm hắn ta thấy hứng thú, mà chỉ cảm nhận được nỗi đau một cách đầy gượng ép, thì dần dà cũng được hắn ta thu hình lại. Lý do hắn ta ghi lại không chừa một khoảng trống trên cuộn băng được lý giải là để thế giới bên ngoài không thể lọt vào trong. Hắn ta muốn tạo ra một không gian yên bình bao bọc lấy bản thân.
Khi Takani – người vẫn luôn đối xử với hắn như một đứa trẻ con – không còn nữa và ngay cả người ông luôn cảm thấy cháu mình thật bé bỏng cũng nhắm mắt xuôi tay, vào chính thời khắc đó, thế giới tâm hồn của hắn ta, không gian yên bình của hắn ta đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn ta buộc phải trở nên mạnh mẽ chín chắn hơn, đồng thời còn phải hòa nhập với xã hội. Quá trình chuyển đổi từ trẻ con lên đến học sinh cấp hai rồi cấp ba ấy diễn ra đầy khủng khiếp, và cả chuyện bắt nạt cũng theo đấy hồi sinh. Việc hắn ta đột nhiên trở nên hung hãn với cha mẹ cũng là do cảm giác lo sợ cha mẹ sẽ đánh đập mình. Hắn ta phải quay về với tuổi thơ. Và phải mạnh mẽ lên. Những kiến thức về tâm sinh lý của hắn ta chưa hề được hoàn thiện bởi tâm hồn hắn ta chỉ mãi mãi dừng lại ở mức độ con trẻ, nhưng chính sự ra đi của người ông đã khiến tâm hồn ấy thức tỉnh một cách dữ dội, dù chỉ trong trạng thái mù mờ, chưa phân biệt rõ ràng.
Để được sống mãi với tuổi thơ, hắn ta cần có bạn đồng hành – người có thể khiến hắn ta nghĩ rằng mình vẫn đang là một đứa trẻ. Bóng dáng thấp bé đi cùng cô bé kia hiển nhiên là chính là hình ảnh của hắn ta thuở nhỏ. Thế nhưng khi cô bé khóc thét lên, hắn ta liền cảm thấy bị hắt hủi, thế giới tuổi thơ của hắn ta theo đó cũng tàn lụi. Điều chờ đợi đằng sau sự sụp đổ ấy chính là việc bị bắt nạt và bọn Người Chuột bao vây. Hắn ta phải ngăn cản điều đó xảy ra. Hắn ta không muốn bản thân bị bọn Người Chuột hà hiếp. Nín khóc, làm ơn nín khóc đi! Vậy là hắn ta sát hại cô bé.
Sau đó, hắn ta phát hiện ra một điều giống như là nghi thức giúp ông mình có thể cải tử hồi sinh, nhưng muốn vậy, hắn ta phải cởi bỏ y phục của cô bé. Khi việc đó diễn ra, hắn ta chỉ có thể nhìn thấy dáng vẻ nghiêng nghiêng của cái người mang bóng hình của mình từ phía sau, cũng là kẻ đang ra tay hành động. Hắn ta bảo mình không trông thấy rõ người ấy đang làm gì.
Trong quá trình xét xử, có rất nhiều báo cáo giám định tâm thần đã được đưa ra trước tòa:
Chướng ngại về mặt nhân cách, tâm thần phân liệt (không phân biệt được thế giới thực và ảo), đa nhân cách. Những kết quả giám định ấy đã gây ra rất nhiều tranh cãi. Tôi đoán rằng, vì bệnh trạng của hắn ta đã vượt quá ranh giới phân biệt giữa các triệu chứng bệnh khác nhau, lại thêm việc tìm hiểu không rõ ràng nên kết quả giám định theo đó cũng khác nhau. Ngoài ra có thế nói đây là vụ án đầu tiên trong lịch sử Nhật Bản xuất hiện yếu tố đa nhân cách, cộng thêm thời điểm ấy, trong giới nghiền cứu tâm lý học Nhật Bản, bệnh lý này vẫn chưa hề được nhìn nhận một cách phổ biến (thậm chí còn khiến công chúng thấy ngạc nhiên).
Nói về vụ án này, phải kể đến nhiều góc độ khác nhau, nhưng chính yếu tố Người Chuột mới là điều gợi ra nỗi hào hứng trong tôi. Ngoài ra điều tôi cần phải biết là tại sao một người hiền lành như hắn ta lại có thể ra tay sát hại cô bé?
Nhân cách của hắn ta khi sát hại cô bé chắc hẳn không phải là nhân cách hiền lành. Hắn ta đã cảm thấy hết sức sợ hãi khi cô bé bật khóc và khi bị bọn Người Chuột bao vây. Hắn ta buộc phải hành động đế cô bé không còn khóc lóc nữa. Tới đây thì tôi đã hiếu rõ mọi chuyện. Thế nhưng, hắn thực sự rất nhút nhát. Cảm thấy bị bọn Người Chuột bao vây, hắn ta đã co rúm người vì sợ hãi, đến mức có thể ngất xỉu ra đó. Lúc ấy, cô bé có thể sẽ bỏ trốn. Chắc chắn một kết thúc như vậy có thể sẽ xảy ra. Ấy vậy mà, hắn ta đã ra tay sát hại cô bé. Không thể có chuyện như thế được. Tại sao hắn ta lại có thể giết cô bé cơ chứ?
Rốt cuộc, hắn ta cũng đã bị xử tử vào năm 2008. Khi án treo cổ được thi hành và sợi dây thừng kia siết chặt lấy cổ, trông hắn ta vân rất đỗi hiền lành. Nhân cách trong khoảnh khắc sát hại cô bé kia đã biến mất vào một nơi nào đó trong tiềm thức của hắn ta, hoặc cũng có thể nói rằng đấy là nhân cách chỉ nhìn mà không hề làm gì của hắn ta khi lĩnh án tử hình thực sự. Hắn ta cứ đờ đẫn đứng nhìn như thế mà nhận án tử hình – bản án cả xã hội mong đợi đã không giáng xuống hắn ta – người xuất hiện tại thời điểm cô bé bị sát hại, mà là treo cổ gã đàn ông ngu ngơ đang trong trạng thái tinh thần rỗng tuếch.