Ngăn Kéo Trên Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Ký 5

❊ ❊ ❊

HỒI KÝ 5

(Trong thư mục chưa công bố)

Khi phát hiện ra nơi ẩn náu của Mamiya và Kida, tôi đã ghé qua nhà Yoshimi. Căn hộ vẫn y nguyên như trước, Yoshimi lại tiếp đón tôi như một bệnh nhân của chính mình.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Yoshimi.

“Yukari tự sát rồi.”

Nghe tôi nói vậy, biểu hiện của Yoshimi chẳng có vẻ gì là bất ngờ. Tin tức đó chỉ có thể khiến đôi môi kia vẽ lên mấy nếp nhăn nơi khóe miệng.

“Vậy à?”

“Ông không cảm thấy buồn sao? Ông cũng từng chữa trị cho Yukari mà.”

“Tôi không còn sống được bao lâu nữa.”

Không hiểu vì lý do gì nhưng câu nói đó của Yoshimi nghe có vẻ rất vui.

“Nếu đã vậy, càng có nhiều bạn đồng hành thì càng vui chứ sao.”

Tôi đưa mắt từ tốn nhìn một Yoshimi đang rất thỏa mãn kia. Đúng vậy nhỉ, tôi nghĩ. Người đàn ông này có lẽ chính là như vậy. Cảm giác có thể gọi là từ bỏ hay ghen tị kia bỗng nhiên khiến toàn thân tôi dường như được thả lỏng.

“À, ra là vậy. Vì cậu đang muốn chết, nên muốn nhờ tôi chữa trị tâm lý cho cậu hả? Có lẽ chữa được đấy. Nhưng mà…”

“Ông lầm rồi!”

Tiếng xình xịch của đoàn tàu hỏa chạy qua bất giác vang vọng bên dưới khung cửa sổ, cứ như mang theo cả thứ gì đó trong tôi.

“Xin hãy biến tôi thành một kẻ rác rưởi giống như ông vậy.”

Yoshimi phì cười.

“Để trả thù ư?”

“Đúng vậy.”

“Được thôi… Chuyện này hay ho đấy.”

Những gì Yoshimi nói thật sự rất khó hiểu.

“Ý ông là sao?”

“Cậu thật sự không nhớ gì ư?”

Giờ tôi chẳng thể nghe thấy bất cứ thanh âm nào bên ngoài cửa sổ nữa.

“Trước đây tôi đã gặp cậu rồi.”

Nhịp đập trái tim của tôi càng ngày càng dồn dập.

“Cái gì cơ?”

“Sau khi khiến mẹ mình bị thương, cậu đã bị tống vào trung tâm bảo trợ, giờ được gọi là Trung tâm Hỗ trợ Trẻ em. Chính tại nơi đó, tôi đã từng điều trị tâm lý cho cậu.”

Ký ức ngày xưa tuy có chút mờ mịt, nhưng tôi vẫn nhớ được rằng thời điểm đó, tôi đã được điều trị bởi hết bác sĩ này đến bác sĩ khác. Và tôi có cảm giác rằng ông ta chắc chắn là một trong số đó. Nhưng những bác sĩ kia rõ ràng rất to béo. Không đúng. Nếu những bác sĩ kia có thể héo hon già nua theo năm tháng, thì người này cũng có thể lắm chứ…

“Cậu từng là một cậu bé vô cùng thú vị. Tuy chất chứa phần xấu xa trong nội tâm nhưng bản thân lại không nhận ra điều đó. Ừm, phần xấu xa ấy không nổi lên trong ý thức những ngày còn niên thiếu mà được hiện thực hóa bằng những cách thức lạ lùng. Chuyện ấy xảy ra cách đây hơn hai mươi năm rồi. Tôi cũng đã lớn tuổi nên không còn nhớ rõ nữa… Kozuka Ryodai à.”

“Là sao?”

“Tôi có quen một người cũng hành nghề bác sĩ và không con cái giống như mình. Chính tôi đã khuyến khích vợ chồng họ nhận nuôi cậu đấy. Vì cậu có lai lịch rất thú vị nên tôi nghĩ vợ chồng họ có thể nuôi dưỡng cậu thật tốt. Thêm nữa cậu lại còn rất thông minh, nên sẽ có thể kế thừa phòng khám của bạn tôi.”

Yoshimi nhấp một ngụm rượu vang. Đây là lần đầu tiên tôi đế ý đến động tác uống rượu của ông ta.

“Câu chuyện xa xưa ấy tôi cũng đã quên rồi. Nhưng khi xuất hiện ở lễ tang của người bạn bác sĩ đó, cũng là người cha mới đã nuôi dưỡng cậu, tôi mới biết cậu đã kế nghiệp phòng khám của anh ấy. Cũng chính tôi là người đã khuyên Yukari đến phòng khám của cậu. Cậu biết tại sao không?”

Tư duy của tôi giờ đang bị ngưng trệ. Những gì ông ta nói, tôi không tài nào tiếp nhận được.

“Ôi, câu chuyện đã đi quá xa rồi. Hãy nói một chút về chuyện của tôi nhé.”

Yoshimi cử động cơ miệng đang bị co rúm bởi nếp nhăn, trông như đang cắn một cái gì đó.

“Bỏ qua chuyện tôi sinh ra và lớn lên như thế nào. Mặc dù quãng đời đó khá u ám, nhưng tôi vẫn trưởng thành một cách bình an vô sự. Không quá xuất sắc, cũng không quá kém cỏi. Chỉ đơn thuần là một bác sĩ khoa tâm lý không hề lười biếng, nhưng cũng chẳng có hoài bão gì lớn lao. Một người không có ai là bạn thân, sống một cách trầm lặng, nhưng nếu có ai đó bắt chuyện, thỉnh thoảng tôi vẫn sẽ hồi âm. Phải, tôi chính là người đàn ông như thế.”

Nghe Yoshimi nói vậy, không hiểu sao tôi lại vô thức gật đầu.

“Tôi đã bầu bạn tri kỷ với vô số bệnh nhân. 10 năm, 20 năm. Mỗi bệnh nhân đều mang trong mình một vết thương lòng, một tâm sự khác nhau và tôi chữa trị những thứ đó. Một cách xuềnh xoàng và tàm tạm. Có trường hợp thành công, cũng có khi thất bại. Có lần, tôi đã chữa trị cho một thanh niên chừng hơn hai mươi lăm tuổi, vô công rỗi nghề. Anh ta bảo thế. Có vẻ anh ta đã giết người. Cậu biết không? Một dạng ám ảnh cưỡng chế, sợ hãi do bị hành hung. Khi tôi hỏi chuyện xảy ra lúc nào, anh ta bảo chỉ mới vừa lúc nãy. Anh ta sống ở một nơi tàn tạ và chật chội. Bị hoảng loạn khi chính mình đã giết người và cả hoảng loạn không biết mình đã giết người hay chưa. Ngay cả bản thân cũng không nhận biết được, phải chăng mình đã giết ai đó ở đường hẻm, ở cửa hàng nào đó… Anh ta cảm thấy mình đã làm điều đó; cảm thấy đôi tay mình đã nhuốm máu; phải chăng ở đoạn đường chắn tàu, mình đã đẩy ngã một người già trước mặt mình… Mỗi lần nghĩ đến những điều đó, anh ta lại đau khổ và bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi một lúc nào đấy anh ta sẽ bị bắt. Vì vậy, anh ta không ra khỏi nhà, mà quyết định viết lại toàn bộ sinh hoạt hằng ngày của mình. Như vậy, mỗi khi bắt đầu bị ám ảnh bởi ý nghĩ có lẽ mình đã giết ai đó, anh ta sẽ biết là mình không hề làm thế… Tuy đã gặp qua nhiều trường hợp nhưng đối với trường hợp của bệnh nhân này, tôi lại cảm thấy đối phương thật đáng ghét, và bỗng nhiên nảy sinh sát ý với người này. Tôi đã từng tự hỏi liệu có phải đó là triệu chứng mắc bệnh khi bản thân cảm thấy tội lỗi trước ý muốn giết người như vậy không.

“Ngày hôm ấy, tôi không được khỏe lắm. Đáng lẽ có thể nghỉ ngơi, nhưng tôi vẫn chăm chỉ đi làm. Trên đường đến phòng khám, tôi trông thấy một phụ nữ trung niên nhỏ bé đang đứng đằng sau đống thùng giấy chất chồng trên hành lang. Người phụ nữ đó có lòng bàn tay lớn, giọng nói khe khẽ như thể sắp tiết lộ một bí mật nào đó, và bà ấy muốn nói chuyện với tôi về một câu chuyện huyền bí. Chẳng biết có phải vì tay lạnh hay không mà bà ấy cứ thổi phù phù vào tay mình. Bà ấy đã kể cho tôi nghe câu chuyện bí mật kia, lần này là bằng nét mặt nghiêm trọng, về một tin đồn nhảm nhí của gia đình hàng xóm. Đương nhiên tôi đã bác bỏ những ấn tượng ban đầu ngay lập tức, nhưng thật sự ngày hôm ấy đáng lẽ tôi nên ở nhà nghỉ ngơi. Rồi tôi đến phòng khám gặp anh ta. Trước tiên, tôi phải nói điều này, chỉ cần biết triệu chứng bệnh, tôi đã có thể kê đơn thuốc, nhưng không hiểu sao hôm ấy, tôi lại thong thả lắng nghe những gì anh ta nói.”

Ánh mắt của Yoshimi trở nên trống rỗng trong tích tắc rồi lập tức quay về trạng thái cũ.

“Ôi, anh chàng bệnh nhân này cứ ở lì đây vậy, thật bực mình biết bao… Dù nghĩ vậy nhưng tôi vẫn cố gắng đè nén cảm xúc, uể oải nghe cho hết câu chuyện của anh ta. Thế nào mà chẳng được. Chuyện gã này đã giết một ai đó hay vì thế mà có người khổ sở, sao cũng được. Thật sự mà nói, chính tôi cũng phải ngạc nhiên với bản thân mình. Tuy nhiên một chút năng lượng để ngạc nhiên tôi cũng không có, tôi cứ bị bao trùm bởi cảm giác uể oải kỳ lạ ấy. Chỉ có con tim vẫn đang đập thình thịch. Sau đó, tôi buột miệng thốt ra…”

“Thốt ra cái gì?”

“Cậu đã từng làm điều đó phải không?”

Chỉ còn tiếng máy điều hòa vang vọng trong không gian.

“Nghe xong câu đó, anh ta rất bàng hoàng. Tôi bảo: Cậu mà không làm chuyện đó ư?, nói như thể anh ta, không phải, mà chính bản thân tôi mới là người đã làm điều đó vậy. Cậu chẳng phải cũng đoán trước được diễn biến đó hay sao. Tôi nói liên tục không ngừng nghỉ. Trước khi viết nhật ký, cậu đã sợ hãi chuyện giết người đúng không? Tôi đã gặp nhiều bệnh nhân tương tự. Có bệnh nhân cũng viết nhật ký giống cậu, nhưng kết cục là trước khi viết, anh ta vốn đã giết người rồi. Tất nhiên đó chỉ là bịa chuyện. Nhưng tôi đã bảo anh ta thế đấy. Nói vậy, tôi bỗng nhiên thấy không ổn, cần phải đính chính lại. Song tôi đã không làm vậy, mà chỉ kê đơn thuốc trị nhức đầu nhẹ và đưa cho bệnh nhân ấy. Thật sự tôi nên kê cho anh ta loại thuốc thích hợp hơn.”

Yoshimi lại nở nụ cười khiến đôi môi cong cả lên.

“Về sau, tôi xem tin tức và biết được tin về vụ thảm sát ở một khu phố sầm uất nọ. Người chết vô số, kẻ bị thương cũng không thể đếm được. Thủ phạm chính là tên vô công rỗi nghề, hai mươi mấy tuổi kia. Lúc trông thấy tin tức ấy, tôi đã rơi vào trạng thái chông chênh giữa ranh giới không phân biệt tốt – xấu. Tuyệt vời, tôi đã nghĩ thế đấy. Bị xã hội áp bức, ý đồ xấu xa chất chứa trong lòng anh ta cũng đồng thời bị thanh trừng. Nhũng người bị hại thường mang trong lòng những vết thương, mỗi vết thương trong đời của họ tính từ giây phút kia lại càng ngày càng lở loét hơn nữa. Cái mà tôi nhìn thấy được chính là con đường đó – con đường tăm tối. Ví dụ những hạt cơ bản trong khoa học vật lý khi tác động lên nhau sẽ sinh ra một hiện tượng nào đó; nhưng với tôi, tôi chỉ đơn thuần xem đấy là một hiện tượng hóa học chung chung, không cần biết nó là tốt hay xấu. Tôi có thể thấy được chuyển động của con đường tăm tối ấy, và nghĩ rằng chuyển động đó thật tuyệt vời biết bao.”

Yoshimi hít một hơi ngắn ngủi.

“Trong đầu cậu cũng có con đường đó đúng không? Nhưng mà lúc ấy, tôi đã lỡ áp chế nó mất rồi. Tôi của thời kỳ đó vẫn còn là một con người chính trực. Nhưng mà, cậu của bây giờ sẽ cần đến thứ sức mạnh đã từng tồn tại trong cậu của ngày xưa. Tuy nhiên…”

Căn phòng đột nhiên trở nên lạnh toát.

“Nếu bây giờ tôi phục hồi sức mạnh trong lòng cậu, chưa chắc cậu đã có thể trở về con người trước đây của mình được. Những điều cậu từng yêu thích như cà phê tại một quán giải khát, âm nhạc hay phong cảnh của con đường lần đầu nhìn thấy nào đó… những thứ như thế, cậu sẽ không bao giờ có thể cảm nhận được bằng cảm xúc và tâm hồn ấm áp như khi xưa. Đổi lại cậu chỉ còn dòng máu lạnh chảy trong huyết quản mà thôi. Đây chính là cam kết phải thực hiện một khi muốn tôi tiến hành công việc này. Muốn đáp ứng một nguyện vọng, thì cần phải hy sinh một thứ khác.”

Tôi có thể nghe rõ tiếng trống ngực đang đập loạn xạ bên trong cơ thể mình. Cuối cùng, tôi nở nụ cười và đáp:

“Không sao cả.”

Rồi nhấn nút chiếc máy ghi âm đã được giấu sẵn trong túi áo. Cảm thấy thật hứng thú trước cách làm của ông ta.

cha mẹ mình và cả những con vật, càng ngày càng điên cuồng sưu tầm băng đĩa và truyện tranh. Sự ra đi của những người thân như cha mẹ có thể khiến một đứa trẻ trở nên bất ổn nhưng thời điểm khi ông hắn ta qua đời, hắn ta đã hai mươi lăm tu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.