Ngăn Kéo Trên Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

12

Một lần nữa, tôi lại bị gọi tới phòng bác sĩ. Tôi đang dần trở nên thân thiết hơn với vị bác sĩ này. Thực sự không thể không thừa nhận điều đó.

“Anh thế nào rồi?”

Vị bác sĩ kia hỏi. Tôi đang thực hiện thao tác xóa một đoạn văn mình viết dở nào đó trên màn hình máy tính cá nhân.

“Không tồi ạ. Nhưng mà…”

“Nhưng mà?”

“Chuỗi ký ức của tôi vẫn chưa liền mạch thì phải.”

Tôi nói thẳng. Mặc dù cảm thấy khá buồn phiền khi chưa đáp ứng được kỳ vọng của bác sĩ.

“Tôi đang bị mất trí nhớ, nhưng bác sĩ cũng đã giúp tôi hồi phục phần nào những ký ức đã mất ấy và chỉ cho tôi biết đây chính là những ký ức của tôi. Thật tình, tôi cũng nghĩ đó là ký ức của mình, nhưng nói sao nhỉ, giống như những gì nhìn thấy trong giấc mơ, tôi không có cảm giác chúng liền mạch với ký ức thực tế của mình. Như thể tôi đang bị phân liệt và ký ức có lẽ đang bị phân tách chăng?”

Vị bác sĩ cau mày. Thực sự, tôi rất muốn đáp ứng kỳ vọng của anh ta, bởi tôi chẳng còn ai để dựa dẫm ngoài anh ta cả. Tôi là ai? Chính bản thân tôi cũng không biết. Phía bên ngoài cửa sổ, những hàng cây dường như đang tiến vào, khiến tôi đột nhiên cảm thấy nỗi sợ hãi bủa vây lấy mình. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh song có vẻ không thành công cho lắm.

“Nhưng mà, nhắc đến ký ức, chẳng phải hôm qua anh đã rất dũng cảm nói về cô Yukari hay sao? Đây… chính là cuốn nhật ký mà ngày xưa anh viết. Chỉ cần thay đổi ngôi kể từ tôi sang thành mình, anh sẽ cảm thấy việc đọc trôi chảy hơn nhiều. Câu chuyện hiện đang dừng lại ở đoạn cô Yukari đến chỗ anh Wakui, cảm giác nghẹn ngào đến độ rơi nước mắt.”

“Vâng. Nếu cứ đọc, tôi nghĩ mình chắc chắn sẽ dần nhớ ra thôi.”

Tôi cố tránh không nhìn ra phía cửa sổ, bởi ở nơi đó, cây cối thật um tùm.

“Hãy tiếp tục đồng cảm với bản thân mình trong ký ức. Làm vậy, anh sẽ có thể nghĩ về nó như thể chính mình đã trải qua nó vậy. Anh có căm ghét những kẻ từng gây tổn thương cho cô Yukari không?”

“Có, tôi căm ghét bọn chúng.”

Khi tôi thốt ra câu nói đó, không hiểu sao tôi cảm thấy ngờ ngợ như thể đã thấy được nụ cười nở trên khóe môi bác sĩ. Chắc mình nhìn nhầm thì phải. Cơn đau đầu bất giác lại dâng lên, thậm chí dữ dội hơn hôm qua.

“Khi nghĩ đến nỗi căm hận dành cho bọn chúng, tôi lại có cảm giác như thể những ký ức ấy là của chính mình vậy.”

“Đúng là như thế đấy.”

“Vâng?”

Tim tôi đập thình thịch. Mặc dù tôi đang cố né tránh không nhìn ra hàng cây phía bên ngoài cửa sổ.

“Giờ anh ngủ sớm đi. Bởi vì chúng ta vẫn cần tiếp tục điều trị đấy.”

cha mẹ mình và cả những con vật, càng ngày càng điên cuồng sưu tầm băng đĩa và truyện tranh. Sự ra đi của những người thân như cha mẹ có thể khiến một đứa trẻ trở nên bất ổn nhưng thời điểm khi ông hắn ta qua đời, hắn ta đã hai mươi lăm tu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.