2
Ngay khi ngẩng đầu lên khỏi cuốn hồi ký, điếu thuốc được đặt trên gạt tàn liền lọt vào mắt tôi – điếu thuốc cháy dở chưa được hút lần nào vì bị tôi quên lãng. Phía bên cửa sổ, cây cối trông gần hơn lúc nãy và vẫn tiếp tục rung lắc dữ dội. Không khác gì chuyển động đung đưa qua lại đầy phiền toái của con lắc. Xung quanh, trời đã tối hẳn.
Tôi lại nhìn vào quyển hồi ký trước mặt. Thật sự thì nó cũng không dày lắm. Tính ra, tôi đã đi được một phần ba chặng đường.
Cuốn hồi ký cô độc.
Tôi đã nghĩ như thế. Tại sao ư? Bởi đây không phải là những nội dung có thể nhận được ánh mắt đồng cảm từ mọi người. Bất cứ sự tồn tại dị biệt nào cũng sẽ bị đào thải. Và chính vì mang sắc màu kỳ dị như vậy, nên cuốn hồi ký này của Kozuka dường như rất giống tôi. Nếu thế, tôi là loại người thế nào nhỉ? Nụ cười bỗng nở hé trên môi. Nếu đã bất đồng quan điểm thì làm sao có được sự đồng cảm tuyệt đối co chứ? Vì sao ư? Bởi đối với bản thân tôi, những gì được gọi là cảm xúc từ lâu đã không còn tồn tại. Thế nhưng, thỉnh thoảng nhịp đập con tim vẫn nhanh hơn một chút. Giống như vết tích còn sót lại của cảm xúc chăng?
Chỉ mới lật vài trang đầu của cuốn hồi ký thôi, nhưng tôi bỗng có suy nghĩ rằng cô em gái được viết trong đấy chỉ bị thương nặng, chứ chưa thể chết được. Tôi bất chợt đưa mắt ngước nhìn chiếc va-li trắng nằm khuất trong góc phòng. Trước mặt là cuốn hồi ký tái hiện lại cuộc đời của anh ta – một kẻ đang được bao trùm bởi tấm màn bí mật.
Còn tới nửa chặng đường nữa nhưng trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại nội dung tờ ghi chú: Nếu mở trang giấy này ra, toàn bộ thế giới của ngươi sẽ sụp đổ.
Kẻ này thật u tối. Tôi nghĩ vậy. Đúng không nhỉ? Nếu thế, liệu có phải con người này cũng sẽ vô cùng trầm mặc không? Bỗng có thứ gì đó giống như một con lốc xoáy thình lình đánh úp tôi. Trước khi kịp ý thức được điều này, tôi gần như đã bị nuốt trọn. Cơn đau đầu xuất hiện. Tôi cố hít một hơi thật sâu để kiềm chế nhịp đập đang dần dần tăng tốc của con tim rồi đảo mắt nhìn xung quanh. Không được nghĩ ngợi nữa! Đến khi nào biết được thân phận của gã Kozuka này, tôi sẽ phải nhanh chóng xóa sạch hình ảnh ấy khỏi tâm trí.
Tôi châm thêm một điếu thuốc nữa và đọc tiếp những trang sau của cuốn hồi ký. Còn hai phần ba quyển nữa thôi.