Ngăn Kéo Trên Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

6

Xuyên qua con đường núi với những ngọn đèn đường thưa thớt, tôi trông thấy một bệnh viện kiểu cũ phía đằng xa. Hình như nó có hai tầng lầu, nhưng có vẻ không to lắm, tôi không thể thấy rõ vì giờ trời đã tối. Nơi đây cách thị trấn rất xa. Nếu đứng trên bệnh viện nhìn xuống có thể trông thấy những ánh đèn của thị trấn, nhưng từ thị trấn lại rất khó có thể nhìn thấy được bệnh viện. Cho dù khối kiến trúc kia có đột nhiên biến mất, thị trấn chắc hẳn cũng không tài nào nhận ra được. Bốn bề, cây cối vẫn đung đưa, rung lắc, như thể muốn thông báo cho tôi ở đây có điều gì đó chẳng lành.

Bức tường xi măng màu xám bao bọc xung quanh bệnh viện đang từ từ hiện ra và bị trầy xước khủng khiếp. Tôi bước qua cánh cửa kính có cảm biến vân tay, hình như là cửa sau, để vào trong bệnh viện. Cơn đau đầu cũng bất chợt ùa đến. Tôi bị gã đàn ông kia dẫn đi qua một hành lang hẹp. Bên trong chỉ có một ngọn đèn đơn chiếc, giản dị. Cánh cửa nhìn có vẻ siêu dày, và chẳng biết có phải tại cơn mưa đang rả rích bên ngoài hay không mà tôi có cảm giác mọi thứ ở đây đều ẩm ướt. Không khí lạnh lẽo truyền từ bức tường hay hành lang dường như đang làm tiếng bước chân ngày càng vang vọng hơn.

“Chúng ta đang đi đâu vậy?”

“Đến gặp bác sĩ.”

Có một cánh cửa màu trắng ở phía cuối hành lang. Tôi cứ thất thần nhìn cánh cửa đó, chắc do bị ảnh hưởng từ việc đọc hồi ký của người tên Kozuka kia. Gã đàn ông mở cửa ra rồi đứng lại, để tôi một mình bước vào trong. Đây là một căn phòng nhỏ hẹp. Bên trong treo một bức tranh kỳ dị cùng một cây đèn bàn thanh mảnh trông như thể sắp vỡ vụn đến nơi. Phía bên kia chiếc bàn là một người đàn ông khác, ông ta đang nhìn về phía tôi, phải, căn phòng chỉ có hai chúng tôi mà thôi. Vị bác sĩ ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu xám, bên ngoài khoác áo blouse trắng.

“Mời ngồi.”

Vị bác sĩ nói, giọng điệu quy củ, kiểu như đây vốn là một phần trong trình tự công việc.

Tôi cứ đứng chôn chân như thế, hơi thở dần dần đứt quãng. “Tôi không phải là Kozuka Ryodai.”

“Xin mời ngồi.”

Tôi ngồi vào chiếc ghế – một cái ghế cũ kỹ.

“Tức là, anh không cho rằng mình là mình đúng không?”

Tôi đưa mắt đờ đẫn nhìn bác sĩ. Tôi không thể giao tiếp với những người như thế này nữa.

“Không phải, ôi trời, xin anh hãy giám định ADN đi.”

“Giám định ADN ư?”

Vị bác sĩ nhìn tôi với vẻ đầy hứng thú. Mặc dù đang nói chuyện đầy nghiêm túc nhưng lời lẽ của tôi cứ như pha trò cười.

“Trong bệnh viện này,” bác sĩ ôn tồn nói, “có rất nhiều bệnh nhân bảo mình không có bệnh. Và cũng có những bệnh nhân nói mình là người khác.”

“Không phải, tôi là…”

“Bây giờ trời đã tối, nên không khí có vẻ yên tĩnh. Thế nhưng, một khi trời trở sáng, những tiếng kêu sẽ tiếp tục vang vọng trong bệnh viện nhỏ hẹp này: Thả tôi ra khỏi đây! Sự yên ắng ấy chỉ như khúc dạo đầu cho bầu không khí bát nháo kia mà thôi. Vậy nên ngay cả những lúc yên tĩnh như thế này, tôi vẫn có cảm giác ồn ào.”

“Anh đang nói cái gì thế? Tôi không phải như vậy.”

“Nếu thế…” Vị bác sĩ nhìn thẳng vào tôi, rồi nói: “Vậy thì anh là ai?”

Sau đó, anh ta vẫn tiếp tục nhìn tôi. Đau đầu quá đi mất!

“Tôi là… ừm, tôi là…”

“Đúng vậy.”

“Tên tôi là… Xin hãy chờ một chút!”

“Hả?”

“Xin hãy chờ một chút! Tôi buồn nôn quá.”

Vị bác sĩ bất chợt cau mày. Tôi không hiểu lắm. Rồi anh ta đứng dậy.

“Kê đơn thuốc thôi nào! Anh, chính bản thân anh…”

“Không phải thế!”

“Chính bản thân anh đang bị chia tách ra làm hai. Trong anh còn có một con người khác đang tồn tại.”

“Không đúng!”

Vị bác sĩ đột nhiên nhoẻn miệng cười và đưa ngón tay trỏ gãi nhẹ làn da bên mắt phải.

“Tôi biết anh không phải là Kozuka.”

Tôi có cảm giác căn phòng bất chợt trở nên yên ắng lạ thường.

“Cái gì cơ?”

“Bức thư anh đọc trong xe kia là do tôi viết đấy. Vì tôi nghĩ nếu viết như thế, anh sẽ bị cuốn hút và bỏ qua mọi kháng cự mà đến đây. Nhưng trong đó có đến một nửa là sự thực. Có thứ này tôi muốn cho anh xem.”

Anh ta bước ra hành lang nhỏ hẹp, mở cánh cửa ở ngay phía bên phải rồi dẫn tôi vào trong. Một căn phòng giản dị. Trên ghế là một người đàn ông trẻ đang ngồi bắt chéo chân. Bộ dạng hắn ta trông hằn học, nghiêm túc đến phát sợ. Và hắn ta đang chằm chằm nhìn vào đâu đó.

“Hãy thử nhìn nhé!”

Vị bác sĩ lôi ra một tờ giấy từ trong túi áo blouse trắng, rồi vo tròn như thể muốn nghiền nát nó. Người đàn ông trong phòng kia vẫn chăm chú dữ tợn nhìn vào điểm nào đó vô định. Trông hắn ta độ khoảng ba mươi mấy tuổi. Lúc chúng tôi bước vào, hắn ta không hề có lấy một phản ứng. Ngay cả khi vị bác sĩ ném tờ giấy vo tròn xuống sàn nhà, hắn ta cũng chẳng hề phản ứng, tuy nhiên ánh mắt bắt đầu bị dao động. Dáng vẻ cứ như đang nỗ lực để không nhìn vào viên giấy ấy. Rồi mắt của người đàn ông kia dần chuyển động nhiều hơn, hắn ta nhìn viên giấy, tuy cố ý lảng tránh nhưng rõ ràng hắn ta đã nhìn viên giấy ấy. Người đàn ông bắt đầu đứng dậy, hình như hắn ta đang nghiến răng, nhưng rồi nghĩ thế nào, hắn ta lại ngồi xuống lần nữa, và cuối cùng vẫn đứng dậy. Sau đó hắn ta lượm viên giấy lên. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, trông hắn ta vô cùng thư thái. Sau khi đặt viên giấy lên bàn, hắn ta lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định lần nữa với dáng vẻ hằn học.

“Đây chính là Kozuka.”

“Hả?”

Tim tôi bất giác đập nhanh dần.

“Anh ta không thể ngừng việc nhặt đi nhặt lại viên giấy được.”

“Kozuka đang ở đây ư? Nếu vậy, tại sao tôi lại phải vào đây chứ?”

“Còn một thứ nữa tôi muốn cho anh xem.”

Vị bác sĩ dẫn tôi vào một căn phòng khác, khiến tôi cảm thây như muốn hụt hơi. Lại thứ gì nữa đây?

“Cái đó…”

cha mẹ mình và cả những con vật, càng ngày càng điên cuồng sưu tầm băng đĩa và truyện tranh. Sự ra đi của những người thân như cha mẹ có thể khiến một đứa trẻ trở nên bất ổn nhưng thời điểm khi ông hắn ta qua đời, hắn ta đã hai mươi lăm tu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.