Ngăn Kéo Trên Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Ký 7

❊ ❊ ❊

HỒI KÝ 7

(Trong thư mục chưa công bố)

Thật dễ dàng để dẫn dụ hai gã Kida và Mamiya. Chuyện thuê người điều tra bọn chúng cũng đơn giản không kém. Quê Mamiya và quê tôi gần nhau, công trường – chỗ làm cũ của Kida – cũng gần sát căn hộ hiện tại của tôi. Trước hàng loạt sự kiện sắp xảy đến, tôi bỗng có một linh cảm kỳ lạ về quy luật nhân quả.

Bọn chúng chưa biết Yukari đã tự sát.

Chúng là khách hàng cũ của Yukari lúc cô ấy còn hành nghề ở nhà chứa, chúng đã tìm cách tiếp cận Yukari và định cưỡng ép cô ấy lên giường với chúng lần nữa. Thậm chí còn dùng những bức ảnh nhạy cảm đã chụp ngày trước để đe dọa cô ấy.

Khi bắt gặp Yukari làm việc ở quán nước của Wakui, cơn dục vọng đê hèn đã nổi lên trong lòng Kida, và rồi hắn ta cất tiếng gọi Yukari. Thế nhưng cô ấy đã quên hết mọi chuyện. Nghĩ mình bị xem như một thằng ngốc, Kida đã đưa cho Yukari chiếc đĩa DVD chứa tất cả ảnh chụp đó. Hắn ta bảo cô ấy nếu không muốn chiếc đĩa DVD này bị phát tán trên mạng, cô ấy sẽ buộc phải thỏa mãn dục vọng của bọn chúng.

Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nếu như cô ấy chịu bàn bạc với Wakui. Nhưng ký ức ngày xưa như cơn lũ ùa về đập vỡ cả con đê mà không hề báo trước, để rồi trong giây phút bốc đồng, cô ấy đã treo cổ tự vẫn. Cách giải quyết đó giống hệt như những gì mẹ cô ấy đã làm. Di thư của cô ấy được đặt bên cạnh chiếc đĩa DVD. Một bức thư giã từ cuộc đời được viết trong vội vã.

“Tôi đã nhớ ra tất cả. Thế này đủ lắm rồi.”

Cứ như khoảng tăm tối vốn bị đè nén trong lòng cô ấy đã chực chờ từng ngày từng ngày một để chớp lấy cơ hội bùng nổ – và rồi cuối cùng nó đã chờ được khoảnh khắc ký ức quay về ấy. Một cú tấn công quá nhanh quá bất ngờ đã đá văng cô ấy vào chân tường, khiến cô ấy chỉ còn biết tìm tới cái chết để thoát khỏi những đòn tra tấn kia mà thôi. Mọi chuyện diễn ra đúng lúc Wakui không có nhà, nhẹ nhàng len vào khe nứt thời gian vừa thình lình xuất hiện.

Tôi chẳng nói một lời với Wakui – người đã gầy rộc đi chỉ sau có một đêm – bởi vì chính tôi cũng đang phát điên rồi. Thực sự tôi không tài nào nhớ rõ cú điện thoại thông báo cho mình hung tin ấy. Chắc hẳn những lời tôi thốt ra lúc đó chẳng ra đâu vào đâu. Tôi cứ nhốt mình trong phòng, ngồi dựa lưng vào tường. Những giọt nước đua nhau chảy ra từ vòi, từng giọt từng giọt một. Cảm giác sợ hãi lại lần nữa choán lấy tôi. Thứ gọi là nước kia đang kết lại thành từng mảng lớn và cứ chốc chốc lại rơi xuống. Ở trạng thái ấy, nó chẳng hề đi lên hay rẽ trái rẽ phải mà cứ thờ ơ rơi xuống dưới. Đó vốn là quy luật của thế giới rồi. Một quy luật cứng nhắc, khiến tôi không thể không sợ hãi, nhất là khi đang trong trạng thái trần trụi, không chút hơi ấm ấy.

Khi Wakui bước chân vào phòng, tôi cứ tưởng mình đã lết sang chỗ khác rồi, nhưng không, tôi vẫn đang ngồi nguyên chỗ cũ và dựa lưng vào tường. Yukari cũng tìm lấy một chỗ để ngồi xuống. Thời gian lặng lẽ trôi, có lẽ phải hàng tiếng đồng hồ. Trông chúng tôi giống một cặp sinh đôi quái lạ. Rồi Wakui nhẹ nhàng bảo: “Chúng ta cũng đi theo cô ấy luôn thôi.” Tôi liền gật đầu.

Chuyện ghé thăm nhà Yoshimi tôi đã viết trước đó cũng đơn giản là vì tôi muốn chết. Và cả trả thù nữa. Tha thứ ư, đừng hòng. Thế nhưng, trên tất cả, ý chí sinh tồn của tôi đang dần dần cạn kiệt.

Sau đợt tư vấn trị liệu của Yoshimi, tôi đã kỳ vọng mình sẽ được lấp đầy bởi nguồn năng lượng xấu xa ấy nhưng chuyện đó không xảy ra. Thay vào đó, tôi lại trở nên vô cùng bình tĩnh. Đã có lúc tôi từng mãnh liệt muốn tìm đến cái chết, nhưng mong muốn ấy nay đã không còn nữa. Ngay cả ý định muốn kết liễu bọn chúng cũng biến mất không dấu vết. Đáng lý ra tôi phải khao khát làm điều đó hơn mới phải.

Có một câu nói ta thường nhắc nhở nạn nhân rằng hãy nghĩ đến cảm xúc những người thân của họ. Nhưng cũng có câu: Trả thù đích thực là bắt đối phương nếm trải những gì mình từng phải chịu đựng. Tôi đều tán thành cả. Bởi vậy, tôi sẽ đưa chính bản thân mình vào trong chúng. Thay vì phá hủy cuộc đời chúng từ trước đến nay, tôi sẽ ghim chặt cuộc đời tăm tối của mình vào sâu bên trong chúng, khiến bọn chúng phải nếm trải cơn ác mộng đời tôi y như cơn ác mộng đời chúng, và rồi nếu những cơn ác mộng ấy nghiền nát được nội tâm của bọn chúng thì càng hay.

Wakui tán thành với phương án của tôi, và chính tôi cũng tán thành với Wakui khi nghe anh ta nói: “Song tôi muốn bọn chúng cuối cùng vẫn phải chết.”

Tôi bắt đầu liên lạc với Kida và Mamiya. Lần đầu thử làm thế, tôi đã cảm thấy rất do dự, thậm chí định chùn bước, đến nỗi vội vàng gọi cho chúng mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào về tâm lý.

“Cô ấy hiện giờ là vợ tôi,” tôi đã nói như vậy. “Tôi đã xem cuộn băng ấy rồi. Nó thật tuyệt vời. Anh có muốn được cô ấy phục vụ giống y như vậy không? Nhưng tôi muốn đứng bên thưởng thức cảnh tượng đó. Yên tâm, tôi sẽ trả tiền. Một trăm nghìn, à không, hai trăm nghìn nhé, anh thấy sao?”

Tôi đang vào vai một người chồng có sở thích tình dục biến thái với vợ mình. Bọn chúng nghe xong liền cười giễu cợt. Tôi đã mời chúng đi uống rượu. Chúng tao đã âu yếm vợ mày. Biết không hả? Cô ta sẽ thế này khi làm động tác này và thế kia khi làm động tác kia. Bọn chúng vừa choàng tay qua vai tôi vừa kể lể, kỳ lạ là tôi vẫn điềm nhiên mà nghe bọn chúng nói. Tôi, đã không còn là tôi như trước đây nữa ư? Tôi của trước đây đã ghim chặt vào bên trong chúng rồi.

Tôi bảo chúng hãy đến phòng khám của mình, và khi chúng xuất hiện tôi liền bước ra chào đón chúng một cách đầy thân mật. Lúc bỏ thuốc vào cà phê mời chúng, lòng tôi bình thản, không một chút căng thẳng. Việc đó mới dễ dàng làm sao!

Wakui và tôi cùng cúi xuống nhìn hai gã đang ngủ say như chết, sau đó mới nhẹ nhàng chuyển chúng lên giường và dùng dây thừng cố định thân thể chúng. Theo nguyên tắc cơ bản, ECT thường được tiến hành dưới sự trợ giúp của thuốc mê và thuốc giãn cơ. Chúng tôi bắt tay hành động ngay lập tức, không một chút do dự. Khi dòng điện áp thấp vừa được truyền lên não, bọn chúng liền mở mắt và nói điều gì không rõ. Não bộ chính là dấu hiệu tồn tại của mỗi một cá nhân. Chúng ta không thể đo đếm được tác động của dòng điện lên dấu hiệu tồn tại đó. Thân thể đang bị cố định chắc chắn nhờ những sợi dây thừng của bọn chúng bất chợt co giật dữ dội dưới dòng điện đi qua.

Liệu chúng tôi có vui vẻ với điều đang diễn ra hay không? Cả tôi lẫn Wakui đều không có bất cứ biểu cảm nào trên nét mặt, mà chỉ từ tốn tiếp tục. Khi nghe những lời cầu xin tha thứ, nài nỉ của bọn chúng, tôi đã nghĩ sao chúng lại bày ra vẻ mặt dơ bẩn phát khiếp như thế nhỉ. Không chỉ nước mắt, nước mũi chảy ròng ròng mà còn cả bong bóng nước phập phồng nơi khuôn miệng nữa chứ. Tôi đang tiến hành phương pháp ECT mà không gây mê, như thể chẳng thèm quan tâm xem liệu não chúng sẽ bị tổn thương đến mức nào. Đầu tiên, tôi truyền dòng điện lên não Kida từ mức điện áp thấp lên mức điện áp cao, khiến hắn ta bất tỉnh nhân sự. Đến khi tỉnh dậy, hắn ta cứ ngơ ngác nhìn tôi giống như một đứa trẻ lần đầu tiên mở mắt nhìn thế giới và im lặng không nói lấy một lời. Tôi tiêm cho hắn một lượng lớn thuốc cực mạnh. Với chúng, những tiền đề cơ bản như bản thân mình là ai đều hoàn toàn không cần thiết.

“Ký ức của cậu đang rất đỗi mơ hồ. Có lẽ sau này cậu cũng sẽ như vậy.”

Tôi cho Kida đọc hồi ký do chính tôi đã viết, và biến hắn ta thành phiên bản thứ hai của mình, tức là Kozuka.

Nếu mở trang giấy này ra, toàn bộ thế giới của ngươi sẽ sụp đổ.

Khi viết dòng đầu tiên ấy, tôi có cảm giác rằng mình đang làm một chuyện rất vui vẻ. Để thay đổi danh tính, tôi đã nghiên cứu kỹ lưỡng về những tay tội phạm có thực – Miyazaki Tsutomu và Maeue Hiroshi – đồng thời thêm vào cuốn hồi ký câu nói văn vẻ này. Tôi muốn đưa tất cả những sai lầm và thử nghiệm trong công cuộc trả thù sau khi mất đi Yukari, tất cả những thứ đã diễn ra trong đầu mình, vào bên trong bọn chúng. Tại sao trong số đám tội phạm, tôi lại chọn Miyazaki Tsutomu và Maeue Hiroshi chứ? Tất cả đều có lý do, nhưng đó lại là một câu chuyện khác.

Hắn ta tiếp tục đọc, ngoan ngoãn y như một đứa trẻ. Nếu không đọc sẽ bị trừng phạt ngay lập tức. Trước đây, có một nguyên lý học tập gọi là điều chỉnh hành vi[1] đã được đưa vào thực tiễn ở những bệnh viện tâm lý của Mỹ. Những bệnh nhân có vấn đề sẽ bị gắn dây vào người và qua đó tiếp nhận một dòng điện kích thích, khiến họ phải chịu đựng đau đớn mỗi khi làm gì xấu. Cứ nghe tiếng rè rè từ chuông điện rồi cảm nhận cơn đau đớn, chẳng mấy chốc, chỉ cần nghe thấy thanh âm của chuông điện thôi cũng đủ khiến bệnh nhân trở nên ngoan ngoãn nghe lời. Tôi không thể đếm nổi số lần mình chích điện hắn ta, hay nói cách khác là số lần phát ra tiếng chuông điện kia. Trong căn phòng bí mật, hắn ta cứ thế ngoan ngoãn ngồi đọc hồi ký của tôi. Càng lúc hắn ta càng trở nên tin tưởng rằng người viết ra cuốn nhật ký kia chính là bản thân mình, và vì là mình nên hắn ta mong muốn được tha thứ. Mỗi khi tự hỏi phải tha thứ điều gì cho bản thân, liệu đó có thực sự là mình hoặc nghĩ dù thế nào cũng hãy xin giúp đỡ, hắn ta đã khóc. Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Tôi đã thôi miên hắn ta hết lần này tới lần khác, đến nỗi chẳng bao lâu sau, hắn ta vừa đọc hồi ký của tôi vừa rơi lệ. Cảm xúc đã bắt đầu xâm chiếm.

Thế nhưng, tình trạng của hắn ta tiến triển không thuận lợi. Một lát sau, hắn ta bắt đầu phản kháng dữ dội. Cả khi tiếng chuông điện kêu vang và dù tôi cố truyền dòng điện vào người hắn ta, hắn ta vẫn bất động như một kẻ tàn phế. Thất bại rồi. Phải bắt đầu lại thôi! Phải thực hiện ECT lần nữa. Lần này phải mạnh hơn một chút. Dù não hắn ta có bị tổn thương đến mức nào cũng kệ. Lượng thuốc dùng cũng phải tăng đáng kể. Với chỉ thị nhặt giấy vụn từ dưới đất lền, hắn ta đã tuân thủ tốt hơn trước. Nhưng ngoài việc đó ra, hắn ta không muốn làm bất cứ điều gì khác. Hắn ta không còn là con người, mà đã trở thành một thứ gì đó, một thứ thật kỳ quặc. Thử nghiệm biến Kida thành bản thân tôi đã gây thương tổn trầm trọng đến não của hắn ta. Vì vậy, đối với Mamiya, tôi phải tiến hành cẩn trọng hơn mới được.

Tôi không cho Mamiya đọc tiểu sử sinh thành và lớn lên của mình – tức Kozuka, thay vào đó, tôi nhẹ nhàng nói chuyện với hắn ta bằng cách thôi miên khiến hắn ta nghĩ rằng mình là người mang tên Kozuka và có những tính cách như thế. Tôi quyết định sẽ tiến hành mọi chuyện một cách thật từ tốn. Thế nhưng, hắn ta vốn dĩ đã là một kẻ quái dị rồi. Sau một thời gian dùng thuốc liều mạnh liên tục, hắn ta đã bị mắc chứng tâm thần phân liệt, đồng thời mất trí nhớ cục bộ. Não người thật sự quá phức tạp! Tôi bắt đầu nói cho hắn ta biết rằng mình đang nắm trong tay thân phận thật sự của Kozuka. Có lẽ vì bị cưỡng chế liên tục như vậy, nên đột nhiên trong não hắn ta có sự thay đổi. Những người mắc chứng tâm thần phân liệt hay tâm niệm rằng mọi người xung quanh lúc nào cũng nói xấu mình, sợ bị nghe trộm hoặc nghĩ mình là người khác. Mamiya cũng không ngoại lệ, hắn ta luôn cố chấp nghĩ mình phải bỏ trốn để đi tìm kiếm thân phận thực sự của bản thân giống nhân vật chính trong một cuốn tiểu thuyết vĩ đại nào đó. Nếu đẩy mạnh tuyến suy nghĩ này thêm, tôi sẽ hoàn toàn đi vào được bên trong hắn ta. Tôi cho là thế.

Thế nhưng, Mamiya chỉ khư khư ôm lấy sự cố chấp không bình thường về việc thay đổi thân phận ấy, nên tôi không thể nào khiến hắn ta nghĩ mình chính là Kozuka. Tôi không thể thay đổi thân phận ngay được, mà trước hết phải làm cho hắn ta nghĩ mình là Kozuka. Giống như việc chữa trị căn bệnh này, bắt buộc trải qua không ít khó khăn và phức tạp mới có thể thành công. Tôi vừa phải duy trì căn bệnh của hắn ta, nhưng đồng thời cũng cần khiến hắn ta cảm thấy bất an. Chính nỗi bất an ấy có thể dẫn đến những thay đổi trong não bộ, mà không cần phải thay đổi thân phận, chỉ cần khiến hắn ta nghĩ rằng nếu trở thành Kozuka thì hắn ta sẽ được cứu. Giống trường hợp ở nước Nga ngày trước. Để vượt qua sự ngoan cố của hắn ta, trước tiên tôi đưa hắn ta đến căn nhà cũ, một trong những di sản do người cha nuôi – chính là vị bác sĩ đã nhận nuôi tôi từ Trung tâm Hỗ trợ Trẻ em – để lại. Một khi thay đổi môi trường, nỗi bất an sẽ khiến hắn ta chuyên tâm nghiền ngẫm cuốn hồi ký của tôi.

Trước khi để Mamiya đọc cuốn hồi ký ấy, Wakui đã vô tình phát hiện ra trong đó có nét chữ xiêu vẹo đặc trưng của Kida – gã mắc chứng loạn thần kinh ấy đã nguệch ngoạc viết vào khi tôi cho gã ta đọc hồi ký. Wakui định xóa bỏ, nhưng tôi đánh liều để y nguyên như thế. Nếu nhìn vào những dòng được viết thêm này, nỗi bất an của Mamiya sẽ càng bị kích động. Chắc chắn nó có thể lay động đến tận gốc rễ sự ngoan cố kia của hắn ta. Con búp bê bên trong va-li như thế nào lại khiến hắn ta nghĩ rằng đó là xác chết thật. Có lẽ khi nghe tiếng chuông cửa của Wakui, hắn ta vì hoảng sợ nên đã tắt điện ngay lập tức, nhưng sao có thể nghĩ đó là đồ thật được cơ chứ. Tôi đã nhờ một nghệ nhân chuyên nghiệp làm một con búp bê giống y hệt Yukari. Đó là một người đàn ông tốt bụng với mái tóc dài bạc phơ. Tôi còn bỏ vào trong va-li một tập tài liệu liên quan đến Maeue Hiroshi nhưng hình như hắn ta chưa kịp đọc.

Wakui đã đến kiểm tra tình trạng của hắn ta, nhưng hoàn toàn không có tiến triển gì tốt đẹp. Tuy nhiên anh ấy không hề bỏ cuộc, dù có chút hấp tấp nhưng anh ấy vẫn tiếp tục khẳng định hắn ta chính là Kozuka. Tôi đã trao cho anh ấy một bức thư để đưa hắn ta đọc, khiến hắn ta cảm thấy được yên tâm. Chỉ có vài dòng lời ngắn ngủi, nhưng tôi đã dùng tới hai lần từ yên tâm – đó là yếu tố tác động đến nội tâm con người bao gồm cả sự an tâm lẫn nỗi bất an. Đặc biệt nỗi bất an sau khi an tâm lại càng mang lại hiệu quả lớn hơn nữa. Thế nhưng, dù tôi đã quan sát và bắt chước làm theo tất cả những ví dụ kinh điển trong tiến trình lịch sử của công cuộc tẩy não, thì thực tế không diễn ra trôi chảy như ý muốn. Tất cả đều đúng về mặt lý thuyết, song đến lúc thực hiện lại gặp vô vàn trở ngại. Rõ ràng tôi không thể tiến hành kế hoạch như những gì đã dự trù.

Hắn ta có vẻ đang dần dần nhớ ra tên của mình. Nhưng hắn ta lại quên mất Kida – người đã được chúng tôi giới thiệu là Kozuka. Bó tay, tôi nghĩ thầm. Có lẽ phải phá hủy hắn ta hoàn toàn, giống như Kida vậy, bởi thế tôi đã quyết tâm lợi dụng ECT lần nữa.

“Có thứ này tôi muốn cho anh xem,” tôi đã bảo hắn ta như thế, và cho đến tận lúc nhìn thấy thiết bị kia, hắn ta mới kinh ngạc. Hừ, khoảnh khắc nhìn thấy món đồ đó, có lẽ hắn ta đã nhớ ra những gì chúng tôi từng làm với hắn ta trong suốt thời gian qua.

Và rồi, tôi đã tiến hành ECT ở mức điện áp cao lên Mamiya rất nhiều lần. Khi thấy hắn ta tỉnh lại ngày hôm sau, tôi đã phải nín thở. Không phải thiếu hụt đi ký ức, mà đại khái hắn ta đã mất trí nhớ hoàn toàn. Giống hệt Yukari.

Hắn ta vẫn có thể nhớ được những hình ảnh gần đây nhất như chuyện nhìn thấy xác chết trong va-li hay việc hắn ta từng có mặt trong căn nhà cũ nát kia, nhưng đến tên mình thì hắn ta quên sạch sẽ.

Tôi cẩn thận tiếp tục thì thầm bên tai trong lúc đang thôi miên hắn ta rằng hắn ta chính là Kozuka, hay nói cách khác hắn ta chính là tôi. Suốt nhiều ngày, nhiều tuần trôi qua, tôi vẫn tiếp tục trò chuyện với hắn ta, và dù đang trong trạng thái vô thức, hắn ta vẫn tiếp thu được một cách đáng kinh ngạc. Bộ não mất sạch ký ức tham lam nuốt trọn mọi thông tin, đến mức hắn ta dần trở nên tin tưởng chúng tôi, tin rằng chúng tôi là những bác sĩ và trợ lý giàu lòng nhân ái đang giúp hắn ta tìm lại ký ức. Những ngày sau đó, hắn ta vừa đọc to cuốn hồi ký của tôi vừa bắt đầu ghi hận với Kida và Mamiya. Có lẽ tôi đã bất chợt nở nụ cười giễu cợt khi nhìn thấy hắn ta thậm chí còn không nhận ra mình chính là tên cặn bã Mamiya đó. Nhưng chúng tôi cần phải thận trọng hơn nữa. Đã đến được đây rồi, chúng tôi không việc gì phải vội vàng nữa cả.

Kế hoạch sử dụng Kida – giờ trở thành một tên tàn phế – đã được quyết định xong. Còn gã Mamiya thì chỉ cần chờ thêm chút thôi. Kế hoạch trả thù của chúng tôi nhất định sẽ thành công.

So với con đường rộng mở thênh thang một cách không cần thiết, thì những lối tắt đơn giản sẽ đẹp đẽ hơn nhiều. Mấy trò tàn sát trên đường phố thật là quá tầm phào. Chỉ có đưa con đường địa ngục mà tôi đã đi qua vào bên trong hắn ta mới thật là tuyệt đỉnh.

❀ ❀ ❀

[1] Điều chỉnh hành vi được mô tả đầu tiên bởi nhà tâm lý học ngươi Mỹ B.F. Skinner, liên quan đến việc áp dụng sự củng cố hoặc trừng phạt sau một hành vi nào đó, tập trung vào việc tăng cường hay làm yếu đi các hành vi tự nguyện.

cha mẹ mình và cả những con vật, càng ngày càng điên cuồng sưu tầm băng đĩa và truyện tranh. Sự ra đi của những người thân như cha mẹ có thể khiến một đứa trẻ trở nên bất ổn nhưng thời điểm khi ông hắn ta qua đời, hắn ta đã hai mươi lăm tu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.