8
Yoshimi sống trong một tòa chung cư cao ốc tại khu vực nội thành. Khi tôi ghé thăm, ông ta đang ngồi trên một chiếc ghế có lưng tựa vào một chiếc bàn tròn. Ông ta mời tôi ngồi xuống. Cảm giác cứ như đang tiếp đón bệnh nhân, mặc dù chắc chắn ông ta đã nghỉ hưu.
Điều ngạc nhiên là ông ta đã lớn tuổi. Mái tóc ngắn ngả bạc được chải chuốt gọn gàng và vẫn còn khá dày, nhưng gương mặt thì hằn sâu những nếp nhăn. Bốn chiếc đèn chiếu sáng hình trụ tròn đặt ở bốn góc của căn phòng rộng rãi, một bức tranh trừu tượng khổng lồ màu đỏ treo trên tường. Tấm thảm lót sàn cao cấp dày dặn và tiếng xình xịch của xe lửa bị cánh cửa sổ cách âm siêu dày ngăn lại, đến nỗi chỉ còn nghe được những thanh âm nho nhỏ loáng thoáng ở đằng xa.
“Liên quan đến chuyện của cô Yukari…”
“Ừ.”
Yoshimi uống một hớp rượu vang và mời tôi một ly, nhưng tôi đã từ chối.
“Ông đã làm gì với cô ấy vậy?”
Tôi hỏi thẳng, không dạo đầu vòng vo. Thế nhưng ông ta lại chẳng hề nao núng. Ông ta nhìn tôi với vẻ nghi hoặc, biểu cảm cứ như vừa mới phát hiện ra một ca bệnh hiếm gặp.
“Cậu nóng vội quá đấy. Lại còn có vẻ mặt nghiêm trọng đến thế kia nữa chứ. Cậu cứ thế thì chúng ta không thể nào nói chuyện được với nhau đâu.”
Giọng nói ông ta khàn khàn, nhưng không hiểu sao tôi vẫn có thể nghe được rõ ràng.
“Để tôi hỏi ngược lại cậu nhé, cậu là gì của cô ấy?”
“Tôi đã thôi miên cô ấy. Lúc tiến hành việc đó, tôi đã thấy được chuyện xảy ra giữa ông và cô ấy.”
Yoshimi từ tốn nở nụ cười. Nhưng bên trên gương mặt đầy nếp nhăn kia dường như là một thứ gì đó rất giống với một nụ cười khoái trá.
“Vậy cậu đang ghen với tôi à?”
“Cái gì cơ?”
“Cậu đang ghen có phải không? Với tôi ấy?”
Tôi sửng sốt nhìn Yoshimi. Vậy mà ông ta vẫn có thể tiếp tục cười cợt được. Những vết nhăn cứ giăng bủa khắp gương mặt ông ta một cách đầy sống động.
“Không chỉ có vậy. Có những vùng ký ức của cô ấy bị mất đi. Ông đã làm gì với cô ấy?”
“Ngạc nhiên chưa kìa?” Ông ta thở hắt ra trong khi nụ cười vẫn còn đọng trên môi.
“Cậu thật sự là bác sĩ tâm lý ư?”
Bầu không khí im lặng bỗng chốc bao trùm lấy căn phòng, cứ như nơi đây chỉ còn lại tiếng thở của hai người chúng tôi mà thôi. Toàn thân tôi chợt cảm thấy ớn lạnh. Máy lạnh đang hoạt động ở mức nhiệt quá thấp, nhưng một ngươi lớn tuổi như ông ta dường như lại không cảm nhận được điều đó.
“Cậu có thể chấp nhận quá khứ của cô ấy hay không?”
“Hả?”
“E hèm, có vẻ cậu chịu được đấy nhỉ. Nhưng nó tệ lắm đấy. Mà thôi được rồi. Tôi sẽ nói cho cậu biết.”
Yoshimi hít một hơi. Đôi môi gần như vẫn đang khép, tựa hồ ông ta chỉ hít đúng một lượng hơi lọt qua từ khe hở giữa hai hàm răng mình.
“Cô ấy đã bị cha dượng cưỡng bức đến nỗi phải bỏ nhà ra đi. Không chỉ vậy, sau đó cô ấy còn qua lại với rất nhiều đàn ông, và hành nghề mại dâm. Nhưng không phải hoạt động có tổ chức. Cô ấy cũng thường xuyên lui tới khoa Tâm lý. Trong cô ấy luôn có hai giai đoạn tâm lý luân phiên nhau: Một thời kỳ ổn định – cũng là khi cô ấy ngừng đi khách và một thời kỳ bất ổn. Hai thời kỳ ấy cứ lặp đi lặp lại suốt. Khi đến chỗ tôi, dường như cô ấy đã đạt tới cực hạn. Thực tế, cô ấy đã năm lần tự sát không thành rồi.”
Tôi lại nghe thấy những thanh âm loáng thoáng của đoàn tàu hỏa đang khuất dần phía xa.
“Bệnh trầm cảm của cô ấy đã lên tới mức độ nặng. Đối với trường hợp của cô ấy, tôi cho rằng trước khi tiến hành chữa trị, cần phải tự sát trước. Bởi vậy tôi đã thực hiện liệu pháp ECT.”
ECT. Electroconvulsive Therapy. Phương pháp truyền dòng điện lên não, chỉ được phép áp dụng cho những ca bệnh cấp độ nặng. Phương pháp này đã được phát hiện nhờ vào trường hợp của một bệnh nhân động kinh: Sau khi lên cơn, tâm trạng của bệnh nhân bỗng nhiên có sự chuyển biến tốt. Vậy nên khi truyền dòng điện lên não và khiến bệnh nhân rơi vào tình trạng giống như khi lên cơn động kinh sẽ làm thuyên giảm những chứng bệnh như trầm cảm.
“Hiện tại thì sau khi gây mê, cảm giác sợ hãi của bệnh nhân sẽ không còn. Tuy nhiên… có lẽ cậu cũng biết, cách này sẽ gây tổn hại ít nhiều đến ký ức của cô ấy. Đó chính là tác dụng phụ điển hình của phương pháp ECT. Đừng nói với tôi rằng ngay cả điều này cậu cũng không biết đấy nhé? Thế nhưng, tác dụng phụ này có thể khắc phục từng chút một. Theo thời gian, ký ức sẽ dần dần khôi phục. Riêng với trường hợp của cô ấy thì ký ức có lẽ sẽ bị mất hụt nhiều do bị tác động quá nhiều.”
“Nhưng tại sao ông lại làm thế với Yukari?”
“Ha ha ha…”
Yoshimi bật cười ha hả. Hàm răng sáng bóng trông y như thật, tự nhiên và đều như bắp, lại còn thêm bộ nướu màu hoa đào tươi thắm nữa chứ.
“Tôi có chút ghen tị với những gã đàn ông từng ôm ấp cô ấy. Tại sao những gã đàn ông kia có thể mà tôi thì không chứ. Tôi đã lớn tuổi rồi, không còn đủ sức cho những việc cần nhiều thể lực như thế được. Thế nên, à… thế nên…”
Yoshimi đưa mặt lại gần tôi. Mí mắt ông ta cứ nhấp nháy liên hồi.
“Là một bác sĩ tâm lý, chẳng lẽ cậu không hiểu hay sao? Tôi đã dùng thuật thôi miên để đưa vào phần ký ức bị thiếu hụt của cô ấy một câu chuyện không có thật rằng cô ấy đã từng có quan hệ với tôi. Đấy chỉ là thứ dục vọng nguyên thủy của tôi mà thôi. Phải, tôi đã… tôi đã nhồi cảnh tượng kia vào bên trong tâm hồn cô ấy.”
Tôi đờ đẫn nhìn Yoshimi.
“Ông điên rồi.”
“Ôi, ôi, sao cậu lại có phản ứng chán ngắt quá vậy. Nhưng mà bất ngờ nhỉ, ở độ tuổi này rồi, đáng lẽ tôi không nên làm ra chuyện điên khùng như thế. Đúng không? Cô ấy đã rất đau khổ. Ha ha ha. Điều đó quá tuyệt vời. Cái cảnh tượng kia không biết đã bao lần lặp đi lặp lại trong ký ức của cô ấy.”
Nếu là một kẻ giết người không gớm tay, có lẽ tôi sẽ chẳng chần chừ mà làm thế ngay tại đây. Nhưng thay vào đó, tôi chỉ hít một hơi thật sâu.
“Những ký ức của cô ấy về ông đã bị tôi xóa bỏ rồi.”
“Ừm, chắc vậy nhỉ. Những ký ức có được do thôi miên sẽ chẳng kéo dài lâu. Giống như ký ức về những giấc mơ vậy. Nhưng chỉ có lẽ thôi.”
Đôi mắt của Yoshimi mở to và vì ông ta vốn gầy gò nên đôi mắt ấy trông càng lớn hơn nữa.
“Cậu cũng đã làm vậy, phải không? Đúng rồi hả? Có phải cậu cũng đang dùng thân phận bác sĩ để bày trò yêu đương với cô ấy, đúng không?”
Căn phòng lạnh đến mức tê cóng, nhưng rõ ràng ông ta không hề cảm thấy gì.
“Người như cậu mà cũng dám phán xét tôi hay sao?”
Ánh mắt chúng tôi giao nhau, và tôi vội vàng né tránh.
“Tôi đang tiến hành điều trị cho Yukari, liên quan đến những ký ức bị chôn vùi của cô ấy.”
“Ôi, trời ơi, cậu thật tàn nhẫn quá! Nếu khơi dậy toàn bộ ký ức từ những gì nhỏ nhặt nhất mà cô ấy đã che giấu, cô ấy sẽ không sống nổi nữa đâu. Tốt hơn là hãy giúp cô ấy quên đi.”
Sau đó, ông ta đứng dậy khỏi ghế và tỏ vẻ tiễn khách.
“Lần sau mời cậu lại ghé qua căn phòng tiện nghi này nhé!”
Vừa mở miệng, ông ta vừa tặng kèm cho tôi một nụ cười nhàn nhạt.
“Mồ chôn của bọn nhà giàu thì có.”
Những ngày sau đấy, cuộc sống của tôi và Yukari vẫn trôi qua một cách thật êm đềm. Theo cách nói của Yoshimi, có lẽ đây chính là thòi kỳ ổn định của cô ấy. Dần dà, cô ấy ở suốt trong phòng tôi. Mỗi khi chúng tôi dạo màn ân ái, cô ấy đều không tỏ vẻ gì gọi là chán ghét. Chúng tôi luôn trao nhau những nụ hôn ngọt ngào, và trong những thời khắc đó, cô ấy mỉm cười như thể không còn gì vui sướng hơn.
Bất kể thời tiết ra sao, cô ấy đều thích có lò sưởi trong phòng. Sau khi thưởng thức một bữa no nê, cô ấy sẽ ngủ thiếp đi ngay. Những lúc gặp gỡ, tôi luôn dặn lòng phải có một ý nghĩ trong sáng là đơn giản mình chỉ muốn được ở bên cô ấy, thay vì những ham muốn trần trụi. Và trong sức nóng tỏa ra từ lò sưởi, tôi ngồi ngắm nhìn gương mặt say giấc nồng của cô ấy – gương mặt mộc, không một chút phấn son, để rồi bất chợt nhận ra cái nóng khủng khiếp mà tôi chưa tửng trải qua trước đây đang lan tỏa khắp người. Sợ cô ấy đổ mồ hôi sẽ dễ bị cảm, tôi liền đánh thức cô ấy dậy, nhưng dù tôi có lay gọi thế nào, cô ấy vẫn không tỉnh. Cô ấy chỉ mơ màng ôm lấy vai tôi, vừa cười vừa ngủ tiếp cứ như muốn kéo tôi cùng chìm vào bên trong cái nóng ấy.
Bỗng một nghi vấn thoáng qua tâm trí tôi. Liệu cô ấy có thật sự yêu tôi? Hay chính chuyện thôi miên đã khiến mọi việc thành ra thế này? Chán thật, rõ ràng ngay từ đầu, đây chỉ đơn thuần là hiện tượng cảm nắng giữa bệnh nhân và bác sĩ, chứ thực tế cô ấy đâu có yêu tôi, phải thế không? Tôi chẳng thể thuyết phục bản thân tin tưởng vào tình yêu. Thế nhưng, nếu đây không phải là tình yêu thì tình yêu thật sự là gì?
“Khét mất rồi!”
“Việc nấu nướng cứ để anh làm được rồi.”
“Nếu bỏ hết phần bị cháy thì chỉ còn lại chút xíu thôi.”
“Bởi vậy anh mới nói là để anh nấu ăn cho.”
Dù chúng tôi ở bên nhau như hình với bóng, nhưng cô ấy vẫn cứ mãi quanh quẩn trong thế giới của riêng mình, không hề chú ý đến ai khác. Không được cư xử hà khắc với cô ấy! Một khi nảy sinh ý nghĩ đó trong đầu, tôi sẽ chẳng thể ngăn mình nghĩ đến cấu tạo não bộ của cô ấy, không phải, cấu tạo não bộ của con người mới đúng. Con người là thể loại gì không biết? Suy nghĩ ấy cứ bám riết lấy tôi.
“Ôi chỗ này cũng bị khét nữa rồi, phần có thể ăn được đã ít giờ lại còn ít hơn.”
Nói xong, cô ấy liền biến mất.