HỒI KÝ 2
Thế nhưng, em gái tôi không chết. Dù bị rơi xuống vách đá, thân thể bị va đập mạnh, nhưng cú trượt ngã ấy đã được bãi rác thải với cả núi lốp xe chất đống bất hợp pháp cùng những mảnh vỡ của xe đạp hãm lại. Tuy hai chân của con bé bị gãy, vai thì trẹo và vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh, nhưng con bé đã không còn nguy hiểm đến tính mạng.
Ban đầu tôi cứ đinh ninh rằng nó đã chết, rồi đột nhiên kết quả lại thay đổi. Một đám trẻ con đi bắt sâu bọ gần đó đã phát hiện ra nó. Mãi sau này, tôi mới biết hình phạt cho tội giết người đã gây hậu quả và chưa gây hậu quả khác nhau như thế nào. Hình phạt không phải được phán quyết dựa trên động cơ và hành vi của kẻ phạm tội. Tùy thuộc vào vận mệnh mà hình phạt có thể được giảm nhẹ – đó là điều tôi không hề hay biết. Phải, tùy thuộc vào vận mệnh – thứ mà con người không thể nào nắm bắt, cũng là nhân tố nằm ngoài nhận thức của con người – mà hình phạt sẽ thay đổi.
Sau sự kiện ấy, gia đình tôi đã hoàn toàn đảo lộn. Vụ việc được pháp luật phán quyết là tai nạn nhưng họ cứ khăng khăng gán cho tôi tội cố ý giết người. Tôi chẳng trông mong có một thiết bị nào có thể nói thay tiếng lòng của mình, bởi vì dù có biện minh thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn không thoát được tội danh có ý định giết người. Bà nội con bé thì than khóc, tự đày đọa bản thân; còn cơn điên tiết của dượng lại tìm cách trút hết ra bằng những cái tát chan chát vào gương mặt ưu tư, không giấu nổi sự lo lắng của mẹ. Và rồi người mẹ với đôi má sưng húp cùng bên mắt trái tím bầm đó đã bị buộc phải dẫn tôi ra khỏi căn nhà này. Vết rạn xương trên cánh tay phải của mẹ đã được băng bó lại, thế nhưng chứng kiến gương mặt bị đánh tới sương vù và cánh tay bị rạn xương ấy đã khiến những vòng xoay chuyển động bên trong tâm trí tôi về những gì xảy đến với em gái hoàn toàn bị phá võ. Mỗi lần mí mắt bà con bé giật giật lại khiến tôi ngay lập tức liên tưởng đến gương mặt sưng húp hay các vết rạn nứt trên xương vai của mẹ. Chẳng bao lâu nữa, bà ta cũng sẽ tiêu đời thôi.
Mẹ tôi đã đưa tôi cùng quay về quê cũ – vùng ngoại ô Tokyo, cũng là nơi an nghỉ của ông bà ngoại tôi từ rất rất lâu rồi – và bắt đầu làm việc tại quầy bán đồ ăn vặt. Có lẽ chính vì ông ngoại từng là một sâu rượu nên mẹ tôi cũng nghiện rượu không kém. Hễ gặp chuyện gì buồn phiền ở cửa hàng, mẹ lại tìm đến rượu như một phương thuốc giải sầu. Có lần, mẹ đã nhìn thẳng vào mặt tôi mà nói rằng: “Mẹ thật tệ, phải không?” Mẹ nói đúng. Nhưng đó chỉ là vì mẹ đã tái hôn với một gã vũ phu mà thôi. Đối với tôi, em gái chẳng qua chỉ là một người có chung nửa dòng máu, nhưng hiển nhiên với mẹ, nó cũng là đứa con mẹ dứt ruột đẻ ra. Ở trong ngôi nhà ấy, tôi buộc phải sống chung với tính cách cong vẹo của mẹ. Nếu như không có yếu tố bất ngờ kia và dẫu âm mưu giết người kia không hề bị phát hiện, đó vẫn sẽ là sự thật lẩn khuất đâu đó trên thế gian này. Mặc dù tôi không thể lý giải hết những suy nghĩ tận sâu trong đáy lòng nhưng đại khái tôi vẫn nhận biết được cảm giác khó chịu, rối rắm. “Mẹ thật tệ, phải không?” Không hiểu sao, tôi cứ ôm mãi mối hoài nghi rằng câu nói đó không phải ám chỉ bản thân mẹ, mà giống như lời xin lỗi về một điều gì đó đang ẩn sâu bên trong con người bà.
Khách đến ăn vặt không phải để tiêu tốn thời gian vào món mì soba. Thỉnh thoảng, mấy gã đàn ông còn giơ tay đánh mẹ phía sau tấm màn cửa. Điểm hấp dẫn ở chỗ cảnh tượng đó thường khiến người ta liên tưởng tới những điều không hay. Chúng tôi sống trong một căn hộ nhỏ hẹp có hai phòng ngủ, một phòng bếp. So với cánh cửa trước nhà, thì tấm rèm cửa ngay trước mặt tôi đây chẳng đáng tin chút nào. Và những lúc như thế, mẹ thường kiếm cớ đẩy tôi đi đâu đó, nhưng dù tôi có ở đấy hay không thì cảnh tượng ghê tởm kia vẫn cứ được tiến hành.
Nếu không có gã đàn ông nào ghé qua, căn nhà sẽ được bình yên trong chốc lát, song bù lại số lần mẹ đứng trước chiếc quạt gió đầy bụi bặm, hút thuốc trong tâm trạng rầu rĩ sẽ lại tăng lên theo. Đàn ông đến đây có dăm bảy loại người, có người đánh mẹ, có người không. Thế nhưng, những người không đánh mẹ chỉ lưu lại trong thời gian rất ngắn. Và rồi lại khiến mẹ cảm thấy quá cô đơn. Tại sao những người đàn ông đến với mẹ đều bạo lực như vậy? Tại sao những người đàn ông không bạo lực thì một thời gian rất ngắn lại ra đi? Tôi của hồi ấy chẳng có nổi khả năng phân tích những chuyện này.
Đến khi tôi vào lớp bốn, đôi lúc những gã đàn ông trong căn phòng ấy còn đánh đập cả tôi. Bọn họ chuyên dùng lòng bàn tay, nhưng thỉnh thoảng những gã thuận tay trái cũng giơ chân trái mà đá tôi. Những lúc ấy, mẹ thường vừa can ngăn họ vừa khóc, và rồi tức giận trước sự ngăn cản đó của mẹ, đám người kia liền lôi mẹ tôi vào căn phòng kế bên, lấy bà thế mạng cho tôi. Và cũng có khi, những màn bạo ngược hành hung ấy chỉ diễn ra một hồi rồi chuyển qua ân ái. Từ phía sau tấm rèm, tôi có thể nghe rõ những âm thanh rên rỉ như đang cố kìm nén của mẹ. Những lúc đó, tôi chỉ còn biết chơi trò chơi điện tử với thứ thiết bị gọi là máy vi tính gia đình, thế nhưng trái ngược hoàn toàn với cái tên gọi ấm áp ấy, chỉ có một mình tôi lẻ loi ngồi chơi nó mà thôi. Mỗi lúc chơi điện tử, tôi luôn luôn đắm chìm trong thế giới không thực đó; kể cả khi xem hoạt hình hay phim ảnh gì khác, tôi cũng chìm đắm không kém. Có lẽ nào tôi định xây dựng cho mình một thế giới riêng trong ấy chăng?
Trong trò vượt chướng ngại vật Super Mario Bros, nhân vật chính là Mario và bên cạnh cậu ta luôn có một người bạn đồng hành, cũng chính là cậu em sinh đôi Luigi. Đây vốn là một trò chơi chiến đấu với nhiệm vụ giải cứu công chúa Peach đã bị con quái vật đội lốt rùa Koopa bắt cóc. Không phải tôi hứng thú với trò giải cứu công chúa, thực tình tôi chỉ muốn trốn chạy thực tại, muốn tiếp tục sống trong cái thế giới ảo mà không cần đến phép dịch chuyển không gian bởi kỹ năng ấy đã được trang bị sẵn trong trò chơi rồi. Bất cứ khi nào địch xuất hiện, chỉ việc tránh xa hoặc dùng sức nặng đè bẹp chúng. Tuy vậy, tôi thường tránh, chứ không chọn đè bẹp.
Ngoài ra còn có một trò khác cũng rất được ưa chuộng thời đó, nhưng tôi chỉ có thể chơi mỗi phần mềm trò chơi lỗi thời vốn được mua cùng lúc với máy vi tính gia đình cũ kỹ kia mà thôi. Trong suy nghĩ của tôi, hễ đã bắt tay vào việc gì, tồi sẽ có thói quen tập trung vào việc ấy mãi. Và khi âm nhạc trong trò chơi tạm ngưng, tôi đồng thời sẽ có thể nghe thấy tiếng của mẹ. Ngay cả lúc xem cảnh tượng hãi hùng khi Songoku – nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình Bảy viên ngọc rồng – chiến đấu với địch thủ, tiếng của mẹ cũng lọt đến tai tôi.
Chuyện xảy ra vào một ngày có nắng trước khi kỳ nghỉ hè năm tôi học lớp bốn bắt đầu. Bao giờ cũng vậy, tôi thường vừa bước đi vừa cắm cúi nhìn xuống đôi giày thể thao đã mòn gót. Từ trường về nhà chỉ phải đi qua một đoạn đường thẳng tắp. Ngay khi ngẩng đầu lên, tôi liền trông thấy một phụ nữ mặc váy ngắn đang đi tới. Lấp ló sau lớp váy ngắn ngủn ấy là đôi chân dài trắng ngần, mềm mại và mịn màng, khiến tôi bất giác có cảm giác bức bối khó chịu.
Tình trạng này vẫn thường hay xảy ra, nhất là khi nghe thấy những thanh âm phát ra trong căn phòng sau tấm rèm cửa giữa phút tạm ngừng của âm nhạc trong phim hoạt hình hoặc trò chơi điện tử. Những lúc ấy, tôi thường trở nên hốt hoảng, tự nhủ không biết tình trạng này có phải do mình chơi điện tử quá nhiều hay xem phim hoạt hình hay chăng? Càng cảm thấy bất an, tôi càng cố hồi tưởng tới nhân vật Mario hoặc là Songoku, gắng hết sức gạt đi hình ảnh đôi chân dài của người phụ nữ trước mặt bằng cảnh tượng Songoku đang giao tranh chiến đấu hoặc Mario đang nhảy tưng tưng trên màn hình. Thế nhưng cả Mario và Songoku đều không có tác dụng. Cảm giác nhức nhối bùng lên mạnh mẽ, cứ như tờ giấy bị xé rách, khiến tôi một lần nữa muốn tiến lại gần hơn để được tận mắt chiêm ngưỡng đôi chân nõn nà đó.
Cái quái gì thế này? Tôi thầm nghĩ. Cái cảm giác rạo rực cứ thế nhen dần lên theo mỗi bước chân đi và rồi được bao trùm bởi hương nước hoa dịu dàng khi tôi tiến lại gần người phụ nữ ấy. Chắc cô ta chẳng bao giờ biết được rằng chỉ hương nước hoa thôi cũng có thể gây tác động không nhỏ đến một đứa trẻ như tôi. Giá mà tôi có thể vươn tay ra chạm vào đôi chân ấy. Nó đang ở ngay trước mắt tôi, một tạo vật rõ ràng hiện hữu trên đời này nhưng khi đó, nó lại vượt quá nhận thức của tôi. Chỉ cần chạm nhẹ thôi, tôi đã thầm nghĩ vậy giữa cảm giác rạo rực gần như mất đi cả ý thức. Chỉ cần giả vờ va quệt như một tai nạn nào đó. Hãy tha thứ cho tôi! Ôi, không được! Không thể làm thế được! Tôi cố trấn tĩnh nhưng vẫn nhận ra rằng cái cảm giác nảy sinh khi nghe những gì diễn ra trong phòng mẹ và khi nhìn thấy người phụ nữ trước mặt này là hoàn toàn khác nhau: Cảm giác đối với người phụ nữ này đúng hơn. Vậy mình có nên tiếp tục làm thế không? Suy nghĩ đã trở nên hỗn loạn. Tốc độ của bước chân cũng không kiểm soát được, mà cứ nhanh dần lên. Đối với cái cảm giác rạo rực lần đầu trải nghiệm này, tôi chẳng thể có bất cứ biện pháp nào để áp chế nó cả. Chỉ cần giơ tay chạm vào, mỗi thế thôi – và ngay khi suy nghĩ ấy nảy ra trong tâm trí, tay tôi đã chạm nhẹ vào chân của ngươi phụ nữ kia. Khoảnh khắc đó, ý thức dường như đã thật sự rời bỏ tôi, chỉ còn hương nước hoa ngọt ngào khơi gợi và kích thích từ người phụ nữ ấy giúp tôi giải phóng mọi bức bối trong mình.
Tôi của lúc ấy đáng ra nên được phát hiện từ sớm. Có lẽ tôi nên được cho đi điều trị tâm lý, được hội chẩn để tìm phương pháp trị liệu hoặc đưa vào diện theo dõi quá trình trưởng thành. Thế nhưng, người phụ nữ kia thật quá đỗi hiền lành. Cô ấy không hề kêu lên, mà chỉ ngoảnh lại nhìn tôi vẻ ngạc nhiên. Cô ấy nhìn tôi – một cậu học sinh tiểu học tội nghiệp đang tiến lại gần cô ấy. Có lẽ cô ấy không nhận ra những gì tôi đã làm. Từ trạng thái lơ đãng của tôi, chắc cô ấy nghĩ rằng tôi chỉ là học sinh của một lớp học đặc biệt và rồi buông ra một câu nói: “Cháu không được làm như thế nhé!” Ánh mặt trời nghiêng nghiêng vẫn tiếp tục soi chiếu bộ dạng đó của tôi. Cô ấy tiếp tục nói gì đấy, nhưng rồi như ngập ngừng e sợ điều gì nên đã bỏ đi mất. Chỉ còn hương nước hoa thoang thoảng phảng phất, song nó cũng sắp rời bỏ tôi – lúc ấy tôi đang ngồi bệt xuống đường.
Và rồi bất chợt một khoảnh khắc, trong tôi bỗng nhen lên cảm giác bị ruồng bỏ. Lý do không hề liên quan đến hành vi hay sự biến đổi cơ thể của tôi; ngoài tôi ra, mọi người trên thế gian này đều có chung suy nghĩ rằng rốt cuộc thì cũng chẳng có gì xảy ra cả. Thời điểm xảy ra những biến đổi cơ thể đó phải chăng cũng chỉ là ngẫu nhiên. Tôi không hiểu. Chính những gì mình đã gây ra cho em gái đã khiến cuộc sống ngột ngạt của tôi thay đổi. Nhưng cũng chính vì vậy, cuộc sống của tôi dường như cũng trở nên khốn khổ hơn, song chí ít nó đã khiến tình hình biến chuyển. Không biết có phải việc mất kiểm soát bản thân kia đã dẫn đến kết quả đó hay không. Nếu đã vậy, tôi cảm thấy ý nghĩ rốt cuộc thì cũng chẳng có gì xảy ra không còn cần thiết nữa. Chiếc quần dài đã bị lấm bẩn hết cả, tôi vội đưa mắt dáo dác nhìn xung quanh, hết lần này đến lần khác để xác nhận lại xem có bạn học hay người quen nào đang ở đó hay không và ôm nỗi sợ hãi xen lẫn cảm giác rạo rực cùng xấu hô quay trở lại phòng. Không chừng tôi đã ích kỷ mong người phụ nữ ấy dẫn mình đi đâu đó chăng?
Kể từ đấy, mỗi lần ra phố, tôi không còn lặp lại cái hành động tìm kiếm niềm khoái cảm như kia nữa, mà tập trung cố gắng kiềm chế về mặt tinh thần hơn. Sau khi lên lớp năm, có lần vào đêm khuya, tôi đã nhận được sự chú ý từ người mẹ lúc ấy đang trong cơn say. Tôi đã cố gắng kiềm chế bản thân khi mẹ và gã đàn ông ở trong phòng. Sau khi gã đàn ông ấy ra về, mẹ bỗng trở nên rầu rĩ và rồi la mắng tôi về đủ việc linh tinh: từ chuyện lúc nào cũng thức khuya đến chuyện chỉ có học thôi mà cũng không làm được thì tồi tệ lắm rồi, hay nói cách khác là những sự việc chẳng liên quan gì đến nhau. Từ khuôn miệng mẹ phả ra làn hơi thở hỏa lẫn giữa mùi thịt hầm với hơi men. Bất chợt, đầu tôi lên cơn đau, để làm cho nó dừng lại, tôi đã đẩy nhẹ mẹ một cái, nhưng chính vì mẹ say rượu, chứ không phải vì lực đẩy của tôi, mà thân hình cao lớn ấy loạng choạng rồi va vào tường. Vốn mẹ tôi – người mẹ luôn có xu hướng thích bạo ngược – thường có thói quen trưng ra vẻ mặt đáng thương của một người bị hại. Thế nhưng, đập vào mắt tôi lần này lại là một con người hoàn toàn khác.
Dù chỉ là cái nhìn trong tích tắc, nụ cười khẽ thấp thoáng trên bờ môi mẹ. Thế nhưng chính nỗi kinh ngạc khi bị tôi đẩy ngã đã khiến mẹ không ý thức được rằng bản thân đang nhìn tôi bằng ánh mắt như thế. Khoảnh khắc ấy, một thứ gì đó bất chợt dâng lên xâm chiếm và cào xé trong tôi. Linh hồn của những gã từng đánh đập, bạo hành mẹ dường như đã nhập vào tôi. Sự khích lệ chính mình vượt qua cảm giác yếu đuối của bản thân và tìm kiếm cảm giác được giải thoát khi chuyển từ bị đánh sang thành kẻ đánh đập cũng đồng thời dâng lên.
Thế nhưng, tôi không thể làm được: Tôi không thể giơ tay đánh mẹ mình như đánh những đứa con gái khác. Cảm thây nỗi bức bối không thể nào chịu đựng, tôi liền tóm lấy tấm ván tủ bếp vốn bị xé toạc ra dưới sức mạnh của những gã đàn ông kia, rồi đập xuống bất cứ đâu trong căn bếp rải rác những xoong chảo xung quanh. Trước mắt tôi lúc đó dường như lại hiện lên những sợi dây đen đúa, đang phân những nhánh nhỏ ở ngay phía đầu dây và cứ thế vươn rộng ra như đan kết một cái bẫy.
Tôi đập tấm ván tủ bếp hết lần này đến lần khác, cho tới khi cơn đau ở đôi tay truyền đến, máu chảy ra và những mảnh chén bát tán loạn bay trúng mẹ. Mẹ đang ôm mặt, cúi người trên mặt sàn. Làm gì có chuyện tôi lường trước được chuyện những mảnh vỡ có thể bay trúng mẹ cơ chứ? Cảm giác giống như cuối cùng cũng đạt được mục đích, mọi bế tắc vây hãm suốt khoảng thời gian qua cuối cùng cũng đã được giải quyết, những cảm xúc ấy cứ dần dần dâng cao. Hoa mắt chóng mặt quá! Cơn nóng nực bức bối lan ra khắp vùng cổ và ngực. Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy người mẹ trước mặt thật đáng thương và định vội vàng tiến lại gần. Thế nhưng vốn đang bị vây hãm bởi tầng tầng lớp lớp cảm xúc, mắt tôi cứ hoa lên và rồi tôi gục xuống sàn ngay tại đó.
Đến lúc này thì tôi đã bị xã hội phát hiện. Mẹ tôi hoảng hốt gọi điện báo án. Bà trở nên quá đỗi hoảng loạn và tôi chợt nhận ra có lẽ ẩn giấu bên trong bà luôn có một cảm giác căm ghét tôi vô hạn. Nếu không vì tôi, hẳn mẹ vẫn đang ở trong căn nhà đó, vẫn có thể sống cùng con gái mình. Cái ý nghĩ thẳm sâu trong đáy lòng mà chính bản thân mẹ cũng chẳng hề hay biết: Vì tôi mà nhân duyên của mẹ với cánh đàn ông không thể tốt lên được.
Độ tuổi của tôi lúc ấy chưa thích hợp để đưa vào trại cải tạo, nên đây không thể là giải pháp đầu tiên. Tôi đã bị chẩn đoán tâm lý bất ổn và bị tống vào Trung tâm Hỗ trợ Trẻ em, đồng thời tiếp nhận điều trị tâm lý. Sau này có lẽ vì e sợ tôi, nên mẹ đã từ chối bảo lãnh tôi ra ngoài, chính vì thế tôi đã sống ở Trung tâm Hỗ trợ Trẻ em đó cho đến khi được nhận nuôi bởi một người hoàn toàn xa lạ.
Tôi đã không còn nghĩ đến những chuyện của mình nữa. Tất cả chỉ còn như thứ gì đó ẩn khuất sau lớp sương mù mờ mịt xa tít. Vậy nhưng hẳn sẽ có không ít người có thể đóng tiếp vai diễn của tôi, thay thế cho tôi và rồi sự tồn tại của người ấy sẽ hứng lấy hết thảy những sợ hãi trong đời tôi kể từ trước đến nay… Như vậy, tôi sẽ được cứu thoát.