Ngăn Kéo Trên Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Ký 1

❊ ❊ ❊

HỒI KÝ 1

Mọi việc có lẽ bắt nguồn từ đám tang bên nhà hàng xóm.

Thi thể của một thiếu nữ bị bắt cóc đã được phát hiện. Rất nhiều người mặc tang phục màu đen đang túm xụm lại khiến không gian dường như chật chội hẳn. Tôi khi ấy vẫn còn là một học sinh lớp ba và đang chứng kiến cậu bạn cùng lớp của mình bị đám đông ấy vây quanh. Nạn nhân bị sát hại chính là chị gái của cậu ta. Còn cha mẹ cậu ta thì đang đứng ngay bên cạnh, trên tay cầm di ảnh của cô con gái xấu số.

Nghi phạm bị bắt giữ là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi vô công rỗi nghề, hắn khai nhận rằng chính hắn đã mời cô gái lên xe rồi sát hại. Hắn có một thân hình vạm vỡ và thường đi giày chơi bóng rổ chuyên dụng. Không ít lần người ta trông thấy bóng dáng hơi gù về phía trước của hắn lang thang khắp các nẻo đường.

Người bạn học đó từng kể với tôi rằng cậu ta cảm thấy rất khó chịu với người chị cùng mẹ khác cha của mình. Tại sao cậu ta lại tâm sự chuyện này với tôi? Lý do rất đơn giản: Tôi cũng có một đứa em gái cùng mẹ khác cha, bởi thế cậu ta cho rằng tôi có thể đồng cảm với mình.

Khi buổi tang lễ u ám và dai dẳng kia vừa kết thúc, tôi liền bước lại gần cậu ta. Chứng kiến những gì đang diễn ra xung quanh khiến cổ họng tôi trở nên khô khốc và hơi thở cứ như bị rút cạn tự bao giờ. Ấy vậy mà, dù đứng trước cái chết của chị gái hay tên sát nhân tình nghi bị bắt giữ, cậu ta vẫn chẳng hề mảy may sợ hãi. Tôi thì thầm nói chuyện với cậu ta. Xung quanh, những chiếc bóng hắt ra từ những ngọn đèn, tạo nên những hình thù khác biệt, ngả dài xuống sàn như hàng trăm chiếc cột trụ sừng sững. Những cái bóng phản chiếu trên nền nhà, đan kết với nhau thành một tấm thảm với những nét hoa văn tô điểm vô cùng độc đáo.

Tại sao cậu ta làm vậy nhỉ?

Tôi cứ thắc mắc mãi về hành động của cậu ta. Cậu ta đã bày trò khiến gã đàn ông vạm vỡ kia si dại trước vẻ đẹp của người chị chung nửa dòng máu với mình. Mất việc, chỉ biết lang thang đây đó, chính sự cô độc ấy đã khiến phần tăm tối trong con người hắn ngày một lớn dần lên – hay nói cách khác là phần tăm tối ấy đã được sản sinh một cách hết sức tự nhiên từ nỗi cô độc trong hắn – vì vậy, cho hắn thấy một cô gái xinh đẹp như thế chẳng khác nào vung vẩy miếng thịt béo bở trước mắt một con chó lạc bầy hay sao? Tuy lúc ấy tôi không biết chính xác nên gọi hành vi đó là gì, nhưng đấy chính là một tội ác. Cái hành vi ném đá giấu tay, loại bỏ cái gai trong mắt mình bằng cách lợi dụng một kẻ điên đang bị xã hội ruồng rẫy chẳng phải tội ác thì là gì? Thế nhưng khi quay sang nhìn tôi, cậu ta tức thì thay đổi hẳn. Đôi mắt cậu ta rưng rưng ngấn nước. Cậu ta đã biết mình sai và ngay lập tức được cha mẹ xoa đầu an ủi. Kể cả những kẻ ngoài cuộc cũng lên tiếng động viên. Tự thấy lòng dạ bản thân thật hẹp hòi, nhưng chuyện đã lỡ xảy ra rồi, tôi cũng đành chịu. Cảm giác nóng ran ngột ngạt bỗng lan ra khắp má và cổ tôi, tựa hồ được sinh ra vì nỗi ngạc nhiên đến mức ganh tị trước cảnh tượng đó. Và chính tại nơi đây – nơi có những chiếc bóng sọc dài đan xen nhau – cảm xúc ấy đã dâng đầy trong tôi.

Tuy chuyện đó rất hiển nhiên, nhưng tôi của bây giờ vẫn chưa lý giải nổi tại sao hồi ấy mình lại cảm thấy thế. Nội tâm của tôi lúc đó rất mơ hồ. Tuy thật đáng xấu hổ, nhưng ký ức về ngày hôm ấy vẫn cứ ẩn hiện trong tâm trí, không thể nào xóa nhòa.

Chiều tối, tôi quay trở về nơi gọi là nhà. Ngay khi nhìn thấy tôi, đứa em gái liền òa khóc rồi chạy đến bên cạnh bà nội của nó. Bà ấy là mẹ của dượng, nên đương nhiên chẳng có quan hệ máu mủ gì với tôi. Nó nói tôi đã đánh nó, lại còn mách lẻo rằng tôi đã bịa chuyện đi đám tang chứ thật ra trong khoảng thời gian ấy, tôi bắt nạt nó suốt.

Bà ấy an ủi và nói với đứa em gái đang khóc lóc của tôi rằng: “Cháu ngoan, việc còn lại cứ giao hết cho bà.”

Sau đó chỉ còn lại hai người là tôi và bà ấy trong phòng. Tuy nhiên, lần này bà ấy đã biết tỏng em gái tôi nói dối. Bà ấy cầm cây thước dài màu nâu đất và bước đến. Cây thước cứng như thép ấy có lẽ đã quá quen với việc bị người ta sử dụng sai mục đích so với chức năng vốn dĩ của nó. Thế nhưng không sao hết, tôi biết cách đối phó rồi: Dù có bị đánh nhẹ, vẫn phải khóc thật thảm thiết như bị phải bỏng vậy. Làm thế, người bà nhát gan này sẽ nhẹ tay một chút. Vậy nên, so với cái thước sờ sờ ngay trước mặt, tôi vẫn có cảm giác vụ án về cô gái xấu số kia và gã đàn ông cao lớn bị bắt giữ sáng nay còn đáng sợ hơn nhiều. Bà ấy đặt cây thước lên chiếu và nhìn chằm chằm vào nó. Con mắt bên trái đã chuyển sang màu vàng đục. Thỉnh thoảng mi mắt lại giần giật, cứ như triệu chứng thường gặp ở chứng bệnh loạn thần kinh chức năng.

“Có lẽ mày không hề đánh nó nhưng mày đã khiến nó sợ hãi. Mày hiểu không?”

Đương nhiên tôi không hiểu. Bởi tôi chưa từng đánh nó dù chỉ một lần.

Thế nhưng bà ấy không thể lùi bước. Người đàn bà này yêu thương con bé hơn cả bản thân mình. Chỉ cần là điều nó thích, bà ấy sẽ chẳng ngần ngại mà đáp ứng. Không những thế, tình yêu ấy luôn ngập tràn trong tim khiến bà ấy bị ám ảnh trước nỗi sợ hãi về những thương tổn có thể xảy đến với cháu gái bé bỏng của mình. Nỗi khó chịu đó sẽ ngày đêm giày vò cho đến khi bà ấy loại bỏ chúng hoàn toàn. Chính tình yêu thương mù quáng kia là ngọn nguồn gây nên sự điên loạn và hành động công kích người khác ở bà ấy.

Cả tôi và bà ấy đều biết rằng phía đối diện cánh cửa, em gái cùng mẹ khác cha của tôi đang háo hức mong chờ tôi bị phạt đến nhường nào. Tôi nhìn chằm chằm bà ấy. Vẻ mặt dửng dưng như thể: Dù có bị phạt, tôi vẫn chịu đựng tốt. Hay có lẽ là vẻ mặt khiêu khích: Bà còn chờ gì mà không ra tay đi? Mỗi lần tỏ ra phớt lờ đối phương như thế, lòng tôi lại trào dâng một cảm giác vui vẻ lạ thường. Bà ấy vung cây thước lên, nhưng chỉ đánh xuống cái chiếu trước mặt tôi.

Bước chân của em gái theo đó dần rời xa. Quả thật là không khỏi cảm thán trước sự tinh ranh của người lớn.

Tôi vốn là đứa con riêng được mẹ dẫn về nhà, rồi trở thành anh trai của nó – con gái của mẹ tôi và dượng – con trai của bà ấy. Sau khi diễn tuồng xong, bà ấy liền đứng dậy, vừa bối rối vừa cau mày nhìn tôi. Hàng mí của con mắt vàng đục giần giật theo. Cứ như đang muốn hỏi tại sao tôi lại có mặt trong căn nhà này. Hoặc kiểu muốn than vãn rằng trên đời sao chẳng có việc nào suôn sẻ cả. Nếu không có cái thứ dị vật là tôi đây, gia đình này sẽ hoàn hảo biết mấy. Sự tồn tại của tôi chắc hẳn khiến bà ấy cảm thấy ngứa mắt lắm.

Đêm hôm đó, tôi ra khỏi căn phòng vốn được sắp xếp cho mình, bởi lần đầu tiên sau ngần ấy năm, tôi bỗng có mong muốn được nằm ngủ trong vòng tay của mẹ. Có lẽ là vì muốn nhờ mẹ kéo tôi ra khỏi những tưởng tượng đáng sợ của mình cùng vụ án hãi hùng lúc sáng. Hoặc có chăng chỉ là tôi muốn sự kích động liên quan đến tên sát nhân ấy có thể lắng dịu lại. Làn khí lạnh buốt truyền đến lòng bàn chân trần của tôi, cứ như nơi này không hoan nghênh tôi vậy. Tôi thầm nghĩ nếu mình than đau bụng, hẳn mẹ sang phòng tôi ngay rồi.

Cách một tấm cửa tôi đã nghe thấy tiếng nói. Đó là tiếng dượng đang nói chuyện với mẹ.

“Hôm nay có phải con bé lại khóc không? Tại sao anh em chúng nó cứ hằn học nhau hoài vậy?”

“Xin lỗi mình. Em sẽ nhắc nhở chúng nhiều hơn.”

“Dẹp đi, đây là lần thứ mấy rồi? Tôi lại bị mẹ cằn nhằn nữa đấy. Chuyện công ty đã đủ mệt lắm rồi, về nhà lại còn không được yên.”

“Xin lỗi anh.”

“Mỗi lần nói cô, mặt cô lại như thế. Cứ như tôi là kẻ tồi tệ lắm vậy. Cô đang nghĩ vậy, đúng không hả?”

“Em xin…”

Tiếng chát vang lên chặn đứng lời xin lỗi chưa được thốt ra trọn vẹn: Dượng đã đánh mẹ tôi. Tim tôi đập thình thịch. Lúc nào cũng vậy. Hễ nghe âm thanh đó, từng thớ thịt ở chân tôi lại bất giác trở nên căng cứng.

“Tôi không phải loại cha mẹ thích đánh đập con cái. Những thằng như thế là những kẻ khốn nạn. Nhưng cô chẳng phải người lớn ư? Sao hai đứa nó lại không thể nào hòa thuận được? Đánh nhau vui lắm à? Tại sao suốt ngày cứ đánh nhau mãi thế.”

Tiếng chát chát lại tiếp tục vang lên. Xen lẫn tiếng rên rỉ đứt quãng của mẹ. Tôi cứ như mọc rễ trước cửa phòng. Nắm đấm cửa bằng bạc lóe lên ánh sáng mờ ảo trong bóng tối. Tấm cửa mỏng manh kia chẳng thể che đậy được điều gì. Nếu mở nó ra, cuộc đời tôi có lẽ sẽ xoay chuyển tức thời.

Dượng tôi đánh càng lúc càng hăng. Tiếng rên rỉ kìm nén của mẹ cũng trở nên to hơn. Nhung có một chuyện kỳ quái đang xảy ra. Hơi thở của dượng dần gấp gáp, sau đó có tiếng ai bị vật ngã xuống sàn cứ như bên trong đang diễn ra một trận sumo vậy. Có cả tiếng rên hay nói đúng hơn là tiếng thở của mẹ hòa trộn giữa niềm vui và sợ hãi. Tiếng động trên sàn vẫn tiếp tục vang lên. Tôi nghĩ thầm chắc họ đang làm chuyện ấy. Đã có lần tôi bắt gặp cảnh tượng này rồi. Đó là cảnh dượng ôm đè lấy mẹ như muốn cướp đoạt mẹ từ tôi nhưng mẹ lại trông rất vui sướng. Hay là cứ mở cửa ra xem thử? Cánh cửa thì thầm. Lần này hãy nhìn thật kỹ xem nó như thế nào? Cái cảnh cấm trẻ em kia có thể sẽ làm hoen ố tâm hồn trong sáng của cậu hoàn toàn đấy. Không hiểu sao âm thanh này nghe rất giống tiếng nói của nhân vật nào đó trong bộ phim hoạt hình mà tôi đã tùng xem.

Nếu coi kỹ cảnh tượng ấy, cuộc đời mình cũng sẽ thay đổi chăng?

Thế nhưng tôi lại quay trở về phòng, và rồi bỗng ao ước có trong tay một con thú nhồi bông. Tôi không khỏi đỏ mặt trước cái ý muốn ủy mị như con gái kia, nhưng nếu việc đó tiếp thêm lòng dũng cảm thì cũng không sao đâu nhỉ. Cả dượng và mẹ chắc hẳn đều đã bị vụ án mạng sáng nay kích động rồi.

Hễ nghĩ đến chuyện mình vẫn phải sống trong thị trấn – nơi những kẻ điên, không kể gã đàn ông bị bắt giữ sáng nay, vẫn còn ẩn nấp đâu đó, tôi không khỏi rùng mình. Nỗi ám ảnh về một ngày không xa chính bản thân mình cũng sẽ bị loại người này tấn công cứ lởn vởn trong tâm trí. Loại người ấy bao gồm cả những kẻ xa lạ mà ngốc nghếch, hí hửng trước cái chết của người khác. Đôi tay lực lưỡng của những gã điên đó có thể bẻ cong cổ người ta mà chẳng tốn tí sức lực nào. Chỉ nghĩ đến thôi, cảm xúc phấn khích lại trào dâng trong tôi một cách lạ thường.

Tôi có một không gian dành riêng cho mình. Đó là một căn cứ bí mật – nơi tôi luôn hướng về mỗi khi cảm thấy cuộc sống thật ngột ngạt.

Nhà tôi tọa lạc trên ngọn đồi của thành phố, cổng sau hướng ra con đường rộng thênh thang. Cứ băng qua cái chắn đường rồi đi thẳng vào rừng sẽ đến căn cứ bí mật của tôi – từ đó có thể nhìn bao quát toàn cảnh cả khu phố. Gần chỗ bị khu rừng ngăn cách, có một khoảng đất trống ngang dọc tầm bốn mét. Bên dưới là một vách đá cheo leo, hiểm trở nhưng lại mở ra cả một trời mênh mông, hùng vĩ.

Khi ấy, tôi thường tới đó và đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Ký ức ngồi ngắm nhìn cây cối hàng giờ liền vẫn còn đọng lại hết sức rõ nét. Chắc hẳn tôi đang ganh tị với chúng. Tôi muốn hóa thành cây để không cần suy nghĩ, không màng thế sự mà chỉ im lìm đứng đó thôi. Hễ lưu lại nơi đây, giữa những cây to này, tôi lại thấy mình như được hòa làm một với chúng, không còn cảm giác cô đơn chút nào. Chẳng rõ tôi đang nhân cách hóa cây cối hay đang tự vật hóa bản thân mình? Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, những hàng cây vây quanh lại trở nên thật đáng sợ.

Gió thổi xào xạc, nỗi sợ hãi càng lúc càng khủng khiếp. Tuy nhiên, đôi lúc tôi vẫn cố nán lại và cắn răng chịu đựng. Mình phải mạnh mẽ lên – tôi âm thầm tự cổ vũ bản thân. Nếu có thể dũng cảm ở lại đây, đồng nghĩa với việc từ bây giờ dù có chuyện gì ập đến với mình, tôi vẫn có thể chống đỡ được. Trong bóng tối vô tận ấy, tôi vẫn tiếp tục ngồi dưới tán cây rung rinh đón gió. Không chỉ vậy, tôi còn thường xuyên thử thách giới hạn của bản thân, bằng cách hăng hái tham gia những trò chơi mạo hiểm với lũ bạn cùng lớp. Chẳng phải để đi tìm cái chết. Mà là một cách thức để tôi luyện bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.

Tại sao lại phải dẫn em gái đến nơi dành riêng cho mình chứ? Nó đã nài nỉ tôi điều này từ rất lâu. Bởi tôi vẫn thường chuồn khỏi nhà để đến một nơi nào đó nằm ngoài tầm mắt nó. Nó dò hỏi rồi nài nỉ tôi dắt theo. Không phải lúc nào quan hệ giữa tôi với nó cũng sặc mùi khói súng. Chỉ khi tâm tình bất ổn, nó mới bày ra cái vẻ dễ ghét còn non nớt kia thôi, chứ bình thường nó cũng đáng yêu lắm. Tôi nghĩ nó cũng nhận ra tôi là sinh vật lạ trong nhà, nên muốn bày trò chọc phá tôi. Đám tang của hàng xóm nhưng nó lại ngây thơ tưởng rằng người chết kia là tôi. Trong khi nó đang trút bỏ nỗi buồn, tôi lại bình an trở về nhà, thế nên nó liền lấy cớ làm ầm ĩ.

Tôi đã dẫn nó theo thay cho lời xin lỗi vì đã lỡ đánh nó. Dầu hoàn toàn không có chuyện tôi thực sự đánh nó, nhưng với một đứa bé ngây thơ như thế, nó lại tưởng là thật. Hồi còn bằng tuổi nó, tôi đã biết đó không phải là sự thực và những gì còn sót lại chỉ là mặc cảm tội lỗi. Phải, mặc cảm tội lỗi. Chính xác là cảm giác đó.

Vừa đến nơi, nó liền reo hò ầm ĩ. Vì không còn sớm nữa nên tôi chỉ cho nó xem một chút rồi dẫn nó trở về nhà. Tuy nhiên khi màn đêm buông xuống, tôi nằm trên giường mà không cách nào bình tĩnh nổi. Vì cái hình ảnh nó rơi xuống vách đá cheo leo ấy cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong tâm trí.

Ngày hôm sau, tôi nói với nó không được đến nơi đó nữa. Nếu muốn đi thì phải đi cùng nhau. Nó liền bĩu môi: “Nơi đó đâu phải của riêng anh hai đâu. (Anh hai – đúng vậy, nó gọi tôi như thế đấy.) Em cũng là chủ nhân của nó kia mà.”

Lòng tôi cồn cào nỗi bất an. Mỗi ngày, khi thấy nó đã yên ổn về tới nhà, tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Tôi hỏi: “Em đến chỗ đó hả?” và thỉnh thoảng lại nhận được cái gật đầu từ nó.

“Không được đến đó nữa đâu đây!” Tôi gắng lòng khuyên bảo.

“Vui lắm anh à! Lần sau, bé Maho (tên con gấu mèo nhồi bông của nó) cũng sẽ đi cùng em đấy.”

Tôi lo lắm. Nỗi lo lắng cứ ngày một trìu nặng, đến nỗi chèn ép cả hơi thở của tôi.

Một tuần, một tháng, rồi hai tháng trôi qua.

Vì lo cho em gái, tôi không ngừng nhắc nhở, thậm chí gần như cầu xin nó tuyệt đối đừng đến nơi ấy nữa. Vậy mà nó chẳng thèm để vào tai. Rõ ràng nó rất đỗi vui sướng trước phản ứng của tôi.

Mỗi lần đi học về mà không nhìn thấy nó, tôi lập tức trở nên cuống cuồng. Tôi sẽ lao ngay ra khỏi cửa đi tìm nó. Nhưng nó không có mặt ở căn cứ bí mật. Rơi xuống vực rồi sao? Chỉ mới nghĩ tới thôi, chân tôi đã run lẩy bẩy và nhũn ra tức thì. Cho dù có nhìn xuống vực sâu, cũng không thể thấy được nó.

Nhưng khi tôi đờ đẫn quay trở về thì đã lại thấy nó ở nhà tự bao giờ. Có một thứ gì đấy chặn ngang cổ họng tôi – cảm giác ấy chân thật lắm.

Nó khiến thức ăn nghẹn cứng trong cổ họng và ngay cả chút nước thôi, tôi cũng không tài nào nuốt nổi. Mỗi khi giật mình tỉnh giấc, tim tôi đều đập loạn cả lên. Dẫu trở mình nằm nghiêng, tai áp sát vào gối, tôi vẫn có thể nghe được tiếng tim đập thình thịch lan khắp giường.

Kể từ đó, cảm giác kỳ lạ kia cứ đeo bám tôi mãi. Nếu phải dùng từ ngữ để diễn tả cảm xúc lúc bấy giờ, thì tôi của hiện tại sẽ cho rằng đây là do quá sợ hãi mà thôi. Chỉ cần ngày nào con bé còn chưa rơi xuống vực, thì nỗi khốn khổ này vẫn chưa thể kết thúc.

Tôi không trông mong gì thêm nữa. Thế nhưng cái cảm giác bất an không biết khi nào con bé rơi xuống vực cứ chất chứa trong lòng khiến tôi khao khát mình sớm được giải thoát. Mặc kệ hậu quả ra sao, tôi sẽ kết thúc nỗi bất an này bằng mọi giá.

Vì vậy khi con bé nói với tôi rằng về sau nó sẽ không đến căn cứ bí mật đó một mình nữa và đề nghị hai anh em hãy cùng đi, tôi đã vô cùng biết ơn nó. Hôm trước, nó đã tự tới đấy một mình nhưng thấy bốn bề vắng lặng, nó đã quay về ngay, thế nên nó cần có một người đồng hành, và người ấy chính là tôi. Về sau, tôi mới biết từng có một vụ tự sát ở nơi đó. Một thanh niên trẻ tuổi quá đau buồn vì mối tình vô vọng đã tự kết thúc sinh mạng của mình một cách tàn khốc. Điều thu hút chúng tôi tới đó phải chăng chỉ là cái cảm giác thích thú được đến một nơi bí mật, hay có lẽ là tâm lý chống đối cha mẹ vẫn luôn luôn tiềm ẩn bên trong những đứa trẻ hay chăng? Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời.

Em tôi thật sự đã cầm theo con gấu mèo tên là Maho kia. Đó là một buổi chiều Chủ nhật và tôi tự nhủ thầm rằng chúng tôi sẽ buộc phải trở về nhà trước khi trời chuyển tối.

Mới đầu khi đến nơi, con bé rất vui vẻ. Dáng vẻ bày biện trò chơi của nó trông rất đỗi hí hửng. Sau khi đặt Maho ngồi xuống, con bé liền đề nghị mọi người cùng chơi trò gia đình.

Tôi và nó đóng vai một cặp vợ chồng, còn con gấu mèo Maho thì trở thành con gái của chúng tôi. Bực mình vì chốn riêng tư của mình bỗng bị biến thành nhà và nhất là dù đã học lớp ba mà vẫn phải chơi cái trò gia đình ấu trĩ này, tôi liền thúc giục nó mau mau trở về nhà trước khi trời tối hẳn. Thêm nữa, tôi còn cảnh cáo nó không được kể lại cho bà nghe. Con bé bỗng òa khóc nức nở. Tôi quay lưng đi và quát nó về nhà ngay. Khoảnh khắc nó nói sẽ quay trở lại đây một mình, cổ họng tôi đột nhiên trở nên nghẹn ứ, ngay cả hơi thở cũng khó nhọc. Nỗi bất an khi trước lại ùa về. Tôi tiến lại gần con bé và định dỗ dành nó. Em tôi quay lưng đi, nhưng con gấu mèo Maho đã kịp nhìn thấy tôi. Cái con gấu mèo bẩn thỉu ấy đang trừng mắt nhìn tôi đầy dọa dẫm. Không hiểu sao tôi lại trông ra nó đang đe dọa mình nhỉ?

Dù gì nó cũng chỉ là một con thú nhồi bông vô tri vô giác nên không thể thông báo cho em tôi biết rằng tôi đang đến gần. Tại sao tôi lại nghĩ như vậy? Ngay khi đang tiến lại, tôi bỗng nảy ra ý định khiến con bé giật mình. Nếu làm vậy, không chừng nó sẽ tự ý thức được mức độ nguy hiểm ở nơi này. Vị trí lúc này là đã rất ổn rồi. Không cần tiến thêm một bước nào nữa cả. Nếu tôi đột nhiên nắm lấy vai con bé, nó sẽ giật bắn người nhưng được tôi nắm chặt, nó sẽ an toàn thôi. Trong đầu tôi bỗng xuất hiện hình ảnh những sợi dây đen thùi lùi cứ thế trải rộng ra, đan kết và bủa vây tạo thành một cái lưới lỏng lẻo. Đưa tay từ từ vươn tới chạm vào đứa em gái, không hiểu sao cái thứ đang tắc nghẹn nơi cuống họng cứ như phình to ra, đồng thời tim đập mạnh dữ dội như muốn vỡ tung cả lồng ngực. Mối nối của những sợi dây kia bỗng nhiên rơi tuột rồi bung ra và chẳng biết vì sao đống dây nhợ ấy lại đột ngột hóa thành những hoa văn hình học – những họa tiết sọc dài đan kết bởi những chiếc bóng xen vào nhau trên sàn nhà nơi tổ chức tang lễ. Và tiếp đến là hình ảnh cái chết của cô gái trẻ khiến cả thành phố trở nên nhốn nháo kia. Sau đó là cảnh tượng dượng và mẹ kích động trước cái chết của cô gái ấy. Tại sao những hình ảnh đó cứ quấn lấy tôi? Nhịp đập của con tim vẫn không hề chậm lại. Cứ như cảm nhận được một điềm chẳng lành sắp xảy ra.

Tôi vươn tay trái tóm lấy đôi vai gầy của em gái. Khoảnh khắc bắt lấy vai con bé, hồi tưởng về cảm giác khó chịu khi xỏ tất năm ngón chợt dâng đầy trong tôi – cái cảm giác xuất hiện khi bản thân tiếp xúc với những thứ lạ lẫm. Con bé vùng vẫy kịch liệt để thoát khỏi gọng kìm mà tay tôi tạo ra, và chính hành động đó đã khiến con gấu mèo tuột khỏi bàn tay của nó. Con bé vội vàng vươn tay bắt lấy con gấu mèo nhưng lại mất thăng bằng, trượt chân rồi ngã xuống vực sâu. Tôi sững sờ như hóa đá. Cả chuỗi hành động tự làm tự chịu của nó vừa mới diễn ra trước mắt tôi. Nhìn nó rơi xuống vách đá, dù muốn hay không muốn, cái thứ nghẹn ứ nơi cổ họng bỗng trôi tuột đi mất.

Vì sao ban đầu tôi lại dẫn con bé đến căn cứ bí mật này chứ? Tồn tại trong tôi lúc đó chính xác là mặc cảm tội lỗi bởi tôi đã đánh nó. Tất nhiên không phải đánh theo nghĩa đen, mà là mặc cảm tội lỗi vì suy nghĩ lệch lạc không phù hợp với cái tuổi hồn nhiên ngây ngô này. Mặc dù dẫn nó đi là để thay lời xin lỗi, nhưng nếu không phải vì chẳng thể cưỡng lại cái sát khí dâng lên trong lòng, sẽ không bao giờ có chuyện một đứa nhát gan như tôi lại dẫn đứa em gái đáng sợ đến chỗ đó. Việc nảy sinh mặc cảm tội lỗi cũng hơi kỳ quái nữa. Cứ như thể việc dẫn nó đến đấy chính là lời xin lỗi vì tôi sắp sửa ra tay sát hại nó. Tâm lý quả là vòng luẩn quẩn phức tạp!

Thế nhưng chỉ có con tim là đập mãi không ngừng. Ngay từ đầu chẳng phải chính con bé đã nằng nặc đòi tôi dẫn đến căn cứ bí mật này hay sao? Hiểu rõ tính tình của nó đáng lý ra tôi phải làm điều ngược lại mới phải, ấy vậy mà…

Tôi không khỏi bất ngờ trước thực tế rằng cái suy nghĩ đáng sợ như thế lại có thể xuất hiện trong tư tưởng của một đứa nhóc chỉ mới học lớp ba như tôi. Một tâm hồn ngây thơ sao lại nhóm nhen cái ý muốn giết người sùng sục như vậy chứ? Không phải bất kỳ vấn đề nào trên đòi cũng đều là hậu quả của những việc làm trong quá khứ hay sao? Bên tai tôi lại bất chợt văng vẳng âm thanh: “Sẽ có kẻ phải rơi xuống vách đá.” Đó là tiếng nói của nhân vật trong phim hoạt hình mà tôi vẫn thường xem và kẻ bị rơi xuống vách đá kia không phải ai khác, mà chính là tôi.

Chân tôi giờ tê cứng, một bước cũng không nhấc lên được. Ngay cả thở ra cũng khó khăn, chẳng thể nào cất tiếng nói mà chỉ có thể gắng sức hít vào thôi. Tôi nép mình vào một góc để ngủ. Nhưng những tiếng nói từ phim hoạt hình vẫn râm ran không dứt. Nếu đã vậy thì cứ kệ chúng tiếp tục râm ran đi.

Nếu kẻ rơi xuống vực không phải ngươi, thì cuộc đời ngươi chắc chắn sẽ bi đát hơn nhiều.

cha mẹ mình và cả những con vật, càng ngày càng điên cuồng sưu tầm băng đĩa và truyện tranh. Sự ra đi của những người thân như cha mẹ có thể khiến một đứa trẻ trở nên bất ổn nhưng thời điểm khi ông hắn ta qua đời, hắn ta đã hai mươi lăm tu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.