Ngăn Kéo Trên Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Ký 8

❊ ❊ ❊

HỒI KÝ 8

(Trong thư mục chưa công bố)

Tôi nghĩ tới chuyện trước đây khi em gái bị rơi xuống vách đá. Đó là những gì đang hiện hữu trong ký ức mơ hồ của tôi.

Tôi đang trên đường tan học trở về nhà, và rồi bất giác dừng bước trên con đường dốc quen thuộc, cứ thế đứng yên bất động. Nhà tôi ở ngay trên đỉnh đồi kia thôi, thế nhưng cả cơ thể dường như đang bị bao trùm trong cảm giác mệt mỏi, đến nỗi tôi không thể đi thêm bước nào nữa. Tại sao phải leo lên con dốc đó mới có thể trở về nhà nhỉ? Hình như cơ thể cũng phản đối, tôi đã nghĩ thế. Nếu trèo lên con dốc ấy, tôi sẽ quay về cuộc đời trước đây của mình một lần nữa. Khi nào leo hết con dốc kia…

Có thể nhìn thấy căn nhà ngay từ chỗ này, đèn trong nhà đang bật. Chắc dượng đã về tới bởi tôi thấy có xe đậu ở bên ngoài.

Như thường lệ, bữa cơm tối ngột ngạt lại bắt đầu. Người cha không cùng huyết thống lúc nào cũng cau có, mẹ thì sợ sệt, còn người bà chỉ luôn lo lắng cho em gái tôi mà thôi. Không muốn thừa nhận cái không khí nghẹt thở kia bắt nguồn từ chính đứa em gái quậy phá, tôi gạt tất cả sang một bên, và tự ép mình phải ăn thật nhiều. Đột nhiên, tôi nhớ ra một cảnh tượng. Hễ cảm thấy cô đơn, cố tinh bắt chước em gái hay nhõng nhẽo không muốn ăn cơm, tôi đều phải nhận lấy ánh mắt lườm nguýt của dượng. Ra là thế, tôi hiểu rồi. Chỉ riêng với tôi thôi, có những thứ tôi không được phép làm. Tôi buộc phải cân nhắc thật kỹ từng hành động của bản thân, và trong số đó chỉ được chọn những hành động được phép làm mà thôi. Thứ cảm xúc vớ vẩn mang tên cô đơn ấy, phải vứt bỏ hết đi! Dù nghĩ thế, nhưng mãi mà tôi không tài nào vứt bỏ được.

Từ dốc nhìn lên, ngôi nhà trông thật nổi bật với ánh đèn chiếu sáng hắt ra từ cửa sổ giữa bóng tối bao trùm. Dù rằng với một cái nhà như thế kia, chẳng cần thiết phải bật đèn làm gì. Từ nơi đó, tôi thấy bốn bóng người, không bao gồm bản thân đang phản chiếu trên cửa sổ. Thực tế, từ vị trí này khó có thể trông rõ, và có lẽ những cái bóng ấy chỉ là tưởng tượng của tôi khi đó mà thôi, những ảo giác đã ghim sâu vào trong tâm trí tôi như một hồi ức. Nếu không có thứ dị vật là tôi, ngôi nhà đó sẽ trở nên hoàn hảo. Cái gọi là cuộc đời kia đang bỡn cợt tôi. Tôi vừa ngắm nhìn những bóng người ấy từ xa, vừa nghĩ sẽ ra sao nếu tôi có thể thay đổi tư duy của bọn họ. Ngay từ bé, tôi đã biết tư duy chính là kỹ năng vận hành của não bộ, thế nhưng bọn họ đã làm thay đổi điều đó trong tôi.

Sự thực tôi chỉ là đứa trẻ được mẹ dẫn theo về căn nhà đó, nên nói thế nào đây nhỉ? Trong não bọn họ, sự thực đó thật không chấp nhận được. Nếu có thể động tay đôi chút tới não của người dượng hung bạo của tôi, liệu ông ta có thể từ bỏ thói bạo lực đó được không? Và còn những kẻ giống ông ta, có thể nào tác động đến não của bọn họ theo cách thức tương tự hay không? Cả mẹ, bà và tôi cũng thế. Nếu có thể chạm đến nội tâm của từng người thì sẽ ra sao?

Một trong bốn chiếc bóng bất chợt vụt mất, và rồi mẹ tôi bước ra từ cửa chính. Mẹ đã nhận ra tôi từ đằng xa, thấy tôi đang đeo ba lô trên vai, cứ im lìm đứng đó, mà không hề nhúc nhích. Thế nhưng, mẹ không thể ra đây với tôi được. Vì bà và dượng đều đang ở nhà nên mẹ không thể đến đây. Dáng người mẹ gầy gò, mái tóc suôn mượt, mềm mại trải dài như thác nước. Người mẹ đã mang theo tôi rời bỏ ngôi nhà ấy nhưng vẫn tiếp tục đắm chìm trong vòng tay của những gã đàn ông mà mẹ chẳng nhớ nổi tên. Tôi không tài nào thay đổi con người mẹ, cũng chẳng thể giành được tình cảm của người phụ nữ ấy. Có lẽ lý do mà tôi dồn hết sức vào chữa trị cho Yukari chính là để bù đắp lại việc không thể thay đổi con người của mẹ mình. Cuộc đời là thế mà, chúng ta luôn có bản năng tự kháng cự cơ thể của bản thân.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn cứ trắng tay.

Nghĩ đến đây, tôi bỗng bật cười chua chát. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến lúc này chỉ là những lo lắng, mâu thuẫn và xung đột từng xảy đến trong cuộc đời mình – những thứ mà rõ ràng tôi đã cách xa vạn dặm rồi.

Tuy vậy, tôi vẫn có cảm giác hơi nuối tiếc. Tiếc nuối cái thời mình từng là một phần của cái thế giới này – cái thời tôi vẫn luôn cố gắng điều khiển một ai đó. Nhớ lại những điều đấy, cõi lòng tôi tự nhiên ấm áp hẳn.

cha mẹ mình và cả những con vật, càng ngày càng điên cuồng sưu tầm băng đĩa và truyện tranh. Sự ra đi của những người thân như cha mẹ có thể khiến một đứa trẻ trở nên bất ổn nhưng thời điểm khi ông hắn ta qua đời, hắn ta đã hai mươi lăm tu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.