16
Wakui nhấp một ngụm cà phê và đưa mắt ngắm nhìn bức tranh treo trên tường. Đó là một bức tranh trừu tượng với những đường nét, hoa văn hình học đan xen nhau. Kozuka cũng đang uống cà phê.
“Kết thúc rồi nhỉ?”
“Ừm.”
Wakui ngẩng mặt lên, ngập ngừng muốn nói cái gì đó song lại thôi, rồi lại dợm nói. Thế nhưng Kozuka mới là người lên tiếng, ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn vào tách cà phê.
“Thi thể của Mamiya, anh muốn xử lý như thế nào cũng được. Giờ tôi sẽ làm báo cáo, xác nhận rằng bệnh nhân đã tự sát. Anh hãy cứ thế mà chôn hắn ta. Vì hắn ta đang ở nhờ nhà người quen, nên không có địa chỉ rõ ràng. Chỉ là thế giới mất đi một kẻ sống bấp bênh, nay đây mai đó mà thôi. Nếu thi thể bị phát hiện, cảnh sát sẽ vào cuộc, nhưng chính vì lẽ ấy, họ sẽ không để ý đâu.”
Wakui gật đầu trước những lời nói của Kozuka. Người bác sĩ này gần đây gầy đi nhiều quá, Wakui nghĩ. Mặc dù hai người đã quyết định sẽ cùng nhau trả thù, nhưng phải nói rằng trách nhiệm của Kozuka quá nặng nề. Lúc đầu, chính Wakui đã đề nghị hai người cùng nhau đi chết, bởi thế anh ấy luôn cố gắng hết sức để có thể giảm thiểu gánh nặng trên vai Kozuka, nhưng mọi chuyện không suôn sẻ cho lắm. Rốt cuộc, Wakui chỉ có thể giữ vai trò hỗ trợ Kozuka mà thôi. Chính Wakui cũng biết điều đó. Nếu có thể tự tay làm mọi chuyện, anh không chỉ hoàn thành được trách nhiệm của mình, mà còn có thể xây nên bức tường ngăn cách với thế giới.
Ít ra thì Wakui cũng có thể tự mình xử lý thi thể của Mamiya. Tuy đây là công cuộc trả thù của hai người, nhưng sự xuất hiện của Wakui lại quá đỗi mờ nhạt. Và khi nghe Wakui nói về những điều đó, Kozuka đã trả lời: “Cuộc sống của Mamiya chẳng liên quan gì tới chúng ta cả. Hắn ta chỉ là một kẻ lang thang đầu đường xó chợ, nhưng vì vẻ ngoài bảnh bao nên hắn ta thường được người ta để mắt tới. Bất cứ người phụ nữ nào thu nhận hắn ta cũng đồng nghĩa đã lựa chọn một cuộc đời rắc rối. Cô ta sẽ trở nên ốm dần ốm mòn dưới bàn tay bạo lực của hắn ta. Đó không khác gì một cái bẫy trong cuộc đời nếu nhìn từ góc độ của người phụ nữ ấy. Hắn ta chỉ như một món đồ đánh rơi, không ai thèm nhặt vậy.”
Không hiểu sao Kozuka cứ nhìn ly cà phê đã uống một cách cực kỳ khó hiểu. Có lẽ bởi anh ấy không cảm nhận được chút mùi vị nào cả. Đối với một chủ quán cà phê như Wakui, việc không cảm nhận được mùi vị kia mang lại sự ngạc nhiên nhiều hơn là ý nghĩa thông thường. Nghĩ đến Yukari, Wakui đã làm cho anh ấy một cốc cà phê đậm đặc, nhưng biểu hiện của Kozuka chẳng biến đổi chút nào.
Tĩnh mịch thật, Wakui nghĩ nhưng đồng thời cũng cảm thấy sự vắng vẻ hiu quạnh này thật xa lạ biết bao. Sau khi con người ta chết đi, phải chăng cũng tĩnh mịch như thế. Bệnh viện này quá cách xa thị trấn. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết tự bao giờ cây cối đã thay màu áo đỏ. Thế nhưng điều đó chẳng thể ảnh hưởng đến tâm trạng của anh.
Wakui nhìn Kozuka và mở miệng nói:
“Tôi có thể hỏi anh một điều không?”
“Anh cứ tự nhiên.”
Wakui hít vội một hơi để tiếp tục. Có một chuyện khiến anh cứ lo lắng suốt từ nãy đến giờ.
“Tôi đã đọc quyển hồi ký anh viết. Bởi vì anh đã từng nói rằng tôi có thể đọc chúng. Tuy tôi không biết anh hiện còn đang viết thêm những gì nữa, kể cả trong máy tính nhưng… trong đó, anh vẽ nên chuyện yêu đương giữa anh và Yukari… Trong phòng khám của anh, anh và Yukari đã… Tại sao anh phải viết lại cả cảnh tượng đó cơ chứ?”
“Chuyện đó, tôi chỉ biết một điều.”
Kozuka đưa tôi một tờ báo trên đó có đăng mẩu tin về một vụ giết người cuồng loạn trên phố. Một gã đàn ông thất nghiệp, khoảng hai mươi mấy tuổi, đã đâm chết bao nhiêu người trên phố.
“Đây là gì thế?”
Yoshimi lại chào đón Kozuka như một bệnh nhân của chính mình.
“Mamiya chết rồi.”
Kozuka đặt chiếc va-li lên tấm thảm, rồi ngồi đối diện Yoshimi qua một chiếc bàn tròn.
“Anh định đi đâu à?”
“Ra nước ngoài.”
“Cao chạy xa bay ư?”
“Không, tôi sẽ quay trở lại.”
Giống như những lần trước, Yoshimi lại rót cho Kozuka một ly rượu vang. Tuy từ trước đến giờ không uống rượu nhưng lần này Kozuka cũng nhấp một ngụm.
“Nói vậy, có lẽ đây là lần cuối cùng tôi gặp cậu nhỉ.”
Máy lạnh của căn phòng vẫn đang để mức nhiệt quá thấp. Yoshimi tất nhiên vẫn không nhận ra, nhưng ngay cả Kozuka cũng vậy.
“Nếu nhìn thế giới từ xa…” Yoshimi tiếp tục, “… sẽ thấy nó giống như một mạng lưới đan kết từng sợi từng sợi dây dài với nhau. Những sợi dây này chuyển động ở những khu vực mà con người không thể ý thức được, và khiến họ bất đắc dĩ phải dịch chuyển theo nó. Cậu và Yukari chính là như thế. Hai người đều bị cái bóng của người mẹ ở đằng sau đeo bám. Con người thực sự sống trong vòng xoáy cuộc đời chật hẹp hơn họ nghĩ.”
“Đúng vậy. Và chính ông cũng đang ở trong cái mạng lưới chằng chịt dây ấy đấy.”
“Hử?”
“Chính ông là người đã nói cho bọn Mamiya chỗ ở của Yukari, đúng không?”
Chuyến tàu hỏa đang khuất dần phía xa, mang theo những hành khách với hành lý khệ nệ trên tay, đưa từng người trong số họ tới những miền đất khác nhau. Yoshimi thẫn thờ nhìn Kozuka.
“Kida đột nhiên phát hiện ra Yukari đang làm ở quán cà phê của Wakui. Không phải là không có khả năng đó. Nhưng chắc chắn chính ông đã thông báo cho hắn ta biết.”
“Thế thì sao chứ? Cậu đâu có bằng chứng?”
“Thế nào hai gã đó chẳng cất tiếng gọi Yukari ở quán cà phê. Nên chuyện đấy đơn giản thôi.”
“Hả?”
Kozuka cho ông ta xem cuộn băng thu âm.
“Giọng nói của ông đấy. Tôi đã thu âm lại lúc ông tư vấn tâm lý cho tôi mấy ngày trước. Tại sao ông lại biết chuyện Yukari làm ở quán cà phê? Hơn nữa, tại sao ngay cả chuyện địa điểm bọn chúng cất tiếng gọi Yukari là quán cà phê đó, ông cũng biết? Mới đầu, tôi không hề nhận ra, nhưng sau khi mọi việc xong xuôi, lúc nghe lại đoạn thu âm này một lần nữa, tôi đã nhận ra những điểm bất thường. Tầm nhìn của tôi ít nhiều cũng mở mang rồi đúng không? Ngay từ đầu, Kida đã gọi tên Yukari nhưng ông – người đã báo tin cho bọn chúng – lại cứ đinh ninh rằng cả Mamiya cũng đi cùng, phải không? Trước khi bước vào buổi tư vấn tâm lý, ông đã biết tuốt những sở thích và khẩu vị của tôi. Ông đã điều tra về chuyện của chúng tôi, và thêm một điều nữa là ông đã lừa tôi.”
“Chuyện gì cơ?”
“Ở Trung tâm Hỗ trợ Trẻ em, ông nói mình đã từng chữa trị cho tôi. Thế nhưng thực tế ông không hề chữa trị gì cả. Đúng không?”
Một trong số mấy ngọn đèn hình trụ đặt ở bốn góc phòng đang chập chờn nhấp nháy.
“Sự kiện tàn sát trên phố chính là do bệnh nhân của ông gây nên, chuyện đó xảy ra trước cả khi tôi gặp ông. Tức là, trước khi gặp tôi, ông đã rất kỳ lạ… Tôi đã viết hồi ký về cuộc đời của tôi và đưa nó cho cả Kida lẫn Mamiya đọc. Nhưng không, lý do tôi viết cái ấy đâu chỉ có như thế, đột nhiên tôi lại muốn viết về cuộc đời của chính mình. Tuy nhiên, tôi đã sửa đổi một điều trong đây… Cát gì ta? Nguyện vọng, hình như là nó. Tuy đã viết chúng vào hồi ký, nhưng rồi tôi lại chạy trốn khỏi cái sự thực đã được viết trong ấy.
“Sau khi rời khỏi Trung tâm Hỗ trợ Trẻ em, tôi luôn bị ám ảnh bởi một ấn tượng, đó là cái cảm giác mình từng làm điều sai trái với mẹ của mình. Tôi đã nổi điên trước mặt mẹ, làm tổn thương mẹ bằng những mảnh vỡ chén bát, và còn có một ấn tượng rằng mình đã xô ngã mẹ. Nhưng không thể có chuyện đó được. Chắc chắn là vậy. Tuy nhiên, không hiểu sao tôi lại luôn có nhận thức rõ ràng rằng chính mình đã làm chuyện đó. Ký ức về sự thật là tôi không hề làm chuyện đó cũng cứ mơ hồ, nhạt nhòa không rõ. Tôi cũng từng thảo luận với một vị bác sĩ khác. Người đó tất nhiên không phải ông. Vị bác sĩ ấy cho rằng những tưởng tượng về việc hại mẹ của mình không phải là hiếm gặp, vì vậy tôi không phải lo lắng. Nhưng tôi vẫn luôn tồn tại một thứ mặc cảm tội lỗi, và cái ấn tượng đó thì cực kỳ thô ráp. Có phải khi đó, ông đã đưa nó vào trong tôi khi tiến hành thôi miên tôi đúng không? Ở giai đoạn nào đó trong quá trình điều trị. Đúng chứ? Ông còn chỉ dẫn cho tôi một cách đầy chi tiết về những cảm xúc khi được động chạm vào cơ thể phụ nữ. Cảm giác thật sự rất chân thực.”
“Cậu không có bằng chứng.”
“Đúng thế. Nhưng nếu kết hợp với câu chuyện nghe được từ ông thì tôi không thể nào nhầm được,” Kozuka dửng dưng nói. “Tôi đã trải qua một quãng thời gian không ngắn phải sống trong một môi trường phức tạp, lại thêm quãng thời gian gặp ông ở Trung tâm Hỗ trợ Trẻ em càng khiến tôi gặp trở ngại cực lớn trong vấn đề tình dục. Tôi không thể gần gũi với nữ giới, thế nên càng không thể làm chuyện thân mật với Yukari được. Điều này đã khiến Yukari khăng khăng nghĩ rằng chính vì thân thể nhơ nhuốc của cô ấy nên tôi không muốn chạm tay vào cô ấy. Lần đầu tiên thử, thất bại; rồi đến lần thử thứ ba, thứ tư, tôi cũng đều thất bại, Yukari đã khóc rất nhiều. Kể từ đó, cô ấy không cho tôi thử thêm lần nào nữa. Càng ở chung với cô ấy, tôi càng tổn thương cô ấy nhiều hơn. Động cơ tự sát của cô ấy lần này cũng chỉ vì nghĩ rằng tôi lạnh nhạt với cô ấy mà thành. Tôi đã cố giải thích cho cô ấy hiểu, nhưng cô ấy không chịu tin. Sau này, khi cô ấy bị mất đi trí nhớ và được Wakui đón nhận, chuyện đó đối với tôi chẳng khác gì như dao cứa vào tim, đau đớn khôn tả nhưng với cô ấy nó lại là niềm hạnh phúc.
“Mà tại sao ông lại giở trò với một cậu bé như tôi chứ? Ông có thể nói cho tôi biết không? Hay để tôi trả lời thay ông nhé! Đó đơn giản chỉ là trò quấy phá. Tôi không lầm chứ? Ngay cả lý do tại sao ông giới thiệu Yukari đến phòng khám của tôi, giờ tôi cũng hiểu rồi. Ông cho rằng chơi trò đó với một kẻ không gần nữ sắc như tôi sẽ rất thú vị phải không. Tôi nói thế không có nghĩa là tôi tự tin rằng mình chắc chắn đúng đâu. Không hiểu sao nhưng chỉ là… tôi bất giác nghĩ vậy thôi. Ông cho rằng nếu một người như tôi và Yukari vướng vào cái bẫy tình ái – tình huống điển hình thường gặp đối với ngành tâm lý, nếu như chúng tôi cùng lúc tổn thương nhau, đó ắt hẳn là một chuyện thú vị. Đúng không nào? Ông cảm thấy hả hê khi trêu đùa thói quen của con người, đúng không?
“Sau đó, ông biến tôi thành con rối, và trở thành một kẻ như bây giờ. Tôi hiểu được điều đó, bởi tôi cũng đang tham gia vào lĩnh vực chuyên môn như ông thôi. Đó chính là thú vui nhằm giết thời gian của một lão già xấu xa, đúng chứ? Chính vì càng già càng thiếu đi những thú vui cho bản thân, nên dù muốn hay không, bản chất biến thái trong ông cũng cứ theo đó mà ngày một lớn dần. Nếu như tôi không lầm, hình như trong ông từng nhen lên một thứ tình cảm biến chất nào đó đối với Yukari, phải không? Ông bảo đồng nghiệp nhận nuôi tôi cũng bởi vì muốn nhìn cận cảnh vật thí nghiệm của mình, hoặc nói đúng hơn là đế ông có thể dễ dàng tận hưởng thú vui của mình.”
Kozuka vẫn nhìn Yoshimi.
“Hãy trả lại cuộc đời cho tôi đây!”
Tuy nhiên, Yoshimi không nói một lời nào, cứ mãi ngồi im trên ghế như một kẻ mất hồn.
“Tôi có một thứ muốn cho ông xem.”
Kozuka mở va-li ra.
“Tôi chẳng xuất ngoại hay đi đâu hết cả. Trong này không có gì. Bởi chính ông sẽ chui vào đó.”
Kozuka nở một nụ cười nhạt.
“Nếu là ông khi còn vạm vỡ thì không tài nào vào được đâu. Nhưng ông của bây giờ thì lại rất dễ dàng.”
Anh mắt của Yoshimi và Kozuka chợt giao nhau. Chiếc đèn ở góc phòng vẫn chập chờn, nhấp nháy. Yoshimi định lảng tránh nhưng ánh mắt của Kozuka vẫn không hề dịch chuyển, và rồi Yoshimi bỗng bật cười như thể thở hắt ra.
“Thôi nào… đừng kích động thế chứ. Cậu uống nước nhé.”
Yoshimi nhấc người định nhổm dậy, nhưng Kozuka đã ấn ông ta ngồi xuống.
“Đừng mơ tưởng nữa.” Kozuka tiếp lời. “Uống nước ư, bây giờ ông lại định đứng lên à? Tôi đã biết cả rồi. Bên hông tủ lạnh có một cái còi dùng cho người già trong trường hợp khẩn cấp. Thế nhưng ông không nhấn được nó đâu. Vừa rồi tôi đã cưỡng chế không cho ông đứng dậy. Song, nhấn cái còi đó chẳng phải sẽ trở thành một trò hề hay sao? Ông muốn níu giữ mạng sống ư? Cái mạng sống đáng kinh tởm này ấy?”
“Làm sao cậu nhét được tôi vào va-li kia chứ?”
“Thực sự, tôi định thôi miên ông nhưng quên mang thuốc rồi. Vậy nên, tôi quyết định sẽ cho ông nếm mùi đau đớn đến mức không thể nhúc nhích nổi.”
“Với một lão già như tôi ư? Cậu…”
Tiếng động của máy lạnh loáng thoáng vang lên bên tai. Căn phòng này lúc nào cũng bật máy lạnh, chẳng cần biết thời tiết bên ngoài thực sự ra sao. Kozuka châm một điếu thuốc, chẳng cần hỏi xem trong phòng này có cấm hút thuốc không. Khói thuốc nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian.
“Nếu ông định cắn lưỡi tự tử, tôi buộc phải dùng vũ lực bẻ hết răng ông thôi. Để xem lúc đó, ông cắn lưỡi kiểu gì nhé.”
“Có vẻ cậu đã hiểu ra mình cần phải làm gì rồi đúng không?”
Kozuka bắt Yoshimi đứng dậy, ông ta chẳng có chút kháng cự nào cả.
“Sẵn tiện, cậu thường đến quán cà phê đó phải không?”
“Không… Tôi chỉ đến quán cà phê đó một lần duy nhất, dù rất đỗi đau khổ song tôi thực sự đã đến đó. Thế nhưng chỉ có một lần duy nhất ấy mà thôi. Và cũng chỉ duy nhất lần đó, mọi việc diễn ra suôn sẻ. Có lẽ tôi không thể trở thành đối tượng thích hợp cho mấy chuyện yêu đương. Chắc ông đã biết rằng nghiệp chướng do chính mình tạo ra về cơ bản đã gần đến đích rồi, phải không? Giờ ông nên tự tư vấn cho bản thân mình đi. Đó chính là hoán đổi đối tác.”
Yoshimi lẳng lặng bước vào trong va-li. Và rồi, Kozuka nhìn vào bên trong một lần cuối trước khi đóng hẳn nó lại.
“Để thay đổi chính mình, tại sao cậu lại chọn tham khảo Miyazaki Tsutomu và Maeue Hiroshi chứ? Giờ thì tôi đã hiểu, bởi vì hai người bọn họ cũng gặp những chướng ngại về tình dục giống như cậu, có phải không?”
“Ông có thể trông thấy những sợi dây đen ngòm đang vươn về phía ông từ chỗ tôi đẹp đến thế nào không?”
Khi nắp va-li lại được mở ra một lần nữa, Yoshimi bị ánh sáng chói lòa từ bên ngoài rọi vào làm cho mắt nhức nhối. Trong tôi bất chợt dâng lên một cảm giác thương hại cho cái kẻ đang cận kề cái chết mà vẫn còn phải mang trên mình nỗi đau thể xác kia. Tiếp đến, tôi thô lỗ dùng lực kéo lão ta đứng dậy. Trong căn phòng lúc này còn có một người đàn ông khác, trông hắn ta có vẻ căng thẳng. Hắn ta đang chăm chú nhìn Yoshimi và Kozuka mặc dù vẫn ngồi nguyên trên ghế, với cái nhìn sợ hãi.
“Đây chính là Kida… Thật đúng là kỳ quái.”
Kozuka nhìn Kida với vẻ bối rối.
“Hễ nhìn thấy người già thì hãy giết người đó, rồi tự kết liễu chính mình luôn. Dù hắn ta đã nhận được chỉ thị như thế, nhưng rõ ràng chuyện đó chẳng thành công.”
Kida vẫn đang tỏ ra sợ hãi, khiến Kozuka chỉ biết thở hắt ra mà thôi.
“Thuốc hiện vẫn đang còn tác dụng, về phía Kida thì đã thất bại rồi, nhưng tạm thời tôi vẫn đang ở trong nội tâm của hắn ta… À, có lẽ lúc nào đấy hắn ta sẽ thay tôi giết ông… Từ giờ tới lúc đó, cho dù phải đợi bao lâu đi chăng nữa, ông hãy cứ ở đây cùng với hắn ta nhé. Yên tâm, tôi sẽ cung cấp đầy đủ cho ông những thứ như là thức ăn. Trong hồ sơ bệnh án của ông, tôi sẽ viết sẵn một loại bệnh tình thích hợp cho sự ra đi của ông. Hoặc sau này, ông hãy cho tôi biết ông thích nhất căn bệnh nào kể từ trước đến nay để tôi viết vào hồ sơ nhé, dù gì ông cũng là bác sĩ mà.”
Rồi Kozuka dợm bước ra khỏi phòng.
“Ông… Yoshimi, Yukari đã từng có lần thoát khỏi cái lưới mà ông nói. Dầu phải nhờ đến thứ phương pháp mà về sau không còn được phép sử dụng nữa – đó là xóa ký ức. Đúng thế, để đánh đổi với nỗi đau khổ của tôi… Thế nhưng, giống như một gã trọng tài ác độc của thế gian, ông đã dẫn cô ấy quay trở lại với cái lưới này… Mà nguyên nhân dẫn đến cái chết của ông, ông không thể chọn do tuổi già sức yếu hay ung thư gì đâu.”
“Con người sống để làm gì nhỉ?”
Cánh cửa đóng sập lại sau lưng. Nơi này cách xa thị trấn, đến nỗi con người ta không thể nghe thấy bất kỳ tiếng động nào phía bên ngoài.
Yoshimi cứ đứng đó, đối diện với gã đàn ông trong căn phòng chật hẹp. Với tư cách là người có kinh nghiệm lâu năm trong ngành tâm lý học, Yoshimi nhanh chóng nắm bắt được tình trạng bệnh tình của gã đàn ông đang ở trước mặt mình. Ông ta vội hít lấy một hơi và chăm chú quan sát một chút, rồi nhận ra trường hợp này thực sự bó tay rồi. Nội tâm của người này đã bị phá hoại một cách triệt để. Tuy có hàng chục năm kinh nghiệm làm bác sĩ, nhưng từ trước đến giờ ông ta chưa từng gặp bất cứ trường hợp nào giống vậy.
Đúng là đồ lang băm, Yoshimi đã nghĩ về Kozuka như thế. Nếu thế thì rõ ràng mình không thể thoát khỏi kết cục bị giết rồi.
Kozuka và Wakui đang ngồi đối diện nhau và cùng uống cà phê.
“Tôi không được trông thấy cảnh đó. Thật tiếc quá đi mất.”
Wakui nói, song vẻ mặt lại chẳng có gì tiếc nuối cả.
“Xin lỗi nhé, mọi việc diễn ra nhanh quá mà. Khoảnh khắc Yoshimi kết thúc cuộc đời của lão ta, tôi cũng chỉ được nhìn qua cửa sổ mà thôi.”
Kozuka vặn người đổi tư thế, khiến chiếc ghế xếp vang lên tiếng cọt kẹt giòn tan.
“Kida đã bóp cổ Yoshimi, nhưng việc đó chẳng can hệ gì đến chỉ thị hoặc ký ức của tôi. Chỉ vì thuốc đã hết tác dụng, khiến hắn ta trở nên rối loạn, và phát điên giữa chừng, đến mức muốn bóp cổ người khác mà thôi. Lúc đó, Yoshimi cũng chẳng còn tí sức lực nào nữa mà chống trả.
“Khoảng bốn ngày sau khi xảy ra sự kiện kia, hắn ta đã thắt cổ tự vẫn. Chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến tôi hết. Mà là do trong lúc hỗn loạn, cơn điên loạn bộc phát đã đưa đẩy hắn ta làm chuyện đấy. Chẳng theo kế hoạch gì cả. À, không đúng, một nửa đã tiến hành thuận lợi như dự tính rồi đúng không? Nếu là một thiên tài, tôi hẳn sẽ đánh thức bệnh rối loạn tính cách đồng nhất, hay nói một cách dễ hiểu hơn là chứng rối loạn đa nhân cách, bên trong chúng, bằng cách chèn ký ức của mình vào tồn tại song song với ký ức của chúng. Nếu vậy, ngay cả việc nhân cách hóa ký ức cũng có thể làm được. Đại khái là sẽ để chính tôi – người mang một nhân cách khác – xông vào nội tâm của bọn chúng. Dạo gần đây, tôi mới nghĩ ra cách này đấy.”
Wakui gật đầu. Vẻ mặt như muốn nói thế là đủ lắm rồi. Nhưng Kozuka vẫn tiếp tục.
“Tôi đã chôn cất thi thể của chúng rồi. Căn hộ của Yoshimi cao cấp đến thế nhưng chẳng hề có camera an ninh ở cổng sau. Có lẽ phần đông những người thuê nhà đều là xã hội đen, họ vì ghét lão ta nên đã tháo hết camera ở cổng sau nhà lão. Dù cho thi thể có bị phát hiện, thế giới này cũng chỉ mất đi thêm một lão già mà thôi.”
“Anh Kozuka!”
Wakui chầm chậm ngước mắt lên nhìn Kozuka chăm chú. Kozuka vẫn đang uống cà phê, nhưng chẳng có chút biểu cảm nào cho thấy anh đang thực sự thưởng thức hương vị của nó cả.
“Đối với tôi, ngày Yukari ra đi, cô ấy cũng đã mang theo ý chí sinh tồn của tôi đi luôn rồi,” Wakui run rẩy nói. “Giờ có thể biết được bọn chúng đã chết với bộ dạng thế nào, mối thù đã trả xong, thực sự tôi cũng cảm thấy mãn nguyện rồi, không còn lưu luyến gì với cuộc đời này nữa. Chắc anh cũng có thể đoán được, trước khi gặp Yukari, tôi từng là một kẻ đa màu sắc. Mở một quán cà phê hào nhoáng, lung linh như thế không khác gì một trò đùa. Chính nhờ được gặp gỡ cô ấy, cứ mỗi ngày trôi qua, tôi lại muốn sống lâu hơn một chút… Dù tôi vốn không lưu luyến cuộc đời này đến mức đó đâu.”
Kozuka tiếp tục uống cà phê như nước lã.
“Thế nhưng bây giờ… tự nhiên tôi muốn bắt đầu lại một cuộc sống mới. Chẳng hiểu sao, tôi lại nghĩ đến việc khai trương quán lần nữa. Anh Kozuka…” Wakui vẫn không rời mắt khỏi Kozuka. “Anh đã làm gì đó với tôi, đúng không?”
Kozuka chỉ lẳng lặng uống cạn cốc cà phê, rồi ngẩng lên nhìn Wakui, buông một nụ cười nhẹ.
“Tâm lý học không phải là vạn năng, đâu phải cái gì cũng làm được chứ. Anh nghĩ được như thế là do chính ý chí của anh mà thôi.”
“Không đúng, chắc chắn anh đã làm gì tôi rồi.”
“Nếu anh không muốn tiếp tục sống, tôi sẽ buồn lắm đây.” Kozuka nói tiếp: “Nếu như anh chết đi, thế giới sẽ mất thêm một người biết về Yukari. Hãy tiếp tục lưu giữ hình ảnh Yukari trong tâm trí của anh.”
“Vậy còn anh thì sao?” Wakui nghẹn ngào nói với đôi mắt đã ngấn nước.
“Tôi thì xong rồi, chẳng phải sao? Mà này, anh có thể cho tôi hỏi một điều được không?”
“Vâng.”
“Khi ở trong vòng tay của anh, anh hãy cứ nói thẳng, đừng để ý gì đến tôi, khi được anh ôm trong vòng tay yêu thương, trông Yukari có hạnh phúc không?”
“Có.”
Dứt lời, Wakui bật khóc.
“Vậy à?” Giọng nói của Kozuka, không giấu nổi sự run rẩy. “Thế thì tốt quá. Thật sự rất tốt đấy.”
Đến lúc chỉ còn lại một mình, Kozuka mới mở cánh cửa ra. Con búp bê mang hình hài Yukari giờ đã không còn nữa. Quyển hồi ký anh viết lẫn dữ liệu lưu trong ổ cứng máy vi tính cũng xóa hết cả rồi.
Lời nói sau cùng về Yoshimi, Kozuka đã không kể toàn bộ sự thật cho Wakui nghe.
Qua cánh cửa sổ, Kozuka đã nhìn thấy cảnh tượng Yoshimi đang bị Kida bóp cổ. Đến khi bị Yoshimi phát hiện ra, Kozuka liền mở miệng, dù ông ta không thể nghe được những thanh âm truyền qua cánh cửa kia, nhưng đôi môi vẫn cứ thế cử động. Giống như đang cất tiếng gọi thân thiết đối vơi một người quen lâu ngày mới gặp lại, mặc kệ việc mình đang trong cảnh ngộ cổ họng càng lúc càng bị siết chặt lại. Kozuka có thể thây được gương mặt lão chẳng có vẻ gì là đau đớn đang ngã ngửa về phía sau.
“Chà chà, cậu đến rồi đấy à. Cậu xử lý tôi như thế này, thì chính cậu cũng chẳng thể sống thoải mái được đâu.”
Giờ đây, khi gương mặt đó thoáng hiện về trong tâm trí, lại khiến Kozuka cảm thấy hoa mắt và buồn nôn. Hai tay anh đang chống xuống sàn, hơi thở hổn hển gấp gáp, rồi anh gắng gượng mò mẫm mở ngăn kéo, vơ đại một nắm thuốc cho vào miệng. Loại thuốc gì đây nhỉ? Kể từ khi nhìn thấy thi thể treo lủng lẳng của Mamiya, cơn thèm thuốc cũng âm thầm phát sinh trong anh. Hiệu quả của buổi tư vấn tâm lý trước đang mất dần công hiệu. Phải mất một khoảng thời gian, anh mới đứng dậy nổi.
Đầu nặng như chì. Cứ tiếp tục thế này, bản thân cuối cùng cũng chết thôi. Thế nào anh cũng sẽ tự đặt dấu chấm hết cho cuộc đời của mình. Tuy vậy, không thể để mặc cho kết cục bi thảm ấy đến với bản thân được. Nếu thế, chẳng khác nào đầu hàng trước số phận hay sao? Thế nên, ngay lúc này đây, anh đang đứng trước thiết bị ECT. Để một người cũng có thể thao tác được dễ dàng, anh đã chỉnh sửa và thay đổi đôi chút.
Bản thân mình, Kozuka nghĩ, chỉ có một mơ ước nhỏ nhoi là được bước trên một con đường đời như thế này. Mình chỉ mơ ước được trải qua một cuộc sống yên bình, dù không có ai kề cận, ở một nơi nào đấy, tản bộ rồi đọc sách. Mơ ước không phải mang trong lòng những nỗi niềm phức tạp đến thế, chỉ muốn trở thành người có một nội tâm đơn giản hơn dù chỉ chút xíu thôi cũng được. Tờ giấy trên bàn đã ghi sẵn địa chỉ của căn hộ mới thuê cùng mật mã thẻ tín dụng, nên dù có quên đi cũng không sao. Thủ tục giải quyết bệnh viện này cũng đã thuê luật sư xử lý xong xuôi rồi.
Sau khi trải qua trị liệu ECT, chắc chắn mình sẽ nhìn đống giấy tờ này với đôi mắt và tâm hồn trống rỗng. Cùng với cuốn hồi ký, đống giấy tờ này sẽ mở ra một cuộc đời hoàn toàn khác. Dù rằng đó là một cuộc đời được dàn dựng bởi trí tưởng tượng của chính mình: Mình được sinh ra và lớn lên một cách bình thường cũng như bao người khác.
Sinh ra trong một gia đình có bốn thành viên, quen người bạn gái đầu tiên khi đang học cấp ba, thời đại học từng gặp được đối tượng muốn tiến đến hôn nhân nhưng sau đó lại chia tay. Kể từ đấy, mình đã trải qua không biết bao cuộc tình, nhưng hiện tại vẫn cô đơn lẻ bóng. Ngoài ra, mình còn có sở thích đi du lịch, hơn nữa ngoài dự đoán mình lại thích xem cả những chương trình hài hước, thích nghe nhạc và đọc sách. Những điều mình vừa mới nghĩ ra toàn là những hình ảnh mộc mạc, đời thường. Nếu có thể tin tưởng bản thân và mọi thứ đều diễn ra trôi chảy thì tốt rồi.
Ở khúc cuối, đoạn văn có đôi chút lạc đề và được viết như thế này: Quen với một cô gái tên là Yukari nhưng hiện hai người đã chia tay. Bây giờ, cô ấy đang làm trong một quán cà phê ở Los Angeles cùng với một người đàn ông cần cù và chăm chỉ, tận hưởng cuộc sống yên bình và hạnh phúc. Thêm vào lời văn như thế tất nhiên chẳng có ý nghĩa gì cả. Tuy nhiên, không viết ra, anh không thể nào chịu được. Giống như một lời cầu nguyện chắc chắn không bao giờ thành hiện thực khi đứng trước thực tại nghiệt ngã này.
Có lẽ đây là câu cuối cùng rồi, anh vừa nghĩ vừa châm điếu thuốc. Tỉnh dậy sau giấc ngủ này, có lẽ ngay cả thói quen hút thuốc anh cũng sẽ quên luôn. Vừa nhìn làn khói vấn vít quanh điếu thuốc, anh vừa nghĩ chẳng may biện pháp này không thành công thì sao? Nếu như không thể có được ký ức bằng cách thông thường mà phải quằn quại trải qua ECT hết lần này đến lần khác. Hoặc nếu ký ức kia chỉ tạm thời biến mất, rồi một ngày nào đó quay trở lại thì sao? Khả năng ấy khá lớn.
Đây chính là một ván cược, anh nghĩ. Cược chính bản thân mình hoặc phải quyết định tha thứ. Nếu thua ván cược này, mình sẽ phải chấp nhận con người của hiện tại và tiếp tục sống với tư cách là một bác sĩ của khoa tâm lý học. Những sợi dây đen ngòm đang vây chặt phía sau, vì vậy buộc phải nỗ lực ngăn chặn sự hủy hoại của chúng, dù chỉ chút xíu mà thôi. Để phá bỏ chúng hoàn toàn, mình buộc phải đánh đổi bằng cả nội tâm chằng chịt vết thương. Đó chính là cái giá phải trả khi quyết định vượt qua giới hạn của tâm hồn. Không thể tìm kiếm hạnh phúc trong cuộc đời này nữa, mình sẽ sống chỉ để chữa trị cho bệnh nhân với tư cách là một người đã hết duyên nợ với cuộc đời, vô cảm như một cái máy mà thôi.
Thế nhưng một lần nữa, Kozuka lại khao khát được sống cuộc đời mới. Dù chỉ trong tích tắc cũng được. Cảm giác mang tên bình yên của thế giới này chính là cái cảm giác mà từ trước đến nay anh chưa bao giờ được nếm trải.
Kozuka dụi tắt điếu thuốc và vươn tay ra đặt trên nút điều khiển của máy ECT. Điện thoại trong phòng khám bệnh bất ngờ reo vang. Chắc là Yukari rồi, Kozuka nghĩ.
Có một điều mà cho đến cuối cùng, anh vẫn không thể nói cho Wakui biết, rằng anh ấy rất giống với một người – một diễn viên và vô tình, người diễn viên ấy lại giống với người bạn trai hư cấu mà Kozuka đã vẽ lên trong ký ức của Yukari khi thôi miên cô ấy.
Nước mắt anh chực trào, và rồi anh thầm thì nói lời xin lỗi với Wakui.
Vừa nghe tiếng chuông điện thoại lảnh lót vang lên, Kozuka vừa đưa tay nhấn nút ECT…