Ngăn Kéo Trên Cùng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

9

Miếng bánh sandwich ăn dở vẫn còn nằm trên đĩa, nhưng căn phòng không hề có dấu hiệu bị bỏ bê, cửa rả cũng được khóa cẩn thận. Điện thoại lại hết pin, trong lòng tôi không khỏi nhộn nhạo, bất an. Tôi chạy đến căn hộ mà cô ấy đang sống nhưng cũng chẳng thấy bóng dáng cô ấy đâu. Tôi không lo cô ấy sẽ gặp phải sự cố gì như tai nạn giao thông, bởi nếu chuyện ấy xảy ra thì chắc chắn đã có thông báo phát trên ti vi, báo đài hay đâu đó rồi. Trong quá trình điều trị, tôi có hỏi qua tên những tụ điểm mại dâm nơi cô ấy từng hành nghề trước khi tìm đến phòng khám của tôi và cả phòng trọ nữa. Tôi vội chạy đến những nơi đó, nhưng cũng không tìm thấy người cần tìm.

Bỗng nhiên, biểu hiện thi thoảng lại giật mình hoảng hốt mà chẳng vì bất cứ lý do gì cụ thể của cô ấy hiện ra trước mắt tôi. Phải đến nơi nào đó xa hơn! Vậy là tôi leo lên tàu cao tốc, và khi đến được nơi cần đến, tôi thấy cô ấy đang cầm một chiếc túi nilon. Nơi đó là một khu nhà trọ nhưng bề ngoài nhìn vào lại giống kiến trúc của căn hộ kiểu cũ dạng phổ thông. Cuối cùng, tôi dừng bước trên chiếc cầu thang chật hẹp đó.

Giây phút bắt gặp ánh mắt của cô ấy, thời gian cứ như ngừng cả lại. Cô ấy không tỏ ra ngạc nhiên một chút nào, như thể đã đoán trước rồi cũng sẽ có ngày tôi tìm đến nơi đây.

“Thật sự không thể được anh ạ.” Cô ấy nói. “Em chỉ quen sống ở nơi như thế này mà thôi. Căn nhà sáng sủa, hào nhoáng ấy khiến em cảm thấy không thở được.”

Tôi liền ôm chầm lấy cô ấy. Cổ tay cô ấy đang được băng bó qua loa, sơ sài. Ký ức của cô ấy cũng đang bắt đầu quay trở lại. Không phải những phần ký ức bị lãng quên mà là những cảnh tượng xa xôi ngày trước giờ một lần nữa ăn mòn tâm hồn cô ấy, khiến những thói sa đọa cũng đồng thời sống lại trong cô ấy. Ký ức về lần đầu tiên bị cha dượng cưỡng bức, về cơn đau xen lẫn với hơi men. Ký ức cho rằng bản thân thật hèn kém và đê tiện. Ký ức về một thị trấn xinh đẹp nhìn ra từ cửa sổ của căn nhà nghỉ trong ổ mại dâm – cái thị trấn xinh đẹp đã giày xéo, chà đạp cô ấy. Ký ức về những lần bước vào phòng tiếp khách với cả đám đàn ông đang ngồi đợi – hơi người nồng nặc trong căn phòng nhỏ bé, chật chội. Ký ức về những lần đang mua vui cho khách, lại còn bị những gã đàn ông khác trong căn phòng kia dòm ngó. Ống kính của chiếc máy ảnh đặt gần đấy. Cảnh mẹ mình tự sát. Ký ức về hình ảnh bà thắt cổ tự tử, cơ thể bất động đung đưa thẳng tắp. Mùi hôi thối. Người cha thì phờ phạc, gầy ốm vì nghiện ngập. Ông ta đã trở lại tìm con khi cô ấy lên cấp ba. Người cha với ánh mắt rõ ràng không bình thường, lúc nào cũng thề thốt chỉ cần thuốc thêm lần này nữa thôi. “Này con gái, nhìn này!” Người cha đó nói với vẻ vui mừng. “Cha rất yêu con. Bằng chứng là cha đã xăm tên con lên người này.” Người cha ngoài miệng lưỡi ngọt ngào thì chẳng có gì khác, ngay cả sinh hoạt phí cũng không thể trả nổi. Người cha đã sáu lần đánh vợ và con gái khi lên con nghiện thuốc, lúc cô ấy còn học trung học.

“Em đừng lo,” tôi nói. “Đừng lo lắng gì hết cả!”

Và rồi trong căn phòng quen thuộc, tôi lại tiến hành thôi miên cô ấy.

“Đây không phải sự thật.”

Tôi không ngừng lặp đi lặp lại điều đó với cô ấy trong quá trình thôi miên.

“Em không hề bị cha dượng cưỡng bức. Không có chuyện đó đâu. Nếu có thì đấy chỉ là một cơn ác mộng mà thôi. Thực tế, dượng ấy chỉ ngủ mà không làm gì trong căn hộ của em cả.”

Làm thế, tôi sẽ có thể tiếp tục ở bên cô ấy, không cần bận tâm cảm nhận những thời khắc giao mùa của đất trời và vạn vật, chỉ cần mỗi ngày đều được ở bên cô ấy mà thôi.

“Mẹ em không hề tự sát. Không có chuyện đó đâu. Không phải vì bà nhiễm độc cồn, mà do thân thể của bà vốn đã không được khỏe, nên mẹ chỉ đi ngủ mà thôi. Khi em kề cận chăm sóc bà, đôi tay gầy guộc của bà lại vươn ra ân cần, âu yếm xoa mặt em. Bà đã ôm lấy em thật chặt. Cảm giác ấy, em vẫn còn nhớ chứ? Vì bà rất cần em. Điều đó có nghĩa rằng trên thế gian này, với bà, em là quan trọng nhất.

“Những gã đàn ông kia cũng không hề xâm phạm em. Chuyện này càng không thể xảy ra. Chỉ là cảnh tượng trong đoạn băng em đã từng xem thôi. Trong phòng của bạn trai em ấy. Cuộn băng đó được mượn từ một người bạn, và khi thấy những cảnh nóng như thế, bạn trai em cũng đã rất ngạc nhiên. Người bạn trai em quen không phải là kẻ tàn bạo. Anh ấy rất dịu dàng. Trong tay không có nhiều tiền, anh ấy đã đi làm thêm để mua tặng em một chiếc vòng tay. Khi nhận được chiếc vòng tay ấy, cảm giác hạnh phúc đã dâng trào sưởi ấm con tim em – cái cảm giác ấm áp chỉ ghé thăm con tim chúng ta vài lần trong đời thôi em ạ. Em không nhớ sao? Nhìn kìa, trông anh ấy rất giống một diễn viên nào đó. Nếu diễn thử vẻ mặt của tay diên viên kia thì chắc chắn anh ấy sẽ tuyệt lắm. Tên diễn viên ấy là gì nhỉ? Tên là…

“Lúc bắt đầu làm thêm, em không hề bị bắt nạt đến nỗi phải nghỉ việc đâu. Hoàn toàn không. Em làm thêm trong một quán nước. Những người khách ấy, ai cũng vui vẻ khi gặp em. Nhờ em mà họ có thể có được những phút giây thư thái và thú vị khi ghé quán. Ngoài ra, em còn có bạn bè và em đã đi xem ca nhạc cùng người bạn quen qua công việc làm thêm kia nữa. Em có nhớ không? Ở đó, có một anh chàng da đen biểu diễn nhạc jazz. Em không am hiểu âm nhạc cho lắm, nhưng khi nhìn dáng vẻ hòa mình vào điệu nhạc của anh ấy, em liền trở nên hào hứng ngay lập tức. Đây, chính là ca khúc này, em đã nghe ca khúc này tại buổi hòa nhạc đó. Âm nhạc mới thật vĩ đại làm sao. Chỉ riêng ca khúc này thôi đã có thể xóa tan mọi phiền não. Khi ấy, hễ nghe bài hát này em lại lắc lư theo điệu nhạc. Em đã cảm động vì nó, bởi trong giai điệu và ca từ ấy có gì đó thật đồng điệu với con người chúng ta – thứ gì đó thật huyền ảo giống một giấc chiêm bao, cứ như bất chợt phát hiện ra một vùng trời chưa một ai biết đến. Em nghe thấy không, trên thế gian này thật sự có một nơi rất tuyệt vời – nơi mang lại cho ta niềm vui đến mức cả cõi lòng như thế được thổi bùng sức sống. Những thứ nhạt nhẽo tuy không thiếu nhưng nếu nhìn kỹ hơn một chút, em sẽ phát hiện ra rằng bên trong những gì nhạt nhẽo đó là những điều thật sự tốt đẹp của cuộc đời.”

Nhưng tất cả những nỗ lực đó hoàn toàn không có tác dụng. Não của cô ấy chỉ cho phép dung nạp những gì tôi vẽ ra trong chốc lát mà thôi, sau đó nó lại xóa sạch tất cả. Chắc chỉ có những người như Freud hay Janet mới có thể thành công, dẫu vậy chẳng phải ngay cả họ cũng đã từng không ít lần thất bại hay sao. Sau đó, cô ấy lại biến mất, và rồi tôi nhận được liên lạc từ một bệnh viện không quen biết. Họ bảo rằng cô ấy cắt cổ tay tự tử. Lần này vết cắt rất sâu, thật sự rất sâu.

Khi được xuất viện về nhà, cô ấy liền bảo tôi hãy làm điều đó đi. Làm điều đó ư? Cái điều mà bác sĩ Yoshimi đã làm. Tôi đành đờ đẫn gật đầu và bắt đầu mở hộp chứa dụng cụ kim tiêm ra.

ECT. Truyền dòng điện lên não của cô ấy. Tuy nhiên, dẫu có làm thế cũng không thể dễ dàng xóa bỏ triệt để ký ức của cô ấy, mà chỉ có thể cải thiện chứng trầm cảm đôi chút và rồi vài ngày sau, mọi thứ lại trở về như cũ. Dù tôi đã kê cho cô ấy đơn thuốc mạnh đến mức khiến cô ấy bị tiêu chảy khi truyền thuốc nhưng vẫn không thấy có bất cứ cải thiện nào.

“Đủ rồi. Em đã chịu đựng đủ rồi. Em đã mang lại phiền phức cho anh quá nhiều rồi.”

Cô ấy không ngừng kêu gào bảo tôi hãy dừng lại và để cô ấy chết đi cho xong. Những lúc như thế, tôi chỉ còn cách tiêm thuốc an thần cho cô ấy chìm vào giấc ngủ.

Thời cổ đại từng có một bác sĩ tên là Aristotle. Vị bác sĩ ấy hình như có nói rằng thứ duy nhất mà thần thánh không thể thay đổi được chính là quá khứ. Phải, thần thánh không thể, nhưng con người thì khác. Quá khứ lớp lớp chồng chất sẽ tạo nên hiện tại. Nếu mọi người cho rằng thế giới này đã được hình thành theo cách đó, vậy thì tôi sẽ phải chống đối lại tới cùng. Trước hết, tại sao con người phải trải qua những bi kịch? Rồi lại cứ ôm khư khư những ký ức khổ đau và sau đó dùng chúng để làm tổn thương chính những người bên cạnh? Nếu đây là chuyện đương nhiên, tôi sẽ bác bỏ cái gọi là hiển nhiên này. Tại sao lại phải đau khổ đến nhường ấy? Tại sao phải chịu đựng những dằn vặt kia? Và nếu sự chống đối của tôi bị xem là trái với đạo lý đi chăng nữa, thì những hành động trên được gọi là gì đây?

“Không sao đâu!” Tôi vừa truyền điện cho cô ấy vừa khóc. “Vì em đã được sinh ra đời. Và cũng bởi vì em đã được sinh ra đời, nên chắc chắn em sẽ mang lại niềm vui cho thế giới.”

Đôi tay run rẩy của tôi khẽ gắn những đầu cực của dòng điện lên gương mặt đang mê man vì thuốc của cô ấy. Nước mắt bất giác chảy thành dòng.

“Quá khứ là cái quái gì cơ chứ? Chúng ta không cần đến những thứ như vậy. Kể cả nếu không thể xóa bỏ được chúng cũng không sao. Không sao hết. Chỉ cần nghĩ đến việc em được sinh ra trên thế giới này đã đủ hạnh phúc rồi.”

Việc mà tôi đang tiến hành lúc này đây có được coi là điều trị không nhỉ? Một cuộc điều trị không khác gì cuộc chiến với kết cấu não bộ của cô ấy. Có lẽ không phải. Tôi cho rằng bản thân đang phải chống chọi với cái gọi là cuộc đời thì đúng hơn. Con người có thể sống nhẹ nhàng hơn nhiều. Cho dù thế giới có tàn khốc đến thế nào, con người đều có thể vượt qua được. Dẫu bất hạnh có giáng xuống cuộc đời, chúng ta vẫn có thể hoàn toàn xóa bỏ chúng. Thậm chí ngay cả khi thần linh muốn chúng ta phải sống như thế, chúng ta vẫn không cần bận tâm.

Một buổi sáng thứ Năm nọ, ngoài trời cơn mưa rơi rả rích. Khi nhìn thấy bộ dạng hồi tỉnh sau cơn mê của cô ấy, tôi thật sự không thể hình dung nổi vẻ mặt của mình lúc ấy như thế nào.

Ký ức của cô ấy đã biến mất.

Và không chỉ quá khứ, mà là toàn bộ những gì xảy đến trong cuộc đời cô ấy, bao gồm cả tôi.

Kết quả diễn ra thật tốt đẹp biết bao! Ngay cả những ký ức đặc biệt tưởng chừng không thể xóa bỏ được nay cũng không còn nữa. Đến Yoshimi cũng bất ngờ trước mức độ thành công tuyệt vời này.

Con người, dù chỉ bị đánh nhẹ vào đầu, cũng có thể bị mất đi trí nhớ. Huống hồ là truyền một dòng điện lên não bộ. Nếu như lạm dụng ECT, có thể sẽ khiến con người ta mất trí nhớ toàn bộ. Điều này, tôi vẫn luôn biết rõ.

Cô ấy tiếp tục ngơ ngác nhìn tôi, cảm giác như cô ấy đang rất đỗi vô tư nhìn một người đàn ông xa lạ. Gương mặt thật xinh đẹp, nhưng với tôi nó lại vô cùng tàn khốc.

cha mẹ mình và cả những con vật, càng ngày càng điên cuồng sưu tầm băng đĩa và truyện tranh. Sự ra đi của những người thân như cha mẹ có thể khiến một đứa trẻ trở nên bất ổn nhưng thời điểm khi ông hắn ta qua đời, hắn ta đã hai mươi lăm tu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.