Harry đang nóng lòng chờ đợi năm học cuối của cậu tại St. Bede, cho dù cậu không mảy may có chút nghi ngờ nào về việc cuộc đời cậu sẽ thay đổi lớn nhường nào nếu con đường đời của cậu và hai người bạn sẽ đi theo những ngã rẽ khác nhau: Giles tới nơi nào đó mà cậu không biết, Deakins tới trường Ngữ Văn Bristol Grammar School, trong khi đó, nếu Harry không giành được học bổng của trường này, rất có thể cậu sẽ phải quay về trường Tiểu học Merrywood rồi sau đó ở độ tuổi mười bốn, sẽ rời trường và tìm một việc làm. Cậu cố không nghĩ tới những hậu quả của thất bại, bất chấp việc bác Stan sẽ chẳng bao giờ bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào để nhắc đi nhắc lại với cậu rằng Harry luôn có thể tìm được việc làm tại bến tàu.
“Đáng lẽ ngay từ đầu không nên cho phép thằng bé tới học ở cái trường nội trú đó”, người bác thường xuyên lèm bèm với Maisie mỗi khi cô đặt bát cháo xuống trước mặt ông anh trai. “Chuyện ấy nhồi nhét vào đầu nó những ý nghĩ viển vông xa vời so với thân phận của nó”, ông bác nói thêm, như thể Harry không hề có mặt ở đó. Một quan điểm hẳn Fisher sẽ rất vui vẻ tán đồng, nhưng đã từ lâu Harry đi tới kết luận rằng bác Stan và Fisher có rất nhiều điểm tương đồng.
“Nhưng chắc chắn Harry nên có cơ hội để trở nên tốt đẹp hơn chứ?” Maisie vặc lại.
“Tại sao?” bác Stan nói. “Nếu bến tàu đủ tốt với tôi và bố nó, thì tại sao nó không đủ tốt với Harry chứ?” ông anh trai hỏi lại với giọng điệu dứt khoát không cho phép đôi co thêm.
“Có thể vì thằng bé thông minh hơn cả hai chúng ta”, Maisie gợi ý.
Câu nói làm bác Stan im lặng một lát, nhưng sau một thìa cháo đầy, ông lại nói tiếp, “Cái đó còn tùy xem theo ý cô thông minh nghĩa là gì. Nói cho cùng, có kiểu thông minh này, rồi lại có kiểu thông minh kia”. Người bác xúc thêm một thìa cháo đầy nữa, nhưng không bổ sung thêm gì cho câu nhận xét sâu sắc của mình.
Harry sẽ cắt lát bánh mì nướng của cậu ra làm bốn phần trong lúc nghe ông bác nhắc đi nhắc lại cùng một câu chuyện vào mỗi buổi sáng. Cậu không bao giờ lên tiếng biện hộ cho bản thân, vì rõ ràng bác Stan đã có quan điểm bất di bất dịch về tương lai của Harry và sẽ chẳng có điều gì khiến bác cậu thay đổi. Điều bác Stan không hề nhận ra là những lời dè bỉu của ông bác chỉ càng làm cậu nỗ lực học hành hơn nữa.
“Tôi không thể ngồi không ở đây cả ngày”, sẽ là câu nói cuối cùng của bác Stan, nhất là khi ông bác cảm thấy mình đang đuối lý. “Vài người trong chúng ta có công việc phải làm”, bác ta nói thêm khi đứng dậy khỏi bàn ăn. Chẳng ai buồn nói gì. “Và còn một chuyện nữa”, bác ta vừa nói vừa mở cửa nhà bếp. “Mọi người không ai nhận ra là thằng bé đã trở nên yếu đuối rồi. Thậm chí nó còn chẳng chịu liếm bát cháo của tôi nữa. Có Chúa mới biết được người ta đã dạy nó những gì ở cái trường ấy”. Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng bông bác.
“Đừng để ý đến bác con”, mẹ Harry nói. “Bác ấy chỉ ghen tỵ thôi. Bác con không thích việc tất cả chúng ta đều rất tự hào về con. Và thậm chí cả bác ấy cũng sẽ phải đổi giọng khi con giành được học bổng đó, giống như cậu bạn Deakins của con”.
“Nhưng mẹ ơi, vấn đề chính là ở chỗ ấy đấy”, Harry nói. “Con không giống Deakins, và con bắt đầu tự hỏi liệu tất cả những chuyện này có đáng để nhọc công hay không nữa”.
Những thành viên còn lại trong gia đình đều im lặng nhìn Harry như thể không tin nổi, cho tới khi ông ngoại lên tiếng lần đầu tiên trong nhiều ngày. “Ông ước gì mình cũng có được cơ hội tới học ở trường Bristol Grammar School”.
“Sao vậy hả ông?” Harry hét thật to hỏi.
“Bởi vì nếu ông có được cơ hội ấy, chúng ta đã không phải sống cùng bác Stan của cháu suốt bấy nhiêu năm qua”.