Chỉ Thời Gian Có Thể Cất Lời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
*

❊ ❊ ❊

Maisie cố dành nhiều thời gian rảnh bên Harry hết mức có thể. Cô nghĩ là khi con trai mình đã đủ lớn để vào học tại trường Tiểu học Merrywood, cuộc sống của cô sẽ trở nên dễ dàng hơn. Nhưng đưa Harry đến trường vào buổi sáng có nghĩa là cô phải bỏ tiền ra cho một chuyến xe điện để đảm bảo không bị muộn giờ làm. Sau đó cô phải nghỉ giải lao vào buổi chiều để có thể đón cậu bé từ trường về. Sau khi Maisie cho con trai uống trà, cô để cậu lại cho bà ngoại trông và quay về làm việc tiếp.

Harry mới chỉ đến trường được vài ngày khi Maisie phát hiện thấy những vết roi trên lưng cậu bé trong lúc cô tắm cho cậu mỗi tuần.

“Ai đã đánh con?” cô hỏi.

“Thầy hiệu trưởng ạ”.

“Tại sao?”

“Con không biết”.

Khi Maisie nhìn thấy sáu lằn đỏ mới thậm chí còn trước khi những lằn cũ kịp mờ đi, cô lại hỏi Harry, nhưng cậu bé vẫn nhất quyết không chịu nói gì. Lần thứ ba các lằn roi xuất hiện, cô choàng áo khoác vào người và đi tới trường Tiểu học Merrywood với ý định quyết nói chuyện rõ ràng với thầy giáo của cậu.

Thầy Holcombe hoàn toàn không giống như những gì Maisie đã hình dung. Trước hết, ông không nhiều tuổi hơn cô là mấy, và ông đã đứng dậy khi cô bước vào phòng - không hề giống các giáo viên trong trí nhớ của cô khi cô còn theo học ở Merrywood.

“Tại sao con trai tôi bị thầy hiệu trưởng phạt roi?” cô hỏi, thậm chí trước cả khi ông Holcombe kịp có cơ hội mời cô ngồi.

“Vì con trai bà liên tục trốn học, bà Clifton. Cậu bé biến mất ngay sau giờ tập trung buổi sáng, và quay về kịp thời gian cho trận bóng buổi chiều”.

“Vậy thì cả ngày nó đi đâu?”

“Tôi đoán là ở bến tàu”, ông Holcombe nói. “Có lẽ bà có thể cho tôi biết lý do”.

“Vì bác nó làm việc ở bến tàu, và bác nó luôn nói với Harry rằng trường học chỉ là một sự lãng phí thời gian vô ích vì sớm muộn gì thì nó cũng sẽ tới làm cùng ông ấy ở bến tàu của nhà Barrington”.

“Tôi hy vọng là không”, thầy Holcombe nói.

“Sao thầy lại nói vậy?” Maisie hỏi. “Việc đó đã đủ tốt với bố nó”.

“Có thể thế lắm, nhưng như thế là chưa đủ tốt với Harry”.

“Ý thầy là gì?” Maisie phẫn nộ hỏi.

“Harry là một cậu bé sáng dạ, bà Clifton. Rất sáng dạ. Nếu như tôi có thể thuyết phục cậu bé đi học đều đặn hơn, khó lòng nói trước con trai bà có thể đi xa tới đâu”.

Maisie đột nhiên băn khoăn liệu có khi nào cô thực sự tìm ra ai trong số hai người đàn ông kia là bố của Harry.

“Có những đứa trẻ thông minh không hề biết chúng sáng dạ đến mức nào cho đến khi chúng đã rời khỏi trường học”, thầy Holcombe nói, “và sau đó trải qua suốt phần đời còn lại hối tiếc về những năm tháng đã bị phí hoài đó. Tôi muốn đảm bảo chắc chắn Harry không rơi vào trường hợp đó”.

“Thầy muốn tôi làm gì?” Maisie hỏi, cuối cùng thì cô cũng chịu ngồi xuống.

“Động viên con trai bà lên lớp, đừng trốn ra cầu tàu mỗi ngày nữa. Hãy nói cho cậu bé biết bà sẽ tự hào thế nào nếu cậu ấy có thành tích tốt ở trường, mà không chỉ trên sân bóng - môn thể thao mà trong trường hợp bà chưa nhận ra, thưa bà Clifton, vốn không phải là thế mạnh của cậu bé”.

“Thế mạnh của con trai tôi?”

“Tôi thực sự xin lỗi. Nhưng có lẽ ngay cả Harry bây giờ cũng đã nhận ra cậu bé sẽ chẳng bao giờ lọt được vào đội tuyển của trường, chứ chưa nói gì đến chuyện thi đấu cho Bristol City”.

“Tôi sẽ làm bất cứ điều gì tôi có thể để giúp nó”, Maisie hứa.

“Cảm ơn bà, bà Clifton”, thầy Holcombe nói trong lúc Maisie đứng dậy ra về. “Nếu bà cảm thấy có thể động viên được con trai mình, tôi tin chắc điều đó về lâu dài sẽ hiệu quả hơn nhiều so với cây roi của thầy hiệu trưởng”.

Từ hôm ấy, Maisie bắt đầu để tâm hơn nhiều tới những gì Harry học được ở trường. Cô thích thú lắng nghe các câu chuyện cậu bé kể về thầy Holcombe và những gì ông dạy cho cậu ngày hôm đó, và vì những lằn roi không còn xuất hiện nữa, cô đoán hẳn con trai mình đã thôi không còn trốn học. Thế rồi vào một buổi tối ngay trước khi lên giường đi ngủ, cô kiểm tra cậu con trai đang ngủ say và thấy những lằn roi đã xuất hiện trở lại, đỏ hơn, hằn sâu hơn. Cô không cần phải tới tìm gặp thầy Holcombe, vì người thầy đã tới tiệm trà tìm cô ngay ngày hôm sau.

“Cậu bé đã cố gắng đến học tại lớp của tôi đều đặn suốt một tháng”, thầy Holcombe nói, “thế rồi sau đó con trai bà lại biến mất”.

“Nhưng tôi không biết mình có thể làm gì hơn được nữa”, Maisie tuyệt vọng nói. “Tôi đã cắt tiền tiêu vặt của thằng bé, và nói với nó đừng hòng mong có thêm đồng penny nào từ tôi nữa trừ khi nó chịu đi học tử tế. Sự thật là bác Stan của nó có nhiều ảnh hưởng lên thằng bé hơn tôi”.

“Càng thêm đáng tiếc”, thầy Holcombe nói. “Nhưng có thể tôi đã tìm ra một giải pháp cho vấn đề của chúng ta, bà Clifton. Tuy nhiên, nó sẽ không có bất cứ cơ hội thành công nào nếu không có sự hợp tác toàn diện của bà”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.