Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20. Ben Day

❊ ❊ ❊

Ngày 2 tháng 1 năm 1985

5 giờ 58 phút chiều

DIONDRA ĐÃ CÓ THAI, điều này khiến Ben khiếp vía, và hàng tuần nay cô luôn nói về “cái thai cựa quậy.” Điều này đã xảy ra, cái thai đã cựa quậy, đó là thời khắc vô cùng quan trọng và đặc biệt, bởi vậy lúc nào Ben cũng phải đặt tay lên bụng cô để cảm nhận cái thai đang đạp. Cậu tự hào khi làm cho Diondra có thai, tự hào khi được làm cha – ít nhất là trong suy nghĩ – nhưng cậu không thích phải chạm tay vào bụng cô hay nhìn vào nó. Phần bụng Diondra trông thật khó coi, lúc nào cũng cứng nhưng tròn vo, giống như miếng giăm bông bị hỏng, và việc chạm tay vào nó khiến Ben thấy ngượng ngùng. Nhiều tuần nay, Diondra đã nắm tay cậu và ấn vào chỗ đó, rồi nhìn nét mặt cậu, sau đó cô sẽ hét lên khi Ben chẳng cảm thấy gì. Thực ra đã có lúc, Ben nghĩ rằng cái thai chỉ là một trong những trò đùa Diondra bịa ra để trêu trọc cậu – cậu ngồi đó, đặt bàn tay đầy mồ hôi lên khối thịt tròn vo đó và nghĩ, tiếng ùng ục ấy liệu có phải cái thai hay chỉ là chứng khó tiêu? Cậu lo lắng. Cậu lo lắng nếu không cảm nhận được gì – thực tế là Ben chẳng cảm thấy gì trong những tuần đầu tiên sau lần cái thai cựa quậy – thì Diondra sẽ hét lên với cậu, Nó ở ngay đây này, như một khẩu pháo đang bắn đùng đùng trong bụng em, làm sao anh lại không cảm nhận được cơ chứ? Và Ben lo lắng nếu cậu hỏi về cái thai thì Diondra sẽ cười phá lên, ôm bụng cười ngặt nghẽo, cô sẽ cười nghiêng ngả khiến mái tóc vuốt keo rung lên như cành cây sau một trận bão tuyết, bởi dĩ nhiên là cô không thực sự mang thai, cô chỉ đang trêu chọc Ben mà thôi, cậu chẳng hề biết gì hết sao?

Thực ra, Ben đã để ý những dấu hiệu có thể cho thấy Diondra đang nói dối: như những miếng băng vệ sinh mà mẹ cậu luôn cuộn lại, ném vào sọt rác và chúng thường bung ra vào cuối ngày. Ngoài cái đó ra, cậu không biết phải để ý cái gì khác, cũng không chắc có nên hỏi Diondra xem cái thai có phải của cậu hay không, nhưng theo những gì cô đã nói thì đúng là vậy.

Dù thế nào đi nữa, rõ ràng Diondra đã mang thai trong tháng trước, ít nhất là khi nhìn cô ấy không mặc gì. Diondra vẫn tới trường, mặc những chiếc áo len rộng thùng thình, quần jeans không cài khuy còn khóa quần thì kéo không hết, cái bụng ngày càng to. Diondra ôm bụng, hai tay xoa xoa như thể đó là quả cầu pha lê chứa đựng tương lai rối mù trước mắt của họ. Rồi một ngày, cô nắm lấy tay Ben ôm quanh bụng và cậu đã cảm nhận được cái thai, không còn nghi ngờ gì nữa – thứ đó đang đạp và cậu bỗng thấy một bàn chân bé nhỏ di chuyển bên dưới lớp da của Diondra, nhẹ nhàng và rất nhanh.

Chuyện quái quỷ gì xảy ra với anh thế? Anh đã đỡ đẻ cho những con bò ở trang trại cơ mà, phải vậy không? Đó chỉ là một đứa bé thôi mà. Đó là phản ứng của Diondra khi cậu giật tay lại. Cô đã kéo tay Ben lại và đặt lên bụng, đặt lòng bàn tay của cậu lên trên thứ đang cựa quậy trong bụng cô, và cậu nghĩ, bò đẻ làm sao so được với đứa bé thực sự này chứ, sau đó lại là nghĩ ý khác, hãy để tôi đi, để tôi đi như thể thứ này sẽ tóm lấy cậu như một bộ phim kinh dị lúc nửa đêm và kéo tuột cậu vào trong bụng. Ben hình dung về cái thai như một thứ gì đó. Không phải là một đứa bé.

Có thể mọi việc đã khác nếu họ chia sẻ với nhau nhiều hơn về chuyện này. Sau lần cái thai cựa quậy, cô không nói chuyện với Ben trong vài ngày, bởi hóa ra cậu phải tặng Diondra thứ gì đó cho việc cái thai cựa quậy, rằng bạn phải tặng quà cho những phụ nữ mang bầu để ăn mừng việc này, và rằng bố mẹ Diondra đã tặng cô một chiếc vòng cổ bằng vàng vào đầu năm học và chuyện này cũng giống như vậy. Do đó, thay cho món quà, Diondra bắt cậu phải làm tình với cô mười lần, đó là thỏa thuận mà Ben nghĩ rằng cô đã chọn bởi cậu không thực sự hứng thú với việc này: mùi cơ thể khiến cậu thấy buồn nôn, đặc biệt là lúc này, cả vùng đó dường như đã bị chiếm chỗ. Ngay cả Diondra cũng có vẻ không thích làm chuyện đó, nó giống một hình phạt hơn: cô hét lên với cậu về những ngón tay, sức ép và sự vướng víu, cái bụng đã nhô lên cao hơn, cuối cùng Diondra thở dài rồi nắm lấy hai tai Ben và kéo cậu tới chỗ mà cô muốn thỏa mãn, cậu nghĩ toàn bộ chuyện này thật kinh tởm và lau sạch mồm sau khi xong việc. Còn tám lần nữa, chết tiệt, em có muốn uống nước không em yêu? Và cô nói Không, nhưng anh thì cần đấy, anh có mùi của vùng kín và phá lên cười.

Phụ nữ mang thai rất dễ xúc động. Cậu biết điều đó. Nhưng trái lại, Diondra lại chẳng có vẻ gì là đang mang thai. Cô vẫn hút thuốc và uống rượu, những điều được khuyến cáo không nên làm trong thời kỳ mang thai, nhưng Diondra nói chỉ những người bị ám ảnh bởi sức khỏe mới từ bỏ những thứ đó. Và còn một thứ khác cô đã không làm: lên kế hoạch. Diondra thậm chí chẳng nói gì nhiều về việc họ sẽ làm khi em bé chào đời – khi con gái chào đời. Diondra chưa bao giờ đi khám thai, nhưng cô chắc chắn đó là con gái bởi chúng thường khiến việc ốm nghén bị nặng hơn, và cô đã nghén rất kinh khủng trong tháng đầu tiên. Diondra không nói gì nhiều, ngoài chuyện đề cập đến cái thai là con gái, một bé gái thực thụ sẽ chui ra khỏi bụng cô. Ban đầu, Ben tự nhủ liệu có khi nào cô bị sẩy thai không. Cậu đã nói nếu em có con thay vì nói khi em có con và cô đã hoàn toàn nổi điên, Diondra nổi điên lên là điều cậu không bao giờ muốn chứng kiến thêm một lần nào nữa, tương tự như chứng kiến một thảm họa thiên nhiên vậy – những chiếc móng, gào khóc, và đánh đấm. Diondra hét lên rằng đó là điều tồi tệ nhất người khác từng nói với cô, rằng đó cũng là máu mủ của cậu, có chuyện quái quỷ gì xảy ra vậy, rằng cậu có phải một kẻ chết dẫm không.

Nhưng mặt khác, họ đã không lên kế hoạch hay không thể làm được việc ấy, bởi cha Diondra chắc chắn sẽ giết cô nếu ông ấy biết cô đã mang thai trước khi kết hôn. Chỉ cần phát hiện ra điều này, ông ấy sẽ giết cô. Cha mẹ Diondra chỉ có một quy định, một quy định duy nhất, đó là cô không bao giờ được để một đứa con trai chạm vào người trừ phi cậu ta đã là chồng của cô. Khi Diondra bước sang tuổi 16, bố cô đã tặng chiếc nhẫn đính hôn bằng vàng đính một viên đá màu đỏ to đùng trông như một chiếc nhẫn cưới, và cô đã đeo nó vào ngón áp út, tượng trưng cho một lời hứa với cha rằng cô sẽ giữ mình trong trắng cho tới khi kết hôn. Toàn bộ chuyện này khiến Ben thấy ghê tởm – điều đó có khác gì kết hôn với cha mình chứ? Diondra nói đó gần như một sự kiểm soát. Đây là điều duy nhất cha cô lo lắng, điều duy nhất ông yêu cầu ở cô, và chết tiệt, tốt hơn hết Diondra nên tuân theo. Cô nói điều này khiến ông cảm thấy yên tâm hơn khi để cô ở nhà một mình hàng tháng trời không ai trông nom, bảo vệ, ngoại trừ những con chó. Đó là phương châm làm cha của ông: con gái tôi có thể uống rượu hoặc dùng ma túy nhưng nó là một cô gái trong trắng, bởi thế tôi không thể tức giận được.

Diondra đã khóc lóc và kể chuyện này khi đang say rượu chẳng còn biết trời trăng là gì. Cô nói cha cô đã cảnh báo rằng nếu như không giữ lời hứa, ông ấy sẽ tống ra khỏi nhà và bắn vỡ sọ cô. Cha cô đã từng ở Việt Nam, và khi ông nói như vậy, Diondra xem chuyện này là hoàn toàn nghiêm túc, vậy nên cô không thể lên kế hoạch nào về đứa bé. Ben đã lên một danh sách những thứ họ có thể cần, và mua một đống quần áo trẻ con cũ tại khu chợ trời ở Delphos ngay trước lễ Giáng sinh. Cậu rất xấu hổ nên đã mua cả bó quần áo từ một người phụ nữ với giá 8 đô-la. Hóa ra đó là một mớ quần áo lót nhiều lứa tuổi khác nhau, rất nhiều chiếc quần lót có viền ren – người phụ nữ đó gọi chúng là quần ống túm – trông khá ổn, chắc chắn những đứa nhỏ cũng cần mặc quần lót rồi. Ben giấu chúng dưới giường ngủ, và cảm thấy mừng vì đã lắp khóa cửa. Cậu hình dung những cô em gái sẽ tìm ra chúng và lấy đi những cái mặc vừa. Thế đấy, thực ra cậu cũng không lo lắng gì nhiều về em bé sắp chào đời và những điều sẽ xảy ra, nhưng dường như Diondra còn chẳng buồn nghĩ nhiều bằng cậu.

“EM NGHĨ CHÚNG TA nên rời khỏi thành phố,” Diondra bất ngờ nói, tóc cô xõa xuống che khuất một bên mặt, Ben vẫn đang đặt tay trên bụng cô, cái thai ngọ nguậy như thể đào hầm trong đó. Diondra hơi quay người nhìn Ben, một bên ngực tì vào cánh tay cậu. “Em không thể giấu cái thai thêm nữa. Bố mẹ em có thể về nhà bất kỳ lúc nào. Anh chắc là Michelle không biết chuyện này chứ?”

Ben đã giữ một lá thư của Diondra viết về việc cô đã hứng tình như thế nào và muốn cậu ra sao, thậm chí ngay lúc này, và cô em Michelle tọc mạch đã tìm thấy nó trong túi áo khoác của cậu. Con bé phải gió ấy đã gửi tối hậu thư cho cậu – 10 đô-la để em không mách mẹ – và khi Ben phàn nàn với Diondra, cô đã nổi khùng lên. Đứa em gái chết tiệt của anh có thể mách lẻo về chuyện của chúng ta bất cứ lúc nào, anh nghĩ chuyện này sẽ ổn sao? Chuyện này là lỗi của anh đấy, Ben. Anh đang làm mọi việc rối hết lên đấy. Diondra có ý nghĩ hoang tưởng rằng với những gì viết trong lá thư – “thậm chí ngay lúc này” – Michelle sẽ đoán ra cô đang mang thai và họ sẽ tiêu đời chỉ vì một con bé 10 tuổi khốn kiếp, tuyệt đấy chứ.

“Không, con bé chẳng đả động gì lại chuyện này.”

Đó là một lời nói dối, mới hôm qua thôi, Michelle đã nhìn vào mắt cậu, lắc lắc hông và nói với giọng giễu cợt, “Này Beee-ennn, đời sống tình dụcccc của anh thế nào rồi?” Con bé đúng là một đứa đáng ghét. Nó đã từng gửi thư hăm dọa Ben về những thứ khác – những việc vặt trong nhà mà cậu bỏ dở, việc cậu ăn vụng đồ trong tủ lạnh. Toàn là những việc vớ vẩn. Đó luôn là những chuyện vớ vẩn, như thể con bé sinh ra để nhắc nhở Ben về cuộc sống gò bó của cậu vậy. Con bé sẽ dùng tiền để mua bánh nướng nhân thạch hoa quả.

Ở phòng bên, Trey khạc một tiếng lớn, và sau đó nhổ toẹt thweeewp. Ben hình dung ra đống đờm dãi màu vàng của hắn nhỏ xuống cửa kính và đám chó bu đến liếm láp thứ ghê tởm ấy. Đó là điều Trey và Diondra vẫn thường làm: khạc nhổ lên mọi thứ. Thỉnh thoảng Trey còn nhổ thẳng lên không trung và những con chó thèm khát nhảy lên đớp lấy. (“Chỉ là một thứ tiết ra từ cơ thể người này và đi sang cơ thể khác mà thôi,” Diondra sẽ nói. “Anh cũng đã đưa vài thứ từ cơ thể mình sang cơ thể em còn gì và anh đâu có vẻ khó chịu về điều đó.”)

Tiếng tivi ngày càng to hơn trong phòng giải trí – hai người hãy thôi ngay đi, tôi chán lắm rồi – Ben đang cố nghĩ ra một câu hợp lý để nói. Đôi khi cậu nghĩ mình chưa bao giờ nói chuyện đơn thuần với Diondra, tất cả đều là những lời phản kháng, chống đỡ trước sự khó chịu của cô, nói những điều mà cô muốn nghe. Nhưng Ben yêu Diondra, cậu thực sự yêu, và đó là điều đàn ông làm cho người phụ nữ mình yêu: nói những điều họ muốn nghe và im lặng. Cậu đã làm cho Diondra mang thai và giờ cô ấy sở hữu cậu. Ben sẽ phải nghỉ học ở trường và kiếm một công việc chính thức. Mọi chuyện sẽ ổn thôi, vài đứa cậu quen cũng đã bỏ học năm ngoái và làm việc tại nhà máy gạch gần Abilene, kiếm được 12.000 đô-la mỗi năm. Ben đã không thể nghĩ ra làm cách nào để tiêu hết số tiền ấy. Vậy nên cậu sẽ nghỉ học ở trường. Việc này cũng tốt, bởi Diondra đã nghe được những tin đồn quái quỷ về Krissi Cates.

Lúc đầu, Ben nghĩ điều này thật quái dị và sợ rằng những tin đồn sẽ lan đi, nhưng sau đó lại phần nào cảm thấy tự hào. Tuy mới chỉ là một cô bé, Krissi Cates đã là một trong những cô bé đáng yêu nhất. Thậm chí một vài học sinh trung học cũng biết Krissi, những cô gái lớn tuổi hơn cũng để ý tới cô bé ngoan ngoãn, xinh đẹp ấy – vậy nên Ben cảm thấy khá tuyệt khi cô bé phải lòng cậu, và cậu chắc rằng những gì Diondra vừa nói chỉ là những lời phóng đại quen thuộc của cô ấy mà thôi. Đôi khi cô trở nên quá kích động.

“Nào nào? Cố gắng tập trung đi. Em nói có lẽ chúng ta phải rời khỏi đây.”

“Vậy thì chúng ta sẽ rời khỏi đây.” Cậu cố hôn Diondra nhưng cô đẩy ra.

“Thật sao, không dễ như vậy chứ? Chúng ta sẽ đi đâu, làm thế nào anh có thể nuôi sống chúng ta? Em sẽ không có tiền trợ cấp nữa. Anh sẽ phải đi kiếm việc làm.”

“Anh sẽ kiếm việc làm. Vậy còn ông chú hay anh họ gì đó của em ở Wichita thì sao?”

Cô nhìn Ben như thể cậu mất trí.

“Cái cửa hàng bán đồ thể thao ấy?” Cậu thúc giục.

“Anh không thể làm việc ở đó, anh mới 15 tuổi. Thậm chí còn không biết lái xe. Thực ra, em chưa từng nghĩ anh có thể kiếm được một công việc thực sự nếu không có sự cho phép của mẹ anh. Khi nào thì anh 16 tuổi?”

“Ngày 13 tháng 7,” cậu nói và cảm thấy như mình vừa thú nhận đã tè ra quần.

Diondra bắt đầu khóc. “Ôi Chúa ơi, Chúa ơi, chúng ta sẽ phải làm gì đây?”

“Anh họ em không giúp được gì sao?”

“Chú em sẽ nói với bố mẹ em, điều đó sẽ giúp được gì chứ?”

Diondra đứng dậy, khỏa thân đi lại, bụng cô phồng lên không có gì bảo vệ che chắn trông đầy nguy hiểm, Ben muốn đặt tay lên đó và áng chừng xem bụng đã to bằng nào. Vẫn không một mảnh vải che thân, Diondra đi qua hành lang tới nhà tắm, ngay cả khi Trey có thể nhìn thấy nếu hắn vẫn đang ngồi trên ghế. Cậu nghe thấy tiếng vòi hoa sen. Cuộc trò chuyện đã kết thúc. Ben lau người bằng chiếc khăn mặt lốm đốm vết mốc gần chiếc hòm mây của Diondra, sau đó mặc lại quần da và áo thun rồi ngồi ở mép giường, cố gắng đoán xem Trey sẽ châm chọc thế nào khi họ quay lại phòng giải trí.

Vài phút sau, Diondra đi vào phòng ngủ mà không buồn nhìn cậu, cô quấn khăn tắm màu đỏ, tóc ướt sũng và ngồi trước gương đổ gel đầy lòng bàn tay, xoa lên tóc rồi sấy – đổ, xoa, sấy, rồi lại đổ, xoa, sấy.

Ben không chắc liệu mình có nên ra khỏi phòng không, vậy nên cậu đã ở lại, ngồi yên trên giường, cố gắng nhìn vào mắt cô. Diondra đổ kem nền tối ra lòng bàn tay theo cách một họa sỹ đổ màu vẽ, và xoa đều lên mặt. Ben đã nghe thấy vài cô gái gọi Diondra là mặt nạ, nhưng cậu thích khuôn mặt ấy: nâu rám và mềm mịn, dù đôi khi cổ cô có vẻ trắng hơn, giống như kem vani bên dưới lớp caramen. Cô chuốt mi bằng ba lớp mascara – Diondra nói cần phải có ba lớp, lớp đầu tiên làm cho mắt đen hơn, lớp thứ hai khiến mắt trông sâu hơn và lớp cuối cùng để mắt cuốn hút hơn. Sau đó bắt đầu đánh son: son lót, son phủ và son bóng. Cô dừng lại khi thấy Ben đang nhìn mình, sau đó chấm chấm môi vào miếng bọt biển hình tam giác, để lại những vết son màu tía.

“Anh phải đòi tiền Runner,” Diondra nói và nhìn cậu qua gương.

“Cha anh ư?”

“Phải, ông ấy có tiền đúng không? Trey vẫn thường mua cần sa của ông ta.”

Cô tháo chiếc khăn ra, bước tới ngăn kéo đựng đồ lót, một đống đồ bằng vải ren và sa-tanh, lục tìm cho tới khi lấy ra một bộ màu hồng nóng bỏng, với viền ren màu đen, kiểu những cô gái ở quán rượu miền Tây vẫn hay mặc.

“Em có chắc là đang nói về cha anh không?” Ben hỏi. “Cha anh làm công việc chân tay, em biết rồi đấy. Dân lao động. Ông ấy làm việc trong các trang trại và những công việc kiểu đó.”

Diondra đảo mắt nhìn cậu trong khi kéo mạnh phần sau của áo ngực, hai bầu ngực căng tràn khỏi áo. Cuối cùng cô giật chiếc áo ra và quăng nó ngang qua phòng – khốn kiếp, mình cần một cái áo ngực vừa vặn! Diondra đứng nhìn chằm chằm vào cậu, sau đó từ từ kéo chiếc quần lót lên, chỉ vừa chạm vào phần bụng dưới nếu kéo qua hông. Chẳng có bộ đồ lót gợi cảm nào vừa vặn với cô lúc này. Ban đầu Ben nghĩ: cô ấy béo lên, rồi sau đó sửa lại: cô ấy đang mang thai.

“Không đùa chứ? Anh không biết những phi vụ của ông ấy hả? Runner đã bán hàng cho em và Trey vào tuần trước.” Cô ném chiếc quần lót đi, sau đó mặc chiếc áo ngực khác, chiếc áo xấu xí một màu, và xỏ vào chiếc quần jeans mới, bĩu môi ngán ngẩm về thân hình của mình.

Ben chưa bao giờ tự mua thuốc phiện trước đây. Cậu đã hút nó rất nhiều cùng Trey và Diondra hay bất kỳ gã lắm tiền nào trong đám người ấy, thỉnh thoảng cậu cũng góp vài đồng mua thuốc. Nhưng khi nghĩ tới kẻ buôn thuốc phiện, cậu hình dung ra một gã đầu tóc bóng mượt và đeo đầy đồ trang sức, chứ không phải Runner với chiếc mũ bóng chày Royals cũ rích, đôi ủng của dân cao bồi và những chiếc áo sơ-mi nhăn nhúm. Không phải cha cậu, chắc chắn không phải ông ấy. Vả lại, chẳng phải người buôn thuốc phiện sẽ có rất nhiều tiền hay sao? Cha cậu chẳng có đồng nào, vậy nên toàn bộ điều này thật ngu ngốc. Giả sử Runner là một tay buôn thuốc phiện, và có nhiều tiền đi nữa thì ông ta cũng không đưa cho Ben. Ông ta sẽ lấy Ben ra làm trò cười khi cậu hỏi xin tiền, có lẽ Runner sẽ giơ một tờ 20 đô lên cao để cậu không với tới – giống tên du côn giật sách vở của một con mọt sách – sau đó phá lên cười, rồi nhét vội vào túi quần sau. Runner chẳng bao giờ dùng ví, ông ta chỉ nhét những tờ tiền nhàu nhĩ trong túi quần jeans, và điều đó còn chưa đủ nói lên rằng ông ta chẳng có tiền hay sao?

“Trey!” Diondra hét về phía hành lang. Cô mặc chiếc áo len có họa tiết hình học, giật mác ném xuống sàn nhà, sau đó đùng đùng đi ra khỏi phòng. Ben bị bỏ lại khi đang nhìn chằm chằm vào những tấm áp phích nhạc rock và chiêm tinh (Diondra thuộc cung Bọ cạp, cô rất tin vào các cung hoàng đạo) cùng những quả cầu và những cuốn sách về thần số. Xung quanh gương trang điểm của cô gài đầy những bông hoa khô cài ngực từ các buổi khiêu vũ mà Ben đã không đưa cô tới, hầu hết chúng là của một gã học năm cuối trung học ở Hiawatha tên là Gary mà ngay cả Trey cũng phải nói đó là một kẻ ngu ngốc. Dĩ nhiên, Trey cũng biết cậu ta.

Những bông hoa khiến Ben thấy bất an, trông chúng giống những bộ phận trong cơ thể người với những đường gấp, vòng xoắn và có màu hồng tím. Chúng nhắc Ben nhớ tới đống thịt bốc mùi đang nằm trong tủ đồ của cậu, món quà kinh tởm của Diondra dành cho cậu – bất ngờ đây! – bộ phận sinh dục của một con cái, Diondra không nói đó là con gì. Cô tiết lộ rằng đã lấy nó từ một buổi tế máu mà cô tham gia cùng Trey; Ben nghĩ đó chỉ là phần còn lại của một thí nghiệm sinh học. Cô rất thích trêu chọc Ben. Hồi lớp Diondra tiến hành giải phẫu lợn, cô đã mang đến cho cậu một chiếc đuôi xoăn tít, và nghĩ đó là một trò vui. Nhưng Ben nghĩ, điều đó thật bẩn thỉu. Cậu đứng dậy và ra ngoài phòng khách.

“Này cậu bé đáng thương vô dụng,” Trey gọi với ra từ ghế sofa, hắn vừa châm một điếu thuốc, vẫn không rời mắt khỏi tivi. “Không biết gì về cha cậu thật sao, anh bạn?” Bụng Trey hơi trũng xuống, nhưng có cơ bắp, đẹp và rám nắng, trái ngược hẳn với phần bụng mềm nhũn trắng ởn của Ben. Trey đã cuộn chiếc áo sơ-mi Diondra vừa mua cho hắn để gối đầu.

“Lại đây, đồ khốn khánh kiệt.” Hắn đưa điếu thuốc, và Ben hít một hơi thật sâu, cảm thấy tê dại sau gáy. “Này Ben, cần bao nhiêu đứa trẻ để sơn được một ngôi nhà?”

Sự hủy diệt.

Từ đó lại xuất hiện trong đầu Ben. Cậu hình dung một đám người man rợ đập tan lò sưởi lớn bằng đá, và dùng rìu chặt đứt đầu Trey ngay lúc hắn phun ra một trong những câu chuyện cười ghê tởm của mình, đầu Trey lăn qua bãi phân chó và dừng lại bên một trong những chiếc giày màu đen của Diondra. Và sau đó Diondra có thể là người tiếp theo phải chết. Tất cả chuyện này thật khốn kiếp. Ben hít thêm một hơi nữa, não cậu ngập vị bạc hà, rồi trả lại Trey. Con chó to nhất của Diondra, con màu trắng, lao tới chỗ Ben và nhìn cậu chằm chằm với đôi mắt đầy căm thù.

“Tùy vào việc cậu ném chúng mạnh hay nhẹ,” Trey nói. “Tại sao trước tiên cậu phải đặt một đứa bé ở dưới chân máy trộn?”

“Em đang nghiêm túc đấy, Trey,” Diondra nói, tiếp tục cuộc trò chuyện mà Ben không tham gia. “Ben nghĩ cha anh ấy không buôn thuốc phiện.”

“Để xem nó phản ứng như thế nào. Này, Ben? Cậu đang hút thứ mà cha cậu bán đấy, anh bạn ạ,” Trey nói, cuối cùng cũng quay sang nhìn cậu. “Nó là đồ rởm. Hiệu nghiệm, nhưng rởm. Đó là lý do tại sao tôi và Diondra biết cha cậu có tiền. Ông ta bán với giá cắt cổ, nhưng lúc này chẳng ai có thuốc ngoài Runner. Ông ta nói đã đi lấy chúng từ Texas. Runner có tới Texas thời gian gần đây không?”

Runner đã biến mất khỏi cuộc sống của Ben sau khi Patty đá đít ông ta ra khỏi nhà. Tất cả những gì Ben biết là ông ta có thể đã tới Texas một thời gian. Chết tiệt, bạn có thể lái xe tới Texas và quay trở lại chỉ trong một ngày nếu đi liên tục, vậy thì có thể lắm chứ.

“Cái này là tiền đấy,” Trey nói với giọng nghèn nghẹn. “Dù sao ông ta cũng đang nợ tôi tiền, giống như mọi người trong thị trấn này. Họ thích cá cược, nhưng không bao giờ muốn trả tiền.”

“Này, em chẳng được hơi nào hết,” Diondra bĩu môi. Cô quay đi và bắt đầu lục các ngăn tủ – phòng giải trí cũng có một ngăn bếp nhỏ, hãy hình dung rằng họ cần cả một phòng riêng đựng đồ ăn vặt – sau đó mở tủ lạnh, lấy cho mình một lon bia, và chẳng thèm hỏi xem Ben có muốn một lon hay không. Ben nhìn vào bên trong tủ lạnh, tháng trước chất đầy đồ ăn, giờ chỉ còn lại những lon bia và một chiếc bình lớn đựng quả dưa chuột muối duy nhất nổi lềnh bềnh như một cục phân.

“Lấy cho anh một lon, Diondra?” Cậu nói với vẻ giận dữ.

Cô ngẩng đầu lên nhìn Ben và đưa cho cậu lon bia của mình, sau đó quay lại tủ lạnh lấy một lon khác.

“Vậy hãy đi tìm Runner, và chúng ta sẽ kiếm được chút tiền,” Diondra nói, rồi ngồi xuống bên cạnh cậu. “Sau đó chúng ta có thể thoát khỏi vùng Dodge chết tiệt này.”

Ben nhìn vào mắt Diondra, con mắt màu xanh lơ đó – dường như Diondra luôn nhìn cậu với nửa khuôn mặt, cậu chưa bao giờ thấy cả hai mắt của cô cùng một lúc – và lần đầu tiên cậu cảm thấy rợn sống lưng. Trước khi bước sang tuổi 16, Ben thậm chí còn không thể bỏ học mà không có sự cho phép của mẹ cậu, huống chi là tìm một công việc ở nhà máy gạch hoặc bất kỳ việc gì có thể kiếm đủ tiền để Diondra không ghét cậu, không thở dài khi cậu trở về nhà vào buổi tối. Giờ đó là những gì cậu thấy, thậm chí còn không phải một căn hộ nhỏ ở Wichita, mà là một nhà máy nào đó gần biên giới, gần Oklahoma, nơi có những công việc bèo bọt nhất, phải làm việc mười sáu tiếng một ngày, cả cuối tuần, Diondra phải ở nhà với đứa bé và cô sẽ ghét điều này. Diondra không có thiên hướng làm mẹ, cô sẽ ngủ ngay cả khi đứa bé đang khóc, sẽ quên cho nó ăn, sẽ ra ngoài uống rượu với những gã mà cô gặp – Diondra luôn làm quen với nhiều gã khác nhau, ở trung tâm mua sắm, trạm đổ xăng hoặc rạp chiếu phim – và để mặc đứa bé ở nhà. Điều gì có thể xảy ra chứ, đó là một đứa bé, nó không thể tự đi đâu được! Giờ cậu đã có thể nghe thấy câu nói đó, cậu sẽ trở thành một gã tồi. Một gã đàn ông tệ hại, ngu xuẩn và nghèo túng không thể chu cấp cho gia đình.

“Được rồi,” cậu nói, nghĩ rằng chỉ cần bước ra khỏi cửa, họ sẽ quên ngay ý tưởng này. Ben gần như đã nghĩ như vậy. Não cậu đang bị bó chặt, rối bời. Cậu muốn về nhà.

Ngay lập tức Trey đứng phắt dậy, lắc chùm chìa khóa xe kêu xủng xoảng – Tôi biết phải tìm ông ta ở đâu – và họ ra khỏi nhà trong tiết trời lạnh giá, nặng nề bước xuyên qua băng tuyết. Diondra nắm lấy cánh tay Ben để khỏi ngã, còn Ben thì đang nghĩ, chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ấy bị ngã? Sẽ ra sao nếu Diondra bị ngã và chết, hoặc mất đứa bé? Ben đã nghe thấy mấy cô gái ở trường nói rằng nếu mỗi ngày ăn một quả chanh thì sẽ bị sẩy thai, và cậu đã nghĩ tới việc lén cho chanh vào coca ăn kiêng của Diondra, sau đó nhận ra rằng thật tội lỗi khi làm việc này sau lưng cô, nhưng nếu cô ấy bị ngã thì sao? Rốt cuộc Diondra cũng không ngã, và họ đã ở trong xe của Trey cùng chiếc máy sưởi đang tỏa nhiệt, Ben lại ngồi ở ghế sau như mọi lần – thực sự đó chỉ là một nửa ghế sau, chỉ có trẻ con mới ngồi vừa chỗ này, nên cậu phải co đầu gối gần lên tận ngực – và khi trông thấy một mẩu khoai tây chiên quắt queo bằng ngón út ở ghế bên cạnh, Ben liền bỏ tọt vào mồm và thay vì nhìn xem có ai để ý không, cậu chỉ chăm chăm tìm xem còn sót lại miếng nào nữa không. Chắc hẳn cậu đang say thuốc và rất đói.

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.