Nash
Ngày 6 - 5:27 sáng
Warnick đẩy mạnh cánh cửa thép dưới chân cầu thang rồi bước vào trong không gian rộng rãi với sự bối rối. Bầu không khí lạnh giá và ẩm ướt, đầy bụi.
Giữa một đống mấy cái thùng, đồ nội thất và trang thiết bị y tế bị vứt bỏ, Nash chẳng thấy được bất kỳ cái gì ở quá xa chỗ họ đứng. Những bóng đèn huỳnh quang trần trụi lơ lửng trên trấn nhà đang khẽ kêu vo vo. “Cái lão bảo trì ấy tên là gì?” Anh hỏi Kloz.
“Ernest Skow.”
Nash khum hai tay lại trên miệng. “Ernest Skow, ông có ở dưới này không?”
Với bao nhiêu đồ vật hỗn độn, giọng của anh không vang được xa như anh kỳ vọng. Anh quát lại lần nữa, giờ thì to hơn.
“Muộn rồi, có thể ông ta đã về nhà.”
“Ồ, có thể là không đâu.” Nash trả lời, tháo dây đai an toàn khỏi khẩu Beretta trên hông. Anh không rút vũ khí ra, chưa phải lúc, nhưng anh muốn chắc chắn sẽ không có thứ gì làm chậm mình lại nếu cần phải rút súng ra.
Klozowski chỉ tay lên trần nhà. “Cô ấy nói rằng họ đã lần theo những đường dây đó quay ra phía bức tường ngoài - chúng là các đường dây điện thoại và Internet. Công ty điện thoại thuê không gian trong tầng hầm này nên cô ấy hy vọng các đường dây sẽ dẫn thẳng cô ấy đến các đường hầm. Nhưng bức tường ngoài đã bị niêm phong, dán xi măng bịt kín rồi. Rõ ràng, móng tòa nhà này đã được xây lại hồi những năm 80, và cô ấy nói trông như thể khi làm việc họ đã bít chặt lối vào đường hầm.”
Phía trước bên trái, có mấy cái bô để cạnh giường bệnh xếp chồng trên một cái băng ca nhôm bị đổ nghiêng, rơi thẳng xuống sàn nhà. Warnick giơ cả hai tay lên không trung rồi bước lùi tránh đống hỗn độn. “Xin lỗi.”
Nash nhận ra những cái băng ca. Họ đã tự hỏi Bishop lấy chúng từ đâu. Nash đếm được hơn hai mươi cái băng ca chỉ từ nơi anh đứng, dễ có đến cả trăm cái dưới này. Bishop có thể dễ dàng lấy một cái mà hầu như không ai chú ý. Thậm chí hắn có thể mang trả lại đây khi xong việc, như thể đây là nhà kho thiết bị y tế của riêng hắn.
“Phía này của bệnh viện không được nối với hệ thống đường hầm cũ.” Warnick nói. “Không bao giờ.”
Nash băng qua anh ta, giẫm lên mấy cái bô. “Anh biết chúng ta đang nói về chuyện gì không?”
Một biểu hiện tự mãn lướt qua gương mặt Warnick. “Tôi muốn lấy lại súng của tôi.”
“Kloz, cứ việc bắn tên này. Bắn vào chân, hoặc vào đầu gối của hắn. Làm bất cứ điều gì để khiến hắn chịu mở miệng khai ra.”
Chỉ một giây, nhìn Kloz giống như nghĩ Nash đang nói thật. Thế rồi cậu ta lắc đầu quay lại với đống dây trên trần nhà.
Nash xô mạnh vào vai Warnick, suýt khiến anh ta lại ngã xuống đống băng ca. “Khai hết ra đi.”
Warnick phủi phủi bụi trên khuỷu tay áo khoác. “Chúng ta đang đứng trong Bệnh viện Stroger mới - khu này được xây vào năm 2002. Nếu các đường hầm thắt cổ chai có kết nối tới bất kỳ đâu, thì đó sẽ là khu cũ. Khu ấy đã từng là Bệnh viện hạt Cook ở kế bên.”
“Làm sao anh biết chuyện này?”
“Các nhà phát triển đã để mắt đến tòa nhà hạt Cook nhiều năm rồi. Nó rộng lớn và nằm ngay giữa trung tâm thành phố, bất động sản hàng đầu vẫn còn bỏ trống. Có một đề xuất cải tạo toàn bộ không gian này ngay bây giờ đang nằm trên bàn - biến nó thành các khu chung cư, một khách sạn, bãi đỗ xe mới, không gian văn phòng, mua sắm, các công trình.” Anh ta thở dài. “Thiết kế rất hứa hẹn nhưng mọi thứ đều bị ngừng lại khi Talbot chết.”
“Arthur Talbot đứng sau dự án này à?”
Warnick gật đầu.
Nash và Klozowski liếc nhìn nhau.
“Từ đây làm sao chúng ta tới đó được?” Nash hỏi Warnick.
Lông mày Warnick nhăn lại, anh ta quay người thành một vòng tròn nhỏ, nhìn khắp xung quanh tất cả các trang thiết bị bỏ đi. Rồi anh ta ngừng lại chỉ tay về phía các cánh cửa ra vào hai cánh gần phía sau hầm ngầm. “Nếu tôi nhớ không nhầm từ các bản vẽ, những cánh cửa kia dẫn đến một tiền sảnh nối cả hai cơ sở với nhau. Khi tòa nhà này được hoàn thành vào năm 2002, họ đã vận chuyển toàn bộ các bệnh nhân từ Bệnh viện Cook qua đó sang bên này, sau đó đi lên cầu thang đến đúng khoa mình cần. Tận dụng khoảng thời gian thuận tiện trong ngày để di chuyển tất cả mọi người. Các bệnh nhân bệnh nặng hơn được xe cứu thương mang đến đây trên mặt đất, nhưng hầu hết đều đi theo đường này. Tòa nhà Bệnh viện Cook đã bị phong tỏa kể từ đó.”
Ba người bọn họ băng qua hầm ngầm đến cửa ra vào hai cánh. Khi họ đến gần, Nash hướng ngọn đèn pin của anh xuống đất. “Chúng ta có rất nhiều dấu chân ở đây.” Vài tá dấu chân hiện ra lỗ chỗ trên bụi, tiến thẳng theo hai hướng.
“Cửa này đã bị nạy.” Klozowski nói, chỉ tay vào những vết nứt gần ổ khóa. Lần này, Nash rút súng ra. “Warnick đứng sau lưng tôi. Kloz, cậu đứng sau lưng anh ta. Anh ta mà có làm gì, cứ việc bắn. Lần này tôi không đùa đâu.”
Đứng tránh sang một bên trên ngưỡng cửa, Nash mở cửa và nhanh chóng bước qua, khẩu súng và ngọn đèn pin giơ ra trước. Anh tìm thấy một công tắc đèn liền bật lên. Các bóng đèn kêu tanh tách sáng lên trên đầu họ, chỉ khoảng một nửa bóng đèn còn sáng.
Tiền sảnh rộng khoảng hai trăm thước, bốn bức tường và sàn nhà lát gạch men trắng trơn láng.
Thêm một cửa ra vào hai cánh nữa phía đầu kia tiền sảnh.
Anh nhét điện thoại vào tủi, nhìn chằm chằm tiền sảnh, súng giơ ra đằng trước. Theo những dấu chân trên bụi, anh phán đoán có ít nhất ba người khác nhau gần đây đã bước qua nơi này. Một người đi thường xuyên hơn hai người còn lại. Còn có cả dấu xe lăn, nhiều khả năng là dấu vết của băng ca. “Warnick, tòa nhà cũ này có hệ thống an ninh nào không?”
“Nếu ý anh là báo động thì không có đâu. Toàn bộ các cửa ngoài cùng đều hoặc khóa xích hoặc đóng chốt, nhân viên an ninh bệnh viện luân phiên nhau kiểm tra chúng đều đặn. Nhưng nơi đây đã nằm trong danh sách là nơi ẩn náu kể từ khi bị đóng cửa, thế nên chúng ta biết rằng có thể có người ra người vào.”
“Danh sách nơi ẩn náu?”
Warnick xua tay gạt đi giữa không trung. “Chúng tôi có những tòa nhà khắp thành phố này dành cho người vô gia cư. Chúng tôi cho phép họ dọn vào đấy, hòng tránh xa các con phố. Đó là một trong những điều luật bất thành văn của chính quyền thành phố. Nhiều người cho rằng họ muốn giúp đỡ người vô gia cư nhưng chỉ vài người thực sự làm thế. Lần cuối cùng kiểm tra, chúng tôi có gần tám mươi ngàn người ở trong và xung quanh thành phố này. Chúng tôi không có đủ cơ sở hạ tầng trú ẩn để hỗ trợ điều đó, nhưng chúng tôi phải có nơi nào đó để đưa họ vào. Chẳng ai muốn thấy họ lang thang trên phố cả. Nhìn thấy họ chính là lời nhắc nhở rằng có vấn đề, thế nên chúng tôi dành mấy nơi cho họ đến, nơi sẽ chẳng ai nhìn thấy họ. Như những nơi an toàn. Họ khuất khỏi tầm nhìn và chúng tôi để họ yên. Luật bất thành văn.”
“Đáng yêu đấy.”
Họ đang xuống tiền sảnh nửa chừng thì những ngọn đèn tắt phụt.
Bóng tối nuốt chửng họ.
Một khẩu súng khai hỏa.
Viên đạn đập vào viên gạch men chỉ cách đầu Nash có vài phân. Anh thụp xuống sàn nhà trong tư thế cúi lom khom. Anh giơ súng ra trong bóng tối, tay kia lần mò tìm điện thoại. “Kloz, phải cậu bắn không?”
“Không. Warnick đâu? Anh có thấy anh ta không?”
“Tôi chẳng thấy cái chết tiệt gì.”
Anh đang rút điện thoại ra khỏi túi thì bị ai đó đá vào bụng. Không khí rời bỏ anh qua luồng hơi thở hắt ra, điện thoại của anh rơi xuống đập mạnh mặt sàn đá hoa đâu đó gần chân anh.
Một phát súng nữa làm inh tai khắp nền gạch lát, ngay sau đó là tiếng gầm gừ đầy đau đớn.
“Kloz? Cậu có sao không?”
Trong một lúc không ai trả lời, chỉ có tiếng thở nặng nề khi cả ba người cố gắng hớp không khí.
“Tôi ổn.” Cuối cùng Kloz nói.
Ai đó bỏ chạy. Những tiếng chân bước nặng nề xuống tiền sảnh về phía bệnh viện cũ. Nash nghe thấy tiếng đẩy mạnh hai cánh cửa rồi đóng sầm lại phía xa tiến sảnh.
“Tôi xin lỗi, Nash.” Kloz nhẹ nhàng nói.
Báng súng đập rất mạnh vào một bên thái dương Nash, đầu anh va mạnh vào tường, đập xuống sàn khi anh ngã gục, rồi mọi thứ tối sầm.