Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5. Chung Đường

❊ ❊ ❊

Trước đây tôi thường một mình đi bộ trong thành phố này, giờ phần lớn là đi với anh và Yun Mi Ru.

Chúng tôi cứ thế sánh vai nhau bước đi, nếu gặp phải con đường nào quá hẹp, rất tự nhiên, anh sẽ bước lên trước, Yun Mi Ru đi giữa, còn tôi theo sau cùng. Đi hết con đường hẹp, chúng tôi lại dàn hàng ngang bước bên nhau. Đi bộ ba người thật khác với đi một mình. Ba người đi cùng nhau sẽ phải để ý lẫn nhau nên không thể ngắm nhìn thành phố kiểu tỉ mỉ như đi một mình. Vì có ba người nên cảnh vật trông thấy trong thành phố dường như cũng phong phú hơn. Mỗi khi có ai đó trong chúng tôi chỉ về một thứ gì đó và nói, Nhìn kìa, cả ba chúng tôi liền nhất loạt hướng ánh mắt về nơi đó. Nếu như chỉ có một mình, có lẽ còn chẳng thể phát hiện ra vì mải nhìn thứ khác. Yun Mi Ru chủ yếu chỉ lên bầu trời. Mây đen, mây trắng trên bầu trời, ánh chiều tà đỏ rực, trăng đầu tháng mọc e thẹn trên bầu trời đêm, quầng sáng quanh mặt trăng lúc nửa đêm, những chú chim bay ngang qua bóng đêm. Nhờ Yun Mi Ru mà tôi đã ngắm nhìn trọn vẹn những đám mây trên bầu trời đêm trong thành phố này, lại được giống như hồi bé, lấy chòm sao Bắc Đẩu làm chuẩn đưa mắt tìm kiếm chòm Thiên Hậu hay chòm Tiên Nữ. Còn anh thì chủ yếu chỉ người. Khi anh nói, Nhìn người kia kìa! Chúng tôi nhìn theo hướng tay anh thì thấy những con người đang đỏ mặt tía tai, vật lộn với cuộc sống mưu sinh. Đó là bà chủ quán ăn bày bếp lò trước cửa chợ, chuyên tâm lật từng miếng cá hố được nướng chín vàng; hay bà lão lưng còng gập một góc chín mươi độ mỗi lần cất chân phải cần đến một phút, trải tấm ni lông trong thành phố bán rau; những em bé má ửng hồng đang lớn lên từng phút chạy nhảy đuổi theo quả bóng; hay cả những người say nằm vật trên cầu vượt đầy nguy hiểm, miệng vẫn ngậm điếu thuốc lá.

Mỗi khi phát hiện có thứ gì bị đổ hay bị nghiêng trên đường, chúng tôi liền dựng chúng dậy. Ví dụ như nhìn thấy biển hiệu đổ hay xiêu vẹo, đôi giày bỏ ngoài cửa, là cả ba lại cùng chạy tới dựng thẳng. Người say mê trò ấy nhất là Yun Mi Ru. Sau đó, đi trên đường nhìn thấy cái gì bị lệch khỏi vị trí cô đều chỉnh lại ngay ngắn. Cô dựng dậy chiếc thùng rác đặt ở góc đường, trồng lại những cây hoa dùng để trưng bày. Đi ngang qua cửa hàng hoa quả, cô còn xếp lại đám táo cho thẳng hàng, rồi khi thấy người chủ hàng đi ra, cô liền nhanh chóng giấu đôi tay bị bỏng vào trong túi, làm người ta nghi ngờ. Anh thì buồn cười ở chỗ, mỗi khi nhìn thấy những đôi yêu nhau thân mật sánh vai ngang qua, anh lại cố tình làm trò trêu chọc đi vào giữa làm họ phải buông tay nhau ra. Yun Mi Ru và tôi lúc đầu còn can ngăn anh, Sao lại làm vậy? Nhưng rồi cũng dần hùa theo, bắt đầu đếm xem dọc đường có bao nhiêu đôi tình nhân bị tách nhau ra. Để chiến đấu với cảm giác bất an và cô độc, chúng tôi đôi khi chìm đắm vào những việc buồn cười mà thô lỗ như thế. Về sau, cứ đi bộ trên đường phát hiện ra đôi uyên ương nào, chúng tôi lại thầm chờ đợi anh tách họ ra. Gặp những cặp đôi trông tình cảm đặc biệt, chúng tôi lặng lẽ đứng ở phía sau nhìn xem anh có tách họ ra được không, nếu anh thành công, tôi và Yun Mi Ru sẽ vừa làm dấu chữ V, vừa cười thật sảng khoái. Đang cười thì anh nói, Nhìn kìa, tay chỉ về phía đôi uyên ương vừa bị anh tách ra. Họ đã lại dính chặt lấy nhau, tay nắm chặt tay, thậm chí còn hơn lúc đầu.

Những hành động khi ba người cùng đi bộ bên nhau, ảnh hưởng đến cả những lúc tôi ở một mình. Ngồi một mình trong căn phòng trên tầng thượng, ngước mắt nhìn trời, thấy những ngôi sao bé xíu trên bầu trời đêm xanh thẳm nháy mắt với mình, tôi vô thức thì thầm, Nhìn kìa! Như thể bên cạnh tôi, Y un Mi Ru và anh cũng đang cùng ngắm sao vậy. Có phải kia là dải ngân hà không nhỉ? Tôi nghĩ ngợi, lặng lẽ gọi tên Mi Ru. Xuống tiệm bánh hấp dưới nhà, trông chú bán hàng mặt đỏ bừng bừng mở vung nồi hấp, bên trong xếp đầy những chiếc bánh hấp chín thơm ngon, tôi lại nghĩ đến anh. Nếu anh ở đây, chắc chắn sẽ chỉ chú bán hàng mà nói, Nhìn kìa!

Đi trên những con đường trong thành phố này, chúng tôi hay cười vì những chuyện chẳng có gì đặc biệt. Đôi khi đang cười bỗng thấy tâm trạng trở nên lạ lùng, chúng tôi bèn lặng lẽ thu nụ cười lại. Tôi chưa từng cười như vậy trong thành phố này. Cười như thế liệu có được không? Suy nghĩ ấy có lúc như dòng nước thấm vào trong tôi. Hè qua thu đến, Yun Mi Ru vẫn luôn mặc chiếc váy hoa xòe. Tôi chưa từng nhìn thấy Yun Mi Ru mặc chiếc váy nào khác. Cũng như ở trường học, trên đường, hình ảnh chiếc váy xòe hoa li ti của Mi Ru luôn rất bắt mắt. Đang khi cười phá lên như muốn vỡ tung lồng ngực, ánh mắt tôi ngưng lại ở chiếc váy hoa của cô, cảm giác bất an vô thức ập đến, sau cùng tiếng cười sảng khoái thu nhỏ thành những tiếng lục khục.

Không phải lúc nào cũng chỉ có ba chúng tôi đi bộ cùng nhau. Đôi khi có cả Thác Đổ đi cùng. Thác Đổ - nhân vật chính trong câu chuyện cười anh kể cho tôi trong ngày chúng tôi tình cờ gặp nhau ngay chính giữa thành phố này, sau khi cuộc biểu tình kết thúc. Thác Đổ là một nhân vật có thật trong trường, ước mơ trở thành kiến trúc sư, tên thật là Chae Su nhưng muốn được mọi người gọi là Thác Đổ hơn. Mãi về sau tôi mới biết rằng Thác Đổ (Fallingwater) là tên ngôi nhà huyền thoại được kiến trúc sư người Mỹ Frank Lloyd Wright xây dựng trên một thác nước. Sau khi gặp cậu ta tôi mau chóng vỡ lẽ lý do Thác Đổ trở thành biệt danh của Chae Su. Gặp ai cậu ta cũng kể chuyện về ngôi nhà Fallingwater được xây dựng trong khu rừng thuộc vùng núi Pennsylvania. Cậu ta nói rằng Fallingwater không đơn thuần chỉ là một ngôi nhà mà còn là một công trình kiến trúc. Sau khi ngôi nhà xây dựng theo đơn đặt hàng của một thương gia kinh doanh thời trang nam giới với mục đích nghỉ dưỡng cuối tuần được hoàn thành, mọi người đã vô cùng ngạc nhiên. Kể đến đây, khuôn mặt Chae Su tràn đầy niềm khao khát. Ngôi nhà được xây dựng mà không hề chặt đến một cái cây. Chưa thấy thác nước đã nghe tiếng nước chảy róc rách. Phòng khách lớn và bốn căn phòng được dựng ngay trên mặt nước mà chẳng cần đến giá đỡ. Lý do xây phần sân phơi lớn hơn không gian bên trong là để bắc cây cầu treo vắt ngang thác nước dẫn vào trong nhà. Chae Su nói từ ngôi nhà này người ta có thể thấy rằng một công trình kiến trúc cũng chứa đựng tâm hồn. Chae Su thích được gọi là Thác Đổ hơn bằng tên thật của mình. Thác Đổ sinh ra và lớn lên ở thành phố này, cậu cũng chưa từng rời khỏi nơi đây. Tôi đem chuyện Nhìn ngực cậu rũ xuống, vai mình đau lắm... của Thác Đổ kể với Yun Mi Ru, cô không cười mà trái lại vô cùng buồn bã. Cô đứng tựa lưng vào cây cột điện bên đường thở dài.

- Mình kể chuyện này là để cậu cười mà!

- Với mình đây lại là câu chuyện buồn.

Yun Mi Ru vẫn không thôi u sầu. Cảm thấy gượng gạo, tôi cũng tựa lưng vào cây cột điện cùng cô. Phải chụp ảnh mới được... Anh lấy ngón tay làm thành khung hình ngắm vào tôi và Yun đang đứng tựa lưng cột điện, định thay đổi bầu không khí. Được một lúc rồi anh cũng ra đứng tựa cột. Ba chúng tôi cứ đứng như thế, quan sát mọi người đi qua đi lại hồi lâu.

Thác Đổ - vốn như một kẻ ngốc khi đứng trước cô nữ sinh cậu ta yêu đơn phương, vậy mà lại biết tất tật mọi thứ về thành phố này. Cậu là người dẫn chúng tôi đến làng Bukchon nơi tập trung những ngôi nhà hanok truyền thống mái ngói san sát, cũng là người đã chỉ cho chúng tôi cây bạch tùng gần sáu trăm năm tuổi ở phường Tongui.

- Tuổi của nó xấp xỉ thành phố này, nơi cậu muốn tìm hiểu đấy.

Xấp xỉ tuổi của thành phô này sao? Cảm thấy thật mới mẻ, tôi bắt đầu đi vòng quanh cây bạch tùng.

- Nghe nói trong thời kỳ Nhật chiếm, cái cây này đã ngừng lớn đấy.

Ôi dào... Chúng tôi cười nhạo, Thác Đổ cũng cười nói, Mình cũng không tin, chỉ là muốn tin như vậy thôi!

Có lần chúng tôi theo Thác Đổ đi dọc con suối Cheonggyecheon về phía chợ Dongdaemun. Đây là con đường tôi hay đi một mình để ngắm nghía các hiệu sách cũ. Nơi Thác Đổ dẫn chúng tôi đến không chỉ có hiệu sách cũ. Bấy giờ đã về đêm, Thác Đổ dẫn chúng tôi đến khu chợ. Ở đó, những con người sống cuộc sống đảo lộn giữa ngày và đêm, đang tất bật đi đi lại lại. Các ngôi chợ nối liền san sát các khối nhà khiến tôi không phân biệt được đâu với đâu. Chợ ở đây dày đặc, khó thể nào nhớ hết tên. Chợ Gwangjang ở phía Bắc, chợ Dongdaemun, những con phố chuyên bán buôn giày dép, chợ tổng hợp Dongdaemun... Trong khi những ngôi chợ được đặt tên với ba chữ Dongdaemun chẳng khác nào mê cung trước mắt tôi, Thác Đổ vẫn hăm hở dẫn chúng tôi đi thăm quan không biết mệt mỏi, như một nhà thám hiểm. Chúng tôi lần lượt đi qua chợ Pyeonghwa, chợ Shin Pyeonghwa, chợ Dong Pyeonghwa, chợ Cheong Pyeonghwa, men theo bờ suối Cheonggyecheon đi về phía Bắc hay Nam cũng không rõ, tới khu phố buôn bán Dongil, Thongil, chợ Donghwa, chợ Hungin, chợ Nam Pyeonghwa, bách hóa thủy sản... Thác Đổ như tấm bản đồ thành phố di động. Bây giờ tôi đã hiểu lý do anh hay muốn Thác Đổ đi cùng ba chúng tôi. Thác Đổ kể rằng đường Baeogae được lấy theo tên của chợ Baeogae thời Joseon, còn chợ Gwangjang thì được xây dựng sóm nhất đầu thời cận đại. Kể đến đoạn ngôi chợ được thành lập bởi những người Triều Tiên sau khi quyền buôn bán ở chợ Namdaemun bị tư bản Nhật chiếm giữ theo ký kết trong Hòa ước Ất Tỵ[1], Thác Đổ trông giống như một giáo sư chuyên ngành lịch sử quê hương vậy. Nhìn hình ảnh Thác Đổ lưu loát giảng giải về thành phố này, tôi không tài nào tin được cậu ta lại là một kẻ ngốc nhầm ngực với vai, nên đôi khi cứ ngây người nhìn chằm chằm vào cậu. Như thể hiểu được lòng tôi, Thác Đổ cười thật tươi bổ sung, Đó là năm 1905.

Những ngày đi bộ cùng Thác Đổ, tôi chẳng cần mang theo tấm bản đồ đã mua để tìm hiểu về thành phố này. Về sau, thậm chí còn có cả một hội chuyên đi theo Thác Đổ. Không phải hội đoàn gì cụ thể giống như những người khỏi xướng ra chợ Gwangjang năm 1905, nhưng cứ sau giờ học lại có vài người lặng lẽ đi theo Thác Đổ, có ngày, số người đi theo Thác Đổ tới gần khu phường Dongsung tôi đang sống lên đến chín người. Công viên Marronnier đã từng là khuôn viên trường đại học, có xe điện, có phòng nghe nhạc, cả phòng trà nơi những sinh viên thời ấy hay ngồi uống trà nghe nhạc vẫn còn được giữ lại đến giờ... Nơi Thác Đổ chỉ có một tấm biển ghi Phòng trà Hakrim. Tôi hay đi qua đây nhưng không hề biết rằng phòng trà Hakrim lại có một lịch sử lâu đời đến vậy. Bởi công viên Marronnier mà tôi được biết vốn ngay từ đầu đã có tên là công viên Marronnier rồi.

Một ai đó đề nghị với Thác Đổ cùng giáo sư Yun đi thăm một vòng thành quách bao quanh thành phố này.

- Một ngày không thể nào đi hết được đâu. Chúng ta phải chọn khu vực.

- Chúng ta mang theo cơm hộp và đi cả ngày cũng không hết được sao? Nếu vậy hay là đi ba ngày hai đêm?

Ai nấy đều cười: Ba ngày hai đêm? Cậu nói linh tinh cái gì vậy...

- Không nhiều đâu. Thành quách Seoul thực sự rất đẹp. Vì ở ngay trước mắt nên nhìn có vẻ ngắn, nhưng từng đoạn từng đoạn lại phức tạp và dài lắm, thêm nữa có những đoạn bị đứt quãng nên muốn đi tiếp thì phải leo xuống rồi lại leo lên... Nếu muốn thăm thú thực sự một vòng thì thậm chí ba ngày hai đêm vẫn thiếu đấy. Chúng ta còn phải chơi nữa chứ.

Ai đó hỏi như học giả:

- Thác Đổ! Làm thế nào mà ngài biết hết những điều đó vậy?

Thác Đổ đáp bằng giọng tương tự:

- Vì tôi ước mơ trở thành kiến trúc sư mà!

- Cái này thì liên quan gì đến kiến trúc?

- Muốn làm kiến trúc thì phải biết rõ không gian. Biết cả quá khứ và hiện tại của không gian ấy. Thế mới tạo dựng được tương lai chứ.

- Nếu vậy lẽ ra cậu phải học ở khoa Kiến trúc chứ, Thác Đổ!

- Mình bị trượt mà... Dù gì mình nhất định sẽ trở thành kiến trúc sư nên các cậu hãy chờ xem! Thành phố này là nơi mình sinh ra. Là không gian chứa đựng tương lai của mình, nơi mà mình muốn bảo tồn và thiết kê thật đẹp. Nếu các cậu muốn thăm thành quách thì từ đây cũng có thể đi lên này, đi nhé? Trước tiên phải lên núi Naksan đã.

Chúng tôi đi theo Thác Đổ, ra khỏi công viên Marronnier, hướng về phía núi Naksan nơi tôi thường nhìn thấy từ căn phòng trên tầng thượng của mình. Vì thay đổi phương hướng nên tôi không đoán được đâu là nơi chị họ đang sống. Thành phố này cũng có khu như thế này sao? Một ai đó nói bằng giọng đầy ngạc nhiên. Chúng tôi đi qua những con ngõ chật hẹp, có người nghi ngờ hỏi, Đâu là nơi nối liền với thành quách vậy? Thác Đổ nói rằng núi Naksan được che phủ bởi đá hoa cương, hình dáng giống như lưng lạc đà. Nghe Thác Đổ nói vậy, tôi liền nhìn xuống căn phòng trên tầng thượng nơi mình sống từ phía núi Naksan vốn chỉ hay ngắm nhìn từ xa. Hình ảnh tôi đứng đó như biến thành một người nào khác, tưới nước cho cây cau Nhật hay buộc dây giày chuẩn bị đến trường, đôi khi đêm khuya ra ngoài sân thượng, vạch vạch mấy ô vuông, ném đá vào ô, xong nhảy lò cò đi nhặt lại rồi quay về vị trí cũ, giống như trò chơi hồi bé hay chơi trong sân.

Tôi đang đứng trên núi Naksan nhìn xuống căn phòng trên tầng thượng, rớt lại cuối đoàn thì anh đi về phía tôi. Anh nói nhỏ vào tai tôi như thì thầm một mình:

- Anh thích em, Jeong Yun.

Lời tỏ tình bất ngờ của anh làm tôi không tài nào thu lại ánh nhìn đang hướng về phía căn phòng trên tầng thượng. Tôi buột miệng nói:

- Như Yun Mi Ru?

Anh nhìn về nơi tôi đang nhìn và trả lời:

- Như nghĩ đến anh mười năm nữa.

- Như Yun Mi Ru?

Tôi nhìn Yun Mi Ru đang đứng cạnh Hyeon Dae, người có biệt danh là Quả Địa cầu do cứ đến giờ sáng tác thơ lại ngồi ngay hàng đầu, chăm chú nhìn theo ánh mắt giáo sư Yun. Chiếc váy xòe của Yun Mi Ru khẽ phủ lên lớp đá hoa cương núi Naksan rồi lại bay phấp phới.

- Khi còn bé, anh từng đến chơi nhà ngoại với các anh trai. Đêm đến, các anh tụ tập đi đâu đó, nên anh cũng đi theo. Hóa ra các anh cùng với anh nhà cậu đi bắt chim sẻ. Đó là lần đầu tiên anh biết được chim sẻ cũng có thể sống trên mái nhà tranh. Anh vẫn nhớ khi anh họ chiếu đèn sáng chói, lũ chim sẻ run lên bần bật. Không hiểu sao chim sẻ lại nhiều đến thế. Dưới ánh đèn, các anh thi nhau túm lấy lũ chim sẻ. Có anh còn bắt được một lúc năm con. Lũ sẻ bị nắm trong tay đều không dám động đậy. Về sau các anh ấy không bắt xuể nữa. Có người nhặt một chú sẻ non từ trong đống rạ rồi đặt vào tay anh, bảo anh cầm lấy. Trong bóng tối, chú sẻ non nằm trong tay anh sợ rúm ró, không dám cựa quậy hay vỗ cánh. Mềm mại và ấm áp vô cùng. Sợ sẻ non bay mất, anh lặng lẽ đút chú ta vào túi áo, rồi đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve. Cảm giác và hơi ấm khi các ngón tay chạm vào lớp lông vũ thật tuyệt. Đó có lẽ là lần đầu tiên trong đời anh thử chạm vào một thứ nhỏ bé có sinh mệnh. Cảm giác sinh mệnh bé nhỏ đang cựa quậy kia lấp đầy túi áo anh. Như thể cả thế gian đang ở trong túi anh vậy. Anh không nhớ rõ hồi đó mình mấy tuổi, nhưng niềm vui ấy thì vẫn đọng lại một cách rõ nét. Như niềm vui khi ấy.

Như. Niềm. Vui. Khi. Ấy. Câu nói của anh như những giọt nước nhỏ xuống trái tim tôi. Tôi chống tay vào tường thành, lại nhìn chiếc váy xòe của Yun Mi Ru đang đi ở phía trước.

- Như Yun Mi Ru?

- Trong khi các anh còn bận rộn bắt chim thì anh họ đòi lại anh chú chim sẻ khi nãy. Anh không muốn đưa nhưng rồi vẫn lôi chú chim đang ngọ nguậy trong túi áo ra. Vì muốn ngắm xem chú ta thế nào. Quả thật là bé xíu, hình như còn chưa biết bay. Anh họ lấy chú chim từ tay anh rồi đi đâu mất. Lẽ ra lúc đó anh không nên lấy chú chim ra khỏi túi. Hồi lâu sau, khi anh họ quay lại thì lũ chim sẻ đã bị nướng cháy đen. Xương chìa cả ra. Không còn biết đâu là chú chim mới rồi còn nóng ấm trong túi áo anh nữa. Nhìn những chú chim sẻ trụi lông, thân hình cháy xém, anh liền òa khóc. Anh hét lên rằng, Trả lại chim sẻ cho em, nhưng đã quá muộn. Anh vẫn tiếp tục hét lên, Trả chim sẻ lại cho em! Không biết có phải thấy phiền toái không mà anh họ liền lấy một con bé nhất, đưa ra trước mặt anh trêu chọc, Đây này! Khoảnh khắc anh đón lấy chú chim sẻ bị thiêu cháy đen vào lòng bàn tay, cảm giác như cả thế gian sụp đổ vậy. Chú chim sẻ mềm mại và ấm áp đã thay đổi như thế. Giây phút ấy, lần đầu tiên anh cầm một thứ đã chết trên tay mình. Như nỗi buồn khi ấy.

Như. Nỗi. Buồn. Khi. Ấy. Câu nói lại như những giọt nước nhỏ xuống trái tim tôi. Tôi lẩn tránh ánh mắt anh, tiếp tục nói:

- Như Yun Mi Ru?

Câu chuyện bắt đầu như lời nói đùa, dần dần càng trở nên nghiêm túc làm tôi thấy thật lạ lùng. Cảm giác ngay chính tôi cũng không hiểu mình định xác nhận điều gì nữa.

- Đó là lần đầu tiên anh gặp lại những người bạn cũ hồi cấp ba từ sau khi đến thành phố này. Một ngày tháng Ba tuyết đổ. Bảy tám người gặp nhau trước cổng trường của một người bạn, cùng đi lang thang trong thành phố này, đến tận sáng tinh mơ vẫn không muốn chia tay. Khi bọn anh ngang qua chợ Namdaemun thì đã là tối muộn. Các quán nhậu bày rất nhiều chim sẻ nướng. Bọn anh run lên trong giá rét, quyết định góp tiền lại gọi rượu và đồ nhắm. Một ai đó đã đề xuất gọi chim sẻ nướng. Chim sẻ nướng? Tất cả đều rất thích thú. Trong cả bọn, chỉ có anh là thằng chưa từng ăn chim sẻ. Anh chua xót nhìn lũ chim sẻ nướng, trong khi mọi người bắt đầu bàn tán nào là phải bôi dầu vừng, chỉ được rắc muối, rồi phải nướng trên lửa than. Có người nói muốn bắt chim sẻ bằng lưới phải làm thế nào thế nào, rồi dùng súng săn bắn chim sẻ là kích thích nhất, hoặc trộn rượu với gạo rắc ở nơi có nhiều chim sẻ, đợi khoảng một tiếng đồng hồ cho lũ sẻ say rượu ngủ mê mệt rồi bắt mới ngon. Cứ như thể thế gian này chỉ có hai loại người, loại đã bắt chim sẻ nướng ăn và loại chưa vậy. Trong lúc đó, những con chim sẻ bôi dầu bóng nhẫy nướng trên vỉ nướng, được bày ra trước mặt bọn anh. Lông bị vặt trụi, mình banh ra, nhìn thấy cả bên trong đã bị móc hết nội tạng nhưng đầu vẫn còn dính liền. Cảm giác này thật kỳ dị. Ai nấy đều cầm một con lên ăn. Cái đầu sẻ nhỏ nứt lìa. Thấy anh chỉ ngồi nhìn một cậu bạn liền nói, Cậu cũng ăn thử đi chứ. Làm cái gì thế? Cậu định giở triết học ra ở đây đấy à? Bầu không khí trở nên kỳ lạ, bạn bè đổ xô vào trách móc anh vì không hòa đồng. Mấy thằng đang nhai chim sẻ rau ráu nhất loạt đổ dồn mắt về phía anh. Như thể để xem mày chịu đựng được đến lúc nào vậy. Và trong khu chợ tuyết rơi đầy, mọi người cứ thế nói chuyện râm ran, anh đã cầm một con chim sẻ bị nứt đầu lên. Không hiểu làm sao nữa. Lẽ ra anh đã có thể tránh được. Anh nhai phần đầu của con chim sẻ bằng xương hàm. Âm thanh đầu con chim vỡ vụn trong miệng anh nghe rất rõ bên tai... Như nỗi tuyệt vọng khi ấy.

Như. Nỗi. Tuyệt. Vọng. Khi. Ấy. Giọng nói của anh như nước thấm đẫm trái tim tôi, gọn sóng lăn tăn. Tại sao thích một người lại không phải chỉ là niềm vui thôi chứ? Tại sao lại là cả nỗi buồn và tuyệt vọng? Tôi thu bàn tay đang chống lên tường thành, bước theo mọi người. Anh ở phía sau gọi tên tôi, tôi đã biết anh định nói gì. Tôi quay người về phía anh.

- Chúng ta đừng quên ngày hôm nay nhé. Anh định nói câu này phải không?

Anh nở một nụ cười ngượng nghịu, cặp lông mày rậm hơi nhướn lên. Anh tiến đến và nắm lấy tay tôi. Tôi rút tay ra, nắm chặt tay anh hơn. Chúng ta đừng quên ngày hôm nay nhé, giọng anh khi nói nghe thật buồn. Dường như ẩn giấu cả nỗi cô đơn đeo bám những người đã có dự cảm về mất mát. Mười năm nữa, hai mươi năm nữa... không biết hình ảnh chúng tôi khi đó sẽ như thế nào nhỉ? Lòng rối bời, tôi càng nắm chặt tay anh hơn. Anh rút tay ra, nắm lấy tay tôi thật chặt.

- Mi Ru cũng thích một người.

- Ai vậy?

Khuôn mặt anh trở nên u ám.

- Người bị mất tích?

- Giáo sư Yun.

Lúc đầu tôi tưởng mình nghe nhầm.

- Anh nói ai cơ?

- Giáo sư Yun.

Yun Mi Ru và giáo sư Yun? Một nỗi tiếc nuối dồn đến trong tôi. Giống như nỗi đau khi tôi chứng kiến những quả táo xanh không chiến thắng nổi cơn mưa dầm mùa hè, chưa kịp chín đỏ đã phải rơi xuống mặt đất trong vườn quả vậy. Tôi rút bàn tay đang đặt trong tay anh ra, ngẩng đầu nhìn về bóng lưng Yun Mi Ru đang đi phía trước chúng tôi. Chiếc váy xòe của cô ngập đầy trong mắt tôi. Tuy đường dốc đứng nhưng Yun Mi Ru vẫn đút hai tay trong túi, cắm cúi bước đi. Nếu là khoảng cách có thể chạm tay đến, biết đâu tôi đã lay vai cô mà nói, Cậu đừng thế, Yun Mi Ru! Tôi để anh lại phía sau và chạy về phía Yun Mi Ru. Vụt qua trước mắt tôi là khu xóm dưới núi Naksan. Mặt trời đang lặn dần, ánh nắng lúc chiều tà rọi vào mắt. Tôi vừa thở hổn hển vừa chạy theo Mi Ru làm tất cả mọi người quay lại nhìn. Chắc hẳn tưởng rằng tôi có chuyện gì đó rất quan trọng muốn nói với Yun Mi Ru, nên khi tôi dừng lại bên cạnh cô, ai nấy đều nhìn tôi chăm chú. Tôi đứng trước mặt Yun Mi Ru, thở hổn hển. Yun Mi Ru tròn mắt nhìn tôi. Hai tay cô vẫn đút trong túi. Tôi đứng bên Yun Mi Ru, đặt bàn tay vừa nắm tay anh vào túi áo cô. Tôi nắm lấy bàn tay đầy vết sẹo của Yun Mi Ru. Cô có vẻ hơi bối rối, bàn tay trong túi áo khẽ động đậy. Tôi nắm tay Yun Mi Ru chặt hơn cả khi nắm tay anh. Nỗi tiếc nuối vừa trào lên dữ dội trong trái tim tôi khi nãy như dịu bớt. Bàn tay Yun Mi Ru đặt trong túi áo nhanh chóng trở nên yên lặng. Cho đến khi anh bị rớt lại phía sau chạy tới, chúng tôi vẫn đứng như vậy. Ánh nắng chiều hắt lên chiếc váy xòe của Yun Mi Ru. Thấy tôi chạy hối hả về phía Yun Mi Ru như có chuyện gì muốn nói, nhưng lại chỉ đút tay vào túi áo cô đứng lặng im, mọi người đều tỏ vẻ cụt hứng, tiếp tục lên đường. Anh cũng chạy theo sau Thác Đổ, tiến về phía tường thành.

- Cậu sao thế?

Ngay khi chỉ còn lại hai người, Yun Mi Ru liền nhìn tôi chăm chú, hỏi. Có lẽ Yun Mi Ru đã đọc đến mức thuộc lòng gần như cả cuốn Chúng. Ta. Thở. Lúc nào cô cũng đặt cuốn sách ấy ở nơi có thể dễ dàng chạm mắt, chạm tay tới. Đôi lúc, ba chúng tôi ngồi trong thư viện hay quán cà phê, Yun Mi Ru mở cuốn sổ ghi chép kín mít những thức ăn đã ăn hàng ngày ra, và chúng tôi cùng chơi trò viết tiếp câu. Mỗi khi ăn món mì, cô không ghi đơn giản là mì mà còn ghi chép một cách tỉ mỉ: mì trắng sợi nhỏ chan nước dùng cá cơm, bên trên có hành tây, nấm đông cô, củ cải vàng muối sáu miếng, thậm chí đến kích cỡ kimchi củ cải cũng được miêu tả lại cụ thể như chụp ảnh vậy. Lần nào ăn cơm cùng cô, chúng tôi đều có một khoảng thời gian nhìn cô ghi chép lại các loại thức ăn vào cuốn sổ ấy. Nhìn cô ghi chép những thứ mình ăn vào cuốn sổ, tôi có cảm giác lạ lẫm như lần đầu tiên biết về nỗi sợ nhện của Dan, nên cứ thế nhìn chăm chú vào bàn tay bị bỏng của cô. Hình ảnh cô khi ấy trang nghiêm như thể đang tiến hành một nghi thức nào đó. Trên một trang trong cuốn sổ ấy, một người trong chúng tôi sẽ viết câu đầu tiên, sau đó những người còn lại lần lượt viết tiếp. Lúc bắt đầu trò chơi, chúng tôi chẳng suy nghĩ gì đặc biệt, nhưng dần dà cả ba đều chìm đắm vào trò chơi viết tiếp ấy một cách nghiêm túc. Có lần Mi Ru viết câu đầu tiên: Tôi thích nhất bàn tay trong những thứ con người có được. Tiếp đó, tôi viết: Bàn tay tội nghiệp xứng đáng biết ơn, không hề nghỉ ngơi lấy một giờ. Còn anh viết: Nhìn vào bàn tay ai có thể biết cuộc đời của người đó. Ngắm từng câu văn về bàn tay được ghép lại với nhau, tôi có cảm giác thật yên lòng, như khi tưới nước lên hũ đựng hạt đậu tương, và đợi hạt nảy mầm vậy. Đến lượt Yun Mi Ru viết tiếp câu của anh, cô thường vừa viết vừa đặt bàn tay trái lên cuốn Chúng. Ta. Thở.

- Có việc gì vậy?

Lần này, Yun Mi Ru nhìn vào khuôn mặt tôi với vẻ đầy lo âu. Đôi mắt cô sáng lấp lánh, với hai mí mỏng mảnh, và mắt bên trái nhìn có vẻ sâu hơn. Tôi luôn chú ý đến bàn tay bị bỏng của cô mà chưa một lần để ý kỹ đôi mắt. Mái tóc cô đen sẫm, mượt mà bay nhẹ theo gió, che đi vầng trán thẳng tắp. Cái ngày chúng tôi cùng viết về bàn tay, câu chuyện bàn tay trong những câu văn Yun Mi Ru đã viết, lẽ nào là thật chứ không phải tưởng tượng. Sau câu anh viết: Hãy tôn vinh mọi bàn tay thô ráp vĩ lao động. Mi Ru đã viết câu rất dài: Đã nắm tay thì phải hiểu rõ lúc cần buông tay. Nếu để lỡ mất thời khắc buông một bàn tay trót vô tình nắm lấy, sẽ thật khó chịu và gượng gạo. Khi xuống xe buýt, tôi gặp người ấy đi lên từ đường hầm đi bộ trước cổng trường học. Tôi đã nắm tay người ấy thay cho lời chào. Bàn tay gầy guộc như thể chỉ còn da bọc xương, nằm gọn trong tay tôi. Cảm giác xương bàn tay thật cứng. Tuy gầy guộc nhưng bàn tay người ấy như một dụng cụ thô ráp vậy. Ánh mắt người ấy lộ vẻ vui mừng khi gặp tôi, bàn tay người ấy cũng nắm chặt lấy tay tôi. Đáng lẽ phải buông tay ra ngay, nhưng chúng tôi cứ thế nắm tay nhau bước đi. Cảm giác vui mừng biến mất, thay vào đó là một khoảng lặng. Vì đã để lỡ giây phút lẽ ra có thể buông tay một cách tự nhiên, càng lúc tôi càng không biết làm sao với tay mình. Nếu giờ dột ngột buông ra cũng thật ngại ngần, nhưng cứ tiếp tục thì tôi lại căng thẳng đến đổ mồ hôi tay. Hình như người ấy cũng vậy. Chúng tôi lặng lẽ bước đi mà không nói lời nào, nắm tay nhau như không có chuyện gì, tiến về phía trường học. Tôi cứ mãi bận tâm xem lúc nào nên buông tay, mồ hôi trên tay lại bắt đầu túa ra. Mỗi bước chân đều như giẫm lên con đường đầy gai, nhưng rồi lòng tôi dần tĩnh lặng. Đường phố ồn ào nhưng tôi chẳng nghe thấy âm thanh nào hết. Tôi cũng không thấy bất cứ ai khác trên đường. Tâm trạng phấp phỏng lo liệu có ai nhận ra chúng tôi, giờ đây tan chảy như tuyết. Tôi đã muốn nắm tay người ấy đi mãi như thế. Chúng tôi ngang qua một khách sạn bên đường, ngang qua hiệu sách, rồi cửa hàng quần áo. Chúng tôi ngang qua cả một quán ăn có mùi mì udon tỏa ra thơm phức, rồi đi lên cầu thang với những cây ngân hạnh trồng thành hàng. Chúng tôi cứ thế nắm tay nhau, bước đi trong im lặng đến tận khi đứng trước đèn tín hiệu ngoài đường lớn, nhìn thấy cổng chính của trường học. Đến tận khi băng qua đường, nhìn thấy rạp hát lớn. Trong trường thật hỗn loạn. Ở bảng thông báo, bốt điện thoại hay hàng ghế gỗ, các sinh viên đứng ngồi la liệt. Người ấy nhìn tôi và hỏi rằng, Liệu bây giờ có thể buông tay ra được không? Giọng điệu như thể chờ sự cho phép. Phải đến lúc đó tôi mới buông tay người ấy ra. Người ấy vỗ nhẹ vào vai tôi, rồi sải bước vào trường. Liệu có phải "người ấy", người đã xuất hiện trong câu văn Yun Mi Ru viết ngày hôm đó, chính là giáo sư Yun chăng?

- Jeong Yun, cậu buông tay mình ra được không... đau quá!

Tôi nhanh chóng nới lỏng bàn tay đang nắm tay Yun Mi Ru trong túi áo.

- Cậu cũng nắm tay Myeong Seo như vậy sao?

- Sao cơ?

- Cậu nắm quá mạnh còn gì!

Chúng tôi nhìn nhau và phì cười. Bàn tay của Mi Ru lại động đậy như định rụt khỏi tay tôi. Nhưng tôi không buông tay. Đột nhiên Mi Ru hỏi tôi, Hay là ba giờ chiều thứ Bảy tuần này mình gặp nhau ở trước Dongsung nhé? Dongsung? Tôi nghĩ ngợi giây lát rồi hỏi lại, Nhà tắm xông hơi á? Đó là cái nhà tắm xông hơi mà tôi mới chỉ nhìn thấy ống khói, chứ chưa từng vào bao giờ. Nhìn xuống từ căn phòng trên tầng thượng, nó nằm lẫn giữa những ngôi nhà cũ kỹ, có bức tường gạch màu đỏ và ống khói đang nhả khói, bên trên ghi dòng chữ màu trắng "Nhà tắm xông hơi Dongsung".

- Cậu rủ mình đi tắm xông hơi sao?

- Ừ.

Đây là lần đầu tiên tôi và Yun Mi Ru hẹn riêng hai người với nhau. Lại không phải rạp chiếu phim hay quán cà phê mà là nhà tắm xông hơi? Tôi nhìn về phía Thác Đổ đang đứng bên tường thành núi Naksan chỉ chỏ kia là phía Đông, kia là phường Samseon, phường Changshin, như thể một cái la bàn. Cậu ta còn giới thiệu nơi chúng tôi leo lên là phía Tây núi Naksan, kia là phường Dongsung, kia là phường Ihwa, phường Chungsin. Mặt trời lặn dần, nhìn từ núi Naksan, những xóm nhà phía Tây đang được bao phủ một lớp nắng chiều tàn màu vàng nhạt sáng lấp lánh. Ánh nắng bao phủ lên cả anh đang quay lại nhìn tôi và Yun Mi Ru. Đây là lần đầu tiên tôi leo lên một nơi thật cao và nhìn xuống thành phố này trong ánh chiều tà.

❀ ❀ ❀

[1] Được ký kết năm 1905, qui định Triều Tiên sẽ là một xứ bảo hộ của Nhật Bản.

u Vân dịch —★— Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.