Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời Mở Đầu

❊ ❊ ❊

Anh. Đến. Đó. Nhé?

Đến tám năm rồi anh mới gọi điện thoại cho tôi.

Tôi nhận ra ngay giọng anh. Tiếng "Alô" ở đầu dây bên kia vừa dứt, tôi liền hỏi: Anh đang ở đâu? Và anh lặng thinh. Tám năm, một quãng thời gian dài. Nếu lấy một giờ đồng hồ làm đơn vị rồi gỡ quãng thời gian ấy ra, có lẽ sẽ được một con số khổng lồ nằm ngoài tưởng tượng. Nói là tám năm, nhưng tám năm trước, chúng tôi đã từng gặp gỡ, từng nhìn về những hướng khác nhau, từng nhẹ nhàng nắm tay, rồi buông tay, vì điều gì chẳng còn nhớ nữa. Tất cả là vậy.

Tôi không còn nhớ đấy là đâu. Chỉ nhớ vào một đêm mùa hè, đã quá nửa đêm, trước một cầu thang dốc đứng nơi ngõ ngách sâu hoắm nào đó trong thành phố này. Tôi đã tiến đến và nắm lấy tay anh. Ngay gần đó là một cửa hàng hoa quả, hương mận thoảng đến rồi thoảng đi trong bầu không khí hầm hập đặc quánh. Tôi nắm tay anh rồi buông tay thay cho lời từ biệt. Còn anh không biết lúc đó đang suy nghĩ gì. Những điều tôi muốn nói với anh đọng lại trong lòng như những hạt ngọc trai. Tôi chẳng thể nói được câu Anh đi nhé, hay Hẹn gặp lại. Có lẽ cũng như khi xâu vòng bị đứt, các hạt trên sợi dây trong thoáng chốc sẽ rơi lách tách xuống sàn, nếu trót lỡ lời một câu thôi thì những lời nói lỗi thời sau đó cũng sẽ tuôn ra ào ào chẳng thể nào níu giữ. Chúng tôi đã cùng giữ chặt lấy khoảng thời gian sâu nặng có cùng nhau, nên nếu mọi thứ vỡ òa sẽ chẳng thể nào kiềm chế nổi tình cảm, vì vậy dù nội tâm đang vô cùng phức tạp nhưng ngoài mặt tôi vẫn cố ngụy trang bằng vẻ điềm nhiên lạnh nhạt. Chúng tôi không muốn xáo tung những ngày cùng kiếm tìm nhau, cùng dựa vào nhau theo cái cách như thế.

Dù là tám năm trước hay bây giờ, thời gian đều công bằng với tất cả. Giây phút tôi lạnh lùng hỏi anh - người mà tám năm rồi mới gọi điện thoại cho tôi, Anh đang ở đâu, tôi mới nhận ra, những điều chưa thể nói với anh đã chẳng còn đọng lại trong tôi nữa. Tôi chẳng cần phải giả bộ rằng mình sống rất tốt để giấu đi cảm xúc mãnh liệt trong lòng. Anh đang ở đâu? Tôi thực sự đã hỏi anh đầy lạnh lùng như vậy. Những câu nói đã từng khiến tôi đi lang thang vô định - ôm trong lòng nỗi nghi hoặc và đau buồn đà đi đâu cả rồi? Cả những đắng cay ấy nữa?

Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong khi sự im lặng lặng lẽ trôi giữa hai chúng tôi thì ở bên bậu cửa, ánh nắng của buổi sáng mùa đông đã tràn vào. Dự báo thời tiết đêm qua nói rằng hôm nay có tuyết rơi nhưng chẳng có vẻ gì là tuyết sẽ rơi cả. Chỉ là một sớm tinh mơ khi những tia nắng ban mai vẫn còn đọng lại. Nếu không phải người trong gia đình hay bạn bè rất thân thiết, hẳn sẽ ngần ngại với những cuộc điện thoại trong khoảng thời gian này. Gọi điện thoại vào lúc này thường vì có việc gấp, hay để báo tin tức gì đó chẳng lành.

- Giáo sư Yun đang ở bệnh viện.

- …

- Anh nghĩ phải báo tin này cho em.

Tôi nắm chặt lấy ống nghe bằng cả hai tay. Tôi quên mất điều định nói, chớp mắt, thu lại ánh nhìn đang hướng về phía khung cửa. Anh nghĩ phải báo tin này cho em. Lời nói của anh như bông tuyết bay là là trước mắt tôi. Tôi nghiền ngẫm giọng nói của anh như thể muốn giữ chặt lấy lời nói ấy, khe khẽ nhấc mí mắt nặng nề. Thật khó tin, nhưng những bóng tuyết thật sự đang phản chiếu trên rèm chóp cửa sổ,

- Hình như giáo sư nhập viện đã được ba tháng rồi.

- …

- Có lẽ phải chuẩn bị dần đi thôi.

Giáo sư nhập viện đã được ba tháng rồi ư? Tôi vô thức bật ra một tiếng thở dài. Trong giây lát, cảm giác oán trách giáo sư Yun chợt dâng lên rồi lại lắng xuống. Lần cuối tôi gặp giáo sư Yun là ba năm trước. Giáo sư Yun, cũng giống như mẹ tôi, bệnh tình càng nặng lại càng muốn được ở một mình. Ông không hề vui khi có người đến thăm. Chẳng biết tự khi nào, giáo sư Yun đã trở thành một thực thể cô độc nằm trong căn phòng mà chỉ có thể bước vào sau khi đi qua rất nhiều cánh cửa đóng chặt. Ngay cả trước cái chết, ông vẫn nghiêm khắc và thực lòng muốn ở một mình.

Ba năm trước, vào một buổi sáng đầu năm mới tôi đã ra ngoài định đến tìm giáo sư Yun nhưng rồi giữa đường lại thôi, từ đó về sau cũng chẳng nghĩ đến chuyện gặp ông thêm lần nào nữa. Buổi sáng mùa đông bắt đầu năm mới ấy, tôi đã nghĩ dù sao cũng phải đến chúc Tết giáo sư Yun. Tôi biết rằng giáo sư Yun vì khó thở nên chẳng thể ngồi được lâu, nhưng tôi cũng chỉ cần đến nhìn ông chút thôi là đủ. Sáng hôm ấy trời âm u, tuyết rơi dày đặc. Tôi lái xe rất tệ. Nếu có xảy ra đôi co gì về vấn đề xe cộ thì không phải bàn cãi, đó chắc chắn là lỗi của tôi. Những bông tuyết lớn mau chóng biến thành các tảng tuyết, rồi gió Bắc thổi đến. Qua đỉnh núi này là đến căn nhà nơi giáo sư Yun ở một mình, nhưng chiếc ô tô chạy chênh vênh nguy hiểm trên con đường tuyết lại mắc kẹt trong một hố tuyết. Tôi không làm sao được, đành cứ để mặc xe ở đó, cuốc bộ trong cơn bão tuyết. Má tôi tưởng vỡ ra vì lạnh, gấu quần đông cứng như những trụ băng. Bước đi một lúc rồi ngoái lại nhìn, chỉ thấy tuyết phủ mờ cả vạt núi. Mỗi khi cơn gió xoáy nổi lên, những đụn tuyết chất đầy trên sườn núi lại bay trắng xóa khoảng không, cuốn xuống thung lũng. Bông tuyết lúc này trở nên xám đục. Tuyết càng lúc càng rơi dữ hơn, ngôi nhà của giáo sư Yun vẫn ở xa mờ mịt. Tiến lên nào, tiến lên nào, cho dù tôi có tự nhủ thì việc phải một mình đơn độc bước đi trên con đường tuyết vẫn càng lúc càng trở nén đáng sợ. Mỗi khi nghe thấy âm thanh của những cành thông bị tuyết đè gãy, lòng tôi bỗng dưng lại chung hẳn xuống. Chứng kiến đám cây cối lớn đang khô héo trong rừng không thể nào chiến thắng được sức nặng của tuyết, cuối cùng rầm một tiếng đổ gục, tôi vội quay người lại, cảm giác như chính mình vừa bị đánh ngã.

Tại sao lúc đó tôi không cố gắng đến cùng để gặp giáo sư Yun? Dù rằng việc lần mò tìm về chiếc xe bị mắc kẹt trong hố tuyết còn khó khăn hơn. Từ sau lần quay đầu trong bão tuyết, từ bỏ con đường dẫn tới nhà giáo sư Yun, tôi không còn nghĩ đến việc quay lại đó nữa. Mỗi khi nhớ đến giáo sư Yun, một bóng đen lại xuất hiện trong lòng tôi, nhắc nhở tôi rằng, dù cho có xuất phát đi về phía nhà ông thì cuối cùng tôi cũng chẳng thể nào tới được đích. Hình như không chỉ mình tôi có suy nghĩ này. Có ai đó cũng từng nói rằng, anh vì nhớ giáo sư Yun mà nửa đêm lái xe đến gần ngôi nhà ông đang sống, nhưng rồi lại không đành bước vào, bèn đi lên một ngọn đồi trong làng, nhìn về ánh đèn nơi ngôi nhà ấy rồi quay trở về. Anh lái xe, vòng mấy vòng quanh ngôi nhà, đến khi ra khỏi làng mới nhận ra mình đã cắn nát cả môi. Tại sao chúng tôi đều không thể bước vào nhà giáo sư Yun như những ngày trẻ? Tôi vẫn cầm lấy ống nghe, đứng dậy khỏi bàn làm việc và tiến về phía cửa sổ, ghé mắt nhìn qua tấm rèm chớp.

Bên ngoài cửa sổ, những bông tuyết trắng bay bay trong không trung.

Cũng không phải một tin bất ngờ. Tôi từng có một dự cảm bất an rằng rồi ngày nào đó cái tin thế này sẽ đến. Chính là ngày hôm nay. Lúc đầu những bông tuyết còn lơ thơ, đếm được một, hai. Nhưng rồi trong khi tôi đứng bên cửa sổ, tuyết đã dày hơn. Trên những cây tuyết tùng Himalaya được trồng trong khu vườn nhà đối diện, giữa đông mà vẫn xanh mướt một màu, tuyết bắt đầu chất chồng trắng xóa. Khắp đất trời, chẳng thấy hiện hữu dấu chân con người. Đập vào mắt tôi là chiếc xe buýt làng suốt bốn năm sống ở đây tôi chưa từng một lần đi thử, đang từ từ thận trọng trôi trên con đường tuyết, và giờ vừa vòng qua con ngõ.

Tôi - một người luôn hoang mang cảm giác chuyện ngày hôm qua cứ như chuyện cách đây cả chục năm. Nhiều lần mở cửa tủ lạnh rồi lại quên mất định lấy gì, sau khi nhận một luồng khí lạnh phả vào mặt đành chán ngán đóng cửa, nhưng lại nhớ rõ như mới những ký ức về lần đầu tiên gặp giáo sư Yun. Khi đó tôi hai mươi tuổi. Cái thời mà chỉ cần biết tên một cuốn sách thôi cũng có thể dễ dàng nhớ ra hai mươi cuốn khác có liên quan. Giáo sư Yun bước vào phòng học tràn ngập ánh nắng tháng Ba. Giáo sư đi ngang qua tôi, bấy giờ đang cúi đầu ngồi trước bàn học. Ánh mắt tôi đuổi theo gót chân ông. Đôi giày rộng khiến bàn chân giáo sư Yun cứ xộc xệch. Xem ra đây chắc không phải giày của ông. Tôi ngẩng mặt, tò mò muốn biết người đang đi một đôi giày không phải của mình trông như thế nào, để rồi chợt thấy hơi ái ngại. Làm sao có người gầy gò đến thế kia! Không phải đôi giày ông đang đi quá rộng mà có lẽ chẳng đôi giày nào trên thế gian này có thể vừa vặn với giáo sư Yun cả. Cứ như dán giấy lên một bộ xương vậy.

Sau thân hình gầy gò của giáo sư Yun, tôi nhanh chóng tìm kiếm đôi mắt ông. Đôi mắt ông sáng lấp lánh dưới cặp kính. Ánh mắt ông ngay lập tức hướng ra bên ngoài cửa sổ. Tiếng hô ồn ào dưới sân mít tinh của trường làm cho lớp học khó diễn ra một cách bình thường. Hơi ga lẫn trong không khí dưới sân theo cơn gió vẫn còn lành lạnh của tháng Ba len lỏi vào lớp học, khiến ai đó vội nhân lúc giờ học còn chưa bắt đầu cố gắng đóng kín cửa sổ. Giáo sư Yun đứng bên cửa sổ và nhìn chằm chằm hồi lâu về phía sân mít tinh. Lâu dần, một vài người trong chúng tôi cũng bắt đầu xúm lại trước cửa sổ. Tôi thấy một nhóm học sinh đang bị đuổi đi đâu đó. Gió tháng Ba vẫn rất lạnh, trên đầu chúng, những đám mây trắng đang trôi bồng bềnh. Ngày hôm đó, giáo sư Yun đã hỏi chúng tôi một câu: Vào thời đại này, nghệ thuật có thể làm được gì? Tôi không hiểu giáo sư đang hỏi đám sinh viên chúng tôi hay tự hỏi chính mình, chỉ thấy ánh mắt sáng ngời của giáo sư đầy đau khổ. Giây phút dõi theo ánh mắt ấy, trong trái tim tôi cũng sượt qua một nỗi buồn sắc nhọn, như bị đâm bởi vật gì lạ lẫm. Lúc đó, làm sao tôi có thể ngờ mọi việc lại xảy đến với chúng tôi như ngày hôm nay. Giá như tôi biết trước được rằng nỗi đau lạ lùng như bị đâm ấy vẫn đọng lại sau bao nhiêu tháng ngày. Và cho dù khoảng thời gian tôi cùng anh trải qua đã trở nên nhạt nhòa phai màu theo năm tháng, thì ánh mắt ấy của giáo sư Yun thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong cuộc sống thường nhật của tôi. Mỗi lúc như vậy, nỗi đau tương tự lại ập đến. Nỗi đau như bị chẻ ra làm những miếng vuông chằn chặn, đóng ghim vào trong trái tim rồi có lúc đột nhiên vọt ra ngoài, và luôn hỏi tôi một câu hỏi lặp đi lặp lại:

Bây. Giờ. Liệu. Anh. Đang. Làm. Gì?

Khi hai mươi tuổi, mỗi lần câu hỏi Bây giờ liệu anh đang làm gì? xuất hiện trong đầu, nước mắt tôi lại trào ra xối xả trong bầu không khí lẫn hơi ga cay và đôi chân thì dạo bước vô định quanh thành phố. Cả lúc đó cũng như bây giờ, thế gian này dường như đều chẳng có gì thay đổi. Đến tận bây giờ, mỗi khi nghĩ đến đôi mắt ấy, tôi lại ra khỏi nhà, chọn một con đường bất kỳ rồi đi bộ đến cuối đường. Tôi có suy nghĩ rằng cả mình lẫn bối cảnh xã hội đều không tốt hơn lên mà chỉ càng trở nên không hoàn hảo dưới một dáng vẻ khác. Khi chứng kiến cây cầu lớn nối liền dòng sông cắt ngang thành phố này đổ sụp mang theo chiếc xe buýt chở những nữ sinh đến trường lao xuống lòng sông, hay khi chiếc máy bay đâm sầm vào tòa nhà cao tầng ở phố Wall một buổi sáng nào đó, thậm chí khi ngồi trước tivi hàng chục giờ liền nhìn chằm chằm cảnh Sungnyemun bị bao phủ trong biển lửa đỏ rực đến khó tin vào ngày đầu tiên của năm mới, câu hỏi tương tự lại hiện ra trong đầu tôi: Bây. Giờ. Liệu. Anh. Đang. Làm. Gì? Nửa đêm khuya khoắt, tôi cầm lấy chìa khóa xe hơi ra ngoài, lái vòng vòng quanh Sungnyemun - giờ đã biến mất không còn dấu vết, cho đến tận khi muốn trở về nhà. Mỗi khi muốn từ bỏ hay khuất phục, tôi lại đi bộ lang thang trong thành phố này - trước kia hay bây giờ vẫn vậy. Cả suy nghĩ xuất hiện những lúc cô độc và buồn bã cũng không thay đổi, suy nghĩ giá như có anh ở bên thì tốt biết bao!

Giữa anh và tôi - không biết liệu ai đã buông tay ra trước nhỉ?

Không biết từ lúc nào, tôi đã đón nhận sự thật mình phải rời bỏ anh và sống một mình. Tuy bất an và lo sợ nhưng dường như đã có lúc tôi thực sự quyết tâm làm vậy. Rồi trong suốt một thời gian dài sau đó, anh không chịu buông tay mà hết lần này tới lần khác giữ chặt lấy tôi. Chúng tôi đã ở bên nhau cả đêm tại một ngôi làng ven biển nào đó. Không biết làm sao chúng tôi có thể đi bộ suốt đêm như vậy. Thỉnh thoảng, trời còn đổ mưa to. Chúng tôi đã lên tàu từ Incheon và đi tuốt ra biển, nhưng tôi đã quên tên ngôi làng ven biển ấy. Việc chúng tôi đến bãi biển đó cũng nằm ngoài dự định. Tôi nhớ rằng hai đứa đã bắt tàu số 1 ở ga Seoul, chỉ không nhớ là vì việc gì. Tôi nhắc đến đường tàu số 1 ở đây cũng không có ý gì đặc biệt. Chỉ là nhớ ra chuyến tàu đó đi qua ga Bucheon nên suy đoán vậy thôi. Tôi nghĩ đó là tháng Bảy, nhưng cũng có thể là tháng Sáu hoặc tháng Tám. Vào khoảng ấy vì tôi nhớ anh mặc áo sơ mi cộc tay màu trắng. Trong tàu điện ngầm đông nghịt người đến mức dù đứng thẳng cũng khó khăn. Hôm đó không biết vì chuyện gì mà tôi mệt mỏi tưởng như kiệt sức, chẳng muốn nói bất cứ lời nào. Cứ đến mỗi trạm dừng, một toán người sực mùi mồ hôi lại ùa lên tàu. Tôi nói với anh - khi đó đang đứng nhăn trán, lắc lư: Mình đi đến nơi nào xa xa đi. Mà cũng có thể là anh nói câu đó. Chúng tôi xuống tàu ở Incheon, rồi hình như lại tiếp tục ngồi xe buýt chạy về phía bờ biển. Nơi nào cũng vậy, chỉ cần cách xa cảng biển nhất là được. Chiếc tàu đưa chúng tôi ngang qua biển. Khi đứng hóng gió ở mạn tàu, những chuyện khiến tôi mệt mỏi dường như đều không còn quan trọng nữa. Chúng tôi cứ thế tiếp tục ngắm biển. Đây là lần đầu tiên tôi ra khơi xa như thế này. Anh thì lớn lên ở một thành phố biển nên có lẽ không giống tôi. Hòn đảo chúng tôi tới không hề dễ đi. Chiếc tàu sau hơn hai giờ lênh đênh trên biển mới đến được hòn đảo, nhưng nước biển xô tới khiến tàu không thể cập bến. Từ bến tàu trong làng, có người chèo một chiếc thuyền nan về phía chúng tôi - lúc đó vẫn đang dập dềnh trên biển. Mọi người phải di chuyển sang thuyền nan thì mới có thể đi lên đảo. Từ thuyền nan, tôi nhìn thấy những đứa trẻ trên đảo đang trầm mình trong làn nước biển câu cá. Chúng tựa hồ lặn ngụp theo từng con sóng, tôi tỏ vẻ lo lắng thì ngay lập tức, một ai đó cho tôi biết rằng không phải lũ trẻ đang đứng ở dưới nước mà đứng trên một con đê. Khi nước rút có thể nhìn thấy con đê kè nơi lũ trẻ đang đứng. Chiếc thuyền nan cho chúng tôi xuống ngay chính con đê ngập nước. Tôi vén cao váy còn anh xắn quần lên đến bắp đùi rồi đi trên con đường đê, lên đảo.

Ngày hôm đó chúng tôi đã đi bộ dọc theo bờ biển đến tận khi không đi tiếp được nữa. Có vẻ như vẫn là mùa mưa. Vì có nhiều người ngồi bên bờ hơn là tắm biển. Càng xa khỏi bến tàu, chúng tôi càng hiếm gặp những người từ bờ biển đi lên. Vị mặn mòi của biển lẫn trong những con gió thổi nhè nhẹ phả vào chóp mũi. Trong khu rừng phía trên bờ biển, cây cối đôi khi như đang lắc lư đầy hung dữ. Chúng tôi đứng kề vai bên bờ biển, im lặng nhìn mặt trời đỏ rực lặn xuống làn nước biển, rồi cùng ghì chặt lấy vai nhau. Chỉ trong giây lát mặt trời đã xuống núi. Vầng thái dương đỏ rực mất hút vào biển cả. Sau khi ngắm mặt trời lặn, không hiểu sao anh có vẻ buồn thiu. Anh cố gắng định nói gì đó với tôi - lúc này cũng đang trầm ngâm, nhưng rồi lại chẳng nói lời nào. Tôi cũng lặng thinh. Chúng tôi cứ thế im lặng đi bộ dọc bờ biển, đi mãi đi mãi, rồi bỗng nhiên phát hiện một chú hải âu chết bị sóng xô vào bờ.

- Con chim này!

Tôi nhìn xác con chim nằm trồi lên trên nền cát ướt, lẩm bẩm một mình. Anh đào một hố cát sâu và chôn con chim vào đó.

- Có nghĩa lý gì chứ. Rồi nước biển lại cuốn đi thôi.

- Cho dù thế đi chăng nữa!

Cho dù thế đi chăng nữa! - câu nói của anh bật ra làm khóe môi tôi thoáng mỉm cười. Từng có thời gian anh lúc nào cũng nói Cho dù thế đi chăng nữa! - cách nói có vẻ già dặn hơn so với tuổi của anh. Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào thì, dù sao chăng nữa, điều đó vẫn tốt hơn không làm cơ mà! Anh đã luôn nói vậy. Anh lấy trong cặp sách ra cuốn sổ tay, xé một trang giấy và viết lên: Chim ơi, sống lại đi, đoạn quấn chặt vào một que gỗ, cắm xuống trước ngôi mộ nhỏ của chú chim. Tôi không nhớ hôm đó chúng tôi có ăn tối hay không. Tôi không nhớ mình đã ăn gì cũng không nhớ từng đói bụng. Như thể muốn khám phá xem tận cùng biển cả là nơi đâu, chúng tôi cứ thế đi bộ hồi lâu trên cát, đến khi cả hòn đảo chìm sâu trong bóng tối. Đó cũng là lần đầu tiên tôi được chứng kiến tận mắt khi bóng tối dồn đến, nước biển cũng trở thành một màu đen đặc. Từng con sóng đen xô nhau đến tận mắt cá chân chúng tôi, rồi lại nhanh chóng rút lui.

- Jeong... Yun!

Một thoáng trôi qua, anh gọi tên tôi. Khi anh gọi tôi đầy đủ cả họ lẫn tên có nghĩa là anh đang suy nghĩ rất lung.

- Ừ?

- Chúng ta hãy mãi ghi nhớ ngày hôm nay nhé.

Nước biển đen quánh lại xô đến rồi xô đi.

- Đừng quên ngày hôm nay.

Chỉ đừng quên ngày hôm nay thôi sao? Tôi thấy nhạt nhẽo nên đã lẩm bẩm một mình. Nếu muốn ghi nhớ thì cũng phải có gì đánh dấu chứ. Có tiếng sột soạt trong bóng tối, rồi anh lấy ra cuốn sổ trong cặp sách, đặt vào tay tôi.

- Anh đặt tên cho nó là cuốn sổ màu nâu. Mỗi lần nghĩ ra điều gì anh lại nguệch ngoạc vào đây. Em giữ nó giúp anh.

Anh nắm lấy cổ tay tôi, tôi bối rối nằm gọn trong lồng ngực anh. Anh đặt tay tôi vào nơi giữa quần anh và nói, Cả cái này cũng có thể cho em, đầy nghiêm túc khiến tôi bất giác bật cười thành tiếng. Một tay tôi cầm cuốn sổ anh đưa cho, một tay khác đặt lên bộ phận sinh dục giữa quần anh, trong khi chìm đắm vào một nỗi buồn lạ lùng không tên, tôi khẽ thì thầm vào tai anh: Liệu có nơi nào xa hơn nơi này không? Khi đó không phải tôi không biết, bờ biển ấy đã là nơi xa nhất chúng tôi có thể đến.

Nào ai biết trước được ngày sau thế nào khi chưa từng trải qua.

Những ngày sau dồn đến, chúng tôi chỉ có thể ôm theo ký ức bước vào khoảng thời gian mới. Thuộc tính của ký ức chính là chỉ nhớ thứ mình muốn nhớ. Hình ảnh mà ký ức gọi lại xen lẫn trong cuộc sống của chúng ta, bởi vậy đừng bao giờ tin ký ức của ta hay của ai đó là chuyện thực đã xảy ra. Nếu có người khăng khăng nhấn mạnh rằng Tôi đã nhìn thấy tận mắt, thì ta biết trong lời nói ấy trộn lẫn cả niềm hy vọng của chính người đó, và trái tim anh ta cất giấu mong muốn coi đó là sự thật. Những điều không hoàn thiện như thế chính là ký ức, dù vậy, mỗi khi đứng trước một ký ức nào đó, chúng ta vẫn sẽ không khỏi lặng người, đặc biệt với những ký ức được khơi dậy từ những nhận thức nổi trôi chẳng thể thích ứng với bất cứ điều gì. Mỗi sáng thức dậy tại sao lại mệt mỏi đến thế, thiết lập mối quan hệ với một ai đó tại sao lại đáng ngại đến thế, chúng ta phải làm sao mới có thể xuyên thủng những bức tường ấy và gặp gỡ nhau đây?

Khi hai mươi tuổi, mỗi buổi sáng tôi đều đứng nhìn chằm chằm vào cánh cổng trường học, ngập ngừng không biết có nên bước vào hay không, thường xuyên đi lên dốc núi rồi lại trở xuống. Đến bây giờ tôi vẫn không thể nói rõ lúc đó tâm trạng mình ra sao. Chị họ vừa kết hôn, tôi tới ở trong căn nhà tân hôn của chị suốt ba tháng giữa tuổi mười chín và hai mươi, dán kín cửa sổ phòng bằng giấy vẽ. Chỉ dán một tờ thôi mà căn phòng lập tức tối đen, ban ngày cũng như ban đêm. Tôi bật đèn trong bóng tối, đọc sách giết thời gian bất kể ngày đêm. Không phải vì một lý do nào đặc biệt mà chỉ vì ngoài việc đó ra, tôi chẳng biết làm gì khác, và cũng chẳng muốn làm gì khác. Mỗi quyển sách bao gồm hơn hai mươi truyện ngắn chữ bé li ti như hạt vừng, tôi đã đọc lần lượt sáu mươi cuốn văn học toàn tập như thế. Giờ đây nghĩ lại, đã là chuyện quá đỗi xa xôi. Căn nhà tân hôn lại có một gian phòng tối tăm như đêm đen. Tôi rời khỏi gian phòng đó vì phải đến buổi lễ nhập học đại học. Trong thành phố này, đó là lần đầu tiên tôi được sống trong một không gian tự do thoải mái đến thế. Giờ đây, giáo sư Yun đang nằm trong phòng bệnh, còn anh và tôi thì đang sống cuộc sống chẳng hề liên quan đến nhau, dù thế nào cũng không thể gặp nhau nữa. Vào lúc đó, ở nơi đó, nếu không gặp được họ, tôi làm cách nào trải qua những ngày tháng ấy đây?

Tôi vừa nhìn theo những bông tuyết rơi càng lúc càng dày, vừa sắp xếp lại suy nghĩ của mình. Tôi nhắc nhở bản thân rằng việc anh gọi cho tôi sau tám năm trời chỉ là để cho tôi biết giáo sư Yun đang lâm chung. Cứ nghĩ vậy đi... tôi lẩm nhẩm như ám thị chính mình, và một lần nữa tự nhắc nhở bản thân, giờ đây việc đầu tiên mình cần làm là đến bệnh viện. Dù chúng ta không nhận thấy nhưng thực ra vẫn có rất nhiều người trong cùng một thời gian, liên quan và kết nối với nhau. Cũng như khi ta đi nhổ khoai tây sau cơn mưa, những củ khoai lủng lẳng trên dây sẽ được lôi cả khỏi bùn đất. Những việc từng bị lãng quên sẽ tồng tộc ùa ra từ vực sâu và khiến ta chẳng làm gì nổi nữa. Dù đã cố quên, dù đã chẳng thể gặp gỡ, thật buồn là vẫn có một giây phút nào đó chúng ta lại nối kết với nhau theo cách thế này.

Anh là người phá vỡ sự im lặng. Anh. Đến. Chỗ. Em. Nhé? anh hỏi tôi - lúc đó vẫn đang cầm ống nghe, lặng im sau khi nghe anh thông báo tin tức về giáo sư Yun.

Lúc này sao?

Tôi vốn nghĩ rằng mọi thứ giữa tôi và anh đã kết thúc, nhưng anh lại đang hỏi tôi quá đỗi tự nhiên, Anh. Đến. Chỗ. Em. Nhé? Không biết bao lâu rồi tôi mới được nghe câu nói này. Khi chúng tôi bên nhau, ở đầu dây bên kia, lúc nào anh cũng nói: Anh. Đến. Chỗ. Em. Nhé? Anh - khi đang đứng trong bốt điện thoại công cộng gọi điện cho tôi, cũng từng nói: Anh. Tới. Chỗ. Em. Đây. Bất kể ngày mưa hay ngày gió, ngày âm u hay ngày rực nắng, đều đã trôi qua cùng câu nói đó. Chúng tôi của khi đó không lúc nào không chờ đợi nhau. Thậm chí có khi còn sớm hơn cả lúc này, anh vẫn đến với tôi, còn tôi, cũng không do dự gì mà tới tìm anh. Chúng tôi của khi đó cũng luôn nói với đối phương, Mau tới đi. Mỗi người đều có cuộc đời riêng, và chỉ sống có một lần. Mỗi người đều dự định bước sang một thế giới khác, yêu thương, chìm đắm trong nỗi buồn, mất đi người yêu thương cận kề với cái chết theo cách của riêng mình. Giờ đây, bất kể giáo sư Yun đang nằm trong bệnh viện, hay anh - người đã tám năm rồi mới gọi điện thoại cho tôi, hay tôi, hay bất cứ ai khác, đều không phải ngoại lệ. Chỉ một lần duy nhất thôi. Đúng vậy. Nếu như tuổi trẻ không phải chỉ trải qua một lần thì hôm nay, tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc của tôi đã chẳng vang lên, tôi cũng chẳng thể nghe lại giọng nói của anh sau tám năm xa cách.

Tôi ngập ngừng giây lát rồi trả lời, Không.

- Không... Em sẽ tự lo liệu.

Ở đầu dây bên kia, anh thở ra một tiếng thật dài rồi cúp máy.

Em. Sẽ. Tự. Lo. Liệu.

Câu nói tôi xổ toẹt ra với anh rốt cuộc lại làm tôi cảm thấy thật cô độc. Đó là lời tôi nói, nhưng sao xa lạ thế. Vốn dĩ chỉ cần nói Mình gặp nhau trong bệnh viện đi, tôi lại nói, Em sẽ tự lo liệu, thật có phần tàn nhẫn. Đây là câu tôi đã từng nghe từ anh cách đây rất lâu. Sau khoảng thời gian luôn biết rõ về nhau - đang ở đâu, đang làm gì, tôi hỏi anh làm thế nào với một chuyện đến giờ cũng chẳng còn nhớ nữa, và anh bất ngờ nói Anh. Sẽ. Tự. Lo. Liệu. Ký ức là con dao găm mang theo bên mình mà chính bản thân cũng không hề hay biết. Chẳng phải tôi giữ câu nói đó của anh khư khư trong lòng và sống bấy lâu nay, chỉ là giờ đây, khi tháng ngày ấy đã xa xôi đến mức có thể quên đi rồi, tôi lại vô thức lôi nó ra vào đúng giây phút đó. Tôi không phải kiểu người hay nói, Em sẽ tự lo liệu. Tôi thuộc típ người một khi có cảm giác gần gũi thân thiết với ai, nếu nghe được câu Tôi sẽ tự lo liệu từ người đó, tôi sẽ không bao giờ tiến đến gần người đó nữa. Năm tháng lê thê, câu nói ấy như một mảnh ghép thất lạc lang bạt tận nơi sâu kín lòng tôi, cuối cùng bật ra khỏi miệng tôi rót trở vào tai anh.

Tôi quay lại bàn làm việc, ngồi lún vào ghế, và trải qua cả buổi sáng. Những chuyện xưa hiện lên lộn xộn giờ lắng xuống, điều còn sót lại cuối cùng chỉ là ngọn gió mà thôi.

Liệu có phải tháng Tám không nhỉ? Hay là tháng Bảy? Chúng tôi vừa hái táo gai trong vườn nhà giáo sư Yun cho vào giỏ, vừa ríu rít cười đùa, ngọn gió dừng lại bên chúng tôi giây lát. Cái cây nhỏ bé chỉ cao ngang hàng rào, vậy mà trên cây, táo đậu sai trĩu trịt. Giáo sư Yun từ cửa sổ phòng khách nhìn ra chúng tôi vịn cành vặt hết táo gai. Dù tôi đã không còn nhớ lý do vì sao những người cùng trải qua tuổi thanh xuân lại tụ họp ở đó hái táo gai như thế, nhưng chúng tôi khi ấy đà rất bình yên và hạnh phúc. Nhìn những trận cười ào ào tuôn ra thì biết.

- Liệu những ngày thế này có quay lại nữa không nhỉ?

Giữa lúc đang hái táo, bất chợt một câu nói của ai đó bật ra, thấm sâu vào trái tim chúng tôi.

- Không có hai ngày giống hệt nhau đâu.

Một ai đó khác buồn bã đáp lời. Chúng tôi thu lại tiếng cười huyên náo, tránh ánh mắt nhau, cùng quay lại nhìn về phía giáo sư Yun sau cửa kính nãy giờ vẫn đang chăm chú dõi theo chúng tôi, ai nấy đều chìm đắm trong dòng suy tưởng của riêng mình. Khi đó, chúng tôi dường như đã dự đoán trước được ngày hôm nay. Sau khi hái xong táo gai, chúng tôi đi vào trong phòng khách và ngồi quây quần quanh giáo sư Yun. Giáo sư Yun đã thiếp đi tự lúc nào, với cuốn sách đặt trên đầu gối. Một ai đó cẩn thận để cuốn sách lên bàn. Tò mò không biết giáo sư Yun đang đọc sách gì, tôi bèn cầm nó lên. Thế giới tĩnh lặng. Cuốn sách hình như đã rất cũ, giấy phai màu ố vàng. Tay đặt lên những trang sách, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc tất rộng thùng thình chẳng thể nào ôm khít lấy đôi bàn chân gầy gò nhỏ bé của giáo sư Yun.

Dù nghĩ rằng phải đến bệnh viện, cả buổi sáng tôi vẫn chẳng thể nào dựng người dậy khỏi ghế. Nói là ngồi nhưng cơ thể tôi như đang trôi bồng bềnh trong không trung. Thậm chí tôi còn thiêm thiếp ngủ trong trạng thái trôi bồng bềnh ấy. Phải đến chính ngọ, tôi mới có thể ngồi thẳng lưng dậy trên ghế và xem xét bàn làm việc. Sách đang đọc dở để lộn xộn, giấy ghi chú bị lật úp dưới giấy tờ in ra đang được chỉnh sửa. Trong chiếc ống bút tôi tình cờ mua ở phòng tranh Picasso trên đường Gothic, Barcelona cắm chéo hai chiếc bút chì gỗ. Mặt ngoài ống bút khắc hình một chú chim bồ câu đang ngậm một chiếc lá, tôi ngắm nghía hình khác, bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc lộn xộn. Gấp lại tập thơ đang mở, cất mấy đồ văn phòng phẩm vứt lăn lóc vào ống bút. Vò giấy tờ bị gạch chân bỏ vào thùng rác, thu lại chặn giấy kẹp giữa những cuốn sách dày đọc dang dở, trả lại sách về vị trí cũ. Đang dọn dẹp bàn làm việc như thế, đột nhiên tôi nghĩ về cái chết. Đã mấy lần, tôi dọn dẹp xong bàn làm việc, đang định mở cửa ra ngoài, quay đầu nhìn bỗng thấy rùng mình, thế rồi lại trở vào và làm lộn tung cái bàn lên. Việc yêu hay hiểu ý nghĩa của cái chết đều không tỷ lệ thuận với sự gia tăng của tuổi tác. Dường như năm tháng chồng chất chẳng hề khiến người ta hiểu biết hơn. Tôi giờ đây còn lúng túng và vụng về trong việc yêu ai đó hơn cả thời thanh xuân, mỗi khi nghe tin về một cái chết bất ngờ, tôi lại hoang mang và sợ hãi. Tôi ao ước một ngày, vào một buổi sáng tuyết rơi, tôi ngồi trước bàn viết lách hoặc đọc sách, rồi lặng lẽ gục xuống, nhắm mắt. Giá như đó là dáng vẻ cuối cùng của tôi trên thế gian này thì tốt biết mấy. Mỗi khi cầm lấy những cuốn sách chất đầy trên bàn làm việc, tôi lại gạt đi bóng dáng của cái chết đang cảm nhận rõ rệt trên đầu ngón tay, sau đó dọn dẹp bàn sạch sẽ. Để đến bệnh viện, tôi rửa mặt nhiều lần bằng xà bông, thay quần áo sạch, nhìn ghé vào trong gương. Đẩy cửa phòng định bước ra ngoài, tôi lại vô thức ngoái đầu nhìn về phía bàn làm việc.

Tiếng chuông điện thoại lại reo lên, như thể đã đợi tôi từ lâu.

u Vân dịch —★— Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.