Tôi cứ mơ mãi một giấc mơ. Như thể có ai đó gọi tôi, nhưng khi ra mở cửa thì lại chỉ thấy màn đêm đen kịt. Tôi bước một bước vào trong bóng tối và cứ đứng như vậy. Tôi kể với Mi Ru về giấc mơ thì Mi Ru nắm chặt lấy tay tôi. Cô nói tôi không được đi theo. Nếu lần sau còn mơ giống thế nữa thì ngay từ đầu đừng có mở cửa, cũng đừng bước ra. Như thể muốn điều chỉnh giấc mơ thế nào cũng được. Mi Ru hỏi tôi với bộ mặt nghiêm túc, Cậu sẽ không ra ngoài chứ? làm tôi có cảm giác mình đã mơ một giấc mơ rất đặc biệt. Nếu như cậu không tiếp tục tìm người đó nữa... Tôi nói với Mi Ru. Cô ngẩng đầu lên, nhìn dán vào khuôn mặt tôi. Tôi tự trách bản thân. Cảm giác như mình vứt bỏ chị Mi Rae vậy. Kết cục là tôi nói lời xin lỗi với Mi Ru. Mình sẽ không nhờ cậu cùng tìm người đó nữa, vì thế cậu cứ mặc mình, đừng ngay cả cậu cũng hành động như bố mẹ mình nữa. Tôi im lặng lắng nghe, Mi Ru hắng giọng rồi nói tiếp. Nếu như không thể tìm hiểu rõ tình hình người mà chị tìm kiếm, có lẽ mình cũng không thể sống cuộc sống bình thường được.
Một ngày trước khi tôi đến trường, Mi Ru đang đọc sách của giáo sư Yun. Cuốn sách đã xuất bản cách dây sáu năm. Đột nhiên Mi Ru hỏi, Có phải người này vẫn độc thân hay không? Tôi đáp rằng nếu nói độc thân là sống một mình thì đúng. Mi Ru nói có lẽ mình biết vì sao giáo sư Yun lại sống một mình. Việc Mi Ru nói về một người chưa từng gặp như vậy thật lạ lùng. Ngoài hai tập thơ xuất bản khi còn trẻ, tác phẩm của của giáo sư Yun chỉ có duy nhất cuốn tản văn mà Mi Ru đang đọc. Nội dung hoàn toàn không đề cập gì đến đời tư cá nhân của ông, mà chỉ liên quan đến mộng tưởng thơ phú. Sau cuốn sách này giáo sư Yun không xuất bản thêm tác phẩm nào nữa. Cũng không ra tập thơ nào cả. Nếu muốn đọc những bài thơ sau tập thơ thứ hai của ông thì phải lục tìm các tạp chí cũ trong thư viện. Cho đến tận khi Mi Ru nói giáo sư Yun là người độc thân, tôi chưa từng nghĩ về việc giáo sư Yun không kết hôn, dù rõ ràng giáo sư sống độc thân. Tại sao cậu lại nghĩ giáo sư Yun là người độc thân, tôi hỏi thì Mi Ru trả lời, Vì có vẻ như ông là người nhìn thấy cái gì đó. Tôi không hiểu ý nghĩa câu nói của Mi Ru. Cô lẩm bẩm như độc thoại, Có lẽ sau khi nhìn thấy cái gì đó, ông đã không thể nào quên được. Tôi hỏi cô vì sao lại nói như vậy. Có bức tranh xuất hiện giữa những câu văn không hề mạch lạc. Mi Ru mở cuốn tản văn của giáo sư Yun rồi chỉ tôi xem. Dù tên của họa sĩ không được giới thiệu rõ nhưng tôi vẫn có thể đoán ngay được đó là ai. Arnold... Tôi ấp úng. Arnold Böcklin... Mi Ru nói. Chìm sâu vào suy nghĩ một hồi, Mi Ru nói muốn nghe giờ giảng của giáo sư Yun. Trường mình thì không đến học mà lại đi nghe giảng ở trường người khác, tôi có hơi lấy làm lạ nhưng có lẽ thế cũng chẳng có gì xấu. Chưa biết chừng giờ học của giáo sư Yun sẽ làm thay đổi Mi Ru. Nếu như Mi Ru có thể quay lại với cuộc sống trường lớp bình thường thì thật tốt. Vừa nghe nói thế Mi Ru đã phản bác: "Chính cậu ấy!" Mi Ru càng ngày càng giống chị Mi Rae. Cô nói sẽ bằng mọi cách tỉm cho ra người mất tích mà chị Mi Rae đã không thể tìm thấy. Nhưng làm sao có thể tìm được một người không có trên thế gian này. Mỗi khi nghe Mi Ru nói như vậy, tôi lại loay hoay không biết phải làm thế nào.
Hôm nay trong giờ học của giáo sư Yun, tôi đã nhìn thấy Jeong Yun. Tôi cứ tưởng tên cô ấy là Jeong Yun nhưng hóa ra tên em là Yun và họ là Jeong. Có vẻ trong thời gian qua em đã nghỉ học và gần đây mới quay lại trường. Trông em gầy hơn trước. Kể cả khi mới vào trường hay bây giờ, ở em không hề có cảm giác hào hứng hay mong đợi nào cả. Lẽ nào em có chuyện gì khổ tâm chăng? Có vẻ như em không nhận ra tôi. Từng có lúc tôi cứ thế nhìn theo bóng lưng em đi phía trước mà cuốc bộ đến tận trường học. Nhìn từ phía sau, dáng điệu Jeong Yun vừa bước đi vừa đắm chìm trong suy nghĩ làm tôi có một cảm giác thật lạ lùng. Jeong Yun dừng bước trước cổng trường. Em không vào trong trường mà chỉ đứng nhìn, tôi cũng đứng lại nhìn bóng lưng em. Bóng lưng của Jeong Yun. Tôi từng nhìn thấy bóng lưng Jeong Yun đọc Emily Dickinson một mình trong trường. Em cúi đầu, dùng chân giậm giậm vài cái xuống nền đường rồi đi theo hướng ngược lại với trường học. Mọi việc xảy ra trong nháy mắt.
Cả ngày hôm đó em không hề xuất hiện. Ngay cả việc em nộp đơn xin bảo lưu học, cũng mãi sau này tôi mới biết. Em luôn là người lầm lũi một mình. Nghĩ lại thì chưa một lần tôi bắt chuyện với em. Tôi vẫn nhớ cái đêm chúng tôi cùng nhau đi MT ở Ilyeong, khi em còn là tân sinh viên mới bắt đầu kỳ học dầu tiên. Trong số rất nhiều sinh viên, duy chỉ có em thu hút ánh nhìn đến vậy. Đến tận bây giờ tôi vẫn không quên được. Em mặc chiếc áo khoác gi lê màu đen bên ngoài áo sơ mi màu trắng, đi đôi giày thể thao trắng như tuyết, môi mím hờ một cách bướng bỉnh. Khi tất cả chúng tôi quây quần bên bờ sông và đốt lửa trại, em không hề hát theo bài hát nào mà chỉ nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang cháy bừng lên. Sáng sớm hôm sau, tôi thức dậy giữa đám bạn cùng khóa và đàn em khóa dưới ngủ say như chết vì bữa rượu đêm qua trong nhà trọ, đi về phía bờ sông. Đương lúc tôi nằm bò bên bờ sông mà nôn thốc nôn tháo thì trong màn sương nước mờ ảo hiện ra hình bóng của Jeong Yun. Thoạt đầu tôi nghĩ chắc em vừa vục nước rủa mặt. Khuôn mặt em ướt rượt. Em cứ ngỡ chỉ có một mình, thình lình phát hiện ra tôi thì không khỏi giật mình ngạc nhiên, cúi gằm đầu xuống. Có vẻ không phải em vừa rửa mặt mà là ngồi khóc bên sông. Đôi mắt sưng mọng như vừa khóc một trận thỏa thích. Em cúi đầu và đi qua tôi. Tôi theo sau em, quên sạch chuyện mới đây thôi vẫn còn đang quỳ gối nôn mửa. Em dừng chân trước đống củi than còn lại sau buổi đốt lửa trại đêm qua. Sương giăng cả lên đống tro tàn màu đen. Em ngồi thu mình lại phía trước đống tro tàn ấy. Tôi cũng ngồi xuống bên cạnh. Em vòng tay ôm lấy hai đầu gối rồi gục mặt xuống. Tôi cũng làm tương tự. Em ngẩng mặt, gác lên hai cánh tay đang khoanh tròn. Tôi cũng làm theo em. Tại sao anh lại bắt chước tôi? Câu hỏi của em lẫn trong làn sương mờ. Vì muốn làm em cười! Có lẽ vì câu trả lời của tôi quá nhạt nhẽo, em khẽ cười trong làn sương. Anh biết tôi sao? Vẫn chưa. Chưa biết thì sao phải làm tôi cười? Em nói với tôi bằng kính ngữ. Em vừa cười đây thôi. Em nhìn tôi chằm chằm qua màn sương giăng. Đôi mắt vẫn sưng húp. Chắc vì nhìn thấy tôi nôn bên bờ sông, em đưa tay lấy viên thuốc trong túi, đưa cho tôi rồi đứng dậy, biến mất vào trong màn sương. Đầu em vẫn cúi gằm.
- Cuốn sổ màu nâu 2