Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 114 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
...

❊ ❊ ❊

Mỗi lần hết giờ học, tôi đều rời khỏi lớp trước khi Yun ngồi ở dãy bàn trên kịp quay lại nhìn. Trong giờ học, mắt tôi lúc nào cũng chăm chú dõi theo em từ phía sau, đến nỗi quên cả giọng nói của giáo sư Yun, vậy mà cơ thể tôi lại thường đưa ra những hành động trái ngược. Giữa con đường hoang tàn sau khi cuộc biểu tình quét qua nơi trung tâm thành phố, tôi lại phát hiện ra bóng lưng Yun. Lúc đầu, khi nhìn bóng dáng em từ phía sau, chân trần đứng giữa các tòa nhà, đầu tóc bù xù, tay trống không, tôi còn tưởng trước mắt mình là ảo ảnh. Tôi ngạc nhiên gọi lớn, Jeong Yun! Em liền quay đầu lại. Đúng là Jeong Yun. Tôi chợt nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy em trong ánh sớm mai giữa làn sương mù bên dòng sông ngày trước. Không thể tin được, khuôn mặt đầm đìa như thể vốc nước sông rửa mặt khi ấy, và khuôn mặt với đôi con mắt trống rỗng giữa trung tâm thành phố bị càn quét sau cuộc biểu tình này, lại là một. Những chuyện như thế cứ điềm nhiên xảy ra, chính là hiện thực của nơi tôi đang sống.

Tôi đọc được vụ án của Genovese xảy ra ngày 13 tháng Ba năm 1964 trong cuốn sách lấy trộm từ thư viện. Năm 1964, trước cả khi tôi ra đời. Chuyện xảy ra vào ba giờ mười lăm phút sáng, trong một khu dân cư ở New York, Mỹ, một cô gái tên Catherine Genovese trở về căn hộ của mình sau ca làm đêm, thì gặp một kẻ lạ mặt và bị hắn đâm chết bằng dao. Cho dù có tới ba mươi tám người hàng xóm cùng nghe hoặc nhìn thấy cảnh tượng đó, nhưng không một ai giúp đỡ cô. Khi bị đâm, Genovese kêu to, Cứu tôi với, các căn hộ đều nhất loạt sáng đèn, nhưng không một ai mở cửa và đi xuống cầu thang. Duy nhất có một người, không ra ngoài mà từ trong của sổ quát lớn, Hãy buông cô ấy ra, ngay lập tức kẻ lạ mặt bỏ chạy. Genovese chảy rất nhiều máu và nằm gục trên đường. Nhưng chẳng ai ra ngoài để giúp cô cả. Đèn điện ở các căn hộ lại vụt tắt và con đường lần nữa khôi phục sự yên tĩnh. Tên tội phạm hốt hoảng chạy đến nơi đỗ xe thấy trên phố không có động tĩnh gì bèn quay trở lại nơi Genovese gục xuống và tiếp tục đâm cô thêm mấy nhát nữa. Genovese lại tiếp tục kêu cứu, ngay lập các căn hộ lại sáng đèn. Tên tội phạm lại chạy trốn. Trong khi Genovese cố gắng nhấc người một cách khó nhọc lết về phía nhà mình, thì ánh điện ở các căn hộ lại lần nữa nhất loạt vụt tắt. Tên tội phạm đang lẩn trốn gần đó lại đi tìm Genovese và tiếp tục gây tội ác. Sau ba lần liên tiếp bị đâm trong vòng ba mươi lăm phút, cuối cùng Genovese đã tắt thở. Trước tiếng kêu cứu của Genovese, khi đèn bật lên thì hành vi tội ác ngừng lại, đèn tắt đi thì hành vi ấy lại tiếp diễn. Số người đứng sau cửa sổ chứng kiến việc Genovese bị đâm và ngã gục được thống kê lên đến ba mươi tám người. Đây là con người hay sao? Tôi thực sự muốn trả cuốn sách đã lấy trộm về lại vị trí của nó.

Mi Ru hay cười, nhờ có Yun. Hai người thân như chị em vậy. Sau khi nhận cuốn Chúng. Ta. Thở từ tay Yun, Mi Ru luôn mang cuốn sách phô tô cũ rích ấy bên mình. Giờ đây ba chúng tôi cùng ngồi bên nhau nghe giảng trong giờ của giáo sư Yun. Đôi khi sau giờ học, chúng tôi còn tìm đến phòng nghiên cứu của giáo sư nữa. Lần đầu tiên tôi thấy Mi Ru tập trung trong giờ học như vậy. Mỗi khi điểm danh, giáo sư Yun đều đọc tên Mi Ru cuối cùng. Ông nhỏ nhẹ cất giọng gọi, Yun Mi Ru, Mi Ru cũng nhỏ nhẹ đáp, Vâng. Mỗi lần tên Mi Ru được đọc lên, lại có vài sinh viên quay sang nhìn cô. Yun cũng quay lại và mỉm cười. Trong giờ học, giáo sư Yun bước từng bước về phía Mi Ru, vỗ nhẹ vào lưng cô. Liệu giáo sư Yun và Jeong Yun có biết không nhỉ? Người có thể khiến Mi Ru không giấu giếm bàn tay bị bỏng mà tự nhiên để lộ ra, ngoài tôi, chỉ có hai người họ mà thôi.

Hôm nay tôi gặp Yun và cùng đi bộ trên con đường bao thành phường Myeongryun. Tới đâu Yun cũng đi bộ. Em đi bộ đến trường rồi đi bộ về nhà. Đến mức tôi không thể tưởng tượng hình ảnh của Yun khi em không đi bộ sẽ như thế nào. Theo bước chân của Yun, tôi cũng đã có một cuộc hành trình mới mẻ quanh thành phố này. Vừa bước đi trên con đường bao thành, tôi vừa kể cho Yun nghe về câu chuyện của Genovese. Yun chăm chú lắng nghe và nói rằng nếu như không phải có đến ba mươi tám người mà chỉ một người thôi nghe thấy tiếng kêu cứu của Genovese thì biết đâu cô ấy lại được cứu sống. Tôi hỏi, Đó là suy nghĩ của em à? thì Yun trả lời rằng, Đó là tâm lý học. Tâm lý của con người là như vậy. Nếu chỉ một mình nhìn thấy đối tượng gặp nguy hiểm, người đó sẽ nhanh chóng hành động ngay, nhưng nếu cùng nhìn thấy với người khác, hành động sẽ vô thức bị trì hoãn. Tôi tiếp tục hỏi rằng liệu đó có phải là đùn đẩy trách nhiệm sang cho đối phương hay không, thì Yun nói không phải giao phó trách nhiệm cho đối phương mà là phân tán bớt. Càng nhiều người chứng kiến cảnh một ai đó hy sinh, thì trách nhiệm càng ít đi. Tâm lý học nói như vậy. Tôi tiếp tục hỏi, Em học Tâm lý học à? Yun trả lời với vẻ mặt buồn bã, Em đang chọn môn Tâm lý là môn học bắt buộc, và hỏi tôi, Tuy nhiên con người liệu có phải dạng tồn tại có thể phán đoán dược bằng tâm lý học hay phân tích tinh thần học hay không? Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Yun. Em nắm lấy tay tôi rồi lẩm bẩm một mình, có vẻ như không muốn nghe câu trả lời của tôi. Không biết mỗi lần ánh điện tắt đi, Genovese đã lo lắng và sợ hãi đến thế nào? Có lẽ cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng, nỗi kinh hãi ấy còn khủng khiếp hơn nỗi đau những nhát dao mang đến nữa.

- Cuốn sổ màu nâu 4

u Vân dịch —★— Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.