Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 114 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
...

❊ ❊ ❊

Yun đã hỏi tôi, Mình nấu mì ăn nhé? Tôi hỏi, Em muốn ăn mì à? thì Yun liền gật đầu. Thỉnh thoảng tôi hay nấu mì cho Yun ăn. Cây cau Nhật trên bàn học của Yun đang mọc lên xanh tốt. Yun ngồi chống tay trên chiếc bàn ăn, chăm chú nhìn tôi lấy nước vào nồi rồi đặt lên bếp ga. Luộc mì trong bếp làm tôi nhớ lại quãng thời gian sống cùng Mi Ru và chị Mi Rae. Tôi đem mì ra nhưng Yun hầu như khôn găn chút nào. Yun liên tục lấy mì trong bát chuyển sang bát tôi. Không phải em nói muốn ăn sao? Yun trả lời, Không phải là bây giờ... bằng giọng uể oải. Đến cả nước dùng của Yun tôi cũng ăn gần hết. Khi chúng tôi ra ngoài sân thượng cùng nhìn ngắm những ánh đèn trong thành phố, Yun đột nhiên hỏi tôi khi ấy đang làm gì. Tim tôi như run lên. Không hiểu sao tôi lại buột miệng hỏi câu Em biết rồi sao? Yun nói lúc đầu không biết Mi Ru là em của chị Yun Mi Rae ấy. Đây là lần đầu tiên tôi nghe Yun gọi Mi Ru thay vì Yun Mi Ru. Tôi không thể hỏi em, Lẽ nào em cũng biết cả chuyện Mi Ru vì nắm tay chị Mi Rae đang chìm trong lửa nên tay mới bị bỏng. Như đoán biết được suy nghĩ của tôi, Yun nói, Em cũng biết vì sao tay Mi Ru lại thành ra như thế rồi. Một quãng im lặng trôi qua giữa chúng tôi. Tôi như nghẹt thở, định nắm lấy bàn tay Yun nhưng em giằng ra. Lúc này tôi hoàn toàn tin rằng việc mình không muốn Yun và Mi Ru thân thiết với nhau là đúng. Khuôn mặt Yun mờ ảo dưới ánh đèn đêm. Dường như nỗi đau của Mi Ru đã truyền sang Yun một cách nguyên vẹn. Sao có thể xảy ra chuyện như vậy cơ chứ? Đây cũng là câu hỏi đã biết bao lần tôi tự hỏi chính mình. Những khi ở một mình, tôi thường đột nhiên thét lên, Sao có thể xảy ra chuyện như vậy cơ chứ? Người đó của chị Mi Rae, người đã mất tích vào hôm quyết định đến ăn tối cùng chúng tôi, có lẽ đã không còn trên thế gian này nữa. Trong chiếc phong bì chị Mi Rae để lại cho Mí Ru viết đầy những chuyện biết được trong khi đi tìm người đó. Điều chị thu được trong quá trình tìm kiếm, là người đó không thể nào trở về nữa. Có phải chị đưa ra lựa chọn như vậy vì không thể nào tiếp nhận sự thật ấy hay không? Nghe nói vào lúc hẹn đến ăn tối với chúng tôi, người đó của chị Mi Rae đã lên tàu cùng với một số người lạ mặt đến trường tìm người đó. Sau sự ra đi của chị, Mi Ru bắt đầu tìm kiếm người đó thay chị, và trong quá trình đồng hành cùng Mi Ru, tôi biết được rằng đã có rất nhiều người bị mất tích như thế không quay trở về. Người ta phát hiện ra những người mất tích, người thì gặp tai nạn giao thông, người thì trượt chân ngã vỡ đầu bỏ mạng, người thì nằm trương bụng giữa hồ chứa nước ở quê mà không rõ lý do. Em không biết phải đối diện với Mi Ru thế nào nữa. Chỉ nghe thôi em cũng đau đớn tới chừng này, vậy mà Mi Ru... Mi Ru... Yun lại gọi tên Mi Ru rồi cắn môi. Đến tận lúc chia tay, chúng tôi không nói thêm với nhau lời nào. Quá nửa đêm, tôi rời khỏi căn phòng trên tầng thượng, đi một mình trong con ngõ. Yun chạy theo gọi tên tôi. Khi tôi quay lại, Yun liền vùi mặt vào ngực tôi. Anh đừng đi! Tiếng thở của Yun truyền sang tim tôi. Có lẽ Yun đang khóc, vạt áo tôi dần ướt đẫm. Chúng tôi cứ thế đứng trong con ngõ nhỏ như gắn chặt lấy nhau.

Chúng ta có thể cùng sống với nhau như trước chứ? Cả Yun nữa? Hôm nay cũng là lần đầu tiên tôi nghe Mi Ru gọi Yun thay cho Jeong Yun. Có vẻ như sau một đêm bên nhau, cả hai cô gái đã không còn gọi nhau là Yun Mi Ru và Jeong Yun, mà thay vào đó là Mi Ru và Yun. Một điều khác nữa là khuôn mặt của Mi Ru như có thêm sinh khí còn khuôn mặt của Yun lại trở nên đau khổ. Tôi hỏi Mi Ru liệu rằng cô ấy có thực sự mong muốn điều đó hay không? Mi Ru nói rằng cô mong muốn thế. Yun đã đồng ý chưa? Mình đang đợi câu trả lời. Trong ngôi nhà ấy? Tôi hỏi lại. Mi Ru gật đầu. Nếu như cậu hứa không đi tìm người đó nữa thì mình có thể làm thế. Trước câu nói của tôi, Mi Ru khẽ lẩm bẩm một mình, Yun... Mi Ru ngập ngừng không biết nên nói thế nào. Yun nói sẽ cùng mình đi tìm người đó. Mi Ru không nhìn tôi, cúi đầu và cắn môi, tựa như muốn nói, Cậu đã quên chị Mi Rae rồi hay sao? Làm sao tôi quên được chứ. Tôi cũng chỉ biết được sự thật trong quá trình cùng Mi Ru tìm kiếm người đó của chị Mi Rae. Người đó của chị Mi Rae đã không còn trên thế gian này nữa. Có lẽ Mi Ru cũng biết điều này. Đã là điều tôi có thể cảm nhận được thì Mi Ru không lý nào lại không. Để chất vấn tất cả chúng tôi về sự mất tích bất ngờ và cái chết đầy nghi vấn của người đó, chị Mi Rae đã tẩm xăng vào mình rồi tự thiêu như vậy. Chị đã tự trở thành một ngọn lửa. Chỉ cần nghĩ đến chị Mi Rae thôi là toàn thân tôi đã nóng rực, như thể người tôi đang chìm trong lửa vậy. Không có mặt ở nơi đó mà tôi đã như thế, còn Mi Ru phải tận mắt chứng kiến chị Mi Rae bị thiêu đốt trong ngọn lửa sẽ thế nào đây? Hình ảnh chị Mi Rae có lẽ sẽ luôn rực cháy trong cuộc đời của Mi Ru. Chỉ có con đường đó hay sao? Một nỗi oán giận và phẫn nộ trào dâng không nguôi mỗi khi tôi nghĩ đến chị Mi Rae. Sự tuyệt vọng của chị Mi Rae ngập tràn trái tim tôi, tưởng như muốn vỡ tung. Nhưng chị Mi Rae cũng không thể làm thế được. Mi Ru à, chẳng lẽ cậu cũng muốn Yun đau khổ như chúng ta hay sao? Trước câu nói của tôi, Mi Ru hỏi lại, Như chúng ta là sao? Tôi nói như hét lên với Mi Ru, Cậu nhìn kỹ đi. Chúng ta bình thường hay sao? Cậu nhìn lại mình đi. Cậu đã làm được gì cho bản thân mình chưa? Đây cũng là câu nói dành cho bản thân tôi. Sau khi chị Mi Rae tự thiêu, tôi và Mi Ru chẳng thể làm được gì cho bản thân nữa cả. Nếu như Yun không xuất hiện giữa chúng tôi thì không biết tôi và Mi Ru sẽ thành ra thế nào. Suy nghĩ này làm tôi có cảm giác như bị nhét vào một cái hang tăm tối.

Thời gian trôi qua, nỗi đau khổ của chị Mi Rae vì không tìm được người đó đã trở thành nỗi đau khổ của tôi. Trong khi đi tìm người đó, có lẽ chị Mi Rae đã gặp phải vô số cái chết của những người mất tích khác, giống như tôi và Mi Ru. Người đã hẹn sẽ đến ăn tối cùng chúng tôi, người đã định đi MT[1] vào ngày hôm sau cùng những người trong ban chấp hành tổ chức mà người đó tham gia, tại sao lại lên tàu với những kẻ lạ mặt cơ chứ? Có người nói nhìn thấy người đó trên đảo, thực ra không phải, Mi Ru cũng biết điều đó. Có lẽ chị Mi Rae cũng đã đến hòn đảo ấy để tìm người đó. Có lẽ chị đã biết không phải là người đó, nhưng vẫn không tài nào quên được hình ảnh người được tìm thấy bị bước hụt trượt chân, nổi lềnh phềnh trên mặt biển. Những người bị mất tích được phát hiện ở khu vực nguồn nước, khám nghiệm phổi, thận, lá lách đều tìm ra các sinh vật phù du. Cả tim và gan cũng vậy.

Về khoản đi bộ trong thành phố này, giờ đây Thác Đổ còn vượt xa cả Yun. Ngày Thác Đổ quyết định sẽ đi bộ một vòng tường thành bao quanh thành phố này trong hai ngày một đêm cùng với giáo sư Yun, Yun dẫn theo bạn đến. Đó là người bạn cùng quê với Yun, nghe nói đã đi chuyến tàu đêm lên đây mà không hẹn trước, nên đành đi theo Yun. Tên cậu ấy là Dan. Dan im lặng nghe Yun giới thiệu với mọi người về mình rồi chào hỏi chúng tôi. Bảy ngày nữa mình sẽ nhập ngũ. Mình lên trên này định xem Yun thế nào rồi đi. Hình như Yun cũng không biết Dan sẽ đi nhập ngũ, em tròn xoe mắt. Một ai trong chúng tôi quay sang Dan nói đùa, Cậu đã chuẩn bị súng chưa? Súng á? Súng cá nhân M16 ấy. Không phải cậu định vào quân ngũ mà không chuẩn bị súng dấy chứ? Phải mang súng theo sao? Dan hỏi một cách nghiêm túc làm cả giáo sư Yun lẫn Mi Ru đều phá lên cười, chỉ có Yun là không. Đó là vật thiết yếu cơ mà... Lẽ ra cậu không nên đến đây mà mau mau đi tìm súng đi chứ... Mình biết chỗ có thể tìm súng, hay mình giới thiệu cho cậu nhé? Bắt đầu từ câu đùa của một ai đó, câu chuyện trở nên thú vị nên mỗi người góp một câu. Khi nhập ngũ phải mang theo súng thế nào thì mới được chào đón. Đến cửa hàng văn phòng phẩm nào sẽ mua được súng giá rẻ... Đến cả giáo sư Yun cũng chêm vào một câu, Nhất định phải cho đạn vào hộp cơm đấy nhé. Dan đáp lại chúng tôi với vẻ mặt ngạc nhiên, Vậy sao? Thế ạ? chẳng chút nghi ngờ. Mãi sau cậu mới biết đó chỉ là những lời nói đùa, cơ mặt liền giãn ra, nở nụ cười thật tươi, Dù sao thì mình sẽ tự tìm hiểu và chuẩn bị súng. Trung thành!

Tôi bước đi phía trước, ngoái đầu lại nhìn thấy Yun và Dan. Mi Ru bước theo sau giáo sư Yun, thỉnh thoảng cũng quay lại nhìn Yun và Dan. Người nói chuyện là Yun còn Dan hầu như chỉ lắng nghe. Tôi nghe thấy giọng Yun nói, Cậu nhập ngũ rồi sẽ trải qua những huấn luyện gì? Nếu cậu gặp phải nhện thì làm thế nào? Trong giọng nói của Yun chất chứa nỗi lo lắng. Nhện ư? Tôi tò mò muốn nghe xem họ nói chuyện gì, nhưng giọng hai người dần trở nên mơ hồ. Thì ra có người Yun có thể nói chuyện thoải mái đến thế, thật kỳ lạ.

Tôi âm thầm để ý họ.

- Cuốn sổ màu nâu 7

❀ ❀ ❀

[1] MT: một hình thức dã ngoại giao lưu giữa các sinh viên trong trường đại học.

u Vân dịch —★— Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.