Mỗi sáng tinh mơ lại có điện thoại gọi đến. Tiếng chuông điện thoại reo rất lâu, nhưng khi tôi bắt máy thì đầu dây bên kia lại cúp. Tôi kể với Yun chuyện này, Yun liền mở to mắt. Em cũng thế. Em cũng thế? Yun nói rằng hễ em nghe điện thoại thì đầu dây bên kia cũng lại cúp máy. Cảm giác ảm đạm bao trùm, chúng tôi cứ thế nhìn nhau. Sau một quãng yên lặng, Yun hỏi, Hay là Mi Ru nhỉ? Tôi hỏi lại, Tại sao Mi Ru gọi điện thoại rồi lại dập máy? thì Yun liền nói, ừ, thì thế. Yun hỏi tôi đã bao giờ tôi bị cắt đứt liên lạc với Mi Ru lâu như thế này chưa. Chưa bao giờ. Dù nghĩ rằng Mi Ru chẳng có lý nào lại quay về nhà bố mẹ, nhưng tôi vẫn thử gọi điện thoại đến. Mẹ của Mi Ru nghe máy và hỏi, Myeong Seo à, như thể ngược lại, muốn nghe tin tức về Mi Ru từ tôi vậy.
Dạo này chúng tôi đang đứng trước một bầu không khí sôi sùng sục. Ngày nào chúng tôi cũng hòa vào đoàn người biểu tình, đi ra phố. Không thể để Yun một mình nên chúng tôi đi cùng nhau. Chúng tôi chia thành đội rồi diễu hành về phía bách hóa Shinsegae sau đó hướng tới Tòa thị chính. Ở bên nhau như thế này, dường như mình có thể thay đổi một điều gì đó vậy, Yun nói. Ở bên nhau như thế này, thì nắm bàn tay chìa ra từ những người không quen biết không còn là việc kỳ lạ nữa. Mỗi khi bị chia tách, để tuột mất tay Yun, tôi liền tìm lại tay em và nắm lấy. Tôi muốn đặt ra tiêu chuẩn giá trị, không muốn tiếp tục lang thang vô định giữa thực trạng này và thực trạng khác. Giờ đây, chỉ cần cảm giác liên kết ấy thôi cũng trở thành nguồn sức mạnh tiếp sức cho tôi. Ra đến ngoài dường, những đám mây mù tăm tối như cơn đau đầu đã tan biến, cả địa ngục ở dưới đáy vực sâu cũng như bị xua tan. Chúng ta đừng quên ngày hôm nay nhé.
Tôi ngửi thấy mùi sô cô la từ người Yun. Ở bức tường phía sau có một lỗ hổng to đủ để một người có thể chui qua chui lại. Từ đây có thể trông thấy một cửa hàng. Một ngày nọ chán học, tôi đã cùng bạn bè chui qua lỗ hổng ấy. Khi đi ngang qua cửa hàng, một ai đó reo lên, Ôi, sô cô la! Loại bánh lần đầu tiên tôi nhìn thấy được bày biện theo từng ô một. Mỗi loại khác nhau có giá khác nhau. Chúng tôi gom tiền lại, mua mấy miếng chia nhau, bỏ vào miệng. Vì người bạn nhận ra sô cô la nói rằng nó có một hương vị tuyệt vời nên tôi đã rất hồi hộp. Miếng sô cô la tan chảy nơi đầu lưỡi. Hóa ra trên đời lại có một thú mùi vị như thế này đây. Ở chính nơi đó, tôi tưởng như toàn thân mình đông cứng lại vậy.
Trên xe buýt đang phát bài "Ước mong duy nhất của tôi" của Blue Angel. Đây cũng là bài hát chúng tôi đã vừa chơi đàn guitar của chị Mi Rae vừa cùng nhau hát trong mấy ngày bên nhau ở căn nhà trống, khi Dan đến tìm Yun trước ngày nhập ngũ. Bài hát được một ban nhạc nghiệp dư biểu diễn trong một lễ hội âm nhạc dành cho những người trẻ, được tổ chức ở đài truyền hình, và đã nhận giải thưởng. Là lễ hội âm nhạc biển hay lễ hội âm nhạc của trường đại học nào đó thì phải. Tôi vô thức tì trán vào cửa sổ xe buýt hát theo.
Tôi chỉ có một ước mong duy nhất
Muốn trở về bãi biển vắng lúc chiều hôm
Và ngủ một giấc êm đềm bên khu rừng
Trên mặt biển vô tận là bầu trời trong vắt
Ngọn cờ rực rỡ với tôi là vô nghĩa
Nhà cao cửa rộng tôi không cần
Tôi chỉ cần đan một chiếc giường
Bằng những cành cây xanh non
Không có ai buồn bã bên chiếc gối của tôi
Chỉ có tiếng gió thu lướt qua phiến lá khô.
Khi chúng tôi vừa đánh đàn guitar vừa hát bài hát này, nghe thật lãng mạn và trữ tình, nhưng không biết có phải do Dan hay không mà khi hát theo trong xe buýt, tôi đột nhiên cảm thấy một sự chết chóc trong bài hát, làm tôi ngừng hát. Ẩn dưới giai điệu mềm mại và ngọt ngào ấy lại là sự mê hoặc của cái chết buồn thảm. Chắc là họ chưa hiểu được trọn vẹn về bi kịch của cái chết. Chắc là họ chưa từng trải qua mối đe dọa cận kề của cái chết nên mới có thể hát một cách đẹp đẽ như thế. Chắc là vậy.
Chị họ của Yun đã sinh con gái. Nghe nói sắp được một trăm ngày.
Tôi đã mơ một giấc mơ.
Không biết đó là đâu nhưng tôi đứng trước một con sông. Nếu muốn sang phía bên kia thì phải băng qua sông. Sương mù giăng dày đặc đến nỗi khắp bốn phía đều không nhìn thấy gì. Không biết làm thế nào có thể băng qua sông, tôi liền đi loanh quanh thì thấy một ngôi nhà. Ở trước ngôi nhà ấy, phía bờ sông có một chiếc thuyền mộc đang neo đậu. Nghĩ rằng đó là nhà của người lái đò nên tôi vui mừng gõ cửa nhưng không có ai ra cả. Tôi gọi cũng không thấy ai trả lời. Tôi vừa định đẩy cửa thì cửa liền từ từ mở ra. Tôi bước vào trong nhà nhưng cũng không có ai. Ở dưới sàn nhà có một cuốn sách đang đọc dở, nên tôi thử mở ra xem. Trong giấc mơ, rõ ràng tôi đã đọc cuốn sách ấy nhưng khi tỉnh dậy lại không thể nào nhớ ra mình đã đọc được gì. Đợi hồi lâu vẫn không thấy chủ nhân của chiếc thuyền xuất hiện, nên tôi đành thử leo lên chiếc thuyền bên bờ sông. Tôi thử khua mái chèo. Nước rẽ ra và chiếc thuyền tiến về phía trước. Chiếc thuyền vừa tiến về phía trước thì sương mù cũng tan dần. Cảm giác như thể tôi đẩy sương mù đi vậy. Tôi khua mái chèo đến được khoảng giữa sông thì màn sương mù dày đặc phía trước dường như bị cuốn đi đâu hết. Thật là một việc kỳ lạ. Sau khi sương mù tan đi, dù cho tôi gắng hết súc đẩy mái chèo thì con thuyền vẫn không thể tiến về phía trước được nữa. Con thuyền như bị đóng đinh trên dòng sông vậy. Đúng lúc ấy, tôi nghe thấy một tiếng kêu ở đâu đó. Tiếng kêu rất gấp gáp. Tôi quay đầu nhìn khắp bốn phía thì thấy ở nơi lúc đầu chiếc thuyền neo đậu, có ai đó đang vẫy tay về phía tôi và gọi lớn. Vì khoảng cách quá xa nên tôi không nhìn rõ mặt nhưng người đó đang thét lên, Xin hãy giúp tôi qua sông với! Tôi không thể quay lại con đường đã đi quá một nửa. Chỉ cần chiếc thuyền cứ tiến về phía trước, tôi cũng sẽ không thể quay đầu. Tôi khua tay chèo về phía bên kia sông, nhưng dù thế nào chiếc thuyền vẫn không hề nhúc nhích. Không còn cách nào khác, tôi đành từ bỏ việc tiến về phía trước, khua mái chèo về phía người kia để chở anh ta qua sông thì chiếc thuyền lại bắt đầu chuyển động và lướt trên mặt nước.
Thỉnh thoảng tôi hay gọi điện đến nhà Mi Ru. Đã tám tháng rồi tôi không nhận được điện thoạt cũng như thư từ gì từ Mi Ru. Cô không nghe điện thoại, thỉnh thoảng mẹ của Mi Ru nghe. Nhưng tôi không nói được chuyện gì với bà. Trước khi tôi kịp chào thì bà đã cúp máy. Tôi thử gọi lại nhưng điện thoại lại bị cúp máy. Tôi ngừng một chút rồi gọi lại nhưng vẫn như vậy. Lẽ nào điện thoại hỏng chăng. Có cả những khí điện thoại reo hồi lâu nhưng chẳng ai nghe máy.
Đường phố thật vắng lặng. Hơi nóng như thể sắp làm nên một cái gì đó bỗng dưng biến mất. Điều chúng tôi muốn thay đổi giờ vẫn giậm chân tại chỗ. Thời đại của chúng tôi rồi cũng chỉ có thể là một hiện tượng nào đó. Mọi người dần tan đàn xẻ nghé trong khi vẫn chưa thay đổi được bất cứ điều gì.
Tôi bắt đầu công việc làm thêm ở tờ tạp chí nơi anh trai của Thác Đổ làm tổng biên tập. Đó là tạp chí chuyên cung cấp thông tin về ngành xuất bản và phê bình sách. Thỉnh thoảng tôi đeo máy ảnh trên vai và ra hiệu sách, chụp ảnh bìa sách. Từ nhà cậu đến tòa soạn khá xa nên tôi mang chiếc túi ngủ của cậu đến đặt ở một góc văn phòng. Anh trai của Thác Đổ hỏi tôi ngủ ở văn phòng à. Tôi gật đầu thì anh liền vỗ vào vai tôi với vẻ mặt như thể để xem tôi chịu đựng được đến bao giờ.
Hôm nay khi đi ngang qua Tòa thị chính, tôi đã cùng Yun ngồi một lát ở quảng trường.
Yun chỉ tay về phía ống thoát nước dài gắn trên tường Tòa thị chính rồi hỏi, Anh có nhớ người đã leo lên Tòa thị chính bằng đường ống đó không? Tôi nhớ. Khi mọi người vừa dồn lại thì cánh cửa dẫn vào Tòa thị chính liền đóng sập vào. Lúc đó, mà ngay cả bây giờ, tôi cũng không biết người đó là ai. Ngày hôm san tôi nhìn thấy ảnh chụp người đó leo lên ống thoát nước trên báo. Dù không biết người đó là ai nhưng chúng tôi đã cùng ở nơi đó. Cảm giác như dù là người không quen biết nhưng vẫn đáng tin cậy. Người đó nhận được sự cổ vũ của những người tập trung nơi quảng trường, đã leo ống thoát nước lên tận tầng thượng của Tòa thị chính. Nhiều người đến thế, nhưng tất cả đều nhất loạt nín thở. Mọi người hồi hộp nhìn theo người đó. Khi người đó từ trên ống thoát nước đặt chân xuống tầng thượng của Tòa thị chính, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm và hét lên cổ vũ cho người đó. Mọi người cùng hô vang khẩu hiệu mà người đó hô. Cả tôi và Yun. Cà những người ở trên bức tường đá cung Deoksu, ở cầu thang dẫn xuống ga tàu điện ngầm, hay những người leo lên ngồi tận trên cây ngân hạnh trồng hai bên đường nữa. Bao nhiêu người như thế, giờ đi đâu cả rồi.
Khi nghe Yun kể rằng cô gọi điện thoại, chưa kịp chào thi mẹ của Mi Ru đã cúp máy, tôi có cảm giác đau nhói như bị đánh vào lưng vậy. Yun nói rằng rõ ràng là mẹ Mi Ru đã cúp máy. Tôi thì chỉ nghĩ rằng có lẽ do điện thoại hỏng nên không nghe được. Tại sao tôi lại không nghĩ ra chuyện ấy nhỉ. Không phải điện thoại bị ngắt mà rất có thể mẹ Mi Ru đã cố tình ngắt điện thoại.
Chủ nhật. Tôi thử đến căn phòng dưới cầu thang nơi Mi Ru đã sống. Không hiểu sao đến giờ tôi mới nghĩ đến căn phòng của Mi Ru. Có người khác đang ở đó. Đó là một người phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, chân đi tập tễnh. Có vẻ như bà ở một mình. Người phụ nữ có nhiều nếp nhăn ở đuôi mắt, thậm chí còn không biết cái tên Mi Ru. Bà nói rằng khi đến tìm nhà thì căn phòng đang bỏ trống nên liền ký hợp đồng và dọn đến ở luôn, là vào mùa xuân năm ngoái. Bà hỏi tôi, Cậu nuôi mèo à? Emily. Đến tận bây giờ tôi vẫn thấy lông mèo, bà nói. Không phải giọng điệu trách móc nên tôi liền trả lời, Vâng, đó là một chú mèo nhiều lông ạ. Tôi chia tay với bà và leo lên cầu thang, đứng thẫn thờ. Không biết Mi Ru đã dẫn Emily đi đâu. Cô đã chuyển nhà mà chẳng nói một lời nào. Tôi có cảm giác tôi và Mi Ru như hai người xa lạ vậy. Người phụ nữ khi nãy leo lên từng bậc cầu thang để đổ rác. Nhìn tôi đang đứng thần người, bà nói, Cậu vẫn chưa đi à. Có phải cậu nói tên người cậu tìm là Mi Ru không? Vàng. Người đó đã sống ở đây à? Người phụ nữ đặt túi rác xuống, bày tỏ sự tò mò về Mi Ru. Không đợi tôi trả lời, người phụ nữ lại hỏi, Cái kia cũng là cô bé tên Mi Ru ấy trồng à? Ở phía người phụ nữ chỉ tay vào là những nhành bách hợp mọc um tùm. Tuy trồng trên mặt đất nhưng chúng quay về hướng căn phòng dưới tầng hầm. Khi Mi Ru chuyển đến đây, vì căn phòng quá tối tăm nên sau một hồi suy nghĩ, tôi đã trồng chúng ở đó. Nếu gặp thì chuyển lời giúp tôi nhé. Tôi đang chăm sóc chúng rất cẩn thận. Mùa xuân năm ngoái, khi tôi dọn đến đây, những bông bách hợp ấy đã chiếu rọi rực rỡ cả căn phòng. Tôi tò mò không biết ai đã trồng những cây hoa bách hợp này. Khi hoa nở, tôi đã rất hạnh phúc. Tôi hỏi chủ nhà thì nghe nói người ở trước đã trồng. Hóa ra người đó là Mi Ru. Mi Ru! Người phụ nữ phủi tay bỏ túi rác, cúi đầu chào tôi như thể tôi là Mi Ru vậy.
Vào sáng sớm, điện thoại trên bàn làm việc tòa soạn thường xuyên đổ chuông. Mỗi lần thức giấc vì tiếng chuông điện thoại là rất khó để ngủ lại. Cứ kéo khóa túi ngủ ra là tiếng chuông điện thoại mơ hồ lập tức dội vào tai. Cho đến tận khi tôi chui ra khỏi chiếc túi ngủ như lột xác rồi đến bên cạnh chiếc điện thoại, chuông vẫn reo. Tôi vừa nhấc ống nghe lên thì lập tức nghe thấy giọng của một phụ nữ trẻ, Tôi muốn tìm Ji Su. Sao ạ? Ji Su ạ? Giọng người phụ nữ đầy gấp gáp. Tôi đã nói là muốn tìm Ji Su mà. Tôi không hiểu nguyên cớ gì mà người đó lại gọi vào máy điện thoại của tòa soạn rồi nói muốn tìm Ji Su. Dù biết là gọi nhầm máy nhưng giọng người phụ nữ khẩn thiết đến mức tôi không thể nào cúp máy được. Tôi định nói rằng không biết Ji Su nhưng lại nghe tiếng tín hiệu tút tút, đầu dây bên kia đã cúp máy. Tôi nhìn xuống ống nghe, định chui lại vào túi ngủ thì chuông điện thoại lần nữa vang lên. Dù sao thì cũng phải nói với người đó rằng tôi không biết Ji Su nên tôi nghe điện thoại, nhưng điện thoại lại cúp ngay. Dường như không chỉ riêng Mi Ru mà nhiều người khác cũng đang liên tục tìm kiếm một ai đó. Ở nơi tôi không biết, có lẽ tiếng chuông điện thoại tìm ai đó đang vang lên không ngớt.
Lần này tôi cứ tưởng lại là người phụ nữ với giọng khẩn thiết nói rằng muốn tìm Ji Su. Bởi vì thời gian gọi điện thoại là lúc sớm tinh mơ, giống lần trước khi người đó gọi tới. Nằm trong túi ngủ, tôi nghe thấy tiếng chuông diện thoại. Nghĩ rằng nếu không nghe thì tự khắc họ sẽ cúp máy, nhưng tiếng chuông điện thoại cứ thế kiên trì vang lên. Tôi nhăn trán, chui ra khỏi túi ngủ và nghe điện thoại. Là Yun. Tôi vừa nói Alô, Yun liền hỏi với một giọng điềm tĩnh, Em. Đến. Đó. Nhé? Đó là câu tôi hay nói với Yun. Có chuyện gì vậy em? Tôi nhìn đồng hồ thì mới là ba giờ sáng. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở của Yun truyền qua ống nghe. Cả ngày nay tôi không liên lạc được với Yun. Đến tận nửa đêm, tôi gọi điện tới căn phòng trên tầng thượng của Yun cũng chỉ nghe thấy tút dài. Không biết có chuyện gì nhỉ? Tôi nói với Yun rằng tôi sẽ đến chỗ em ngay. Nhưng Yun nói, Không... Em sẽ đến. Tôi cảm thấy nghẹt thở. Em sẽ không giấu nữa. Em sẽ nói. Giọng của Yun ở đầu dãy bên kia làm mồ hôi tay tôi túa ra ướt dẫm dù đang buổi sớm. Tôi không hỏi có chuyện gì. Vì ngay lập tức, tôi có linh cảm chuyện Yun định nói là chuyện của Mi Ru.
- Cuốn sổ màu nâu 9