Ngôi làng nơi giáo sư Yun ở phủ đầy tuyết trắng như tranh vẽ trong thiệp Giáng sinh. Có vẻ trong khi Yun và tôi ngồi trên xe buýt, tuyết cũng đã rơi ở ngôi làng ấy. Khi chúng tôi xuống xe buýt và đi bộ đến ngôi làng, tuyết đã ngừng rơi lại bắt đầu bay lả tả. Chỉ có tuyết rơi trắng xóa, không hề có dấu vết ai đi lại cả. Chúng tôi là những người đầu tiên bước lên lớp tuyết ấy. Anh có biết nhà giáo sư Yun ở đâu không? Trong màn tuyết, Yun vừa nắm lấy cánh tay tôi, vừa cất tiếng hỏi. Tôi chỉ mới nghe Thác Đổ và giáo sư Yun chỉ đường qua điện thoại, chứ cũng là lần đầu tiên đến đây. Không biết có phải lo lắng hay không mà Yun lại hỏi tiếp, Liệu chúng ta có tìm được không? Tuyết rơi nhiều thế này? Mỗi bước chúng tôi đi, tiếng tuyết lún phịch xuống vang lên rất rõ. Chúng ta sẽ tìm được mà. Nghe tôi nói như hứa, Yun liền bật cười. Đúng là phịch một tiếng. Yun liên tục giẫm chân lên lớp tuyết để nghe tiếng tuyết lún xuống, cứ như người lần đầu tiên nhìn thấy tuyết vậy. Anh nghe mà xem. Phịch phịch... Yun vừa nhại lại âm thanh tuyết lún xuống, vừa bước nhanh hơn. Dấu chân của Yun đi trước in hằn rất rõ. Yun đứng đợi tôi tiến đến, rồi nói tôi hãy nhìn xem kìa. Phía Yun chỉ là những dấu chân của chúng tôi in hằn trên tuyết. Dấu chân của tôi to còn dấu chân của Yun bên cạnh thì nhỏ xíu. Được cùng bước đi rồi để lại dấu chân với Yun như thế này thật vui. Giá như tôi có thể cùng Yun bước đi ở bất cứ nơi nào trên thế gian này thì thật hạnh phúc biết bao. Chúng tôi vừa nghe tiếng chân giẫm trên tuyết như thế, vừa đi qua mấy ngã rẽ. Trên những thân cây cổ thụ đổ xuống vì trận bão lần trước, tuyết cũng phủ dầy. Những chú chim dậu trên cành cây đọng đầy tuyết rồi bay vút lên.
Hình như chúng ta đang đi vào sâu trong núi hay sao ấy. Yun nói. Tôi cũng đang nghĩ vậy, nhưng tôi nói với Yun chỉ cần đi thêm chút nữa thôi, như thể một người rành đường để trấn an Yun. Tôi âm thầm lo lắng, chúng tôi lại rẽ vào một khúc ngoặt. Ở phía dưới là một ngôi làng như thể tìm mãi cũng không bao giờ thấy. Tôi và Yun đồng thời dừng bước. Hình như có ai đó đã quét sạch tuyết trên con đường dẫn vào ngôi làng. Ai đã quét dọn tuyết đến tận đây nhỉ? Yun hỏi tôi với đôi mắt sưng húp vì lạnh. Xem nào, không phải anh... tôi thì thầm, Yun liền thì thầm theo, Cũng không phải em... Ngôi làng được bao quanh bởi núi, tuyết phủ trắng xóa. Chỉ có mấy mái nhà thưa thớt. Cả thế gian toàn một màu trắng xóa. Chỉ có con đường được dọn sạch tuyết, kéo dài trước mắt chúng tôi như chỉ lối. Chúng tôi đứng trên ngọn dồi, nhìn con đường sạch sẽ và cất bước. Chúng tôi rẽ theo khúc quanh trên con đường rồi đi vào làng, đi hết con đường lớn lại đi tiếp con đường nhỏ, rồi con đường nhỏ hơn. Bốn bề được bao phủ bởi tuyết trắng nên con đường dược dọn sạch tuyết đập vào mắt như biển chỉ dẫn. Con đường ấy kéo dài mãi rồi dừng ở trước một ngôi nhà. Liệu có phải ngôi nhà ấy không? Ừ, có lẽ là nó.
Yun chỉ về phía ngôi nhà nối với con đường được dọn sạch tuyết. Nhìn từ phía này thì như thể ngôi nhà nằm cuối con đường nhưng nhìn từ phía kia lại, thì con đường có vẻ bắt đầu từ trước ngôi nhà. Đó chính là nhà của giáo sư Yun. Chúng tôi cứ theo con đường được dọn sạch tuyết giống như biển chỉ dẫn ấy vào làng. Đúng như dự đoán của Yun, ngôi nhà đó chính là nhà của giáo sư Yun. Cổng chính đang mở và giáo sư Yun đang đứng trong sân. Mảnh sân nơi giáo sư Yun đang đứng, tuyết cũng phủ trắng xóa. Những cái cây trụi lá phủ đầy tuyết đứng cao vút nhấp nhô. Phía bên trong bờ rào làm nhiệm vụ phân biệt đường đi với sân, dựng một chiếc chổi lớn nhìn rất cứng cáp dùng để quét dọn tuyết. Có vẻ như tuyết ở trong sân được để nguyên, chỉ có tuyết bắt đầu từ cổng chính là được quét dọn. Đến tận khi Yun và tôi bước vào, giáo sư Yun vẫn không nói một câu đại loại như, Các em vào đi, hay, Các em tìm đến có khó không? Ông chỉ đứng nhìn Yun và tôi từng bước từng bước tiến lại. Khi chúng tôi bước đến trước mặt giáo sư Yun, từ chuồng chó cạnh hàng rào có một chú chó nhảy vọt ra. Đó là một chú chó khá to với bộ lông màu vàng. Yun đưa tay lên vuốt ve lưng chú chó rồi cất tiếng chào giáo sư Yun. Chú chó cụp tai lại tới đứng bên cạnh giáo sư Yun. Chú ta đúng là chỉ to xác thôi, chứ hiền thật hiền.
Giáo sư Yun đưa tay vỗ vỗ vào vai Yun. Yun bất ngờ ngồi sụp xuống mảnh sân phủ đầy tuyết. Lúc đầu tôi cứ tưởng Yun bị vướng vào đâu rồi ngã. Nhưng đôi vai của Yun run run lên và em bắt đầu òa khóc. Bị bất ngờ, tôi định dìu Yun đứng lên nhưng giáo sư Yun nói cứ để Yun một mình. Cách dây lâu rồi. Khi viết "cách đây lâu rồi", quả thật dường như đã lâu lắm rồi. Tôi nhớ lại buổi sáng tinh mơ ngày hôm ấy, bên bờ sông ở Ilyeong, những giọt nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt Yun như thể vừa rửa mặt xong vậy. Một khi đã khóc, dường như Yun khó có thể nín được. Đến mức tôi băn khoăn không biết liệu em đã cố gắng chịu đựng thế nào cho đến tận bây giờ. Đôi mắt của Yun sưng mọng lên.
Giáo sư Yun đã biết chuyện của Mi Ru. Nhưng tôi không thể hỏi làm sao mà giáo sư biết được. Giá như những việc xảy ra với chúng tôi là những việc mà tôi có thể hỏi một cách chính xác rằng tại sao? Hay làm thế nào mà lại như vậy? thì tốt biết bao. Có lẽ đoán biết được tâm trạng đầy phức tạp của tôi, giáo sư Yun nói ông đã nhận được thư từ mẹ Mi Ru. Mẹ Mi Ru không muốn gặp tôi. Dù đã dẫn Yun đến nhà bà ngoại của Mi Ru, viết thư cho cả giáo sư Yun, nhưng bà vẫn không hề liên lạc với tôi. Có lẽ vì đã biết chuyện của Mi Ru nên khi tôi gọi điện thoại nói về chuyện chiếc chìa khóa phòng nghiên cứu, giáo sư đã nói nhất định tôi phải đến cùng Yun. Ông nhắc mấy lần rằng tôi phải đến cùng Yun. Khi tôi đưa Yun, lúc ấy đã nín khóc, đi vào bên trong, thì trời đã dần tối. Ngôi nhà của giáo sư Yun nhỏ nhắn. Chỉ có bộ bàn ghế ở phòng khách, chiếc bàn ăn kèm ghế dành cho bốn người trong gian bếp, bàn làm việc và ghế trong phòng ngủ. Ngồi ở chiếc ghế dài đặt cạnh cửa sổ phòng khách, có thể thấy dấu chân của chúng tôi in trên lớp tuyết trắng phủ dày. Có cả những dấu chân của chú chó chạy vòng vòng đến hoa mắt quanh Yun, không biết có phải thấy tội nghiệp vì em đột ngột òa khóc hay không. Giáo sư Yun đi vào bếp và mang ra một ấm trà, sau khi rót đầy trà mộc qua vào chiếc chén lớn rồi đẩy tới trước mặt Yun, ông tiếp tục rót vào chén trà lớn trước mặt tôi. Em khóc xong chưa? Ông vừa hỏi Yun, vừa nhìn về phía cửa sổ. Yun ôm gọn chén trà mộc qua trong lòng bàn tay, khẽ gật đầu. Con bé đã mang cái cây kia đến. Có lẽ giáo sư đang nhắc đến Mi Ru. Chúng ta đã cùng trồng nó. Đó là cây táo gai. Tôi chợt nghĩ biết đâu trước khi đến sống ở ngôi nhà của bà ngoại, người cuối cùng mà Mi Ru gặp chính là giáo sư Yun. Khi mùa xuân đến, lá non sẽ nhú, đợi lá rụng rồi thì sẽ ra quả. Qua mùa hè và trước khi mùa thu đến, có thể nhìn thấy những quả táo gai đỏ mọng. Tôi và Yun ngồi bên nhau, cùng nhìn về phía cây táo gai giáo sư Yun chỉ. Những bông tuyết rung rinh trên những cành cây đang tỏa sáng lấp lánh.
Khi còn trẻ, trước tuổi ba mươi, tôi đã nhận được một lá thư. Giáo sư Yun mở lời, tựa cơ thể gầy guộc lên ghế xô pha. Ánh mắt dưới cặp kính của ông vẫn dừng ở những bông tuyết đọng trên cây táo gai. Đó là lá thư từ người bạn đã cùng tôi trải qua một thời tuổi trẻ. Bạn gái của tôi. Chúng tôi đã có cả một quãng thời gian dài bên nhau.
Chúng tôi đã có cả một quãng thời gian dài bên nhau. Sau câu nói ấy, giáo sư Yun quay sang nhìn Yun và tôi chăm chú. Ánh nhìn khô khốc của giáo sư như dao động trong giây lát. Trong phong bì thư có một chiếc chìa khóa. Yun đặt chén trà mộc qua nãy giờ ôm gọn trong tay lên bàn. Khi nhận được nó sau đến mấy năm không gặp, tôi có cảm giác như thể bị ngã xuống sông từ trên chiếc cầu đá. Rốt cuộc đây là cái gì chứ? Tôi đã rất băn khoăn. Tôi mở mảnh giấy cuộn tròn xung quanh chiếc chìa khóa ra, trên đó có vẽ một sơ đồ chỉ đường và cả ngày tháng nữa. Cũng là một ngày mùa đông thế này. Căn nhà trong sơ đồ là nơi tôi chưa từng đặt chân đến. Khi đó tôi mới xuất ngũ và vừa trở về sau khi kết thúc khóa học sáng tác trong vòng mấy tháng tại một trường đại học ở Mỹ, tôi đã trải qua mùa đông trong căn nhà dưới quê. Khi đó điện thoại vẫn còn hiếm. Tôi không hiểu nổi chiếc chìa khóa hay ngày tháng ghi trên đó có ý nghĩa gì nên đã vô cùng bức bối chẳng thể làm gì trong mấy ngày liền. Tuyết rơi liên tục đến nỗi dù tôi đã viết thư trả lời theo địa chỉ ghi trong thư, chứa đựng cả câu hỏi về nỗi băn khoăn của mình, nhưng cũng chẳng thể đi gửi được. Trong khi đó, ngày tháng ghi trên giấy đã trôi qua mất một, hai ngày. Sau khi tuyết ngừng rơi, phải đến mấy ngày sau ngày tháng được ghi trong mảnh giấy gói chiếc chìa khóa, tôi mới ngộ ra rằng lẽ ra tôi phải đến gặp người ấy. Tôi đã bừng tỉnh. Tôi đã đi băng qua tuyết và leo lên tàu. Căn nhà trong sơ đồ nằm trên đỉnh núi phường Oksu. Đó là ngôi làng tôi chưa một lần đi đến. Tôi đã lang thang trong ngôi làng xa lạ để tìm kiếm ngôi nhà trong sơ đồ ấy. Đường bắt đầu đóng băng và trời thì trở lạnh. Không biết đã mấy lần tôi bị trượt chân trên con đường dốc đứng ấy. Bị ngã, tôi chợt thấy lo lắng. Tôi băn khoăn liệu có phải người ấy đang sống ở nơi thế này chăng? Tôi nhớ khi chúng tôi còn bên nhau, cô ấy sống ở phường Hannam thì phải. Từ sau khi nhận lời mời đến chơi nhà cô ấy, chúng tôi dần dần xa cách. À không, cô ấy vẫn thế nhưng tôi thì đã khác. Không thể nói một cách chính xác là khác như thế nào, nhưng giống như người không thể chạm tay vào được vậy. Tôi đã nhập ngũ mà chẳng hề nói một lời, rồi nhận được thư của người ấy, tôi cũng chẳng thể hồi đáp. Khi người ấy đến thăm tôi lại là khi tôi đang trong kỳ nghỉ. Cứ như thế vài lần chẳng gặp được nhau cho đến khi bị mất liên lạc. Nghĩ rằng người ấy sống ở một nơi hiểm trở thế này, lòng tôi cũng như thể rơi xuống dưới vách núi vậy. Tôi đã rất nóng lòng. Cuối cùng tôi cũng tìm đến được ngôi nhà trong sơ đồ một cách khó khăn. Leo lên đến đỉnh núi thì ngôi nhà trong sơ đồ ấy hiện ra giữa những con ngõ chật hẹp. Đó là một ngôi nhà có nhiều thế hệ cùng sinh sống. Tôi đã nhấn chuông rồi đưa tay gõ cửa nhưng chẳng thấy dấu hiệu trả lời. Tôi lấy chiếc chìa khóa gửi kèm trong thư tra vào lỗ khóa cửa ra vào thì vừa khít. Tôi đẩy cửa ra và đi vào trong. Không có bóng dáng con người. Giày dép và mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp. Tôi đã ất tiếng hỏi lớn, Có ai ở nhà không ạ? Nhưng vẫn không hề có tiếng trả lời. Tôi tháo giày đi vào bên trong. Có ai ở nhà không ạ? Chỉ có câu nói của tôi vang vọng khắp căn nhà trống ấy. Tôi cứ đứng thế hồi lâu rồi lần lượt thử mở từng cánh cửa trong nhà. Cửa phòng trong, cửa buồng nhỏ, cả cửa phòng vệ sinh có vẻ đã lâu không sử dụng đến. Không hề có một ai. Tất cả đều trống không, chỉ có bầu không khí lạnh lẽo vây quanh. Không thể cứ như thế trong nhà của người khác nên tôi đã ra khỏi nhà. Tôi khóa cửa lại và đi xuống cầu thang. Cảm giác có gì đó kỳ lạ nên tôi cứ vừa đi theo con ngõ, vừa liên tục ngoái đầu lại. Trong thoáng chốc, đột nhiên một dự cảm sượt qua đầu tôi. Trời thì lạnh nhưng mồ hôi tôi cứ vã ra như tắm. Không phải thế đâu. Cố nhủ vậy, tôi vội vàng theo con ngõ nhỏ chạy ngược lại, thỉnh thoảng lại trượt chân. Mong sao không có chuyện gì xảy ra.
Giáo sư Yun dừng lời, nhìn chăm chăm vào Yun và tôi. Các em uống trà đi. Yun định cầm lấy quai chén trà vừa đặt xuống bàn rồi lại thôi, em cầm lấy chiếc chén trước mặt tôi đưa cho tôi. Đôi mắt Yun chạm phải mắt tôi, mắt em sưng mọng và đỏ au. Đó là trà được lấy từ cây mộc qua kia đấy. Giáo sư Yun chỉ tay về phía một cái cây khá cao lớn phủ đầy tuyết, nằm lẫn trong những cái cây ngoài cửa sổ. Dường như giáo sư muốn dừng câu chuyện lại thì phải. Giáo sư Yun nhìn Yun và tôi rồi khẽ gật gù. Tôi quay lại ngôi nhà ấy và dù đã tra chìa khóa vào ổ, nhưng tôi rất muốn quay về. Tôi đã muốn như vậy. Cánh cửa kêu két một tiếng rồi mở ra. Đám giày dép lúc nãy vẫn được xếp ngay ngắn. Tôi đứng một lát trước đám giày dép ấy rồi nhìn về phía cửa buồng. Cái cảm giác chạy sượt qua tâm trí tôi khi tôi đi xuống con ngõ, chính là vì mở cánh cửa buồng này đây. Cánh cửa khi mở không mở hết như cửa các căn phòng khác mà dường như bị vướng vào một vật gì đó. Tôi đã mở cửa rồi nhanh chóng ghé mắt nhìn vào bên trong. Không chắc đó có phải ngôi nhà người ấy sống hay không, không thể chỉ vì chiếc chìa khóa trong lá thư vừa khít với ổ khóa mà tôi có thể đi lại tự do trong nhà của người khác được. Tôi đã quay lại và lại đứng trước đám giày dép được xếp ngay ngắn ở cửa ra vào, ngập ngừng không biết có nên cứ thế quay trở về hay không. Tôi đã rất lo sợ. Rồi tôi tặc lưỡi đi thẳng giày vào, lọc cọc tiến về phía cánh cửa buồng ấy. Nếu còn do dự nữa e sẽ không mở nổi cửa ra mất. Thế nên tôi đã dồn sức mở tung cánh cửa và nhìn vào bên trong. Cảm giác bừng tỉnh khi tôi đi xuống con ngõ, cảm giác khi đẩy cửa phòng có cái gì đó chặn lại, dã đúng. Phải kể cho các em nghe chuyện này thật là... Người ấy đã ở đó. Ở trên tường ngay bên cạnh cửa, trong trạng thái treo cổ.
Giáo sư Yun cùng tôi và Yun nhìn đăm đăm ra mảnh sân phủ đầy tuyết tối dần. Không biết đã bao lâu trôi qua. Giáo sư Yun lại mở lời. Cảnh tượng chứng kiến khi đó, làm sao tôi có thể quên được cơ chú. Dù đã cố gắng nhưng không thể nào quên đi được. Vì thế nên tôi không khuyên các em hãy cố gắng quên. Các em cứ nhớ lấy. Nhớ rồi lại nhớ. Nhớ đến mức không thể nhớ hơn được nữa. Các em hãy cứ đặt câu hỏi rồi hoài nghi về cái việc đầy vô lý, không thể hiểu nổi này. Liệu rằng nếu tôi đến nơi vào đúng cái ngày được viết trên lá thư của người ấy, thì có cứu dược người ấy hay không? Không, biết đâu người ấy đã đưa ra quyết định về cái chết của mình và chỉ muốn tôi là người đầu tiên chứng kiến thôi. Không thể nào biết được... Con người thật không hoàn hảo. Một thực thể thật phức tạp chẳng thể khớp với một câu danh ngôn hay bài học nào cả. Khi ấy tôi đang làm gì? Cảm giác day dứt tự trách mình đã đeo đẳng tôi suốt cả cuộc đời. Cứ như một cái bóng vậy. Càng yêu thì càng như vậy. Nếu không biết tuyệt vọng trước thứ mình đánh mất thì còn có ý nghĩa gì cơ chứ? Chỉ là... tôi mong sao tâm hồn của các em không bị tàn phá trong nỗi tuyệt vọng ấy mà thôi.
Chú chó to lớn đi ra mảnh sân phủ đầy tuyết, nhìn chúng tôi rồi ngồi trên tuyết. Như đang mặt đối mặt với chúng tôi vậy. Không biết bao lâu trôi qua, chú chó nhỏm dậy đi tới trước của sổ, ngồi ở đó nhìn ba chúng tôi. Giáo sư Yun mở cửa sổ, đưa tay vuốt ve đầu chú ta. Bàn tay ông đầy ân cần. Rồi dường như nghĩ ra điều gì, ông nhấc người dậy và nhìn về phía chúng tôi. Đứng dậy đi. Chúng ta đi leo núi.
Bóng tối đang trùm xuống mảnh sân. Giờ này đi leo núi sao? Yun nhìn tôi, dường như cũng có cùng suy nghĩ. Không hề quan tâm đến tâm trạng của chúng tôi, giáo sư Yun lấy mấy chiếc gậy tre dựng ở trước cửa ra vào, đưa cho tôi và Yun mỗi người một cái. Ông cũng cầm lấy một chiếc rồi đi trước. Hình ảnh chúng tôi mỗi người cầm một chiếc gậy tre, bước ra khỏi cổng chính, có vẻ vừa khôi hài, vừa đầy bi tráng. Ngôi làng chẳng có mấy nhà, được phủ kín bởi tuyết. Có cả ngôi nhà bỏ trống, không có người ở. Ở sân, tuyết cũng ngập dầy. Trên con đường chúng tôi đi ra khỏi làng và lên núi, không có dấu vết người qua lại. Yun và tôi vừa giẫm lên tuyết, vừa bước theo sau giáo sư Yun. Chúng tôi nhanh chóng lên đến một rừng thông. Trên ngọn núi phủ dầy tuyết trắng, không chỉ có thông mà còn có những loài cây kích cỡ lớn nhỏ khác nhau mọc san sát. Giáo sư Yun vốn đi trước giờ lại dừng chân. Nơi ông đứng lại là một rừng cây phủ đầy bông tuyết. Đó là cảnh tượng lần đầu tiên tôi được thấy. Những bông tuyết trong bóng tối như thể những con người đang đứng nhìn chúng tôi. Quang cảnh rất đẹp nên đầu gối tôi tự động chùng xuống. Giáo sư Yun dọn bớt tuyết trên cành cây đang sà xuống đất. Dưới tán cây thông già to lớn, Yun ngẩng đầu nhìn lên trên. Các em hãy giũ bớt tuyết đi. Chúng sẽ ở đây suốt cả mùa đông, nếu ngày mai tuyết lại rơi thì những cành cây này sẽ không chịu nổi sức nặng mà gãy mất. Chúng ta hãy giũ bớt tuyết đi trước khi việc đó xảy ra. Có những cành cây đã không chịu được sức nặng của tuyết mà gãy gập. Giáo sư Yun giơ gậy tre lên rung rung những cành cây. Chỉ cần chạm nhẹ là những đám tuyết chất đầy trên cây liền ào ào rơi xuống. Những bông tuyết bay lả tả trên đầu, trên vai tôi và Yun. Chúng tôi cũng bắt đầu đưa gậy tre lên như giáo sư Yun, giũ đám tuyết trên các cành cây. Mới đầu còn chần chừ, nhưng rồi chúng tôi nhanh chóng say sưa với công việc giũ tuyết phủ đầy trên những cành cây ở ngọn núi mùa đông ấy. Dù đã về đêm nhưng trong núi, nhờ tuyết phủ nên không hề tối tăm. Thỉnh thoảng, cành của những cây thông non trĩu xuống giữa lớp tuyết, sau khi được giũ sạch liền bật vút lên. Đứng trên núi giữa mùa đông mà những giọt mồ hôi vẫn ướt đẫm trán rồi chảy vòng quanh viền mắt. Giáo sư Yun còn kéo những cành cây bị gãy và gập sâu trong lớp tuyết dày lên nữa. Tôi cứ thế tiến về phía trước, chợt nhận ra không thấy Yun đâu, nhìn sang bên cạnh, rồi ra phía sau thì trông thấy Yun dường như cũng quên mất tôi, vùi đầu vào việc giũ tuyết trên cành cày. Giáo sư Yun theo sau chúng tôi giũ tuyết, rồi đứng nhìn chúng tôi trong bóng tối. Toàn thân ông ướt đẫm mồ hôi. Không biết chúng tôi dã làm như thế trong bao lâu nữa. Những cành cây xiêu vẹo vì tuyết phủ khi chúng tôi leo lên núi, giờ vươn thẳng về phía bầu trời đêm. Yun vừa thở hồng hộc, vừa tiếp tục đi về phía trước, giũ sạch tuyết trên cành cây. Trong núi đầy ắp âm thanh dọn tuyết của chúng tôi. Vừa dọn tuyết, chúng tôi vừa nhìn lên bầu trời đêm. Trên nền trời đêm lạnh giá, những vì sao đang sáng lấp lánh. Không biết bao lâu rồi tôi mới ngước mắt lên ngắm những vì sao như vậy. Cứ như thế đến tận quá nửa đêm. Chúng tôi không nhìn thấy giáo sư Yun đâu. Đang giũ tuyết, tôi nhìn lại phía sau thì không thấy ông đâu nữa. Lo lắng, tôi dừng việc giũ tuyết chạy xuống phía dưới, mồ hôi ướt đẫm sống lưng. Giáo sư Yun đang ngồi dưới tán cây thông già đã được giũ sạch tuyết. Thầy không sao chứ ạ? Nếu là em thì sẽ không sao ư? Giáo sư Yun mỉm cười mơ hồ. Tôi ngồi xuống bên cạnh giáo sư Yun, nghe tiếng Yun vừa thở hổn hển, vừa giũ tuyết trên cành cây. Giáo sư Y un thở ra thật dài rồi ngước nhìn bầu trời đêm dưới tán cây thông già. Tiếng giũ tuyết của Yun vang vọng cả khu rừng. Tôi định gọi Yun thì giáo sư Yun ngăn lại. Cứ để đến khi con bé tự ngừng tay.
- Cuốn sổ màu nâu 10