Trước khi bước vào căn phòng trên tầng thượng, tôi để anh và Yun Mi Ru ở ngoài sân trong giây lát, còn mình vào trước, bóc tờ giấy dán trước bàn học ghi những lời tự hứa với bản thân khi trở lại thành phố này. Không hiểu sao tôi nghĩ mình cần phải làm vậy. Vừa vào phòng, chú mèo liền tìm kiếm nơi mình có thể trú ngụ trong không gian mới, cuối cùng nó nhảy lên bệ cửa sổ và nằm cuộn tròn. Anh chuyển cây cau Nhật từ chậu nhựa sang trồng trong chậu đất, đặt lên bàn học của tôi, rồi ngồi xuống ghế, gõ lạch cạch trên chiếc máy đánh chữ tôi vẫn chưa mang đi trả. Yun Mi Ru đứng ở phía bếp. Nói là bếp nhưng thực ra chỉ có bồn rửa và bếp ga, cùng chiếc tủ lạnh đặt ở trong góc. Tôi vo gạo nấu cơm, kéo chiếc bàn ăn đơn giản giấu bên cạnh bồn rửa ra. Chiếc bàn ăn vừa ngắn vừa hẹp, khi không dùng đến thường được gấp lại đẩy vào phía trong. Nếu ba người cùng ăn thì có lẽ phải ngồi sát vào nhau. Tôi lấy hộp thức ăn trong tủ lạnh ra mở nắp. Bên trong đựng đầy cá cơm xào, thịt hầm và lá vừng hấp chị họ mang đến cho. Mỗi lần tôi mở một hộp thức ăn, Yun Mi Ru lại ngỡ ngàng lẩm bẩm, Kimchi củ cải non, củ sen hầm, ngưu bàng xào... Sao mà nhiều món phụ thế? Cậu tự làm lấy à? như thể ngâm nga tên các cuốn sách.
- Chị họ mình sống ở gần đây. Đây là đồ ăn chị ấy mang đến.
- Cậu nói chỉ có mỗi kimchi lá vừng mà.
- Mình cũng không biết lại có nhiều loại thế này. Đây là lần đầu tiên mình mở ra xem.
Tôi chỉ về phía hộp đựng ngưu bàng và củ sen hầm.
- Tại sao?
- Vì ăn một mình thì cũng chẳng lấy ra hết.
Đúng vậy. Chỉ khi đói tôi mới ăn, chứ chẳng phải vì thấy ngon lành gì. Chị họ làm hết loại nọ đến loại kia rồi để sẵn trong tủ lạnh nhưng tôi thường chỉ lấy ra ba loại bất kỳ chạm tay vào mỗi khi mở tủ. Anh nãy giờ ngồi thử đánh máy chữ, lúc này cũng tới bên bàn ăn, lần lượt lấy thức ăn cho ra đĩa.
- Hay mình nấu canh cẩm quỳ nhé?
- Thôi đừng làm... Chừng này đã nhiều lắm rồi.
Quả thật là vậy. Các món phụ đã bày kín mặt bàn ăn chật hẹp.
- Lần đầu tiên cùng ăn cơm nên phải có canh chứ.
Tôi tìm nồi nấu canh, rót nước vào rồi đặt lên bếp ga, lấy cẩm quỳ từ trong tủ lạnh ra. Cẩm quỳ cũng là do chị họ tôi mang đến.
- Có cả cẩm quỳ thì đúng là ngạc nhiên quá. Đưa mình xem nào.
Yun Mi Ru lấy cẩm quỳ từ tay tôi và nhanh chóng tước lớp màng trên cọng cẩm quỳ. Bàn tay bị bỏng của Yun Mi Ru chuyển động tự nhiên giữa những lá cẩm quỳ xanh mướt. Quả là một hình ảnh bất ngờ. Nhìn Yun Mi Ru tước bỏ lớp màng mỏng manh, chọn ngắt lấy những phần cứng cáp của lá cẩm quỳ một cách thuần thục chẳng hề chần chừ, có vẻ như cô đã từng nấu món canh này rất nhiều lần. Cô cho một chút muối vào nước đun sôi rồi chần qua cẩm quỳ, bật vòi nước máy xả và bóp mạnh.
- Chần qua cẩm quỳ rồi mới nấu à?
- Phải làm thế thì vị cay nồng mới hết được.
- Cậu có vẻ thích canh cẩm quỳ nhỉ.
- Chị mình rất thích canh cẩm quỳ. Hồi bé chúng mình còn trồng cẩm quỳ ở vườn nữa. Mỗi sáng ngủ dậy, việc đầu tiên của mình là lấy rổ cùng chị đi hái cẩm quỳ. Thần kỳ lắm. Sau khi cắt đi những ngọn cẩm quỳ xanh mướt, chẳng bao lâu sau sẽ lại có cẩm quỳ mọc lên ở chính chỗ mình đã cắt. Nhưng sở dĩ mình đi theo chị gái, không phải vì thích hái cẩm quỳ, mà là vì hứng thú với việc giũ giũ những giọt sương trên lá cẩm quỳ. Quay trở về lúc nào gấu quần cũng ướt sũng cả.
Khi tôi hỏi có cần nấu canh cẩm quỳ không, Yun Mi Ru đã bảo thôi, vậy mà giờ đây lại đang tự mình nấu.
- Ở đây có cả tôm he nữa này.
Yun Mi Ru lấy ra một túi ni lông trong tủ lạnh, nhìn vào bên trong, lập tức tỏ vẻ vui mừng. Không biết từ khi nào lại có cả tôm he nữa nhỉ? Yun Mi Ru rửa những con tôm he khô và cho vào nồi canh. Tôi nhớ khi nấu canh cẩm quỳ, mẹ thường chỉ bóp kĩ lá cho đến khi ra nước màu xanh, rửa sạch rồi nấu. Còn tôi chưa từng nấu canh cẩm quỳ. Hình ảnh Yun Mi Ru xử lý đám cẩm quỳ một cách thành thục đối với tôi thật lạ lẫm. Khác với kimchi lá vừng mà mẹ hay muối gửi lên, chị họ thường nêm nước tương vào lá vừng rồi đem hấp. Không biết có phải đói bụng hay không mà anh dùng tay nhón lấy một chiếc lá vừng trên bàn ăn. Yun Mi Ru liếc sang, đẩy đôi đũa về phía anh. Anh cầm lấy đôi đũa rồi ăn thêm một chiếc lá vừng nữa. Dáng vẻ họ quá đỗi tự nhiên, tôi lặng yên ngắm nhìn họ trong giây lát.
Khi Yun Mi Ru bắt đầu nấu canh cẩm quỳ, chú mèo nãy giờ nằm khoanh tròn trên bệ cửa sổ liền nhổm dậy. Nó duỗi hai chân trước, dựng thẳng lưng và vặn vẹo thân mình. Chiếc bụng mềm chạm xuống khung cửa. Chú ta nhảy phóc xuống sàn, rón rén bước đến cuốn lấy vạt váy in hoa của Yun Mi Ru bằng chiếc đuôi dài của mình, nhưng mặt lại hướng về phía đối diện vẻ vô tội.
- Ngôn ngữ của nó là thế đấy. Dùng cách này để thể hiện sự thân mật!
- …
- Nếu thân hơn chút nữa thì chắc cũng làm thế với cậu đấy.
Chú mèo ngồi yên bên chân Yun Mi Ru, chăm chú nhìn tôi. Đôi mắt xanh ngắt như thể đang hỏi, Bạn là ai vậy? Tôi đơm ba bát cơm trắng. Đây là lần đầu tiên có nhiều người cùng ăn cơm trong căn phòng này đến vậy. Tất cả bát đĩa ở trên chạn đều được huy động để có ba chiếc đựng cơm và ba chiếc đựng canh. Mâm cơm được dọn ra, Yun Mi Ru lấy một tờ giấy trắng và bút chì ở bàn học của tôi, ghi lại ngày tháng và từng loại thức ăn trên bàn ăn. Canh cẩm quỳ, cơm, lá vừng hấp...
- Cậu làm gì thế?
- Mình định sau ghi lại trong sổ tay.
- Sao cơ?
- Mi Ru thường ghi lại tất cả những gì mình ăn.
Anh trả lời thay Yun Mi Ru. Ghi lại tất cả những gì mình ăn? Chẳng hề quan tâm đến tôi đang nhìn cô chằm chằm, Yun Mi Ru vẫn lần lượt ghi lại từng món ăn trên bàn, không bỏ sót thứ nào.
- Vì sao cậu phải ghi lại như vậy?
- Phải làm vậy mình mới có cảm giác thực.
- Cảm giác gì?
- Rằng mình đã sống ngày hôm nay.
- Cậu ghi lại tất tật những gì đã ăn từ khi sinh ra đến giờ sao?
- Làm gì có chuyện đó.
Yun Mi Ru cười lớn.
- Vì sao? Có lý do gì à?
Tôi cũng cười. Hỏi qua hỏi lại, tôi thấy như mình đang phỏng vấn Yun Mi Ru.
Chúng tôi cầm thìa đũa lên và bắt đầu cùng ăn cơm.
Chú mèo lẳng lặng nằm khoanh tròn dưới chân Yun Mi Ru. Anh có vẻ đói bụng, và cơm húp canh cẩm quỳ xì xụp. Yun Mi Ru lại chẳng hề động đến cơm, chỉ dùng thìa múc lấy từng chút canh cẩm quỳ. Tôi ăn hết gần một nửa bát cơm với canh cẩm quỳ. Yun Mi Ru nêm gia vị cho canh rất vừa miệng. Lá cẩm quỳ xanh non nhai trong miệng thật mềm. Màu đỏ hồng của tôm he lẫn giữa cẩm quỳ xanh mướt. Chúng tôi chụm đầu cùng ăn cơm. Tôi lấy một chiếc lá vừng để lên bát cơm của Yun Mi Ru. Đây là việc mẹ từng làm cho tôi. Tôi luôn thắc mắc liệu mẹ ăn cơm khi nào. Trong ký ức của tôi, hình ảnh mẹ gắp thức ăn cho bố và tôi có lẽ còn đậm nét hơn hình ảnh mẹ ăn cơm. Mẹ hài lòng khi bố khen cơm ngon, và luôn nói tôi cũng phải ăn cơm nhiều như bố. Quả thật trước khi mẹ ngã bệnh, bố luôn ăn rất ngon miệng. Mỗi khi nhìn dáng vẻ bố ăn cơm, tôi đều nghĩ mình cũng phải ăn ngay mới được. Thậm chí cùng ngồi ăn cơm nhưng tôi có cảm giác hình như chỉ có bố là được ăn thức ăn khác. Trong ngôi nhà vắng bóng mẹ, mỗi khi tôi và bố cùng ngồi trước bàn ăn, dù không nói ra nhưng cả hai đều cảm nhận được mẹ đang ngồi giữa hai bố con. Một năm sống trong ngôi nhà dưới quê, có lẽ là khoảng thời gian tôi cô độc nhất. Mẹ thích nhất hình ảnh bố ngồi ăn cơm. Mẹ liên tục đẩy đĩa thức ăn tới trước mặt bố và tôi rồi gắp thức ăn cho cả hai, tay làm miệng nói: Phải ăn khi còn nóng, phải ăn khi còn thơm, khi đang đà ngon miệng... Liệu tôi đã gắp thức ăn cho mẹ bao giờ chưa nhỉ? Nghĩ vậy, tôi vô thức đẩy đĩa thức ăn về phía bố. Bố để lá kim lên thìa cơm của tôi, đây chắc cũng là một hành động vô thức. Tôi và bố đã cảm nhận hình ảnh của mẹ trước mâm cơm như thế. Sau khi mẹ qua đời, bố không còn ăn bí ngòi ngon lành nữa, cũng chẳng ngấu nghiến ăn cá, xì xụp húp canh hay tìm dầu mè để trộn cơm. Trong ngôi nhà dưới quê, bát cơm của bố luôn còn lại một nửa.
Yun Mi Ru gói cơm vào chiếc lá vừng mà tôi vừa đặt lên bát cho cô rồi đưa vào miệng, phùng má cười. Tôi cũng cười theo. Không thể ngờ chúng tôi lại có lúc ngồi đây, trong căn phòng của tôi, vừa cười vừa ăn cơm thế này. Tôi còn nghĩ nếu như mẹ nhìn thấy dáng vẻ Yun Mi Ru khi ăn cơm, chắc hẳn mẹ sẽ rất thích. Thật ngạc nhiên là Yun Mi Ru cũng ăn cơm một cách ngon lành y như bố. Nếu mẹ ở đây lúc này, thể nào cũng sẽ tươi cười vỗ lưng Yun Mi Ru mà nói, Nhìn cháu ăn có phúc quá! Mẹ luôn thích diễn tả các tình huống thông qua việc ăn cơm. Khi có chuyện gì không hay xảy ra, mẹ thường nói, Sao lại ăn uống như thế, còn khi có chuyện vui, mẹ sẽ nói, Sao lại ăn uống có phúc thế.
- Cậu ăn ngon lành thật đấy.
- Mình á?
- Ừ.
Yun Mi Ru tròn xoe mắt như thể lần đầu tiên nghe câu nói đó.
- Nếu mẹ mình mà thấy cậu chắc bà sẽ thích lắm đấy. Mẹ mình từng nói con người ta đã ăn cơm thì phải biết ăn cho ngon miệng. Có như thế thì dù đi đâu cũng có phần. Người biết ăn cơm ngon miệng cũng sẽ biết quý trọng cơm gạo.
Lời mẹ nói còn lưu lại rõ ràng trong đầu tôi. Mẹ thích Dan cũng vì cậu ăn rất ngon lành. Mỗi khi Dan đến nhà tôi, mẹ lại lấy thêm một bộ thìa đũa để cậu ăn cơm cùng. Và giống như với bố và tôi, mẹ cũng đẩy các món ăn tới trước mặt Dan và gắp thức ăn cho cậu.
- Khi nào cùng đi thăm mẹ cậu đi.
Giá được như vậy thì tốt biết bao. Một lúc nào đó có thể đi gặp mẹ thì tốt biết bao.
- Mẹ mình mất rồi.
Đây là lần đầu tiên tôi kể với người khác rằng mẹ đã mất. Anh và Yun Mi Ru cùng nhìn tôi. Sự ra đi của mẹ đột ngột được khẳng định khi tôi tìm thấy anh, chẳng khác nào một tia sáng rọi tới từ đâu đó ngay giữa trung tâm thành phố vừa trải qua trận càn quét của cơn bão biểu tình, giờ đây lại càng trở nên thật hơn trước Yun Mi Ru.
Mẹ. Mình. Mất. Rồi. Câu nói lần đầu tiên được thốt ra cứ văng vẳng bên tai tôi. Lòng tôi lạnh buốt như khi đứng trước cơn gió của buổi sớm mai, sau một lúc mới dần bình tĩnh lại. Có lẽ trong thời gian đánh máy những bài thơ trong cuốn Chúng. Ta. Thở, tôi đã tập đón nhận cái chết của mẹ. Yun Mi Ru gắp một chiếc lá vừng để lên bát cơm của tôi. Tôi lấy đũa gắp lẫn cơm với lá vừng rồi cho vào miệng nhai. Yun của mẹ, ăn cơm trông ngon lành quá... Giọng nói của mẹ. Tôi nuốt miếng cơm trong miệng, lần này đến anh lấy đũa gắp một miếng lá vừng để vào bát tôi. Dường như lá vừng là công cụ giao tiếp giữa chúng tôi. Tôi cũng gắp một chiếc lá vừng để lên bát anh. Anh lại đặt một chiếc lá vừng vào bát Yun Mi Ru. Chúng tôi gói cơm với lá vừng, cùng cho vào miệng, cùng phì cười.
Tôi định lấy một miếng thịt hầm trên bàn ăn cho chú mèo thì Yun Mi Ru ngăn lại.
- Nó không được ăn đồ có muối hay có hành đâu.
- Gì cơ?
Tôi liền đưa miếng thịt hầm định cho mèo vào miệng nhai.
- Vì nó hầu như không tiêu hóa được muối.
- Vậy thì cho nó ăn gì nhỉ? Chắc là nó đói rồi.
- Cho nó chắc nó cũng không ăn đâu. Nó để ý đến ngoại hình lắm. Không phải giờ ăn thì không ăn gì đâu.
- Thật sao?
- Ừ.
Yun Mi Ru nhìn chú mèo với vẻ mặt như đang hỏi, Phải vậy không? Tôi đưa miếng thịt hầm lại gần miệng nó, có lẽ nó đã đánh hơi được mùi thịt thơm, nhưng vẫn ngồi yên chẳng tỏ vẻ gì là muốn ăn. Xem ra Yun Mi Ru đã đúng. Tôi nghĩ mình chẳng biết gì về mèo cả.
- Nhưng tại sao nó lại không tiêu hóa được muối nhỉ? Tất cả các mùi vị đều đến từ muối mà.
Đó là câu mẹ từng nói với tôi.
- Ừ thế đấy. Nghe nói còn có cả mèo sống ở hồ nước muối nữa.
- Hồ nước muối?
- Ở đâu nhỉ? Ở Thổ Nhĩ Kỳ hay Hy Lạp ấy nhỉ? Đường đến hồ nước muối phủ đầy muối trắng tinh. Khi đêm xuống, con đường muối đón lấy ánh trăng và tỏa ra ánh sáng trắng lấp lánh. Con đường đến hồ nước muối được miêu tả đẹp vậy đấy, mình thường hình dung hình ảnh ấy trong đầu. Cứ đi theo con đường trải đầy muối trắng xóa rồi cuối cùng sẽ thấy hồ nước hiện ra. Mèo sẽ dẫn đường cho con người đến hồ nước muối. Đây là nơi những người bệnh tật ốm yếu tìm đến trước khi đối diện với cái chết. Họ ngâm mình trong hồ nước muối ấy và kể cho mèo nghe câu chuyện về cuộc đời mình. Mèo ở hồ nước muối rất thích nghe kể chuyện nên cứ ngồi ở lối vào hồ nước muối đợi có người xuất hiện. Gặp ai ốm yếu bệnh tật tìm đến, mèo liền dẫn họ đi qua con đường muối đến tận bên bờ hồ.
- Cậu nghe ở đâu vậy?
- Mình đọc trong sách.
- Tên sách là gì?
- Tên là gì nhỉ? Cuốn sách ấy của chị tên là gì thế nhỉ?
Yun Mi Ru hỏi anh. Anh ra chiều ngẫm nghĩ rồi cũng lắc đầu.
- Con đường đầy muối quá đẹp, thế nên mình cứ hình dung mãi cảnh tượng tuyệt vời ở hồ nước muối, còn chị thì lại lo lắng cho chú mèo ở đó. Chị nói rất vô lý là hầu hết bệnh tật của loài mèo đều từ muối mà ra.
- Chị cậu hình như biết mọi thứ về mèo nhỉ.
- Không phải ngay từ đầu chị ấy đã biết về mèo đâu. Mình vẫn nhớ lần đầu tiên chị mang mèo về nhà. Chú mèo nhà bạn chị đẻ được năm con, và đây là con thứ năm. Vì bé nhất nên nó hay bị các anh chị lớn hơn bắt nạt, chẳng được ăn uống tử tế, lại còn bị cắn đuôi, chị thấy vậy nên đã mang nó về. Nó quá nhỏ. Đến mức chui vào đâu cũng không biết được. Nếu nó chui vào cái phong bì màu vàng thì chẳng ai tìm thấy. Vì cứ như cuộn len trắng lăn qua lăn lại mà. Nhưng dù nhỏ như thế nó vẫn mọc móng vuốt. Lạ không. Móng vuốt dài, nó bắt đầu cào hết đồ này đến đồ kia trong nhà nên mẹ và chị mình thường thấy phiền toái.
Anh lại gắp thêm một chiếc lá vừng đặt vào bát của Yun Mi Ru. Yun Mi Ru nhìn dán vào chiếc lá vừng trên bát cơm rồi gọi tôi, Jeong Yun... Tôi gắp tôm he ở trong canh cẩm quỳ, đưa lên miệng nhai chóp chép, nhìn vào mắt Yun Mi Ru. Đôi mắt đen láy của Yun Mi Ru và mắt tôi chạm nhau.
- Ăn thêm cơm nữa đi.
- Ăn thêm cơm nữa? Thật chứ?
Anh ngạc nhiên nhìn Yun Mi Ru chăm chú.
Chúng tôi mỗi người ăn thêm một bát cơm, húp thêm một bát canh cẩm quỳ nữa. Ăn hết thức ăn, anh lại lấy hộp thức ăn trong tủ lạnh đổ thêm ra đĩa, thi thoảng lặng lẽ nhìn dáng vẻ ăn cơm của Yun Mi Ru.
Sau khi ăn no, chúng tôi để mặc bàn ăn lộn xộn, ngồi luôn ra sàn nhà. Chú mèo đủng đỉnh đi qua đi lại giữa ba chúng tôi rồi nhẹ nhàng nhảy lên bàn học. Nó chụm hai chân lại, dựng thẳng lưng, thu mình ngồi đó nhìn xuống chúng tôi. Trông giống như một đụn tuyết trắng muốt chưa từng có dấu chân người qua lại. Chị họ tôi nói rằng mèo vốn là loài có tính độc lập cao nên thường ngồi riêng rẽ với con người. Chú mèo trắng của Yun Mi Ru khi ở trong lòng tôi hay anh đều rất yên lặng. Mèo vốn nhạy cảm, dù chỉ một động tĩnh nhỏ thôi, cả cơ thể nó cũng sẽ có phản ứng. Nhưng chú mèo của Yun Mi Ru lại ngồi một mình im lìm. Dáng vẻ nhấc chân hay nghiêng cổ đều rất thanh lịch và lặng lẽ. Không biết từ lúc nào, cả ba chúng tôi đều đổ dồn ánh mắt vào chú mèo trên bàn học.
- Nó bị điếc đấy.
- Sao cơ?
- Nó không nghe được âm thanh.
- …
- Vì vậy nên nó luôn tĩnh lặng như thế.
Đến giờ tôi mới hiểu tại sao chú mèo rất ít khi cử động và luôn ngồi trong sự tĩnh lặng cô quạnh.
- Giống mèo như nó đến chín mươi phần trăm là điếc.
- Nó thuộc giống gì?
- Mèo Angora Thổ Nhĩ Kỳ.
Đôi tai mềm mại, nhỏ nhắn và xinh đẹp như thế lại không nghe được âm thanh nào cả. Chú mèo quý tộc thế này chẳng hề hợp với tôi, con bé phải ngồi ngoài đường với đôi chân trần không giày dép. Nghe Yun Mi Ru nói chú mèo bị điếc, cảm giác lạ lẫm của tôi trước nó dần tan biến. Nếu như ở gần một chút, có lẽ tôi đã đưa tay ra vuốt ve đôi tai nó rồi.
- Lúc đầu sao cậu biết nó bị điếc?
- Cho dù mình và chị gọi như thế nào, nó cũng không có vẻ gì là nghe thấy. Lúc đầu minh còn nghĩ loài mèo con nào cũng thế cả. Chúng mình đã gọi liên tục, thậm chí bắt chuyện với nó. Mà không hiểu nó ngủ gì mà nhiều thế. Buổi sáng mình đi ra khỏi nhà thấy nó nằm ngủ dưới chân ghế, đến tận tối quay về, nó vẫn nằm ngủ ở đó. Nó ngủ ở bất cứ đâu. Khi còn bé thì dưới nệm ngồi, trong túi ni lông, đến khi lớn hơn chút thì trên bàn học, đằng sau rèm cửa... chui cả vào trong hộp để ngủ... ngủ rồi lại ngủ. Chẳng giống mèo gì cả, mà cứ như con sâu ngủ ấy...
Yun Mi Ru nói như thể có loài động vật tên là sâu ngủ thật vậy.
- Từ khi bớt ngủ đi, nó bắt đầu liên tục theo dõi những vật chuyển động.
- Chuyển động?
- Ừ, những thứ đung đưa...
- …
- Lá cây lay động trong gió, chuông treo lắc lư trên cao, nước mưa phủ kín ô cửa kính, cuộn len lăn lóng lốc, sợi dây bỏ đi, hòn bi ve... những thứ như vậy. Nó nhìn chăm chú lắm, nếu vật ấy nghiêng sang bên này nó sẽ quay đầu về phía bên này, còn nếu vật ấy nghiêng sang bên kia nó cũng sẽ quay đầu về phía bên kia...
- …
- Có lần thấy nó ngồi quay lưng lại trên bệ cửa sổ, nhìn không dứt vào cái gì đó, mình đến gần thì hóa ra tuyết đầu mùa đang rơi. Nó nhìn những bông tuyết bay lả tả theo cơn gió, dành cả ngày lúc lắc cái cổ theo... Chị em mình thay phiên nhau gọi nhưng nó vẫn chẳng hề quay lại. Chị mình lấy làm lạ, bảo có khi nó bị điếc rồi. Mình không hề nghĩ rằng nó bị điếc, nhưng sau khi nghe chị nói, bèn quan sát kỹ hơn thì thấy nó phản ứng không phải theo âm thanh nghe được mà theo bầu không khí xung quanh. Ví dụ như chấn động khi mở cửa hay độ rung của bước chân. Khi nó ngồi trên bệ cửa trầm ngâm, mình đã thử nhón chân tiến gần, vỗ tay ngay sát tai nó. Nhưng nó vẫn tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ. Mình đưa nó đến phòng khám thú y dành cho chó để kiểm tra thì đúng là bị điếc thật.
- Sao lại đưa đến phòng khám thú y dành cho chó?
- Vì không tìm được phòng khám thú y chuyên cho mèo.
- Tên của nó là gì?
Đến lúc này tôi mới nhớ ra phải hỏi tên chú mèo.
- Emily Dickinson.
Tôi hỏi Yun Mi Ru nhưng anh lại trả lời.
- Sao? Gì cơ?
Vô cùng ngạc nhiên, tôi hỏi lại.
- Tên chị mình đặt cho nó đấy. Emily Dickinson.
Tôi thần người ra trước câu nói của Yun Mi Ru. Khuôn mặt Dan thoáng lướt qua trong đầu. Tên của chú mèo là Emily Dickinson? Tôi nhổm dậy đến trước bàn học, lấy tập thơ của Emily Dickinson mua khi vừa quay lại thành phố này, chỉ vào hình vẽ chân dung Emily Dickinson trên trang bìa tập thơ, hỏi Yun Mi Ru bằng ánh mắt, Emily này sao? Yun Mi Ru gật đầu. Dường như Emily Dickinson đã xuất hiện giữa chúng tôi từ khi chúng tôi còn là những người không hề quen biết. Dù mỗi người chúng tôi đều đã lớn lên mà chẳng hề biết đến nhau, nhưng trong khoảng thời gian ấy lại liên kết với nhau theo cách như thế này. Dan đọc tập thơ của Emily Dickinson rồi đưa cho tôi. Còn ở một nơi nào đó, chị gái của Yun Mi Ru đặt tên cho chú mèo là Emily Dickinson. Chúng tôi đã sống như thế đấy.
- Bà Dickinson mà biết chắc là giận đấy nhỉ?
- Sao cơ?
- Vì đặt tên bà cho một chú mèo điếc.
Tôi chưa từng nghĩ đến điều này. Tôi hướng về phía chú mèo đang ngồi trên bàn học và cất tiếng gọi, Emily Dickinson!
- Cậu gọi nó là Emily đi. Chị gái mình cũng gọi nó như thế.
Chúng tôi chỉ có ba người nhưng Yun Mi Ru cứ liên tục nói chị mình thế này chị mình thế kia làm tôi có cảm giác không phải ba mà có đến bốn người đang ngồi trong phòng vậy. Anh mở tập thơ tôi mang ra, cất giọng ngâm.
Tôi bước trên những tấm ván.
Từng bước chậm rãi nhẹ nhàng
Ngay trên đầu là những vì sao
Còn dưới chân có lẽ là biển lớn, tôi không biết - bước tiếp theo
Liệu có phải bước chân sau cuối
Ai đó nói rằng đó là trài nghiệm
Nhưng bước chân tôi vẫn hoàn bất an.
Còn dưới chân có lẽ là biển lớn, đọc đến đây Yun Mi Ru cũng ngâm theo anh. Hẳn thi thoảng bọn họ thường ngâm thơ cùng nhau như vậy. Giọng hai người trộn vào nhau thật hài hòa. Nghe giọng anh và Yun Mi Ru, tôi sực nhớ ra, bèn mở cặp sách, lấy hai cuốn Chúng. Ta. Thở vẫnbình yên vô sự đưa cho mỗi người một cuốn. Có cảm giác cuộc hành trình dài nằm ngoài dự kiến trong thành phố này của tôi chính là để chuyển cho họ cuốn Chúng. Ta. Thở này. Tôi thở phào, như vừa hoàn thành một công việc khó khăn. Trong khi anh và Yun Mi Ru mở cuốn Chúng. Ta. Thở ra xem, tôi hướng về chú mèo đang ngồi trên bàn học, chẳng thể nghe được bất cứ âm thanh nào trên thế gian này, cất tiếng gọi, Emily!