Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 76 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7. Căn Phòng Dưới Cầu Thang

❊ ❊ ❊

Yun Mi Ru đẩy cánh cửa gỗ cao ngang eo trước một ngôi nhà nọ. Cánh cửa mở ra không hề vướng ngại. Nó trông có vẻ như đã được sử dụng qua nhiều thế hệ. Phía trong cánh cửa gỗ hiện ra một bãi cỏ rộng mà nếu nhìn từ bên ngoài chắc chắn không thể tưởng tượng nổi. Yun Mi Ru không tiến về phía bãi cỏ mà đứng trước bậc thang cách cánh cửa gỗ mấy bước chân.

- Cẩn thận đấy nhé.

Bậc thang kéo dài tít xuống phía dưới. Hễ nghĩ rằng chắc hết rồi thì rẽ sang bên, sẽ lại thấy các bậc thang tiếp tục trải dài. Chúng tôi đi xuống theo lối lên khi nãy. Căn phòng của Yun Mi Ru nằm ở cuối cầu thang. Cô lấy chìa khóa trong túi và tra vào lỗ khóa. Ngay khi cửa vừa mở, cô liền đưa tay bật điện và gọi, Emily! Tôi quay lại nhìn những bậc thang chúng tôi vừa đi xuống, có cảm giác như mình đã cách ly hoàn toàn với thế giới phía trên mặt đất. Căn phòng ở dưới cầu thang của Yun Mi Ru tối tăm, hoàn toàn trái ngược với căn nhà bỏ không chúng tôi vừa ghé qua sau khi đi tắm hơi. Cả ngày lẫn đêm đều phải bật điện.

- Cậu vào đi.

Yun Mi Ru cởi giày trước và đi vào trong. Ở trước tủ giày chỉ thấy độc đôi giày thể thao mà Yun Mi Ru mang đến cho tôi mượn lần trước. Hình ảnh Yun Mi Ru buộc dây giày cho tôi hôm ấy lại hiện lên. Đó là đôi giày tôi đã ngồi thu lu bên vòi nước để giặt, đem phơi trên lan can nơi nhiều nắng nhất, nhưng rồi nó bị rơi, tôi phải chạy xuống dưới tầng nhặt về đem giặt lại lần nữa. Ngày hôm ấy, tôi đã đi trên đôi giày này cùng anh và cô qua các con phố tan hoang lộn xộn vì cuộc biểu tình, về căn phòng trên tầng thượng cùng làm cơm ăn. Cũng chính ngày hôm ấy, tôi đã nắm tay Yun Mi Ru. Nếu như không bị bỏng thì những ngón tay hẳn là rất thon dài và trắng trẻo. Tôi cảm giác được các ngón tay của cô run lên trong tay tôi. Tôi nhớ Yun Mi Ru nằm sấp trên sàn nhà, đưa tay mở cuốn Chúng. Ta. Thở, và tôi đã nắm chặt lấy tay cô. Một lần thấy tôi vô thức ngắm mãi bàn tay mình, chị họ đã nói, Bây giờ em đang cô đơn đây mà! rồi nắm chặt lấy tay tôi. Chị phân tích rằng con người khi cô đơn sẽ ngắm chính bàn tay mình. Tôi chưa từng có suy nghĩ ấy, nhưng sau đó mỗi khi nhìn tay mình, câu nói của chị họ lại hiện lên trong đầu. Có vẻ như hành động của những người sống cùng nhau cũng sẽ vô thức lây truyền sang nhau. Vì hành động tôi làm với Yun Mi Ru khi ấy đều là lặp lại những hành động chị họ làm với tôi. Sau ngày hôm ấy, bàn tay trước đây luôn giấu trong túi áo của Yun Mi Ru trở nên tự nhiên trước mặt tôi.

- Emily.

Bước vào phòng, Yun Mi Ru khẽ gọi Emily, Emily ba bốn lần.

- Jeong Yun, cậu vào đây đi.

Yun Mi Ru vừa gọi Emily, giờ quay sang gọi tôi. Tôi tháo giày, đặt cạnh đôi giày Yun Mi Ru tháo ra lúc nãy, bỏ chiếc giỏ đựng đồ tắm bên cạnh chiếc giỏ của Yun Mi Ru và đi đến bên cạnh cô.

- Cậu nhìn Emily ngủ mà xem.

Yun Mi Ru chỉ về phía Emily đang nằm ngửa trong chiếc hộp nhỏ đặt dưới cửa sổ, phơi bụng ghếch chân ngu ngon lành. Tôi bật cười. Chẳng hề biết chúng tôi đi vào, nó vẫn ngủ say sưa. Mũi và tai nó màu hồng. Cả những kẽ ngón chân nhỏ xíu cũng màu hồng nốt. Lần đầu tiên tôi nhìn một chú mèo ngủ ở khoảng cách gần như vậy.

- Loài mèo bình thường đều ngủ như thế à?

- Không phải đâu... Khi thì chúng cuộn tròn, khi thì nằm duỗi ra như nước ấy. Kỳ lạ là có khi chúng còn nhắm mắt ngủ trong lúc đứng, hoặc gối đầu lên chân trước... Thân hình chúng mềm dẻo lắm, thậm chí có thể duỗi hết chân ra sau, quay mặt về bên trái nằm xoay một bên ngủ nữa cơ. Mình thích Emily ngủ như thế kia nhất. Trông rất yên bình phải không.

Trông rất yên bình, Mi Ru nói đúng. Emily với đám lông trắng ngủ ngon lành như thể dù có ai tới tôi cũng không biết gì đâu nhé! Chẳng còn đâu dáng bộ yểu điệu vẫy đuôi bước từng bước duyên dáng. Đám lông trắng quanh má nó dính đầy nước cỏ.

- Sao lại có nước cỏ ở đây?

Yun Mi Ru chỉ về phía cửa sổ. Bên ngoài cửa sổ nối liền với bãi cỏ rộng tôi nhìn thấy khi mới bước vào. Cây cối xanh tươi xung quanh như đang nhòm trộm vào trong. Có lẽ Emily đã nằm bò ra đó và bị nước cỏ dính vào.

- Cậu đói không?

- Hơi hơi thôi.

- Biết thế mình mua gì ăn mang về. Ở đây chẳng có đồ ăn gì cả, phải làm sao đây?

- Không sao đâu. Mình không đói lắm. Lát nữa về nhà mình ăn cũng được.

Tôi ngó vào chiếc hộp Emily nằm ngủ rồi bước về phía cửa sổ. Đi xuống cầu thang hồi lâu làm tôi cứ ngỡ đây là tầng hầm, vậy mà bên ngoài lại thấy những búp non xanh mơn mởn thế kia, thật kỳ lạ. Dường như chỉ cần mở cửa sổ ra là những ngọn dây leo xanh mướt ngoài kia sẽ ngay lập tức ùa vào trong vậy. Yun Mi Ru khi ra khỏi nhà có lẽ không đóng cửa sổ. Chỉ cần đẩy nhẹ cánh cửa đã mở bung ra. Đúng như phỏng đoán, những ngọn dây leo dài lòng thòng cùng chồi non xanh mơn mởn ùa cả vào phòng.

- Bách hợp đấy.

- Bách hợp?

- Đây là tầng hầm. Vì địa thế khu vực này khá cao nên so với những nơi khác thì nó như tầng một. Đứng ở phía này còn có thể nhìn ra bên ngoài nữa. Khi mình nói chuyển đến nơi này, Myeong Seo đã đến xem rồi nổi giận. Vì chẳng thấy ánh mặt trời đâu cả. Thật có lỗi với Emily vốn thích ánh nắng mặt trời. Mình thích việc đi cầu thang hồi lâu mới tới phòng, nhưng Myeong Seo thì khăng khăng cho rằng không thể sống ở nơi không thấy ánh mặt trời, còn hỏi mình sao cứ nhất định phải sống ở một nơi như cái hang thế này. Nhưng mà vì mình kiên quyết ở đây nên ngày mình chuyển đồ đến, Myeong Seo đã trồng rất nhiều những củ giống như củ hành tây. Myeong Seo nói đó là cây hoa bách hợp, dù không có ánh sáng vẫn sống được. Trồng nhiều quá đến nỗi khi chồi non bắt đầu nhú lên, mình buộc phải đánh sang trồng ở chỗ khác. Mùa xuân đến, ngọn cây nở ra vài bông hoa là xung quanh đẫm hương bách hợp. Hoa nở chúc xuống đất. Nếu tìm không thấy Emily đâu, thể nào nó cũng lại đang nằm cuộn tròn dưới những bóng hoa bách hợp.

Tôi đưa tay mân mê những ngọn bách hợp mà anh trồng. Những ngọn cây dài thật dài sau khi đã hết mình nở hoa trong khoảng thời gian giữa mùa xuân và mùa hè trông thật mạnh mẽ biết bao. Bên dưới những cành lá xanh tươi, sâu trong lòng đất hẳn là rễ cây giống như củ khoai lang. Dù cho cành lá có khô héo, củ rễ vẫn ẩn mình dưới lòng đất trong suốt mùa đông, đợi khi mùa xuân đến lại nảy những búp non mới lên trên mặt đất, nở ra những bông hoa trắng muốt ngào ngạt hương thơm. Tôi gạt những cành bách hợp ra và đóng cửa sổ lại. Emily vẫn nằm ngủ phơi bụng trong chiếc hộp nhỏ, chân ghếch lên còn cổ nghẹo sang trái. Lúc này tôi mới đưa mắt quan sát khắp căn phòng của Yun Mi Ru. Sàn nhà được lát gỗ. Bên cạnh cái hộp mà Emily nằm ngủ là một chiếc thang bằng gỗ có màu giống với sàn nhà. Tôi nhìn lên trên đầu thang thì thấy một chiếc giường.

- Cậu ngủ ở đó à?

- Ừ.

- Nếu đang ngủ mà muốn đi vệ sinh thì làm thế nào?

- Thì leo xuống... Có lần mình còn ngã từ trên ấy xuống đấy.

Phía dưới chiếc giường lơ lửng giữa không trung là bàn học của Yun Mi Ru. Trên mặt bàn là hai mươi cuốn sách được liệt kê ở trang cuối cuốn Chúng. Ta. Thở. Chắc đó là số sách Yun Mi Ru đang đọc hoặc định đọc. Tôi chăm chú ngắm nghía bức tranh được dán giữa giường và bàn học. Là cây bách ư? Một chiếc thuyền nhỏ bé đang tiến vào một hòn đảo dập dờn sóng biển đen. Trên đó ghi, Arnold Böcklin, Đảo Tử thần. Trên chiếc thuyền, người đàn ông mặc áo trắng đứng quay lưng, trước mặt là một chiếc quan tài phủ vải sô trắng. Người lái đò đang cầm mái chèo phía sau ông ta lúc ẩn lúc hiện. Hòn đảo nhìn có vẻ êm ả nhưng vách đá nặng nề và hoang tàn giống như tấm bình phong, lại trải rộng sang hai bên tựa đôi cánh. Giữa không gian ấy, những cây bách vút lên đẩy lùi bầu trời phủ đầy bóng tối với những đám mây đen kịt giống như làn nước biển xanh đen. Chiếc thuyền nhỏ trôi theo dòng nước trông như đang chuẩn bị cập vào hòn đảo giữa bốn bề nước đen. Những cây bách tối màu ở hai bên trông như cánh cổng dẫn vào trong đảo. Chiếc thuyền đi theo dòng nước đen mờ dưới những cây bách. Tôi cúi đầu ngắm nghía bức tranh "Đảo Tử thần" nên không biết Yun Mi Ru đã đến bên cạnh từ khi nào.

- Lúc đầu tựa đề của bức tranh là "Chốn yên bình" đấy.

Thực ra nhìn cũng giống như một chốn yên bình. Không biết là do vách đá, những cây bách đen hay làn nước tăm tối mà chiếc thuyền dường như không còn nơi nào để đi.

- Nghe nói bức tranh được vẽ sau nhiều lần họa sĩ mơ thấy cùng một giấc mơ.

- Giấc mơ?

- Nghe nói ông vẽ đến năm bức tranh tương tự.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy bức tranh này.

- Lúc nào đó bọn mình cùng đến Basel đi.

- Basel Thụy Sĩ á?

- Ừ, nghe nói bức tranh này đang ở phòng triển lãm Basel.

- Giống như hòn đảo không có trên thế gian này vậy.

- Nếu đến Venice thì sẽ có một hòn đảo nghĩa trang gần giống như vậy. Mình cùng đến cả nơi đó nữa nhé.

Tại sao cô lại có ý nghĩ đó nhỉ? Hãy cùng đến Basel, cùng đến cả Venice nữa, dường như Yun Mi Ru không phải đang nói với tôi. Làn nước đen mờ trong tranh như trào ra, ướt đẫm mắt cá chân Yun Mi Ru và tôi, tôi quờ tìm nắm lấy tay Yun Mi Ru. Emily nãy giờ nằm ngửa ngủ trong chiếc hộp nhỏ dưới cửa sổ khẽ cựa quậy rồi thò mặt ra khỏi chiếc hộp, nhìn về phía chúng tôi. Vệt nước cỏ bên má nó vẫn xanh ngắt. Chui ra khỏi hộp, Emily chụm hai chân trước song song, ưỡn thẳng lưng và vươn mình. Cái bụng mềm mại của nó như thể chạm xuống sàn. Emily bước chậm rãi đến bên cạnh tôi, quẫy chiếc đuôi dài chạm nhẹ vào chân tôi. Nói là nhà không có gì ăn nhưng không biết Yun Mi Ru lấy từ đâu ra mấy quả táo, gọt bày lên đĩa. Đúng lúc đói bụng nén táo ăn cũng thật ngọt và ngon. Yun Mi Ru lấy sổ tay ra ghi "bốn quả táo".

- Giá như có máy ảnh thì tốt.

- Máy ảnh?

- Thay vì viết như thế, nếu chụp ảnh thì có thể dễ dàng nhìn lại còn gì.

- Mình thích viết hơn.

Tôi chăm chú nhìn Yun Mi Ru ghi chép. Khi ăn mì cùng anh, Yun Mi Ru cũng mở sổ tay ra viết "mì".

Yun Mi Ru lấy nước vào cốc lớn rồi rót sang chiếc bát inox của Emily. Bên cạnh đó là bát đựng thức ăn của Emily. Nhìn kỹ mới thấy trong chậu hoa nhỏ bên cạnh đang nhú lên những chồi non. Thấy tôi nhìn chăm chú vào mấy cái chồi, Yun Mi Ru nói đó là mầm lúa mạch đen. Lần đầu tiên tôi thấy mầm lúa mạch đen được trồng trong chậu hoa trong phòng.

- Khi liếm láp bộ lông, nó nuốt phải không ít lông vào bụng. Nếu lông dồn lại trong bụng thì sẽ gây tắc ruột. Khi ấy tuốt lấy mầm lúa mạch đen cho nó ăn thì nó sẽ nôn được ra.

- …

- Đây là trụ cào móng của nó.

Emily nãy giờ vẫn đang lấy móng vuốt cào cào vào cây cột được cuốn bằng dây thừng. Cây cột dài dựng đứng này chắc là trụ cào móng. Yun Mi Ru lấy một vật như cần câu cá dựng ở bên cạnh giơ lên cao, lập tức Emily bỏ rơi cái trụ cào nhảy phóc với theo. Cú nhảy hoạt bát của Emily làm khuôn mặt Yun Mi Ru sáng bừng. Khi Emily gần chạm tới, Yun Mi Ru lại đưa cần lên cao hơn nữa.

- Thỉnh thoảng chơi đùa thế này cho nó vận động một tí.

Yun Mi Ru đặt chiếc cần câu xuống và quay trở lại trước bàn ăn. Emily nhìn chiếc cần câu đầy tiếc nuối rồi đi theo Yun Mi Ru, ngồi bên cạnh chúng tôi, liên tục liếm láp một bên má bị dính nước cỏ. Nó còn đưa một chân lên gãi gãi cổ. Vừa ngủ dậy nên có lẽ giờ nó đang rửa mặt. Emily chậm rãi vươn vai, dấp nước bọt lau chùi đôi tai chẳng nghe thấy gì. Tôi đưa tay mân mê tai nó. Đôi tai được bao bọc bởi đám lông màu trắng thật mềm mại. Emily cúi thấp lưng xuống rồi chụm bốn chân lại, thay đổi tư thế vùi mặt xuống sàn, như đụn tuyết chất đống từ từ tan chảy.

- Cậu ngủ lại đây nhé?

Đôi mắt đen láy của Yun Mi Ru nhìn tôi như nói, Nhé? Ánh mắt cô khiến người ta chẳng có lý do gì để từ chối. Tôi nuốt miếng nước bọt vẫn phảng phất mùi táo rồi trả lời, ừ. Khi tôi và Yun Mi Ru leo lên chiếc giường nằm giữa khoảng không đã là quá nửa đêm. Tôi úp bụng nằm sấp trên sàn nhà đọc sách rồi cứ thế ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Jeong Yun, Jeong Yun..., Yun Mi Ru lay lay đánh thức tôi dậy. Giọng cô nghe có vẻ gấp gap. Tôi mở mắt thì trông thấy Yun Mi Ru đang nhìn mình đầy lo lắng. Chạm phải ánh mắt của tôi, trong mắt cô ánh lên vẻ vui mừng.

- Mình lên giường ngủ đi?

Yun Mi Ru leo lên chiếc thang trèo lên giường như làm mẫu cho tôi, rồi quay xuống nhìn. Ánh mắt cô tựa hồ đang hỏi, Cậu có leo lên được không? Tôi nhổm dậy và leo lên thang giống như Yun Mi Ru. Trên chiếc giường là những cuốn sách đặt ngổn ngang khắp nơi. Có vẻ như buổi đêm cô cũng hay đọc sách ở đây rồi chìm vào giấc ngủ. Yun Mi Ru gom đống sách lại đặt ở đầu giường để tôi có thể nằm. Cả cuốn sách hình như đang đọc dở hôm qua cũng được úp xuống bên cạnh.

- Cậu nằm trong nhé?

Bên ngoài là phía lan can bằng gỗ nối liền với chiếc thang. Nằm ở bên trong có thể nhìn thấy ngay khung cửa sổ bên dưới. Nhớ ra dưới chiếc giường là bàn học của Yun Mi Ru, tôi có cảm giác mình không phải đang nằm trên giường mà là trên bàn học. Yun Mi Ru đưa tay bật đèn bàn và tắt đèn tuýp trên trần. Bóng tối vừa bao trùm căn phòng, những cành hoa bách hợp ở bên ngoài cửa sổ liền đổ bóng mờ mờ xuống khung cửa. Tôi nằm đó giơ tay ra, lòng bàn tay chạm đến trần nhà.

- Cậu thấy bất tiện phải không?

- Không...

Không phải bất tiện mà là lạ lẫm. Lần đầu tiên tôi leo thang để đi ngủ. Nghĩ đến hình ảnh Yun Mi Ru hàng đêm phải leo lên chiếc thang, tôi lại thấy có phần tội nghiệp cô. Đứng dậy không cẩn thận có khi còn bị cụng đầu vào trần. Bên cạnh tôi, Yun Mi Ru nằm nhắm mắt lặng yên.

- Khi còn nhỏ ấy, mình cho rằng việc ngủ thật thú vị và kỳ lạ, thậm chí còn đáng sợ nữa. Mỗi khi nhìn thấy ai đó xung quanh nhắm mắt ngủ là mình lại thấy bất an, nhỡ như không thể nào tỉnh lại được nữa. Mình thường nhìn vào khuôn mặt khi ngủ của mọi người trong nhà, hồi hộp chờ đại không biết khi nào mọi người tỉnh dậy. Bây giờ cũng vậy, mỗi khi ngủ mình lại nghĩ nếu như không tỉnh dậy được thì sẽ thế nào. Mình thực sự không hiểu, mọi người làm sao có thể ngủ một cách mạnh mẽ, không chút sợ hãi gì như thế chứ?

- Vì thế mà lúc nãy cậu lay mình dậy à?

- Mình nhìn khuôn mặt cậu lúc ngủ, cảm giác cậu có thể sẽ không tỉnh dậy nữa.

- Yun Mi Ru...

Tôi xoay mặt Yun Mi Ru về phía mình.

- Mẹ mình đã nói, nếu ghét ai thì hãy nhìn dáng vẻ người ấy khi ngủ. Sau một ngày dài, dáng vẻ khi ngủ chính là dáng vẻ thật sự của một người. Nếu nhìn người ta lúc ngủ thì chẳng thể căm ghét ai được. Khi mình nổi giận hay mệt mỏi, mình đều đi ngủ. Chẳng phải ngủ dậy sẽ đỡ hơn một chút hay sao? Cậu hãy thử nghĩ rằng mọi người ngủ rồi sẽ như được sinh ra một lần nữa xem.

Không biết Yun Mi Ru có đồng ý với tôi không mà không thấy cô trả lời. Trong khi ấy, Emily rón rén leo lên chiếc thang nối với giường ngủ. Nó nhẹ nhàng nhảy phóc tới bên cạnh Yun Mi Ru, cuộn tròn thân mình, giấu bàn chân dưới lớp lông trắng, nhìn Yun Mi Ru chăm chú rồi tựa cằm lên đẩu giường. Yun Mi Ru liền duỗi thẳng người, đưa tay mân mê cái gáy của Emily.

- Mình nhớ ra tựa đề cuốn sách rồi.

- Sách gì?

- Cuốn sách mà có hồ nước muối và chú mèo ấy.

-Là gì?

- Hãy kể với người khác khi kết thúc chuyến du lịch.

- Hãy kể với người khác khi kết thúc chuyến du lịch.

- Ừ.

Đối với những người ngâm mình trong hồ nước muối và thổ lộ câu chuyện cuối cùng của cuộc đời, thì "người khác" ở đây chính là chú mèo canh giữ hồ nước muối chăng? Tôi bỗng muốn đọc cuốn sách ấy.

- Cậu có cuốn sách ấy không?

- Mình vừa nhớ ra là chị mình mang đi rồi, nói là để đưa cho người ấy.

Dưới ánh đèn bàn, bàn tay bị bỏng của Yun Mi Ru đang mân mê đôi tai không thể nghe thấy gì của Emily. Tôi xoay đầu lại nhìn chăm chú vào bàn tay của Yun Mi Ru. Vì cứ được vuốt ve tai mãi nên Emily nằm dán bụng xuống giường. Yun Mi Ru rướn người châm lửa cây nến đặt ở đầu giường rồi tắt đèn. Ánh nến bập bùng, bóng chúng tôi hắt lên trần nhà trông cứ như một người.

- Thế gian thật tĩnh lặng phải không?

Giây phút nghe câu nói ấy từ Yun Mi Ru, đột nhiên tôi nhận ra mình đã quên hết mọi việc diễn ra bên ngoài căn phòng này. Anh đang làm gì, ở đâu? Không rõ bắt đầu từ khi nào, cứ hễ sáng thứ Bảy anh lại gọi điện thoại cho tôi hỏi, Anh đến đó nhé? Mỗi sáng thứ Bảy chúng tôi đều gặp nhau và ở bên nhau đến tận tối. Kể từ sau buổi sáng thứ Bảy đi tắm hơi cùng Yun Mi Ru, chúng tôi không còn gặp nhau vào thứ Bảy nữa. Đột nhiên tôi băn khoăn tự hỏi, liệu thứ Bảy không có tôi, anh sẽ làm gì? Yun Mi Ru dựng người dậy, đưa tay nhấn nút chiếc máy cát sét bỏ túi. Nhạc khẽ nổi lên.

- Tám phút một giây.

- Sao cơ?

- Bản giao hưởng số hai Hoàng đế. Tám phút một giây.

- Beethoven?

- Ừ.

Tiếng đàn piano như quấn lấy gáy người ta, khi kéo tới một nơi rất xa, khi lại ở một nơi rất gần, thấm đẫm vào tai chúng tôi đang nằm trên chiếc giường lơ lửng giữa không trung. Đôi tai của Emily hẳn cũng không thể nghe được âm thanh này đâu nhỉ.

- Khi không ngủ được mình thường bật bản nhạc này và niệm chú rằng, trong tám phút một giây phải ngủ được...

- Nhưng có được không?

- Thỉnh thoảng cũng thành công. Có lúc mình nghĩ... chẳng ai biết mình đang ngủ ở nơi này. Dù mình có không tỉnh dậy thì cũng chẳng ai biết. Nghe bản nhạc này làm mình cảm thấy đỡ hơn, tự nhiên không biết chìm vào giấc ngủ lúc nào.

Câu nói của Yun Mi Ru làm tôi hoang mang. Khi ngủ một mình trong căn phòng trên tầng thượng, đôi lúc tôi cũng có suy nghĩ giống Yun Mi Ru. Những đêm như thế tôi lại mở cửa sổ ra nhìn xuống thành phố chìm trong bóng tối, chủ yếu là về phía tháp Namsan. Vào đêm mưa, tôi thích ngắm ánh sáng từ ngọn tháp bị sương mù dày đặc che kín rồi từ từ hiện ra. Đôi khi tôi ra ngoài sân thượng, kẻ kẻ mấy vạch, ném hòn đá đi rồi lại nhặt về. Liệu có phải những đêm tôi không ngủ được, ra ngoài sân chơi trò ném đá, Yun Mi Ru cũng đang nghe nhạc trong căn phòng dưới tầng hầm này không? Biết đâu hai khoảng thời gian ấy lại có lúc trùng khớp nhau như vậy. Qua đêm ở phòng một ai đó có thể giup ta tưởng tượng ra người đó làm gì khi không có ta bên cạnh. Sau đêm nay, tôi đã biết được Yun Mi Ru trải qua một đêm trong thành phố này như thế nào.

- Mi Ru này.

Tôi gọi tên Yun Mi Ru. Cô vẫn nhắm mắt lặng yên. Có lẽ đây cũng là lần đầu tiên tôi gọi cô là Mi Ru thay cho Yun Mi Ru.

- Những đêm thế này, bọn mình hãy gọi điện thoại cho nhau đi.

- Để làm gì?

- Phường Dongsung mình ở và phường Myeongryun cậu ở gần nhau còn gì. Bọn mình sẽ gặp nhau ở giữa. Rồi cậu đến phòng mình ngủ, hoặc mình đến đây. Cậu thấy thế nào?

- Yun…

Yun Mi Ru khẽ gọi tên tôi.

- Như thế này thì sao nhỉ? Chúng mình cùng đến sống ở căn nhà đó?

Emily từ đầu giường đi xuống, nhảy lên bụng Yun Mi Ru. Ánh nến hắt bóng Emily trông rất lớn. Nó nằm sấp trên bụng Yun Mi Ru rồi dùng hai chân đạp nhè nhẹ lên bụng cô. Bối rối trước đề nghị bất ngờ của Yun Mi Ru, tôi đưa tay mân mê bộ lông trắng mà Emily đang ra sức tự chải chuốt. Tiếng thở của Yun Mi Ru nghe khẩn khoản như thể đang chờ đợi câu trả lời của tôi. Bóng những nhành hoa bách hợp gục đầu như những người lính gác đến phiên nghỉ, tựa hồ muốn chui vào phòng qua ô cửa sổ dưới giường. Không biết anh đã nghĩ gì khi trồng những cây bách hợp dưới cửa sổ phòng Yun Mi Ru? Chắc hẳn rất nhiều đêm, hương thơm hoa bách hợp đã thấm đẫm cả căn phòng, phả vào mũi Yun Mi Ru. Giờ đây nếu sương xuống thì những nhành hoa bách hợp đã nở bung trước đó thể nào cũng héo úa và lụi tàn. Chỉ còn những củ rễ nằm sâu dưới lòng đất là sẽ lớn lên khi đông đến. Thời gian trôi qua như thế đấy. Dù biết rằng phải trả lời ngay lời đề nghị Chúng mình sống cùng nhau đi? của Yun Mi Ru, nhưng những suy nghĩ khác cứ liên tục ập đến trong tôi. Quang cảnh ngôi nhà trống với những bông huệ tây trắng muốt đua nở chợt chạy vụt qua đầu. Cả những cây cỏ dại mọc um tùm trong khu vườn không có dấu chân người nữa. Cuộc sống thường ngày của anh và Yun Mi Ru, cùng chị gái cô trong căn nhà đang bị bỏ hoang ấy như thế nào nhỉ? Tôi chẳng thể nào đoán được.

- Nếu mà cậu đồng ý thì cả Myeong Seo cũng tới ở cùng nữa.

Yun Mi Ru nói như thể không cần hỏi ý kiến của anh cũng được. Anh là người mà Yun Mi Ru nói làm thế nào là sẽ làm như vậy sao? Tôi ngây người trong giây lát. Yun Mi Ru muốn quay lại quãng thời gian sống trong căn nhà trống cùng chị gái chăng? Tôi cảm giác thời gian như đang chảy tí tách. Cũng cảm giác nếu không đưa ra câu trả lời trong vòng một phút thì cả tôi và Yun Mi Ru đều sẽ rất khó xử. Người chị gái tôi chưa từng quen biết của Yun Mi Ru tựa hồ bỗng xuất hiện trước mặt tôi.

- Cậu cho mình thời gian nhé.

- Thời gian?

- Ừ

- Cậu cứ nghĩ đơn giản thôi... Có một căn nhà đang để trống. Mà bọn mình lại đang thuê nhà mỗi người một nơi còn gì. Vả lại Myeong Seo còn phải ở nhà họ hàng nữa. Chỉ là gộp những căn phòng của mỗi người lại thành một không gian thôi mà.

Nếu như việc sống cùng nhau đơn giản thế thì có lẽ tôi đã không rời xa chị họ. Emily nãy giờ đang làm dáng trên bụng của Mi Ru, giờ chuyển sang bụng tôi. Yun Mi Ru gọi, Emily. Emily vẫn yên lặng giẫm lên bụng tôi.

- Emily cũng đang mời cậu đến cùng sống chung đấy.

- Sao cơ?

- Emily làm dáng là món quà tuyệt vời nhất. Đó là cách nó thể hiện tình yêu. Dù Myeong Seo có yêu quý chiều chuộng Emily như thế nhưng nó chưa bao giờ làm thế này với Myeong Seo đâu. Vì thế nên Myeong Seo thất vọng lắm. Có vẻ như nó thích cậu đấy.

Tôi vô thức đưa tay luồn vào gáy Emily, mân mê lớp lông tơ. Emily khẽ gầm gừ.

- Đó là tiếng kêu khi nó vui nhất đấy. Nếu chúng mình sống cùng nhau thì có khi Emily còn thích cậu hơn cả mình ấy chứ.

Cái bóng được hắt ra từ ánh nến của chúng tôi bập bùng lơ lửng quanh giường. Tiếng đàn piano Yun Mi Ru nghe để dễ ngủ đã lặp đi lặp lại đến ba lần tám phút một giây. Đó là một giai điệu đẹp, u buồn và mềm mại như đám lông trắng của Emily vậy.

- Jeong Yun.

Yun Mi Ru lại gọi tôi là Jeong Yun thay cho Yun.

- Chắc cậu bất ngờ lắm phải không?

- Thực ra thì đúng là như vậy.

- Ừ đúng thế... Yêu quý nhau và sống cùng nhau là hai chuyện khác nhau mà. Cậu chưa hiểu rõ mình là người thế nào, còn mình thì cũng mới bắt đầu biết về cậu. Mình đường đột quá phải không? Ừ được rồi, mình biết rồi. Cậu cứ suy nghĩ thêm đi nhé. Nhưng đừng nghĩ lâu quá có được không?

- …

- Khi dọn đến căn phòng này, mình đã nghĩ sẽ sống cả đời ở đây. Không ngờ lại có ngày muốn chuyển đi... Mình còn muốn đến trường nữa.

Emily đang làm dáng trên bụng tôi rón rén leo thang đi xuống. Sau khi xuống dưới sàn nhà, tôi thấy nó nhẹ nhàng nhảy phóc lên bậc cửa sổ. Nhìn nhành bách hợp đung đưa trong gió, Emily giơ chân trước lên, cứ định bắt lấy cái bóng. Động tác cơ thể của Emily thật tĩnh lặng. Nằm trên chiếc giường giữa không trung, giữa hai chúng tôi là một khoảng lặng chỉ có giai điệu piano và ánh nến bập bùng. Tôi nghe rõ tiếng thở đều đều khe khẽ của Yun Mi Ru. Dù vậy vẫn không cách nào đưa ra câu trả lời như cô mong muốn. Tôi bỗng thấy mình thật tàn nhẫn.

- Yun Mi Ru.

Nhìn Emily mấy lần định bắt bóng nhành hoa bách hợp nhưng đều bị vuột mất, tôi không thể chịu đựng sự im lặng thêm nữa, bèn gọi Yun Mi Ru.

- Mình cũng đã tò mò về cậu.

- …

- Không biết cậu có hiểu không, nhưng từ khi bắt đầu sống xa mẹ, mình đã thích ở một mình hơn là với người khác. Mình đã quen với việc đó. Mình sẽ nghĩ thêm. Không phải do cậu mà là do mình.

- Xem ra cậu cũng có ý nghĩ giống mình.

- Sao cơ?

- Thực ra mình cũng thích ở một mình hơn. Mình đã định không đến gần cậu vì sợ sẽ làm cậu tổn thương. Mình cứ nói trước thôi. Nếu như vì mình mà có chuyện gì đau lòng xảy ra thì cậu cũng đừng ghét bỏ mình nhé.

- …

- Nếu như mình làm cậu tổn thương thì hãy quên mình đi. Đừng nhớ gì đến mình nữa.

- Sao cậu lại nói vậy?

- Mà không... Jeong Yun à, cậu phải nhớ mình. Cậu không được quên mình đâu.

Giọng nói của Yun Mi Ru hơi run run. Đang nằm ngửa nhìn lên trần nhà, tôi liền xoay người sang phía Yun Mi Ru. Tôi đưa tay nắm lấy bàn tay Yun Mi Ru. Hơi ấm từ bàn tay nhăn nheo của Yun Mi Ru truyền sang tôi. Tôi thấy thật nuối tiếc khoảnh khắc này. Giá như trước khi gặp nhau, chúng tôi có thể gặp được những tâm hồn lang bạt trong những khoảng thời gian khác nhau thế này thì tốt quá. Cuộc đời tội nghiệp và mong manh. Có lẽ tôi cũng đã hiểu lòng anh lúc trồng những cây hoa bách hợp dưới cửa sổ khi Yun Mi Ru chuyển đến căn phòng này. Tôi nắm tay Yun Mi Ru chặt hơn.

- Chúng ta đừng quên ngày hôm nay nhé.

Tôi giật mình nhận ra mình đang nói với Yun Mi Ru một câu giống hệt câu anh hay nói với tôi khi có chuyện gì đó xảy ra, Chúng ta đừng quên ngày hôm nay nhé. Liệu rằng khi nói, Chúng ta đừng quên ngày hôm nay nhé, anh có suy nghĩ giống tôi hiện giờ không? Có phải cũng giống như tôi, đang thấy Yun Mi Ru vốn như một câu đố không sao lý giải ngày hôm nay bỗng thật tội nghiệp, giây phút ấy tôi cũng tội nghiệp như vậy trong mắt anh chăng? Phải chăng Chúng ta đừng quên ngày hôm nay nhé, là câu nói được thốt ra vì tiếc nuối khi không còn lời nào có thể động viên, khi không nhìn thấy con đường trước mặt?

- Chị mình cũng từng nói vậy.

- Sao cơ?

- Hồi sống cùng nhau, chị hay nói với mình và Myeong Seo câu ấy, Chúng ta đừng quên ngày hôm nay nhé...

Giữa giai điệu piano của bản giao hưởng số hai Hoàng đế liên tục được lặp lại, tiếng chuông điện thoại khẽ vang lên từ bàn học bên dưới chiếc giường Yun Mi Ru và tôi đang nằm. Chuông điện thoại đổ mãi cuối cùng cũng tắt. Yun Mi Ru không định nghe điện thoại. Có vẻ như cô biết người gọi là ai. Tiếng chuông đã tắt lại reo lên lần nữa. Yun Mi Ru vẫn như thể không nghe thấy.

- Mùa hè năm ấy...

- Sao cơ?

- Nếu như mùa hè năm ấy việc đó không xảy ra với chúng mình thì có lẽ chị đã trở thành nữ diễn viên múa ba lê như mong ước rồi.

- Việc gì vậy?

- Mình đã cùng chị đến nhà bà ngoại. Khi đó quan hệ giữa bố mẹ mình không được tốt. Mẹ nói với chị dẫn mình đến nhà bà ngoại ở mấy hôm rồi về. Đó không phải việc được dự tính trước mà hoàn toàn bất ngờ. Mẹ gọi điện thoại cho bà ngoại nhưng bà không nghe máy. Mẹ nói sẽ điện thoại cho bà nói rằng chúng mình đã xuất phát. Nhà bà ngoại ở Sancheong. Hồi chiến tranh bà từng cõng mẹ, khi ấy còn là đứa bé sơ sinh, một mình chạy xuống phía Nam, đến một nơi heo hút thuộc quận Sancheong, xây một ngôi nhà gần giống với ngôi nhà bà ở khi còn nhỏ, trang hoàng cho đẹp rồi sống ở đó. Mình và chị rất thích ngôi nhà của bà ngoại. Mẹ đã nhờ sẵn tài xế đưa chị em mình đến tận nhà bà ngoại, nhưng chị bảo chú ấy về và rủ mình cùng đi xe buýt. Nghe có vẻ thật thú vị. Chúng mình xuống xe buýt ở ngoại thành rồi đi bộ rất xa tới nhà bà ngoại. Mình nhớ khi ấy đã vui như thể đi dã ngoại. Nhớ cả lọn tóc của chị bay phất phơ theo ngọn gió luồn vào từ cửa sổ xe buýt mở he hé, chốc chốc lại quệt qua mặt mình nữa. Cả giọng chị vừa thì thầm gọi, Mi Ru à, vừa chỉ những cái cây, bông hoa hay bầu trời khi dạo bước trên con đường quê.

Trong khi giọng nói đều đều của Yun Mi Ru vẫn đang trôi về miền quá khứ xa lắm thì điện thoại lại lần nữa đổ chuông.

- Khi chúng mình đến được nhà bà ngoại thì đã là chiều muộn. Chúng mình gọi Bà ơi! rồi đẩy cửa bước vào nhưng trong nhà chẳng có một ai. Đám cây cối vốn sống cùng bà thân thiết như những thành viên trong gia đình vẫn đứng bên bờ rào tỏa bóng mát, còn những bông hoa mùa hè đủ sắc màu gần cửa ra vào thì đang nở rộ. Muốn vào bên trong nhà phải đi qua cửa chính nhưng cửa lại đang khóa. Không thể vào nhà, nên chị em mình bèn ngồi trên chiếc phản đặt dưới bóng cây trong sân chờ bà về. Vì mẹ nói sẽ gọi điện thoại cho bà nên mình đã nghĩ đương nhiên là bà ở nhà. Trước đó có lần chúng mình đến nhà bà mà chẳng liên lạc trước nhưng lúc nào bà cũng có nhà. Bà ngoại của chúng mình luôn đội mũ và mặc quần thụng, cầm chiếc cuốc trên tay làm việc này việc kia trong sân hoặc ngoài khu vườn nối liền với mảnh sân. Nghe chúng mình gọi bà sẽ chạy ra cổng chính và nói, Ôi, mấy con chó con của bà! Mình cũng chạy thật nhanh lại để được bà ôm vào lòng. Mình rất thích mùi mồ hôi từ cơ thể bà. Căn nhà trống không có bà ngoại thật lạ lẫm và cũng hơi đáng sợ nữa. Chúng mình đã tha thiết mong bà về ngay. Không biết là bao lâu trôi qua, mình cứ nghĩ bà sắp về rồi nhưng đến tận khi bóng đêm dày đặc xuất hiện giữa những cây hoa hướng dương trồng cạnh bờ tường, bà vẫn chưa quay về. Bụng dần đói. Không biết từ bụng ai phát ra tiếng sôi ùng ục. Mình nói, Chị ơi em đói... chị nói, Chị cũng thế... Dù biết chị cũng không thể làm gì được nhưng vì mình là em nên mình cứ liên tục nói, Em đói bụng... Chị miệng dỗ dành mình rằng, Bà ngoại sắp về rồi, mà bụng cũng réo không ngừng. Chị còn nhìn về phía cánh cổng chính tha thiết hơn mình, rồi chị bỗng đi tới trước cửa ra vào. Dù trước đó đã kiểm tra thấy bà không có ở bên trong, nhưng chị vẫn gọi, Bà ơi! rồi đập cửa thình thịch. Mình cũng đến bên cạnh chị và gọi, Bà ơi! Kiệt sức, hai chị em mình ngồi tựa ở cửa ra vào, vừa đếm ngón tay, vừa cầu mong cho bà quay về. Trong nhà bà có rất nhiều bát và thìa đũa bằng đồng. Bà nói ở ngôi làng phía Bắc nơi bà sống, khi có khách quý đến thì việc đựng thực ăn vào bát đồng và dùng thìa đũa đồng là thể hiện tấm lòng của chủ nhà. Bà hay cho khoai tây hấp, ngô, đậu, canh bánh chẻo, bột ngũ cốc vào bát đồng cho chúng mình. Bà ngoại thường cho rất nhiều nhân vào vỏ bánh hình tròn, gói lại thành chiếc bánh chẻo mập mạp, món này thực sự ngon tuyệt.

- Bánh chẻo là gì?

- Ở làng bà hồi trước, người ta gọi sủi cảo là bánh chẻo, thả vào nước canh trong để ăn. Không chỉ có bánh chẻo thôi đâu, mỗi lần nghỉ hè về thăm bà ngoại, bà lại làm cho chị em mình ăn nào là bossam[1], canh bánh gạo trân châu, canh bánh chẻo hầm tương đậu. Chị em mình cứ đếm mãi gần được năm mươi món mà bà vẫn chưa về. Mình liên tục làu bàu, Em đói, em đói, em đói... Càng như thế, bụng lại càng đói hơn. Chị cũng không làm gì khác được, chỉ hết lần này đến lần khác nói, Bà ngoại sắp về rồi. Mình hỏi lại, Nếu bà không về thì sao? Chị liền dỗ dành, Chỉ Cần chờ thêm một chút nữa thôi là bà sẽ về... Có thể bà đi du lịch thì sao, mình bắt đầu bi quan liệt kê hàng loạt những lý do để bà không về nhà ngày hôm ấy. Chị liên tục gõ cửa. Chỉ cần mở cửa vào bên trong thì có vô vàn thứ để ăn... nghĩ thế bọn mình càng nôn nóng muốn vào nhà. Cửa không mở được, cứ thế mình càng có suy nghĩ biết đâu bà sẽ không về. Đấy cũng là lần đầu tiên mình thấy cửa nhà bà ngoại lại khóa như vậy. Mình nói, Nhỡ bà đi đâu xa rồi ở đó mấy ngày mới về thì sao? Chị lẳng lặng đứng dậy.

Chị đi lòng vòng khắp các ngóc ngách quanh nhà tìm lấy những vật cứng, mảnh và dài đút vào trong lỗ khóa thử vặn. Chẳng có cái nào vừa. Mặt trời sắp lặn, bụng thì đói, chúng mình dần dần kiệt sức. Chúng mình quên mất cả chờ bà ngoại về mà chỉ chăm chú với việc mở khóa cửa. Hai chị em vùi đầu tìm kiếm những vật nhọn và cứng có thể đút vừa lỗ khóa. Những cây hồng, cây mận rồi cây anh đào trong vườn đều cúi xuống nhìn chúng mình bận bịu. Chúng mình đi khắp nơi tìm kiếm, giẫm lên những thứ như cây hoa mào gà. Chị tìm được một chiếc hộp gỗ đựng dụng cụ trong nhà kho của bà, thở hồng hộc mang đến trước cửa ra vào, khi ấy mặt trời gần như đã lặn. Chúng mình ngồi thu lu trước cánh cửa, nhét tất cả những vật có đầu nhọn trong hộp vào lỗ khóa. Nhưng chẳng cái nào vừa.

Lúc này, tiếng chuông điện thoại và cả giai điệu piano đều đã tắt. Bốn bề tĩnh lặng. Tôi khẽ ngóc đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Những cành hoa bách hợp vẫn hắt bóng lên ô cửa. Nhưng Emily vừa nãy còn ngồi thẳng lưng trên bậc cửa sổ xoay đầu theo những bóng hình ngả nghiêng trong gió thì không thấy đâu nữa. Xung quanh quá yên tĩnh, tôi vô thúc đưa mắt tìm kiếm Emily. Có lẽ đã vô số đêm trong căn phòng này, Yun Mi Ru cũng tìm kiếm Emily như vậy.

- Chiếc cửa bị khóa như thể đang chờ đợi một sự hy sinh nào đó, dù có cắm gì vào cũng không mở ra được. Chúng mình thất vọng nhìn cái hòm dụng cụ. Những dụng cụ bà ngoại sắp xếp gọn gàng cạnh nhau nay đều nằm ngổn ngang trên mặt đất. Chị đi tiểu rồi quay lại nhé, chị nói rồi nhấc người đứng dậy đi tới dưới gốc cây mận. Tuy yêu thích ngôi nhà của bà nhưng chị còn sợ nhà vệ sinh kiểu truyền thống ở đây hơn cả mình. Mỗi khi đi vệ sinh chị đều bắt bà hoặc mình đứng đợi bên ngoài, rồi chốc chốc lại gọi với ra từ trong, Bà ơi! Mi Ru ơi! để xác nhận bà và mình vẫn ở bên ngoài. Khi bà hay mình đáp lại rằng, Bà ở đây! hay Em ở đây! thì sẽ được nhận chỉ thị rằng, Đừng đi đâu mà cứ ở đó nhé! Thấy chị không dám vào nhà vệ sinh vì nhà không có ai mà đi giải quyết dưới gốc cây mận, mình buồn cười quá, lẩm bẩm, chị đúng là nhát gan. Vừa nhìn chị vén váy ngồi dưới gốc cây mận, mình vừa lấy chiếc dùi trong hộp dụng cụ thử nhét vào lỗ khóa. Vừa nghĩ trước khi chị quay lại, nếu như mình mở được cửa thì thích biết bao... mình vừa lẩm bẩm câu thần chú, Mở ra đi, mở ra đi, mở ra đi... Nhưng chị mở còn không được thì mình cũng có gì khác chứ. Sau khi gắng sức mình đột nhiên thấy tức giận. Mình ném mạnh chiếc dùi đang cầm trên tay. Dưới gốc cây mận, chị liền gọi mình, Mi Ru à! Mình ngước lên thì thấy chị đã đi tiểu xong, đang vén váy và nhón mũi chân. Một tay chị vịn vào cành cây như thể đó là thanh ngang. Chị nhảy vọt lên rồi tiếp đất. Động tác như đang hòa theo điệu nhạc.

- …

- Mi Ru à! Em có biết Fokin đã nói gì với Pavlova không? Fokin chính là người đã soạn điệu "Cái chết của con thiên nga" cho Pavlova ấy. Chị luôn kể cho mình nghe những câu chuyện về ba lê chị đọc được trong sách theo cách ấy. Kể một lần xong, đến lần thứ hai thể nào chị cũng hỏi lại kiểm tra, kiểu như Chị đã kể người nói rằng mọi âm nhạc đều có thể chuyển tải qua ba lê... là ai ấy nhỉ? Mình thì hầu như không đoán trúng bao giờ. Có lúc mình chớp chớp mắt trả lời, George Balanchine, và chị liền xoa đầu mình. Đó là cách chúng mình nói chuyện về ba lê. Chắc cậu cũng biết, trước khi bắt đầu buổi công diễn, vũ công hay lên sân khấu tập thử giống như làm nóng người còn gì. Tương tự, chị mình đã xoay người ở dưới gốc cây mận. Dù không mang giày múa nhưng chị vẫn nhẹ nhàng xoay mấy vòng rồi gọi tên mình. Mi Ru à! Fokin đã nói gì với Palova nhỉ? Nàng chính là một con thiên nga... Đó là câu mà chị rất thích. Chị nghe câu trả lời của mình rồi nhẹ nhàng uốn mình, nằm lặng im dưới gốc cây mận. Đó là dáng điệu con thiên nga gập đôi cánh lại lần cuối trên mặt đất. Mình không thể rời mắt khỏi hình ảnh nằm gập người dưới gốc cây mận của chị. Thực giống như một con thiên nga đang gục xuống dưới gốc cây mận vậy. Cách đây rất lâu, mình và chị cùng xem trích đoạn "Cái chết của con thiên nga" của Pavlova, được quay từ trước cả khi chị em mình ra đời. Đoạn phim đó đã cũ nên màn hình có những vệt như sợi mưa, mình kêu mỏi mắt không xem nữa, trong khi chị vừa xem vừa rơi nước mắt. Nhiều khi đang ngủ sực tỉnh giấc, mình thấy chị nằm sấp dưới chân giường giống như con thiên nga đang gập đôi cánh. Khi nhìn thấy chị nằm gập người ở dưới gốc mận, mình đã òa khóc. Vì trông như thể chị sẽ không tỉnh dậy được nữa. Đó quả là một hình ảnh rất đẹp. Ngạc nhiên không hiểu sao mình lại khóc, chị gấp đôi cánh thiên nga lại và nhẹ nhàng đi như bay về phía cánh cửa nơi mình đang đứng. Em sao thế? Sao thế? Mi Ru à! Chị hỏi dồn dập. Đằng sau lưng chị, bóng tối đã tràn đến. Chị hỏi là làm sao mà! Chị ghé nhìn vào khuôn mặt mình và hỏi nhưng mình không sao trả lời được, cũng không ngừng khóc được. Có lẽ lúc ấy mình đã cảm nhận được. Đó là dáng vẻ múa ba lê cuối cùng của chị. Mình thấy bất an và sợ hãi. Cảm giác bi thương và đau khổ không sao giải thích. Vì không thể dỗ mình nín khóc nên chị lại cầm chiếc ổ khóa cửa tìm cách mở, quỳ cả gối xuống sàn. Ngay giây phút ấy tiếng thét sắc lạnh của chị như xuyên thủng tai mình. Cảm giác như thể rơi từ trên vách đá xuống vậy. Chị! Mình nín bặt, kinh ngạc đi tới bên cạnh chị lúc này đang ôm lấy đầu gối. Ôi... chiếc dùi mình ném đi khi tức giận ban nãy đã mắc vào lỗ hổng trên nền gỗ trước cửa ra vào, dựng đứng và ghim vào đầu gối chị. Chị cong lưng đổ người xuống trước cánh cửa khóa chặt.

Cảm giác như nghẹt thở.

Emily nãy giờ mất dạng lại trèo thang leo lên chiếc giường ở giữa không trung. Tôi không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa. Lúc này, tiếng chuông điện thoại lại vang lên. Ánh nến đã tắt. Emily ngồi khoanh tròn trên đầu giường phía Yun Mi Ru. Tiếng chuông điện thoại cô độc thôi không reo nữa, bốn bề trở lại im ắng.

- Sau ngày hôm đó, chị không còn múa ba lê được nữa.

Những giây phút lặng đi như thế này, liệu sẽ xảy đến bao nhiêu lần trong cuộc đời chúng ta nhỉ? Trưởng thành, biết đâu lại chính là trải qua những giây phút câm lặng như thế này. Tôi vô thức ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào Yun Mi Ru trong bóng tối. Một tay Yun Mi Ru mân mê cái gáy của Emily, một tay gác lên trán. Tôi nắm lấy bàn tay đang đặt trên trán của Yun Mi Ru. Từ bàn tay nhăn nheo vì bỏng ấy, luồng hơi ấm truyền sang tay tôi.

- Nghe mệt lắm phải không, Jeong Yun?

Tôi đã không thể trả lời rằng không sao cả.

- Yun Mi Ru.

- …

- Cậu cứ kể hết đi... Đừng giữ ở trong lòng.

- Cậu không sao chứ?

- Mình sẽ chiến đấu cùng cậu.

- Sao cơ?

- Vì bây giờ bọn mình đang ở bên nhau mà.

Trong bóng tối, tôi lại nhìn bàn tay Yun Mi Ru đang liên tục vuốt ve cái gáy của Emily phía đầu giường. Nếu chia sẻ cùng nhau, liệu có phải vết thương lòng sẽ lành lại hay không? Dù không thể quên nhưng tôi mong rằng trái tim cô sẽ rời xa được giây phút ấy. Mong rằng cô sẽ để lại vết thương lòng phai màu mà bước tiếp vào những khoảng thời gian khác.

Emily nãy giờ im lặng bên phía đầu giường của Yun Mi Ru, giờ lại nằm ép mình xuống nữa.

- Thời thơ ấu của mình đã trôi qua như thế. Mình trở thành người lớn, trong khi lòng vẫn in dấu rõ nét chuyện xảy ra tại nhà bà ngoại mùa hè năm ấy. Nếu như chị giận mình, ngược lại biết đâu mình đã có thể thoát ra khỏi chuyện đó. Nhưng cả hai chúng mình đều giữ im lặng. Sau ngày hôm đó, không ai nhắc lại chuyện đã xảy ra một lần nào nữa. Trong khi chị ở bệnh viện, một mình mình chứng kiến thanh ngang trong nhà bị gỡ bỏ. Chuyện này như thể rơi vào quên lãng. Bà ngoại, bố mẹ, chị hay mình đều không hề nhắc gì đến nữa. Mình không nhớ vì sao ngày hôm đó bà ngoại không ở nhà, cũng không nhớ bà xuất hiện trước mặt chúng mình khi nào. Chỉ nhớ trông thấy chị như vậy mình liền chạy băng qua ngọn đồi đến ngôi làng cạnh đấy nhờ người giúp. Mình cùng mấy thanh niên trong làng đưa chị đến bệnh viện trên chiếc máy kéo... Khi bà ngoại qua đời, bà đã để lại ngôi nhà cho mình. Bà mong muốn mình sẽ trông coi ngôi nhà ấy. Trong ngôi nhà ấy mọi ngóc ngách đều in dấu bàn tay bà. Những loài cây trong vườn nhà ở ngôi làng phía Bắc mà bà từng sống thời thơ ấu, đều được trồng ở đây. Giá như không có chuyện đó xảy ra, có lẽ mình đã rất yêu ngôi nhà ấy. Bà đã dùng máy may may chăn, tỉa tót cho mảnh sân để mỗi mùa đều có hoa đua nở. Bà còn trồng cả những loài hoa cỏ dại thấy ở phía Bắc khi còn nhò, những bông hoa vô danh nở rồi tàn, tàn rồi lại nở. Bây giờ chẳng có ai chăm sóc nên có thể đã tan hoang cả rồi.

- Một lúc nào đó bọn mình cùng đến đấy xem đi.

Tôi nói với Yun Mi Ru, giọng điệu giống như cô nói với tôi khi xem tranh của Böcklin, Khi nào bọn mình cùng đến Basel đi. Giây phút ấy, dường như câu nói "Một lúc nào đó" đã quay trở lại với tôi. Trước khi mẹ mất, tôi thường xuyên tự nói với mình câu đó, nó đã rời bỏ tôi cùng với sự ra đi của mẹ. Đã có lúc tôi không cách nào tự an ủi bản thân ngoài tự nhủ Một lúc nào đó... Ngay sau khi biết mình bị bệnh, quyết định đầu tiên của mẹ là gửi tôi đến chỗ chị họ ở thành phố này. Còn tôi muốn ở bên cạnh mẹ. Giống mẹ kiên quyết không muốn cho tôi thấy hình ảnh bản thân khổ sở chiến đấu với bệnh tật, tôi cũng thiết tha muốn ở bên cạnh mẹ. Nhưng tôi không thể không nghe theo lời mẹ. Vì thời gian mẹ dành để thuyết phục tôi còn nhiều hơn cả thời gian dành cho việc điều trị. Tôi đi rồi mẹ mới có thể yên tâm chữa bệnh. Rời xa mẹ, tôi đã nói với mẹ, Một lúc nào đó... Từ đó về sau, tôi đã lặp lại câu nói này vô số lần. Khi tóc mẹ rụng sạch, tôi cũng chỉ có thể nói với mẹ, Một lúc nào đó... Mong ước lớn nhất của tôi là một lúc nào đó mẹ khỏe trở lại, quay về với hình dáng như xưa, nhưng ước mơ ấy của tôi đã không thể trở thành hiện thực. Cùng với việc mất đi mẹ, tôi đã từ bỏ câu nói "Một lúc nào đó". Đối với tôi, câu nói ấy đã chẳng còn ảnh hưởng gì nữa, cũng không có bất kỳ ý nghĩa nào, giống như một câu tầm phào chẳng thể thay đổi điều gì. Từ khi không còn nói Một lúc nào đó..., những giây phút tôi phải cố nuốt nụ cười cay đắng, cắn chặt môi, nhăn trán độc hành, tự vỗ về bản thân lại đua nhau sống lại.

- Thật chứ?

- Sao cơ?

- Thật là cậu rủ mình một lúc nào đó cùng đến ngôi nhà ấy chứ?

- Ừ... một lúc nào đó.

Lòng tôi trào dâng khao khát có thể giữ lời hứa này.

- Liệu ngày đó có đến không nhỉ?

Yun Mi Ru hỏi lại như đoán biết được lòng tôi.

- Nếu như chúng ta không quên.

- Nếu chúng ta không quên?

Nỗi buồn từ đâu ập đến, tôi quay lưng lại với Yun Mi Ru và nói:

- Mang cả Emily theo nữa.

Yun Mi Ru tiếp lời:

- Cả Myeong Seo nữa.

Cô vẫn nhắm mắt và nói với giọng đều đều, Cả giáo su Yun nữa. Một thoáng im lặng trôi qua. Yun Mi Ru và giáo sư Yun thân thiết đến mức có thể mời cả giáo su đi cùng sao? Như để xua đi khoảng lặng giữa chúng tôi, Yun Mi Ru nói rằng cả Thác Đổ nữa. Tôi phì cười. Tiếp đó chúng tôi lần lượt nêu ra những cái tên mình biết. Tôi gọi tên Dan, người Yun Mi Ru chua từng gặp lần nào, Cả Dan nữa.

- Dan?

- Đó là cậu bạn cùng lớn lên với mình.

- Mình muốn gặp cậu ấy.

- Một lúc nào đó cậu sẽ gặp cậu ấy.

- Jeong Yun này... Một lúc nào đó ấy mà, mình muốn sống ở ngôi nhà ấy. Mình muốn giống như bà ngoại tự tay làm vườn. Mùa xuân gieo hạt, mùa thu thu hoạch. Mình muốn trồng những thứ để ăn trong vườn, vừa sống cuộc sống tự cung tự cấp, vừa viết văn. Bà ngoại để lại ngôi nhà cho mình chứ không phải cho chị, có lẽ cũng là vì bà biết mình mang trong lòng ước muốn ấy. Dù rằng sau mùa hè năm ấy, mình không hề quay lại nhà bà lần nào nữa, nhưng bà vẫn biết. Bây giờ nó là ngôi nhà bỏ không chẳng ai ở, nhưng một lúc nào đó mình muốn mở cánh cửa ngôi nhà trống đó ra. Chẳng phải do ai căn dặn, nhưng sau tai nạn đó, nhà của bà ngoại dường như trở thành một nơi mà ngay cả nhắc đến cũng bị cấm. Khi bà để lại ngôi nhà ấy cho mình, chị mình cũng không nói một lời nào. Không phải vì mối quan hệ giữa mình với chị xấu đi. Chị em mình vẫn bên nhau như bình thường. Chỉ là không nhắc đến câu chuyện về ngôi nhà ấy nữa mà thôi. Chị chỉ nhắc đến ngôi nhà khi muốn giấu người đó ở đó.

- Người đó?

- Người mà chị đã yêu như tình yêu với ba lê ấy.

Người mà chị gái Yun Mi Ru yêu như tình yêu với ba lê? Tôi bất giác thở dài.

- Vào đại học, chị mình dẫn theo Emily đến thành phố này trước. Một năm sau đó, khi mình và Myeong Seo theo chị đến thành phố này, chị như biến thành một người khác ấy. Từ sau khi không thể múa ba lê, có một nỗi buồn u ám luôn đeo bám trên khuôn mặt chị. Nhưng khi ấy, ngay cả giọng điệu chị gọi mình cũng đã trở lại như thời thơ ấu. Khi có điều gì đó thích thú, ngạc nhiên, hay muốn tự hào, chị luôn nói, Mi Ru à! Em nhìn cái này xem! Vì chị không hay về quê nên trong suốt một năm, mình ít có cơ hội được gặp chị. Chị thì đang đắm chìm trong gì đó, còn mình là thí sinh bận ôn thi mà. Người chị gái mà sau một năm mình mới lại được sống cùng, nay mái tóc trở nên đen óng ả, đôi má ửng hồng và vầng trán sáng lấp lánh. Đến mức cả bước chân của chị nhìn cũng nhẹ nhàng uyển chuyển như Emily vậy. Chị đã trở lại với hình ảnh của chị ngày xưa khi chưa bị thương ở đầu gối. Có lẽ là do sức mạnh từ người đó. Cuộc sống của chị như thể xoay quanh người đó chứ không phải trường học. Mình thường xuyên nghe được những cụm từ như "chủ nghĩa xã hội", "giá trị lao động" hay "nhân quyền" một cách rất tự nhiên. Điều khác duy nhất ở chị không chỉ có vậy. Trên giá sách của chị cũng có rất nhiều những cuốn sách mình chưa từng nhìn thấy. Những cuốn như Lịch sử kinh tế phương Táy, Lý luận tư bản, hay sách của Fanon. Cả Tiếng kêu của một hòn đá nào đó, Thép đã tôi thế đấy, hay Tuyên ngôn đảng Cộng sản, Giáo dục học, Lịch sử và ý thức giai cấp... Sáng tinh mơ tỉnh dậy đã thấy chị ngồi trước bàn, đọc Hoa hồng bạch y như ngồi đọc sách về ba lê ngày xưa. Phía trước chị là Emily đang chìm trong giấc ngủ. Không biết có phải chú tâm vào việc đọc sách quá hay không mà khi mình tiến đến gần chị cũng không biết. Mỗi lần nhìn chị, mình lại tò mò hơn về người đó. Mình bắt đầu tưởng tượng ra người có thể khiến chị đọc cuốn Thần học giải phóng. Người đó chỉ ở trong những câu chuyện của chị chứ chưa từng xuất hiện trước mặt chúng mình. Một ngày, chị gọi mình, Mi Ru à! Chị hẹn anh ấy cùng ăn tối. Ở nhà mình ấy. Không sao chứ? Mình đã nghĩ cuối cùng thì cũng được gặp người đó rồi. Mình không thể nào quên được cái ngày mà chúng mình quyết định ăn tối cùng nhau ấy. Không phải vì người đó mà vì chị của ngày hôm đó. Từ sớm tinh mơ chị đã dẫn Myeong Seo đến chợ thủy hải sản Noryangjin và mua rất nhiều ghẹ tươi mang về. Chị nói rằng người đó thích ăn ghẹ. Ghẹ á? Mình đã thần người ra. Người đã khiến chị đọc những sách như Tiểu sử của Che Guevara và ghẹ có mối liên hệ gì chứ. Dù sao thì khi chị cùng với Myeong Seo mua ghẹ về rồi thả vào bồn rửa...

Dường như nhớ lại tình cảnh lúc đó, Yun Mi Ru điều chỉnh nhịp thở.

- Đám ghẹ khua càng loạn xị và bò lổm ngổm bốn phương tám hướng. Ghẹ còn tươi lắm, đến mức mà ba người bọn mình đã phải chạy khắp nơi để bắt chúng lại. Mà không chỉ có ghẹ đâu. Chị đã mua mọi thứ ở chợ như thể chỉ tiếc không thể mang cả cái chợ thủy hải sản ấy về nhà vậy. Bào ngư, sò điệp, hải tiêu rồi hải sâm... Có lẽ ngày hôm ấy chị đã tiêu hết một nửa số tiền sinh hoạt phí mà hằng tháng bố mẹ gửi lên. Căn bếp như một bãi chiến trường vậy. Vì đám ghẹ dai sức ấy. Chị nhìn đám ghẹ bất lực rồi hỏi Myeong Seo, Xử lý chúng như thế nào bây giờ nhỉ? Myeong Seo nói, Nếu bóc mai của chúng ra thì liệu chúng có chết không nhỉ? Chị liền dùng tay bóc lớp mai của những con ghẹ còn sống, kết quả là bị càng ghẹ kẹp vào tay. Đúng là không thể nào tưởng tượng được. Vì khi chúng mình còn sống ở nhà dưới Busan, chị vốn là người không thích các mùi tanh của biển nên chưa từng một lần đi ra cảng cá. Mặt trời lặn, có lẽ đám ghẹ cuối cùng cũng kiệt sức mà chết nên không thấy chúng cử động nữa. Chị lần lượt cho ghẹ vào nồi hấp rồi bày đầy ra đĩa. Mình và Myeong Seo cũng muốn phụ nhưng chị một mình tự tay làm hết. Thật không hiểu đó là người như thế nào mà khiến chị thay đổi như vậy, nỗi tò mò của mình càng lúc càng chất chồng như đống tuyết. Có vẻ đấy là lần đầu tiên Myeong Seo được xem hấp ghẹ. Cậu ấy nói cứ nghĩ ghẹ mới đầu đã có màu đỏ rồi, liên tục mở vung nồi hấp với ánh mắt như không tài nào tin nổi, ngạc nhiên khi thấy những chú ghẹ từ màu xanh chuyển sang màu đỏ trong lúc hấp. Còn mình thì đã bất bình, sao nhất thiết phải là ghẹ cơ chứ. Ăn ghẹ cùng với người lần đầu tiên gặp mặt chả phải hơi phiền toái hay sao. Vừa phải bẻ gãy càng, rồi lại phải gỡ thịt ăn... Nghĩ đến chuyện phải ngồi ăn ghẹ với người không quen biết mà mình thấy ái ngại. Mình còn cho rằng dù người đó có thích ghẹ đến đâu chăng nữa thì như thế này chẳng phải là nhiều quá hay sao. Ngắm nhìn chị nấu ăn thật là một việc đầy lạ lẫm, nhưng cũng rất kỳ diệu và hạnh phúc. Vì đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy chị nấu ăn mà. Hồi mới đến thành phố này, chị ở trọ có chủ nhà nấu ăn cho, còn sau khi mình và Myeong Seo đến sống cùng, hầu như cơm đều do mình và Myeong Seo nấu. Vì chúng mình chẳng mong đợi gì ở chị cả, cũng không kỳ vọng chị nấu cơm. Một người chị như vậy giờ đây lại tỉa tót ngải tây cho vào nấu canh cá bon sao.

- Có ngon không?

- Mình không biết mùi vị thế nào. Chẳng ai được nếm thử mà. Trong cuốn sổ tay của mình, ô của buổi tối hôm đó cũng để trống.

- Tại sao?

- Vì người đó không đến.

Không đến... Yun Mi Ru lẩm bẩm, nghe xa xăm như chạm tới tận đáy sâu.

- Thật kỳ lạ. Khi chị đang hấp ghẹ người đó còn gọi điện thoại đến. Mình nghe chị nói, Không cần gì cả đâu. Có vẻ người đó hỏi, Nên mua gì đến nhỉ? Vì người đó cứ liên tục hỏi nên mình còn nghe được chị trả lời, Mi Ru thích hoa bách hợp. Một bông là được rồi... Khi mình đưa mắt ý hỏi, Sao, em á? thì chị còn nháy mắt nữa. Dường như người đó đã biết địa chỉ nhà, vì không thấy người đó hỏi. Một người như thế, vậy mà đến khi ghẹ đã nguội hết, giờ hẹn đã quá hai tiếng vẫn chưa xuất hiện. Thời gian cứ tiếp tục trôi, và bóng tối trùm xuống. Nhìn chị có vẻ rất nghiêm trọng nên dường như đã có chuyện gì đó xảy ra.

Mình nói, Ăn tối để lần sau cũng được mà. Chị liền lẩm bẩm một mình, Lần sau? Chị cũng nói, Đương nhiên là ăn tối thì để sau cũng được. Rồi thì, Không phải vì người đó sai hẹn nên mới thành ra như thế này đâu. Hãy cầu nguyện cho anh ấy... Không có việc gì xảy ra với anh ấy. Phải đến lúc đó mình mới có cảm giác câu nói của chị có ẩn ý gì. Chị bảo chúng mình, Hai đứa ăn trước nhé? Nhưng đâu phải là lúc có thể làm như thế được, vẻ mặt chị vô cùng đau khổ. Chị đứng dậy, tới bên chiếc điện thoại, gọi mấy cuộc đi đâu đó, nói vài câu ngắn gọn, ừ, ừ, không đâu, không đâu... rồi xỏ giày và lao ra ngoài như tên bắn. Emily chạy theo chị nhưng chị cũng không hề đưa mắt nhìn. Myeong Seo lo lắng chạy ngay theo chị, sau đó mình cũng chạy theo. Chị giống như người mất hồn vậy. Chị đi ra ngoài con ngõ và đứng ở đường lớn. Hàng cây hai bên đường tối om, chị chạy xuống lòng đường, định băng qua đường. Xe buýt chạy vụt qua trước mặt chị, taxi dừng lại, tài xế thò mặt ra mắng vài câu. Myeong Seo chạy đến đưa chị vào vỉa hè nhưng chị lại cứ đi xuống lòng đường. Myeong Seo và mình đứng ở phía sau dõi theo chị. Bấy giờ không phải là lúc có thể hỏi chuyện chị, nhưng vì nhìn chị bất an như thế nên chúng mình cũng không thể để chị một mình. Thời gian cứ thế trôi qua. Khi mình nói với Myeong Seo là dù bắt ép cũng phải đưa chị về nhà, thì chị liền leo lên một chiếc taxi đỗ xịch lại rồi biến mất trước mắt chúng mình. Chúng mình đứng thẫn thờ trên con đường chị đã biến mất đến tận đêm muộn mới lếch thếch lê bước về nhà. Còn chẳng biết bụng đói nữa. Myeong Seo đậy mớ ghẹ hấp chín đỏ lại. Cả những món đặt trên bàn ăn cũng được đậy vung. Vì chị biến mất như thế nên cả hai chúng mình chẳng thể nào động đến đồ ăn được.

Tiếng chuông điện thoại lại reo lên làm át đi giai điệu piano. Chuông điện thoại ngắt rồi lại reo. Để ý đến tiếng điện thoại làm tôi đôi khi bị lỡ mất câu chuyện của Yun Mi Ru. Yun Mi Ru không có phản ứng gì với tiếng chuông điện thoại. Vì Yun Mi Ru rất thờ ơ nên tôi cũng không thể nhắc cô những câu đại loại như, Cậu nghe điện thoại đi chứ? Tiếng chuông hòa lẫn với tiếng đàn piano xa dần, rồi lại trở lại.

- Suốt đêm hôm ấy và cả ngày hôm sau, chị vẫn không về nhà. Mình và Myeong Seo đến trường của chị, tìm kiếm những phòng học chị có thể có mặt, nhưng dù tìm quanh khắp nơi, vẫn không thấy chị đâu. Hai ngày sau chị mới về nhà. Không biết chị đã làm gì ở đâu nhưng dáng vẻ thì thật bơ phờ. Có lẽ do không ngủ được chút nào nên mắt chị vằn lên những mạch máu nhỏ. Mình hỏi chị đã xảy ra chuyện gì nhưng chị chỉ mở tròn mắt nhìn mình rồi đổ gục xuống như ngất đi và chìm vào giấc ngủ. Myeong Seo và mình đã đổ hết đám ghẹ và hải sản mua ở chợ thủy hải sản từ sáng sớm để ăn với người đó đi. Mùi ghẹ hỏng thật khủng khiếp. Vì mùi đó nên chúng mình đã phải dọn dẹp bếp, đến khi mở cửa phòng chị ra thì thấy chị vẫn đang ngủ.

Emily mở to đôi mắt xanh biếc, ngồi canh ở đầu giường chị. Thỉnh thoảng nó còn vùi mặt vào tóc chị nữa. Myeong Seo thấm nước vào khăn mặt rồi lau mặt cho chị. Mình cũng làm theo, lau bàn tay và bàn chân cho chị. Không biết kiệt sức đến mức nào mà chị chẳng hay biết gì. Chị đã ngủ gần như chết trong mười mấy tiếng đồng hồ, rồi sau khi tỉnh dậy, lại gọi điện thoại đến hết chỗ này chỗ kia như người mất hồn. Mỗi lần đặt ống nghe xuống, khuôn mặt chị lại nhợt nhạt hơn. Chị gác ống nghe, ôm lấy mặt hồi lâu rồi chuẩn bị cặp sách. Dù mình có hỏi, Chị định đi đâu thế? nhưng chị vẫn không đáp. Mình không thể để chị đi như thế được. Mình đã gào ầm lên. Chị... Chị không nghĩ cho chúng em à! Chị cứ định đi như thế làm sao được! Không phải chị phải nói gì rồi hây đi sao! Sau tai nạn xảy ra ở nhà bà ngoại, đây là lần đầu tiên mình to tiếng với chị. Chị ngồi phịch xuống đầy mệt mỏi. Chị nhìn mình với đôi mắt đỏ ngầu như thể những mạch máu trong mắt đã vỡ ra. Mi Ru à, anh ấy bị mất tích rồi. Lúc đầu mình không thể nào hiểu được câu nói ấy. Làm thế nào mà nghe ra được cơ chứ. Giá như biết trước được những ngày sau, dù chỉ một chút thôi cũng tốt biết bao. Nếu thế thì ngay từ đầu, mình đã không để chị đi như thế. Khác với hình ảnh thẫn thờ gọi điện thoại đi đâu đó hay ngồi phịch xuống trước mặt mình như thể hoàn toàn sụp đổ, chị nói một cách bình tĩnh, Chị phải tìm anh ấy...

- …

- Chị đã hỏi mình nếu tìm thấy người đó thì có thể đưa đến nhà bà ngoại được không. Đó là lần đầu tiên kể từ sau tai nạn, chị và mình nói chuyện liên quan đến ngôi nhà của bà ngoại. Mình đã đặt chiếc chìa khóa nhà bà vào lòng bàn tay chị. Jeong Yun... Cái giây phút ấy. Dù rằng chưa từng gặp mặt, cũng không biết vì sao người đó lại mất tích, nhưng mình đã chân thành mong muốn người đó của chị có thể an tâm nghỉ ngơi trong nhà của bà. Nếu như phải lẩn trốn thì hãy trốn ở đó. Mình chẳng biết rằng người đó đúng hay sai. Nhưng vì người đó mà chị đã gần như kiệt sức, nên cầu mong sao người đó hãy ở nơi có thể liên lạc được với chị. Mình không ngờ bản thân lại có một niềm hy vọng tha thiết đến thế với một người chưa từng gặp mặt. Chị định ra khỏi nhà để đi tìm người ấy, mình đi theo chị, nài nỉ chị mỗi ngày hãy dành thời gian gọi điện thoại về nhà một lần. Chị nói sẽ gọi điện vào lúc nửa đêm. Mới đầu chị cũng giữ lời hứa. Mỗi lần mình hỏi, Chị à, không có chuyện gì chứ? chị đều cố làm giọng vui vẻ trả lời, ừ... Rồi chị hỏi chuyện này chuyện kia, giọng yếu ớt dần. Sau đó không phải mỗi ngày một lần mà ba ngày một lần, năm ngày một lần... số lần điện thoại đổ chuông thưa dần, cuối cùng chẳng bao giờ nghe chuông điện thoại reo nữa. Thỉnh thoảng, chị trở về nhà với dáng vẻ rã rời, ngủ như chết rồi sau khi hồi sức, lại cầm tiền ra khỏi nhà. Có lúc, chị quay về như thể chỉ để gặp Emily, ngồi thẫn thờ vuốt ve lưng nó. Những ngày chị về nhà và ngủ như chết, thường là những ngày chị nghe được tin tức rất xấu về những người bị mất tích. Sau khi gần như kiệt quệ trở về nhà ngủ, chị tự nhiên kể những chuyện không đầu không cuối về người đó. Ngày mà anh ấy định đến ăn tối với chúng ta, nghe nói có ai đó đã đến tìm anh ấy... Chị tìm hiểu thời gian thì là ngay trước khi anh ấy đến chỗ chúng ta. Không biết những người tìm đến là ai mà anh ấy lại đi theo họ chứ không đến chỗ chúng ta nhỉ? Chị liên tục hỏi mình những câu mà mình chẳng thể nào trả lời được. Mỗi lần quay về nhà, tình trạng của chị lại càng xấu đi. Có người nói rằng đà nhìn thấy anh ấy leo lên taxi với những người tìm đến rồi đang đi thì mở cửa xe chạy trốn... Không biết có chuyện gì xảy ra ở trong xe mà anh ấy phải chạy trốn như thế? Chị đôi khi còn lẩm bẩm một mình. Một ngày nọ, chị nói với mình, Mi Ru à... Hóa ra tên thời nhỏ của anh ấy là Min Ho đấy. Hình như chị đã đi gặp gia đình của người đó, và còn cùng với anh trai của người đó đi tìm người đó nữa. Chị tràn đầy hy vọng nói rằng, người anh trai có khuôn mặt giống hệt người đó bảo biết đâu sẽ tìm được người đó. Nhưng mà Mi Ru à, anh ấy gọi người đó là Min Ho đấy. Chị lẩm bẩm một mình, Min Ho, Min Ho, Min Ho... Một ngày nọ, chị trở về nhà với vẻ mặt đầy thất vọng, nói có người nhìn thấy người đó chạy trốn vào trong núi trước trạm kiểm soát, nên chị đã tìm đến hỏi nhưng lại không phải là người đó. Rồi chị sửa lại, À không, thế là may mắn đấy... Nếu anh ấy trốn vào sâu trong núi thì biết làm thế nào... Mình chỉ có thể biết được hành trình đi tìm người đó của chị qua những lời chị kể ra như thế. Chị còn kể có người nói đã nhìn thấy người đó dưới cây cầu của hồ chứa nước ở một nơi tên là Cheongna, nhưng tìm đến đó thì chẳng gặp được ai để mà hỏi cả. Một ngày, chị hỏi mình mà như thể tự nói với bản thân, Mi Ru à, không biết sao người ta lại nói anh ấy đã lên tàu rồi nhỉ? Chị về nhà, nói những câu không thể hiểu được như thế, rồi ngủ như chết và lại ra khỏi nhà. Mỗi khi chị đi đi về về như thế, mình lại bắt chị hứa mỗi ngày sẽ gọi điện thoại cho mình một lần, mặc dù chị chẳng giữ lời. Cả khi khuôn mặt chị méo mó vì đau khổ và kiệt sức, mình vẫn không biết nói gì ngoài câu, Nếu chị không hứa mỗi ngày gọi điện thoại cho em một lần thì đừng có đi! Từ khi chị đi tìm người đó, mình mới biết được một sự thật là có rất nhiều người cũng đột nhiên mất tích như người đó. Trong khi chị đi tìm người đó, mình cũng bắt đầu để ý đến những người đi tìm người yêu, bạn bè, đồng nghiệp hay con trai đột nhiên bị mất tích. Cậu có hiểu vì sao lại xảy ra những chuyện như vậy không?

Yun Mi Ru dừng lại giây lát. Tôi cảm thấy dường như trong cô đang có sự đấu tranh giữa một bên là mong muốn được kể thêm điều gì đó, và một bên là cảm giác không nên kể chuyện đó ra. Cô như người bị cái gai mắc trong cổ họng, vì những lời không thể nuốt xuống mà vô cùng đau khổ. Tôi đặt tay lên bàn tay Yun Mi Ru.

- Nếu khó khăn thì cậu không cần kể nữa đâu. Sau này kể cũng được.

- Không, mình muốn kể. Chỉ cần cậu không sao thôi.

Trong lúc cô im lặng, tiếng chuông điện thoại lại vang lên.

- Sáng sớm hôm ấy chị gọi điện thoại... Nói đã về đến nhà nhưng muốn đi tắm hơi nên rủ mình cùng tới nhà tắm xông hơi. Mình đã nghĩ lần này chắc chị định về nhà rồi đây. Mình tắm rửa qua rồi chuẩn bị đồ để chị thay. Quần áo lót, bàn chải đánh răng và khăn tắm... cả chiếc váy này nữa...

Yun Mi Ru đẩy tay tôi ra, chỉ vào chiếc váy xòe hoa li ti cô đang mặc.

- Đây là váy của chị cậu à?

- Ừ... Đây là chiếc váy chị hay mặc ở nhà.

- Mình chuẩn bị giỏ đồ tắm và đến nhà tắm xông hơi lần trước chúng mình cùng đến thì đã thấy chị ngồi sẵn trong bồn tắm. Chúng mình đã tắm cùng nhau như hồi còn bé. Chúng mình kỳ lưng rồi dội nước cho nhau. Sau khi người đó mất tích, khuôn mặt vẫn luôn bất an của chị giờ nhìn thật nhẹ nhõm. Đến mức mình còn nghĩ hay chị tìm thấy người đó rồi. Chị gọi mình, Mi Ru à... rồi nói sẽ gội đầu cho mình. Đó là việc thỉnh thoảng chị hay làm khi chúng mình còn bé. Vì khi chị gội đầu cho mình, mình rất thích. Chị đổ dầu gội đầu ra lòng bàn tay rồi dùng ngón tay xoa nhẹ nhàng lên da đầu mình, rửa sạch bọt, rồi lại xả thêm mấy lần bằng nước sạch, chải tóc gọn gàng, lau khô bớt rồi ghim lại cho mình. Chị dùng lòng bàn tay xoa nhè nhẹ lên gáy mình rồi hỏi mình vẫn đi học chăm chỉ đấy chứ. Mình thấy sống mũi cay cay. Chị hỏi đến tình hình học tập của mình, xem ra chị đã lấy lại tinh thần rồi. Có lẽ chúng mình đã tắm rất lâu, đến khi ra phòng thay đồ thì ngón chân đã phồng rộp vì nước. Chị lấy khăn tắm lau khô nước trên người mình, lại lấy máy sấy sấy tóc rồi cột lên cho mình nữa. Chị cho kem dưỡng thể vào lòng bàn tay rồi xoa đều lên lưng mình. Chị mặc những đồ mà mình mang cho, nhưng đến chiếc váy thì nói để về nhà mặc. Mình thấy quần bò của chị đã bẩn nên nếu thay váy thì hơn nhưng dù sao cũng nghĩ rằng điều đó không quan trọng. Ra khỏi nhà tắm hơi, chị lấy rồi đeo chiếc ba lô gửi ở quầy lễ tân lên vai. Đó là lần đầu tiên mình nhìn thấy chiếc ba lô lớn như vậy, có lẽ thường dùng khi đi bộ đường dài trên núi. Vì nhìn có vẻ nặng nên mình bảo chị đặt xuống để cùng xách nhưng chị nói không sao. Thực ra không nặng như nhìn đâu. Chẳng phải giờ ăn trưa nhưng chị vẫn rủ mình cùng đi ăn. Mình nghĩ chắc chị đói nên cũng chẳng nói gì mà chỉ đi theo chị. Trước kia em đã định đến đây phải không? Chị hỏi và dẫn mình đến một tiệm sushi mới mở ở ngay đường lớn. Chị vốn không thích sushi. Dù mình nói là ngon và rủ đi nhưng chị vẫn không chịu dẫn mình đi. Chúng mình gọi sushi tổng hợp và mì udon rồi ngồi đối diện nhau ăn. Lần đầu tiên chị ăn đấy... Chị nói vậy nhưng cũng ăn rất ngon miệng. Trán lấm tấm mồ hôi, không để thừa lại miếng nào. Sau khi ăn xong, chị lấy trong ba lô ra một cái phong bì màu vàng nhàu nát và nói mình hãy giữ lấy nó. Mình hỏi chị không về nhà à thì chị bảo phải đi trả ba lô và mình cứ về nhà trước, chị sẽ về sau. Lời chị nói có vẻ không giống như nói dối. Trước cửa tiệm sushi, chị nói với mình, Bây giờ em về nhà đi... Mình lại dặn chị, Nhất định chị phải về đấy nhé. Chị liền gật đầu. Chúng mình chia tay bên lề đường, mình bắt chị hứa một lần nữa, Nhất định chị phải về đấy nhé. Chị vui vẻ trả lời, ừ chị sẽ về, và bảo mình mau mau về nhà đi. Dù mình nói muốn nhìn chị đi trước nhưng chị vẫn đẩy mình và nói mình về trước đi. Không làm khác được, mình đành quay đầu bước đi, thì chị liền gọi, Mi Ru à! rồi im lặng ôm lấy mình. Mùi hương xà bông chúng mình dùng chung khi nãy trong nhà tắm hơi phả ra từ người chị. Mi Ru à, chị xin lỗi... chị xin lỗi... Chị nói đến hai lần như thế, mình đã nói, Không sao đâu, không sao đâu... chỉ cần lát nữa chị về nhà là được. Chị buông tay ra và lại nói mình về ngay đi. Mình nói, Lát nữa gặp chị nhé... rồi cất bước về nhà. Đi được mấy bước mình quay lại nhìn, chị vẫn đứng đó nhìn mình, thấy mình quay đầu lại liền vội vàng xoay người bước đi. Không biết vì sao nữa. Mình đã có một suy nghĩ kỳ lạ là không thể để chị đi thế này được. Mình chạy ào về phía chị. Mình nhìn thấy chị, vẫn đeo chiếc ba lô cồng kềnh trên vai, băng qua đường rồi leo lên một chiếc taxi. Mình cũng băng ngay qua đường leo lên một chiếc taxi khác. Mình chỉ cho chú lái xe chiếc taxi của chị và yêu cầu chú đi theo.

Tiếng chuông điện thoại đặt trên bàn học dưới chiếc giường lơ lửng lại vang lên. Yun Mi Ru nãy giờ thờ ơ với tiếng chuông điện thoại, dừng kể chuyện rồi chăm chú lắng tai nghe. Không biết là ai nhỉ? Người có thể kiên trì gọi điện thoại cho Yun Mi Ru vào giờ này như thế.

- Cậu có nghe được nữa không, Jeong Yun?

- Cậu kể tiếp đi.

- Biết đâu cậu sẽ hối hận đấy. Vì quen biết mình.

- Không sao đâu, cậu cứ kể đi.

Yun Mi Ru đưa bàn tay bị bỏng nắm lấy tay tôi.

- Nếu khó nghe tiếp thì cậu hãy nói mình dừng lại nhé. Dừng lại ấy. Cậu hiểu chứ?

- ... Ừ.

- Chiếc taxi chở chị đi về phía ngôi trường người đó theo học. Đến gần trường thì đường tắc cứng. Dù không hề vướng đèn đỏ nhưng dường như xe cộ trên đường đều không di chuyển. Chị xuống taxi, mình cũng xuống theo. Trên đường đi tới trường có rất nhiều người tụ tập. Hình như mọi người tập trung vì việc mất tích của người đó. Mình nhìn thấy tấm băng rôn ghi tên người đó đung đưa trong gió. Chị dừng bước, ngẩng đầu nhìn tấm ảnh người đó đang bay phấp phới. Ra là chị đến buổi mít tinh này, nghĩ vậy mình đã định quay về nhà. Vội đuổi theo chị nên trên tay mình vẫn cầm giỏ đựng đồ tắm. Nhưng chị không đi về phía trường học nơi mọi người tập trung mà băng qua đường. Đứng trước tòa nhà cao khoảng mười tầng, ngước nhìn hồi lâu. Chị đang nhìn gì nhỉ? Mình cũng nhìn lên theo chị nhưng vẫn không biết chị đang nhìn gì. Sao thế nhỉ? Mình mang theo nỗi băn khoăn đi theo chị. Chị đeo chiếc ba lô to đùng trên lưng, quan sát từ trên xuống dưới tòa nhà, thoắt cái đã không thấy đâu nữa. Mình cầm giỏ đồ tắm trên tay, vội đi tới trước tòa nhà mà chị biến mất, nhìn quanh bốn phía. Thật kỳ lạ. Bên trong tòa nhà không có quán cà phê hay quán ăn, mà là trụ sở của công ty thông tin. Ở hướng mình cho rằng chị đã biến mất có lối cầu thang thoát hiểm. Mình thử leo lên cầu thang. Tầng hai, tầng ba, tầng bốn, rồi tiếp đó đến tầng chín, tầng mười và cuối cùng là sân thượng. Nghĩ rằng không lý gì chị lại đi lên sân thượng tòa nhà của một công ty không liên quan nên mình đã định quay trở xuống. Đúng lúc ấy, qua khe hở của cánh cửa dẫn lên sân thượng, mình thoáng thấy chị đang đứng đó. Vẫn đeo chiếc ba lô trên vai, chị đứng nhìn xuống đường, nơi đoàn người biểu tình và cảnh sát đặc nhiệm đang đối đầu căng thẳng. Nhìn chị rất nôn nóng. Đến tận lúc ấy mình vẫn không hề biết chị có kế hoạch gì. Làm sao mình có thể biết chị đang chuẩn bị một kế hoạch đầy cực đoan và đáng sợ như thế chứ. Chị nhìn xuống những người dưới chân rồi đặt chiếc ba lô xuống sàn sân thượng, mở ba lô ra và nhìn hồi lâu vào bèn trong. Sau đó chị như hạ quyết tâm, lấy ra một cái can nhựa màu trắng, đến thế rồi mà mình vẫn không phát giác ra điều gì, chỉ đứng thần người nhìn chị. Chị mở nắp rồi nâng cái can lên một cách khó nhọc, dội khắp người thứ chất lỏng chảy ra từ trong đó. Chị làm gì thế nhì? Mình đẩy cửa sân thượng. Một thứ mùi gây cảm giác buồn nôn xộc đến. Mình cứ không dám tin, nhưng rồi sực hiểu ra chị đang định làm gì. Đó chính là mùi xăng. Mình vô thức tiến về phía chị, định thét lên mà không thành tiếng. Đầu lưỡi mình cứng đờ, dường như quên tiệt cách nói, chỉ lắp bắp mãi. Khi mình thì thào một cách khó nhọc, Chị ơi, chị ơi, chị nhìn mình với khuôn mặt trắng bệch. Ánh nắng gay gắt đổ xuống đầu chúng mình... Trong khoảng thời gian ấy, bốn bề tĩnh lặng như thể tiếng ồn ào la hét dưới đường kia đều đã ngưng bặt. Như thể chỉ có chị và mình, hai người ở trong trạng thái chân không vậy. Chị nói với mình giọng khẩn thiết, Mi Ru à! Em đừng có lại gần! Em về đi... Em về nhà ngay đi! Chị không hề lên giọng, về đi! Chị đã bảo về cơ mà! Mi Ru à! Chị xin em đấy, về đi! Mình lấy hai bàn tay bịt tai lại và hét lớn, Chị, chị điên rồi à? Em xin chị hãy bình tĩnh lại đi. Chị làm thế này không được đâu. Người đó là gì mà chị phải thế này... Không biết đã mấy giây trôi qua. Chị em mình đứng nhìn nhau trên sân thượng, cùng thét lên lời cầu xin can ngăn. Giờ đây đối với mình, mấy giây khi ấy vẫn như cả ngàn thế kỷ vậy. Dường như không thể trì hoãn thêm nữa, chị gập người, đưa bàn tay đang nhỏ xăng tong tỏng lục lọi trong ba lô lôi ra một vật gì đó. Mình chạy đến giằng lấy chiếc ba lô thì bị chị đẩy ra. Toàn bộ sức lực trong người mình biến mất như một trò đùa, mình ngã phịch xuống. Lúc đầu chị định dùng bật lửa nhưng có lẽ do tay trơn không bật được nên chị lấy diêm trong hộp ra và đánh lửa. Mình bị ngã dưới đất, hét lên một tiếng rồi đứng bật dậy chạy đến. Giây phút ngọn lửa từ diêm bùng lên, bắt vào tay chị, mình đã kịp nắm chặt lấy hai bàn tay ấy. Ngọn lửa nóng sực thiêu đốt lòng bàn tay mình. Cảm giác như có hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm vào vậy. Ngọn lửa cháy đến vạt áo chị rồi thoắt cái đã lan lên đến mặt và đầu. Quá bàng hoàng, mình rơi vào trạng thái hoảng loạn. Làn khói đen sì, tiếng kêu náo loạn tiếng la hét thảm thiết của đám đông dưới tòa nhà sau khi phát hiện ra chúng mình... Chị đột ngột hất tay mình ra... Mình nhìn thấy cơ thể chị nhào qua lan can sân thượng và bay vào khoảng không. Hai cánh tay chị duỗi dài hướng lên không trung như khẩn cầu điều gì đó. Mình ngã gục tại chỗ, đầu gối khuỵu xuống như bị đóng đinh. Mình đã không thể nào cử động nổi. Ngỡ rằng trên trời đang dội sấm sét nhưng hóa ra chỉ là mình hoang tưởng mà thôi. Bầu trời chiều hôm đó rất trong xanh... Mình được những người chạy lên sân thượng kéo dậy và đưa đến bệnh viện...

❀ ❀ ❀

[1] Thịt lợn hấp được gói trong rau diếp hoặc lá vừng, ăn kèm các loại tương gia vị.

u Vân dịch —★— Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.