Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8. Một Chiếc Thuyền Nhỏ Bé

❊ ❊ ❊

Yun.

Mình đã nghĩ sẽ không viết thư cho bất cứ ai cho đến khi xuất ngũ. Nhưng giờ mình đang viết thư mất rồi, đúng là quyết tâm không phải lúc nào cũng có tác dụng. Mình đã viết Jeong Yun lên trang giấy trắng, rồi lại đổi là Yun, cứ viết đi viết lại như thế đến mười lần Jeong Yun và Yun. Bây giờ mình đã viết Yun và đánh dấu chấm, rồi ngồi nhìn tên cậu hồi lâu. Mình cứ nghĩ mãi, tại sao mình lại không muốn viết thư nhỉ? Không phải vì mình là quân nhân đâu, hình như mình đang đấu tranh với việc cố gắng không viết thư cho cậu. Có lần chị viết thư cho mình, nói cậu hỏi địa chỉ của mình. Sau khi nhận thư của chị, mình đã mong thư cậu biết bao. Không phải thư hồi âm, mà là thư cậu gửi trước cho mình.

Bọn mình gọi những người sống ngoài quân ngũ là dân thường. Vì thế cậu là dân thường còn mình là quân nhân. Nếu nghe mình nói vì muốn sống cuộc sống nghiêm khắc đúng nghĩa của một quân nhân nên mới hạ quyết tâm không viết thư cho bất cứ ai ở thế giới bên ngoài, chắc cậu sẽ cười mình nhỉ. Trong thời gian tham gia quân dịch, đúng là mình đã muốn sống như một quân nhân. Vì mình là người trốn chạy vào nơi này. Mình đã muốn quên đi hình ảnh yếu đuối của mình ngoài xã hội, sống với hình ảnh mạnh mẽ được trang bị bởi những quy tắc và huấn luyện. Mình quyết tâm trong thời gian tham gia quân đội sẽ không viết thư, cũng không gặp mặt cậu, nên trước ngày nhập ngũ, mình đã tới tìm cậu, và mọi ý chí của mình sụp đổ.

Mất gần một năm để mình nhận ra, tấm lòng luôn hướng về cậu của mình không phải là thứ có thể điều khiển bằng lý trí. Mình sợ rằng trong thư mình sẽ đòi cậu đến thăm. Nếu mình có lỡ viết câu ấy trong thư thì cậu cũng không được đến đâu nhé. Mình cũng không cho ai trong nhà đến thăm cả. Mình không muốn gặp bất cứ người dân thường nào ở nơi này. Thật đấy. Cả lúc nhập ngũ, lẫn kỳ nghỉ phép đầu tiên, mình đều uy hiếp (?) chị gái và mẹ. Nếu mà đến thăm, mình sẽ đào ngũ đấy. Thay vào đó mình sẽ bắn súng thật giỏi, để được thưởng ngày phép rồi ra ngoài gặp mọi người. Nhưng mình đã không giữ được lời hứa đó. Mình đã ăn bánh gạo của người đồng đội mang vào doanh trại sau kỳ nghỉ phép được thưởng. Mình có thể tưởng tượng ra hình ảnh cậu vừa cười vừa nói, Bắn súng giỏi để được thưởng ngày phép? Nhưng mà Yun à, phải đến đây mình mới phát hiện ra bản thân có năng lực bắn súng khá ưu tú đấy.

Yun.

Mình lại viết tên cậu ra và nhìn hồi lâu. Mình hay nghĩ về những người bạn của cậu mà mình đã gặp khi đến tìm cậu lần trước ấy. Thấy cậu có những người bạn như vậy bên cạnh, mình thật sự rất vui. Mình cũng không ngờ lại được nhìn giáo sư Yun bằng xương bằng thịt gần như vậy, trước đây mình vốn chỉ biết đến ông qua những trang sách. Hình ảnh các cậu vây quanh giáo sư Yun thật đẹp. Giáo sư Yun trông có vẻ đáng sợ, nhưng cũng thật ấm áp. Mình ghen tị với các cậu vì có một người thầy như thế. Mình đã nghĩ, biết đâu mình phải trốn chạy khỏi xã hội để vào nơi này, chính là vì mình không gặp được những người bạn như vậy. Ở giữa các cậu, mình có cảm giác mình là một trong số các cậu. Quãng thời gian được cùng những người bạn của cậu đi dọc theo tường thành bao quanh thành phố nơi cậu sống thật như một giấc mơ. Mình vốn chẳng chờ đợi ai, nhưng Yun à, cái đêm mà mình cùng các cậu đường đường chính chính căng lều cắm trại ở gần tường thành dù biết đó là bất hợp pháp ấy, giá như nó đến lại một lần nữa thì tốt biết bao. Có lẽ với mình, nó sẽ trở thành quãng thời gian tươi đẹp đến tận khi xuất ngũ mình cũng không thể nào quên được. Cả cái ngày hôm sau khi mình, Myeong Seo, Mi Ru và cậu cùng nấu cơm ăn trong ngôi nhà đó nữa, có lẽ cả cuộc đời này, mình cũng không quên đâu. Không biết cây đàn ở trong ngôi nhà ấy là của ai nhỉ? Chúng ta đã cùng hát với nhau. Ở chung nhà với những người mới gặp lần đầu suốt mấy ngày, thì ra cũng có thể như vậy. Vì sao ngôi nhà ấy lại bỏ trống nhỉ? Mình vẫn nhớ ánh mắt của Mi Ru và Myeong Seo khi nhìn mình với cậu nhổ cỏ ở khoảng sân vào buổi sáng hôm sau. Khoảng thời gian chúng ta cùng trải qua bên nhau ở nơi đó là hiện thực ư? Dù là lần đầu tiên đến ngôi nhà đó, nhưng nếu có lần sau thì mình cũng tự tìm đến được mà chẳng hề lạc đường đâu. Thế nên chắc đó không phải giấc mơ đâu nhỉ. Có thể cùng cậu trải qua quãng thời gian đó, mình rất hạnh phúc. Giờ đây mình mới có thể nói câu này.

Mình tò mò không biết lúc này đây, Mi Ru có phải lại đang viết chi tiết những gì đã ăn vào sổ tay không. Mình đã đùa cậu ấy là nếu bước đi như thế thì khi về già có thể bị gù dấy, không biết bây giờ cậu ấy có còn đi như vậy không. Khi bọn mình cùng ở trong ngôi nhà ấy, một buổi sớm mình dậy uống nước thì vô tình mở cuốn sổ tay của. Mi Ru đặt trên bàn ăn. Lần đầu tiên mình thấy cuốn sổ như vậy. Đương nhiên là thế rồi. Vì mình chưa gặp ai lại ghi chép một cách chi tiết, thành thực tất cả các thức ăn đã ăn như vậy cả. Buổi sớm tinh mơ ấy, đọc những ghi chép về các món ăn trong ngày của một ai đó, mình có cảm giác thật kỳ lạ. Những ghi chép đơn giản ấy, về sau dần dần giống như một bài thơ vậy. Là sự vùng vẫy để chứng minh rằng mình tồn tại, là tiếng hét, tôi lúc này, là tổng hợp của những thứ tôi đã ăn và đang ăn... Thỉnh thoảng cũng có ngày ăn nhiều. Mình đọc liền một mạch, đến phần ghi chép về ngày ăn nhiều của Mi Ru, có nỗi buồn thoáng qua trong lòng. Xem lẫn giữa các món ăn được ghi chép theo ngày, đôi khi có cả những câu ba người các cậu cùng viết nữa. Cảm giác như mình đang lén nhìn vào quãng thời gian mình không biết của ba người các cậu. Đúng lúc ấy Mi Ru ghé vào phòng bếp, phát hiện mình đang đọc cuốn sổ tay. Mình đã rất bất ngờ, trong khi Mi Ru có vẻ không quan tâm. Cô ấy còn điềm nhiên hỏi mình thấy ai là người viết hay nhất? Lúc đọc mình không hề nghĩ đến chuyện ai viết hay nhất. Chỉ là thấy nét chữ của ba người hòa hợp như thế thật thần kỳ mà thôi. Có vẻ như mỗi người đang kể một câu chuyện khác nhau nhưng khi ghép lại lại cho mình cảm giác như được an ủi. Mình nói thế có phải hơi quá không? Mình đã nói với Mi Ru rằng muốn vẽ tranh vào những khoảng trống trong sổ, Mi Ru bảo để đến khi nào chúng ta gặp lại. Đôi khi mình nghĩ về lời hứa với Mi Ru bên chiếc bàn ăn trong ngôi nhà trống vào buổi sáng tinh mơ ấy. Ngày như thế sẽ đến đúng không. Một lúc nào đó. Một lúc nào đó chúng ta gặp lại, mình sẽ vẽ vào chỗ trống giữa những câu ba người các cậu cùng nhau viết.

Yun.

Làm thế nào mình có thể tưởng tượng rằng cậu lại xuất hiện ở nơi tập trung huấn luyện, trên tay cầm tập thơ của Emily Dickinson cơ chứ. Cậu đứng từ xa gọi tên mình, Dan à! Mình đã ngỡ đó là ảo giác. Không chỉ mình cậu mà còn có cả Myeong Seo, Mi Ru và Emily nữa. Mình tìm đủ mọi cách để ngăn chị gái và mẹ vào thăm mình, vậy mà giờ đây cậu lại xuất hiện trước mắt mình. Mình không thích ai đó nhìn thấy bóng lưng mình rời đi. Mình cũng không muốn vẫy tay chào tạm biệt ai đó ngoài cửa xe hay ngoài cổng. Trên đường tới trại huấn luyện mình đã cắt tóc. Trong số những người mà mình biết, các cậu là ba người đầu tiên trông thấy cái đầu trọc của mình đấy. Thật xấu hổ. Mình hỏi, Sao các cậu lại đến đây? Mình rủ mọi người đến đấy, Dan! Khuôn mặt Myeong Seo khi nói câu ấy, giờ đây nghĩ lại, quả thật giống như một người anh trai vậy. Các cậu còn mang cả Emily đến cho mình cơ hội được ôm nó vì suốt mấy ngày ở cùng các cậu trong ngôi nhà ấy, mình vẫn chưa được ôm Emily cũng như chào tạm biệt nó. Mình thấy có lỗi vì mỗi khi Emily định đến gần là mình lại tránh đi. Đó là lần đầu tiên mình ôm một chú mèo. Thật ấm áp. Đến giờ mình vẫn có thể nhớ lại hơi ấm ấy. Mình còn hối hận rằng, nếu biết trước nó ấm áp và mềm mại như thế thì trong ngôi nhà ấy, mình đã ra sức ôm nó thật nhiều rồi. Cậu cứ khăng khăng đưa mình tập thơ dù cho mình nói không thể mang vào trong khu huấn luyện được. Cậu bảo, Cứ nghĩ cách thử mang vào xem. Cậu yên tâm nhé. Tập thơ ấy giờ đang ở bên cạnh mình đây. Mình đang kê giấy lên tập thơ để viết thư cho cậu đấy. Sau khi xuất ngũ, mình sẽ kể cậu nghe làm thế nào mà mình có thể mang tập thơ bên người cho đến tận bây giờ. Coi như là món quà xuất ngũ của mình.

Yun.

Cái ngày mình đưa tập thơ này cho cậu, giờ nghĩ lại đã xa xôi lắm rồi. Cậu nói tập thơ mình đưa đã bị một người bạn học có biệt danh Xe Đạp cầm mất và từ đó biệt tăm, nhưng đã tìm lại được từ khi nào thế? Tập thơ của Dickinson đã quay lại với mình giờ chính là thần hộ vệ của mình đấy. Mỗi khi muốn ăn kimchi tự làm, hay gặp phải nhện, mình lại trợn tròn mắt lên dọc thuộc thơ như niệm thần chú:

Tình yêu là hết thảy thế gian này

Hết thảy mọi điều ta nghĩ là tình yêu

Thế thôi là đủ. Nhưng mỗi người trong chúng ta

Chỉ có thể đong lấy tình yêu bằng cái bát mình.

Thế thôi là đủ. Mình đã nhẩm đi nhẩm lại hai ba lần câu này như niệm thần chú. Mỗi khi đọc đến đây, mình có cảm giác nỗi sợ loài nhện giảm bớt phần nào. Bắt đầu từ ngày mai, bọn mình sẽ bước vào kỳ huấn luyện hành quân đêm đường dài trong ba tuần. Mình hy vọng sẽ không là kẻ bị tụt lại phía sau.

Vậy nhé, tạm biệt cậu.

Gửi dân thường Yun, từ quân nhân Dan.

Bức thư đầu tiên Dan gửi cho tôi, một năm sau khi Dan nhập ngũ và trở thành lính đặc chủng, dài đến năm trang giấy. Trong thư cậu không hề nhắc đến chuyện mình là lính đặc chủng. Tôi mở thư, trải lên mặt bàn học. Nhìn hồi lâu vào câu chào kết cuối thư của Dan: Gửi dân thường Yun, từ quân nhân Dan... Tôi bơm đầy mực vào chiếc bút máy và lấy một quyển sổ mới, viết chữ "Dan" lên ngay trang đầu.

Dan.

Cậu bé Dan, cậu thiếu niên Dan, Dan của mười bảy rồi mười tám, mười chín tuổi, trở thành sinh viên rồi quân nhân. Khi tôi liên lạc hỏi địa chỉ của cậu, chị gái Dan có nói cậu đã được chọn làm lính đặc chủng. Lính đặc chủng? Đúng vậy, lính đặc chủng... Nghe nói ở đó phải huấn luyện hằng ngày. Có lúc còn chỉ được mang theo dao găm và thùng nước vào sống mấy ngày trong rừng nữa. Vào ngày Thành lập Quân đội, những quân nhân chẳng phải từ trên không nhảy tập thể xuống đó sao? Đơn vị của Dan thể nào cũng nằm trong số đó. Tại sao lại chọn Dan ạ? Nghe nói vì điều kiện cơ thể Dan phù hợp để làm lính đặc chủng. Dù thế thì cũng phải kiểm tra khả năng thích ứng chứ ạ? Tôi hỏi mà như chất vấn chị gái Dan, nhưng chẳng có gì thay đổi cả. Tôi lại viết chữ "Dan" vào cuốn sổ. Sau khi nghe chị gái Dan nói rằng cậu đã trở thành lính đặc chủng, tôi vẫn không thể liên tưởng hình ảnh Dan với những bài huấn luyện lính đặc chủng phải trải qua. Làm sao Dan có thể chống chọi được suốt mấy ngày huấn luyện sinh tồn một mình trong rừng cơ chứ? Tôi không tài nào hình dung ra hình ảnh Dan trong những cuộc huấn luyện trên biển hay hành quân nghìn dặm trên đất liền. Cảm giác xa cách dừng lại giữa mấy chữ "dân thường" và "quân nhân". Có lẽ những đội quân như thế thường xuyên phải sống trên núi, sau khi hoàn thành nhiệm vụ e hễ nhắc đến núi là họ chỉ muốn quay đầu. Vậy mà Dan lại ở nơi đó sao? Dan vốn sợ nhện như thế, vậy mà lại trở thành lính đặc chủng, phải sống mấy ngày liền một mình trong núi sâu? Nếu khi đang phát quang bụi rậm mà đụng phải mạng nhện thì làm thế nào? Sau khi biết địa chỉ của Dan, tôi đã mấy lần định viết thư nhưng cuối cùng lại thôi, bởi tôi không sao đoán được tình hình của Dan. Thế rồi tôi lại nhận được thư Dan trước.

Dan.

Mình nhận được thư rồi. Không biết cậu đã kết thúc ba tuần huấn luyện hành quân đêm đường đài chưa?

Tôi đóng cuốn sổ lại, không viết tiếp được nữa. Trong thời gian huấn luyện hành quân đêm đường dài, để chống chọi với nhện, không biết Dan đã phải đọc thuộc bao nhiêu lần thơ Dickinson như niệm thần chú? Tôi định cho thư Dan gửi vào ngăn kéo thì lại thần người nhìn những chồng thư khác đang xếp bên trong. Tôi lấy tất cả ra đặt lên bàn học. Có những bức để nguyên trong phong bì, có những bức chỉ còn lại ruột. Trong khi Dan gửi cho tôi bao nhiêu thư thế này, tôi lại chưa một lần viết thư trả lời. Lẫn giữa những bức thư của Dan là một mảnh giấy đập vào mắt tôi, tôi liền mở ra xem.

Đọc lại sách.

Làm một cuốn từ điển cá nhân, ghi lại những từ mới phát hiện mỗi khi đọc sách.

Mỗi tuần học thuộc một bài thơ.

Cho đến tết Trung thu, không đến thăm mộ mẹ.

Mỗi ngày đi bộ trong thành phố hai tiếng trở lên.

Có lẽ đó là ngày Mi Ru và anh lần đầu tiên đến chơi phòng tôi, tôi đã để họ ngoài sân thượng, còn mình đi vào phòng trước, gỡ mảnh giấy này từ trên tường xuống rồi kẹp lẫn vào trong những bức thư của Dan. Tôi mở mảnh giấy ra và đặt xuống dưới cùng, bên trên là thư của Dan.

Hình ảnh của Dan ở nơi tập trung vẫn lởn vởn trước mắt tôi. Trước giờ tập trung hai tiếng đồng hồ, chúng tôi đã đến khu huấn luyện chờ Dan. Vì không phải hẹn trước, lại có nhiều người nên tôi nghĩ cũng có khả năng sẽ không gặp được Dan. Lúc đầu chỉ có lác đác hai, ba người, rồi sau đó nhanh chóng trở thành cả biển người. Phần lớn là bạn bè của những người nhập ngũ, nếu đó không phải là trước cổng khu huấn luyện thì biển người này thật giống những người đang tập trung chờ đợi một lễ hội nào đó sắp diễn ra. Người nhận ra Dan đầu tiên không phải tôi mà là anh. Anh nhìn ra xa rồi gõ nhẹ vào vai tôi, chỉ về phía Dan đang bước đến. Anh cũng là người gọi tên Dan. Mái đầu cạo trọc của Dan thật lạ lẫm nên mãi tận khi Dan bước đến ngay trước mặt, tôi vẫn chỉ đứng nhìn. Phát hiện ra chúng tôi, Dan ngạc nhiên Ơ! lên một tiếng. Dan cạo đầu quả thật nhìn rất trẻ. Cậu nhìn tôi giây lát rồi đón lấy Emily từ tay Mi Ru. Emily nằm gọn trong lòng Dan, lặng lẽ nhìn sang anh và tôi, cả Mi Ru nữa. Có lẽ tạm biệt chính là chìa tay ra với sự vật không thể chìa tay. Là lưu luyến với sự vật vẫn chưa có dịp bày tỏ cảm xúc. Trong mấy ngày chúng tôi ở cùng nhau tại ngôi nhà trống, Dan và Emily luôn giữ khoảng cách, nhìn nhau chăm chú rồi lảng tránh. Giờ nhìn cảnh trước mắt, cảm giác như ngay từ đầu Emily đã là của Dan vậy.

Dan lặng lẽ mân mê cái gáy của Emily, không nói lời nào. Ngay cả khi ở trong quán cà phê chúng tôi khó khăn mãi mới tìm thấy, hay khi tôi đưa tập thơ bảo cậu dù thế nào cũng phải tìm cách mang vào. Dan đưa Emily trả cho Mi Ru và đi vào khu huấn luyện, không ngoái lại nhìn. Quay lại đi, một lần thôi! Nhìn theo bóng lưng Dan, tôi vô thức niệm chú. Thật là một gã lạnh lùng. Dù một lần cũng không ngoái đầu lại. Anh lẩm bẩm một mình. Tôi chạy theo Dan đang mỗi lúc một xa dần, lẫn giữa những cái đầu cạo trọc, mắt chỉ nhìn về phía trước. Tôi chặn cậu lại.

- Mình sẽ viết thư.

- …

- Mình cũng sẽ đến gặp cậu nữa.

Dan cười nói, Không sao đâu. Tôi cũng cười nói, Không sao đâu. Trên đường đi xe buýt quay lại thành phố này, tôi ngồi trong nhà vệ sinh ở trạm nghỉ dọc đường, nghĩ về hình ảnh Dan đầu không ngoảnh lại biến mất giữa dòng người, mắt nhắm tịt. Lên lại xe buýt, tôi lại nhớ tới đoàn tàu đêm phát ra những tiếng xinh xịch, chạy ngang qua trước mặt chúng tôi cách đây đã rất lâu. Mắt càng nhắm chặt hơn.

Tôi đưa tay mở đọc lần lượt từng bức thư của Dan.

Yun.

Mình đã đổi địa chỉ. Bức thư mình đang viết bây giờ sẽ không phải gửi qua bưu cục quân đội nữa. Mình nhờ được một anh bạn vệ binh chơi thân đem thư gửi ở bưu điện trong xã. Từ giờ mình có thể thoải mái viết thư cho cậu mà không lo bị kiểm duyệt rồi.

Có rất nhiều chuyện xảy ra với mình. Cuộc sống của một người lính đặc chủng thật quá vất vả. Không chỉ đợt huấn luyện đặc biệt mà sinh hoạt trong doanh trại cũng thật khủng khiếp. Dù ở đây quan hệ cấp bậc rất nghiêm khắc, nhưng vẫn có mấy tay trước khi nhập ngũ đã quen động chân động tay ngoài xã hội, hơi một tí là xô xát đánh nhau, xẻng dã chiến bay tán loạn trong doanh trại, điểm danh tối dùng cú đá kép đốn gục binh lính bên cạnh là chuyện rất thường gặp. Để nghiêm cấm những việc như vậy, mỗi tuần lại phải tập trung một hai lần. Nửa đêm đang ngủ bị lùa dậy mặc quần cộc đứng gập đầu chạm đất, rồi xếp thành hàng đánh lẫn nhau. Ngoài những lúc phạt chính thức, ẩu đả bị nghiêm cấm nhưng vẫn âm thầm được tiến hành dưới danh nghĩa chỉnh đốn kỷ cương quân ngũ. Trong số lính cũ có người tính tình nhút nhát, bình thường không dám đánh người, thế là còn uống rượu để mượn hơi men tẩn tân binh.

Ngày hôm đó, bọn mình cũng tập trung vào ban đêm, gậy chuẩn bị sẵn bị gãy, nên cuốc chim được dùng thay thế. Mình bị bổ vào lưng, đau đến tưởng như chết đi vậy. Mình thét lên ngã lăn xuống đất, nhưng đàn anh vẫn tiếp tục chửi mắng cho rằng mình giả vờ, dùng chân đá vào mình. Giây phút ấy, mình thực sự đã nghĩ cứ thế này chắc chết trong tay bọn họ mất. Khi mình tỉnh lại thì đã thấy mình đang nằm trong phòng y tế. Mấy người lính quân y vừa ấn nhẹ lên lưng mình, vừa rủa xả, Bọn khốn! Nếu chuyện này để đội thượng cấp biết được thì tất cả, bao gồm cả đội trưởng sẽ bị đem kỷ luật hết, chưa biết chừng vài người còn phải ngồi tù ấy chứ. Một hạ sĩ đã tác động để mình không phải tham gia huấn luyện nữa và đi châm cứu ở một viện y học cổ truyền gần đó. Hằng ngày mình được một người lính đồng cấp cõng đi châm cứu. Sau hơn một tháng trị liệu, mình đã có thể cử động được đôi chút, hạ sĩ kia nói thể chất của mình không hợp để làm lính dặc chủng nên chuyển mình đi sang đơn vị hiện tại. Ở đây cũng chẳng phải nơi dễ sống gì nhưng dù sao so với nơi cũ có thể nói là dễ chịu hơn nhiều.

Chỗ này giáp với bờ biển phía Tây. Nhiệm vụ mới của mình là canh gác bờ biển. Từ sáng đến trưa, mình ngủ trong doanh trại, đến chiều muộn mới thức dậy, sau khi hoàng hôn buông xuống thì ra trận địa rải rác ven bờ biển. Trước mặt là biển đêm, sau lưng là hàng rào thép gai. Ở đây không phải huấn luyện như lính đặc chủng nên dễ chịu hơn nhiều. Nhưng sẽ không có ngày nghỉ, cũng không được phép ra ngoài. Ở nơi lưu đày heo hút này, mình phải đứng chĩa súng vào kẻ địch vô hình không biết khi nào sẽ xuất hiện như thế.

Trước khi nhập ngũ, mình đã lầm tưởng và ảo tưởng về cuộc sống trong quân đội. Mình đã nghĩ chỉ vất vả về mặt thể chất thôi, sau khi gia nhập tổ chức biết đâu sẽ từ bỏ được những thói quen của cuộc sống trước đây. Tuy nhiên ngay ngày đầu tiên ở nơi huấn luyện, mình đã nhận ra kỳ vọng của mình mù quáng biết bao. Đối mặt với những mệnh lệnh và hình phạt cưỡng chế của tay quản giáo và đám trợ giáo, mình hiểu ra suy nghĩ của mình trước kia hoang đường đến thế nào. (Trong tai mình vẫn văng vẳng tiếng quát nạt binh lính như quát nạt súc vật của đám quản giáo: Quân nhân và con người khác nhau. Bọn mày không phải con người!) Rồi quãng thời gian đấu tay đôi ở trại huấn luyện. Từ sân tập kết tới tuyến đột kích, bọn mình vừa phải chạy, vừa phải bò trườn. Lúc đầu mình đã rất hoảng sợ nhưng sau đó thì phẫn nộ. Rồi cảm giác phẫn nộ mau chóng bị thay thế bởi sự tuyệt vọng, chán nản và vỡ mộng về bản thân. Trải qua những buổi tập trung lạnh giá, mệt mỏi, đói khát trong đom vị lính đặc chủng, mình có cảm giác mình không phải là người thật. Đến đây, mình cảm thấy bàng hoàng không thua kém gì việc cố gắng thích ứng với cuộc sống ở trường đại học. Những khổ cực về thể xác, đòn hành hạ của ma cũ mình đều có thể chịu đựng được. Nhưng bản thân mà mình vốn vô cùng tin tưởng, niềm tin mà mình cho rằng rất có giá trị hóa ra lại chẳng khác nào cát bụi, hóa ra chỉ là cơn gió vô hình. Nhận thức ấy mang lại nỗi khiếp sợ gặm nhấm trái tim mình. Con người thực ra không khác gì con chuột nhắt mãi chạy vòng quanh một mê cung không lối thoát, mình đã một lần nữa lĩnh ngộ được điều này trong quân đội. Có lẽ chính vì thế mà mỗi buổi đêm làm nhiệm vụ đứng canh gác, rọi đèn xuống bãi lầy hoang vu, nhìn ra vùng biển đêm đang cuộn sóng phía trước, mình lại cám thấy như đang đối diện với nội tâm đầy tăm tối của chính mình vậy.

Những khuôn mặt hiện lên như cứu rỗi. Những khuôn mặt mỉm cười tỏa sáng lấp lánh như những vì sao, giọng nói thân tình, biểu cảm ngời sáng, đôi khi là cả dáng điệu nổi nóng của họ... Mỗi khi cơn gió biển lạnh buốt ập đến, mình lại gọi tên từng người mình yêu quý đang ở nơi xa xôi nào đó như thể niệm chú vậy.

Yun.

Khoảng sáu giờ chiều, mình được cử đến trận địa hải phận, lắp đặt xong đủ loại vũ khí quanh chiến hào vẫn còn dư chút thời gian cho đến khi trời tối hẳn. Trong khoảng thời gian ấy, mình thường viết thư cho cậu vào sổ tay, nghĩ ra cái gì viết cái nấy, hoặc dùng bút chì phác thảo biển và núi. Cậu bạn cùng đơn vị thì ngồi ra xa hút thuốc lá. Không có đàn anh, không có cấp trên, đó là khoảng thời gian của riêng mình. Mình ngồi viết giữa tiếng gió và sóng biển vỗ quanh, đây có lẽ là quãng thời gian hạnh phúc nhất.

Một buổi sáng cách đây mấy hôm, sau khi kết thúc nhiệm vụ mai phục, trước khi rút khỏi bờ biển, mình đem gom tất mấy bó rạ chất trên nền trận địa suốt mùa đông năm ngoái ra đốt. Mình trông thấy những ngư dân và phụ nữ đi ra bờ biển nơi thủy triều đã rút từ sớm để làm việc. Những bó rạ đã ngả màu đen, lúc đầu không bén lửa nhưng ngay sau đó lập tức bốc khói ngùn ngụt, lẫn trong mùi khói là mùi ẩm mốc. Mình đứng giữa năm, sáu binh sĩ, cứ thế nhìn thẫn thờ vào ánh lửa đỏ đang bập bùng. Và thành trì kiên cố trong lòng mình, dường như cũng từ từ sụp đổ theo ánh lửa bùng lên rồi nhanh chóng tàn lụi thành một đống tro đen trước mặt.

Mình tỉnh dậy đã là buổi sáng muộn, mưa bụi đang rơi dày đặc. Mình mải hưởng thụ cảm giác ngọt ngào khi những giọt nước mưa mềm mại như sợi lụa lướt qua làn da, đứng thẫn thờ hồi lâu. Đến buổi chiều, mưa vẫn rơi rả rích, nhìn xuyên qua rừng thông, chỉ thấy bãi biển lờ mờ không rõ. Cả trời và biển đều bị bao trùm trong một màu xám u ám. Không có việc gì để làm, cũng không có sách gì để đọc, nên cả ngày, mình chỉ nghĩ đến cậu. Mỗi khi trời mưa tâm trạng mình lại buồn bã, không biết có phải do mình vẫn chim qua tuổi dậy thì không nhỉ? Hồi học đại học, hễ trời mưa là mình lại dành cả ngày đi lang thang trong thành phố cho đến khi ướt dẫm, rồi ghé vào quán cà phê quen, yêu cầu các bài hát trầm ấm như "Nancy" của Leonard Cohen, hay "Old records never die" của Ian Hunter, "Private investigation" của Dire Straits, và ngồi thưởng thức. Giờ đây tất cả chỉ còn là những ký ức xa xôi mờ mịt. Khi ấy có một bài mình hay nghe, tên ca sĩ không nhớ là gì nhưng tên bài hát thì là "Time in a bottle". Giống như lời bài hát, giá như có thể đựng thời gian vào trong một chiếc lọ, rồi khi cần có thể lấy ra bất cứ lúc nào mà sử dụng thì tốt biết mấy.

Đêm qua, mình đang trong phiên gác thì đột nhiên chiếc xe jeep tuần tra của tiểu đoàn trưởng ập đến. May là mình không ngủ gật nên đã đón tiếp tiểu đoàn trưởng theo nghi thức một cách bình an vô sự. Sau khi kiểm tra cái này cái kia và nói mấy lời động viên, tiểu đoàn trưởng đang chuẩn bị leo lên xe chợt quay đầu lại hỏi mình, Binh nhất, cậu đã có người yêu chưa? Ở trong quân đội, có một luật bất thành văn là khi các dàn anh hoặc cấp trên hỏi câu như thế thì dù có hay không vẫn phải trả lời là có. Khi ấy, khuôn mặt cậu hiện ra, và mình đã trả lời dõng dạc, Vâng, có ạ! Tiểu đoàn trưởng lại hỏi, Vậy cậu với người yêu xa nhau như thế này, làm thế nào cậu có thể tin tưởng cô ấy? Mình lắp bắp rồi trả lời như thét lên, Cô ấy nhất định sẽ chờ tôi ạ. Tiểu đoàn trưởng nhìn mình chằm chầm, lưỡng lự như định nói gì đó, cuối cùng chỉ buông một câu, Đúng là tên ngốc! đoạn leo phốc lên chiếc xe jeep. Nhìn theo ánh đèn chiếu hậu xe jeep của tiểu đoàn trưởng chìm dần rồi biến mất trong bóng tối, mình nghiền ngẫm câu nói ấy hồi lâu. Vì sao tiểu đoàn trưởng lại đột nhiên hỏi mình một câu ấu trĩ và tầm thường như vậy, vì sao lại nói mình là tên ngốc? Lẽ nào tiểu đoàn trưởng vốn định nói câu gì đó động viên mình nhưng rồi lại bật ra câu ấy? Chỉ có một điều chắc chắn rằng, thông qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi trong bóng tối, tiểu đoàn trưởng đã nhìn ra bộ mặt thật của mình. Mình là một tên ngốc.

Hôm qua anh nuôi bắt được bốn con rắn. Loại rắn độc có dịch độc màu vàng ở đuôi ấy. Nghe nói vào mùa hè, bọn rắn thường bò vào tận doanh trại. Cậu thử tưởng tượng mà xem. Vừa vén chăn lên liền gặp phải một con rắn độc đang trườn bên trong. Sáng nay vì phải rút quân khỏi bờ biển nên đêm qua, trung đội trưởng và mấy đàn anh đã nướng lũ rắn ấy lên nhắm với rượu soju. Chuyện này chẳng có gì ghê sợ cả. Vì khi là lính đặc chủng, cuộc sống còn kinh khủng hơn. Nếu mình nói cho cậu nghe những việc đã làm để sinh tồn trong rừng sâu, có lẽ cậu sẽ không muốn gặp mình nữa. Con rắn sau khi bị lột da và móc sạch nội tạng vẫn còn ngọ nguậy, người ta ăn luôn như thế... Từ sau khi vào quân đội, mình đã kinh qua quá nhiều chuyện, cũng chẳng có gì là chưa làm cả.

Mỗi khi ngắm nhìn biển qua ống nhòm ban đêm, mình lại có cảm giác bản thân như biến thành loài động vật kiếm ăn đêm vậy. Nòng súng sáng loáng, những đợt sóng va vào nhau vỡ thành trăm mảnh. Dạo này mình thường xuyên mơ thấy đang đi quanh khu luyện binh, nhưng hễ nghe thấy khẩu lệnh Quay về vị trí! là y như rằng lại sực tỉnh.

So với biển đêm thê lương, biển ban ngày thật đẹp. Hôm qua, tất cả lính trạm gác phải mặc quần đùi quân dụng huấn luyện hành quân trên bờ biển, sau đó thì chạy cả xuống biển. Lúc đầu nước biển lạnh run, nhưng sau một hồi la hét, xô đẩy vào các đồng đội xung quanh, nước biển đã có vẻ ấm hơn. Có lẽ nếu cứ thế này thì không bao lâu nữa mình sẽ trở thành một thực thể giản đơn, thành một quân nhân hay binh sĩ đáng mặt quay trở về với xã hội. Dạo này, mình không còn như thời gian đầu mới nhập ngũ, khổ sở phấp phỏng rằng mình là ai nữa. Mình hay ngâm nga câu thơ cũ rích, "Dù cuộc đời này lừa dối bạn, chớ có buồn, cũng đừng tức giận". Có khi giờ đây, không phải cuộc đời đang lira dối mình, mà là mình đang lừa dối cuộc đời ấy chứ.

Yun.

Hôm nay trời cứ âm u nhiều mây. Vì lo trời sẽ mưa nên mình đã chuẩn bị cả áo mưa, mang theo cuốn sổ tay rồi đi bộ trên đường tuần tra dọc theo hàng rào sắt, thở hổn hển leo lên vách đá. Lúc này, trán mình đang nóng hầm hập. Mình ngồi trên mỏm đá nhìn ra biển âm u và vẽ tranh. Mình đã vẽ một chiếc thuyền nhỏ đi trên mặt biển xa xa, vạch một đường hệt như vệt bút chì. Vì rất ưng ý nên mình gửi tặng cậu.

Sau khi được chuyển từ lính đặc chủng sang làm lính gác biển, Dan dường như lấy việc viết thư để chống chọi qua ngày. Cậu viết thư nói muốn tôi đến thăm. Dan đã thay đổi rất nhiều. Trước kia cậu không những không muốn thăm hỏi, mà đến thư cũng không buồn viết, giờ lại yêu cầu tôi đến gặp mặt. Tôi nhìn chằm chằm vào bức thư của Dan hồi lâu. Dường như cậu rất cô đơn, rất vất vả và hơn hết là kiệt sức. Tôi cảm nhận được như thế.

Yun.

Dạo này quân đội luôn trong tình trạng khẩn cấp, binh lính ai nấy đều bận tối tăm mặt mũi. Cứ cách hai ba ngày lại có chỉ thị tăng cường canh gác. Để chuẩn bị cho buổi kiểm duyệt chỉ huy tháng sau từ thượng cấp đến binh sĩ đều hết sức căng thẳng. Lẽ ra trung đội của bọn mình sẽ rút quân khỏi bờ biển để các trung đội khác tới thay phiên, nhưng việc này cứ bị trì hoãn vì hết lý do này đến lý do khác. Mấy người bị ra tuyến bờ biển bọn mình đến cả kỳ nghỉ phép định kỳ cũng không có nữa.

Yun.

Tuần sau cậu có thời gian đến gặp mình không? Tất nhiên đêm nào mình cũng phải canh gác ở trận địa bờ biển nên bọn mình không thể đường hoàng gặp mặt được. Nhưng chỉ cần cậu có thể đến, mình sẽ tìm cách ra ngoài một chút. Dù muốn trót lọt thì cũng phải đối xử tốt với đám đàn anh ít tuổi hơn mình mới được. Chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt cậu trong mấy giây thôi, mình có thể chịu đựng được nỗi xấu hổ ấy. Giờ đây ở sau lưng mình là sông núi đang chìm trong bóng tối, và trước mặt mình là biển đêm lấp lánh dưới ánh trăng. Còn mình đang cầm cây súng đã lên đạn, đứng gác đêm và nghĩ đến cậu.

Dan vốn nói rằng không muốn để người khác nhìn thấy mái đầu trọc của mình và dù có được nghỉ cũng không liên lạc với tôi, giờ đây lại yêu cầu tôi đến gặp cậu ấy. Tôi do dự mất mấy ngày, cuối cùng quyết định đi gặp cậu. Buổi đêm hôm ấy hiện rõ trong đầu khiến tôi phải vùi mặt xuống bàn học. Từ thành phố này đến nơi Dan đóng quân phải đi tàu rồi chuyển hai lần xe buýt. Ở bến xe buýt, tôi gặp một anh lính phòng vệ đi làm ca đêm ở trạm gác Dan đang làm nhiệm vụ. Anh ta đã dẫn tôi đến tận trạm gác của Dan. Dan vẫn đội mũ sắt, đeo súng và dao găm, mang cả lựu đạn, chạy ào ra.

Không lâu sau đó, tôi cùng Dan vũ trang hoàn hảo từ đầu đến chân, giẫm lên những quả thông khô, đi vòng qua con đường mòn không bóng người, xuống con đường vách đá, nơi có thể nhìn thấy biển, men theo hàng rào sắt ra khỏi đường tuần tra. Chúng tôi cứ đi bộ như thế bên bờ biển tối tăm không biết là ở đâu. Biển dần xa, tiếng sóng vỗ rì rào bên tai cũng dần mơ hồ. Những ngôi sao trên bầu trời đêm tỏa sáng lấp lánh ghé xuống nhìn chúng tôi. Dan bước đi bên tôi im lặng. Tôi cũng lặng im không nói gì. Hình ảnh Dan trong bộ trang phục sẵn sàng chiến đấu thật lạ lẫm. Cậu giờ không phải Dan tôi quen, mà là một quân nhân trong bộ trang phục chiến đấu quốc phòng. Chúng tôi đi bộ khá lâu nhưng không gặp ai cả. Dan hỏi tôi, Mình kể cho cậu một câu chuyện đáng sợ nhé?

- Cậu vũ trang đầy đủ thế này thì không kể mình cũng đủ sợ rồi.

Dan khẽ cười trước câu nói của tôi.

- Bây giờ mình đang bỏ trốn khỏi nơi canh gác.

- Sao cơ?

- Chỉ cần việc mình gặp cậu bị lộ thì mình có thể sẽ bị chuyển giao cho tòa án quân sự đấy.

- Việc này nguy hiểm đến thế sao?

Nghe giọng tôi đầy vẻ nghiêm trọng, Dan lại cười khúc khích.

- Cậu đừng lo. Sống mãi nơi vùng biển này, mọi người cũng phải tìm cách gặp gỡ gia đình hay người yêu, nên cứ mắt nhắm mắt mở cho nhau ấy mà. Cả trung đội trưởng và hạ sĩ quan có khi cũng biết ấy chứ. Dù mình nói là có người yêu rồi nhưng chẳng ai tin nên mọi người đã đánh cược với nhau đấy.

- Lấy mình ra sao?

- Mình xin lỗi.

- Đánh cược gì?

- Nếu cậu đến thì sẽ cho mình một đêm ngủ bên ngoài.

- Việc này có vẻ rất nguy hiểm đấy. Mình không muốn vì mình mà cậu bị hại đâu.

- Bị hại? Cậu nói gì thế? Mình đang rất vui mà. Mình không dám tin bây giờ cậu lại đang ở bên cạnh mình.

Dù có đôi chút bất an, nhưng sau khi nói chuyện với Dan, tâm trạng tôi đã trở nên tốt hơn.

- Câu chuyện đáng sợ là gì vậy? Chuyện nhện sao?

- Giờ mình không còn sợ nhện nữa đâu.

Giờ đây Dan đã không còn là Dan của cái đêm đeo trên đầu chiếc đèn chiếu sáng đi đến mộ mẹ, run lẩy bẩy vì sợ giẫm phải nhện nữa. Dan nói rằng trong thời gian làm lính đặc chủng, chứng sợ nhện của cậu đã biến mất. Hằng ngày phải tham gia huấn luyện bò trườn lăn lộn, có khi cậu còn dám bắt nhện bằng tay nữa.

- Thật ư? Thế là việc nhập ngũ có ý nghĩa đấy chứ!

Dan cười trống rỗng trước câu nói của tôi.

- Câu chuyện đáng sợ là gì vậy?

Dan đưa tay chỉ về một nơi nào đó trong bóng tối. Có tiếng sóng vỗ.

- Ở kia có một trận địa nơi những người lính làm nhiệm vụ canh gác có thể chợp mắt đôi chút giữa các giao thông hào. Nghe nói có một người lính đã đem lòng yêu một thiếu nữ trong làng. Thình thoảng cô thôn nữ ấy còn ngủ lại trận địa rồi mới về. Mỗi lần đến gặp anh lính, cô thôn nữ lại nấu mì ăn đêm. Nhưng rồi sau khi xuất ngũ, anh lính ấy lặn mất tăm, thậm chí không để lại địa chỉ liên lạc. Có thôn nữ quá đau lòng đã treo cổ tự vẫn ở nơi hai người từng bí mật hẹn hò, lúc ấy hình như cô đã mang thai mấy tháng rồi. Không lâu sau bắt đầu có tin đồn, những lính mới mỗi khi ngủ trong trận địa đó thường nằm mơ thấy một cô gái trẻ xinh đẹp đẩy cửa bước vào, miệng mỉm cười, trên tay bưng một chiếc khay đặt một chiếc nồi bốc khói nghi ngút...

- Sao nữa?

- Khi người lính đón lấy cái khay và mở vung nồi ra. Ở trong đó có mì. Những sợi mì màu đỏ thẫm được đun bằng máu.

Tôi vô thức thét lên và nắm chặt lấy cánh tay Dan.

- Thật á? Cậu cũng thấy rồi sao?

- Thấy gì chứ. Đây là câu chuyện truyền miệng trong đơn vị bọn mình thôi. Câu chuyện về "con ma mì máu"... Chắc là mấy anh lính đã tự bịa ra để kể với người yêu đến thăm như cậu ấy mà. Vì các cô gái sẽ sợ hãi nắm chặt lấy tay hay vùi đầu vào ngực người yêu giống cậu ấy.

- Cái gì?

Thì ra là chuyện để trêu đùa tôi. Tôi muốn gạt cánh tay Dan đang ôm lấy vai mình, thì Dan liền kéo lấy vai tôi, ôm chặt hơn và nói, Thật vui khi có thể gặp cậu! Trong đêm tối, tôi nghe thấy cả tiếng sóng biển, chúng tôi đi qua ruộng ngô, rồi ruộng ớt. Nhưng không thể cứ đi bộ mãi thế được. Chắc hẳn những người đến thăm người thân trong quân ngũ rất hay ngủ qua đêm ở đây nên bác chủ nhà dẫn chúng tôi đến một căn phòng trong góc mà không hỏi han gì. Dan hỏi ở đây có cơm không thì bác hỏi lại chúng tôi chưa ăn cơm à rồi nói chờ một chút. Ngay sau đó, một bàn ăn được bày biện ngay trên sàn nhà với đủ các món nào bánh bí ngòi rán, cà tím, kimchi, cơm, và canh. Bác chủ nhà đang định quay lưng đi vào bếp thì Dan hỏi có rượu soju không. Bác trả lời không có soju nhưng có chai rượu chồng bác đang uống dở, hay là mang ra nhé, và Dan nói nếu được như vậy thì cảm ơn bác quá. Bác chủ nhà liền mang ra một chai soju đã vơi một nửa, hai chiếc chén, cùng một chiếc đĩa có mấy miếng đậu rán. Trong lúc ấy, Dan cũng đã cởi bỏ chiếc mũ sắt quân nhân và tháo súng. Bác chủ nhà hỏi, Người yêu không sợ sao, rồi nhìn tôi cười. Bác nói đã sưởi ấm phòng rồi quay đi. Tôi và Dan ngồi trên sàn nhà dùng bữa. Tuy bát đĩa cũ kỹ nhưng món cà tím đặt bên trên tỏa mùi thơm phức như thể vừa làm vậy. Dan rót soju vào chiếc chén đặt cạnh bát cơm của tôi rồi nhìn tôi. Tôi lắc đầu tỏ ý không uống và nhìn chằm chằm vào mạng nhện đang giăng ở khoảng không phía trên sàn nhà.

- Có nhện ở kia kìa!

Dan nhìn theo hướng tôi nói rồi nhổm người dậy, đi về phía mạng nhện. Cậu dùng tay bắt chú nhện đang leo trên sợi tơ đung đưa theo ánh điện, rồi thả ra phía sân.

- Bây giờ mình không còn sợ nhện nữa đâu.

Dan quay lại mâm cơm, rót soju và uống. Cậu chỉ nhìn kimchi và đậu phụ chứ không hề động đũa. Còn tôi gắp mấy miếng cà tím rồi đặt đũa xuống. Bụng tuy đói nhưng tôi không ăn được nhiều. Trong khi Dan uống rượu, tôi nhìn chăm chú vào đôi giày lính của Dan và đôi giày thể thao của tôi, đặt ở phía dưới sàn. Tôi chẳng suy nghĩ gì, tự nhiên duỗi chân thử ướm vào đôi giày của Dan. Giày bị rộng, xỏ chân vào rồi lại muốn thử đi xem sao, nên tôi đi xuống dưới sàn, nhưng loạng choạng như sắp ngã, làm Dan nhìn tôi bật cười. Mang đôi giày nặng thế này, không biết cậu ấy đi thế nào được nhỉ? Tôi tháo giày và thử mở cửa phòng. Trong căn phòng nhỏ sàn dán giấy dầu vàng đặt hai bộ chăn gối. Có tiếng sóng biển vọng vào từ phía khung cửa sổ nhỏ trổ ra ngoài. Khi tôi vào trong phòng trải chăn đi nằm đã là quá nửa đêm. Chiếc mũ sắt Dan tháo ra đặt ở phía trên đầu chúng tôi. Dan không cởi bỏ bộ quân phục mà cứ thế nằm. Tôi nhớ khi còn nhỏ, mỗi lần Dan và tôi sang chơi nhà nhau rồi ngủ quên mất, chị gái Dan hoặc mẹ tôi lại cõng chúng tôi trên lưng đưa về nhà. Tiếng sóng vỗ dội vào tận vành tai.

- Bên ngoài cửa sổ là biển thì phải.

- Không phải biển mà là gần bờ biển. Mi Ru và Myeong Seo thế nào? Cả hai đều khỏe chứ?

- Mi Ru lại bắt đầu đi tìm người mất tích. Myeong Seo thì tham gia biểu tình ở nhà thờ Myeongdong nên hầu như ở đó suốt.

- Mi Ru tìm ai cơ?

Tôi không biết phải trả lời thế nào. Nhìn Dan vốn đã sẵn buồn bã, tôi cũng không có ý định kể với Dan câu chuyện về người đó, người mà Mi Ru đang đi tìm.

- Ngôi nhà bọn mình từng ở mấy ngày ấy, bố mẹ Mi Ru đã bán cho người khác rồi.

- Vậy giờ đây không thể đến đó được nữa sao?

- Ừ... Bây giờ không còn là nhà của Mi Ru nữa.

Sau khi ngôi nhà bị bán đi, Mi Ru chìm trong thất vọng, và lại bắt đầu đi tìm người đó. Cô buồn bã ủ rũ quay về rồi mấy ngày sau lại bắt đầu lên đường. Tôi tới tìm cô, định rủ cô đi gặp Dan nhưng Mi Ru đã đi rồi.

- Cậu thì sao?

Bây giờ tôi mới nhớ ra phải hỏi về cuộc sống của Dan.

- Như thể mình đang bị buộc chặt trong đám mạng nhện vậy.

- Sao cậu bảo giờ không sợ nhện nữa cơ mà?

- Đúng thế... Giờ đây mình không sợ lũ nhện bắt gặp trên núi nữa... Nhưng hình như mình đã gặp một con nhện to hơn.

Giọng Dan nghe thật buồn bã. Tôi băn khoăn không biết có phải Dan đang qua chỗ tôi hay không thì đã thấy khuôn mặt cậu ngay trên mặt tôi.

- Mình ghét tiếng súng. Cả cảm giác cò súng chạm vào ngón tay nữa.

Mùi rượu soju Dan vừa uống phả vào mũi tôi. Đôi mắt Dan nhìn sâu vào mắt tôi. Ánh mắt cậu dao động, không thể nào đoán biết trong đầu cậu đang nghĩ gì, rồi bờ môi cậu chạm vào môi tôi. Bộ quân phục của Dan chạm vào áo ngoài của tôi, và bàn tay Dan chạm vào ngực tôi. Khi tiếng thở của Dan trở nên gấp gáp, tôi liền đẩy cậu ra. Dan nắm chặt lấy cổ tay tôi, có thể cảm thấy sự mạnh bạo từ cậu.

- Dan à...

- …

- Cậu đừng thế này.

Dù tôi cố đẩy ra nhưng Dan vẫn xích tới. Tôi cố giãy tay, vô tình lại chạm vào giọt nước nóng bỏng trên vành mắt cậu. Đôi môi Dan lại chạm vào môi tôi, cậu định cởi khuy áo của tôi ra.

- Cậu là lối thoát duy nhất với mình đấy.

Dan nói giọng buồn bã. Không biết từ lúc nào, phần áo trên của tôi đã bị kéo lên đến một nửa, và Dan đang gắng sức kéo khóa quần tôi xuống. Tôi kinh hoàng, vội xoay người thì Dan liền leo lên người tôi và cố ấn tôi xuống. Không biết có phải do những giọt nước mắt của Dan mà tôi vừa vô tình chạm vào không, lòng tôi bỗng trở nên hỗn loạn, toàn thân cạn kiệt sức lực. Tôi chợt nghĩ đến cảm giác đầy mâu thuẫn khi nhận được bức thư Dan hỏi tôi có thể đến gặp cậu hay không, phải chăng tôi đã mơ hồ dự cảm tình huống này. Cậu không yêu mình. Dan buông người khỏi tôi và nằm thừ ra. Là vì gã ta phải không. Có lẽ cậu đang nói đến anh.

Hai chúng tôi đều không thoải mái, cứ thế thức đến sáng. Tôi đưa tay tìm tay Dan và nắm lấy, nhưng cậu không nhúc nhích. Không biết từ khi nào, tôi nghe thấy tiếng mưa. Nếu như có thể đếm được tiếng mưa rơi, thì có lẽ tôi đã nhẩm tính ra một con số nào đó. Buổi sáng, tôi gấp chăn lại gọn gàng, vô tình chạm phải ánh mắt Dan. Đôi mắt Dan đỏ ngầu như thể bị vỡ mao mạch. Chúng tôi rời khỏi căn nhà trọ sau cái đêm đầy gượng gạo ấy, rồi lại bước đi như ngày hôm trước. Lòng nặng trĩu. Chúng tôi giẫm lên những quả thông bị ướt bởi trận mưa đêm qua, đi qua con đường mòn không một bóng người, đứng trước mỏm đá nhìn ra biển. Dưới ánh mặt trời chói lòa ở phía xa là những con thuyền nhỏ đang dập dềnh trên mặt nước. Có lẽ do cơn mưa nên ánh nắng càng lấp lánh hơn. Trên bờ biển phơi đầy những mảnh gỗ và lưới đánh cá, có chiếc máy kéo chạy qua. Còn có cả máy kéo chạy đi chạy lại giữa bãi lầy sao. Tôi vốn đã quen với máy kéo đi lại giữa các thửa ruộng ở quê nên thấy cảnh tượng ấy thật lạ lẫm. Mỗi lần gió thổi tới, sóng biển lại cuộn cát rút ra xa. Tiếng mô tơ ở mãi đằng xa vọng lại nghe mơ hồ như trong mơ. Những chú chim hải âu bay vòng vòng trên bầu trời buổi sáng cất tiếng kêu rộn rã.

- Đêm hôm qua...

Dan cất lời với bộ mặt buồn bã. Tôi vội ngắt lời cậu.

- Chuyện đó qua rồi. Mình không sao đâu. Mấy ngày nữa là quên hết thôi...

- Ừ..

Dan lặng lẽ gật đầu.

- Ừ, hằng đêm cậu canh gác như vậy, thế đã từng gặp gián điệp bao giờ chưa?

Từ miệng tôi thốt ra một câu hỏi ngớ ngẩn.

- Trong trung đội của bọn mình vẫn chưa ai bắt được gián điệp cả. Chỉ nghe nói cách đây mấy năm, có người không phải bắt được gián điệp mà bắt được một chú cá voi.

- Cá voi?

- Ừ. Thường thì biển phía Tây vốn dĩ không phải là nơi có cá voi đúng không? Nhưng có lẽ đôi khi cũng có những chú cá voi lạc đường, đi qua biển phía Nam rồi đến tận biển phía Tây này. Nghe nói trong bóng đêm, chú cá voi tiến về phía bờ biển tạo ra âm thanh như tiếng tàu ngầm địch xâm nhập vậy. Anh lính gác đêm ấy đã dùng súng máy bắn nát "chiếc tàu ngầm" thành nhiều mảnh và bắn pháo sáng theo quy định cảnh giới. Sau khi trời sáng, đến gần kiểm tra thì hóa ra không phải gián điệp mà là xác một chú cá voi bị rách toác nhiều mảnh.

- Một chú cá voi tội nghiệp.

- Nghe nói anh lính ấy vì không ngủ gật mà thực hiện nhiệm vụ cảnh giới một cách xuất sắc nên còn được nhận giấy khen của tiểu đoàn trưởng và một tuần nghỉ phép thưởng nữa.

Ngay sau khi nói lan man về câu chuyện chú cá voi bị nhầm là gián điệp, chúng tôi lại lập tức im lặng không nói lời nào. Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy gượng gạo không biết nói gì tiếp với Dan. Chúng tôi lại đi bộ qua ruộng ngô và ruộng ớt đêm qua, rồi đến trước nơi Dan đứng gác. Trước trạm gác, tôi nói với Dan rằng mình đi đây rồi quay lưng đi. Bước được mấy bước, tôi quay đầu lại nhìn thì vẫn thấy Dan đứng như đóng đinh ở đó dõi theo tôi. Tôi bước thêm mấy bước nữa rồi lại quay đầu nhìn, nhưng cậu vẫn cứ như thế. Tôi vẫy tay nói với cậu mau vào trong đi nhưng Dan vẫn đứng đó. Tôi bước đi một hồi, nhìn lại thì thấy Dan đang cúi gục đầu.

Yun.

Bây giờ ngoài trời đang mưa. Ở phía bên kia làn mưa bụi dày đặc là cánh rừng thông và biển xanh trải tít tắp. Hình ảnh cậu quay đi rồi quay lại nhìn mình ngày bọn mình chia tay, cứ lởn vởn trước mắt mình. Mỗi khi mình trùm kín chăn nằm, hơi thở và giọng nói của cậu lại như quẩn quanh bên tai. Không biết giờ này cậu đang làm gì nhỉ? Không biết có phải cậu đang nhìn những giọt mưa rơi hững hờ bên ngoài cửa sổ hay không?

Sau khi trở về, nhận được thư của Dan như thế nhưng tôi vẫn không hồi âm.

Tôi ngồi sát bàn học, cằm gần như chạm xuống cuốn sổ, bắt đầu viết thư.

Dan à.

Nơi mình đến nhiều nhất trong thành phố này là bảo tàng ở đường Sejong và cung điện Gyeongbok. Đi bộ từ khu nhà mình đang sống đến trước bảo tàng và cung Gyeongbok lúc đầu mất khoảng một giờ mười phút. Bây giờ thì chỉ mất năm mươi phút thôi. Không phải mình đi nhanh hơn mà mình đã quen đường hơn. Nói là đi đến đó nhưng không phải lần nào mình cũng vào trong đâu. Những ngày đến trường thì mình chỉ đi ngang qua thôi. Minh hay đi men theo tường bao của cung điện đến phường Samcheong rồi quay trở lại. Chỉ những khi đầu óc ngổn ngang quá nhiều việc không muốn nghĩ đến, lòng dạ rối bời mình mới vào bảo tàng, hay mua vé vào cung Gyeongbok. Bước vào bên trong cố cung, thật ngạc nhiên khi cả một thế giới khác mở ra trước mắt. Chỉ là đi qua cánh cửa thôi mà những bước chân vội vã, tốc độ những chiếc xe hơi, cả những tòa nhà cao tầng bên ngoài đều biến đâu mất cả. Có lẽ vì thế mà lần nào vào cung Gyeongbok, mình cũng quên mất con người mình ở bên ngoài cung. Lần đầu tiên đi qua bảo tàng, vào cung Gyeongbok, mình có cảm giác thật tươi mới. Đối với mình, đó quả là một phát hiện mới mẻ. Đến mức mình đã thấy thật ngu ngốc khi sống mà không biết có một cung điện ngay bên cạnh như thế. Mình đã nói với cậu một trong những việc mình định làm khi trở lại thành phố này là mỗi ngày đi bộ hơn hai tiếng đồng hồ quanh thành phố chưa nhỉ? Mình bắt đầu đi bộ để hiểu hơn về thành phố này, để rồi phát hiện ra bảo tàng và cung Gyeongbok. Những con người trong thành phố này sống quanh cung Gyeongbok mà sao không hay lui tới nhỉ? Mình thậm chí còn có ý nghĩ kỳ lạ ấy nữa. Vốn dĩ mình không biết Gwanghwamun là cổng chính của cung Gyeongbok đâu mà chỉ nghĩ nó là ngã tư thôi, từ khi phát hiện ra cung Gyeongbok, mình mới ngắm lại Gwanghwamun một cách tỉ mỉ. Giờ viết thư cho cậu, mình mới nhận ra nơi mình lui đến nhiều nhất trong thành phố này chính là bảo tàng ở đường Sejong và cung điện Gyeongbok.

Chủ nhật tuần trước, mưa phùn rơi suốt từ sáng tinh mơ. Mình đã đi bộ đến trước cung Gyeongbok vào sáng sớm. Vì vừa cầm ô vừa đi bộ có vẻ bất tiện nên mình chọn mặc áo có mũ. Mưa lất phất nhỏ thôi. Khi đến được trước cổng cung Gyeongbok thì cả vạt áo cũng như tóc mình đều ướt mèm. Thông thường vào ngày Chủ nhật trước cổng cung sẽ rất đông đúc, nhưng hôm nay lại hầu như chằng có ai. Có lẽ vì trời âm u và cả mưa phùn nữa. Mình không có ý định đi vào trong nhưng vì không thấy ai trước quầy bán vé nên tự nhiên lại muốn vào. Cảm giác cung Gyeongbok như thể bị bỏ rơi một mình vậy. Thời gian qua mình đã nhiều lần ra vào cung Gyeongbok nên tự thấy cũng biết khá rõ về nơi này. Nhưng ngày hôm đó mua vé vào trong mới thấy, những tòa điện các cổ xưa trong màn mưa mang một bầu không khí khác hẳn những ngày sáng sủa. Nhìn từ chính điện Geunjeong, núi Baekak lạ lẫm cứ như mới trông thấy lần đầu. Cả đình Hyangwon nổi lên giữa hồ sen như một hòn đảo cũng không giống những gỉ mình từng thấy. Không chỉ có vậy, trong màn mưa phim lầu Gyeonghoe hiện lên còn mang theo mấy phần huyền bí. Chỉ là mưa thôi vậy mà cung Gyeongbok lại khác đến thế. Trong khi đi dạo ở đây dưới mưa, mình đã phát hiện ra một nơi rất lạ. Mỗi khi đến cung Gyeongbok, nơi mình thường ở lại lâu nhất chính là lầu Gyeonghoe. Có thể nói mình biết rõ về nơi này, nhưng phải đến lúc bấy giờ, mình mới thấy một cầu thang gỗ mà trước đó chưa từng nhìn thấy. Chiếc cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai của lầu Gyeonghoe. Tuy có biển cấm vào nhưng mình vẫn leo lên không hề do dự. Cuối cầu thang mở ra một tầng gác. Mình dường như đông cứng trước không gian bốn bề trống rỗng ấy. Có lẽ do bình thường từ xung quanh mình chỉ trông thấy tầng gác mái như thể muốn bay đi nên có cảm giác vậy. Hoặc cũng có thể do nhìn chằm chằm vào mái vòm dặt những bức tượng đất nung hình chú chim đang há mỏ ở hai đầu nóc nhà. Ở tầng dưới các cột trụ hầu như đều bằng đá, mình không sao ngờ nổi trên tầng hai này lại được dựng bằng gỗ.

Cậu có nhớ cứ đến mùa đông chúng mình lại chơi trượt tuyết trên lớp băng đông cứng không? Mặt băng bên cạnh con đường đê mà mỗi khi mùa xuân đến, những cây mùi lại lớn xanh mơn mởn ấy. Trước mỗi lần trượt tuyết, chúng mình lại ném đá xuống mặt băng để xem băng đóng đã đủ dày để trượt tuyết được chưa. Hòn đá đập xuống mặt băng nghe đánh "choang" một cái, cậu còn nhớ không? Khi mình leo lên lầu Gyeonghoe, dường như âm thanh ấy lại vang lên trong đầu minh. Mình đã chạy xồng xộc lên cầu thang như thể có chuyện gì gấp gáp. Vầng trán vốn lấm tấm mồ hôi lẫn nước mưa bỗng chốc trở nên lạnh buốt. Mình đã đứng thẫn thờ ở cuối cầu thang. Bởi lẽ cảnh tượng đẹp đến mức mắt mình như đông cứng lại chẳng tài nào cử động nổi. Toàn bộ nền được lát bằng gỗ. Hóa ra trong thành phố cũng có một nơi như thế này. Mình vừa khúc khích cười vừa tấm tắc một mình. Xem ra cứ nơi nào có biển cấm vào thì lại càng nhất định phải vào. Dù đã lang thang quanh lầu Gyeonghoe bao nhiêu lần, ngồi cả trên chiếc ghế gỗ trước mặt ngắm lầu Gyeonghoe, nhưng mình chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lên tầng hai xem. Lần nào cũng chỉ đi lướt qua lối cầu thang ấy, có lẽ là vì tấm biển cấm vào kia.

Mình đứng thế hồi lâu, bắt đầu giống như Emily, giậm nhẹ chân xuống sàn gỗ, thoăn thoắt bước lên phía trước. Nhìn từ trên xuống, hồ sen trông thật duyên dáng. Những cây lục bình trên mặt nước đung đưa theo gió, những gợn sóng lăn tăn cứ liên tiếp xuất hiện dưới làn mưa phùn. Vào những ngày quang đãng, ngôi đình trên nước ấy còn phản chiếu lấp lánh nữa. Từ đây có thể nhìn thấy núi Inwang, Bukan và Namsan trong tầm mắt. Cả núi Ami nghe nói được đắp lên từ đất đào hồ sen cũng hiện ra ngay trước mặt.

Mình ngồi lặng yên trên sàn gỗ. Giây phút này, cảm giác căng thẳng vì đi vào khu vực cấm từ từ giãn ra, lòng mình cảm thấy thật nhẹ nhõm. Nghe nói Mi Ru lại đi một mình. Mình đã nói sẽ cùng sát cánh với. Mi Ru nhưng rồi lại bắt đầu nghĩ có lẽ sẽ không bao giờ giữ được lời hứa đó. Mình giận chính bản thân mình. Hình như ngồi trên sàn gỗ cũng làm cho nỗi giận dữ ấy vơi bớt. Tiếng nói của lớp sàn gỗ đã trải qua cả trăm năm như phá vỡ sự tĩnh lặng sâu hút bò lên vậy.

Dan à.

Ở nhà mình và nhà cậu đều có hàng hiên gỗ đúng không? Mẹ lúc nào cũng chăm chỉ lau chùi hiên. Nghe nói bố đã dùng gỗ từ cái cây bị bão quật đổ ở ngọn núi sau nhà tự tay đóng hiên đấy. Hiên gỗ phải năng lau chùi, sơn sửa, phải có bàn tay chăm sóc của con người thì mới bền được. Cậu còn nhớ chúng mình đã nằm sấp trên hiên nhà mình hay nhà cậu, đọc sách, làm bài tập, trêu đùa, rồi ngủ lúc nào không hay không?

Cậu đừng cười nhé.

Ngày hôm ấy ở trên sàn gỗ tầng hai lầu Gyeonghoe, có ai đó cố lay mình dậy, mình mở mắt thì nhận ra đó là người quản lý. Mình đã ngủ đến bốn mươi phút ở đây. Làm sao người quản lý lại để mình đi thì bao giờ cậu xuất ngũ mình sẽ kể cho cậu nghe làm quà nhé.

Dan à.

Một lúc nào đó, một lúc nào đó ấy mà, mình sẽ đưa cậu đến nơi đó.

Tôi cúi thấp đến mức gần như chạm mặt vào cuốn sổ, dừng viết thư cho Dan và nhìn chằm chằm vào câu vừa viết, trên tay vẫn cầm chiếc bút mực.

Hàng chữ "một lúc nào đó" nhỏ xíu, dần được phóng to, tràn đầy trong mắt tôi.

Một lúc nào đó tôi có thể cùng Dan đi lên căn gác của lầu Gyeonghoe trong thành phố này thì vui biết bao. Nếu thật có ngày đó, tôi sẽ kể cho Dan nghe. Được người quản lý lay lay đánh thức khi đang nằm ngủ trên sàn gỗ, tôi liền ngồi bật dậy. Thay vì nghĩ tại sao mình lại ngủ ở đây, trước tiên tôi đã nghĩ đây là đâu nhỉ. Tôi nhớ ra mình đang đi bộ quanh hồ sen dưới trời mưa thì trông thấy biển cấm vào ở cầu thang, rồi theo đó leo lên lầu. Mưa vẫn tiếp tục rơi. Mặt đất trong sân cung Gyeongbok toàn bùn ẩm ướt, hình dáng núi Inwang hiện lên mờ mịt. Người quản lý nghiêm khắc trách mắng tôi, Đây là khu vực cấm đã ghi rõ cấm vào mà sao cô còn ngủ ở đây. Tôi vô thức vội vàng cúi gập người xuống, nói với người quản lý, Cháu sẽ lau dọn sàn nhà thật sạch sẽ, ngày nào cũng lau, đến khi sáng bóng thì thôi. Người quản lý nhìn khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ của tới chăm chú rồi bật cười vui vẻ. Ông nói rằng vì đây là nơi cấm người không phận sự qua lại, nên không thể để tôi tới lau dọn được, nhưng tôi cũng đừng quên lời hứa ấy. Ông còn hỏi lại tôi với vẻ mặt đã nguôi giận, Đến một lúc nào đó, khi nơi đây trở thành nơi bất cứ ai cũng có thể lui tới, cô sẽ giữ lời hứa bây giờ chứ. Trước khi tôi kịp đáp lời, ông đã nói tiếp, Chỉ cần cô không quên là được, chỉ cần có tấm lòng như vậy là được.

Đã có bao nhiêu lời hứa bị lãng quên mà giờ đây tôi thậm chí chẳng thể nhớ nổi. Bao lời hứa đã dần tan biến trước khi tôi có thể thực hiện.

Cuối bức thư gửi Dan, vì muốn viết một câu chào tạm biệt, nên tôi đã đặt bút dưới dòng "Một lúc nào đó, một lúc nào đó ấy mà, mình sẽ đưa cậu đến nơi đó" rồi ngồi hồi lâu. Chỉ định viết câu chào tạm biệt cuối thư thôi, vậy mà tôi có cảm giác đang tự dồn mình vào ngõ cụt, nhưng không nói gì đó thì không được, nên tôi lập cập viết, Vậy. Cậu. Giữ. Sức. Khỏe. Nhé, rồi gạch đi viết lại, Dan. À. Cậu. Phải. Khỏe. Đấy. Nhé, vẫn tiếp tục gạch đi, Mình. Sẽ. Viết. Thư. Nữa, viết xong rồi lại xóa. Trên những dòng chữ tạm biệt cứ viết rồi lại xóa cuối thư, thấp thoáng hình ảnh Dan đứng cúi gục đầu trước trạm gác. Mái tóc cắt ngắn nhìn từ đằng sau loang ra trước mắt tôi như giọt mực. Mồ hôi túa ra lòng bàn tay tôi đang cầm chiếc bút máy. Tôi mím chặt môi, gạch bỏ cả dòng Một. Lúc. Nào. Đó. Một. Lúc. Nào. Đó. Ấy. Mà. Mình. Sẽ. Đưa. Cậu. Đến. Nơi. Đó đi viết lại. Rồi lại xóa. Lại viết và lại xóa.

Cuốn sổ lem nhem mực đen thui.

- Yun à.

Tôi đang nằm bò ra bàn học thì nghe có ai đó gọi mình. Tôi ngẩng mặt lên khỏi cuốn sổ lem nhem, lắng tai nghe tiếng gọi bên ngoài cửa sổ.

- Yun à.

Là chị họ. Tôi đứng dậy mở cửa. Khuôn mặt đầy tàn nhang của chị họ với cái bụng lùm lùm sắp sinh, lộ vẻ vui mừng. Trên tay chị cầm một hộp kimchi.

- Sao em không nghe điện thoại?

Có chuông điện thoại sao? Chị họ đặt hộp kimchi vào trong bếp và nhìn tôi.

- Dượng gọi điện thoại cho chị từ sáng sớm.

Từ sáng sớm?

Dượng của chị họ chính là bố tôi. Cách đây sáu tháng, người gọi điện thoại vào sáng tinh mơ báo tin về Dan cho tôi cũng là bố. Bố nói rằng, Chuyện của Dan thay vì để con nghe từ người khác, bố muốn đích thân nói với con nên đã gọi điện. Có vẻ đến tận giờ, khi mặt trời mọc cũng như khi mặt trời lặn, bố vẫn đến mộ mẹ. Hễ trời trở lạnh, bố sẽ đan áo rạ mặc cho cây bách nhật hồng trước mộ mẹ, mùa xuân đến việc đầu tiên bố làm là cởi chiếc áo rạ ấy ra. Cây bách nhật hồng ngày mưa thì như chiếc ô che mưa, ngày nắng lại như chiếc ô che nắng, dang rộng tán cây che lấy mộ mẹ. Cây bách nhật hồng tồn tại như thể ngay từ đầu đã được trồng ở đó, chứ không phải được mang từ trong vườn nhà tôi đến.

- Dượng nói từ hôm kia em không nghe điện thoại, nên bảo chị đến xem sao. Em có biết dượng gọi điện lúc mấy giờ không?

- Sáu giờ đấy.

- Vì em không nghe điện thoại nên dượng cứ chỉ chờ trời sáng để gọi điện thôi. Sao em lại không nghe điện thoại?

- Em không nghe thấy tiếng chuông.

- Chị cũng gọi mấy lần.

Tôi nhìn sang chiếc điện thoại. Chiếc điện thoại bố đã cất công đi từ quê lên, lắp ở đó để có thể biết tôi sống như thế nào trong thành phố này.

- Không phải là dây điện thoại bị đứt đấy chứ?

Chị họ thử kéo dây điện thoại.

- Vẫn bình thường mà? Tại sao lại không nghe thấy tiếng chuông nhỉ?

Sau ngày Chủ nhật mưa phùn rơi, tôi trở về nhà từ cung Gyeongbok, rồi mấy ngày liền không rời khỏi căn phòng trên tầng thượng. Ở trong phòng thấy bí bách tôi lại đi ra ngoài sân thượng và nhìn xuống thành phố. Tôi nhìn hồi lâu về phía tháp Namsan vẫn lặng lẽ tỏa sáng như thể tượng trưng cho một điều gì đó. Không biết lần cuối cùng ra ngoài là khi nào nhỉ? Thử ngẫm lại thì đó là một ngày như bao ngày khác, tôi buộc dây giày thể thao, đi bộ đến trường và nghe tin về giáo sư Yun. Sau khi rời trường, tôi đi tìm anh. Do bận bịu chỗ đoàn biểu tình tuyệt thực kéo dài suốt mấy tháng ở nhà thờ Myeongdong, nên hầu như anh không có mặt ở trường. Tôi cho anh biết việc giáo sư Yun đã nộp đơn xin thôi việc. Giáo sư Yun đã tự nộp đơn xin thôi việc vì thấy không thể tiếp tục đứng lớp trong khi các giáo sư cùng thời với ông bị cắt giảm biên chế với lý do ông không tài nào chấp nhận nổi. Anh không hề ngạc nhiên trước tin về giáo sư. Khi tôi đưa anh bản phô tô bức thư của giáo sư Yun bắt đầu bằng, Gửi những học trò của tôi, anh chỉ bình thản nói, Có lẽ Mi Ru sẽ không đến trường nữa đâu. Cả khi tôi báo tin giáo sư đã rời thành phố này chuyển về quê rồi, anh vẫn như thể đã đoán biết trước được sự việc, nói rằng đó là quyết định rất đúng với tính cách của giáo sư Yun. Giờ giảng của giáo sư Yun bị hủy, Mi Ru cũng không đến trường nữa. Sau khi căn nhà chúng tôi cùng Dan ở trong mấy ngày bị bán đi, thỉnh thoảng Mi Ru lại đến căn phòng trên tầng thượng của tôi, tì người vào lan can và nhìn về phía căn nhà trống ấy. Có lúc cô giống như vừa từ căn nhà ấy về, buồn bã nói rằng họ đang sửa nhà. Khi có người chuyển đến, ngôi nhà cũng sáng đèn cả ban đêm, Mi Ru nói rằng mong sao họ sống thật hạnh phúc. Mi Ru vì chuyện bán căn nhà ấy đã cãi nhau một trận kịch liệt với bố mẹ, giờ đây lại nói ra những lời ấy nghe có vẻ thật gượng gạo. Tôi nhìn cô hồi lâu dưới ánh đèn nhấp nháy. Mỗi khi Mi Ru hỏi về tin tức của Dan bằng vẻ mặt u ám, tôi lại trả lời, Chắc. Là. Không. Sao. Đâu.

Chắc. Là. Không. Sao. Đâu.

- Yun à... Em không sao chứ?

Tôi vẫn đang nhìn về phía chiếc điện thoại thì nghe chị họ hỏi. Em không sao chứ? Khuôn mặt chị họ lấm tấm tàn nhang, lâu ngày không gặp, những vết tàn nhang dường như đã chiếm lĩnh cả khuôn mặt trắng trẻo của chị. Ánh mắt tôi dịch chuyển tới lùm bụng của chị họ.

- Trông như quả đồi ấy nhỉ?

Chị họ cười dịu dàng, đưa hai tay đặt nhẹ lên trên bụng.

- Chị nghe nói bụng như thế này thì chắc là con gái rồi.

Hai bàn tay của chị họ như ôm lấy bụng. Đó là bản năng của một người phụ nữ sắp làm mẹ, bảo vệ cho đứa con vẫn chưa ra đời. Chị mặt mũi thế kia, lại vác theo cái bụng lùm lùm như vậy mà vẫn cầm hộp kimchi leo cầu thang lên tận căn phòng trên tầng thượng của tôi sao.

- Có lẽ em ngủ say quá.

- Ngủ say đến mức nào kia chứ?

- Vì hôm qua em đã đi bộ rất nhiều mà.

Hôm qua tôi không đi bộ nhưng chẳng có lời biện minh nào khác cả.

- Em vẫn hay đi bộ sao?

Vẻ mặt chị có chút gì đó lo âu.

- Em gọi điện thoại cho dượng ngay đi.

Nghe lời chị, tôi liền gọi điện thoại ngay cho bố. Tôi không nhớ đêm qua đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Cũng không nhớ buổi sáng chị họ có gọi điện. Tôi đã nằm bò ra bàn học viết thư trả lời khá muộn màng cho Dan. Tôi cầm ống nghe, đặt vào tai, một tay nhấn số điện thoại, tay kia gấp cuốn sổ đang viết thư cho Dan lại. Những dòng chữ gạch xóa đen sì choán hết trước mắt tôi. Những bức thư Dan gửi cho tôi, cái thì dồn lại trên bàn học, cái thì rơi xuống sàn. Trong khi chị họ nhặt những bức thư đặt lên bàn thì ở đầu dây bên kia, bố nghe điện thoại, vẫn ôm lấy bụng, chị họ lặng lẽ nhìn xuống bức thư vừa nhặt lên. Chị không thể rời mắt khỏi bức thư.

- Vâng con vẫn khỏe. Đêm qua vì con ngủ say quá nên không nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Bố thế nào ạ?

- Bố cũng vẫn khỏe.

Bố. Cũng. vẫn. Khỏe. Giọng nói của bố âm vang trong lòng tôi như tiếng chuông. Tôi không biết rằng câu nói rất đỗi bình thường ấy lại có sức mạnh đến thế. Giá như Mi Ru giờ đang cắt đứt mọi liên lạc, cũng gọi điện thoại cho tôi và nói, Mình. vẫn. Khỏe thì tốt biết bao. Tôi cầm ống nghe, nghe tiếng thở của bố. Giá như tôi có thể nghe câu Mình. vẫn. Khỏe từ Dan thì tốt biết bao.

- Yun à.

- …

- Yun à?

- ... Vâng.

- Nếu con thấy khó khăn quá thì về đây nhé.

Sau khi mẹ mất, tôi đã về ở với bố trong vòng một năm. Hình ảnh suốt một năm sống tha thẩn trong ngôi nhà dưới quê giờ lại lướt qua trước mắt tôi. Bữa cơm tối lặng lẽ ăn cùng bố. Tiếng bố gọi Yun à! khi đẩy cổng chính bước vào. Vâng, tôi đáp vọng ra từ trong phòng hay dưới bếp, rồi căn nhà lại trở nên yên ắng. Dù cả bố và tôi đều không làm gì cho nhau, nhưng có lẽ cứ gọi rồi đáp như thế mà trong thời gian sống cùng nhau, chúng tôi đã dần dần đón nhận sự thiếu vắng của mẹ trong ngôi nhà. Khi Dan còn là một cậu bé con, trước cả khi đẩy cổng bước vào nhà tôi, cậu đã hay gọi từ ngõ, Yun à! Mỗi lần phát hiện ra một chú chim hay một con rắn chết nằm giữa đường tàu, cậu liền gọi tôi cùng đi kiểm tra. Tôi lớn lên, cũng không biết đã bao nhiêu lần gọi tên Dan. Khi trượt ngã trên đường tuyết, hay rơi xuống rãnh nước, tôi đều gọi, Dan à! Vì lúc nào Dan cũng ở bén cạnh hay ngay trước mặt tôi.

- Con không sao đâu, bố ạ.

Chị họ hai tay vẫn ôm lấy bụng bầu, nhìn tôi đặt ống nghe xuống.

- Yun à.

Chị họ gọi tôi y hệt giọng điệu của bố mà tôi vừa nghe trong điện thoại. Chị nhẹ nhàng mân mê bức thư Dan gửi đang đặt trên bàn. Mỗi khi có lời muốn nói hay nhiều điều muốn hỏi tôi, chị lại có hành động như vậy. Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua giữa chúng tôi.

- Em đến nhà chị ở nhé?

- …

- Anh rể đang bay sang châu Âu.

Xem ra trong mấy ngày tới anh rể sẽ không thể về nhà.

- Em không sao đâu.

Chị họ từ từ gập lưng, đặt mông ngồi xuống sàn nhà. Chị duỗi chân rồi tựa lưng vào tường, nằm dài ra. Cái bụng tròn lẳn hướng lên trần nhà. Trên trang đầu tập thơ của Dickinson mà Dan đưa cho tôi ở đường tàu ngày tôi rời xa mẹ, có ghi: Khi những người nghèo khó chìm sâu vào suy nghĩ, chúng ta cần phải nhón chân lên mà đi. Vì câu ấy mà sau khi tới thành phố này, thứ đầu tiên tôi bỏ tiền ra mua là cuốn Nhật ký của Malte. Trong cuốn sách ấy có miêu tả chi tiết cảnh một người phụ nữ đang mang thai đi bộ dọc theo bức tường dài của bệnh viện, cùng với lời ngợi ca rằng người phụ nữ đẹp nhất trên thế gian này là người đang mang trong mình một sinh linh mới. Chị họ lại đưa tay ôm lấy bụng như một thói quen, vết tàn nhang chạy dọc theo xương hàm kéo đến tận trán. Trời không nóng nhưng mồ hôi lấm tấm trên trán chị. Mỗi khi chị thở, cái bụng tròn tròn lại phập phồng lên xuống. Tôi cũng đến nằm sát bên cạnh chị. Chúng tôi hay làm như thế khi sống cùng nhau. Chị mỉm cười, làm vết tàn nhang kéo dài đến tận mang tai. Bàn tay trái đang đặt lên bụng của chị mân mê má tôi. Hơi ấm từ bàn tay chị lan đều khắp bầu má tôi.

- Em hứa với chị một điều nhé?

- …

- Rằng em sẽ không dán giấy dán tường màu đen lên cửa sổ đằng kia.

- …

- Suốt thời gian sống cùng em chị đã rất vui. Chỉ trừ lúc em dán giấy màu đen lên cửa sổ và không ra khỏi phòng thôi.

- Khi đó em đã thế nào?

- Em giống như một người khác vậy. Giống như một người đang cố quyết đấu với một cái gì đó. Giống như một người sẽ mãi mãi không bao giờ ra khỏi phòng.

Tôi đã chỉ muốn đến bên mẹ. Tôi đã chỉ muốn được ở bên cạnh mẹ mà thôi.

- Chị lo là em lại sẽ dán giấy đen lên ô cửa kia.

- …

- Em hứa là sẽ không dán đi. Nếu vậy chị sẽ không bắt em đến nhà chị nữa.

- Em hứa mà, chị.

Khi tôi phát âm chữ "chị", cơn buồn ngủ không biết từ đâu ập đến.

- Em hứa rồi đấy nhé!

Tôi gật đầu, nhẹ nhàng đật tay lên bụng chị. Em bé vẫn chưa ra đời cựa quậy khá lâu làm tay tôi cũng phập phồng theo. Tôi phải tìm gặp giáo sư Yun, tôi phải tiễn chị họ, tôi phải đến trường, tôi phải mang áo khoác cho anh... Rất nhiều suy nghĩ ập đến cùng một lúc nhưng tôi buồn ngủ không thể nào mở mắt ra được.

u Vân dịch —★— Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.