Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2. Người Băng Qua Nước

❊ ❊ ❊

Trước giờ học hai tiếng đồng hồ, tôi lấy đôi giày thể thao trong tủ giày, xỏ vào rồi đi ra ngoài. Tôi cần đi bộ đến trường. Dừng lại một lúc nhìn chậu hoa đặt trên sân thượng giờ đang đựng nắm đất lấy từ mộ mẹ, tôi vừa đi xuống cầu thang vừa nghĩ không biết nên trồng hoa gì vào đó. Dù đã lấy bản đồ ra xem nhưng con đường từ chỗ tôi ở đến trường vẫn thật ngoằn ngoèo và lạ lẫm. Không đi nổi, tôi đành quay lại đường vừa đi, lên cầu vượt sang đường. Đứng trên cầu vượt vịn tay vào lan can nhìn xuống xung quanh, thấy thế gian thật khác. Những mái nhà, những con ngõ nhỏ nối liền với đường lớn bình thường đứng phía dưới không thể trông thấy giờ nằm gọn trong tầm mắt, cửa sổ các tòa nhà cao tầng, ô tô, thùng rác, sân thượng, đèn đường, ống khói của nhà tắm hơi, và cả những chỏm đầu thấp thoáng của người đi đường qua lại.

Góc nhìn khiến những cây sung dâu hay ngân hạnh trồng xen hai bên đường, những con đường hoa nhỏ xinh có vẻ e thẹn trên phố xá, hay những tấm áp phích vẽ tay của rạp hát trở nên khác hơn, lạ lẫm mà tràn đầy sức sống như thể tôi mới thấy lần đầu. Bầu trời nhìn lên từ cầu vượt, giữa những sợi dây điện giăng mắc đan xen, có vẻ như được trải rộng ra tít tắp. Tôi chỉ hay từ dưới nhìn lên cầu vượt chứ chưa từng đứng trên cầu vượt nhìn xuống thế này. Nóc xe hơi chỉ mỏng dẹt chứ chẳng có vẻ gì đáng sợ, tán cây nhìn thật rậm rạp còn cành cây chạm vào cả ô cửa kính của nhà cao tầng. Cứ thế đi tiếp tôi bắt gặp một đường hầm và đứng nhòm vào trong. Hay cứ thử đi qua đường hầm này nhỉ? Nhưng tôi không thể ước chừng đường hầm này dài bao nhiêu. Cũng không có dấu hiệu gì cho thấy đây là đường dành cho người đi bộ cả. Tôi cố vươn đầu vào ngó nghiêng trong đường hầm tối đen sâu hút rồi quyết định quay đầu đi về phía bến xe buýt, bắt xe đến trường.

Sau khi tôi trở lại, không khí trong trường vẫn không có gì thay đổi.

Lũ sinh viên khoa kịch vẫn ra cái vẻ đang đợi Godot[1] ở khắp mọi nơi, các sinh viên khoa nhiếp ảnh thì chạy cuống lên với túi máy ảnh trên vai, sinh viên khoa nhạc dân tộc đầu tóc lông mày vuốt ngược mang theo đàn Gayageum, mặt mày lạnh tanh tập trung ở sân khấu nhỏ. Tôi sải bước vào trường. Trước khi bắt đầu buổi diễn hằng ngày, không khí trong trường lúc nào cũng rất sôi nổi, ký ức đắn đo trước kia ngược lại khiến tôi bước nhanh vào cổng trường không chút chần chừ. Trong thời gian tôi rời trường, không biết có phải những nam sinh tôi biết đều đã nhập ngũ hết không mà hiếm thấy khuôn mặt nào quen thuộc. Trong số nữ sinh cùng khóa, có người đã uốn xoăn tóc làm tôi không nhận ra, có người lại bắt đầu trang điểm hay đeo trên mình thêm đủ kiểu trang sức phụ kiện, hoặc cũng có người mang đôi mắt khác hẳn. Tôi tiến về phía phòng học và ước chừng bằng mắt những thứ không thay đổi, thư viện, hiệu sách trong góc, thùng thư trong trường, còn cả những băng ghế gỗ ven hồ sen mà tôi thường hay ngồi ngả lưng. Tôi cố tình thở "Phù" một hơi. Hơi ga lẫn trong không khí cũng vẫn vậy.

Buổi học đầu tiên của tôi sau khi trở lại trường là môn của giáo sư Yun.

Thật tình cờ, phòng học tôi tìm đến lại chính là nơi tôi gặp giáo sư Yun lần đầu tiên. Tôi mở cửa, đi vào trong và chọn một chỗ ngồi phía sau những sinh viên đang túm tụm. Dù đã tự hứa sẽ không ngồi một mình ở tít xa nữa nhưng việc nhìn chằm chằm vào lưng nam sinh ngay trước mặt vẫn khiến tôi mất tự nhiên và phải chuyển đến ngồi gần cửa sổ. Sinh viên tái nhập học chăng? Anh và cô ngồi kề vai nhau ở hàng cuối cùng như một đôi đang yêu. Anh nhìn có vẻ chín chắn hơn so với độ tuổi của mình. Dù chỉ mới gặp lần đầu nhưng không hiểu sao tôi lại có cảm giác khuôn mặt ấy khá thân quen. Dáng người anh rất cao, ngồi mà như chật vật cuộn tròn trên ghế nhìn chăm chú vào mặt cô gái bên cạnh, trao đổi qua lại câu chuyện gì đó. Anh bỗng nhiên quay sang nhìn về phía tôi. Tôi vội vàng đưa tay lên xoa mặt và ngồi ngay người. Nhưng rồi không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại tiếp tục quay sang nhìn họ. Tôi gần như dán sát mặt vào bàn, cố nhìn khuôn mặt cô gái. Khí chất tỏa ra từ cô cuốn hút tôi. Dù mặt đã dính chặt bàn, tôi vẫn không tài nào nhìn rõ dung mạo cô. Mái tóc đen dài đổ về phía trước hầu như che kín khuôn mặt. Mỗi khi anh nói gì đó khuôn mặt cô lại cúi xuống một chút.

- Lee Myeong Seo.

- Có.

Phải đến tận khi giáo sư Yun điểm danh, tôi mới biết tên anh là Myeong Seo.

Những thứ bất biến trong tích tắc trộn lẫn thời khắc xưa và nay.

Dáng vẻ gầy guộc của giáo sư Yun giống như bậc thang đá trước cửa thư viện, vẫn chẳng hề thay đổi. Giáo sư đứng bên cửa sổ nhìn xuống đám sinh viên biểu tình, vẻ mặt đầy đau khổ, đôi mắt sáng và sâu cũng vẫn như xưa. Khi ở một mình, nghĩ về bản thân một năm trước đây, không hiểu sao tôi chỉ thấy mông lung mơ hồ, nhưng bước vào lớp học, mọi thứ bỗng trở nên vô cùng sáng rõ như thể chính tôi một năm trước đang ngồi ở đó. Gọi đến tên ai, nghe xong câu trả lời giáo sư Yun đều đánh dấu rồi gọi tiếp, nhưng lần này gọi đến tên Lee Myeong Seo, ánh mắt ông lại ngước lên khỏi sổ điểm danh.

- Cậu học kỳ thứ mấy rồi nhỉ?

Giáo sư thoáng mỉm cười, nhìn anh qua cặp kính.

Anh gãi đầu nhoẻn cười. Nụ cười có vẻ ngượng ngùng nhưng kéo dài từ khóe môi đến tận khóe mắt. Nhìn anh cười như vậy, dường như ai cũng có thể cười theo. Anh đang cười, còn cô ngồi bên cạnh vẫn cúi đầu. Tôi muốn biết tên cô nên chăm chú nghe giáo sư Yun gọi tên các sinh viên. Nhưng liệu có phải tôi đã bỏ qua rồi không? Đến tận lúc kết thúc điểm danh, tên cô vẫn không hề được xướng lên. Khi giáo sư Yun gấp cuốn sổ điểm danh, tôi lại một lần nữa nhìn về phía họ.

Lee Myeong Seo. Tôi ghi lại tên anh, người ngồi sát cạnh cô, vào cuốn sổ. Lâu lắm rồi tôi mới ghi tên một người khác vào sổ của mình như vậy. Trong giờ học, thỉnh thoảng tôi lại không kìm lòng được mà nhìn về phía họ. Cứ như thế, tôi phát hiện ra anh có mái tóc xoăn, khuôn mặt nhìn nghiêng góc cạnh, rồi cả thói quen quay bút chì liên tục trong khi nghe giảng, nhưng chẳng biết được gì thêm về cô. Từ đầu đến cuối cô vẫn ngồi nguyên một tư thế, không hề ngẩng mặt lên. Tôi chỉ thấy sống mũi thẳng của cô qua mái tóc dài buông xõa trên bàn. Càng không thể biết tôi càng ngoan cố tò mò về tên của cô, về đôi mắt cô. Cô là ai? Không khí bao bọc xung quanh cô thôi thúc người ta muốn tìm hiểu. Có lẽ cũng bởi vậy mà trong giờ học, ánh mắt giáo sư Yun đôi khi cũng dừng lại ở phía cô.

Vì là buổi học đầu tiên của học kỳ mới nên chí dừng lại ở việc giới thiệu tổng quát về chương trình học sẽ tiến hành. Sau khi liệt kê các giáo trình và tài liệu phụ trợ, giáo sư Yun còn đưa ra rất nhiều những điều khoản cần chú ý khi đi học, đa phần là mấy lời răn đe kiểu như, đến muộn quá mười phút thì khỏi vào lớp, hay không nộp bài tập định kỳ liên tiếp ba lần sẽ tự động bị đánh trượt. Đây đều là những điều chúng tôi đã nghe các giáo sư nói quá nhiều từ khi mới khai giảng nên các sinh viên bắt đầu mất dần hứng thú. Có người còn tưởng sắp hết giờ bèn thu dọn sách vở bút mực đang mở ra trên mặt bàn vào cặp sách.

Giáo sư Yun chỉnh lại kính, nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ sân mít tinh bên dưới, tiếng hô khẩu hiệu bỗng chốc ùa vào tận lớp học. Một năm trước cũng đã xảy ra tình cảnh tương tự. Giáo sư Yun nhìn một vòng quanh lớp rồi cất tiếng hỏi:

- Các bạn, đã nghe câu chuyện về Christopher chưa? Christopher?

Ngay khi cái tên Christopher được thốt ra từ miệng giáo sư Yun, trong đầu tôi lập tức hiện lên bộ tiểu thuyết Jang Christopher của Romain Rolland từng đọc từ hồi cấp ba. Bộ sách gồm mười cuốn tiểu thuyết hóa cuộc đời nhà soạn nhạc Beethoven, là bộ sách duy nhất mà chị họ tôi - người vốn không thích thú việc đọc sách - dành thời gian đọc nên tôi cũng đọc theo. Nhân vật chính đứng trước tuyệt vọng càng trở nên tích cực hơn đã để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc. Cũng vì nhân vật chính sinh ra ở một thành phố nhỏ bên bờ sông Line nước Đức mà không biết tự khi nào tôi bắt đầu có ý muốn đến thăm dòng sông ấy. Nhân vật chính, trước bất cứ chuyện gì đều không chịu khuất phục mà luôn cố gắng đấu tranh quyết liệt, tiến về phía trước để hoàn thiện bản thân đến mức tôi phải băn khoăn sao có thể làm được như vậy. Tôi tôn kính và ngưỡng mộ nhân vật chính, cứ hễ đọc xong lại ôm rịt lấy cuốn sách bìa vàng đề Jang Christopher ấy vào lòng mà trào dâng say mê nhiệt huyết. Christopher mà giáo sư Yun nhắc đến liệu có phải nhân vật chính của tiểu thuyết đó chăng, suy nghĩ này thoáng sượt qua đầu tôi, nhưng không đủ chắc chắn để tôi có thể tự tin trả lời mình từng nghe qua. Tôi ngồi thẳng lưng, nhìn chăm chú giáo sư Yun. Có cảm giác giáo sư Yun và chúng tôi dường như không phải đang ở trong phòng học mà đang đứng giữa một trận gió nơi đồng hoang. Không có ai trả lời nên giáo sư tiếp lời:

- Christopher mà tôi muốn nói tới là một thánh nhân trong truyền thuyết phương Tây thời kỳ trung cổ. Ở đây chắc có bạn đi lễ nhà thờ hoặc thánh đường, vậy mà không ai từng nghe đến sao?

Một sinh viên ngập ngừng giơ tay, nhưng rồi lại nhanh chóng mất tự tin, lắp bắp nói, Em cũng không rõ lắm...

- Nếu không rõ lắm thì bạn cứ thử biết đến đâu nói đến đấy xem.

Giáo sư Yun đáp lại hoàn toàn thoải mái khiến chúng tôi bật cười vui vẻ. Cậu sinh viên giơ tay nói mình nhớ mang máng đã nghe câu chuyện này từ giáo viên dạy trong trường Chúa Nhật[2] khi còn nhỏ, và hỏi ngược giáo sư Yun liệu đó có phải là câu chuyện về một người cõng Chúa Jesus qua sông và được cứu rỗi hay không? Giáo sư Yun gật đầu. Sau khi cậu sinh viên ngồi xuống chỗ của mình, giáo sư Yun hắng giọng nhìn khắp lượt chúng tôi và nói nhỏ, Đây là một truyền thuyết. Những sinh viên tưởng giờ học sắp kết thúc, đã nhanh nhẹn thu dọn bàn học liền ngẩng đầu lên nhìn giáo sư Yun đầy chăm chú. Giáo sư Yun chống hai tay lên bục giảng và mở lời:

- Tôi sẽ kể cho các bạn câu chuyện về Christopher.

Theo những gì được lưu truyền thì Christopher là người Canaan, và được biết đến như một người khổng lồ. Với sức vóc tráng sĩ anh chẳng sợ bất cứ điều gì. Anh quyết tâm sẽ chỉ phụng sự người mạnh mẽ nhất, vĩ đại nhất trên thế gian này. Đáng tiếc thay dù đã lang bạt khắp nơi anh vẫn không thể tìm ra nhân vật vĩ đại đáng để mình hiến dâng bản thân. Tất cả đều làm anh thất vọng. Nếu kể cụ thể từng tình tiết thì hơi dài dòng nên tôi sẽ đi thẳng vào thời kỳ quan trọng nhất trong cuộc đời của Christopher. Mệt mỏi và kiệt sức vì tìm kiếm người xứng đáng cho mình dâng hiến, Christopher chìm đắm trong tuyệt vọng, anh dừng lại bên một bờ sông, xây nhà và lặng lẽ trú ngụ ở đó. Công việc hằng ngày của Christopher là giúp đưa những người khách qua bờ sông bên kia. Nhờ vóc dáng rắn chắc và sức lực dẻo dai, dù cho nước sông có dâng cao đến mấy, chỉ cần một cái sào anh cũng có thể rẽ nước, đưa khách sang bờ bên kia an toàn. Đối với anh, đó chẳng qua chỉ là một thú vui tiêu khiển. Dù không có thuyền, anh vẫn có thể đóng vai trò người lái đò mình trần cõng khách qua sông.

Mọi chuyển động trên thế gian đều như ngừng lại. Trong lớp học với gần ba bốn chục sinh viên thậm chí không có lấy một tiếng ho nhẹ.

- Vào một đêm nọ. Christopher đang chìm trong giấc ngủ sâu thì bỗng nhiên nghe loáng thoáng có người gọi tên anh. Nửa đêm khuya khoắt, anh mở cửa ra xem ai gọi mình nhưng chẳng thấy một ai. Bên ngoài chỉ có bóng đêm tăm tối. Anh đóng cửa định đi ngủ tiếp thì lại nghe thấy tiếng gọi, Christopher! Anh thử ra ngoài lần nữa nhưng vẫn chỉ thấy bóng đêm. Đến lần thứ ba, tiếng gọi ấy như đã ở ngay sát cạnh anh. Christopher nhìn khắp bốn phía nhưng chẳng hề thấy ai. Cảm thấy kỳ lạ, anh cầm lấy cây sào, ra khỏi nhà đi thẳng hướng bờ sông. Trong bóng tối, có một chú bé đứng bên bờ sông. Chú bé nói với Christopher rằng trong đêm nay nhất định phải sang được bờ bên kia và nhờ Christopher đưa qua sông. Lời thỉnh cầu của chú bé vô cùng khẩn thiết, Christopher nghĩ bụng tuy đêm đã khuya nhưng dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ, rồi đặt chú lên vai, lội xuống dòng nước. Nhưng khi Christopher vừa xuống nước thì nước sông bắt đầu dâng lên tới tấp. Trong giây lát, nước sông tưởng như đã nhấn chìm cả Christopher vốn dĩ cao lớn. Không những thế chú bé trên vai anh mới đầu rất nhẹ, giờ cùng với nước triều dâng lại càng lúc càng nặng hơn. Chú bé nặng như cả tấn thép đặt trên vai Christopher, khó có thể tin đây chỉ là một đứa trẻ. Nước sông vẫn tiếp tục dâng cao, sức nặng khủng khiếp của đứa trẻ đè nặng lên vai Christopher. Christopher trước nay vốn rất tự tin bắt đầu sợ hãi, lo lắng không biết liệu mình có bị dìm chết đuối hay không. Anh phải dùng cây sào để giữ thăng bằng một cách khó nhọc, vừa mang chú bé trên vai, vừa rẽ nước sông đang dâng cao, cuối cùng cũng đến được bờ bên kia sông. Đật chú bé lên bờ, Christopher nói: Chỉ vì chú mà ta suýt chết đấy. Chú còn bé mà sao lại nặng thế hả, cứ như cả thế gian này đặt lên vai ta vậy. Ta sống ở đây, đã từng đưa rất nhiều người qua sông nhưng đến tận giờ chưa hề có ai nặng như chú cả. Đúng lúc ấy, chú bé biến mất và thay vào đó là Chúa Jesus với vầng hào quang chói lòa bao quanh hiện ra trước mắt Christopher. Chúa Jesus nói: Christopher! Người mà ngươi vừa cõng không phải một đứa trẻ, mà chính là ta, Chúa Jesus. Vì thế khi ngươi băng qua sông cũng chính là ngươi đang cõng cả thế gian này trên vai.

Giáo sư Yun dứt lời, đưa mắt nhìn quanh các sinh viên, như muốn đoán xem chúng tôi đã hiểu rõ câu chuyện hay chưa. À không, biết đâu giáo sư Yun lại đang có cảm giác lần nữa phát hiện ra câu chuyện về Christopher mà mình sớm đã quên đi mất. Sau vài giây im lặng, giáo sư Yun lại lên tiếng:

- Vậy tôi sẽ thử đưa một câu hỏi nữa. Các bạn ở đây bây giờ, các bạn là Christopher, hay là đứa bé được Christopher cõng trên vai?

Câu chuyện của giáo sư Yun bắt đầu như một giọt mưa lẫn trong những ồn ã chờ giờ tan học, cuối cùng lại dẫn chúng tôi vào trận mưa rào ướt sũng ban trưa. Ánh nắng trong lành sau khi mùa hè đi qua tưới đẫm khung cửa sổ phòng học đóng chặt. Giáo sư Yun lẳng lặng quan sát chúng tôi, nhưng chẳng ai trong số chúng tôi biết trả lời câu hỏi của ông thế nào. Tiếng hô khẩu hiệu dưới sân mít tinh cũng theo những tia nắng len sâu vào giữa chúng tôi. Ánh mắt tinh tường mà trìu mến của giáo sư Yun đằng sau cặp kính lướt qua từng người.

- Mỗi người các bạn vừa là Christopher đồng thời vừa là đứa bé được Christopher cõng trên vai. Các bạn đang ở giữa vòng xoáy thế gian khắc nghiệt này, cố gắng đẩy lùi mọi khó khăn để đi đến bờ bên kia. Tôi nói những điều này không phải muốn thảo luận với các bạn về câu chuyện tôn giáo. Tất cả chúng ta đều là những lữ khách cố gắng đi từ sườn núi bên này sang sườn núi bên kia, từ bờ sông bên này sang bờ sông bên kia. Tuy nhiên vì sóng nước cuộn dâng nên không thể dễ dàng tới đích. Chúng ta bắt buộc phải dựa vào điều gì đó mới có thể qua sông. Đó chính là văn học, nghệ thuật mà các bạn đang theo đuổi. Bây giờ có lẽ các bạn nghĩ rằng thứ mang các bạn qua bên kia sông là con thuyền hay cây sào tre, thế nhưng nếu thực sự nghĩ kỹ, chưa biết chừng không phải những thứ đó chở các bạn mà ngược lại chính các bạn là người mang chúng trên lưng cũng nên. Có thể chỉ những sinh viên lĩnh ngộ rõ nghịch lý này mới đến được bờ bèn kia bình an vô sự. Đối với các bạn, văn học hay nghệ thuật không chỉ đưa các bạn sang bên kia sông, mà còn là sự nghiệp suốt đời các bạn phải hy sinh thân mình gánh vác.

Giây phút ấy, có lẽ không sinh viên nào lơ đãng với ý nghĩ khác. Giọng nói của giáo sư Yun trầm và khô, thấm dần vào trái tim mỗi chúng tôi. Giây phút ấy, chẳng còn ai nhìn ra ngoài lớp học. Cả anh đang ngồi cuối lớp cũng ngừng quay bút. Cả cô cũng lặng lẽ ngẩng mặt lên, chăm chú lắng nghe câu chuyện của giáo sư.

- Mỗi người các bạn đều là Christopher. Đều là người mang theo đứa bé vượt sông. Vận mệnh của các bạn chính là bước xuống dòng nước đang cuồn cuộn sóng. Dù nước có dâng cao đến đâu cũng tuyệt đối không được ngừng việc đưa đứa bé qua sông. Các bạn có biết cách tốt nhất để vượt sông là gì không?

Giáo sư Yun đưa ra câu hỏi mà như không phải hỏi. Giọng ông càng lúc càng thấp trầm và có uy.

- Đó là trở thành Christopher của nhau, đồng tâm hiệp lực đưa đứa bé sang bờ bên kia. Ngoài ra, người qua sông và người đưa qua sông không thể tách rời. Các bạn không chỉ là Christopher chống sào rẽ nước, mà mỗi người các bạn còn là cả thế gian, là những đấng sáng tạo. Lúc là Christopher rồi lúc lại là đứa bé, các bạn phải giúp đỡ lẫn nhau cùng sang được bờ bên kia. Vì thế, các bạn cần coi trọng và yêu quý lẫn nhau.

Niềm tin nảy mầm trong sâu thẳm mỗi người chúng tôi rồi lan tràn khắp phòng học. Mặc cho khung cửa kính gần đó vỡ toác, âm thanh bên ngoài vẫn không thể xuyên thủng sự tĩnh lặng dịu dàng trong lớp học.

- Nào, những Christopher trẻ tuổi! Hôm nay chúng ta kết thúc ở đây. À, vì tôi không biết đánh máy, trong số các bạn liệu ai có thời gian giúp tôi đánh máy vài tài liệu không?

- …

- Không có ai à?

Christopher, đứa trẻ, nước sông, cây sào, vận mệnh, chúng tôi... Tôi lần lượt ghi vào sổ tay từng lời của giáo sư Yun rồi không biết từ lúc nào đã hoàn toàn chìm đắm vào câu chuyện của ông đến mức quên luôn cả công việc ấy. Tôi bỗng giơ tay lên. Một cách vô thức. Giáo sư Yun nhìn về phía tôi trong giây lát.

- Tên em là?

- Jeong Yun ạ.

- Jeong Yun.

Giáo sư Yun nhắc lại tên tôi.

- Cảm ơn em. Học xong thì ghé qua phòng nghiên cứu của tôi nhé.

Sau khi giáo sư Yun rời khỏi lớp, tất cả chúng tôi vẫn ngồi im trên ghế hồi lâu. Tôi đứng dậy để đến phòng nghiên cứu của giáo sư Yun. Lớp học im phăng phắc đến độ tiếng tôi đẩy ghế ra sau quệt qua sàn nhà cũng trở nên rất vang. Như một tín hiệu, thấy tôi đứng lên các sinh viên khác cũng lục tục thu dọn sách vở trên bàn. Phòng nghiên cứu của giáo sư Yun khéo thay lại nằm ngược hướng với phòng học môn tiếp theo, tôi bước được mấy bước rồi bỗng vô thức ngoái đầu nhìn ra sau. Anh và cô đang đi bộ dưới tán cây du mà tôi vừa băng qua.

Bước chân của cô thật đặc biệt. Bất cứ ai dù chỉ nhìn thấy một lần cũng khó có thể quên được. Tôi dừng lại, đón ánh nắng rọi xuống từ bầu trời đầu thu, và ngắm cô đang bước đi dưới tán lá rộng của cây du xanh. Có nhiều sinh viên đi lại quanh cây du cao lớn. Các sinh viên tụ tập thành từng nhóm hai ba người túm tụm rồi tản ra, cũng có người đứng một mình như chờ ai đó. Giữa bao người qua lại như thế, cô vẫn dễ dàng lọt vào mắt tôi. Anh ở ngay cạnh cô, nhưng tôi chỉ nhìn thấy cô trước tiên. Đến tận khi cô vai đeo cặp, tay cầm cuốn sách bước lại, tới vẫn không nhìn rõ khuôn mặt của cô. Vì cô lúc nào cũng cúi đầu. Dáng đi thu phần thân trên vào trong khiến bờ vai đã tròn lại càng tròn hơn, cảm giác như cô đang ngắm nhìn chính trái tim mình vậy. Nhưng dù thế thì cô vẫn thật đẹp. Có lẽ là do chiếc áo khoác cotton trắng tinh kết hợp cùng váy in hoa trắng trên nền xanh đậm. Vẻ đẹp lộng lẫy của những bông hoa li ti đang nở bung trên nền váy về tổng thể không được hài hòa với cô cho lắm mà nổi bật hẳn lên. Cô dựa lưng vào cây du, chiếc váy phồng lên rồi xẹp xuống theo con gió thổi thốc từ phía sau. Chính chiếc váy ấy đem đến cảm giác khác biệt giữa cô với mọi người. Những người bạn đồng trang lứa hiếm ai mặc kiểu váy như thế, mà đa phần chỉ mặc quần vải hoặc quần bò. Hoặc dù có mặc váy đi chăng nữa thì cũng không phải chiếc váy có thể bay trong gió như vậy.

Bên cạnh cô, bước chân anh cũng rất đặc biệt. Anh không giống người đi trên đất bằng mà như người bước trong không trung vậy. Anh bước cạnh cô, chân này còn chưa chạm đất chân kia đã như nhấc vào khoảng không. Nếu bước chân của cô tựa hồ muốn mất hút vào lòng đất thì bước chân của anh lại như sắp sửa đáp lên ngọn gió và biến mất đến một nơi nào đó. Tôi chăm chú dõi theo những bước chân khác biệt của hai người đi bên nhau rồi quay lưng lại.

Đến phòng nghiên cứu của giáo sư Yun, tôi định gõ cửa nhưng lại thấy cửa phòng đang mở hé. Vừa đẩy cửa vào, giáo sư Yun liền ngẩng mặt lên nhìn tôi từ phía sau vách ngăn chất đầy sách. Tôi cứ nghĩ giữa bàn làm việc và ghế xô pha có dựng vách ngăn nhưng hóa ra những cuốn sách chất đống ở đấy đã tự động đóng vai trò như một tấm vách. Phía bên kia chồng sách là bàn làm việc của giáo sư Yun.

- Em vào đi.

Thấy tôi đẩy cửa phòng nghiên cứu ló vào, giáo sư Yun liền đứng dậy khỏi bàn làm việc. Nửa người trên của ông hiện ra trên những chồng sách, tay cầm một xấp giấy.

- Em ngồi đó một lát.

Như thể còn bỏ sót hay cần sắp xếp gì đó, giáo sư Yun lại ngồi vào bàn làm việc, tiếp đó có tiếng lật giấy vang lên. Tôi không ngồi xuống xô pha mà đứng nhìn quanh phòng nghiên cứu. Căn phòng thật đơn điệu, ngoài sách ra không có lấy một chậu hoa hay khung ảnh. Giá sách chuyên dụng cũng được thiết kế với mục đích để được nhiều sách nhất có thể, không có lịch, không có gương, đâu đâu cũng là sách nhét chật cứng. Rất nhiều cuốn sách đã cũ đến mức chỉ cần chạm tay là có thể nát bươm ra, vì gáy được đặt quay vào trong nên không thể biết tên sách là gì. Đây là lần đầu tiên tôi thấy có nhiều sách như vậy mà không thể nhìn rõ tên sách. Tò mò, tôi đưa tay định với lấy một cuốn thì bỗng nghe tiếng gõ cửa. Cả giáo sư Yun và tôi đều cùng nhìn ra phía cửa. Anh và cô vừa đi bộ dưới tán cây du đẩy cửa bước vào. Thì ra họ cũng định đến phòng nghiên cứu của giáo sư Yun. Giáo sư chăm chú nhìn hai người bước vào phòng rồi đứng dậy khỏi bàn làm việc, đi tới ghế xô pha. Trên tay ông vẫn cầm một xấp giấy.

- Còn chưa chán sao? Thôi chúng ta đừng gặp nhau nữa.

Nói thì nói vậy, nhưng giáo sư Yun vẫn nở một nụ cười hiền từ với anh. Còn anh cũng mặc giáo sư nói gì, chỉ gãi đầu cười như ở trong lớp học.

- Hôm nay em định đưa bạn đến chào thầy.

- Đến một mình còn chưa đủ lại còn dẫn cả bạn nữa? Trước tiên cứ ngồi xuống đã. Em cũng ngồi xuống đi.

Giáo sư Yun nhìn về phía tôi, bấy giờ đang đứng trước giá sách. Một việc lần đầu tiên xảy ra đôi khi lại có cảm giác y hệt một khoảnh khắc ta đã gặp ở đâu đó. Sau khi ngồi xuống tôi mới phát hiện ra mình và giáo sư Yun ngồi cạnh nhau, còn anh và cô ngồi ở phía đối diện. Ngồi cùng phía giáo sư Yun làm tôi hơi thiếu tự nhiên nhưng nếu ngồi bên cạnh cô chắc cũng như vậy cả. Anh và cô như hình với bóng làm chẳng ai có ý muốn ngồi xen vào giữa hai người. Thật kỳ lạ. Ngồi kiểu này làm tôi có cảm giác thân quen như thể đã có lúc nào đó cả bốn người chúng tôi từng cùng ngồi thế này. Ánh mắt anh và tôi lần đầu tiên chạm nhau. Lông mày anh đen nhánh như thể được tô bằng than. Một màu đen thâm u. Mỗi lần anh thay đổi nét mặt thì cặp lông mày lại chuyển động trước tiên. Có lẽ những người thân thiết với anh chỉ cần nhìn vào sự thay đổi của cặp lông mày ấy cũng có thể đoán biết được tâm trạng anh đang như thế nào. Dưới cặp lông mày, đôi mắt đầy suy tư của anh như thoáng cười, rồi tránh ánh mắt tôi, quay sang dừng ở cô. Sống mũi thẳng tắp. Ngay cả lúc này cô cũng không hề nhìn tôi. Tay cô đút trong túi áo.

- Đây là người bạn cùng lớn lên từ thuở bé với em, đang học trường K. Bây giờ bạn ấy đang nghỉ học, và rất muốn nghe giảng giờ của thầy. Vì vậy chúng em đến để xin phép thầy.

Nghe anh nói người bạn cùng lớn lên từ thuở bé làm khuôn mặt Dan sượt qua trước mắt tôi.

- Em đang nghỉ ở trường vốn theo học?

- Vâng.

Anh trả lời.

- Tên em là gì?

- Yun Mi Ru ạ.

Anh vẫn trả lời, nhưng giáo sư Yun nhìn cô rồi hỏi lại.

- Mi Reu?

- Không ạ. Không phải Mi Reu mà Mi Ru ạ.

Yun Mi Ru. Tôi lẩm nhẩm phát âm Yun Mi Ru, Yun Mi Ru để không ai nghe thấy.

- Sao em lại trả lời? Em là người đại diện sao?

Anh cười ngượng nghịu.

- Lý do em muốn học môn của tôi là gì?

Cô ngẩng đầu lên. Đến tận lúc này tôi mới nhìn rõ khuôn mặt của Yun Mi Ru. Cô chớp mắt rồi lại mau chóng cúi xuống. Đôi mắt cô đen láy như thể chỉ có độc con ngươi. Cô cúi đầu nhưng vẫn để lộ vầng trán phẳng. Sống mũi nhỏ và cao. Dưới nhân trung là đôi môi mọng đường nét rõ ràng làm khuôn mặt nhìn tổng thể rất thanh tú. Nếu chì vậy, Yun Mi Ru hẳn sẽ để lại ấn tượng trang nhã trắng trẻo với bất cứ ai. Trong thoáng chốc, tôi bắt gặp đôi tay của Mi Ru lộ ra khỏi túi áo. Cơ thể tôi bất giác co rụt về sau. Đó là phản ứng tức thời. Đôi tay cô. Hai bàn tay nhăn nheo hoàn toàn đối lập với khuôn mặt. Da trên mu bàn tay rúm ró như thể ngâm nước lâu ngày. Yun Mi Ru xinh đẹp với đôi mắt đen láy và làn da trắng trẻo, không ngờ lại có bàn tay của một người già. Vì sao tôi lại tò mò muốn nhìn rõ khuôn mặt cô, muốn biết cô là ai từ ở trong lớp học, vì sao tôi lại cảm giác điểm mâu thuẫn trên người cô chí là cái váy hoa khó hiểu, thì ra bí ẩn nằm ở đây. Dường như cảm nhận được ánh nhìn của tôi chạm vào tay mình, Yun Mi Ru âm thầm đút lại tay vào túi áo. Giáo sư Yun cũng như tôi, giật mình khi lần đầu tiên nhìn thấy tay cô. Giữa chúng tôi bỗng nhiên xuất hiện một khoảng im lặng ngượng ngùng.

- Tay em sao thế?

Giáo sư Yun hỏi Yun Mi Ru. Không thể tin nổi, đôi bàn tay ấy chỉ cần nhìn thôi cũng đủ đau đớn rồi, vậy mà giáo sư Yun còn hỏi trực diện, Tay em sao thế? Yun Mi Ru rút tay ra khói túi áo, đưa lên trước ngực, ngắm nghía vuốt ve mu bàn tay. Tôi cũng không ngờ Yun Mi Ru lại làm như vậy. Cặp mắt đen của cô nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay nhăn nheo như nhìn tay người khác chứ không phải tay mình.

- Em bị bỏng ạ.

Đó là lần đầu tôi được nghe giọng nói của Yun Mi Ru. Giọng cô trong trẻo và rõ ràng.

- Bỏng nước sôi sao?

- Không ạ, là dầu ạ.

- Chắc là nóng lắm.

Giáo sư Yun không hỏi Làm sao bị bỏng? mà lẩm bẩm một mình. Yun Mi Ru lật bàn tay lại, lần này thì vừa nhìn vào lòng bàn tay vừa đáp, Vâng.

- Tay bị như vậy nhưng em không định lấy nó làm biểu tượng cho mình đấy chứ?

Tôi ngồi bên cạnh nghe mà tim đập thình thịch, thế nhưng Yun Mi Ru vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Ngược lại, anh ngồi bên cạnh cô bắt đầu nhướng cặp lông mày rậm.

Anh nhổm phần thân trên khỏi ghế xô pha phòng nghiên cứu.

Vẻ như muốn ngăn câu chuyện giữa giáo sư Yun và Yun Mi Ru tiến triển.

- Vậy, thưa giáo sư. Chúng em sẽ coi như thầy đã đồng ý, chúng em xin phép đi ạ.

Giáo sư Yun ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Yun Mi Ru chứ không phải anh.

- Dù ở đâu em cũng đều nổi bật.

Một khoảng im lặng gượng gạo lại trôi qua.

- Ngay cả trước khi nhìn thấy tay em, em cũng đã nổi bật rồi. Dù là lần đầu gặp mặt nhưng em vẫn rất rực rỡ.

- …

- Đừng để vết thương hay đôi tay trói buộc nhé.

- …

- Nếu em có ý chí thoát khỏi đôi tay mình thì hãy nghe giảng môn của tôi, còn không thì không cần đến đâu.

Yun Mi Ru như thể đổ dồn đôi mắt đen láy vào giáo sư Yun. Phải đến lúc ấy tôi mới nhận ra bầu không khí kỳ lạ tỏa ra từ Yun Mi Ru chính là cảm giác bất an. Cảm giác bất an được mạnh mẽ hóa, ánh mắt như thể định công kích giáo sư Yun của Yun Mi Ru ban nãy ngay lập tức trở nên dao động. Ánh mắt dáo dác như thể chứa đựng sự thỉnh cầu của Yun Mi Ru dừng lại ở phía tôi, lúc ấy đang ngồi cạnh giáo sư Yun. Tôi vô thức ngồi thẳng người dậy, đưa tay về phía Yun Mi Ru. Anh đứng dậy và nắm lấy tay cô. Bàn tay nhăn nheo của Yun Mi Ru nằm gọn trong bàn tay to lớn và vững chãi của anh. Để không ai nhìn thấy bàn tay bị bỏng của cô nữa, có vẻ như tay anh là nơi thích hợp nhất trên thế gian này.

- Chúng em xin phép ạ.

Anh đứng dậy khỏi ghế xô pha. Cô cũng đứng dậy theo. Anh để cô đi ra trước, còn mình đến cửa phòng rồi ngoái lại.

- Jeong Yun.

Anh phát âm tên tôi một cách chính xác.

- Một năm rồi đấy nhỉ.

Việc anh gọi đúng tên tôi không có gì đặc biệt. Tôi đã biết được tên anh là Lee Myeong Seo trong khi điểm danh thì hẳn anh cũng có thể biết tên tôi theo cách đó. Nhưng khi anh nói, Jeong Yun! Một năm rồi đấy nhỉ, tôi bỗng có dự cảm mình sẽ cùng hai người ấy bước trên những con đường ở thành phố này.

- Cảm ơn nhé.

Anh nói Cảm ơn nhé, rồi vẫn đứng ở cửa phòng nghiên cứu như thể đợi câu trả lời của tôi. Tôi băn khoăn không biết anh cảm ơn vì điều gì, nhưng chỉ đành gật đầu. Phải đến lúc ấy anh mới quay sang giáo sư Yun, im lặng cúi đầu chào. Yun Mi Ru đang đặt bàn tay chi chít sẹo trong bàn tay rộng lớn của anh hình như cũng quay lại nhìn tôi.

Sau khi hai người rời khỏi phòng nghiên cứu, giữa giáo sư Yun và tôi chỉ còn lại sự tĩnh lặng. Giáo sư Yun vừa rồi không hiểu sao tỏ ra rất lạnh lùng với Yun Mi Ru, lúc này mới thở dài một tiếng, trở lại với hình ảnh khi kể câu chuyện về Christopher trong lớp học.

- Tốc độ đánh máy của em có nhanh không?

Tôi cười thay cho câu trả lời.

- Có nhanh không?

- …

- Khi nghe câu hỏi, đừng cười mà hãy trả lời.

Tôi nhớ lại giọng giáo sư Yun trong lớp học khi nói, Nếu không rõ lắm thì cứ thử biết đến đâu nói đến đấy xem. Mỉm cười mỗi khi không biết trả lời thế nào đã trở thành thói quen lâu nay của tôi. Trước đây cũng chưa ai từng chê trách thói quen này.

- Thuộc vào dạng nhanh ạ.

- Ở mức nào?

- Mức đầu nghĩ gì tay đánh nấy ạ.

- Ừ... Tôi rất ghen tị với những ai có thể đánh máy mười ngón. Dù đã cố học nhưng việc này thật khó với tôi. Tôi chỉ biết kiểu mà các em hay gọi là mổ cò ấy. Trái ngược với em, ngón tay của tôi chẳng thể nào đuổi kịp suy nghĩ. Nhiều khi đánh máy, suy nghĩ đã chạy trước rõ xa rồi mà còn phải ngoái đầu đợi tay đang tụt lại đằng sau nữa.

Hóa ra cũng có thể nói như vậy.

Nhiều khi suy nghĩ đã chạy trước rõ xa rồi mà còn phải ngoái đầu đợi tay đang tụt lại đằng sau. Câu nói này của giáo sư Yun thật đặc biệt và lạ lẫm, nhưng tôi có thể hiểu hoàn cảnh đó.

Nhờ cái đêm ở cùng Dan, tôi mới có suy nghĩ phải xông ra khỏi cuộc sống kiệt quệ ở quê nhà và quay trở lại thành phố. Đêm hôm ấy tôi cùng Dan đeo đèn trên đầu đến thăm mộ mẹ, vào giây phút tôi suýt chút nữa buột miệng hỏi cậu, bấy giờ đang rơi vào trạng thái rối loạn sau khi đánh người bạn cùng khóa tới trấn áp biểu tình, Cậu có yêu mình không, tôi đã quyết tâm phải quay lại thành phố. Quyết định ấy đã đẩy lùi cảm giác yếu ớt và mất mát, giúp ngăn tôi thốt ra câu hỏi: Cậu có yêu mình không? Tôi thầm nghĩ, dù cho đối phương có trả lời thế nào mình vẫn yêu người ấy, chỉ khi đó mới nên hỏi câu như vậy. Đêm hôm ấy tôi mang một nắm đất trước mộ mẹ về, đêm hôm ấy tôi đã có một quyết định đưa tôi quay lại nơi này, nhưng tâm hồn tôi dường như vẫn đang lang thang ở nơi nào đó. Có lẽ nỗi lòng của giáo sư Yun mỗi khi đánh máy, nhìn đôi tay chậm chạp của mình chẳng thể nào theo kịp những suy nghĩ hay câu văn trong đầu, cũng như vậy.

Tôi nhớ anh rể, chồng chị họ thỉnh thoảng cũng hay nói những lời kiểu như giáo sư Yun. Bữa tối ngày anh trở về từ chuyên bay hằng tuần, bàn ăn sẽ được bày biện đủ loại thức ăn. Cơm, canh rong biển, cá nướng, trứng hấp, lá rong biển nướng, rau chân vịt, giá đỗ, củ cải... những thứ mà anh thích. Sau khi anh về nhà, ba chúng tôi thường ngồi quanh bàn ăn và dùng bữa với nhau. Một ngày nọ, anh hoàn thành chặng bay và về nhà, người mỏi mệt đến mức không thể ăn cơm tối. Chị đã nướng cá bày sẵn trên bàn ăn, lo lắng hỏi anh rằng liệu có phải đến bệnh viện hay không. Nhưng anh nói chị đừng lo lắng, chỉ vì máy bay bay nhanh quá nên người thì về nhà trước, còn linh hồn không theo kịp tốc độ của máy bay vẫn đang trên đường về đấy thôi, đợi linh hồn về đến nhà là anh sẽ khỏe lại.

Giáo sư Yun đưa tập bản thảo cho tôi.

- Số lượng nhiều lắm. Có là gánh nặng cho em không?

- Không sao ạ.

- Tôi định in ra dùng làm giáo trình trong giờ học. Để em đánh máy chưa biết chừng cũng tốt cho việc học của em, nên tôi chỉ thấy ái ngại một chút thôi.

Những ngón tay gầy guộc của giáo sư Yun đập vào mắt tôi. Giữa tập bản thảo có kẹp những tờ ghi chú nho nhỏ. Có trang còn đính cả giấy nhớ viết chữ li ti. Giáo sư Yun lấy phong bì trên bàn làm việc và cho tập bản thảo vào trong.

- Nội dung tôi viết trong tờ ghi chú em cứ cho vào bản thảo theo hướng dẫn trên đó là được.

Bác chủ nhà nơi tôi từng sống cùng chị họ có con gái bằng tuổi tôi. Cô đang học trường thương mại và có một chiếc máy đánh chữ. Đồ của cô nhiều vô kể nhưng tôi chỉ nhớ mỗi chiếc máy đánh chữ. Tôi đã muốn có được chiếc máy như thế đến mức nhắm mắt lại cũng nhìn thấy dòng chữ "Crowbar" ở mặt trước hiện ra rõ mồn một. Thỉnh thoảng, mỗi khi có việc đi vào phòng của con gái bác chủ nhà, tôi lại đứng trước chiếc máy đánh chữ và đưa ngón tay thử gõ lạch cạch, lạch cạch. Con gái bác chủ nhà lúc đầu không hài lòng lắm với việc tôi chạm vào chiếc máy, nhưng nhìn thấy vẻ lưu luyến của tôi nên sau đó cô đã chỉ cho tôi cách đánh máy. Tay tôi làm quen với bàn phím qua chiếc máy đánh chữ ấy. Tôi thích thú với âm thanh phát ra mỗi khi gõ trên bàn phím. Tôi thích thú khi ngón tay cử động và gõ lạch cạch lạch cạch... bàn phím vốn im lìm liền nảy lên in mực đen thành từng con chữ trên nền giấy trắng. Con gái bác chủ nhà về sau đã chuyển luôn chiếc máy đánh chữ vào căn phòng chị họ thuê để tôi tiện đánh máy. Ngay khi chiếc máy được chuyển vào phòng tôi, cảm giác xao xuyến và thích thú ngập tràn, tôi suốt ngày bám dính lấy nó như bám lấy mẹ. Giống như người lúc đầu mới học viết chữ, tôi đã gõ đi gõ lại trên giấy không biết bao nhiêu lần bảng chữ cái, rồi "tôi, bạn, chúng tôi". Khi đã đánh máy giỏi hơn cả con gái bác chủ nhà, tôi còn thử gõ bức thư của Gogh gửi em trai Theo. Vì rất thích câu Theo. Yêu. Thương, nên tôi đã bắt đầu từ đây.

Theo yêu thương,

Anh đang chăm chỉ học cuốn Luyện vẽ tranh mộc bẩn của Barg và vẽ liên tục. Khả năng quan sát phác thảo nhân vật của anh tốt hơn nhiều rồi. Anh biết cách đo chiều dài, cách nhìn, cách phát hiện đường nét, và đáng mừng nữa là dần dần anh đã có khả năng làm những việc mà trước đây cứ nghĩ là không thể. Anh đã phác thảo năm lần các tư thế của người dùng xẻng đào đất, hai lần người đang gieo hạt, hai lần cô gái cầm chổi. Anh còn vẽ một cô gái đội mũ trắng đang gọt vò khoai tây, người chăn cừu đang chống gậy, và cuối cùng là một lão nông già bệnh tật đang lấy tay ôm đầu, chống cùi chỏ lên đầu gối và ngồi bên lò sưởi. Tất nhiên đến đây không phải đã hết. Chỉ cần hai ba chú cừu qua cầu là theo sau sẽ có cà đàn cừu nữa. Nhất định anh phải vẽ liên tục người đào đất, người gieo hạt, và những đôi nam nữ đang canh tác. Phải vẽ tỉ mỉ mọi thứ trong cuộc sống sinh hoạt nông thôn. Giống như những người khác, giống như hiện giờ. Giờ đây anh không còn bất lực trước khung cảnh thiên nhiên nữa.

Đang gõ giữa chừng, tôi bỗng nhìn chằm chằm hồi lâu vào câu "Anh đang chăm chỉ học cuốn Luyện vẽ tranh mộc bản của Barg và vẽ liên tục". Có thể viết "Và vẽ liên tục... giờ đây anh không còn bất lực trước khung cảnh thiên nhiên nữa" vào thư. Tôi gấp phần đã đánh máy lại và gửi cho Dan. Với hy vọng Dan từng nói muốn trở thành họa sĩ, sẽ liên tục vẽ tranh như Van Gogh. Tôi đã làm quen và thành thục việc đánh máy như thế và giờ đây nhờ nó mà có dịp đối diện với giáo sư Yun thế này.

Ánh mắt tôi vô tình nhìn về phía sau giá sách và dừng lại ở bàn làm việc.

- Chắc em tò mò vì sao chỗ sách kia lại đặt như vậy đúng không?

- Vâng.

- Tác giả những cuốn sách đó đều đã qua đời trước tuổi ba mươi ba. Một thời tôi từng sưu tập.

Những tác giả đã qua đời trước tuổi ba mươi ba... Tôi thầm lẩm nhẩm và nhìn giáo sư Yun.

- Có vẻ như em muốn hỏi vì sao lại là tuổi ba mươi ba đúng không? Để xem nào, vì ba mươi ba là tuổi Chúa Jesus chết trên cây thập giá, là tuổi Alexandros lập nên một đế quốc vĩ đại rồi qua đời. Và có lẽ sau ba mươi ba tuổi thì không thể gọi là thanh xuân nữa chăng? Chẳng phải chết yểu cũng là từ dùng để chỉ những người qua đời trước tuổi ba mươi ba hay sao? Đôi khi đối với văn nghệ sĩ, chết yểu lại là một vinh quang. Những tác phẩm hay sáng tác của họ gọi sự thương cảm và nuối tiếc đối với tôi. Nếu em quan tâm thì có thể mang về đọc cũng tốt.

- Em cảm ơn ạ.

Giáo sư Yun bước về phía bàn làm việc ở bên kia những cuốn sách đang chất cao như núi rồi hỏi tôi như chợt nhớ ra điều gì.

- Em và Yun Mi Ru quen nhau à?

- Hôm nay là lần đầu tiên chúng em gặp nhau ạ.

Giáo sư Yun nhìn tôi chằm chằm.

- Cảm ơn em.

Vừa rồi khi rời phòng nghiên cứu cùng với Yun Mi Ru, anh cũng nói câu này.

- Vì lúc nãy em đã đưa tay ra... Tôi đã chỉ muốn em ấy nhìn thẳng chứ không nghĩ được là phải nắm tay em ấy như em. Khi em đưa tay về phía Yun Mi Ru, tôi đã thật xấu hổ. Dù không nắm lấy tay em, nhưng biết đâu nhờ em mà có thể Yun Mi Ru sẽ thoát khỏi mặc cảm về đôi tay của mình.

Giáo sư Yun quay trở lại bàn làm việc, xoay ghế ngồi xuống, quay lưng về phía tôi. Đó là một tấm lưng gầy guộc và mệt mỏi. Tôi đứng nhìn tấm lưng của giáo sư Yun trong chốc lát rồi đút tập bản thảo vào cặp sách, bước ra ngoài nhẹ nhàng đóng cửa lại. Tôi nhìn tên của giáo sư Yun dán trên cửa phòng nghiên cứu rồi lật tấm thẻ bèn cạnh báo giáo sư đang ra ngoài, và đi dọc hành lang. Tôi bước đi chậm rãi đến dưới tán cây du cao lớn. Tôi nghĩ biết đâu anh và cô lại ở đó, nhưng không thấy họ đâu cả. Một toán sinh viên chạy sượt qua vội vã. Tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ dưới tán cây du và ngước nhìn bầu trời xa xa. Thấy những đám mây trắng tựa những cây kem đang trôi bồng bềnh trên nền trời đầu thu cuối hạ. Cơn gió không biết từ đâu thổi đến phát ra âm thanh xào xạc len qua kẽ lá cây du. Phong cảnh nhìn từ đây hóa ra có dáng vẻ như vậy sao? Trong không khí vẫn lẫn mùi gas nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy cây thủy tùng được trồng làm tường bao lại xanh tươi như vậy. Trên bãi cỏ, những sinh viên lúc nãy tôi gặp trong lớp học đang ngồi túm tụm trò chuyện. Tiếng họ truyền đến tận tai tôi bấy giờ đang ngồi dưới tán cây du. Trọng tâm cuộc nói chuyện chính là câu chuyện về Christopher đã được thảo luận trong lớp học.

- Nào, những Christopher trẻ tuổi!

Ai đó bắt chước giọng của giáo sư Yun.

- Ai hãy thử trả lời về đề mục cuốn sách này xem nào.

Tất cả đều nhìn chăm chú vào cuốn sách "giáo sư" giơ lên. Đó là cuốn giáo trình dùng trong giờ Lý luận Văn chương mang tên Nghệ thuật là gì.

- Không biểu tình!

Ai đó hét lên mỉa mai. Ngay lập tức bầu không khí đang vui vẻ bỗng trở nên im lặng.

- Nghệ thuật có tác dụng gì đối với chúng ta? Nó chẳng dạy chúng ta cách kiếm tiền lẫn tìm việc. Chẳng chỉ cho chúng ta cách hẹn hò như thế nào. Thậm chí có nên tham gia biểu tình hay không nó cũng chẳng bảo chúng ta biết.

Ai đó lên giọng một cách quá đà, như để cố gắng thay đổi bầu không khí nặng nề nhưng tình hình ở bãi cỏ vẫn không được cải thiện. Người nào đó nằm ngửa ra sau, nhìn trời và nói:

- Rimbaud[3] đã nói rồi còn gì. Điều tuyệt nhất trên thế gian này là được uống một loại rượu rẻ tiền, say và nằm ngủ trên bãi biển.

- Vậy sau khi tỉnh rượu thì làm gì? Có thể làm được gì chứ?

- Lại đi tìm rượu rẻ tiền và lang thang trên đường chứ sao nữa.

- Đúng là cái thằng chẳng có đối sách gì cả. Liệu có thể sống cả đời bằng cái cách của người Bố hem hết thời ấy không?

Cậu sinh viên lấy đề mục cuốn sách Nghệ thuật là gì bắt chước giáo sư Yun đáp lại rồi nhổm người dậy chạy biến. Cậu sinh viên đã buột miệng trả lời "Không biểu tình" thì chống hai tay xuống bãi cỏ, dựng đầu gối và nhìn về phía có tiếng biểu tình. Ở dưới tán cây du, tôi cũng đứng dậy, đi qua đi lại giữa tòa nhà cũ bằng đá và tòa nhà kiểu mới có thang máy trong trường. Đây là lần đầu tiên tôi đi lang thang khắp trường như vậy. Thấy các nhóm sinh viên đang tụ tập rất đông, tôi cũng tiến đến gần và nhận diện khuôn mặt họ. Mới đầu tôi không biết mình đang tìm kiếm điều gì. Nhưng rồi sau giây lát nhận ra điều mình đang tìm kiếm chính là anh và Yun Mi Ru, tôi liền lê bước quay trở lại dưới tán cây du và ngồi hồi lâu. Tôi không thấy anh và Yun Mi Ru ở bất cứ đâu trong trường.

❀ ❀ ❀

[1] Wating for Godot (tạm dịch Chờ đợi Godot hay Trong khi chờ Godot) là vở kịch của Samuel Beckett – nhà văn Ireland được giải Nobel Văn học. Tác phẩm được đánh giá là vở kịch tiếng Anh đáng lưu ý nhất thế kỷ 20, nói về hai người đàn ông cả đời chờ đợi một nhân vật không quen biết tên là “Godot”. Godot viết giống như God (Chúa Trời).

[2] Tên gọi ban đầu của loại hình giáo dục tôn giáo tổ chức vào ngày Chủ nhật (thường là vào buổi sáng), bởi các giáo phái thuộc cộng đồng Cơ Đốc giáo. Các lớp học Trường Chúa Nhật thường kéo dài một giờ hoặc hơn với nội dung nghiên cứu Kinh Thánh được tổ chức trước, trong khi hoặc sau lễ thờ phượng hay lễ Misa.

[3] Arthur Rimbaud (1854-1891) là nhà thơ Pháp, một trong những người sáng lập trường phái thơ tượng trưng (Symbolisme), có ảnh hưởng lớn tới văn học và nghệ thuật hiện đại.

u Vân dịch —★— Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.