Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
...

❊ ❊ ❊

Sau khi biết căn nhà mà chúng tôi sống cùng nhau được rao bán ở khắp các văn phòng bất động sản trong khu, không có ngày nào Mi Ru êm ấm với bố mẹ. Dần dần khi tình trạng Mi Ru trở nên xấu đi, Yun hối hận cho rằng nếu biết trước thế này thì đã không nên nhận lời cùng đến đó sống. Sau nhiều băn khoăn trăn trở, cuối cùng Yun đã nhận lời đề nghị của Mi Ru, còn Mi Ru cũng đồng ý với đề nghị của tôi rằng nếu ba chúng tôi đến sống cùng nhau trong ngôi nhà ấy, Mi Ru sẽ không đi tìm người đó nữa. Nhưng mọi việc vô tình lại thành ra lộn xộn. Sau chuyện của chị Mi Rae, ngôi nhà để không trong một thời gian dài, nhưng ngay sau khi Yun nhận lời Mi Ru đến đó sống cùng, thì ngôi nhà lại bị bán đi. Khi nhận lời Mi Ru đến sống trong ngôi nhà đó, Yun còn nói thêm rằng chỉ làm vậy nếu từ giờ Mi Ru không mặc chiếc váy xòe của chị Mi Rae nữa. Khi Yun đề cập đến chuyện chiếc váy, tôi đã rất căng thẳng. Sau chuyện của chị Mi Rae được một mùa, bố mẹ Mi Ru đã đem hết đồ đạc của chị Mi Rae ra sân đốt. Khi đó vật Mi Ru túm được và ngoan cố giữ lại chính là chiếc váy xòe ấy. Sau đó, dù mùa hè hay mùa đông, Mi Ru vẫn mặc độc chiếc váy mùa xuân ấy. Vậy mà Mi Ru lại nghe lời Yun, khuôn mặt nhanh chóng trở nên rạng rỡ. Cô đã nói, Cậu muốn thế sao? Vậy thì ngày mà bọn mình chuyển đến ngôi nhà đó, mình sẽ cởi bỏ nó, mình sẽ không mặc lại nữa.

Làm thế nào mà con gái có thể trở nên thân thiết với nhau như thế? Điều này đối với tôi quả là một nỗi băn khoăn. Mi Ru đã năn nỉ bố đừng bán ngôi nhà ấy đi, nhưng bố Mi Ru vẫn kiên quyết bán. Ông nói sẽ tìm cho Mi Ru một ngôi nhà khác. Còn Mi Ru nói chỉ cần ngôi nhà đó thôi. Cả hai bố con không ai chịu nhún nhường lấy một bước. Tôi hiểu bố Mi Ru. Đó là ngôi nhà nơi nỗi buồn và vết thương mà chị Mi Rae để lại còn nguyên vẹn. Ngôi nhà đó chỉ toàn gợi nhớ lại nỗi đau với họ. Ai có thể gánh chịu nỗi đau ấy thay họ được chứ. Bố Mi Ru đã gọi tôi và nói hãy an ủi Mi Ru. Nhưng dù bằng cách nào tôi cũng không thể thuyết phục được cô. Mi Ru đã lớn tiếng cãi lại bố. Thậm chí bị bố tát vẫn không chịu cúi đầu. Đến mức tôi phải bất ngờ rằng Mi Ru cũng có mặt đáng sợ đến thế. Ngay sau khi ngôi nhà bị bán đi, Mi Ru chặn mọi đường liên lạc với bố mẹ. Cô lại bắt đầu đi tìm người đó, cắt đứt cả liên lạc với tôi.

Tôi gặp chị họ của Yun ở nhà thờ Myeongdong. Chị gọi điện đến nhà của cậu. Chỉ nghe qua điện thoại tôi không tài nào đoán được chị sắp sinh em bé. Giọng chị khi hỏi, Myeong Seo đấy phải không? nghe rất trẻ. Chị nói rằng hãy gặp nhau nhưng đừng cho Yun biết. Không biết có chuyện gì vậy nhỉ. Thỉnh thoảng tôi có nghe Yun kể về chị họ. Rằng khi Yun đến thành phố này, em đã sống cùng chị. Đừng cho Yun biết... Câu nói ấy như đóng đinh vào trái tim tôi. Tôi vội hỏi lại, Có chuyện gì với Yun sao ạ? Đã gần mười ngày rồi tôi không gặp Yun. Chị họ nói hãy gặp nhau ở nhà thờ Myeongdong. Chị còn nói thêm rằng dạo này nghe nói hầu như ngày nào tôi cũng ở đó, nên bây giờ chị sẽ đến đó.

Bây giờ sao? Vào lúc sớm thế này? Tôi nhìn đồng hồ thì mới là tám giờ sáng. Nhưng đó là một giọng nói mà tôi không thể nào từ chối được. Người đề nghị gặp là chị nhưng giọng điệu chị không phải muốn hỏi ý kiến tôi. Chị nói rằng sẽ ngồi ở dãy ghế thứ mười trong đại sảnh nhà thờ, với giọng như thể mọi chuyện đã được quyết định, giờ chỉ báo tôi biết địa điểm gặp thôi. Đây là lần đầu tiên tôi hẹn gặp một người chưa từng gặp mặt một cách đơn giản như vậy. Trước khi đến nơi hẹn, tôi thử gọi điện thoại cho Yun. Tiếng chuông đổ rất lâu nhưng Yun không bắt máy. Tôi đặt ống nghe xuống rồi ra khỏi nhà cậu để đến nơi hẹn.

Tôi đẩy cửa vào sảnh lớn của nhà thờ nhưng không có ai. Tôi ngồi ở dãy ghế thứ mười tính từ cuối lên. Tôi nghĩ rằng không có ai, nhưng cuối cùng lại phát hiện ra một thai phụ sắp sinh đang ngồi một mình ở cuối dãy bên cạnh. Tôi không thể ngờ đó lại là chị họ của Yun. Người phụ nữ đang trầm ngâm suy nghĩ chợt nhìn về phía tôi, nhoẻn miệng cười và tiến lại gần. Đó là chị họ Yun sao? Tôi ngạc nhiên rồi vội đúng dậy đi về phía chị. Tôi vừa di chuyển thì chị ngồi xuống ghế. Tôi bước đến, chần chừ trong giây lát. Chị liền mở lời trước, Có phải Myeong Seo không? Vâng. Cậu ngạc nhiên lắm phải không? Cậu ngồi đi. Đúng là vẫn sớm quá. Khi gọi điện thoại tôi đã không nghĩ tới. Xin lỗi cậu. Tôi không kìm được lại hỏi, Có chuyện gì xảy ra với Yun ạ? Chị lặng lẽ nhìn tôi rồi đưa cánh tay đang chống trên ghế ra ôm lấy bụng. Không phải có chuyện gì với Yun mà với Dan. Dan? Trước tiên, vì không Yun không xảy ra chuyện gì nên tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng có chuyện gì với Dan? Sau khi tiễn Dan ở khu huấn luyện trở về, tôi không nghe Yun nhắc gì về Dan cả. Thỉnh thoảng, khi tôi hỏi có liên lạc gì từ Dan không thì Yun chỉ nói chắc cậu ấy vẫn khỏe. Quãng thời gian tôi cùng Mi Ru, Dan và Yun sống trong căn nhà bỏ không ấy bỗng chốc hiện ra trước mắt như chỉ mới vừa hôm qua. Những khi tôi ở bên cạnh Mi Ru, thỉnh thoảng Yun lại nhìn chúng tôi với vẻ mặt khó hiểu. Khi tôi hỏi tại sao thì Yun nói rằng dường như chúng tôi đang chia sẻ một điều gì đó mà Yun không thể chạm đến. Trong thời gian chúng tôi ở bên nhau trong căn nhà trống, tôi đã nhận ra câu nói của Yun có ý nghĩa gì. Khi Yun và Dan cùng nhổ cỏ dại mọc um tùm trong sân nhà, hay khi cả hai nằm sấp trên tấm phản gỗ đọc sách uống bia, khi nấu cơm để bốn chúng tôi cùng ăn, hay vừa muối kimchi vừa nói chuyện trong bếp, quả là thời gian mà Mi Ru hay tôi đều không thể nào xen vào được. Đó là thế giới của riêng hai người họ. Cái thế giới mà hai người gọi là "khi đó" và cười rạng rỡ khi nhắc đến ấy, là thế giới mà những câu chuyện trong đó, Mi Ru hay tôi đều không thể góp mặt. Có những khi tôi cũng vô thức nhìn Yun và Dan bằng ánh mắt Yun từng nhìn tôi và Mi Ru. Khi Yun hỏi tại sao thì tôi liền trả lời y hệt câu Yun từng nói, rằng cá hai đang chia sẻ một điều gì đó mà tôi không thể nào chạm đến.

Chị họ của Yun lặng lẽ ngước nhìn tôi. Tôi nhìn thấy đầu tiên là gò má đầy tàn nhang của chị. Sống mũi ngay ngắn và đôi môi với đường nét rõ ràng, nhưng khác với Yun, chị có một làn da hơi tối. Cũng có thể là do tàn nhang nên trông như vậy. Đôi mắt sâu hút của chị chạm vào mắt tôi trong giây lát. Khuôn mặt chị gầy gò nên mắt trông lại càng sâu hơn. Chị chỉ định mỉm cười thôi nhưng đuôi mắt chị lại tạo thành một nụ cười rất tươi. Mỗi khi kể chuyện về chị họ, Yun đều kể về đôi mắt ấy. Cả khi tức giận thì mắt chị cũng cười. Quả thật không khác mấy những gì tôi tưởng tượng. Chị nhìn tôi và mỉm cười. Yun rất hay kể về cậu. Chị cứ xưng hô thoải mái đi ạ. Là lần gặp đần tiên mà, làm sao có thể thế được... Có lẽ Yun sẽ không tưởng tượng được rằng tôi lại đến gặp Myeong Seo như thế này đâu. Đôi mắt đang cười nhưng rõ ràng đôi môi của chị đang phải cố gắng mỉm cười với tôi. Có lẽ do không cố được nên chị liền thu nụ cười lại. Chị đưa bàn tay đang đặt trên bụng xuống dưới một chút. Trong đôi mắt sâu thẳm của chị, vừa mới đây thôi còn như đang cười, giờ đã chất chứa một nỗi tiếc nuối. Tôi ngồi bên cạnh chị. Những việc không thể đoán biết được lại xảy ra như thế này đây. Có thế nào tôi cũng không thể ngờ lại có lúc mình ngồi cùng chị họ của Yun trong sảnh lớn nhà thờ Myeongdong vốn luôn ồn ã không có lấy một ngày yên lặng vì những cuộc biểu tình liên miên. Có vẻ như không phải là tin tốt lành nên tôi không giục giã chị. Tôi ngồi thẳng lưng và nhìn về phía trước, như một ngươi đang đợi nghe tuyên bố nào đó. Những hàng ghế gỗ dài phía trước ngập đầy trong mắt tôi. Chị kể rằng khoảng bốn giờ sáng, đơn vị Dan tiến hành cuộc huấn luyện xạ kích trên bãi biển. Các đàn anh trong đơn vị thì bắn súng máy, còn ở bên cạnh, Dan cũng bắn liên tục bằng súng cá nhân M16. Giữa cuộc huấn luyện, chỉ nghe Dan hét lên một tiếng thất thanh. Bên phía quân đội nói đó là tai nạn xảy ra trong lúc tập bắn nhưng có rất nhiều điểm đáng ngờ. Chị họ của Yun cúi đầu xuống trong giây lát rồi nói một mạch như thể học thuộc. Dan đã chết trong vụ tai nạn ấy. Mưa gió mở tung cánh cửa ra vào nặng nề của nhà thờ làm cánh cửa dập đánh rầm một tiếng rồi đóng lại. Như thể có một con hắc mã xô mạnh tôi xuống, nhảy qua những hàng ghế trống trước mặt tôi, chạy xuyên qua cả trần nhà thờ và bay mất vậy. Hình như có gì nhầm lẫn. Có lẽ là vậy. Phải có gì nhầm lẫn thì ngày hôm nay tôi mới nghe được câu chuyện như thế này chứ. Liệu đây có phải cái giá cho những ngày hạnh phúc chúng tôi đã cùng trải qua trong căn nhà trống, trước khi Dan nhập ngũ hay không? Cảnh tượng trong ngôi nhà trống, khi tôi, Yun và Mi Ru cùng đi ra ngoài, Dan ở nhà một mình ngồi vẽ tranh trên tập phác thảo hiện ra trước mắt tôi. Đứng từ xa nhìn Dan miệt mài với việc phác họa thôi thì không thể nào cản trở được cậu ấy. Nhìn đáng vẻ tập trung của Dan, tôi từng có suy nghĩ một ngày nào đó Dan sẽ trở thành họa sĩ. Cả hình ảnh Dan liên tục nấu món này món kia trong bếp rồi bắt chúng tôi ăn. Cậu dùng các nguyên liệu trong tủ lạnh làm hết kimchi đậu phụ, bánh rán hành, rồi đến canh kimchi. Khi tôi hỏi làm thế nào mà đàn ông lại giỏi nấu ăn như vậy, thì Dan cười và nói rằng cậu chỉ làm đại khái thôi, nụ cười mộc mạc dễ gần. Chỉ cần ai đó kêu đói bụng là cậu liền nói, Chờ bảy phút thôi và ngay lập tức luộc mì hay làm cơm trộn. Hình ảnh Dan vừa cười một cách sảng khoái, vừa thu dọn cả bát đĩa nữa. Thật là một việc kỳ lạ. Chúng tôi, Mi Ru và tôi, có thêm Yun thật vui, có thêm Dan còn vui hơn nữa. Cảm giác như thể một tấm bản lề được gắn hoàn hảo vậy. Nghe nói nguyên nhân Dan qua đời không rõ ràng. Không biết là tự sát hay tai nạn nữa... Mà biết đâu cũng có thể là do cãi lộn với các đàn anh cùng tham gia tập bắn... Nghe nói trong hải quân, ở các trạm gác thường có những buổi huấn luyện xạ kích định kỳ như thế. Vì các binh sĩ tự luyện tập, không có sự giám sát của sĩ quan hay hạ sĩ quan nên chỉ cần hơi không để ý cũng có thể dẫn đến sơ suất. Đôi khi chỉ một sơ suất nhỏ, cũng có thể gây ra hậu quả chết người. Bên phía quân đội nói rằng, Dan tuy là lính được phái đến nhưng luôn hết lòng với công việc, mối quan hệ với đồng nghiệp cũng tốt nên khó có khả năng là tự sát hay cố tình gây tai nạn. Chỉ là chuyện không may mà thôi. Cuối cùng sự việc được khép lại bằng quyết định khiển trách các cấp từ tiểu đoàn trưởng đến đại đội trưởng, trung đội trưởng, tiểu đội trưởng rồi thôi. Tuy nhiên, nghe nói nếu xét theo hướng tai nạn bắn nhầm khi huấn luyện xạ kích, thì vị trí và góc độ vết thương trên người Dan cũng không hợp lý. vết thương do đạn súng xuyên qua người Dan nghe nói lại được bắn ra từ chính súng của cậu... Tôi không nói được lời nào. Chị họ của Yun, sau khi báo tin về Dan như thể học thuộc từ sách ra với tôi, cũng không nói thêm câu nào nữa. Hai chúng tôi cứ thế ngồi cạnh nhau, nhìn chằm chằm vào Chúa Jesus bị đóng đinh trên thập tự giá. Hai bà cụ nhìn có vẻ như hai người bạn chậm rãi đi ngang qua chỗ chúng tôi rồi ngồi vào hàng ghế cách chúng tôi mấy dãy, lôi chiếc khăn voan trắng ra đội lên đầu. Một quãng thời gian khá lâu trôi qua. Sợi nắng xuyên qua khung cửa kính màu hắt một đường dài vào trong nhà thờ. Không phải là tia nắng mà là cả một vệt nắng. Việc tôi tìm gặp cậu Myeong Seo như thế này... Không quay đầu về phía tôi, chị họ của Yun chỉ nhìn về phía trước và cất lời. Vì Yun nên tôi đã đến dây. Tôi thật sự rất sốc và đau lòng trước tin của Dan. Dù thế người tôi nghĩ đến trước tiên vẫn là Yun. Cuộc sống thật mâu thuẫn. Gia đình Dan cũng đã biết chuyện. Tôi lo lắng làm thế nào họ có thể đón nhận sự việc xảy ra với Dan... nhưng lo hơn cả vẫn là Yun. Tôi thật ích kỷ phải không. Chuyện xảy ra với Dan đã được sáu tháng rồi. Trong thời gian vừa qua Yun điềm tĩnh đến kỳ lạ. Tôi đã cạn nghĩ khi cho rằng Yun sẽ ổn thôi. Nhưng dạo này Yun rất lạ. Hình như đến tận bây giờ con bé mới nhận thức được sự thiếu vắng Dan. À, cũng khó có thể nói vậy, con bé cứ hành động như thể không biết về việc xảy ra với Dan thỉ đúng hơn. Từ sáu tháng trước sao? Tôi lấy tay bịt chặt hai tai mình. Giọng nói của chị họ Yun vừa như sét đánh ngang tai, rồi lại như một tiếng vọng dội vào tai tôi, như một tiếng ậm ừ làm tôi không nghe rõ từ nào cả. Có phải chị vừa nói rằng Yun đã biết câu chuyện không thể tin nổi của Dan từ sáu tháng trước không? Tôi dụi mắt. Đau đến mức như thể đôi tai bị xé ra còn đôi mắt rớt xuống vậy. Mỗi khi tôi hỏi Yun về tin tức của Dan, Yun luôn trả lời rằng chắc cậu ấy vẫn khỏe. Khi tôi nói cùng đến thăm cậu ấy nhé, lúc thì Yun trả lời, ừ, lúc lại kêu, Không... Không đâu. Nhìn tôi ngạc nhiên như muốn hỏi sao lại trả lời như thế, Yun liền nói rằng có vẻ như Dan không muốn đâu. Rằng Dan đã nói là cho đến khi xuất ngũ, sẽ không gặp bất cứ ai bên ngoài. Rồi em ậm ừ rằng, ừ, để khi nào đi cũng được. Tôi không sao nắm bắt được ý Yun, lúc thế này lúc thế khác. Cách đây mấy ngày, khi tôi ghé qua chỗ Yun thì thấy Yun đang viết thư cho Dan. Trong lúc Yun ngủ, tôi đã đọc bức thư ấy. Hóa ra Yun đang viết thư trả lời cho bức thư mà Dan gửi cách đây một năm. Yun nói với Dan rằng một ngày nào đó hãy cùng leo lên tầng hai lầu Gyeonghoe... Tôi thấy tim mình như nhảy khỏi lồng ngực. Tôi hiểu tâm trạng của Yun khi không thể đón nhận cái chết của Dan. Vì tôi có thể nhận ra từ thuở thơ ấu, hai người đã dựa vào nhau và lớn lên như thế nào. Có những người như thế. Tôi hiểu. Trong mấy ngày Dan đến thăm Yun ngay trước khi nhập ngũ, do không có nơi nào để ngủ, nên Mi Ru kéo chúng tôi đến ngôi nhà bỏ không sau chuyện chị Mi Rae, và chúng tôi đã có thời gian bên nhau ở đó, tôi đã hiểu được điều đó. về mối quan hệ giữa Yun và Dan, cũng như tôi và Mi Ru. Tôi sắp sinh em bé rồi. Chị họ của Yun lại đặt hai tay lên trên bụng. Điệu bộ của chị rất nhã nhặn. Tôi muốn ở bên cạnh Yun nhưng hoàn cảnh như vậy nên mới tìm đến cậu. Vì tìm số điện thoại của cậu khá khó, lại gọi mấy lần không được nên mới thành ra muộn như thế nấy. Vì thế sáng nay vừa liên lạc được, tôi đã không nghĩ gì ngoài muốn gặp cậu ngay. Dù sao tôi cũng là người đi trước Yun hay Myeong Seo một chút... Không biết có đủ tư cách để nói ra câu này không, nhưng tôi nghĩ rằng thời khắc đau khổ nhất của con người là khi không có ai để nghĩ tới. Yun và Dan vốn là mối quan hệ mà gặp hay không gặp cũng không bị gián đoạn, bởi hai đứa luôn nghĩ đến nhau. Em phải làm thế nào đây ạ? Tôi hỏi chị họ của Yun một cách khẩn thiết. Hãy ở bên cạnh con bé. Lúc nào cũng vậy... Đừng rời mắt khỏi con bé. Tôi nói, Với em, điều đó cũng tiếp thêm sức mạnh cho em. Khuôn mặt chị họ Yun trở nên rạng rỡ. Khuôn mặt khô khan chỉ nhìn về phía trước ban nãy, giờ xoay sang phía tôi. Trên gò má đầy tàn nhang nở một nụ cười hiền hòa. Đôi mắt sâu thẳm của chị nhìn vào mắt tôi. Giờ tôi yên tâm rồi. Tôi tìm đến quá đột ngột thế này chắc cậu bất ngờ lắm nhỉ? Không ạ. Cảm ơn chị vì đã cho em biết. Tôi thành tâm nghĩ vậy. Nếu như người ngồi cạnh tôi bây giờ không phải là chị họ Yun thì có lẽ tôi đã nói, Xin phép, rồi chạy ngay đến với Yun.

- Cuốn sổ màu nâu 8

u Vân dịch —★— Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.