Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9. Nếu Ta Ôm Một Trăm Không Người Quen Biết

❊ ❊ ❊

Gửi những học trò của tôi.

Anh lấy trong túi ra bức thư giáo sư Yun để lại cho chúng tôi khi rời trường, lấy hơi đọc một dòng rồi đẩy về phía tôi. Bức thư đã được phô tô ra cho tất cả mọi người. Đã lâu lắm rồi tôi mới lại nhìn thấy nét chữ quen thuộc của giáo sư Yun. Không biết ý anh là gì khi đẩy bức thư về phía tôi, tôi cứ nhìn anh chằm chằm.

- Em đọc to một lần lên đi.

- Anh luôn mang theo bên người à?

- Mỗi khi cảm thấy bất an anh lại lấy ra đọc.

Anh nhìn tôi, mỉm cười.

- Nếu vậy chắc anh đã thuộc hết rồi... Sao còn bắt em đọc nữa?

- Em không biết là dạo này muốn nghe giọng nói của em khó khăn đến thế nào sao? Nhờ em đấy. Em đọc to thành tiếng cho anh nghe đi

Có vẻ như để bắt tôi đọc cho nghe, anh đã lấy giọng đọc to câu đầu tiên. Tôi mở bức thư được phô tô của giáo sư Yun ra. Thấp thoáng trước mắt tôi là hình ảnh ánh mắt lấp lánh phía sau cặp kính của giáo sư Yun. Em đọc cho anh nghe đi, anh vừa nói vừa nằm xuống chiếc ghế gỗ. Anh nằm trên ghế nhìn dáng vẻ nghiêng nghiêng của tôi, rồi gối đầu lên đầu gối tôi. Vì anh cao lớn nên bàn chân thừa cả ra ngoài ghế và chạm xuống nền. Bị bất ngờ, hai chú chim cút đang đậu ở đó liền bay vụt lên không trung. Chúng tôi đã đi bộ hai tiếng đồng hồ lên tận tháp Namsan mà trước giờ chỉ đứng nhìn từ căn phòng trên tầng thượng của tôi, nên cũng khó tránh mệt mỏi. Những cánh hoa trắng trên cây keo trong rừng bay lả tả và rơi xuống khuôn mặt anh.

- Đọc cho anh nghe đi.

Anh khẽ rướn mày lên rồi nhắm mắt lại. Tôi nhìn đôi lông mày đen nhánh của anh, cầm bức thư bằng hai tay. Anh đưa tay nắm chặt lấy bàn tay tôi đang cầm bức thư của giáo sư Yun. Không biết tôi đã từng lấy giọng đọc to bao giờ chưa nhỉ. Bỗng nhiên tim tôi đập loạn xạ, tôi liền hít vào một hơi thật sâu nhưng vẫn vô ích. Thấy gượng gạo, tôi đưa tay phủi cánh hoa keo đang đậu trên khuôn mặt anh xuống. Anh lặng lẽ mở mắt ra rồi lại nhắm lại. Ừm, ừm. Tôi hắng giọng.

Gửi những học trò của tôi.

Chắc các em cũng đã biết tin, tôi quyết định sẽ rời khỏi ngôi trường đã công tác bao năm nay. Hiện trạng thời đại ngột ngạt này, rồi sức khỏe ngày càng sa sút của tôi không cho phép tôi đứng trên bục giảng nữa. Tôi đã gửi đơn xin thôi việc lên hiệu trưởng và cũng đã viết thư ngắn gọn gửi lên hội đồng. Còn giờ đây tôi đang ngồi viết bức thư này cho các em.

Rời bỏ công việc mình đã theo đuổi và cống hiến, tôi đương nhiên mang nhiều suy nghĩ bộn bề. Tuy nhiên giờ đây việc làm tôi bận tâm nhất là cái nhìn của các em đối với tôi. Ánh mắt của các em thực sự đè nặng trái tim tôi, khác với cái nhìn của đồng nghiệp hay gia đình. Tôi cảm thấy trong ánh mắt các em là những lời gửi gắm và trách móc, mong tôi cố gắng hơn nữa. Mà không, các em mong tôi đấu tranh tích cực hơn nữa.

Đối với tôi, một người làm thơ coi việc tạo ra tiếng nói, đối thoại và đấu tranh với tiếng nói là toàn bộ cuộc đời mình, thì thời đại này quả là một chuỗi liên tục những thử thách. Thời đại đánh mất giá trị đúng đắn của tiếng nói, của đối thoại, vì thế mà trở thành thời đại của những lời nói, những cuộc đối thoại mang tính bạo lực, đã khiến tôi mất đi niềm yêu thích nói về những tiếng nói. Sự thất vọng về tiếng nói không đồng nghĩa với việc tôi thừa nhận sự thất bại của tôi trong cuộc đời này. Tuy tôi không còn đứng trên bục giảng nữa nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để sống, chăm sóc sức khỏe, và hơn hết là viết những bài thơ bị bỏ dở trong thời gian qua. Tôi đón nhận điều đó như trách nhiệm, nghĩa vụ và sứ mệnh của mình. Tôi không phải người đưa đơn xin thôi việc để thể hiện sự chống đối thời cuộc, cũng không phải là người phủ định mọi giá trị của cuộc sống với thái độ vô vi, người ẩn dật tìm kiếm sự trong sạch một mình. Cho dù tôi rời trường học nhưng tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh các em, và tuy thất vọng với ngôn ngữ của thời đại này, nhưng tôi vẫn sẽ cố gắng tiếp tục làm thơ. Dù quyết định rời trường nhưng mong các em đón nhận và hiểu được tôi luôn hy vọng gặp lại các em ở nơi nào đó khác, bằng cách nào đó khác.

Cuối cùng, tôi xin được một lần nữa nhắc lại câu chuyện về Christopher băng qua dòng nước tôi đã từng kể với các em.

Chúng ta giờ đây đang băng qua một con sông sâu tăm tối. Mỗi lần gánh nặng kinh người đè xuống vai, nước sông dâng lên đến tận cổ, sắp bị nhấn chìm trong dòng nước đến nơi, tôi mong các em hãy nghĩ thế này. Rằng chúng ta cần phải đứng dậy, giẫm lên cái thế giới đầy gánh nặng ấy. Bất hạnh làm sao con người sống trên mặt đất đều không thể dễ dàng giải phóng mình khỏi trọng lực của trái đất để sống bay bổng nhẹ nhàng. Cuộc đời yêu cầu chúng ta mỗi phút giây đều phải đưa ra những quyết định và hy sinh khó khăn. Cuộc sống không phải là đi qua khoảng không của hư vô mà là đi qua mạng lưới quan hệ của những thực thể tồn tại hiện hữu bằng thể tích, trọng lượng cũng như cảm xúc. Chỉ cần cuộc sống không ngừng biến đổi thì niềm hy vọng của chúng ta cũng sẽ không bao giờ biến mất. Vì thế lời cuối cùng, tôi muốn nói với các em. Hãy sống. Hãy yêu, hãy đấu tranh, hãy phẫn nộ, hãy buồn chán và hãy sống trong cuộc sống này, cho đến tận hơi thở cuối cùng của các em.

Tôi cảm nhận được hơi ấm từ đầu anh đang đặt trên gối tôi. Tôi đọc lại một lần nữa. Hãy sống. Hãy yêu, hãy đấu tranh, hãy phẫn nộ, hãy buồn chán và hãy sống trong cuộc sống này, cho đến tận hơi thở cuối cùng của các em. Một trận gió thổi tới, những cánh hoa keo liền bay lả tả trong không trung. Chúng tôi ra khỏi cánh rừng keo, vừa bước về phía ngọn tháp, vừa lẩm nhẩm như thể ngâm nga bức thư giáo sư Yun để lại, Hãy sống... Đây là lần thứ ba từ lúc chúng tôi lên đường.

- Ở nhà em hồi nhỏ có một giếng nước. Nước ở trong giếng ấy là dòng nước tuyệt vời nhất trong ký ức của em.

Đột nhiên tôi nói chuyện về giếng nước. Giếng nước? Anh vừa hỏi vừa nhìn vào khoảng không. Không phải chỉ trong rừng mới có cây keo. Trên đường đi bộ đến ngọn tháp, không biết những cánh hoa keo từ đâu bay tới bay lui trên không trung, vương cả lên mặt tôi.

- Một ngày trong nhà được bắt đầu từ cái giếng nước ấy. Sáng sớm mẹ em đã dậy múc nước giếng. Bố và em cũng bắt đầu một ngày bằng việc rửa mặt đánh răng ở giếng nước. Bây giờ thì ở làng quê mọi người đều dùng nước máy cả rồi. Cái giếng nước ấy được đậy lại. Mỗi khi có dịp về quê, em lại mở nắp ra và nhìn vào trong giếng. Nước trong giếng vẫn đầy sóng sánh. Được chứng kiến điều đó bằng chính mắt mình, em rất vui. Cảm thấy thật an tâm vì nguồn nước tuyệt vời nhất không cạn khô mà vẫn tràn đầy.

- …

- Em thích anh nhiều như khi em nhìn xuống nguồn nước ấy.

Anh dừng chân lại trước lời nói bất ngờ của tôi. Hồi lâu sau mới nhớ ra lần đi men theo tường thành nói chuyện chim sẻ cũng có tôi đi theo, anh liền phì cười.

- Hồi mà nhà nhà đều dùng nước giếng, mọi người thường nối đường ống dẫn nước dưới nền sân để nước có thể chảy vào trong nhà nên lúc nào cũng nghe tiếng nước chảy róc rách. Nước giếng từ trong mỗi nhà chảy ra còn gặp nhau ở cổng chính nữa. Vừa đẩy cổng bước ra đã trông thấy những dòng nước ấy kéo dài như một con mương nhỏ. Nhờ đó mà khi mùa xuân đến, những bông hoa màu vàng nhìn như thủy tiên lại nở bung ra đua sắc. Sau khi hoa tàn, những thân cây hoa nhỏ màu xanh mọc um tùm, tạo thành một ngôi làng rậm rạp. ơ con đường ngõ, chỉ trừ mùa đông ra còn lại lúc nào cũng lủng lẳng những bông hoa vàng và lá xanh mướt. Nhà em nằm ở chính giữa làng. Đường nước chảy từ nhà em có vẻ là nơi bắt đầu của cái mương nước ấy. Nếu đi theo dòng nước thì có thể thấy nước bắt đầu chảy từ đầu mương hòa với các dòng nước khác. Tiếp đó cả dòng nước lại nhập vào một con mương lớn hơn rồi chảy ra đường thủy nông. Nếu anh cho rằng vì nước chảy từ khắp mọi nhà ra nên là nước bẩn, thì không đúng đâu. Nước giếng nhìn chung đều được lấy và dùng ở trong bếp. Mọi người dùng để rửa mặt, rửa rau nên nước rất sạch và trong. Nhìn đường nước có vẻ đơn sơ nhưng đến mùa hè còn chứa thêm cả nước từ những cơn mưa dầm nữa đấy. Em tò mò không biết những dòng nước ấy sẽ chảy đến tận đâu nên đã từng đi theo nó. Em đi qua cánh đồng rồi qua đường tàu, rồi đi tiếp và nó cứ kéo dài mãi như không có điểm kết thúc vậy.

- …

- Em thích anh như đường nước không có điểm kết thúc ấy.

Tò mò không biết nguồn nước trong mương lớn bắt đầu từ đầu nên đã có lúc tôi đi bộ dọc theo con đê trên mương nước. Nhưng cũng không thấy điểm tận cùng. Mỗi lần đi quanh làng theo những dòng nước ấy, không phải tôi đi một mình. Lúc nào cũng có Dan bên cạnh. Trong một lần cùng Dan đi theo những dòng nước, chúng tôi đến một nơi mà hai đứa gọi là mương trên. Nước được bắt đầu từ đó. Khi nhìn vào nơi con mương lớn xối ra, chúng tôi chỉ thấy một đường nước dài tối om. Từ đó nước xối ra không ngừng nghỉ. Chúng tôi bị chặn ở đường nước ấy nên không thể tìm hiểu xem nước chảy từ đâu ra nữa. Dù thế nhưng có thể thấy rằng, những dòng nước chảy qua từng ngôi làng, trở thành nơi giặt giũ, đi ngang qua triền đê xung quanh ruộng rồi trở thành đường thủy canh và cứ thế chảy mãi không có điểm kết thúc. Tôi nhớ lại kỷ niệm đi theo dòng nước chảy xuống phía dưới để tìm một chiếc giày thể thao bị rơi xuống nước, nhưng rồi phải bỏ cuộc bởi dòng nước không có điểm kết thúc ấy, và trở về với cái mũi sụt sịt. Mỗi khi đẩy cửa vào nhà, âm thanh đầu tiên tôi nghe được luôn là tiếng nước chảy, nhưng tôi không thể biết nơi bắt đầu, cũng như nơi kết thúc của dòng nước ấy. Chỉ biết rằng dòng nước ấy cứ thế chảy không bị cản trở ở bất cứ đâu cả.

Không biết từ lúc nào, chúng tôi đã đi bộ đến phía trước ngọn tháp.

- Mùa xuân đến, sau khi gieo hạt trên cánh đồng, nếu trời đổ mưa mọi người trong làng vui đến mức nào anh có biết không? Anh đã từng nhìn thấy khuôn mặt của những người như thế chưa?

- Chưa.

Anh cười vẻ có lỗi.

- Mỗi khi có đợt hạn hán vào mùa xuân, mọi người lại gánh nước trên vai, lên núi tưới cây. Khởi thủy của nước chính là mưa xuân mà. Nên khi mưa xuân đến mọi người đều chẳng dùng ô mà cứ thế làm việc dưới mưa. Người ta không nói là có mưa xuân mà nói mưa xuân giá lâm. Bây giờ cũng vậy, mỗi khi mưa xuân đến, em lại muốn hứng nước mưa để dành. Từ nhỏ em đã hay làm thế rồi. Lúc mẹ ngâm đậu tương thường đổ đầy nước mưa vào cái chum lớn có thể chui lọt cả hai người lớn. Ngày quang đãng mẹ hay mở nắp chum ra, còn khi thời tiết xấu, mẹ lại đóng nắp chum vào. Nước mưa như thế được dùng để ngâm đậu tương. Trời đổ mưa xuân, cánh đàn ông thấy cứ để nước mưa chảy đi thì phí quá, nên đã làm cái rãnh trên triền đê dẫn nước mưa vào đồng ruộng. Gặp nước mưa, những cây nho khô héo tưởng chừng đã chết liền mọc lên những ngọn xanh ngắt. Mầm lúa mạch lên xanh mơn mởn, cả những cây rau chân vịt mùa xuân cũng đua nhau mọc xanh mướt.

- Em dùng nước mưa xuân hứng được làm gì?

- Thực ra chỉ đủ cho chú chó nằm dưới sàn liếm láp khi khát nước thôi.

- Một lúc nào đó ấy, chúng mình cùng hứng nước mưa chảy từ mái hiên nhé.

- Một lúc nào là bao giờ?

- Ừ... một lúc nào đó.

Không phải là một lúc nào đó của thì tương lai chưa đến, mà một lúc nào đó trong quá khứ đã qua, hình ảnh Dan và tôi cùng đặt chiếc chậu rửa mặt dưới mái hiên hứng nước mưa xuân chợt hiện ra. Khi nước mưa xuân đầy tràn chiếc chậu, Dan lại lấy tưới cho cây hoa hồng hay cây hồng. Cơn mưa xuân luôn làm sống lại những thứ tưởng chừng như đã chết. Tôi và Dan khi ấy chợt hiểu ra câu nói, Khi xuân đến, cây xanh nhú lộc... Để xem cái giây phút cây xanh nhú lộc khi xuân đến ấy, ngay từ trước mùa xuân, tôi và Dan đã đứng suốt bên cạnh cái cây, cào cho nó xước xát hết cả. Những ký ức làm tôi bỗng dưng cảm thấy một luồng khí nóng trên mặt.

- Chúng ta lên ngọn tháp đi.

Tôi bước về phía trước, làm anh ngạc nhiên gọi.

- Yun!

Giọng anh khi gọi tên tôi nghe thật xa xôi mờ mịt.

- Em không sao chứ?

Tại sao một việc như thế nhất định phải xảy ra với Dan cơ chứ? Tôi gắng nén cảm giác muốn thét lên với anh. Liệu ai có thể trả lời cho câu hỏi của tôi đây? Trên đường leo lên đỉnh tháp, chúng tôi đứng trước lan can nhìn xuống thành phố. Càng ngày càng xuất hiện nhiều người leo lên tháp theo con đường rừng lúc nãy chúng tới vừa đi.

- Yun à.

- …

- Anh đưa ra một đề nghị nhé?

Vẫn chống tay trên lan can, tôi nhìn anh.

- Chúng ta đứng ở đây và thử đếm số người kia nhé.

Anh chỉ về phía cầu thang đối diện chứ không phải phía con đường rừng khi nãy chúng tôi vừa leo lên.

- Mười, hai mươi, ba mươi... Mỗi lần như thế, chúng ta sẽ chạy đến và ôm họ.

- Ôm họ?

- Ừ

- Những người không quen biết?

- Ừ

Không đoán được ý anh nên tôi chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh.

- Mọi người sẽ nghĩ là chúng ta bị điên đấy?

Anh nói ra câu mà tôi muốn nói. Không hiểu sao anh có thể có suy nghĩ như thế, tôi nhìn xuống thành phố. Ôm những người không quen biết? Lúc đầu, tôi ngạc nhiên trước lời đề nghị bất ngờ của anh, nhưng rồi nhanh chóng trở nên giận dữ theo phản xạ. Làm như thế thì Dan có thể quay lại được sao? Tôi muốn đập vào lưng anh. Dan có thể quay lại được không?... Tôi muốn lay những cái cây trên núi Namsan. Tôi muốn làm khuôn mặt của những người đang cười kia phải chịu nỗi đau. Cơn giận làm tôi nóng bừng nhưng ngay sau đó, người tôi lại run lên vì lạnh. Anh lại hỏi.

- Em không sao chứ?

Tôi gật đầu, cố gắng giậm mạnh chân xuống nền đất để không bị run rẩy.

Trong thời gian một năm sống cùng bố ở căn nhà dưới quê, tôi đã từng bị sốt và phải vào bệnh viện xã. Trong vòng ba mươi phút, những vết mẩn đỏ nổi lên khắp người tôi. Khi cơn sốt qua đi thì cơn lạnh lại đến. So với cơn cảm lạnh, việc chống chọi với cơn sốt dâng cao khó khăn hơn nhiều. Tôi không thể nào mở mắt, đến cả móng tay cũng nặng trịch. Mồ hôi túa ra không ngớt trên trán và tôi rơi vào trạng thái mê sảng. Khi những vết phát ban đỏ nhiều đến mức bàn tay tôi lấm tấm như con ghẹ, bố liền lấy xe đạp đưa tôi đến bệnh viện dù tôi khi ấy không muốn đi đâu. Trong bệnh viện, tôi vẫn tiếp tục sốt rồi lại lạnh ngắt. Không hề có dấu hiệu thuyên giảm, mỗi khi lên cơn sốt cao tôi lại mê man chẳng nhận ra ai là ai nữa. Toàn thân tôi nóng ran như hòn lửa, những vết tấy đỏ như hạt kê đã bóc vỏ lan khắp người. Đó là đêm thứ hai. Khi tôi lại lên cơn sốt cao và mê sảng, tôi có cảm giác như ai đó đặt tay lên trán mình. Lòng bàn tay ấy mát lạnh như tuyết vậy. Nghe thì có vẻ như nói dối, nhưng sau khi bàn tay ấy đặt lên trán tôi, cơn sốt kéo dài suốt mấy ngày liền hạ bớt. Tỉnh lại, tôi thấy bố đang nằm ngủ trên chiếc ghế nhỏ. Tôi hỏi bố có phải đêm qua bố đã đặt tay lên trán tôi không. Ông trả lời rằng không hề làm vậy. Băn khoăn hay là cô y tá nên tôi cũng đã hỏi cả y tá. Nhưng cô ấy cũng nói là không hề làm thế. Tôi đã không thể nào biết được bàn tay mát lạnh ấy là tay ai, nhưng quả thật sau khi bàn tay ấy đặt lên trán tôi, cơn sốt cũng như cơn cảm lạnh kéo dài dai dẳng đã hoàn toàn biến mất. Giá như bàn tay ấy đặt lên trán tôi một lần nữa thôi thì tốt biết bao.

- Chúng ta bắt đầu nhé?

- Anh nói thật sao?

- Ừ

- …

- Sau khi ôm một trăm người lạ, chắc chắn sẽ có gì đó khác đi đấy.

Anh nhìn về phía chiếc cầu thang dẫn lên trên tháp và bắt đầu đếm số người leo lên. Một, hai, ba... Cơn gió từ trong rừng thổi ra, làm tung bay những ngọn tóc anh. Mỗi khi đếm, cặp lông mày đậm của anh lại khẽ rướn lên. Khi anh đếm đến chín, có một em bé đang nhảy lên bậc thang. Ở phía dưới, cách đó mấy bậc, mẹ của em bé đang chạy theo. Có vẻ như anh sắp chạy ngay đến phía em bé. Trước khi anh đếm đến mười, tôi liền dang tay ôm chặt lấy anh.

u Vân dịch —★— Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.