Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10. Chúng Ta Chìm Trong Lửa

❊ ❊ ❊

Đèn tín hiệu vừa chuyển sang màu xanh, tôi liền một mình băng qua lối qua đường. Con mưa đá đập vào thân xe đang chạy trên lớp nhựa đường, tạo ra âm thanh như tiếng ly thủy tinh vỡ. Rất nhiều người đang chạy đến bến xe buýt trú mưa. Nét vô cảm trên các khuôn mặt nhất loạt biến mất. Như thể cười nhạo những người đang căng thẳng đứng chôn chân dưới hiên che mưa, con mưa đá trong chốc lát ngớt dần rồi tạnh hẳn. Như một cơn mơ ngắn ngủi giữa giấc ngủ ngày vậy. Những tia nắng mùa đông len lỏi và nhảy nhót lấp lánh giữa những tòa nhà như thể chưa từng có cơn mưa đá nào qua đây. Mọi người không lập tức đi lên vỉa hè mà ngước nhìn bầu trời với vẻ nghi ngờ, hoặc nhìn chăm chú vào tôi vẫn đang bước đi.

Đang vào kỳ nghỉ đông, cộng với thời tiết lạnh giá làm trường vắng tanh. Anh đã đến trước cửa rạp hát lớn và đứng đợi tôi. Vừa trông thấy tôi, đôi lông mày anh liền giật giật. Chắc do trời lạnh nén khuôn mặt anh tái xanh. Anh chẳng quàng khăn, cũng chẳng đeo găng tay.

- Anh tìm thấy rồi à?

Anh gật đầu.

- Nhưng sao em lại cần chìa khóa phòng giáo sư Yun?

- Em đã mang cuốn sổ tay của Mi Ru tới đây.

Trước đây mỗi lần thấy tôi anh luôn mỉm cười, nhưng giờ chỉ nhìn tôi chăm chú. Tôi cố dằn lòng. Vì đã tự nhủ sẽ không ấp úng khi nói về Mi Ru trước mặt anh.

- Trước tiên cứ đến phòng nghiên cứu đã.

Tôi nắm lấy tay anh đang đi đằng trước. Anh vẫn để tay trong túi áo. Tôi tháo găng tay, cất vào cặp sách và đút tay vào túi áo khoác của anh. Anh cũng để tay trong đó. Thấy tay tới tìm kiếm tay mình, bàn tay anh dường như khẽ run.

- Hôm qua anh cũng gọi điện cho em phải không?

Tôi nắm chặt tay anh thay cho câu trả lời. Tôi muốn nói rằng, Không sao đâu, nhưng đó là câu tôi đã nói quá nhiều. Anh gọi điện thoại cũng không sao cả. Anh có thể gọi điện vào bất cứ lúc nào cũng không sao hết. Chỉ cần cho tôi biết anh đang gọi điện từ đâu thôi. Anh thường xuyên không biết được mình đang ở đâu khi tôi hỏi. Có lần anh đang định nói thêm gì đó thì điện thoại ngắt. Liệu. Rằng. Khi. Nào. Thì. Chúng. Tôi. Mới. Trở. Lại. Như. Xưa? Bàn tay tôi nhỏ bé nên chẳng thể nắm hết được tay anh.

Trên đường đến phòng nghiên cứu của giáo sư Yun, anh quay lại nhìn về phía cây du. Tôi cũng nhìn về phía đó. Cây du vốn đông đúc những sinh viên qua lại, giờ đứng một mình trong cơn gió đông. Hiện lên trước mắt tôi là hình ảnh một lúc nào đó đã từng ngoái đầu trông thấy từ nơi này, Mi Ru đeo ba lô trên vai, cầm cuốn sách trên tay và bước đi dưới tán cây du. Mi Ru khi bước đi luôn co người lại, làm đôi vai vốn tròn lại càng chùng hơn, như thể soi vào trái tim chính mình. Dưới áo khoác bông màu trắng là chiếc váy xòe hoa li ti. Hình ảnh chiếc váy ấy bay phấp phới trong gió bỗng vụt trở lại trong tâm trí tôi như một tia chớp, làm tôi nắm chặt lấy bàn tay anh trong túi áo. Có lẽ giây phút ấy, anh cũng đang nghĩ về Mi Ru.

Phải đến tận khi anh đứng trước cửa phòng giáo sư Yun, định lấy chìa khóa tôi mới bỏ tay ra. Dù biết rằng căn phòng trống trơn nhưng tôi vẫn đứng cạnh anh, gõ cộc cộc vào cửa.

Chúng tôi vừa bước vào căn phòng nghiên cứu vốn từ lâu đã vắng bóng người, thì một mùi ẩm thấp xộc tới. Anh và tôi ngập ngừng đứng lại, bởi mùi ẩm thấp trong không gian lâu ngày không được thông gió, và luồng khí lạnh lẽo của ngày mùa đông. Anh đóng chặt cánh cửa đang khép hờ lại rồi bật công tắc đèn. Căn phòng tối mờ liền sáng rõ hơn, hình dáng những cuốn sách trong phòng nghiên cứu cũng hiện lên rõ ràng. Những cuốn sách chất đầy trong chiếc tủ sách vốn được làm với mục đích chứa được nhiều sách nhất có thể vẫn đang tự động đóng vai trò làm vách ngăn như trước kia. Tôi như thấy khuôn mặt giáo sư Yun ở phía bên kia chồng sách, nói với tôi, Em ngồi chờ ở đó một lát nhé... Tôi đan hai bàn tay vào nhau rồi xoa xoa tay.

- Chẳng có ai cả.

Dù đã biết rõ trước khi bước vào đây, nhưng anh vẫn lẩm bẩm một câu như thế rồi tới đứng trước ghế xô pha. Tôi tiến đến trước bàn làm việc của giáo sư Yun. Chiếc bàn làm việc vốn luôn lộn xộn với những cuốn sách và bản thảo trải đầy, giờ vô cùng ngăn nắp. Tôi nghĩ đến cảnh giáo sư Yun dọn dẹp bàn làm việc, liền đưa tay mân mê chiếc bàn. Bụi bám đầy trên lòng bàn tay tôi. Tôi chỉ định sờ vào chiếc bàn thôi mà thành ra lau hết bụi bám trên đó. Thế này thì không được, tôi rút lấy một tờ trong hộp giấy, cả trong đó bụi cũng bay lên. Anh đứng dậy, đi tới trước chậu rửa đặt ở một góc phòng nghiên cứu và mở vòi nước. Có tiếng cót két phát ra từ vòi nước lâu ngày không sử dụng. Anh xoay ngược vòi lại rồi gắng sức vặn tiếp. Nước ào ra xối xả. Anh giũ giũ nước bắn vào áo rồi đứng lùi ra sau một bước, cúi gập lưng xuống. Ở dưới vòi nước là một chiếc thùng đựng giẻ lau trong đó có một cái giẻ đã khô cong. Anh thấm nước vào giẻ rồi vắt kiệt mang tới, lặng lẽ lau chiếc bàn làm việc của giáo sư Yun mà nãy giờ tôi dùng tay lau, không nói một lời nào.

- Anh đưa đây. Để em làm.

Anh vẫn cắm cúi lau bàn làm việc của giáo sư Yun trong im lặng. Giống như người đến để lau dọn vậy. Anh thần người nhìn chiếc giẻ lau màu trắng bám đầy bụi, rồi mở hé cánh cửa sổ ra. Luồng gió lạnh bên ngoài ùa vào trong phòng.

- Thật may vì phòng nghiên cứu vẫn còn.

- Chưa biết chừng một lúc nào đó giáo sư còn có thể quay lại. Đơn xin thôi việc của thầy vẫn chưa được giải quyết mà.

Anh nói, Một lúc nào đó. Một lúc nào đó... Tôi nhìn anh đang lau chùi bàn làm việc và lẩm bẩm một mình. Một lúc nào đó... Một lúc nào đó. Sau khi lau xong bàn làm việc của giáo sư Yun, anh nhấc chiếc nệm ngồi trên ghế ra và lau cả ghế nữa. Anh giũ bụi trên tấm nệm rồi đặt nó lại chỗ cũ, lấy tay vỗ nhẹ. Khuôn mặt anh nhìn thật bơ phờ. Hôm qua khi anh gọi điện cho tôi đã là hơn bốn giờ sáng. Có lẽ anh đã uống rượu nên tôi không sao nghe rõ giọng anh. Tôi hỏi anh đang ở đâu thế nhưng không nghe rõ câu trả lời. Chuyện như thế xảy ra khá thường xuyên nên ngày hôm sau gặp mặt, tôi cũng không thể hỏi anh, Hôm qua có chuyện gì vậy? Ở trên tàu điện ngầm... Có lẽ anh ngủ quên. Thể nào anh cũng trả lời như vậy.

- Em không lạnh à?

Anh hỏi tôi.

- Lạnh.

Anh lau sạch đám bụi phủ đầy trên bàn làm việc và ghế ngồi của giáo sư Yun rồi đưa tay vén tấm mành cửa sổ lên, nhìn ra ngoài. Bên ngoài chẳng có gì cả. Anh vẫn quay lưng lại phía tôi, cất tiếng hỏi.

- Vì sao em lại rủ anh đến đây?

- Em muốn để cuốn sổ tay của Mi Ru ở đây.

Tôi mở cặp sách, lấy ra cuốn sổ tay dày của Mi Ru và bước về phía giá sách có những cuốn sách xoay gáy vào trong. Anh buông tấm mành nhìn về phía tôi.

Lần đầu tiên bước vào phòng nghiên cứu này, điều đầu tiên đập vào mắt tôi là những cuốn sách cũ như thể chỉ cần chạm tay vào là vỡ vụn. Những cuốn sách vì xoay ngược gáy vào trong nên chẳng thể biết tên tác giả cùng như tên sách. Tôi cầm cuốn sổ tay của Mi Ru, đưa tay mân mê dãy sách cũ. Những cuốn sách như muốn nói chuyện với tôi nhưng tôi không hiểu chúng muốn nói gì. Dường như tôi nghe thấy giọng nói của giáo sư Yun, Em tò mò vì sao những cuốn sách lại được đặt xoay gáy vào trong đúng không? nên vô thức nhìn về phía giá sách của giáo sư. Anh đứng nhìn tôi với vẻ mặt lạnh lùng rồi tiến về phía tôi, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

- Em đặt vào đó nhé?

Anh nhìn xuống cuốn sổ tay của Mi Ru trên tay tôi.

- Em đã giữ cuốn sổ tay đó à?

- Em đã đến nhà bà ngoại Mi Ru. Ngày mà em gọi điện cho anh vào buổi sáng sớm ấy. Ngày hôm ấy.

- Sao em lại biết nơi đó?

- Em đã gặp mẹ Mi Ru rồi cùng đến đó.

- …

- Em đã không thể cho anh biết.

Vậy đấy. Tôi không thể cho anh biết nên đã đi một mình. Khi quay trở lại thì trời đã sáng, và tôi ngồi trước máy điện thoại. Cuối cùng tôi gọi điện cho anh. Tôi đã nghĩ chúng tôi như thể anh em sinh đôi vậy. Tôi mất Dan, còn anh mất Mi Ru. Anh tiến đến cầm lấy cuốn sổ tay của Mi Ru trên tay tôi. Chúng tôi cùng nhớ đến đôi bàn tay bị bỏng của Mi Ru ngày ngày ghi lại những thứ đã ăn. Tôi khi ấy chỉ chăm chú nhìn cô vì lần đầu tiên thấy có người ghi chép tỉ mỉ những thứ mình ăn như vậy, giờ hiện lên như thể một người xa lạ nào đó. Tôi nhớ lại quãng thời gian chúng tôi cùng nhau mỏ cuốn sổ này ra chơi trò viết tiếp câu, quãng thời gian chúng tôi đã dành tình yêu cho nhau. Chúng tôi đã có những quãng thời gian quý giá như vậy. Khi câu chuyện về những người biến mất đột ngột như người mà chị gái Mi Ru yêu thương bắt đầu được ghi chép đầy trong cuốn sổ này, lẽ ra chúng tôi phải đến gần Mi Ru hơn nữa. Lẽ ra chúng tôi phải làm như vậy. Những ghi chép ấy chính là tiếng thét đau đớn của Mi Ru sau khi đã gắng hết sức mình.

- Em để vào đi.

Anh mân mê cuốn sổ của Mi Ru rồi đua lại cho tôi.

Có lẽ vì cuốn sổ này mà buổi sáng ngày hôm đó, mẹ Mi Ru đã không ngắt cuộc điện thoại tôi gọi đến. Lần nào nhấc máy nói A lô, chỉ cần nghe tôi nhắc đến tên Mi Ru là bà cúp máy. Tuy vậy, mỗi lần nghĩ đến Mi Ru tôi lại gọi điện liên tục đến nhà cô. Tôi có cảm giác gia đình Mi Ru không muốn nói bất cứ chuyện gì liên quan đến cô, nhưng tôi cũng không biết làm gì khác ngoài gọi điện thoại cà. Buổi sáng ngày hôm đó, sau vài tháng tôi mới gọi điện đến nhà Mi Ru. Ở đầu dây bên kia, tiếng mẹ Mi Ru vừa cất lên, Alô, tôi vội nói một câu, Xin bác đừng cúp máy. Tâm trạng tôi rất nôn nóng. Một khoảng lặng trôi qua, những ngón tay tôi như rời cả ra vậy.

- Ai thế?

Mẹ Mi Ru hỏi, phá vỡ sự im lặng.

- Cháu là Jeong Yun ạ.

- Jeong Yun...

- …

- Hóa ra cháu là Jeong Yun.

Tôi vô thức quỳ gối xuống sàn nhà, hai tay vẫn nắm chặt lấy ống nghe, trả lời, Vâng, cháu là Jeong Yun ạ.

- Bác đã đọc cuốn sổ tay của các cháu.

Mẹ Mi Ru không nói cuốn sổ tay của Mi Ru, mà là cuốn sổ tay của các cháu.

- Cuốn sổ tay đó ở nhà bà ngoại của Mi Ru.

- Bác làm ơn cho cháu nói chuyện điện thoại với Mi Ru ạ.

Giây phút tôi nói ra câu này, cảm giác như mọi sức lực đều tiêu tan hết. Bàn tay nắm chặt lấy ống nghe rịn mồ hôi, hai đầu gối cũng tách nhau ra. Có lẽ tôi đã biết, mình sẽ không thể nói chuyện với Mi Ru được nữa.

- Xin bác hãy cho cháu nói chuyện với Mi Ru.

Mẹ Mi Ru thở dài một tiếng.

- Bây giờ Mi Ru đang ở đâu ạ?

Đầu dây bên kia im lặng.

- Cháu xin bác đừng cúp máy.

- Con bé chết rồi.

- …

- Nó chẳng ăn gì cả.

- …

- Cháu có nghe bác nói không thế? Con bé chết rồi.

Tôi đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, trên tay vẫn cầm ống nghe. Tòa tháp cứ ngỡ lúc nào cũng đứng đó nay như đổ sụp, đè xuống căn phòng trên tầng thượng của tôi.

Mẹ Mi Ru nói bà không hề biết Mi Ru đã đến sống ở căn nhà bà ngoại cô để lại. Anh và tôi thì mải mê với những cuộc biểu tình trên đường phố nên cũng không biết Mi Ru ở đâu. Thì ra Mi Ru đã biến mất để đến ở một mình trong căn nhà của bà ngoại. Thì ra những lúc tôi và anh hỏi nhau có biết tin tức gì của Mi Ru hay không, thì cô đang sống một mình trong căn nhà ấy. Tôi vẫn muốn nghe thêm nữa nhưng mẹ Mi Ru đã cúp máy. Mấy ngày sau, bà gọi điện lại. Ở đầu dây bên kia, bà gọi tôi, Yun à. Nghe chẳng hề gượng gạo. Bà nói, Bác định đến nhà bà ngoại Mi Ru. Cháu có đi cùng không?

Tôi đi theo địa chỉ mẹ Mi Ru cho biết, xuống tàu ở thành phố gia đình Mi Ru sống. Một người có vẻ như tài xế tiến về phía tôi hỏi, Có phải là Jeong Yun không? Tôi đi theo ông ấy tới gặp mẹ Mi Ru đang ngồi trong chiếc xe hơi màu xám bạc. Bà mặc quần áo tuyền màu đen, không hề có bất cứ màu sắc nào khác. Ai nhìn cũng biết đó là dáng vẻ của một mệnh phụ phu nhân. Tôi định ngồi ở ghế trước thì bà chỉ vào ghế cạnh mình bảo tôi ngồi ở đó. Vừa lên xe tôi liền thấy Emily đang nằm ở phía bên kia của ghẽ sau. Tôi ngồi vào chỗ nhìn sang Emily. Emily chẳng hề động đậy như thể đã quên tôi vậy. Ở trong xe, trên đường đến nhà bà ngoại Mi Ru, chúng tôi chẳng nói với nhau một lời nào. Chỉ khi chiếc xe chạy qua khúc cua bị nghiêng, mẹ Mi Ru mới nhìn về phía tôi. Có thể do bộ đồ màu đen nên khuôn mặt bà nhìn trắng bệch. Chiếc xe lại lần nữa bị nghiêng theo khúc cua, tôi đưa tay nắm chặt lấy ghế ngồi để không bị đổ người theo, mẹ Mi Ru chợt nắm lấy tay tôi. Khuôn mặt bà không hề biểu lộ một chút cảm xúc, nhưng tôi có thể cảm nhận từ bà hơi ấm và cố gắng muốn bảo vệ tôi. Tôi nhìn thẳng về phía trước. Nhưng cho dù chỉ nhìn thẳng, tôi vẫn cảm nhận y nguyên hình ảnh của Mi Ru trên khuôn mặt nghiêng nghiêng của người phụ nữ ngồi cạnh. Sống mũi thẳng, vầng trán cao ngay ngắn, đường nét môi gọn gàng, cần cổ dài với mái tóc được búi gọn lên. Như thể tôi nhìn thấy hình ảnh của Mi Ru lúc có tuổi vậy. Sau khi chiếc xe chạy qua khúc cua đường núi, mẹ Mi Ru lặng lẽ buông tay tôi ra. Ánh mắt lúc nãy vừa nhìn tôi giờ nhìn đăm đăm ra ngoài cửa xe. Lặp lại vài lần như thế, chúng tôi đã đến nhà của bà ngoại Mi Ru.

Đó là ngôi làng nằm dưới chân núi. Thực ra chỉ có lác đác ba ngôi nhà nên khó mà gọi đây là ngôi làng được.

- Hình như con bé đã định sống ở đây như bà ngoại nó.

Đó là câu nói đầu tiên giữa chúng tôi từ khi gặp nhau ở ga đến khi tới trước nhà bà ngoại Mi Ru.

- Có vài người đã nhìn thấy Mi Ru đội mũ, mặc chiếc quần rộng thùng thình, cầm cuốc cày xới ruộng vườn. Họ nói đã rất ngạc nhiên. Họ tưởng đó là bà ngoại đã mất.

Ngôi nhà của bà ngoại Mi Ru giống y hệt những gì cô kể. Tôi thấy thân quen như thể đã từng đến nơi đây vậy. Ngoài sân là cây hồng, cây mận rồi cây anh đào, trên gác bếp là bát và thìa đũa bằng đồng. Trong nhà kho là những nông cụ rồi dụng cụ được đặt cạnh nhau, trên tường treo những vật dụng mà khi còn sống, bà của Mi Ru vẫn hay dùng. Mũ và đôi giày ủng, cả áo mưa nữa. Có lẽ là ở đây chăng? Nơi bà ngoại Mi Ru đã một mình cõng mẹ cô, lúc ấy còn là đứa trẻ sơ sinh, chạy về phía Nam khi chiến tranh nổ ra, sau đó xây một ngôi nhà giống với ngôi nhà thời thơ ấu mà bà không thể nào trở lại được nữa. Nơi chị gái của Mi Ru đã bị thương ở đầu gối và phải vĩnh viễn từ bỏ ước mơ múa ba lê. Nơi Mi Ru đã một mình sống những ngày cuối đời. Giữa rất nhiều cây, tôi đứng thẫn thờ nhìn vào gốc cây mận. Nơi chị gái của Mi Ru đã nắm lấy cành cây và múa điệu ba lê cuối cùng vào ngày xảy ra tai nạn.

- Chúng ta sẽ phá bỏ ngôi nhà này.

Giọng mẹ Mi Ru cất lên trống rỗng.

- …

- Vì thế bác muốn cháu đến đây một lần. Đây là nơi Mi Ru đã sống những ngày cuối cùng.

Tôi dường như trông thấy cô bé Mi Ru đang ngồi nơi đó, cố nhét tất cả những vật nhọn vào lỗ khóa, miệng lẩm bẩm đến thuộc lòng câu thần chú, Mở ra nào, mở ra nào, mở ra nào.

Mẹ Mi Ru mở cửa ra vào rồi quay lại nhìn tôi. Tôi thu ánh nhìn khỏi cây mận, cất bước về phía mẹ Mi Ru. Bà đi vào trong nhà, khẽ lẩm bẩm một mình, Con bé chẳng hề động vào thức ăn mà sao lại khỏe đến thế cơ chứ... Sao ạ? Tôi cắn môi nuốt lại câu hỏi Sao ạ? vào lòng.

- Con bé mắc chứng biếng ăn.

Mẹ Mi Ru khẽ thì thầm như thể đọc được những suy nghĩ của tôi.

- Mi Ru đã nghĩ rằng việc chị nó không múa ba lê được nữa là do nó. Con bé chẳng ăn bất cứ thứ gì cho đến khi chị nó ra viện. Bắt đầu từ đó.

- …

- Một khi chứng biếng ăn tái phát thì không thể nào ngăn lại được. Dù người gầy đét như que củi nhưng chẳng biết lấy đâu ra sức mà một khi nó đã khóc thì không biết đến lúc nào mới nín. Nó đã làm ầm ĩ cả nhà lên. Bệnh cứ đỡ rồi lại tái phát, rồi lại đỡ, lại tái phát. Đên khi vào cấp hai, nó vẫn thỉnh thoảng phải đến bệnh viện để điều trị. Vì con bé chẳng chịu ăn gì nên có lần còn phải truyền thức ăn qua ống truyền nữa. Sau khi con bé mười lăm tuổi, vì không thấy phát bệnh thêm lần nào nữa nên cả nhà đã nghĩ là nó khỏi rồi.

Đó là câu chuyện lần đầu tiên tôi nghe được. Việc Mi Ru hay ghi lại những gì đã ăn vào sổ tay, phải chăng chính là cuộc đấu tranh với bản thân? Mẹ Mi Ru đẩy cánh cửa mé trong phòng khách, đi vào bên trong. Tôi đứng bên cạnh cánh cửa, ghé mắt nhìn vào. Sàn nhà cong gãy, giấy dán tường rách nát, tủ quần áo bị nứt, cả khung cửa sổ cũng sập sệ.

- Đây rồi.

Mẹ Mi Ru khuỵu gối xuống, đưa tay mân mê những vết xước trên sàn nhà.

- Đây là hành động của Emily đây mà.

Từ nãy đến giờ, tôi vẫn chưa thể tin mọi chuyện đang diễn ra là sự thật, tai như ù đi thì nghe mẹ Mi Ru nói, Đây là hành động của Emily đây mà, mắt tôi bỗng chốc nhạt nhòa. Ở nơi đây, chỉ có Emily bên cạnh Mi Ru. Tôi đi vào trong phòng, vuốt ve chiếc tủ đựng quần áo đầy vết cào xước. Móng chân nhỏ xíu của Emily lởn vởn trước mắt tôi. Những vết xước vừa hiển hiện rõ nét, vừa mờ mịt, lại như kéo dài trước mắt. Emily. Tôi vội đưa tay lau vành mắt. Đến tận khi về tới nhà bà ngoại Mi Ru rồi, nó vẫn nằm yên trên ghế sau xe, không nhúc nhích. Liệu những vết cào của Emily có phải là hành động nó gắng sức can ngăn Mi Ru hay không. Tôi đứng cạnh mẹ Mi Ru. Chúng tôi cứ đứng cùng nhau như thế, nhìn xuống sàn nhà đầy vết xước.

- Bác đã không nghĩ ra Mi Ru lại đến ở ngôi nhà đầy mạng nhện này. Lẽ ra hai bác không nên bán ngôi nhà ở Seoul mà các cháu cùng sống. Con bé đã nài nỉ được sống cùng với cháu ở ngôi nhà đó. Khi ấy, bác đã nghĩ điều đó không tốt cho nó. Giờ đây thành ra thế này rồi thì chẳng còn gì tồi tệ hơn nữa, nhưng đúng là lúc đó bác đã nghĩ, nếu như Mi Ru quay lại sống ở ngôi nhà đó thì có lẽ con bé mãi mãi sẽ chẳng bao giờ thoát ra khỏi chuyện của chị gái nó. Bác cũng vì quá đau lòng nên chẳng thể gắng sức vực dậy. Bác chẳng có sức đâu chăm sóc cho Mi Ru nữa. Sau khi bán ngôi nhà ấy đi, bác và Mi Ru không hề nhìn thẳng vào mắt nhau. Mi Ru tránh mặt bác... Cháu nói cháu là Jeong Yun đúng không nhỉ?

Đôi mắt mẹ Mi Ru thẫn thờ như thể đã quên từng gọi tôi là Yun à, bà hỏi lại tôi có phải là Jeong Yun không, như một người bây giờ mới biết tên tôi.

- Vâng ạ.

- Bác không phải là một người mẹ tốt. Đặc biệt là đối với Mi Ru.

Mẹ Mi Ru mở tủ quần áo lấy ra một cái hộp trong ngăn kéo phía trên giá treo đồ.

- Đây là những thứ con bé để lại.

Trong hộp là cuốn sổ tay của Mi Ru và rất nhiều những lá thư trông như thể từng được dán vào đâu rồi bóc ra vậy.

- Đó là những lá thư nó dán đầy trong nhà, bác gỡ xuống đấy.

Tôi xem xét những lá thư. Đó là thư Mi Ru viết cho anh, tôi và giáo sư Yun.

- Cháu giữ chúng nhé?

Mẹ Mi Ru im lặng nhìn tôi. Tôi cắn môi rồi gật đầu. Tôi chẳng thể làm được gì nữa, ngoài im lặng nhìn mẹ Mi Ru gói ghém chiếc hộp vào trong lớp vải bọc.

Trên đường trở về, đột nhiên mẹ Mi Ru nói, Hai bác đã hỏa táng con bé và rắc tro ở đằng kia. Mẹ Mi Ru nói vậy rồi đặt chiếc hộp lên đầu gối, mở nút thắt vải bọc, rồi lại thắt lại, nên tôi không đoán biết được đằng kia là đâu. Người ta nói rằng Mi Ru quá gầy, không thể gọi là con người được nữa. Tôi quay đầu nhìn, bên ngoài cửa xe là núi. Con bé nhẹ như bông tuyết vậy. Giọng nói của mẹ Mi Ru cứ luẩn quẩn bên tai tôi. Trước mắt tôi mờ dần, không nhìn rõ cả những cái cây. Tôi tự hỏi mình rằng, trong khi Mi Ru đến ở ngôi nhà trống đó, trong khi cô chẳng ăn bất cứ một thứ gì, trong khi Emily gắng hết sức cào vào sàn nhà để ngăn Mi Ru lại, thì tôi đang làm gì? Khi ấy tôi và anh ngày ngày đi lại giữa cơn bão biểu tình, hòa lẫn trong dòng người có đến hơn triệu người. Có lẽ khi tôi và anh cùng rất nhiều người không quen biết kết thành từng nhóm đi bộ đến tận Tòa thị chính và cùng nhau hát bài hát tranh đâu giữa quảng trường, thì Mi Ru đang sống lay lắt một mình như một chiếc lá trong căn nhà trống dưới chân núi này, liên tục viết những lá thư cho chúng tôi rồi dán lên tường.

Khi chia tay, mẹ Mi Ru không xuống xe. Bà cũng không nhìn mặt tôi. Tôi xuống xe, muốn hỏi liệu tôi có thể mang Emily đi theo không, nhưng cuối cùng lại không thể cất lời. Tôi ôm chiếc hộp đựng cuốn sổ của Mi Ru vào lòng, bước về phía ga, ngoảnh đầu lại vẫn thấy chiếc xe chở mẹ Mi Ru đỗ yên đó. Tôi bước thêm mây bước rồi lại quay đầu nhìn. Đến tận lúc ấy, chiếc xe vẫn không di chuyển. Không hiểu sao lúc đó khuôn mặt mẹ lại hiện ra. Người mẹ của tôi đã luôn thấy có lỗi vì sự ra đi của mình. Người mẹ ngay sau khi biết bệnh tình mình, đã gửi tôi đi xa. Tôi nhanh chóng xoay người lại, rảo bước về phía chiếc xe mẹ Mi Ru đang ngồi bên trong. Lo lắng trước khi tôi chạy được đến nơi, chiếc xe sẽ phóng đi mất, tôi mấy lần suýt ngã. Tôi xoay mu bàn tay gõ dồn dập vào cửa kính hàng ghế sau nơi mẹ Mi Ru đang ngồi. Phải đến khi cửa kính từ từ kéo xuống tôi mới thấy yên tâm.

- Bác hãy mở cửa cho cháu ạ.

Ánh mắt trống rỗng của mẹ Mi Ru dừng lại giây lát trên khuôn mặt tôi.

- Bác hãy mở cửa cho cháu ạ.

Từ bên trong, mẹ Mi Ru đẩy cửa xe ra. Tôi đặt chiếc hộp đựng cuốn sổ tay của Mi Ru xuống lòng đường rồi nhoài người vào trong xe, ôm chặt lấy mẹ Mi Ru. Khuôn mặt hao gầy của bà sượt qua má tôi.

- Mi Ru hẳn đã thấy rất có lỗi, bác ạ.

Cằm của tôi chạm vào vai bà.

- Chắc chắn là vậy ạ.

- Cảm ơn cháu.

Mẹ Mi Ru đưa tay xoa lưng tôi.

- Cảm ơn cháu vì đã không hỏi bác tại sao lại để mặc Mi Ru như vậy.

Tôi cắn môi. Tôi không đủ tư cách hỏi mẹ Mi Ru tại sao lại để mặc Mi Ru như vậy. Vì tôi cũng là một trong những người đã để Mi Ru một mình.

- Cháu về đi.

Mẹ Mi Ru đẩy tôi ra.

- Chúng ta đừng gặp...

Mẹ Mi Ru nghẹn ngào không nói được nên lời. Chúng. Ta. Đừng. Gặp. Nhau. Nữa. Mẹ Mi Ru cô gắng lấy lại giọng nói ban đầu. Tôi nhoài người vào trong xe như thể phản kháng điều gì đó. Tôi đóng cửa xe lại. Mẹ Mi Ru nhìn xuống chiếc hộp đựng cuốn sổ tay của Mi Ru lúc nãy tôi vừa cầm trên tay, giờ đang bị đặt xuống lòng đường. Tôi thấy buồn. Thì ra còn có mối quan hệ thế này. Mối quan hệ giữa mẹ Mi Ru và tôi, giữa hai người mới gặp lần đầu nhưng không biết nói gì khác ngoài câu, Chúng ta đừng gặp nhau nữa. Chúng tôi không chia tay ngay, cứ ngồi hồi lâu như thế trong xe. Vì tôi không xuống xe nên bác tài xế xuống xe, mang chiếc hộp đang đặt dưới lòng đường vào trong xe. Chúng tôi cứ ngồi thế hồi lâu, bất chấp sự giận dữ từ những người qua đường bị bất tiện bởi chiếc xe. Đến tận khi mẹ Mi Ru cất tiếng hỏi, Cháu mang Emily theo nhé? phá vỡ bầu im lặng.

Tôi khẽ ho khan, thu hẹp lại khoảng cách giữa những cuốn sách. Cách đây khá lâu, khi tôi nhìn chăm chú những cuốn sách này, giáo sư Yun đã nói rằng ông đã sưu tập chúng trong một thời gian dài, nếu tôi quan tâm thì có thể mang về đọc. Lần đầu tiên khi bước vào phòng nghiên cứu này, những cuốn sách là thứ đập vào mắt tôi trước tiên. Liệu có phải lúc đó tôi đà có linh tính hay không. Rằng tôi sẽ đến để đặt cuốn sổ tay của Mi Ru ở đây. Tôi dẹp những cuốn sách sang bên, xoay gáy cuốn sổ tay của Mi Ru định nhét vào trong thì anh nãy giờ vốn chỉ nhìn tôi liền lên tiếng, Chờ chút đã. Tôi khựng lại quay sang nhìn anh. Đứng trước giá sách của giáo sư Yun, anh lôi ra một vật gì đó từ trong áo khoác mùa đông và đi về phía tôi. Đó là một bức thư được gấp lại.

- Em cho cả cái này vào đó đi.

Tôi nhìn bức thư gấp mà anh nói là "cái này". Mi Ru đã gửi thư cho anh chăng? Như đoán được suy nghĩ của tôi, anh nói đó là bức thư anh viết. Tôi nghĩ đến mình, phải sáu tháng sau khi nghe tin về Dan, mới viết thư rủ cậu cùng leo lên căn gác ở cung Gyeongbok, mặc dù lúc ấy cậu đã chẳng thể nào nhận thư được nữa. Sau khi nghe tin về Mi Ru, anh không hề nhắc một lời nào đến Mi Ru cả. Anh chỉ nằm vật ra ngủ ở bất cứ chỗ nào, rồi gọi điện thoại tìm tôi bất cứ lúc nào. Hóa ra anh đã viết thư cho Mi Ru. Tôi cảm thấy an tâm một chút. Tôi mở cuốn sổ ra để có thể kẹp lá thư tạm biệt mà anh viết cho Mi Ru vào đó.

- Em muốn đọc không?

- Không.

Có lẽ tôi đã trả lời rất cương quyết. Anh nhìn tôi chăm chú.

- Đó là lá thư anh viết cho Mi Ru mà.

- …

- Những thứ này là sao?

Anh đang định kẹp thư vào cuốn số thì nhìn thấy những lá thư dán bên trong. Đó là những lá thư Mi Ru đã viết và dán lên tường nhà bà ngoại trong thời gian ở một mình. Những lá thư viết cho chúng tôi mà không gửi. Tôi đặt từng lá từng lá một vào những chỗ trống trong cuốn sổ. Thật tình cờ trang anh mở ra không phải thư mà là một tấm thiệp. Đó là tấm thiệp Mi Ru viết cho giáo sư Yun. Ở mặt sau của tấm thiệp là một chiếc lá đã phai màu được đính lên in hằn đúng hình dáng chiếc lá. Anh nhìn chăm chú vào nét chữ của Mi Ru.

- Không đọc thì tốt hơn.

Tôi nói, anh liền nhìn sang tôi.

- Vì Mi Ru đã không gửi mà.

Trước khi quyết định gài những lá thư hay tấm thiệp Mi Ru viết trong căn nhà trống ấy vào cuốn sổ, tôi đã do dự rất nhiều. Những bức thư viết cho anh lẽ ra phải được gửi cho anh, những bức thư viết cho giáo sư Yun phải được gửi cho giáo sư Yun. Còn tôi sẽ được đọc những bức thư viết cho mình. Nhưng Mi Ru đã không gửi chúng đi. Liệu Mi Ru có muốn chúng tôi đọc được những bức thư cô viết hay không? Tôi đã giữ chiếc hộp mẹ Mi Ru đưa lại cho tôi trên bàn học suốt một tháng. Tôi đã mân mê những bức thư hay tấm thiệp mà trong đó Mi Ru nhắc đến tên anh - Myeong Seo, tên tôi - Yun, và cả giáo sư Yun nữa.

Rồi sau đó, vào buổi sáng tinh mơ, tôi quyết định sẽ dán hết những bức thư ấy vào cuốn sổ tay mà Mi Ru đã luôn mang theo bên mình. Tôi vừa dán vừa nghĩ, phải đặt cuốn sổ tay này vào giá sách của giáo sư Yun, vào nơi mà giáo sư đã tập hợp sách của những tác giả qua đời trước tuổi ba mươi ba. Vừa đưa tay màn mê từng trang từng trang thư của Mi Ru, vừa quyết tâm không đọc nội dung, thật là một việc không hề dễ. Những câu chữ Mi Ru viết như thể bị cuốn trôi theo một cơn lốc trước mắt tôi. Hình như có cả câu chuyện cô xới đất trồng những củ khoai tây đã mọc mầm. Trong bức thư cô viết cho tôi, tôi còn nhìn thấy tên Dan nữa. Có lúc tôi đã định đọc, nhưng rồi lại vội nhắm mắt xoay ngược chúng lại. Tuy vậy những dòng chữ xin lỗi vì không giữ được lời hứa, vẫn hiện ra lờ mờ trước mắt tôi, rồi cả những câu chuyện về những ngày chúng tôi cùng nhau đi bộ trong thành phố này nữa. Trong bức thư mà cô nhắc tên Myeong Seo, hình như có chuyện về hai người cùng ngồi trên xe trượt tuyết rồi bị ngã xuống sông vào một ngày mùa đông của một năm nào đó. Có cả những câu nói như được lấy từ trong cuốn sách nào đó nữa. "Đối với một người yêu chuộng nội tâm, nỗi buồn là cuộc Sống thường trực của anh ta, còn viết văn là một hình thức cầu nguyện hướng tới sự cứu rỗi - Kafka", "Người kỵ sĩ nhìn cuộc sống và cái chết một cách lạnh lùng ơi, hãy đi mau đi - Yeats", "Sống, viết, yêu - Stendhal". Trên một tấm bưu thiếp nào đó, còn ghi lại thơ của Supervielle. "Sau ba bức tường và hai cánh cửa/ Tuy em chẳng hề nhớ đến tôi/ Nhưng đá, nóng, cả cái lạnh/ Hay chính em cũng chẳng thể ngăn được/ Tôi mặc sức trong sâu thẳm trái tim mình/ Giống như mùa lại mùa sang/ Dựng lên một rừng cây trên mặt đất/ Tôi làm vỡ em rồi lại ghép lại." Trong một bức thư khác hình như còn có lời tạ lỗi của Mi Ru với giáo sư Yun nữa.

Anh im lặng kẹp lá thư tạm biệt của mình vào giữa cuốn sổ tay. Tôi gập cuốn sổ lại, xoay gáy ra sau rồi đặt nó vào giữa những cuốn sách được đặt xoay gáy vào trong. Anh đưa tay vỗ nhẹ vào cuốn sổ tay của Mi Ru. Hai chúng tôi đứng thẫn thờ một lúc, nhìn cuốn sổ tay của Mi Ru được đặt giữa những cuốn sách. Anh đút tay vào trong túi áo. Tôi cũng đút tay vào trong túi áo. Anh đưa tay trái lên gãi đầu. Tôi cũng đưa tay trái lên gãi đầu. Anh nhìn xuống sàn nhà, đá đá chân. Tôi cũng nhìn xuống sàn nhà, đá đá chân. Phải đến lúc đó, anh mới nhìn tôi.

- Sao em lại bắt chước anh?

- Em muốn làm anh cười!

Anh không cười mà nhìn tôi chằm chằm.

- Jeong Yun.

- …

- Em đừng gắng sức quá làm gì.

- Không, chúng ta phải cố gắng.

- …

- Chúng ta phải như vậy.

Anh đứng dựa lưng vào giá sách. Tôi cũng đến bên cạnh anh, dựa lưng vào giá sách.

- Chúng ta sống cùng nhau đi.

Câu nói của tôi lan giữa những giá sách rồi quay trở lại với tôi như tiếng vọng. Anh không nói năng gì. Đêm hôm kia, khi tiếng chuông điện thoại vang lên trong căn phòng trên tầng thượng của tôi, là ba giờ sáng. Emily đang nằm bên cạnh chiếc điện thoại, giật mình vì tiếng chuông, liền nhảy xuống dưới bàn học. Đó là điện thoại của anh. Khi tôi hỏi anh đang ở đâu, anh trả lời rằng không biết nữa. Tôi không nghe rõ giọng lè nhè say rượu của anh. Tôi bất giác hét lên với anh rằng hãy định thần lại và xem xung quanh có tòa nhà lớn nào không. Câu cuối cùng tôi nghe anh nói đang ở một nơi nào đó khu đại học Hongik. Tôi mặc thêm áo ấm, đang định ra khỏi phòng thì Emily đi theo đến tận cửa. Chị sẽ về ngay thôi. Tôi đẩy Emily vào phòng. Tôi vừa buộc chặt dây giày, vừa nghe tiếng Emily dùng móng chân cào lên cửa. Cơn gió lạnh dưới âm độ của buổi sớm mai thật đáng sợ. Tôi quấn khăn quanh cổ, đeo găng tay rồi nhảy xuống bậc cầu thang, leo lên taxi. Không biết anh gọi điện ở chỗ nào khu đại học Hongik nhỉ? Tôi nói với bác tài xế đi chầm chậm một vòng quanh đường lớn gần Hongik. Những quán rượu đến tận lúc đó vẫn mở cửa, một số người bước đi chệnh choạng đang đứng ở đường để bắt taxi. Sao anh lại đến nơi này nhỉ? Không tìm được anh ở đường lớn nên tôi xuống taxi, đi quanh những con ngõ. Dù đã đi lòng vòng khắp các con phố sáng đèn, tôi vẫn không tìm thấy anh đâu. Nghe tiếng bước chân của tôi, những con mèo hoang trên đường vội trốn vào đâu đó, rác rưởi bay tả tả theo gió, còn tôi vừa lang thang trong những con ngõ tối om, vừa gọi tên anh.

Phải đến hơn một giờ đồng hồ, tôi cứ lang thang hết ngõ này đến ngõ khác như thế. Nơi tôi tìm thấy anh là phía sau một cầu thang tối tăm gần rạp hát Sanwoollim. Ở đó có một bốt điện thoại công cộng. Có lẽ anh đã bám chặt vào bốt điện thoại và gọi cho tôi. Dù tôi đến gần nhưng anh vẫn không nhận ra. Không biết anh va vào đâu mà trán bị chảy máu, cả mu bàn tay cũng rách toác. Một mình thì không thể nào uống nhiều rượu đến thế, vậy mà anh đã uống một mình thật. Với tình trạng này, làm thế nào anh có thể nhấn số điện thoại của tôi cơ chứ. Người anh lạnh ngắt. Vậy mà vẫn có thể ngủ được. Ở cuối chân cầu thang, băng tuyết đóng dày. Xung quanh là những tảng băng đóng thành trụ dài. Tôi chợt nghĩ nếu như anh ngã vật ra đường mà ngủ thì có khi chẳng thể nào tỉnh dậy được nữa ấy chứ. Tôi định dìu anh tìm taxi về, nhưng con ngõ thì heo hút, và việc đỡ lấy anh đang mỗi lúc một rũ xuống thật quá sức đối với tôi. Tôi bỗng nhớ lại có một dạo nào đó, anh nhẹ nhàng cõng tôi trên lưng, khi ấy đang đi chân trần, mất hết cả giày và cặp sách sau khi bị xô vào đoàn biểu tình giữa trung tâm thành phố. Tôi tháo khăn và quàng lên cổ anh, lấy cả áo khoác ngoài quấn lấy anh đang đông cứng vì lạnh. Tôi xoa xoa bàn tay lạnh giá của anh để chúng không bị đóng băng, và chờ đợi một ai đó đi qua có thể giúp đỡ. Vừa làm vậy tôi vừa nghĩ, dù có là đêm đi chăng nữa, chúng tôi cũng phải ở bên nhau không chia xa.

Cuối cùng tôi cũng đưa được anh về phòng một cách khó nhọc, nhưng đến tận chiều, anh vẫn chưa tỉnh táo. Ăn được chút gì anh lại nôn ra ngay. Emily ngồi cuộn tròn, nhìn tôi và anh. Phải đến đêm anh mới tỉnh lại và hỏi tại sao mình lại ở đây. Thay vì trả lời, tôi nói với anh hãy cùng sống chung ở căn phòng trên tầng thượng này. Khi Mi Ru nói với tôi hãy cùng sống chung, tôi đã nói gì nhỉ. Tôi đã xin thời gian để suy nghĩ. Khuôn mặt đầy thất vọng của Mi Ru chợt hiện lên. Anh chỉ nhìn xuống mu bàn tay bị rách.

Anh nhấc lưng khỏi giá sách.

- Mình ra ngoài thôi.

- Đi đâu?

- Đến chỗ giáo sư Yun.

- …

- Giáo sư đã dặn cả hai đứa cùng đến.

Anh dợm chân định bước đi, tôi liền nắm chặt lấy cánh tay anh. Anh lại tựa lưng vào giá sách. Sau lưng chúng tôi là cuốn sổ tay của Mi Ru. Có ai đó đi lên cầu thang, vội vã ngang qua phòng nghiên cứu. Tôi và anh đứng bên cạnh nhau, tựa lưng vào giá sách, nghe tiếng bước chân xa dần. Có lẽ người đó không ngờ rằng có tôi và anh đang đứng như thế này trong phòng nghiên cứu bị bỏ không của giáo sư Yun. Cả việc cuốn sổ tay của Mi Ru được đặt ở đây nữa.

- Chúng ta sống cùng nhau đi.

Anh nhìn xuống bàn tay tôi đang nắm chặt lấy cánh tay anh.

- Chúng ta phải ở bên cạnh nhau.

- …

- Nhất định phải vậy.

Anh nén tiếng thở dài.

- Em nói là chúng ta hãy sống cùng nhau. Cả Emily nữa. Chúng ta cùng ăn, cùng đánh răng, cùng ngủ dậy vào mỗi sáng và cùng bên nhau khi đêm đến nữa... Chúng ta cùng đọc sách, rồi...

Tôi không nói tiếp được. Càng liệt kê từng việc chúng tôi có thể làm cùng nhau, thì những ngày đó lại càng hiện ra trước mắt tôi. Bàn tay tôi đang nắm chặt lấy cánh tay anh bỗng rã rời mất hết sức lực. Anh nắm lấy bàn tay tôi đang buông thõng. Những ngày chứng tôi đã có bên nhau một cách tình cờ, chẳng hẹn ước cũng chẳng hề mong đợi. Những ngày tôi và anh, Dan, cả Mi Ru nữa, cùng nhau trải qua trong căn nhà trống ấy bỗng chốc hiện lên. Dan đã nói có lẽ cả cuộc đời này cậu cũng không quên được quãng thời gian ấy. Cậu đã nói rằng dù chỉ mới đến một lần duy nhất nhưng có lẽ cậu có thể tìm lại đường đến nơi ấy mà không hề bị lạc. Cậu cũng nói chắc hẳn quãng thời gian đó không phải chỉ là một giấc mơ đúng không. Có thể được cùng tôi trải qua quãng thời gian đó thật hạnh phúc. Dan cũng đã hứa với Mi Ru trong căn bếp của ngôi nhà trống. Vào một ngày nào đó, một ngày nào đó cậu sẽ vẽ tặng Mi Ru vào những chỗ trống trong cuốn sổ của cô. Đôi khi cậu lại nhớ đến lời hứa với Mi Ru trước bàn ăn vào buổi sớm tinh mơ hôm ấy. Một ngày nào đó như thế sẽ đến. Một lúc nào đó. Một lúc nào đó chúng tôi sẽ gặp lại và cậu sẽ vẽ vào những chỗ trống trong cuốn sổ tay của Mi Ru mà chúng tôi đã cùng nhau viết.

- Em đang nghĩ đến Mi Ru à?

Cặp lông mày của anh khẽ động đậy.

Tôi và anh rời trường học, đi bộ đến tận Jongno 3-ga để bắt xe buýt chạy về căn nhà ở quê của giáo sư Yun. Chúng tôi chỉ bước đi mà chẳng nói một lời nào. Mỗi khi cảm nhận thấy cơn gió lạnh thổi tới anh lại rút tay khỏi túi áo và quàng lại khăn cho tôi. Anh xoa xoa lòng bàn tay vào nhau cho ấm lên rồi ôm lấy má tôi. Chúng tôi xuống xe buýt ở Cheongnyangni rồi lại lên xe buýt chạy đến Deokso, khi chúng tôi ngồi xuống hàng ghế sau cùng thì những bông tuyết trắng bắt đầu bay lất phất. Giá như năm tháng trôi qua thật nhanh thì tốt biết bao, Jeong Yun à. Giá như có thể ở vào cái độ tuổi dù không thể tha thứ nhưng có thể thấu hiểu thì tốt biết bao. Giá như có thể trở thành một người thật mạnh mẽ thì tốt biết bao. Anh nói với giọng trống rỗng.

u Vân dịch —★— Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.