Câu chuyện về Christopher được nghe trong giờ giảng của giáo sư Yun ngày đầu học kỳ cứ lởn vởn trong đầu tôi. Vì muốn hiểu rõ hơn về hình tượng Christopher, tôi đã lục tìm hết cuốn sách này đến cuốn sách khác trong thư viện.
Thứ nhất, Christopher cõng Au Chúa (Chúa Jesus khi còn nhỏ) qua sông, nên đến ngày nay vẫn được coi là thần hộ mệnh cho cánh tài xế hay những người làm ngành hàng hải. Không khó để bắt gặp những tài xế taxi hoặc xe tải gắn tượng Christopher lên cửa kính trước như bùa hộ mệnh. Ông chính là con người khổ hạnh biểu đạt ý muốn của thần linh thông qua lao động vất vả, đồng thời là sứ giả phụ trách chuyên chở và truyền đạt.
Thứ hai, từ ý nghĩa này có thể nói, bản thân Chúa Jesus cũng là Christopher. Cái tên Christopher chính là được tạo thành từ việc gắn tiếp từ "ph" biểu thị "chuyển dịch" vào từ Christ. Chúa Jesus, người đã mang trên mình cây thánh giá với những tội lỗi và khổ cực của chúng sinh để cứu rỗi cho nhân loại, chính là đức khổ hạnh mang cả thế giới trên lưng mình, là vị sứ giả truyền tải lời của thần linh đến thế gian. Như vậy, có thể xem Christopher trong đạo Cơ Đốc là hình tượng được kết hợp từ Atlas và Hermes trong thần thoại Hy Lạp.
Thứ ba, Chúa Jesus mang trên mình cây thánh giá còn Christopher mang trên mình Chúa Jesus. Suy ngược lại thì là cây thánh giá đưa Chúa Jesus, còn Chúa Jesus dẫn Christopher đến con đường cứu rỗi. Họ đều mang trong mình sứ mệnh trao tặng tất cả và để hoàn thành sứ mệnh đó, giữa họ đã có một cuộc gặp gỡ định mệnh. Nói vậy thì bản thân tôi, liệu cũng có một sứ mệnh nào chăng? Hay một nhiệm vụ mà tôi cần phải gánh vác? Liệu khi nào thì cơ hội thực hiện sứ mệnh ấy sẽ tìm đến tôi? Đã hơn hai mươi tuổi mà tôi vẫn đang dò dẫm bước đi trong bóng tối.
Tôi đã lấy trộm một cuốn sách trong thư viện. Đó không phải cuốn sách tôi nhất định phải có hay tôi rất rất muốn đọc. Chỉ là giây phút cầm lấy nó từ trên giá sách, có một xung động mơ hồ xảy đến trong tôi, xuyên suốt từ đỉnh đầu đến gót chân. Tôi cứ thế mang cuốn sách ra ngoài mà không bị ai chặn lại. Thật nhạt nhẽo. Ở trang đầu của cuốn sách, tôi đề ngày tháng và viết câu "Lee Myeong Seo, từ khi sinh ra đến giờ, lần đầu tiên lấy trộm sách." Cảm thấy chưa đủ, tôi lại viết thêm một câu, "Không trộm sách chẳng thể trưởng thành." Nhưng rồi thấy đó có vẻ là những lời biện hộ trẻ con, tôi bèn chỉ để lại ngày tháng và xóa hết những dòng còn lại.
- Cuốn sổ màu nâu 3