Thứ Bảy, tôi đang định rời căn phòng trên tầng thượng để đi gặp Yun Mi Ru thì anh gọi điện thoại.
- Em đang làm gì đấy?
- Em có hẹn với Yun Mi Ru nên đang định ra ngoài.
- Với Mi Ru?
Chỉ cần trả lời đơn giản rằng Đúng vậy, nhưng tôi lại ngập ngừng. Vì từ trước đến giờ tôi luôn gặp Yun Mi Ru khi có cả anh.
- Ở đâu?
- Bọn em định đến nhà tắm hơi.
- Nhà tắm hơi Dongsung?
- Sao anh biết?
Ở đầu dây bên kia, anh thở dài một tiếng nặng nề. Nghe tiếng thở của anh, tôi có cảm giác tội lỗi như thể đã cố ý bỏ rơi anh. Nhưng dù thế tôi cũng không thể rủ anh cùng đi tắm hơi được. Anh gọi tên tôi, Jeong Yun! Một thoáng im lặng trôi qua. Tôi nhìn chằm chằm vào giỏ đồ mang đi tắm hơi, chẳng nói được lời nào.
- May thật đấy.
May cái gì, không hiểu được ý anh, nên tôi chỉ lặng im lắng nghe.
- May là có em ở bên cạnh Mi Ru.
Anh cúp máy chẳng hề nói lời tạm biệt. May là có em bên cạnh Mi Ru, anh nói câu này với giọng tẻ nhạt như thể có gì đó nuối tiếc. Chuyện tôi cùng anh đi bộ đằng sau, nhìn Yun Mi Ru hết dựng tấm biển hiệu bị đổ trên đường, lại xếp những chậu hoa cho ngay ngắn thẳng hàng, hay cùng nhau uống cà phê rồi đi xem "Câu chuyện của mười hai tác giả trẻ", chơi trò viết tiếp câu, ngồi bên nhau nghe giảng trong giờ của giáo sư Yun, giờ đây dường như đều là những chuyện quá đỗi xa xôi. Dù anh đã cúp máy, nhưng tôi vẫn cầm ống nghe đứng hồi lâu. Khi cùng chị họ đến căn phòng trên tầng thượng của tôi, vật bố cầm trên tay chính là chiếc điện thoại này. Bố đã đăng ký số điện thoại và tìm nơi lắp cho tôi. Vừa làm ông vừa lo lắng vì căn phòng ở nơi cao quá. Thỉnh thoảng bố gọi điện vào lúc sáng sớm hoặc đêm muộn, Tôi luôn đoán chính xác điện thoại của bố. Nghe tiếng chuông điện thoại reo, tôi biết ngay đó là bố gọi. Không sai lấy một lần. Sau bố và chị họ, anh là người tiếp theo gọi điện đến căn phòng trên tầng thượng này. Tôi đã viết số điện thoại vào lòng bàn tay cho cả anh và Yun Mi Ru. Yun Mi Ru chỉ gọi đúng một lần nói, Jeong Yun, đúng là số của cậu rồi, và cúp máy. Tôi xách chiếc giỏ đựng đồ đi tắm, bên trong là mấy thứ như khăn tắm, lược chải tóc, dầu gội đầu ra khỏi nhà thì thấy người đưa thư đang nhét thư vào hòm thư rồi bỏ đi. Tôi chưa từng nhận thư qua địa chỉ căn phòng trên tầng thượng bao giờ, lúc ngang qua nhìn nét chữ lộ ra trên lá thư quen quen, tôi khom gối nhìn kỹ thì là nét chữ của Dan. Dan ư? Tôi đứng ngay trước hòm thư, xé thư Dan ra đọc.
Yun.
Mình có việc đến chỗ cậu đang ở. Mấy ngày nữa trước khi lên tàu mình sẽ gọi điện thoại. Mình đã hỏi chú và biết địa chỉ với số điện thoại rồi.
9.10 Dan
Bức thư được viết bằng nét chữ khoáng đạt của Dan, nội dung thật ngắn, như thể bức điện báo. Chẳng hề có câu hỏi han như cậu có khỏe không, hay mình vẫn khỏe. Tôi đã quay lại thành phố này mà chẳng nói một lời nào với Dan. Có địa chỉ mới và số điện thoại, tôi cũng không cho cậu biết. Dan nhất định rất thất vọng nhưng cậu chẳng nhắc một lời nào đến chuyện đó. Tôi nhét lá thư của Dan vào chiếc túi đựng nhẫn của mẹ và rời khỏi nhà. Cơn gió lạnh thổi vào gáy tôi. Trong lúc cúi đầu im lặng bước trên con đường đi gặp Yun Mi Ru, có đến ba lần tôi đưa tay vào túi mân mê lá thư của Dan. Tôi chợt nghĩ mình chưa từng cắt liên lạc với Dan lâu như thế. Trong khi hầu như ngày nào tôi cũng gặp anh và Yun Mi Ru, thì với Dan, tôi thậm chí còn chẳng cho cậu biết địa chỉ hay số điện thoại mới. Không phải không cho mà là không biết làm thế nào để cho. Mỗi lần nghĩ đến Dan, tôi đều nhớ lại câu cậu nói: Vì. Cậu. Không. Yêu. Mình.
Tôi quay đầu nhìn về phía nhà tắm hơi, chiếc váy in hoa của cô liền ngập tràn trong mắt. Vì chiếc váy mà dù ở đâu, Yun Mi Ru cũng đều nổi bật. Khi chuyển mùa lại càng như vậy. Vào mùa hè thì vì chiếc váy của cô có vẻ không hòa hợp với xung quanh cho lắm, còn các mùa khác thì vì cô mặc trang phục mùa hè. Yun Mi Ru đã mua vé vào cửa cầm trên tay. Tôi tiến đến, cầm lấy một chiếc chìa khóa tủ đựng đồ. Chúng tôi sánh vai nhau bước vào phòng thay đồ ở bên trong, đứng trước tủ đựng đồ số 61 và 62. Tôi cởi áo, vừa gấp lại vừa nhìn sang phía Yun Mi Ru, cô đang kéo khóa chiếc váy xòe.
- Vì sao cậu chỉ mặc mỗi chiếc váy ấy?
Yun Mi Ru ngập ngừng trước câu hỏi của tôi, nhưng không trả lời mà gấp váy để vào tủ đựng đồ. Tiếp đó cô cởi áo, cũng gấp lại và cho vào trong. Dù ở bên cạnh nhau nhưng Yun Mi Ru thường xuyên chìm đắm vào một suy nghĩ nào đó đến mức tôi luôn muốn hỏi xem cô đang nghĩ gì. Yun Mi Ru cởi bỏ đồ lót và xếp gọn gàng lên chỗ quần áo đã gấp. Cả áo lót, quần lót và chiếc áo mặc phía trên chiếc váy xòe đều màu trắng.
Dù là thứ Bảy nhưng trong nhà tắm hơi không nhiều người lắm. Ở một góc có bà mẹ trẻ đang gội đầu cho cô con gái tầm bốn tuổi, còn trong bồn tắm chỉ có một bà cụ và một bác trung niên có vẻ như con dâu của bà. Chúng tôi đứng bên cạnh nhau, xả nước lên người dưới vòi hoa sen.
- Ở nơi mình sống trước kia, gần nhà cũng có nhà tắm hơi như thế này. Hồi nhỏ mình và chị gái thường cùng nhau đến đó. Vì bọn mình thích đi tắm hơi nên mẹ mình còn mua cả vé tháng cho nữa. Mỗi sáng sau khi tỉnh dậy là bọn mình lại đến phòng tắm hơi, rửa mặt, gội đầu, trêu đùa nhau ở đó...
Không biết Yun Mi Ru bỗng nhớ ra chuyện gì mà mỉm cười trong làn nước. Dưới sức nóng của phòng tắm hơi, khuôn mặt cô đỏ lựng lên.
- Ở nhà tắm hơi ấy có bốn cậu con trai. Chú chủ nhà tắm hơi cứ uống rượu xong là lại bắt bốn cậu con trai ngồi ở mảnh sân phía trước nhà tắm nghe giáo huấn. Mọi người đi qua đều xúm lại xem. Bốn cậu con trai nhà tắm hơi ấy đều khiến người ta thèm thuồng. Con trai chủ nhà tắm hơi gần như trở thành cách nói chỉ những người vừa học giỏi vừa đẹp trai, giỏi thể thao, tính cách tốt. Những cậu con trai của chủ nhà tắm hơi thường là đối tượng được lôi ra để so sánh với lũ trẻ trong khu. Nó học giỏi thế sao con lại thế này! Thậm chí có phụ huynh còn nói, Nó cao thế sao con lại thấp thế này! Chú chủ nhà tắm hơi chắc cũng tự hào muốn khoe con mình, nên cứ uống rượu vào lại lôi các con ra sân nghe giáo huấn. Vì những khi ấy trên mặt chú lúc nào cũng nở nụ cười. Mình và chị gái thỉnh thoảng cũng đến nghe chú nói. Tới mức mà sau này, mọi người trong khu đều thuộc hết những lời của chú ấy.
Tôi hỏi, Chú ấy nói gì? thì Yun Mi Ru liền dõng dạc từng câu với vẻ mặt rất nghiêm trang.
- Con người ta ai cũng có thời cơ thuộc về mình.
- Chúng ta chỉ cần ngồi đợi thời cơ đến là được.
- Nếu làm tốt chúng ta có thể kiếm được rất nhiều tiền.
Tôi bật cười theo Yun Mi Ru. Không biết có phải cũng đang nghe câu chuyện của Yun Mi Ru không mà trong làn hơi nước phía đằng kia, bà mẹ trẻ đang gội đầu cho cô con gái nhỏ cũng bật cười. Cả bà cụ đang ngâm mình trong bồn tắm cũng nhoẻn miệng cười.
- Một trong số bốn cậu con trai ấy là Myeong Seo đấy!
- Sao cơ?
Tôi ngồi thụp xuống dưới vòi hoa sen và cười lớn. Anh là cậu con trai của ông chủ nhà tắm hơi? Tôi cố không cười nữa nhưng lại càng cười lớn hơn, cuối cùng còn suýt chảy cả nước mắt. Dù đứng trong làn hơi nước mờ mờ nhưng các đường nét cơ thể của Yun Mi Ru vẫn thật rõ ràng. Đôi chân luôn giấu dưới lớp váy xòe và tấm lưng đều duỗi thẳng, mái tóc dài được cột lên bằng chiếc kẹp tóc ánh vàng, để lộ cần cổ cong mềm mại kéo dài đến vai. Chúng tôi xả nước xong thì bồn tắm đã không còn ai. Tôi bước vào bồn tắm trước, Yun Mi Ru cũng theo sau. Chúng tôi cùng ngồi bên nhau tựa lưng vào gờ đá hoa và duỗi thẳng bàn chân dưới nước. Mỗi lần chị họ rủ cùng đi tắm hơi tôi lại nói, Làm sao mà tắm chung được cơ chứ... rồi lảng tránh. Thì kì lưng cho nhau cũng tốt mà, lần nào chị họ nói đến đấy tôi cũng đã đi vào phòng mất. Nếu thấy tôi cùng Yun Mi Ru tắm chung trong bồn thế này, liệu chị họ sẽ tỏ thái độ thế nào nhỉ? Tôi chưa từng tắm chung với ai khác ngoài mẹ. Hình ảnh mẹ đun nước ở phía sau bếp, rồi đổ vào một thùng lớn, pha lẫn với nước lạnh và đưa khuỷu tay vào đo nhiệt độ nước khi tôi còn nhỏ thoáng hiện lên. Trong ký ức của tôi, mẹ rất trẻ. Tôi dường như còn thấy cả mình lúc bé thơ cũng học theo mẹ đưa khuỷu tay vào đo nhiệt độ nước. Mỗi mùa hoa đào nở, mẹ lại hái hoa thả vào bồn nước tắm. Vừa làm mẹ vừa nói, Cho da mặt Yun của mẹ mịn màng hơn nhé. Mở cửa lớn bước ra là thấy những cây hoa diên vĩ nở rộ hai bên cho đến tận cuối ngõ, thỉnh thoảng mẹ cũng cắt hoa về cho vào nồi đun thành nước tắm cho tôi. Hương thơm dịu dàng và nhẹ nhàng phả vào mũi, trong khi được mẹ kì cọ lưng và má, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Bỗng dưng thấy buồn vô cớ, tôi lấy chân mình chạm vào chân Yun Mi Ru. Yun Mi Ru cũng đá vào chân tôi như thể đáp trả. Tôi lại lấy chân chạm mạnh hơn vào chân Yun Mi Ru. Yun Mi Ru cũng theo đó đá mạnh hơn. Bàn chân của chúng tôi như thể gõ vào nhau. Mỗi khi chúng tôi đá chân, những giọt nước lại bắn lên tung tóe. Trò đùa vốn chỉ bắt đầu một cách lặng lẽ, giờ đây ồn ào náo loạn cả lên. Người phụ nữ có vẻ là con dâu đang gội đầu cho bà cụ quay sang nhìn chúng tôi. Tôi xấu hổ, chống tay vào gờ gạch lát hoa của bồn tắm và xoay người nằm sấp lại, Yun Mi Ru cũng làm theo.
Bàn tay bị bỏng của Yun Mi Ru ẩn hiện dưới làn nước. Tay tôi ngâm nước lâu cũng trở nên nhăn nheo.
- Mỗi khi ở trong nhà tắm hơi lại tò mò xem thời tiết ở bên ngoài như thế nào.
- Ai cơ?
- Chị mình.
- …
- Cậu có tò mò không?
- Thỉnh thoảng. Khi vào nhà tắm hơi, cảm giác như bước vào một thế giới khác còn gì. Mình băn khoăn không biết bên ngoài có mưa không, hay có tuyết rơi không.
- Chị mình cũng nói vậy.
- Chị cậu là người như thế nào?
Yun Mi Ru ngâm mặt vào trong làn nước rồi ngẩng lên. Những giọt nước dính lên cả lông mi.
- Trong suốt bốn năm, cứ đến mùa hè là chị mình lại mặc một chiếc áo. Cho đến mùa hè một năm nọ, khi chị mình lấy chiếc áo đó ra thì nó đã quá cũ chẳng thể mặc được nữa. Ống tay áo còn bị rách cơ. Chị mang chiếc áo đó tìm đến một tiệm may quần áo. Chị nhờ người ta may cho chiếc áo giống như thế, bằng loại vải giống hệt thế. Người thợ may xem xét chỗ này chỗ kia trên chiếc áo rách rồi nói có thể may kiểu giống y hệt, nhưng không có loại vải giống như thế. Loại vải đó giờ không sản xuất nữa, song có một loại vải tốt hơn nên có thể may lại chiếc áo bằng loại vải mới cho chị. Chị mình đành ra về. Người ta đã bảo sẽ may cho chiếc áo bằng loại vải tốt hơn nhưng nếu không phải loại vải ấy thì còn ý nghĩa gì nữa chứ... Chị mình là kiểu người như vậy đấy.
- Chị ấy còn là người mặc chiếc áo len mẹ đan cho bằng cuộn len cũ từ cấp một đến tận cấp hai. Chị dần dần cao lên nên mỗi khi mặc chiếc áo ấy lại thì thừa cả mảng lưng nhưng chị vẫn mặc. Đến khi vào trung học, vì đã cao đến một mét bốn mươi nên chị chẳng thể mặc vừa chiếc áo ấy nữa. Chị nói với mẹ đan tặng chị một chiếc áo giống hệt thế làm quà sinh nhật. Khi ấy mẹ không còn đan len nữa nhưng vì chị cứ nài nỉ nên mẹ đã đan một chiếc áo len mới màu giống y hệt cho chị. Mẹ còn chu đáo làm thêm cả túi cho chiếc áo ấy nữa. Cũng nhờ thế mà mẹ học được cách đan mới. Nhưng khi nhận chiếc áo len mẹ đan xong, chị lại nói nó không giống với cái áo trước nên không mặc... Chị mình là người như thế đấy.
- …
- Thực ra mình cũng không biết nữa, chị mình là người như thế nào nhỉ. Chị và mình cách nhau có một tuổi. Bố mẹ lấy nhau mười hai năm mới sinh chị. Vì mãi không có con nên bố mẹ đã bỏ cuộc, nhưng bỏ cuộc rồi lại mang thai chị. Ngay sau khi sinh chị được hai tháng thì mẹ lại mang thai mình. Có lẽ vì thế mà mình có suy nghĩ rằng mình đã dõi theo chị từ khi còn trong bụng mẹ. Mình dường như rất yêu quý chị. Từ bé mình đã hay bắt chước theo các hành động của chị. Nếu chị cắt tóc ngắn thì mình cũng cắt tóc ngắn, nếu chị đi học piano thì mình cũng học piano. Hồi bé khi chơi trò chơi ú tim với bọn trẻ con, nếu chị bị bắt thì mình cũng bị bắt. Vì lúc nào mình cũng ở bên cạnh chị mà. Thay vì là chị gái mình, mình có cảm giác chị chính là bản thân mình ở bên cạnh mình. Cậu có hiểu không?
Đó là thế giới mà đứa con gái lớn lên một mình như tôi chẳng thể hiểu được.
- Lần đầu tiên mình nghe chị nói sẽ trở thành nữ diễn viên múa ba lê là khi chị chín tuổi. Mình vẫn nhớ khuôn mặt chị khi ấy. Khi bảy tuổi chị vào lớp một, mình lúc ấy mới sáu tuổi cũng theo chị tới trường. Khi chị lên lớp hai thì mình vào lớp một. Khi mình lên lớp hai, chị đã lên lớp ba, và chị nói rằng, Chị sẽ trở thành nữ diễn viên múa ba lê. Mình vẫn nhớ y nguyên khuôn mặt và giọng nói của chị khi ấy. Mình đã nghĩ rằng mình với chị chẳng có bí mật gì cả. Nhưng khi chị nói, Chị sẽ trở thành nữ diễn viên múa ba lê, thì mình thậm chí còn chưa biết ba lê là gì cả. Vì ba lê mà lần đầu tiên mình có cảm giác xa cách chị. Giá như lúc ấy cứ rời xa nhau như vậy thì có lẽ đã tốt...
Những giọt nước rơi lã chã trên vai Yun Mi Ru.
- Mình cũng có ý nghĩ sẽ cố gắng hết sức để trở thành nữ diễn viên múa ba lê như chị. Mình và chị bắt đầu đến lớp học múa ba lê sau giờ học ở trường. Ở lớp học múa ba lê, bọn mình gặp một bạn đã học ba lê từ năm sáu tuổi, chị mình sau khi nghe vậy đã khóc ầm lên. Vì chị nghĩ không thể nào đọ được với người bạn học ba lê từ năm sáu tuổi, nên tâm trạng mới bộc phát. Chị vừa khóc đến lả đi vừa nói, Hồi sáu tuổi mình đã làm gì chứ! Chị mình là cô bé như thế đấy, mới chín tuổi đã buồn bã tự hỏi, Hồi sáu tuổi mình đả làm gì! rồi khóc đến run cả vai, lồng ngực như muốn nổ tung. Mình không nhớ rõ, nhưng có lẽ hồi sáu tuổi chị đã vui chơi cùng mình, khi ấy năm tuổi. Vì sau khi cưới đến mười hai năm mới sinh được chị, nên đối với bố mẹ, chị rất đặc biệt. Để hóa giải nỗi tuyệt vọng của chị, bố mẹ vừa cho chị tập luyện cường độ cao ở lớp học múa ba lê, vừa lắp thanh ngang giúp chị có cơ hội luyện tập ở nhà nữa. Bố mẹ còn mời giáo viên dạy múa ba lê về nhà. Mình thì chỉ làm theo chị thôi. Có lần mình nghe cô giáo dạy múa ba lê nói rằng chị có thân hình sinh ra để dành cho múa ba lê, cô cẩn trọng nói thế và nhìn mình với vẻ áy náy. Câu nói ấy cũng có nghĩa là thân hình mình không thích họp. Mình không có thân hình mềm mại giống chị, cũng không cảm nhận được niềm vui và sự thú vị của ba lê. Vì mình chỉ bắt chước theo chị mà thôi.
Những giọt nước vẫn liên tiếp rơi xuống làm Yun Mi Ru thấy nhột, cô đưa tay lau đi và cười lớn.
- Mềm dẻo gì chứ. Người mình hoàn toàn cứng ngắc luôn. Tính mềm dẻo đấy chính là điểm khác biệt giữa hai chị em mình.
- …
- Ngay cả động tác cơ bản của ba lê, mình cũng không làm được. Khi luyện tập, bọn mình thường lấy chị làm chuẩn. Trong khi chị uốn dẻo được tới chín mươi độ thì mình chỉ ở mức đứng duỗi chân sang hai bên mà thôi. Nhưng mình cũng chẳng bận tâm. Chỉ cần nhìn chị ngày càng tiến bộ ngày càng đẹp hơn là mình đã vui rồi. Mình chẳng hề có ý nghĩ so bì hay vượt hơn chị nên cũng không có chút bất mãn nào cả. Đó là thời gian hạnh phúc nhất của bọn mình. Bố mẹ mình vốn kỳ vọng nhiều vào chị khi ấy cũng đã rất hạnh phúc.
Những người đi tắm dần dần ra về, trong bồn tắm giờ đây chỉ còn hai chúng tôi.
- Ba lê cần phải cảm thụ âm nhạc tốt mà. So với tập ba lê, mình thích nhìn các động tác cơ thể chị ngày càng trở nên tinh tế, khéo léo và có chiều sâu hơn. Hơn hết là việc được nghe nhạc cùng chị. Chị cảm nhận âm nhạc bằng cơ thể. Ngay cả những động tác khá phức tạp, chị cũng hiểu rất nhanh và chìm đắm vào nó. Chị giống như người sinh ra đã hiểu phải làm gì để trở thành nữ diễn viên múa ba lê vậy. Khi không luyện tập thì chị lại đọc sách về ba lê. Mỗi lần nói đến lịch sử hay trang phục ba lê, chị không giống chị nữa mà như cô giáo vậy. Nghe được những câu chuyện về nghệ sĩ múa ba lê, chị hào hứng đến mức đỏ lựng cả hai má kể lại cho mình. Lần đầu tiên mình được nghe tới những cái tên huyền thoại về ba lê như Ulanova, Pavlova, Nižínskij hay Nureyev đều là từ chị. Những đêm kể chuyện về ba lê cho mình nghe, nếu là một đêm trăng, chị còn đi chân trần nhảy múa dưới ánh trăng nữa. Chị nói một lúc nào đó, chị nhất định muốn đảm nhận vai "thiên nga giãy chết". Hình ảnh chị múa dưới ánh trăng khi ấy cũng đẹp như thiên nga vậy.
- Lần đầu tiên mình thấy một người nói về chị gái như cậu.
- Người khác thì nói thế nào?
- Chị em gái thông thường nhắc đến nhau đều không như vậy mà toàn nói chuyện cãi cọ nhau thôi.
- Cãi cọ nhau?
- Ừ thông thường chị em gái thường cãi cọ rồi lại làm hòa vì những việc như muốn chiếm phòng tốt hơn, muốn mặc quần áo đẹp hơn, muốn đọc sách trước, hoặc tranh dùng máy sấy tóc chẳng hạn. Còn cậu thì lại tốt với chị gái hơn cả bản thân còn gì.
- Vì chị gái hơn mình mọi mặt mà.
Câu nói của Yun Mi Ru nghe thật đau xót.
- Chị em mình có vẻ đặc biệt sao?
Tôi không đáp.
- Thật thế sao?
Yun Mi Ru hỏi lại.
- Mình không cảm thấy giống như những chị em gái thông thường.
- Vậy sao?
- Cậu không biết điều đó sao?
Yun Mi Ru khẽ thở hắt ra. Nước trong bồn tắm đã nguội bót. Tôi liền đưa tay mở nước nóng. Tiếng nước ào ào xối xuống. Yun Mi Ru ngâm khuôn mặt vào trong làn nước, như thể nín thở. Cô làm vậy hồi lâu, tôi đang định gọi, Yun Mi Ru! thì cô ló mặt lên.
- Yun à, cậu có thể đến ngôi nhà mình từng sống được không?
- Bao giờ?
- Sau khi tắm xong...
Nhìn Yun Mi Ru có vẻ buồn buồn, tôi nhận lời cô, Được thôi. Nghe câu trả lời của tôi, Yun Mi Ru lại ngâm mặt vào trong làn nước.
Ngôi nhà ấy ở trên một ngọn đồi khá cao. Yun Mi Ru đẩy hòn đá đặt trước cổng chính ra tìm chìa khóa rồi mở cánh cổng xanh. Khoảng sân thông với cửa ra vào, cỏ dại mọc um tùm. Cây hoa hướng dương trồng ở gần tường trĩu hạt cúi gục đầu xuống. Khắp nơi đều thấy rõ dấu vết của việc đã lâu không có bóng dáng con người. Chiếc phản gỗ đã bạc hết màu đặt giữa sân như bị bỏ đi, còn giá phơi quần áo thì gỉ sét, nằm úp xuống bên cạnh tấm phản. Cỏ dại mọc tốt um giữa những khoảng trống vươn lên đến tận cửa ra vào.
- Nhà bỏ không sao?
Tôi hỏi. Yun Mi Ru trả lời, Hiện là vậy... Lẫn trong đám cỏ dại nhô lên mấy nhánh như hành ta. Đầu ngọn đính hoa trắng li ti. Tôi đang ngắm nhìn những bông hoa thì Yun Mi Ru nói, Đó là nghệ tây đấy. Tôi ngồi xổm xuống trước đám nghệ tây và quan sát những bông hoa trắng. Có lẽ do quang cảnh hoang tàn xung quanh mà ánh sáng trắng của những cây nghệ tây trông thật nhợt nhạt. Cầm chìa khóa trên tay, Yun Mi Ru đi lên được khoảng ba bốn bậc cầu thang, ngập ngừng hồi lâu trước cửa ra vào, rồi quay trở lại trước mặt tôi.
- Không được rồi.
- …
- Thôi mình quay về đi.
- …
- Mình đã nghĩ nếu có cậu thì có thể đi vào trong xem sao, nhưng không được rồi.
Tôi cảm thấy có chút gì đó run rẩy trong giọng nói của Yun Mi Ru. Không biết từ lúc nào, Yun Mi Ru đã bước đến tận cổng chính, tôi cầm chiếc giỏ đựng đồ tắm trên tay, cũng đứng dậy. Yun Mi Ru khóa cổng lại, nhét chiếc chìa khóa trở xuống dưới hòn đá bên cạnh cổng chính, vẫn cầm trên tay giỏ đựng đồ tắm, chúng tôi đi xuống con đường đồi vừa leo lên ban nãy. Khi chúng tôi ra khỏi nhà tắm xông hơi đi lên đồi trời vẫn còn nắng, vậy mà giờ đã tối mờ. Trong lúc đi xuống, tôi cũng ngoái lại nhìn phía sau. Giữa những căn nhà đã lên đèn, căn nhà trống như đang ngắm nhìn chúng tôi. Căn nhà mà giờ đây không còn ai ở ấy là nơi anh, Yun Mi Ru, cùng chị gái cô từng sống sao? Yun Mi Ru cúi đầu bước đi, như thể hiểu thấu suy nghĩ của tôi.
- Cậu nghĩ đúng đấy.
- Sao cơ?
- Căn nhà ban nãy ấy, đó đúng là nơi mình đã sống cùng Myeong Seo và chị gái.
- Tại sao bây giờ lại không ở đó nữa?
- Vì không có chị nữa.
- …
- Không có chị ở đó, mà chỉ có mình và Myeong Seo, hai người sống với nhau thì hơi lạ còn gì. Khi có chị sống cùng, mình chẳng hề nghĩ vậy nhưng rồi mọi thứ cứ tự nhiên đến thôi. Vì thế nên chúng mình mới tách nhau ra. Myeong Seo thì đến ở nhà họ hàng ở phường Jongam, còn mình đến ở phường Myeongryun... Đúng là căn nhà đã bỏ trống lâu lắm rồi. Như thành nhà hoang vậy. Lúc đầu bố mẹ thuê căn nhà đó cho chị em mình, nhưng sau đó đã mua lại dưới tên của chị.
- …
- Mình biết cậu đang nghĩ gì.
- Mình á?
- Ừ.
- Mình đang nghĩ gì?
- Bố mẹ mình có vẻ giàu có... Không phải suy nghĩ ấy sao?
Yun Mi Ru nói vậy, và quả là tôi từng nghĩ vậy thật. Bóng tối chạng vạng phủ lên khuôn mặt Yun Mi Ru. Cô muốn đi bộ qua phường Dongsung, Hyehwa rồi đi về phường Myeongryun. Trong khi đi bộ, chúng tôi không nói một lời nào. Những người qua đường thấy hai chúng tôi vẫn cầm giỏ đựng đồ tắm trên tay đều đưa mắt nhìn. Cơn gió buổi tối làm chiếc váy xòe của Yun Mi Ru bay phấp phới.