Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 114 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời Tác Giả

❊ ❊ ❊

Ánh nắng sớm mai vỡ òa khắp bốn phương. Thật chói mắt.

Tôi đã cho ra đời cuốn tiểu thuyết thứ bảy.

Tác phẩm này lấy nền móng là phần bản thảo đã được đăng liên tục trong sáu tháng, đến mùa đông năm ngoái thì được viết lại. Mà không phải chỉ mùa đông. Cả khoảng thời gian giữa xuân và đầu hè nữa... À không, đến tận khi nãy tôi vẫn tiếp tục viết. Như thể còn chưa đi in thì tôi còn cứ viết, viết đến tận cả sau khi ra sách vậy. Thậm chí tôi còn cảm giác rằng mười năm... hai mươi năm nữa, tôi vẫn sẽ tiếp tục viết tác phẩm này.

Đầu mùa hè năm ngoái, trước khi đặt bút viết câu đầu tiên, tôi đã có mấy lời hứa như sau:

- Ngủ dậy lúc ba giờ sáng và ngồi trước bàn làm việc đến chín giờ sáng. Từ lớp học yoga về, nấu cơm, cùng ăn trưa với gia đình xong có thể ngủ một chút, hoặc đọc sách một lát. Thỉnh thoảng cũng nên ra ngoài gặp ai đó, trò chuyện và đi bộ đến tận đêm muộn vẫn chưa về nhà. Trong những ngày đó, nếu được nên sống cho đơn giản, cố ăn tối sớm, ngủ một chút rồi dậy vào lúc ba giờ sáng. Trong thời gian này, tiểu thuyết sẽ hoàn thành. Nó sẽ trở thành câu chuyện về tình yêu giống như nhiều tiếng chuông cùng ngân vang một lúc. Có cả một thế hệ đi qua tuổi trẻ cùng với André Gide hay Hesse, còn sau những năm 90 lại là thời đại của nỗi đau trưởng thành và cơn sốt tình yêu tuổi trẻ mà đại diện là tiểu thuyết của các tác giả Nhật Bản, mỗi khi đọc những tác phẩm này, ta sẽ cảm nhận được một điều gì đó đầy luyến tiếc. Với tư cách là một nhà văn viết bằng tiếng Hàn Quốc, tôi mong sao có thật nhiều tiểu thuyết tuổi trẻ đẹp và chất lượng. Tôi không biết liệu cuốn tiểu thuyết mình đang viết có trở thành một tiểu thuyết như vậy hay không, nhưng tôi đang cố gắng hết sức để đến gần hơn tâm hồn của những người trẻ, giống như ghé nhìn vào cuốn sổ tay của những tâm hồn trẻ tuổi ấy, trước khi quá muộn. Nhưng chúng ta cũng không thể giam hãm mình trong tuổi thanh xuân. Tôi mong sao tiểu thuyết này sẽ trở thành một tác phẩm giống như một bàn tay mà bất cứ ai đang trải qua một giai đoạn nào đó trong cuộc đời với cả sung túc và thiếu vắng, với những giây phút bất an và cô độc không sao xoa dịu nổi, đều muốn nắm lấy. Tôi mong sao cuốn tiểu thuyết này sẽ trở thành một cuốn tiểu thuyết mà khi năm tháng trôi qua vẫn có thể tìm đọc lại, vẫn thấy rung động, giống như một lúc nào đó, ở một nơi nào đó, chợt có tiếng chuông điện thoại tìm tôi vang lên. Bach đã nói rằng những người thân thiết dù có xa nhau cũng sẽ không trách móc. Rostropovich thì nói sẽ biểu diễn vì những người chìm đắm trong nỗi buồn. Tấm lòng tôi đối với cuốn tiểu thuyết này cũng như vậy. Mong sao những người thân thiết phải xa nhau đọc được, hay mong sao cuốn tiểu thuyết chuyển tải được tấm lòng của tôi muốn an ủi những ai đang chìm đắm trong nỗi buồn thì tốt biết bao.

Và, liệu còn gì nữa nhỉ?

Tôi nghĩ rằng ngôn ngữ mắc nợ rất nhiều những mất mát. Quá trình đón nhận nỗi mất mát cũng là một phần trong quá trình tôi viết tiểu thuyết. Tôi mong muốn rằng tôi viết, một ai đó đọc và nỗi mất mát ấy sẽ được chữa lành, nhưng dù có thế thì đương nhiên, quãng thời gian đã trôi qua vẫn không thể nào quay lại được. Cũng như cánh hoa một khi đã rơi xuống nước thì chẳng thể nào níu giữ, chọn không níu kéo, mà để cho mọi việc trôi đi phải chăng cũng là một cách chữa trị vết thương. Cũng như xuân qua hè đến vậy. Có lẽ quá trình ấy đối với văn học cũng sẽ làm xuất hiện "một điều gì đó". Nhưng liệu "điều gì" sẽ xuất hiện nhỉ? Ngay cả tôi tận đến khi hoàn thành cuốn tiểu thuyết này, cũng không biết được. Tôi nghĩ đến hình ảnh một bà cụ bị mắc kẹt trong đống đổ nát sau trận động đất khủng khiếp ở Ý cách đây không lâu, vừa đan len trong suốt ba mươi tiếng đồng hồ, vừa chờ đội cứu hộ đến, cả hình ảnh thi thể lạnh giá của những đôi tình nhân trẻ tuổi được phát hiện trong tình trạng vẫn ôm chặt lấy nhau. Dù có trải qua giai đoạn thế nào, nhưng với tôi, tôi mong sao những gì tôi viết sẽ trở thành quãng thời gian trưởng thành và là một sự trị liệu đối với các bạn đọc. Để làm được điều đó, tôi xin hứa sẽ tập trung và miệt mài với công việc của mình từ ba giờ đến chín giờ sáng. Viết là công việc của tôi và cũng là minh chứng cho thời gian đang trôi qua. Nếu như các bạn tỉnh dậy vào lúc sáng sớm, xin hãy nghĩ đến tôi ở một nơi nào đó trên thế gian này cũng đang thức và miệt mài viết. Nếu vậy tức là quãng thời gian đó chúng ta cùng thức và đồng hành phải không?

Đúng như lời hứa, cuốn tiểu thuyết này đã được viết vào khoảng thời gian từ ba giờ sáng đến chín giờ sáng. Việc có nhiều cảnh các nhân vật trong tác phẩm dạo bước, tìm kiếm nhau vào lúc sáng sớm hay cùng ngắm tuyết rơi, cùng nghe tiếng mưa rơi vào lúc sáng sớm, hay tiếng chuông điện thoại từ đâu đó vang lên vào lúc sáng sớm, có lẽ là do ảnh hưởng từ thời gian tác giả viết cuốn tiểu thuyết này. Giờ đây khi tôi viết phần lời tác giả này, cũng là vào lúc sáng sớm.

Tôi đã nghĩ rằng tiểu thuyết này sẽ là câu chuyện về tình yêu trong đó có rất nhiều tiếng chuông ngân vang, nhưng có lẽ với tôi, tình yêu cũng là cái chết nên trong truyện có nhiều cái chết đã lần lượt xuất hiện. Trong thời gian viết tác phẩm, dư ảnh những cái chết tôi từng tiễn đưa với tâm trạng bàng hoàng và xót xa, có lúc còn theo tôi đến tận bàn làm việc... Có lẽ nỗi đau khi những người thân thiết đang bên nhau, bỗng vì một việc nào đó mà phải rời xa nhau không kịp báo trước, đã làm tôi ám ảnh, đưa tôi theo hướng đó. Không hiểu sao sau khi hoàn thành tác phẩm này, nửa bên mặt và vai tôi đau đớn như thể bị quệt phải cái gì đó vậy. Tôi không nỡ đọc hết. Và rồi, lại một buổi sáng tinh mơ... tôi lặng lẽ lôi tập bản thảo ra trải trước bàn làm việc, bắt đầu sửa chữa lại tác phẩm có vẻ đang thiên lệch này. Để cho mọi người không nói rằng đây đâu phải câu chuyện tình yêu mà là câu chuyện về cái chết, tôi đã đi gặp một người, cùng hào hứng nhớ lại những giây phút mừng vui từng có, những giấc mơ không muốn tỉnh dậy, những phong cảnh đi lướt qua trên đường du lịch nhưng khó có thể quên, lòng nhiệt tình của những con người trên quảng trường, những bầu má đáng yêu khiến bạn chỉ muốn vuốt ve của các em bé, và hơn hết là hơi thở cùng tuổi xuân tươi đẹp của những con người trẻ tuổi sống cùng thời với tôi. Tôi tha thiết mong rằng những dư âm ấy sẽ chăng lên tiếng quốc ngữ của tôi như những vì sao, dẫn dắt tác phẩm này trở thành câu chuyện về tình yêu.

Cuối cùng, tác phẩm của tôi đã mang dáng vẻ thế này đây.

Dù không biết tín hiệu tôi phát đi tới những người trẻ tuổi đang trải qua cả nỗi đau mất mát lẫn niềm vui tình yêu, những người đang bước từng bước trên con đường đời của mình, rốt cuộc đến được đâu, nhưng tôi đã được thấy tình yêu giữa những tâm hồn vượt qua thời gian và bối cảnh xã hội u ám, làm cách nào để lại cho nhau những kỷ niệm khó quên... Tôi tìm được tiêu đề cho tác phẩm trong tập thơ Tiếng chuông điện thoại tìm tôi vang lên không dứt của nhà thơ Choi Sung Ja. Tôi cố gắng quên đi thời đại này, tránh để những thiết bị hiện đại xuất hiện, gạt bỏ những cách thức liên lạc xa rời tâm hồn, để tuổi trẻ của bốn người Yun, Dan, Mi Ru và Myeong Seo đối diện với việc đi bộ, viết và đọc. Bởi lẽ tôi nghĩ dù thói quen có thay đổi, thời gian có trôi qua chăng nữa, thì căn nguyên điều kiện để con người là con người chính là đi bộ, viết và đọc. Bọn họ trong tác phẩm, còn tôi ngoài tác phẩm, đều đang viết. Khi viết về câu chuyện của Mi Rae, tay tôi đã run đến mức phải mấy lần đứng bật dậy khỏi bàn làm việc; khi viết về câu chuyện của Dan, có lúc nỗi ưu sầu của tuổi xuân làm lòng tôi ngập trong hoang liêu, phải thả bộ trên con đường sớm; những sáng sớm không viết văn, tôi ngồi trên bàn ăn lật giở ghi chép về những người mất tích hay chết không rõ nguyên do, rồi vô thức lấy tay ôm mặt, âm thầm thương tiếc... cả những lúc ngồi viết, các nhân vật trước nay đều là hư cấu bỗng đập bàn đứng dậy. Tất cả những khoảnh khắc đó, tôi đều sẽ để lại đây, rồi sau đó bước sang một quãng thời gian khác.

Dù sao, tôi luôn mong mỏi trong cuốn tiểu thuyết này, độc giả sẽ thấy được tâm hồn của những con người bất chấp nỗi buồn, cố gắng đến gần hơn với tình yêu, mong sao độc giả sẽ chạm đến khía cạnh lạc quan nhiều hơn là bi quan. Và trên hết, tôi mong sao giấc mơ về một tương lai chưa đến, được gửi gắm trong cụm từ "một lúc nào đó" vẫn hay xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết, sẽ lan tỏa thành ánh sớm ban mai trong lòng các độc giả...

Tháng 5 năm 2010

Shin Kyung-Sook

u Vân dịch —★— Ở Đâu Đó Có Điện Thoại Gọi Tôi ebook©MotSAch TVE-4u©vctvegroup —★— Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.