Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 4315 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1157
Trận chiến Tháp Kỳ Lạp (Hạ)

❊ ❊ ❊

Khi hai bóng đen vượt qua trung tuyến, tiến đến khu vực năm cây số, trên trận địa của Đệ Nhất Quân dâng lên những quả khí cầu trinh sát, và ngừng pháo kích.

Trảm Ma Giả cũng chú ý đến tình huống này, chỉ là nó không thể hiểu được ý đồ hành động này của nhân loại. Quả cầu nổi trên không đáng lẽ phải có tác dụng đăng cao vọng viễn, nhưng vào ban đêm ngay cả vật ở ngay trước mắt cũng không nhìn thấy, bay lên cao hơn nữa thì có ích gì?

Thừa dịp hỏa vũ tạm ngừng, nó hạ lệnh tăng tốc tiến lên.

Sau khi bóng đen vượt qua vạch bốn cây số, pháo binh doanh đã hoàn thành vòng chuẩn bị đạn dược mới nhất, và dựng lên các ống phóng đạn chiếu sáng.

Kể từ sau cuộc tập kích ban đêm lần đầu tiên, Vô Đông Thành đã chế tạo gấp một lô thiết bị chiếu sáng đơn giản. Bản chất nó không có gì khác biệt lớn với súng cối, chỉ là gắn thêm dù ở đuôi đạn, còn thuốc nổ ở đầu đạn được thay bằng hỗn hợp bột ma-giê nhôm có khả năng cháy liên tục mà thôi. Đạn chiếu sáng sớm nhất có thể dùng chung ống phóng với đạn cối, nhưng trong quá trình thử nghiệm lại phát hiện, độ sáng và thời gian cháy của đạn cỡ nhỏ không lý tưởng lắm, vì vậy đã đổi sang loại ống pháo cỡ lớn chuyên dụng. Tuy vẫn chưa thể khiến binh lính đạt tới độ chính xác khi bắn vào ban ngày, nhưng hiển thị khái quát môi trường chiến trường thì không thành vấn đề.

Thế nhưng Đệ Nhất Quân chưa từng sử dụng nó trong thực chiến, điều này cũng xuất phát từ đề nghị của bộ tham mưu.

Ngay khi kẻ địch áp sát tới rìa phạm vi ba cây số, Thiết Phủ không kịp đợi mà hạ lệnh phản kích.

"Rõ!" Phàm Nạp cúp điện thoại rồi hô lớn: "Đạn chiếu sáng, góc bắn lớn nhất, bắn!"

Theo vài tiếng "bộp bộp bộp" nhẹ nhàng, trong không trung ban đêm bỗng bùng nổ ra mấy cụm ánh sáng chói mắt, ngọn lửa màu cam xua tan bóng tối, khiến mặt đất lại một lần nữa lộ ra đường nét.

Tiếp theo là càng nhiều đạn chiếu sáng bay lên không trung, châm lửa, hạ xuống.

Trong phạm vi ba cây số trước trận địa, tựa như xuất hiện một hàng "tiểu thái dương", mặc dù chúng không thể xoay chuyển ngày đêm, nhưng lại khiến ánh sao đầy trời và mặt trăng nhất thời mất đi ánh sáng.

Mà những cây cột đá khổng lồ, Nhện Ma và Cuồng Ma đang trốn trong màn đêm cũng lộ ra thân hình!

Cho dù chỉ là một phạm vi nhỏ, cũng đủ để chỉ thị mục tiêu cho pháo binh rồi.

Sau một vòng bắn thử, đạn pháo dày đặc rít lên bay về phía sau Thần Thạch. Không giống như việc bắn loạn không mục đích trước kia, đợt pháo kích lần này hoàn toàn là có sự chuẩn bị mà tới. Những con ma quỷ bị lộ vị trí hiển nhiên cũng ngẩn người, chúng dường như không biết là nên tiếp tục tiến lên, hay là chạy trốn về phía sau khỏi khu vực đột nhiên bị ánh sáng bao phủ này, trong lúc nhất thời lại giằng co tại chỗ.

Trong chớp mắt, tiếng nổ chói tai bao phủ đội ngũ hành quân xiêu vẹo của kẻ địch.

---❊ ❖ ❊---

Ách Tư Lỗ Khắc nhìn những "cầu ánh sáng" đang từ từ rơi xuống trên trời, thần tình lãnh đạm cuối cùng cũng xuất hiện một tia biến hóa.

Bây giờ nó đã hiểu ý nghĩa của việc nhân loại cho bay lên những quả cầu nổi trên không.

Sáu tháng trước họ còn bó tay không cách nào đối phó với tập kích ban đêm, chỉ có thể bị động thủ trong trại, nay lại đã lấy ra được đối sách, hơn nữa còn nhẫn nhịn đến tận bây giờ mới thi triển ra. Bất kể là từ thủ đoạn đến tâm tính, đều không thể coi họ là những con côn trùng không chút uy hiếp nữa rồi.

Nhân loại như vậy... đã có thể xưng là đối thủ của chúng.

Bắt buộc phải để Vương hiểu được điểm này!

Nó lập tức đưa ra phán đoán.

Đồng thời Ách Tư Lỗ Khắc cũng kiên định suy nghĩ của mình, chém trừ mắt và cánh tay của đối phương, mới là mục tiêu quan trọng nhất lúc này, nếu không đội quân này có khả năng sẽ mang lại hậu họa vô cùng cho kế hoạch khai phá của tộc quần.

Nó dời tầm mắt trở lại dưới chân, dưới sự oanh kích bởi hỏa vũ của nhân loại, Thần Phạt Thạch Trụ và bộ đội phía sau đã xuất hiện hiện tượng đứt gãy. Theo dự tính ban đầu, những cây cột này đáng lẽ phải có thể tiến tới phạm vi công kích của bia mộ, khi đó lại phối hợp với Nguyên Sinh Thể bao vây từ hai cánh phát động đột kích, lấy đó để vãn hồi thế yếu về tầm bắn, khiến hiệu năng sát thương của bộ đội đạt mức tối đa.

Nhưng hiện tại, khu vực được chiếu sáng đã cắt đứt lộ trình tiến lên của đại quân, nếu cưỡng ép thông qua thì chỉ trở thành bia ngắm cho hỏa vũ. Sau khi mất đi sự che chở của màn đêm, khu vực mù mịt vốn dĩ bí ẩn đã biến thành một đoạn tử địa chật hẹp.

Đi tiêu hủy những cầu ánh sáng đó ư? Không... những thứ này hiển nhiên nhân loại muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, huống chi trong trận địa còn có người đang chằm chằm nhìn nó...

Ách Tư Lỗ Khắc bỗng chốc tăng tốc, tung người bay về phía trận địa của đối phương!

Sau khi tránh được một loạt quét bắn của hỏa nỏ, nó lao xuống trước một quả cầu nổi trên không, và tranh thủ lúc quan trắc viên nhảy ra khỏi giỏ treo, túm lấy cổ hắn.

Nhìn nhân loại kinh hoàng vạn phần, Ách Tư Lỗ Khắc nở nụ cười dữ tợn, tiếp đó xé hắn thành hai nửa.

Sau đó nó ném xác chết xuống, ngửa đầu phát ra một tiếng gào thét chói tai!

Cùng với tiếng gào lan truyền đi, chính là mệnh lệnh tổng tấn công.

Nguyên Sinh Thể cảm nhận được ý chí của nó liền phát ra tiếng gầm giận dữ tương tự, chúng lần lượt ùa ra từ chỗ ẩn nấp, hướng về phía trận địa nhân loại phát động đợt xung phong cuối cùng!

Trong chớp mắt, mặt đất sôi trào!

---❊ ❖ ❊---

Chiến đấu cuối cùng cũng quay trở lại phương thức mà Đệ Nhất Quân quen thuộc nhất.

Lượng lớn ma quỷ ùa ra từ sau khu vực mù, trong lúc nhất thời dường như nơi nào cũng là bóng dáng kẻ địch. Đạn chiếu sáng không ngừng bay lên không trung làm sáng rực khoảng cách ba cây số cuối cùng này, súng cối và súng máy hạng nặng gần như đồng thời khai hỏa, tựa hồ như muốn lật tung cả bề mặt trái đất lên.

Có lẽ vì cả hai bên đều hiểu rõ ý nghĩa của trận quyết chiến này, một khi tiếp xúc liền không hề nương tay nữa. Hai luồng sức mạnh cứ như vậy hãi hùng va chạm vào nhau, trong chớp mắt biến bình nguyên thành bãi xay thịt đẫm máu!

Chỉ cần bò vào phạm vi phóng lao, Cuồng Ma sẽ không chút do dự liên tục ném ra cốt mâu, cho đến khi cánh tay báo phế mới thôi. Cho dù hai chân bị đánh gãy, thân thể bị đánh thủng, chúng vẫn sẽ kéo lê vệt máu màu xanh tiếp tục bò về phía trước.

Mà Đệ Nhất Quân cũng không lùi một bước.

Tổ súng máy vung vãi đạn như nước, cho dù đối mặt với thạch châm do Nhện Ma bắn tới, cũng không hề có ý né tránh. Sau khi xạ thủ lộ thân bị đánh gục, lập tức sẽ có nhân viên tổ mới thay thế công việc của người tử thương, thứ duy nhất có thể khiến họ dừng lại, chỉ có khoảnh khắc ngắn ngủi thay nòng súng bị hỏng.

Cuộc chiến kịch liệt kéo dài từ nửa đêm cho đến tận rạng đông.

Khi bầu trời xuất hiện một tia trắng đục, hàng chục con Khủng Thú cũng gia nhập chiến trường.

Dưới ánh sáng ban mai, đây không nghi ngờ gì là cơ hội cuối cùng của ma quỷ.

Lúc này áp lực trên mặt đất đã giảm mạnh, nhiều tổ súng máy hơn đã nâng cao họng súng, cùng với tổ cao xạ chống đỡ lên một tấm lưới phòng không kín không kẽ hở.

Trảm Ma Giả nhiều lần lao vào trận địa, ý đồ ngắt quãng hỏa lực của phòng tuyến, nhưng đều bị đạn mưa dày đặc đẩy lùi.

Cán cân thắng lợi đang dần nghiêng về phía nhân loại từng chút một.

Đợi đến giữa trưa, tiếng súng pháo bình ổn xuống.

Agatha theo Thiết Phủ cùng những người khác bước ra khỏi sở chỉ huy dưới lòng đất, chậm rãi đi đến tiền duyên trận địa.

Trong không khí vẫn tràn ngập mùi khói súng sặc mũi, nhưng nàng lại cảm thấy mùi vị này ngoài ý muốn đầy mê hoặc.

Thảo nguyên vốn xanh tươi mơn mởn ngày hôm qua giờ khắc này đã một mảnh bừa bãi, khắp nơi đều là hố đạn nhấp nhô, cùng với những cái xác nằm ngang dọc.

Máu của kẻ địch chảy xuôi theo mặt đất, thấm vào trong bùn đất, mà lá cỏ và bụi rậm đi ngang qua thì dưới sự chiếu rọi của mặt trời phản xạ ra từng tia sáng màu xanh u tối.

Di tích Tháp Kỳ Lạp phía xa vẫn bị bộ xương khổng lồ chiếm giữ, nhưng Agatha biết, sau trận chiến này, ma quỷ đã không còn sức lực để ngăn cản bước chân nhân loại nữa, họ cách ngày đoạt lại Thánh Thành chỉ còn một bước chân.

"Chúng ta... thắng rồi!" Không biết là ai hét ra câu này đầu tiên, có lẽ là một binh sĩ bình thường, có lẽ là nữ phù thủy, lại có lẽ là di dân Tháp Kỳ Lạp... thế nhưng điều đó đã không còn quan trọng, bởi vì giây tiếp theo, tiếng hoan hô thắng lợi đã không phân biệt lẫn nhau, truyền khắp toàn bộ trận địa.

Đây là thắng lợi chung của nhân loại!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1086
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.