Ở ngoại ô phía đông thành đô, trước chùa Võ Hầu, Vân Nhạc đang thủng thẳng đi bước một, hình như chàng đang nghĩ ngợi những chuyện dĩ vãng.
Lúc ấy đã là mùa thu, chàng nghe tiếng nhạn kêu, liền có ý trở về miền Nam, nhưng việc Ngọc Chung Đảo khiến chàng không sao rảnh tay.
Vân Nhạc về thành Đô đã được hai ngày. Chàng ở đó đợi Táng Môn Kiếm Khách quay trở lại. Từ khi chàng cùng bọn Thương Tỷ xuống núi Thanh Thành, rồi đi tới Vương Miếu, kế nhờ Thương Tỷ cùng các người đi Ngọc Chung đảo trước, chàng thì lên tháp Vân Nhai trên Bắc Thiên Sơn. Trước khi đi chàng có nhờ Linh Phi đến Gia lăng bốc mộ cho mẹ chàng đem chôn chung với mộ cha chàng ở Bảo Hoa và có hẹn sẽ gặp nhau tại miếu Võ Hầu. Chàng tính thời gian, đáng lẽ Linh Phi đã phải về tới đây rồi, nhưng chàng đợi chờ trong hai ngày liền mà không thấy hình bóng của Táng Môn Kiếm Khách đâu cả, nên trong lòng lo âu và nghĩ thầm:
- Không lẽ Linh Phi đi đường gặp phải kẻ thù, nên mới trễ như vậy chăng?
Đêm đã khuya, bốn bề yên lặng như tờ, bỗng có một bóng người đi nhanh như điện chớp, tới trước cửa miếu. Người đó chính là Táng Môn Kiếm Khách Linh Phi. Vừa thấy Vân Nhạc y đã chắp tay chào và nói:
- Tại hạ đã làm xong công việc của Thiếu hiệp. Lúc trở về gặp bạn bị nguy nan, nên mới chậm như vậy, để thiếu hiệp phải chờ, mong thiếu hiệp thứ lỗi.
Vân Nhạc vừa cười vừa đáp:
- Sao Linh huynh lại khách sáo như vậy? Tiểu đệ làm phiền Linh huynh như thế, vẫn chưa có gì báo đáp, trong lòng đang áy náy. Chắc Linh huynh chưa ăn uống gì, chi bằng chúng ta vào trong thành đánh chén một bữa cho thật no say. Sáng mai chúng ta cùng đi Thanh Thành, rủ Tốt đại hiệp đi cùng cho vui…