Mặt trời đã bắt đầu lặn, gió núi càng thổi càng lạnh, trên núi Võ Đang tiếng chuông ở trong La cung điện kêu nhộn nhịp. Một ông già cao lớn đi cùng với Tố Lan mấy người đứng đối diện với mấy chục đạo sĩ, ông già giận dữ quát bảo bọn đạo sĩ rằng:
- Nếu các ngươi không giao thiếu niên bái sơn ra đây thì dù có xuất động hết đạo chúng của phái Võ Đang cũng chỉ dấn thân vào chỗ chết thôi chứ không cản trở nổi chúng ta đâu.
Tố Lan dùng một cái khăn sa trắng che mặt nhưng vẫn còn trông thấy mặt nàng lộ sát khí.
Một người đạo sĩ trung niên tay cầm kiếm cười nhạt đáp:
- Quả thật bần đạo không hay biết gì hết, dù có biết chuyện đi chăng nữa thí chủ cứ dùng thái độ này bắt ép thì phái Võ Đang không bao giờ để cho những kẻ ngông cuồng như thế lên trên núi đâu...
Quan Bằng Cách không chờ đạo sĩ nọ nói dứt đã quát lớn một tiếng giơ hữu chưởng lên tấn công luôn. Đạo sĩ trung niên cũng múa kiếm chống đỡ liền.
Đạo sĩ ấy thấy Bằng Cách ra tay rất tầm thường liền tỏ vẻ khinh địch. Ngờ đâu chưởng của lão hiệp trông rất tầm thường nhưng thật sự bên trong rất tinh kỳ, thế võ vừa tấn công ra tuy chậm chạp nhưng càng ngày càng nhanh thêm, chỉ thấy Bằng Cách bỗng xoay tay một cái chộp luôn thân kiếm, kiếm của đối phương bị gãy làm mấy mảnh liền.
Bằng Cách cười một tiếng thật lớn bàn tay phải đã đi vào ngực của đạo sĩ kia, những sắt vụn của thanh kiếm gãy đó đều đâm cả vào trong người của đạo sĩ ấy mặt biến sắc mồm rú lên một tiếng thảm khốc, máu tươi phun ra như mua ngã ngửa người về phía sau chết tốt.
Các đạo sĩ khác thấy vậy cả giận liền cùng nhau sấn sổ xông lại, Tố Lan thấy thế cười nhạt một tiếng giơ tay lên tung một cái, mười mấy đạo sĩ chỉ kêu được một tiếng hự thôi đều ngã lăn ra đất, các đạo sĩ ở phía sau thấy vậy đều hoảng sợ liền rủ nhau quay mình chạy về phía Thiên Trụ Phong.
Bách Thành thấy vậy liền nói:
- Phía chúng đang đào tẩu chính là nơi trọng địa của người chưởng môn tu luyện đấy, chém giết nhiều như vậy vô ích, chi bằng chúng ta nên tới đó gặp hẳn người chưởng môn nói chuyện thì hơn.
Lời nói của Bách Thành đã tỏ ra bất mãn sự giết chóc bừa bãi của Tố Lan như thế.
Tố Lan là người rất thông minh sao lại không hiểu, liền nói giọng khàn khàn rằng:
- Trần lão sư nhân đức quá, lão sư không giết chúng, chúng cũng không buông tha đâu.
Phải biết phái Võ Đang bây giờ có phải là phái Võ Đang ngày xưa đâu, kẻ gian nhiều hơn người ngay.
Bách Thành ngạc nhiên nghĩ thầm: "Cô nương này nói cũng có lý, năm xưa Tạ đại hiệp có ơn với phái Võ Đang đáng nhẽ phái này phải trả ơn môn đồ của Tạ đại hiệp mới phải.
Nhưng nghe lời nói của Đông Phương Ngọc Côn thì hình như phái Võ Đang đang bị tai biến rất lớn? Chẳng lẽ người chưởng môn mới của Võ Đang đây lại là một tên tướng cướp giả bộ xin nhập môn phái này rồi thừa cơ chiếm chức chưởng môn chăng?" Y vốn là người thông minh nghĩ như vậy tự tin sự ước đoán của mình không sai vội đáp:
- Lời nói của cô nương rất có lý, chúng ta không nên chậm trễ nữa mau đuổi theo lên Quỳnh Đài quan đi.
Mười mấy người nhanh như điện chớp nhảy thẳng lên trên đỉnh núi cao chót vót, khi mọi người lên tới bãi đất trống quanh Quỳnh Đài đã thấy các đạo sĩ bày thành một chiến trận đông như kiến cỏ. Bằng Cách quay đầu lại cười ha hả nói:
- Thật là may mắn cho lão phu xưa nay nghe nói Tam Nguyên Kiếm Trận của phái Võ Đang lợi hại lắm. Ngày hôm nay lão phu có duyên được đích thân thử thách thật là khoái chí vô cùng.
Các đạo sĩ của Võ Đang không nói năng gì cả liền xông lại bao vây mấy người vào giữa, mũi kiếm của họ đều chĩa vào ngang ngực của mọi người trông như muôn bông hoa bạc lấp lánh và sáng quắc thật là đẹp mắt.
Tố Lan, Mai Nhi, Bình Nhi, Phụng Nhi. Bốn nàng đột nhiên quát lớn một tiếng tám chiếc tay liền giơ lên trên mặt một cái, các đạo sĩ của phái Võ Đang đã có mấy chục người té lăn ra đất, nên họ loạn xạ kêu la om sòm liền.
Dưới ánh sáng trăng, những xác chết của các đạo sĩ nằm ở trên mặt đất đó chỉ trong chốc lát đã hóa thành một đống nước vàng liền. Trong bọn đạo sĩ còn sống sót bỗng có một người lên tiếng:
- Vô Lượng Thọ Phật, ám khí độc thật, nhưng độc đến đâu cũng có lúc sử dụng hết.
Kiếm trận của bần đạo phát động một cái thì các người tan xương nát thịt ngay.
Bách Thành lớn tiếng đáp:
- Nếu quý phái trao trả thiếu niên lên bái sơn ngày nọ thì chúng tôi ngừng tay ngay.
Trong bọn đạo sĩ có một đạo sĩ bước ra cười nhạt hỏi:
- Thế còn bao nhiêu môn đồ của bổn sơn chết như vậy thì tính sao? Bách Thành trả lời tiếp:
- Quý phái cứ hãy thả thiếu niên kia ra trước rồi chúng ta nói chuyện về vấn đề này sau cũng không muộn.
- Ngày nọ thiếu niên ấy có tới đây định xông lên trên núi nhưng không xông lên được, từ hôm đó đến giờ y có quay trở lại nữa đâu? Sao các người lại vu oan giá họa như thế? Phái Võ Đang này có sợ gì ai đâu mà không dám nhận?
- Chẳng lẽ chúng tôi cũng là người nhát gan hay sao? Tại sao Chưởng môn của quý phái không ra đây nói chuyện. Như vậy đủ thấy quý phái có giữ thiếu niên đó thật nên chưởng môn của quý phái mới gượng mặt mà không dám ra tiếp chuyện như thế.
Phía bên trái ở trên một mỏm núi nhô ra bỗng có một tiếng cười nhạt, sau tiếng cười ấy liền có mười mấy cái bóng người nhẹ nhàng nhảy xuống mặt đất.
Bách Thành đưa mặt nhìn về phía đó thấy một đạo nhân ăn mặc rất lịch sự. Mắt hổ mũi sư tử râu dài tới rốn, đôi ngươi lóng lánh có thần trông rất oai nghi. Theo sau đạo sĩ đó có một ni cô và một hòa thượng. Bách Thành biết hai người đó là Mạn Nhân sư thái, sư phụ của Đông Phương Ngọc Côn với Tỷ Trúc đại sư. Trong bọn đạo sĩ bỗng có một đạo sĩ tiến tới trước mặt đạo sĩ mắt hổ mũi sư tử kia thưa một hồi. Đạo sĩ đó liền cau mày lại giận dữ nói:
- Bổn tọa từ khi tiếp nhiệm Chưởng môn của phái Võ Đang đến giờ nghiêm cấm môn hạ ở trên núi thanh tu không được xuống núi can dự thị phi của giang hồ và cũng không vô cớ kết thù kết oán với ai hết. Các người vô cớ đến đây định xông vào trong núi và còn giết bấy nhiêu đệ tử của bổn phái như vậy là nghĩa lý gì? Bách Thành mỉm cười đáp:
- Chúng tôi chỉ yêu cầu quý phái buông tha thiếu niên kia ra thôi chứ không có lý do gì khác nữa.
Người Chưởng môn của phái Võ Đang ngẩn người rồi đáp:
- Bốn ngày trước bổn tọa đang tọa quan quả có một thiếu niên lên núi tầm thù thật, y cứ đòi gặp Tĩnh Minh sư huynh...
Nói tới đó y đưa mắt nhìn Mạn Nhân sư thái với Tỷ Trúc đại sư rồi nói tiếp:
- Sau nhờ có Mạn Nhân thần ni với Tỷ Trúc cao tăng của phái Nga Mi khuyên giải.
Thiếu niên nọ đã tuyên bố ba ngày sau thế nào cũng trở lại để gặp bổn tọa. Khi bổn tọa khai quan hay tin đó liền bảo các môn hạ đợi thiếu niên kia quay trở lại là tiếp rườc một cách lễ phép ngay. Nhưng tiếc thay ngày hôm đó tới nay chưa thấy thiếu niên đó giáng lâm nữa. Xin quý vị thí chủ đừng nghe lời đồn đại hão nên mới tưởng lầm bổn sơn đã giam giữ thiếu niên đó cho nên mới nổi giận phải không? Bách Thành cười nhạt một tiếng trả lời tiếp:
- Biết đâu người chưởng môn lại chả thoái thác như vậy? Lão đệ đó của mỗ không bao giờ sai lời hứa hết và đã hứa với quý bang thì chàng ta thể nào cũng quay trở lại.
Người Chưởng môn của phái Võ Đang nghiêm nét mặt trả lời:
- Khi khai quan song bần đạo suốt ngày tiếp Mạn Nhân thần ni với Tỷ Trúc cao tăng, chúng tôi ba người không rời nhau nửa bước, nếu thiếu niên nọ quả có lên đây thật sao bần đạo không thấy môn hạ truyền báo. Bổn tọa có phải là nhút nhát đâu. Nếu các bạn không tin thì cứ hỏi Mạn Nhân thần ni với Tỷ Trúc cao tăng thí sẽ biết lời của bần đạo có đúng sự thực không.
Mạn Nhân thần ni cũng đang hoài nghi tại sao không thấy Lạc Dương quay trở lại, chắc đã gặp phải việc gì rắc rối nên chưa lên tới nơi, bây giờ Thần Ni lại nghe tiếng thấy người chưởng môn của phái Võ Đang nói như vậy liền chắp tay lại chào và trả lời cho Bách Thành hay rằng:
- Người Chưởng môn của phái Võ Đang không nói dối đâu, lão ni xin làm chứng mong vị thí chủ này tin lời nói đó đi.
Bách Thành ngạc nhiên, Tố Lan và mấy nàng kia cũng đều ngẩn người ra nhìn nhau.
Bỗng có một cái bóng đen ở trên cao phi thân xuống. Mọi người định thần nhìn kỹ mới hay người đó chính là Lạc Dương.
Lạc Dương vừa xuất hiện đã chỉ tay vào mặt người Chưởng môn giận dữ quát mắng:
- Lão tặc, mi sai người giả mạo chưởng môn dụ thiếu gia vào trong lòng núi giam giữ ở trong thạch thất bốn bên vách núi đều làm gang thép nhưng trời bất dung gian tiểu gia vẫn ra đây được.
Nói tới đó chàng sầm nét mặt lại lớn tiếng quát mắng tiếp:
- Vạn Đằng Long, mi trả tính mạng của cha mẹ ta lại đây.
Nói xong chàng múa chưởng như vũ bão tấn công luôn. Người chưởng môn của phái Võ Đang cũng biến sắc mặt cũng giơ song chưởng lên chống đỡ. Chưởng lực của hai người va chạm nhau rất mạnh. Đằng Long thừa thế nhảy luôn lên trên cao mồm thì quát lớn:
- Thần ni, cao tăng quý phái đã kết liên với bổn sơn thì mau ra tay chống cự kẻ địch diệt trừ bọn cuồng đồ này đi.
Mạn Nhân sư thái với Tỷ Trúc đại sư liền múa chưởng xông lại tấn công Lạc Dương ngay.
Lạc Dương thấy Mạn Nhân sư thái với Tỷ Trúc đại sư xăm xăm tấn công tới liền ngẩn người ra nghĩ thầm: "Tại sao hai người này lại giúp kẻ ác tặc Vạn Đằng Long như thế?" Nghĩ đoạn chàng liền múa song chưởng tấn công sang hai bên, thấy cánh tay hơi rung động. Mạn Nhân sư thái liền cười nhạt một tiếng múa chưởng tấn công các yếu huyệt của Lạc Dương mồm thì nói:
- Tỷ Trúc sư huynh chỉ một mình sư muội cũng đủ đối phó rồi. Sư huynh nên sang giúp đỡ các đạo chúng của phái Võ Đang đi.
Đại sư hiểu ý ngay liền quay mình trông lại phái bọn Bách Thành các người.
Lạc Dương thấy Mạn Nhân sư thái như vậy múa chưởng tấn công luôn, bỗng nghe thấy sư thái khẽ nói:
- Hiền điệt, không nên nóng lòng trả thù vội nếu lão ni không ra tay đối phó với các ngươi thì sẽ mang tội phản môn, vì vậy không muốn vì tư oán mà làm hỏng hết đại cuộc của võ lâm đi.
Nói xong bà ta lại ra tay tấn công vừa nhanh vừa mạnh.
Lạc Dương nghe thấy sư thái nói như vậy vội phi thân đến phía sau Tố Lan.
Bọn đạo sĩ của phái Võ Đang sợ ám khí độc của Tố Lan với bốn nàng kia, nên chúng thấy Tố Lan tiến tới tên nào tên nấy múa kiếm để phòng vệ.
Tỷ Trúc đại sư phi thân tới trườc mặt Tố Lan, Bách Thành và các người liền vái chào và nói:
- Các vị thí chủ nên rút lui ngay đi, bằng không bần tăng sẽ phải khai sát giới đấy.
Tố Lan cười nhạt đáp:
- Đại sư là người trong cửa Phật đã ra ngoài tam giới không ở trong ngũ hành nữa, tại sao đại sư lại còn nóng nảy như vậy và định ra tay giúp sức cho bọn giặc như thế? Tỷ Trúc đại sư trầm giọng đáp:
- Nữ thí chủ giết chóc những kẻ vô tội như vậy bắt buộc bần tăng phải dùng sát mà ngăn cản sát.
Tố Lan liền múa chưởng xông lại tấn công thì bỗng nghe thấy Lạc Dương quát bảo:
- Chị Lan ngừng tay lại.
Tố Lan vội thân bay về phía sau Lạc Dương tới gần khẽ bảo:
- Chị Lan hôm nay tiểu đệ may mắn không bị thương gì hết, kẻ quân tử thù ba năm trả cũng không muộn, chúng ta hãy mau mau rút xuống núi trước.
Mọi người nghe thấy có tiếng kêu ùm thật lớn vội quay đầu lại nhìn thì thấy Bằng Cách đã đấu chưởng với Vạn Đằng Long cả hai người đều bắn ra ngoài xa hơn trượng.
Lạc Dương vội chạy lại múa chưởng tấn công Đằng Long không ngờ sư thái với Tỷ Trúc đại sư đã song song nhảy tới tấn công mồm thì đồng thanh nói:
- Tiểu thí chủ nếu có dịp tha thứ thì nên buông tay tha thứ cho người đi.
Hai người vừa nói dứt thì chưởng lực của cả hai đã vừa kịp đỡ chưởng lực của Lạc Dương.
Lạc Dương thấy vậy vội lùi về phía sau hai bước quay mình về phía sau nói:
- Quan lão gia, chúng ta đi thôi! Bằng Cách đáp:
- Cũng được! Mười mấy người liền xuống khỏi Thiên Trụ Phong và chạy vào trong sơn cốc âm thầm mất dạng.
Mạn Nhân sư thái với Tỷ Trúc đại sư chờ Lạc Dương đi khỏi trong lòng than thầm.
Vạn Đằng Long đứng yên một chỗ mặt lộ vẻ oán độc.
Gió trời thổi lồng lộng trên núi Võ Đang trở lại bình tĩnh như trước. Mặt trăng cũng từ từ thẳng lên dưới ánh sáng lờ mờ tiếng chuông ở trong quan lại vang động liên tiếp...