Mọi người nghe thấy Linh Phi nói như vậy đều giật mình kinh hãi và cùng ngẩn người ra như tượng gỗ vậy.
Linh Phi vội rút lá thơ ra đọc, quả nhiên là bút tích của Tạ Vân Nhạc thật.
Trong thư nói rằng: "Thư gửi Linh Phi huynh, Thời giờ chạy rất nhanh, thoáng cái đã qua được năm năm rồi, đời người như một giấc mộng, đệ đã nén thế sự, năm năm nay đã ẩn tích, trong sơn lâm đệ tự rửa sạch những vết thương sám hối, chuyện dĩ vãng mong huynh khỏi cần nhớ đệ làm chi? Kèm theo đây, một liều linh dược do đệ tự chế để tặng Từ huynh, tối ngày cứ dùng với nước trà ấm, nó sẽ đuổi nghịch khí, chuyển vận vào tỷ phù Dương Minh, lưu chuyển không ngớt, những huyệt đạo của Từ huynh sẽ tự giải liền, ngoài ra, Linh huynh điểm hộ Từ huynh vào Xung Môn huyệt ba cái rồi lại điểm vào Hải Khí huyệt hai cái, sau cùng dùng năm thành chưởng lực đánh vào Mệnh Môn huyệt phía sau lưng một cái, như vậy Từ huynh sẽ thấy dễ chịu liền, và uống xong liều thuốc này công lực còn tăng thêm vài thành, gọi là một chút đền ơn đức cho Từ huynh. Hạ Hầu cục chủ với con cái ba người đã được đệ cứu thoát hiện giờ đang tĩnh dưỡng trên một chiếc thuyền của Đông Đại phú ông, đậu ở Sa Diện trên sông Châu Giang, mong các huynh đến đón Hạ Hầu cục chủ với hai người con chở về Giang Tây. Việc trong võ lâm, chớ có vì đệ mà gây thêm chuyện chi nữa, chớ vì thế mà giết hại sanh linh thì tội của đệ lại càng nặng thêm, lúc ấy muốn cứu vãn cũng không được nữa.
Các huynh, đọc thơ này thì đệ đã đi xa rồi, mong các huynh tự giữ gìn lấy sức khỏe.
Vội vàng viết mấy chữ này chào các huynh bình yên.
Tạ Vân Nhạc, gạt lệ bách bái.
Tái bút: Xin hỏi thăm hộ các vị lão sư và các nhân huynh, Dương nhi cũng nên chịu khó học hỏi thêm." Linh Phi vừa đọc, nước mắt vừa rỏ dòng, viên thuốc xanh ở trong thơ có mùi thơm xông vào tận mũi, y liền lấy viên thuốc đưa cho Đông Bình, thở dài và nói:
- Ngọc Chung Đảo quả thành đống tro tàn và chìm xuống tận đáy biển, những người ở trên đó không biết sống chết ra sao, y tự nhận lỗi do y mà nên, vì vậy mới hổ thẹn với lương tâm mà chán nản sự đời, ẩn danh mai tích ở chốn thâm sơn cùng cốc để sám hối. Sự thật, hà tất y phải làm như thế? Linh Phi đọc xong lá thơ, Thôi Tiễn giậm chân, thở dài nói:
- Không ngờ Tạ Lão đệ lại có ý nghĩ như thế. Hà, lúc này cũng không thể trách y được, càng là người tình cảm thì càng hay tiêu cực như vậy.
Lạc Dương ngơ ngác như là mất hết hồn vía, đầu óc nặng chình chịch, vẻ mặt rầu rĩ hết sức, Linh Phi bỗng quay lại nhìn Hải Minh và mỉm cười hỏi:
- Chẳng hay các hạ làm bạn chí thân Vân Nhạc từ lúc nào thế? Xin các hạ cho biết rõ chi tiết.
Hải Minh đáp:
- Tại hạ là một người buôn vải, thường thường đi qua Hà Nam và Quảng Đông giữa đường ngẫu nhiên quen biết chàng ta. Chúng tôi hai người rất hợp chuyện với nhau, tại hạ vô tình nói đến đứa con trai bị bệnh bất trị trong lòng lo âu vô cùng, ông ta tự nhận biết chữa bệnh nên cùng với tại hạ trở về tệ xá, quả nhiên ông ta đã chữa trị khỏi con trai của tại hạ.
Tại hạ muốn giữ quý bạn ở lại ít bữa để thù tạc nhưng ông ta lại không chịu. Ông ta bảo chỉ thích ngao du sơn thủy, lại nghe nói núi La Phù này là đệ nhất động thiên, phong cảnh tuyệt đẹp nên ông ta mới tới núi La Phù du ngoạn. Chiều hôm nay, ông ta đặc biệt tới tệ xá rủ tại hạ đến du ngoạn Trấn Hải lâu này, vừa tới cửa thì trao cho tại hạ một lá thư nhờ chuyển giao cho các hạ. Trao xong lá thơ, ông ta rời khỏi nơi đây ngay, tại hạ chỉ biết có thế thôi.
Linh Phi thấy vẻ mặt của Hải Minh rất thành thực, lại không phải là giả dối, nghĩ ngợi giây lát rồi nói tiếp:
- Được các hạ cho hay như vậy, tại hạ rất cám ơn nhưng tệ hữu có nói cho các hạ biết bây giờ đi đâu không? Hải Minh đáp:
- Không thấy ông ta nói gì hết, nhưng lần trước rời khỏi tệ xá đi du ngoạn La Phù, tại hạ có yêu cầu ông ta du ngoạn xong La Phù xin trở về tệ xá chơi một thời gian, nhưng ông ta nói đi chơi La Phù xong còn phải đi núi Cô Lâu.
Linh Phi nghe nói tới đó mừng rỡ vô cùng, vội xen lời nói tiếp:
- Cám ơn các hạ đã cho biết như vậy. Đệ xin mời các hạ cạn chén rượu này để tỏ lòng biết ơn.
Hải Minh vội vàng đứng đậy từ chối đáp:
- Quả thực, tại hạ có việc cần phải đi ngay, không thể nào tiếp quý bạn được.
Nói xong, y uống cạn chén rượu, chắp tay chào rồi quay mình đi luôn. Đông Bình mỉm cười rồi cũng nói:
- Từ mỗ đoán chắc Tạ lão đệ vẫn còn bận lòng về những chuyện xưa, tình không dứt, hận nan giải nên thời gian ẩn tích ở trong thâm sơn cùng cốc của Tạ lão đệ không lâu đâu.
Nếu Từ mỗ đoán không sai thì chỉ nửa năm thôi, Tạ lão đệ thế nào cũng tái xuất giang hồ.
Thôi Tiễn lắc đầu:
- Theo ý tôi thì chưa chắc.
Đông Bình mỉm cười nói tiếp:
- Chúng ta thử đánh cuộc nào, vì tôi nhận thấy có hai việc bắt buộc Tạ lão đệ phải tái xuất giang hồ: Việc thứ nhất Kim Đỉnh thượng nhân của phái Nga Mi năm xưa bị Tạ Lão đệ đánh cho một trận tơi bời, y nhận thấy việc đó rất nhục nhã, trong lòng oán hận khôn tả, gần đây nghe nói y đã học thành tuyệt nghệ của sư thúc y và y đã tuyên bố thề phải trả được mối thù đó, đồng thời y cũng mang lòng thù oán các đại môn phái khác. Y là người rất hẹp lượng cho nên tôi e từ nay trở đi trong võ lâm có nhiều chuyện rắc rối xảy ra. Hơn nữa, gần đây có một môn phái mới nổi lên ở núi Lư Sơn, người thủ lãnh là ai, người ngoài không ai biết hết, hiện giờ y vẫn bế quan tự thủ, không đi lại với các môn phái võ lâm. Người không phạm y, y không phạm người nhưng tôi nghe phong phanh y thu nhập rất nhiều cao thủ của hắc đạo, như vậy đủ thấy chưa đủ thời cơ, y chưa xuất động đấy thôi, đệ chắc thế nào y cũng là sát tinh của võ lâm. Tạ lão đệ của chúng ta khi nào lại chịu để yên cho bọn tà ma làm bậy như thế, nên tôi mới đoán chắc Tạ lão đệ thể nào cũng tái xuất giang hồ là như vậy.
Linh Phi mỉm cười, xen lời nói:
- Chỉ mong đúng như lời nói của Từ huynh. Mời Từ huynh hãy uống linh đơn này trước.
Đông Bình uống ngay viên thuốc đó, bỗng không trông thấy hình bóng của Lạc Dương đâu cả, liền ngẩn người ra khỏi liền:
- Lạc Dương đi đâu thế? Lúc ấy, mọi người mới hay biết, đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh, đều trông thấy tung tích của chàng ta đâu cả. Lạc Phi thở dài một tiếng và nói:
- Thằng nhỏ ấy chí tình hơn người, nghe thấy sư phụ ở núi Cô Lâu, y không từ biệt chúng ta đã đi liền, nhưng không sao, chắc phen này hai thầy cho trò y thế nào cũng gặp nhau, nếu chúng ta đi cùng y, chưa chắc Tạ lão đệ đã chịu cho chúng ta gặp mặt.
Nói xong, y theo lời dặn của Vân Nhạc giải huyệt cho Đông Bình. Một lát sau, Đông Bình đã thấy trong người khoan khoái, chân tay cử động như thường. Mọi người đều vội vàng đi Sa Diện để đón cha con Hạ Hầu Hàm.