Lạc Dương thấy Thôi Tiễn tỏ vẻ hối hận liền nói:
- Có phải hậu bối làm lỡ đại sự của lão tiền bối đấy không? Thôi Tiễn nhìn Lạc Dương một cái rồi đáp:
- Nội tạng của y bị thương nặng, dù có cố cho y sống sót cũng không kéo dài được bao lâu nữa, vả lại trong lòng y đang hối hận chỉ mong chết quách đi cho rảnh, thì khi nào y chịu nói thật cho hay nữa? Nói xong, y liền xách xác của Úc Tú vứt vào cái rãnh ở bên cạnh đường. Lạc Dương liền chạy lại xúc đất đổ vào cái rãnh đó để chôn Úc Tú và nói:
- Võ công của lão tiền bối quả thật rất trác tuyệt, tiểu bối rất lấy làm kính phục.
Thôi Tiễn cả cười đáp:
- Lão đệ khỏi phải hâm mộ lão như thế làm chi. Chỉ mong lão đệ tìm được lệnh sư, thì sau này tương lai của lão đệ sẽ rạng rỡ lắm.
Lạc Dương nghe nói, tỏ vẻ rầu rĩ ngay và nói tiếp:
- Hiện giờ gia sư sống hay chết, tiểu bối cũng chưa được rõ. Nhưng mỗi lần nghĩ tới gia sư thì lòng lại nóng như thiêu.
Thôi Tiễn thở dài một tiếng:
- Lệnh sư là kỳ nhân nhất thời, không những võ học uyên bác mà y học cũng thần thông lắm. Thực là người tài hoa cái thế. Lão thiết nghĩ trời đã sinh kỳ tài thế nào cũng phải hữu dụng, thì không khi nào lệnh sư lại chết non, chết yểu như thế đâu, ta sợ lệnh sư chán nản cuộc đời mà tuyệt tích giang hồ, ẩn danh mai tích ở trong thâm sơn cùng cốc mà thôi.
Lạc Dương ngẩn người ra một hồi rồi vội hỏi lại:
- Lão tiền bối nói như vậy có nghĩa là không sao tìm ra được lệnh sư phải không? Thôi Tiễn thở dài một tiếng rồi đáp:
- Hiền lão đệ khỏi phải lo âu. Hiện giờ trong võ lâm đã bắt đầu có vẻ hỗn loạn và nếu lệnh sư không ra thì chúng ta sẽ bị tai kiếp. Chúng ta hãy chờ đợi việc La Phù này xong thì cố công đi tìm kiếm sẽ thấy. Bây giờ lão đệ cứ đi lên La Phù trước, lão sẽ theo sau.
Lạc Dương cúi mình vái chào:
- Tiểu bối xin cáo từ trước.
Nói xong chàng quay mình đi luôn.
Trên đỉnh núi La Phù, cây cối mọc um tùm, cảnh sắc trông như tranh vẽ. Lạc Dương lên tới đó bỗng nghe thấy trong rừng có người lên tiếng khẽ gọi:
- Lạc hiền điệt, từ đây lên tới đỉnh núi, tất cả chùa ở hai bên đường đều là cơ sở của Gia Hằng. Phải cẩn thận mới được.
Lạc Dương giả bộ làm như đi thưởng thức phong cảnh. Chàng đợi chờ tiếng nói dứt hẳn mới đi theo bậc đá mà tiến lên trên đỉnh núi.
Trong khi đi đường, chàng gặp hai bọn du khách chỉ nhìn nhau mỉm cười, gật đầu hỏi thăm cảnh trí của La Phù qua mấy câu, rồi cáo biệt đi ngay.
Sở dĩ chàng làm như vậy là để cho bọn giặc núp ở xó khỏi nghi ngờ. Chàng đi lên tới một cái chùa, thấy biển trước đề "Hoa Chủ Cổ Chùa". Chàng mỉm cười cầm quạt phe phẩy rồi bước chân vào bên trong. Bỗng trong điện Phật có tiếng niệm Phật rất lớn, rồi có một hòa thượng tuổi trạc trung niên, mặc áo dài xăm xăm bước tới chào hỏi:
- Bần tăng là Ngộ Duyên, phụ trách việc tiếp khách. Chẳng hay thí chủ có vào lễ Phật dâng hương không? Lạc Dương chắp tay vái chào, vừa cười vừa đáp:
- Phiền đại sư tiếp dẫn, tại hạ đã vào đây chiêm ngưỡng, sao lại thấy Phật mà không lễ chứ.
Ngộ Duyên lại nói tiếp:
- Vậy xin mời thí chủ vào.
Y vừa nói vừa đi trước dẫn đường. Lạc Dương theo hòa thượng đó vào trong Phật điện thấy hương khói nghi ngút. Tượng Phật trang nghiêm, hai bên hành lang lại có năm lăm vị Bồ Tát, trông vị nào cũng như người thật vậy. Ngộ Duyên liền nói:
- Phương trượng của tệ chùa rất thích kết giao ngoại giới, vậy để tệ tăng vào trong thỉnh Phương trượng ra tiếp thí chủ.
Lạc Dương vội xua tay đáp:
- Tại hạ được biết quý phương trượng là một vị cao tăng đắc đạo. Tại hạ chỉ là một thư sinh thì đâu dám làm phiền cao tăng ra nghênh đón. Vậy hãy để tại hạ vào bái kiến thì hơn.
Ngộ Duyên ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp:
- Thí chủ khiêm tốn quá, vậy để tệ tăng xin dẫn đường.
Lạc Dương theo Ngộ Duyên vào trong điện Phật, bước sang phía bên trái có một cái rừng trúc và đi xuyên qua rừng trúc tiến thẳng về phía nam, thì thấy có một căn thiền phòng, trông rất thanh ưu. Ngộ Duyên đột nhiên đi nhanh mấy bước đến gian thiền phòng thứ nhất, Lạc Dương đứng ngoài hành lang đợi chờ.
Một lát sau đã thấy Ngộ Duyên và một lão hòa thượng ở trong thiền phòng bước ra, tiến thẳng đến chỗ Lạc Dương đứng. Lão hòa thượng đó tóc trắng như bạc, lông mày dài tủa xuống má, tay cầm chuỗi hạt châu, mồm tủm tỉm cười. Lão hòa thượng và Lạc Dương chào hỏi nhau xong thì liền mời Lạc Dương vào bên trong. Ngộ Duyên rót nước trà mời Lạc Dương xong, liền lui ngay ra ngoài phòng.
Trong lúc trò chuyện, Lạc Dương mới biết Phương trượng là người giỏi về văn học.
Phương trượng tự nhận trước lúc đi tu đã làm qua quan ngũ phẩm ở trong triều và chỉ vì gặp những việc nghịch với ý muốn nên mới chán nản sự đời mà cắt tóc đi tu.
Chàng thấy phương trượng ăn nói rất nho nhã. Sự thực chàng biết đâu lão hòa thượng đàm văn luận thơ với chàng như thế là muốn thử thách xem chàng lên du ngoạn thực hay hư vì chùa này từ trên xuống dưới đều là người của Gia Hằng hết.
Chuyện trò một hồi, Lạc Dương biết không thể dò hỏi được gì cả, nên liền cáo từ lui ra.
Phương trượng với Ngộ Duyên hai người tiễn chàng ra tới ngoài cửa chùa rồi mới từ biệt.
Chàng đi thong thả tiến thẳng về phía động Triều Nguyên, và trong khi đang đi, bỗng thấy một bóng người ở rừng bên cạnh đường hiện ra thấp thoáng một cái rồi biến mất.
Chàng nhanh mắt nhận ra người đó là Ngộ Duyên liền rùng mình và nghĩ thầm:
- Chẳng lẽ y biết lai lịch ta rồi chăng? Chàng lo âu liền chạy thẳng vào trong rừng theo dõi Ngộ Duyên. Chàng thấy Ngộ Duyên đi thẳng lên đỉnh núi. Ở đó có một hòa thượng đang ngắm nhìn về phía xa. Y vừa thấy Ngộ Duyên chạy tới, có vẻ ngạc nhiên vội hỏi:
- Ngộ Duyên có dò la được tin tức gì không? Ngộ Duyên đáp:
- Chưa, chỉ nghe nói ở Tháp Thành và Bát La có nhiều nhân vật tới, người nào cũng đáng ngờ hết. Không biết chúng có phải vì vụ Trấn Thái tiêu cục mà kéo tới không? Hai ngày trước, Gia Hằng đã sai mấy bọn cao thủ đi truy sát, đến nay chưa thấy họ trở về báo cáo, chắc bên trong thể nào cũng có bí mật gì đây. Hoành Nhất đại sư đối với việc này đã có cách nào xử trí chưa? Lạc Dương ẩn chỗ bóng tối nghe nói đến đó liền nghĩ thầm: "Thế ra lão hòa thượng này là tên giặc sói đầu Hoành Nhất." Chàng lại nghe thấy Hoành Nhất nói:
- Chỉ sợ Gia Hằng có sự gì bí ẩn khác, không chịu cho lão tăng biết hết mọi việc để cùng nhau gánh vác hay giúp đỡ lẫn nhau. Ba ngày trước lão tăng thấy Gia Hằng có vẻ mờ ám, hễ lão tăng hỏi việc gì, y cũng thoái thác sang việc khác ngay, hình như y không coi lão tăng vào đâu hết. Cũng vì vậy, suýt tí nữa lão tăng và y đã đánh nhau.
Ngộ Duyên vội lên tiếng hỏi:
- Chẳng hay đại sư tranh chấp việc gì với y như thế?
- Lão thấy y sắp đặt hai việc rất bất mãn. Một là sai Phi Vân các người đi xa đến tận Nam Xương để dò xét xem các người võ lâm đối với Trấn Thái tiêu cục có hành động gì. Việc đó thực là quá thừa vì một nhóm người đi xa như vậy nhỡ mà có gì thất thố thì lấy ai mà cứu viện. Vạn nhất Phi Vân các người bị kẻ địch bắt hết, rồi họ giữ lấy những người đó, bắt mình phải đem tù binh đi đổi, thì công việc mình làm từ trước có phải uổng công không. Theo ý lão tăng thì phải mau mau triệu hồi Phi Vân về, còn Hạ Hầu Hàm thì đem ra giết chết để khỏi hậu họa.
Thấy Ngộ Duyên không nói năng gì, y lại nói tiếp:
- Việc đó chưa xong, Gia Hằng lại làm thêm một việc nữa. Y đi lấy trộm đôi Liệt Hỏa Kiếm mà vợ chồng Lâm Văn Hàn ở trên núi Tây Thiên Mục coi như là tính mạng của họ vậy.
Vợ chồng Lâm Văn Hàn ẩn dật đã lâu không nhúng tay vào việc của giang hồ đã bốn mươi năm rồi. Lão nghe Úc Tú nói đã phát giác chỗ ở của vợ chồng y ở Tống Vương Đài tại Cửu Long. Gia Hằng vô cớ gây thù oán với địch thủ đó, lão rất lấy làm lo ngại.
Ngộ Duyên ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp:
- Tiểu tăng đoán Gia Hằng thể nào cũng có mưu kế riêng hoặc giả đằng sau y thế nào cũng có kẻ khác đỡ đầu. Ngoài ra, chắc Gia Hằng có những nỗi khổ tâm mà không sao tiết lộ cho người ngoài biết được.
Lạc Dương nghe nói kinh hãi thầm và nghĩ: "Quả nhiên lời nói của Phi Vân không sai, nhưng không biết người đỡ đầu cho y là ai?" Hoành Nhất đại sư lại trầm giọng nói tiếp:
- Lão với hiền điệt đều nghi ngờ giống nhau. Chỉ có vấn đề là lão quen biết Gia Hằng từ lâu, lẽ ra y phải quang minh lỗi lạc xiết chặt tay với lão để đối phó kẻ địch mới phải. Ngờ đâu y lại nghi ngờ lão, có việc lớn gì cũng gạt lão ra. Như vậy, y chỉ có thể cùng chung hoạn nạn chứ không thể cùng phú quý được. Lão hà tất phải quyến luyến ở nơi đây làm chi, nên lão chỉ đợi kẻ tiểu đồ trở về lẳng lặng giết chết ba đứa con của Hạ Hầu Hàm xong, là lão sẽ rút lui đi xa làm việc khác liền.
Ngộ Duyên ngạc nhiên hỏi:
- Đại sư đã biết chỗ giam con cái của Hạ Hầu Hàm rồi hay sao? Hoành Nhất đại sư cười nhạt nói tiếp:
- Bình sinh lão ân oán phân minh, hễ có thù là phải trả cho bằng được. Gia Hằng đối với lão vô ý như vậy tất nhiên lão phải cho y biết thủ đoạn của lão. Nói thực cho hiền điệt biết, không những chỗ giam con cái của Hạ Hầu Hàm lão đã biết hết mà lão còn có thể đảo lộn cả núi La Phù này nữa. Lúc ấy lão mới nguôi cơn giận.
- Thực lực của đại sư vẫn còn mong manh lắm, sợ chưa thành công mà đã mang họa vào mình.
- Hừ, lão đã sai tiểu đồ Chu Úc Tú đi mời mấy tay cao thủ đến đây rồi. Chỉ nay mai là họ sẽ đến, phiền hiền điệt dẫn họ ẩn núp ở trong chùa, chờ thời cơ hành động lão sẽ báo ngay.
Nói tới đó, y liền hạ thấp giọng rỉ tai Ngộ Duyên dặn bảo.
Lạc Dương không nghe thấy chúng nói gì nhưng đã nghĩ ra một kế nên vội trở về lối cũ ngay. Chàng theo đường lối của Phi Vân chỉ bảo cho mà đi lên trên đỉnh núi. Khi chàng đến một sườn núi cao chót vót thì thấy cây thông kỳ lạ mọc ở trên vách núi, cách chỗ mình đứng chừng hai ba chục trượng. Chàng đang định giở khinh công ra leo lên, thì bỗng nghe thấy có tiếng niệm Phật rót vào bên tai. Rồi người đó nói tiếp:
- Nơi đây là chỗ không có người tới lui, chẳng hay thí chủ đến đây có việc gì? Lạc Dương cả kinh quay đầu lại nhìn, mới hay người đó chính là Hoành Nhất đại sư, người chủ trì của chùa Đại Bi ở Sơn Nam. Chàng thấy Hoành Nhất mắt lộ hung quang nhìn thẳng vào người mình, mồm hơi tủm tỉm cười. Khi hòa thượng đó cách chỗ Lạc Dương chừng năm thước đã chào hỏi nhưng thực sự đã ngấm ngầm vận chân lực vào bàn tay. Lạc Dương rất bình tĩnh nên liền cười đáp:
- Tại hạ đi du sơn ngoạn thủy, thích trèo cao để thưởng thức những phong cảnh xa lạ, chứ nào có phân biệt gì chỗ có người hay không có người. Nếu vậy tại sao đại sư lại tới đây? Hoành Nhất đại sư bị chàng hỏi như vậy, không sao trả lời được. Y nhìn Lạc Dương hồi lâu rồi bỗng cười nhạt đáp:
- Bất cứ thí chủ khéo nói như thế nào, lão tăng cũng không tin thí chủ là người du ngoạn thường. Chắc thí chủ tới đây thế nào cũng có mục đích riêng.
Từ khi được Tố Lan truyền thụ võ công cho Lạc Dương đã tiến bộ hơn trước nhiều.
Chàng thấy Hoành Nhất tra hỏi lai lịch của mình liền nổi giận xông vào tấn công luôn. Chàng tung mình nhảy qua đầu hòa thượng, hạ xuống ngay phía sau đối thủ và khi chân chưa tới đất đã giở ngay cái quạt đen ra, dùng thế Tây Phong Giao Liễu (gió tây rung cành liễu) nhằm sau lưng của Hoành Nhất tấn công luôn. Hoành Nhất thấy chưởng của mình đánh hụt và thấy thân pháp của đối phương nhanh như điện chớp, đồng thời lại thấy phía sau lưng mình có gió lạnh át tới nên liền rùng mình nhảy tránh sang bên một bước và quay người lại giơ song chưởng đẩy ra luôn. Chưởng phong của y rất lợi hại làm những cây cổ thụ quanh đó đều bị đẩy rạp hết. Lạc Dương biết mình mà lui về phía sau tránh né thì chưởng của đối phương sẽ liên tiếp tấn công ngay. Lúc ấy dù mình không bị đả thương cũng bị đẩy xuống vực thẳm. Vì vậy chàng mới quyết định lấy tiến làm thoái, trầm một chân xuống mặt đất bảy tấc, chiếc quạt của chàng nửa công nửa thủ, rung mạnh một cái tựa như mấy chục cái quạt cứ nhằm bụng của đối phương lấn át tới.
Hoành Nhất giở nội công thâm hậu như thế mà không sao đẩy nổi Lạc Dương lùi nửa bước và y chỉ thấy người của chàng tựa như cây dương liễu quay trước gió nên kinh hoảng vô cùng. Sau y lại thấy đối thủ đưa quạt ra tấn công nhanh như điện chớp và kỳ ảo vô lường, không có cách nào phá giải được, y liền tung mình nhảy lên cao ba trượng lui về phía sau để tránh né.
Lạc Dương quát lớn một tiếng, lại múa quạt xông vào tấn công như vũ bão. Hoành Nhất bị thế công nhanh như điện chớp của chàng liền nổi giận nghĩ ra một kế, bèn quát một tiếng và nói:
- Hãy khoan, bần tăng có câu truyện này muốn nói.
Lạc Dương vội thu quạt về phía sau đứng yên. Hoành Nhất liền tủm tỉm cười nói tiếp:
- Nếu lão tăng đoán không sai thì thí chủ thế nào cũng tới kiếm Viên Công Gia Hằng phải không? Buồn cười thật, Gia Hằng cứ cho là chỗ ở của mình rất bí ẩn không ai tìm tới, nhưng dù sao giấy cũng không thể nào gói được lửa.
Nói tới đó, y lại ngắm nhìn Lạc Dương một cái rồi nói tiếp:
- Nếu vừa rồi lão không có thiện ý ngăn cản thì chỉ sợ giờ này thí chủ đã bị nguy hiểm, muốn thoát thân cũng không được.
Lạc Dương mỉm cười đáp:
- Đa tạ đại sư đã quan tâm hộ như vậy. Tại hạ đã tới đây tất có cách vẹn toàn. Chẳng hay pháp danh của đại sư là chi, đại sư có thể cho tại hạ biết không? Chàng biết Hoành Nhất thể nào cũng không nói thực, nhưng vẫn phải giả bộ hỏi như vậy. Quả nhiên chàng đoán không sai, Hoành Nhất xoay đổi người một vòng rồi đáp:
- Lão tăng là người tu hành, vì chưa đoạn tuyệt hết tức giận cùng sự ăn năn và bản thân chính hay tà, việc làm của mình phải hay trái cũng chưa hay cho nên mong thí chủ đừng biết tên lão tăng thì hơn. Nhưng có một việc này có thể nói cho thí chủ biết là lão tăng không phải kẻ thù, kẻ địch của thí chủ và cũng không phải bạn của Gia Hằng.
Y nói xong liền phất tay áo một cái rồi tung mình nhảy lên cao, tựa như một con chim lớn bay vào trong bụi cây liền.
Lạc Dương chờ Hoành Nhất đi khỏi, mỉm cười đắc ý rồi quay mặt nhìn lên cành cây thông mọc chéo vào vách núi. Chàng suy nghĩ giây lát rồi nghĩ thầm: "Ta gặp Gia Hằng phải nói khéo léo như thế nào để cho y khỏi hoài nghi mới được, chuyến đi này trách nhiệm của ta rất trọng đại, nếu không cẩn thận sẽ hỏng hết đại sự liền".
Nghĩ đoạn chàng đột nhiên vỗ hai cánh tay một cái rồi tung mình nhảy lên, tay bám vào cành cây đu lên một cái rồi ngồi lên trên cành cây đó. Chàng ngắm nghía một hồi nhưng vẫn không sao tìm ra được cửa hang, liền nghĩ thầm: "Nơi đây bí ẩn thật. Nếu Phi Vân không cho biết trước thì dù ta tài ba đến đâu cũng không sao biết được trong bụi gai góc và mây leo ở trên vách núi này lại có hang động".
Tuy nghĩ như vậy nhưng chàng vẫn không tin lời nói Phi Vân là thật. Chàng đu người xuống hai chân móc trên cành cây, vươn hai tay ra bới những cành mây và các cành gai góc ra xem. Đồng thời chàng còn dùng cái quạt đâm đâm thọc thọc thử xem. Chàng bỗng thấy cái quạt đâm hụt mấy cái liền biết ngay nơi đó là cửa hang rồi. Chàng liền buông chân ra không đu nữa và dùng chân đạp vào trong bụi mây và gai ấy, mới bới ra được cái cửa hang.
Nhưng cửa hang nhỏ hẹp, bên trong lại tối đen như mực. Chàng chần chừ giây lát nhưng cũng đánh liều chui vào, và chỉ mới đi được hai bước, đã nghe thấy tiếng người ở bên trong hỏi:
- Tam tinh cao chiếu.
Lạc Dương vội đáp:
- Ngũ khúc lâm môn.
- Người mới đến đó bảy bước vào ngay. Xin cho biết tên họ và đến đây có việc gì để chúng tôi tiện bẩm báo.
- Tại hạ là Mục Thanh Phong không thuộc quý môn, nhưng vì Phi Vân nhờ vả đến đây có việc cần, có việc muốn thưa cùng Gia đương gia thôi.
Bỗng có một người cười nhạt và nói:
- Đừng có trúng phải quỷ kế của người đó. Có khi nào Phi Vân lại thổ lộ ám hiệu cho người ngoài như thế. Huống hồ đương gia đã nghiêm lệnh không cho ai biết tổng đàn của bổn môn ở đâu. Ai trái lệnh sẽ bị xử tử.
Lạc Dương liền thấy có một luồng gió mạnh lấn át tới và đối phương đã xông lại tấn công. Chàng vội giơ quạt lên che lấy ngực và lớn tiếng quát bảo:
- Ngài chớ có hiểu lầm. Phi Vân đã bị người ta giết nên trước khi chết có dặn tại hạ lên đây kiếm đương gia.
Đồng thời gió quạt của chàng đã đẩy bắn người nọ lui về. Người đó nói tiếp:
- Nếu vậy huynh đài hãy đợi chờ đợi mỗ vào phi báo. Xin cảm ơn trước.
Một lát sau Lạc Dương nghe thấy có tiếng chân người bước tới và trong bóng tối có người lớn tiếng nói:
- Đương gia mời huynh đài vào.
- Cám ơn.
Lạc Dương liền từ từ đi vào trong. Quả nhiên khi vào được bốn năm chục trượng y liền thấy một mùi hương rất kỳ lạ khiến đầu óc của y trở nên bàng hoàng nên nghĩ thầm: "Nguy tai".
Thế là chàng đã ngã lăn ra đất bất tỉnh liền.