Trong tay Niên Hàm là một vật vàng chóe, hình đồng tiền cổ, hai bên có khắc chữ to bằng bàn tay, đó là ngọc phù. Niên Hàm tỏ vẻ đắc chí cười, nói tiếp:
- Thu Giả, ngươi khỏi cần biết Niên mỗ lấy được ngọc phù này ở đâu. Ngươi chỉ cần thấy ngọc phù này như là...
Thu Giả vẻ mặt khích động, quát lớn:
- Đừng có nói nữa, thấy ngọc phù như thấy sư phụ, ngươi muốn gì thì cứ nói đi, nhưng chỉ được nói một việc thôi.
Niên Hàm cười nhạt đáp:
- Niên mỗ chỉ yêu cầu Điền lão sư trong mười ngày phải bắt nghiệt súc kia tới Tổng đàn của tệ giáo ở Thương Mô. Nhưng khi Nam Hoàng Thiên Tôn truyền xuống một đôi ngọc và có tuyên bố rằng người nào cầm ngọc phù này, gặp việc nguy nan thì cứ việc bảo môn hạ của ông ta tới giúp chứ không hạn chế một việc như ngươi nói đâu. Điền Thu Giả sao ngươi dám trái mệnh lệnh của sư phụ ngươi như vậy? Thu Giả càng già, càng đa mưu lắm trí, y suy nghĩ một lát và tính toán lợi hại xong, biết Niên Hàm là con rắn giết người không vấy máu. Bây giờ ngọc phù đã lọt vào tay hắn, sau này tên cáo già đó sẽ giở thủ đoạn ra đối phó với mình, nên y mới đành phải tạm nhịn nhục trước là thế.
Y chưa kịp lên tiếng thì Niên Hàm lại nói tiếp:
- Điền lão sư, xưa nay Niên mỗ vẫn kính trọng lão sư là một người thẳng thắn, nói một là một, hai là hai. Lão sư hà tất vì một nghiệp chướng của tệ giáo mà phải gánh vác trọng trách nặng nề nhưng Niên mỗ cam đoan với lão sư, nếu trong mười ngày, lão sư trao được tên nghiệt súc đó. Niên mỗ sẽ trao ngọc phù này trả vào tay lão sư liền.
Thu Giả trầm giọng đáp:
- Được, chúng ta quyết định như vậy, trong mười ngày ta sẽ thân hành trao y tới Tổng đàn, nhưng khi tới quý Tổng đàn mà ngươi đào tẩu...
Niên Hàm cười giọng quái dị, trả lời:
- Tất nhiên rồi, mỗ hành sự ác độc nhưng không bao giờ dối lời ai hết.
Thu Giả bỗng quay mặt lại bảo Thang, Tiêu hai người rằng:
- Chúng ta về khách điếm đi, cứ biết ngày hôm nay có rượu thì ngày hôm nay say, hà tất phải lo âu cho người làm gì.
Nói xong, y lớn tiếng cả cười, tiếng cười của y chứa đầy căm phẫn và khích động.
Thang, Tiêu hai người ngạc nhiên, nhưng không nói năng chi cả, Thu Giả lại quay người lại nói với Niên Hàm rằng:
- Xưa nay, lời nói của lão không có bao giờ thay đổi cả. Vào giờ Ngọ ngày hôm thứ mười lão sẽ đến tận nơi, nhưng trong những ngày đó, nếu lão phát giác thấy có môn hạ của quý giáo theo dõi, thì đừng trách lão phu trở mặt đấy nhé.
Y không đợi chờ Niên Hàm trả lời liền kéo Thang, Tiêu hai người đi thẳng vào trong khách điếm mất dạng. Niên Hàm nhìn theo ba người mặt tỏ vẻ nham hiểm và cười nhạt mấy tiếng. Tiếng cười của y đầy những ý nghĩa nhạo báng. Một ông già gầy gò, đứng cạnh đó, đột nhiên cười nhạt một tiếng và nói:
- Niên lão đại, người chắc Thu Giả thế nào cũng đem tên nghiệt súc nộp đến Tổng đàn hay sao. Còn miếng ngọc phù này, theo chúng ta mà nói, thì nó không có nghĩa lý gì hết.
Niên Hàm cười khì một tiếng rồi hạ giọng nói:
- Trông thấy ngọc phù như trông thấy sư phụ, Thu Giả là người như thế nào Niên mỗ đã điều tra rất rõ, khi nào y lại chịu để người ta mai mỉa y là một kẻ thất tín như thế...
Ông già gầy gò lại đỡ lời:
- Hừ, nếu y bắt giải nghiệt súc tới Tổng đàn, y sẽ bị người trong võ lâm chửi rủa, bảo y là lâm nguy bán bạn.
Niên Hàm lại cười khỉnh một tiếng nói tiếp:
- Tôi không nói là hoàn toàn tin ở nơi y nhưng chỉ sợ y đem nghiệt súc tới chỗ bí ẩn rồi tự tử mà chết thôi. Bây giờ, tốt hơn hết là năm người chúng ta theo dõi y xem tên nghiệt súc kia ở đâu, rồi chúng ta tới đấy ra tay cướp luôn.
Tứ Sát đều gật đầu khen kế đó rất hay, Niên Hàm chỉ điểm chỗ cho Tứ Sát ẩn nấp, rồi nói tiếp:
- Niên mỗ đi truyền lệnh cho các đàn em ra khỏi đây năm dặm để đợi chờ mệnh lệnh.
Tứ Sát liền đi ngay, lần lượt nhảy vào trong Trần Gia khách sạn, còn Niên Hàm chạy ra ngoài xa hơn hai mươi trượng, huýt một tiếng còi, tiếng còi của y đi rất xa, dưới ánh trăng liền thấy có ba cái bóng như gió chạy tới. Niên Hàm tiến lên, dặn bảo những người đó vài lời, ba người đó lại nhanh như gió đi luôn. Niên Hàm từ từ quay mình lại, ngẫm nghĩ giây lát, rồi lại phi thân chạy tới Trần Gia khách sạn. Giây lát sau, y đã tới trước cửa, ngừng bước một chút, rồi thủng thẳng đi vào bên trong, nhưng y mới đi được hai bước đã thấy có một vật gì nhè nhẹ đụng vào vai. Y vội xoay người, giơ tay chộp lấy, nhưng chộp hụt và không thấy có một tí gì cả. Y liền nghĩ: "Chắc con phi trùng gì đụng phải ta cũng nên." Y không để ý tới nữa, liền đi thẳng vào trong sân, vừa tới giữa sân, y thấy có một căn phòng, cửa sổ đóng kín, ánh đèn ló ra, và nghe thấy Thu Giả ở bên trong thở ngắn than dài và còn nghe thấy cả tiếng uống rượu nữa, y mới biết Thu Giả mượn rượu để tiêu sầu. Y đứng ở cạnh cửa thấy trong phòng không có tiếng chuyện trò gì cả, liền tỏ vẻ thất vọng và suy nghĩ giây lát, liền tung mình nhảy lên mái nhà, với tay một cái, gọi Tuyết Liên Tứ Sát tới khẽ dặn:
- Ta đoán chắc Thu Giả phải chờ tới sáng tỏ mới lên đường, ngày mai cũng là ngày rằm, và cũng là phiên chợ Lệ Thủy, lúc nào người đi lại cũng đông đúc lắm, chúng sẽ trà trộn vào trong đám khách đào tẩu, như vậy chúng ta khó mà theo dõi.
Một người khác liền hỏi:
- Vậy biết làm sao bây giờ đây? Niên Hàm ngẩng mặt lên trời, nghĩ ngợi giây lát và trả lời:
- Thế nào chúng cũng đi từ phía tây thẳng qua thị trấn Thiên Trúc, rồi ở Lạc Trúc qua sông Quế Giang, rồi theo đường sông tiến thẳng lên phía đông.
Nói xong, y cười gằn một tiếng lại nói tiếp:
- Chi bằng chúng ta đi ngay thị trấn Lạc Trúc, ở đấy ung dung mà xếp đặt trước.
Tuyết Liên Tứ Sát xưa nay vẫn tin tưởng Niên Hàm, nên nghe Niên Hàm nói xong, chúng liền đi luôn. Tứ Sát đi khỏi không bao lâu, trên mái nhà liền có Thừa Yến và Lạc Dương xuất hiện, cả hai khẽ nhảy xuống sân, Thừa Yến khẽ gõ cửa gọi:
- Thất Tinh Sứ Giả Điền đại hiệp, có cho phép Thừa Yến gặp mặt không? Cửa phòng liền khẽ mở, Thu Giả rầu rĩ, thở dài và nói:
- Hai vị thật là nhiệt tâm, mới gặp nhau mà đã coi lão phu như người thân vậy. Chỉ tiếc thay, chúng ta gặp nhau hơi muộn, tuy có lòng trợ giúp, nhưng việc này cũng không thể nào cứu vãn được nữa.
Thừa Yến mỉm cười cùng Lạc Dương bước vào trong phòng, lúc đó Thang, Tiêu đứng ở trước mặt tỏ vẻ lo âu khôn tả. Thừa Yến nhìn Thu Giả một cái, rồi lớn tiếng vừa cười vừa nói:
- Việc vừa rồi, tại hạ hai người đều trông thấy hết, thiết tưởng, việc đó không nghiêm trọng như Điền đại hiệp tưởng tượng đâu, nhưng cũng đoán biết chuyện này có liên quan đến chuyện anh em đánh giết nhau của giáo phái Tuyết Liên.
Thu Giả ngẩn người ra hỏi:
- Việc này chưa nghe thấy đồn ra bên ngoài sao Ngụy đại hiệp biết rõ như vậy? Thừa Yến mỉm cười đáp:
- Niên Hàm mở mồm là nói nghiệt súc, như vậy đủ thấy bốn năm trước, Giáo chủ của Tuyết Liên không ốm đau mà bị chết khả nghi như thế nào rồi. Tuy tại hạ chưa biết rõ sự thực hư ra sao, nhưng cũng đoán chắc Mạnh Kiệt thể nào cũng bị người ám hại mà chết.
Thu Giả gật đầu:
- Ngụy đại hiệp nói rất có lý, nếu hai vị không hiềm thịt rượu, thức ăn thừa thì xin ngồi với chúng tôi trò chuyện hồi lâu.
Nói xong, y nhìn Lạc Dương và hỏi tiếp:
- Vị thiếu hiệp này anh hoa nội liễm, khí khái bất phàm, chẳng hay Ngụy đại hiệp có vui lòng giới thiệu cho lão biết không? Thừ Yến đáp:
- Điền đại hiệp rất sành sỏi, thiếu hiệp này tên họ là Lạc Dương, quả là long phụng trong võ lâm. Chính tại hạ đây cũng nhờ thiếu hiệp ra tay nên mới thoát chết.
Thu Giả nghe nói, tỏ vẻ ngạc nhiên, vì Thừa Yến, oai trấn tỉnh Vân Nam, võ công trác tuyệt, tuy y đã nhận thấy Lạc Dương không phải là kẻ tầm thường, nhưng y không tin võ công Lạc Dương còn cao siêu hơn Thừa Yến.
Lạc Dương chắp tay vái chào và hỏi:
- Điền lão tiền bối, xin đừng có tin lời của Ngụy đại hiệp, sự thực, tiểu bối làm gì có tài ba như thế đâu.
Thu Giả mỉm cười nói tiếp:
- Lạc thiếu hiệp khéo nói thực, xin mời ngồi.
Lạc Dương cùng Thừa Yến lần lượt ngồi xuống. Lúc ấy, Thu Giả mới giới thiệu hai vị võ sư kia cho hai người hay biết. Một người là Thang Nam và một người là Tiêu Trấn Xuân, đều là cao thủ của Thiên Lôi. Thừa Yến uống một ngụm rượu lại nói tiếp:
- Việc này phải hay trái, Điền đại hiệp hãy tạm đừng nói tới vội. Tại hạ chỉ hỏi đại hiệp một câu này để xem đại hiệp đối với việc này quyết định ra sao.
Thu Giả mỉm cười và nói:
- Lúc tiên sư hấp hối có một Ngọc phù lưu lại bên ngoài, nếu ai cầm Ngọc phù đó yêu cầu việc gì, bất cứ nguy hiểm đến đâu, cũng phải giúp người ta cho thành công. Hà, có ngờ đâu Ngọc phù đó lại lọt vào tay của Niên Hàm, thử hỏi lão phu làm sao mà trái được lệnh của tiên sư.
Thừa Yến đưa mắt ra hiệu cho Lạc Dương, rồi mỉm cười nói tiếp:
- Tại hạ không muốn để cho Điền đại hiệp bị võ lâm mai mỉa, bảo là kẻ vô sỉ, nên có một vật xin tặng cho đại hiệp để đại hiệp bớt lo âu.
Thu Giả ngẩn người khi thấy Lạc Dương móc túi lấy ra miếng Ngọc phù, Ngọc phù này đúng là Ngọc phù mà Niên Hàm cầm. Y cả kinh vội đứng dậy hỏi:
- Chả lẽ Niên Hàm đã chết ở trong tay thiếu hiệp sao? Sao thiếu hiệp lại lấy được cái ngọc phù này như thế? Thừa Yến liền cười đáp:
- Đây là Lạc thiếu hiệp đã bắt chước Thời Thiên lấy được ở trong người Niên Hàm đấy.
Thu Giả liền cười, từ từ đáp:
- Xin thứ lỗi, lão phu ăn nói một cách đường đột, lão và hai vị chưa quen bao giờ mà được hai vị giúp đỡ cho như vậy tránh sao khỏi được lão nghi ngờ.
Thừa Yến lớn tiếng cả cười đáp:
- Đại hiệp đoán không sai chút nào, tất nhiên, tại hạ phải yêu cầu đại hiệp đền bù lại.
Tại hạ có một người anh kết nghĩa tên là Đổng Phi Hồng là Phó tổng tiêu đầu của Kim Bích tiêu cục ở thành Ngô Châu. Ba tháng trước đây, y một mình gánh vác chuyên chở một món tiêu hàng ngầm, rồi đi tới Thương Ngô đột nhiên mất tích. Kim Bích tiêu cục thấy y một mình đảm đương công việc làm ăn đó, tỏ vẻ bất mãn, nên không chịu can thiệp hộ, vì vậy tại hạ mới phải tới đây dò thăm tin tức của Đổng Phi Hồng.
Nói tới đây, ngừng giây lát rồi nghiêm mặt lại nói tiếp:
- Đổng Phi Hồng mất tích, chắc thể nào cũng có liên quan đến Tuyết Liên Giáo. Trong Tuyết Liên Giáo thế nào cũng có nhiều tay cao thủ, tại hạ chỉ tiếc tài ba của mình không thể nào chống chọi nổi các tay cao thủ đó mà thôi.
- Xưa nay tại hạ vẫn ngưỡng mộ võ công của Điền đại hiệp, nhưng đại hiệp vẫn tự quý tên tuổi của mình, không hay can thiệp đến chuyện thị phi của giang hồ, cho nên mới mượn tín phù này yêu cầu đại hiệp chỉ dẫn cho, và xin đừng trách tại hạ đã giúp quý vị lại còn yêu hiếp.
Thoạt tiên, Thu Giả ngẩn người ra, mặt hơi tỏ vẻ khác lạ nhưng lại hớn hở mỉm cười và đáp:
- Trên giang hồ đồn đại về lão phu hơi quá đáng một chút, không phải là lão phu tự quý tên tuổi lão đâu, sự thật lão không muốn dây dưa vào chuyện giang hồ đấy thôi. Bây giờ, hai vị ơn thâm, nghĩa trọng với lão phu như vậy, dù hai vị không có miếng ngọc phù mà cần đến lão, lão cũng tận lực đến giúp rồi.
Lạc Dương nhìn mặt Thu Giả, chờ Thu Giả đổi giọng nói, liền trao trả miếng ngọc phù ngay. Thu Giả cảm ơn luôn mồm, vừa cười vừa nói tiếp:
- Lát nữa Niên Hàm phát giác mất cái tín phù này, thế nào cũng tới đây đấu với lão chứ không sai.
Thừa Yến mỉm cười đáp:
- Chưa chắc, tại hạ ở trong chuồng ngựa đã lấy ra được một miếng sắt dùng ngoại lực thủ pháp nắn bóp thành một miếng như lệnh phù và trao cho thiếu hiệp lén bỏ vào trong túi y rồi. Lúc ấy, y đang ở ngoài cửa này ngó nhìn hành động của đại hiệp nên không hay biết gì cả.
Nói xong, Thừa Yến cười một tiếng rồi lại nói tiếp:
- Bây giờ, Ngũ Sát đang ở chợ thị trấn Lạc Trúc mà chờ các người đấy.
Thu Giả nghe nói, kinh ngạc lạ thường, nhìn Thang, Tiêu hai người một cái rồi nói:
- Tên Niên Hàm đoán giỏi lắm, y đoán chắc lão phu phải đến Lạc Trúc qua sông Quế Giang.
Thừa Yến liền đem chuyện mình lỏm nghe Ngũ Sát bàn tán thế nào cho Thu Giả nghe và nói tiếp:
- Chi bằng chúng ta tương kế tựu kế, phân chia nhau thành hai nhóm, giả bộ không quen nhau, biết nhau, vẫn đi đến Lạc Trúc. Rồi ở đó, tại hạ hai người gây sự với Ngũ Sát...
Đột nhiên, y hạ thấp giọng khẽ nói kế hoạch đó cho Thu Giả hay. Nghe xong, Thu Giả gật đầu, vừa cười vừa đỡ lời:
- Hay lắm, kế này diệu lắm, lão phu cũng định ở Cương Ngô ngấm ngầm giết giáo đồ của Tuyết Liên Giáo, bắt ép Kim Tý Nhân Vệ Phi Long phải ra mặt để truy hỏi xem cái chết năm xưa của sư huynh y như thế nào.
Nói xong, y đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trời đã bắt đầu sáng tỏ, liền đứng dậy và nói tiếp:
- Trời đã sáng tỏ, chúng ta đi thôi, chủ và phổ kỵ của khách sạn này đều là tai mắt của Tuyết Liên Giáo, hiện giờ chúng đã bị lão điểm huyệt và vứt bỏ trong một phòng tối rồi, không sợ chúng tiết lộ tin tức đâu.
Năm người cùng nhảy lên trên mái nhà rồi lướt đi lập tức.