***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Ngoài trời những ngôi sao thấp thoáng lúc tỏ lúc mờ, gió lạnh vẫn ào ào thổi. Bỗng bên bờ tường xuất hiện một hàng người đứng sừng sững như những bóng ma, xa xa tiếng của Phùng Xuân khẽ quát:

- Đi! Mấy chục cái bóng đen kia nhanh như tên nhảy ra ngoài tiến thẳng về phía đông nam liền. Chỉ trong nháy mắt những người đó đã lẫn vào trong bóng tối. Một lát sau, Lạc Dương cùng Tố Lan ở trong nhà cùng nhảy ra tiến thẳng về phía đông nam.

Trăng mờ gió lạnh, tiếng lá cây xào xạc. Ở phía đông nam trên một ngọn đồi đầy mồ hoang, cỏ mọc cao đến bụng người cách tòa nhà nọ chừng hơn năm dặm, bỗng có ba cái nỏ ở trong một ngôi mộ bắn ra, tiếng nỏ đi kêu veo veo làm chấn động cả đêm khuya và đột nhiên từ đàng xa có ba ngọn lửa bốc lên nhờ gió thổi, không bao lâu ba ngọn lửa đó đã lan khắp nơi và chỉ trong nháy mắt đã biến thành một bể lửa liền. Mùa thu cây cỏ khô héo nên lửa tới đâu là bốc cháy tới đó, không bao lâu ngọn lửa đã lan tràn mấy dặm.

Trên đồi hoang những ngôi mộ vô thừa nhận, Phùng Xuân đã dẫn mấy chục tên cung thủ mai phục ở đó, thấy lửa lan rộng liền cùng mấy chục người nhảy xổ ra, thỉnh thoảng lại bắn mười mấy mũi nỏ lên trên không, mũi nỏ nào đằng đầu cũng có lửa nên rớt xuống đâu là nơi đó bốc cháy liền. Không bao lâu cả cánh đồng bao la bát ngát ở quanh đó đều có lửa bốc cháy ngọn lửa càng cao, càng sáng không khác gì ban ngày.

Trong đám lửa đột nhiên có mấy người chạy ra, người nào người nấy quần áo và mặt mũi bị cháy xém, chúng cắm đầu chạy thẳng về phía ngược gió. Ngờ đâu, họa vô đơn chí, chúng vừa chạy tới bụi cỏ lau ở phía trước thì đột nhiên đã có hai người múa kiếm nhảy ra nhằm chúng chém luôn. Bảy tám tên trong bọn người bị lửa cháy sém đó chỉ kêu thét được một tiếng thì đã ngã ra chết liền.

Còn bốn năm tên nữa thấy tình thế nguy cấp, liền cướp đường đào tẩu, ngờ đâu, hai cái bóng kia đã nhanh như điện chớp, với hai thanh kiếm lợi hại khôn tả, chỉ trong nháy mắt đã giết hết cả bốn năm người kia.

Những tay cao thủ của Tam Nguyên và Hắc Kỳ bao vây tòa nhà đồ sộ kia có hàng mấy trăm người, chỉ chờ ngày Bang chủ của Tam Nguyên Bang tới là phát hiệu lệnh tấn công, không ngờ Trần Bách Thành vì đền ơn Vân Nhạc đã tiết lộ cơ mật cho Lạc Dương hay, rồi lại tặng cho chàng một gói luân tiêu dễ cháy để đối phó với mấy tay cao thủ Tam Nguyên và Hắc Kỳ hai bang.

Lúc đó, ngọn lửa cứ cháy liên miên ở phía đông và phía nam. Đảng giặc ẩn núp ở hai phía tây bắc thấy tình thế nguy ngập vội chạy lại nơi đó cứu chữa, không ngờ giữa đường gặp phải phục binh, bị hàng vạn mũi tên độc bắn trúng, chết hết nửa, còn những kẻ sống sót thấy vậy, đều hoảng loạn sợ mất hồn vía. Đồng thời chúng biết gặp thế bất lợi, có ở lại cũng chết oan uổng mà thôi. Lúc đó ngọn lửa càng cháy mạnh, không khí chung quanh đều nóng rát. Những người ở gần nó cũng bị ngộp thở.

Trước khi mặt trời mọc, trên không bỗng xuất hiện những đám mây đen rồi tiếp theo đó, một trận mưa rào đổ xuống ngọn lửa mới tắt dần.

Hai bóng người đi nhanh như điện chớp phi thân tới trước tòa nhà đồ sộ kia. Hai người đó chính là Lạc Dương và Hách Tố Lan.

Lạc Dương tỏ vẻ kính phục và nghĩ thầm: "Tài hoa của Bách Thành quả thật phi thường, không những mưu kế trác tuyệt mà còn biết cả thiên văn nữa, đoán đúng được trời mưa gió. Nhân tài như y mà bị mắc kẹt trong hắc đạo thật là đáng tiếc".

Nghĩ vậy chàng định dụ Bách Thành nhập phe mình. Hai người chưa về tới trước tòa nhà, thì hai cánh cửa lớn mở toang, bên trong một chiếc xe lừa đi nhanh như bay phóng ra, theo sau là mấy chục người cưỡi ngựa phóng như bay.

Phía sau lại còn mấy chục con ngựa khác chưa có người cưỡi. Tố Lan với Lạc Dương cũng tung mình nhảy lên lưng mấy con ngựa đó, và thoáng cái cũng mất dạng liền.

Trên trời sấm sét liên hồi làm hoa mắt, nhức tai mọi người. Tiếp theo là một trận mưa rào trút xuống như tát nước, những ngọn lửa tắt ngay. Hơi khói bốc lên trong mưa khét lẹt.

Đột nhiên, phía bắc có mấy chục chấm đen xuất hiện phi nhanh tới như chớp. Họ đi tới đâu nước bắn tung tóe tới đó. Hai người cưỡi ngựa đi trước trông rất oai vệ, râu dưới cằm dài tới tận bụng, người bên trái, mặt tái, lông mày rậm, mắt hổ, vẻ mặt sát khí đằng đằng. Người đó thấy cảnh vật ở trước mặt thảm khốc như vậy, tức giận vô cùng, xếch ngược lông mày lên nhìn người cưỡi ngựa bên phải cười nhạt và nói:

- Đổng hiền đệ, nếu các anh em tuần tiễu không uống rượu say làm chậm mất thơ khẩn cấp của Trần Bách Thành lão sư gởi về, thì khi nào gây nên nông nổi này, khiến bao nhiêu anh em bị hy sinh một cách đau đớn như thế kia.

Nói xong, mắt y tỏa ra những tia sáng giận dữ và khủng khiếp liếc nhìn xung quanh một vòng rồi thở dài nói tiếp:

- Nếu việc này mà đồn đại khắp giang nam bắc thì Khương Huân Tổ này còn mặt mũi nào đi lại trên giang hồ nữa.

Người cưỡi ngựa đi bên phải là Báo Chưởng Đổng Cẩm Quan Phó bang chủ của Tam Nguyên Bang nghe thấy Khương Huân Tổ nói như vậy phải lên tiếng khuyên giải:

- Thắng bại là chuyện thường của binh gia, Bang chủ hà tất phải tức giận như vậy, con tiện tỳ họ Hách không sớm thì trầy cũng lọt vào tay chúng ta. Không ngờ, con tiện tỳ họ Hách tuy mặt đẹp như hoa mà lòng lại độc ác như rắn rết, cứ xem thủ đoạn của nó giết hai con của Bào Khốc tàn nhẫn như thế nào thì biết liền. Nếu không phải trận mưa lớn này, còn cháy lan tràn thêm nữa, thì không riêng gì anh em Tam Nguyên Bang, Hắc Kỳ Hội chúng ta bị tai họa, mà còn nhiều người khác nữa cũng bị hại chứ không sai.

Đang lúc ấy, người cưỡi ngựa ở phía sau đã lớn tiếng truyền báo:

- Hắc Kỳ Hội chủ tới.

Mọi người liền thấy một người cưỡi ngựa phi tới nhanh vô cùng, người đó tuổi độ trung niên, mặt lạnh lùng, chưa tới nơi đã lên tiếng hỏi:

- Tiện tỳ họ Hách đã đào tẩu rồi phải không? Khương Huân Tổ đáp:

- Tiểu đệ với các bộ hạ đến chậm một bước không biết chúng đâu hết, chắc con tiện tỳ ấy với đồng đảng đã tẩu thoát rồi cũng nên.

Người trung niên mặt lạnh lùng kia đưa mắt liếc nhìn hai bên rồi nói tiếp:

- Chẳng lẽ chúng ta chịu để cho những người này chết oan chết uổng hay sao? Không biết con tiện tỳ họ Hách chạy về phía nào, chúng ta mau đuổi theo chúng hơn là đứng thừ người ở đây.

Huân Tổ nghe nói, cảm thấy bất mãn, nhưng vẫn phải cố nén giận vừa cười vừa đáp:

- Nếu tiểu đệ biết tiện tỳ họ Hách chạy về hướng nào thì cần gì đến Hồng huynh thúc giục như thế.

Hắc Kỳ hội chủ biết mình lỡ lời liền ho một tiếng, đưa tay ra chỉ tòa nhà đồ sộ kia hỏi tiếp:

- Chẳng hay trong tòa nhà kia còn có người nữa không? Huân Tổ đáp:

- Tiểu đệ chưa vào căn nhà đó, nhưng có vào cũng vô ích.

- Thế sao không cử người vào trong đó khám xét, biết đâu chúng để sót lại manh mối nào cho chúng ta theo dõi.

Hắc Kỳ hội chủ vẻ mặt hậm hực đề nghị như vậy, liền tiếp:

- Cá trong lu mà còn để cho nó tẩu thoát thì lạ thật...

Huân Tổ nghe nói trợn ngược đôi lông mày lên, mắt tỏa ra hai luồng ánh sáng hung ác, nhưng y lại cố đè nén ngay lại, vẻ mặt lạnh lùng đáp:

- Tiểu đệ chỉ huy thảm bại như vậy, thật là hổ thẹn. Hồng huynh đại tài phi thường, tiểu đệ xin vui lòng thoát lui dưới trướng, để huynh chỉ huy. Một con nữ tỳ của con tiện tỳ họ Hách kia đang ở trong tay tiểu đệ, thế nào chúng cũng tìm cách cứu con tiện tỳ ấy và chúng sẽ tự đâm đầu vào lưới. Chúng ta ở đây cũng vô ích, chi bằng cùng trở về thương lượng đại kế có hơn không.

Người trong hắc đạo võ lâm phần nhiều hay xung đột bởi một chút danh lợi, tuy bề mặt chúng hợp tác với nhau, nhưng sự thật bên trong lúc nào cũng nghĩ mưu kế để hại ngầm nhau.

Hắc Kỳ hội chủ không ngờ Khương Huân Tổ lại khiêm tốn đến thế, nên không tiện nói những lời khó nghe nữa, chỉ suy nghĩ giây lát rồi đáp:

- Dù sao chúng ta cũng nên vào tòa nhà kia khám xét một lần đã.

Nói xong, y liền thúc ngựa đi luôn, Báo Chưởng Đổng Cẩm Quan vội lớn tiếng gọi:

- Hồng hội chủ hãy khoan đã. Tiện tỳ họ Hách tính rất độc ác, biết đâu y thị xếp đặt sẵn quỷ kế ở trong tòa nhà đó. Để đợi chờ chúng ta đâm đầu vào cạm bẫy.

Hồng hội chủ cười nhạt hỏi lại:

- Hồng mỗ không tin chúng còn có thì giờ xếp đặt độc kế như thế, chúng mãi đào tẩu còn chưa kịp thì làm gì có thì giờ xếp đặt cạm bẫy hãm hại chúng ta chứ.

Đổng Cẩm Quan lại xem lời nói tiếp:

- Ở đời ta nên đề phòng là hơn, chúng ta hãy cho một chú em vào khám xét trước, rồi chúng ta vào sau cũng chưa muộn.

Hồng hội chủ gật đầu đáp:

- Như vậy cũng được.

Cẩm Quan liền phái một tên bộ hạ phóng ngựa chạy thẳng vào trong tòa nhà kia, người đó là một đại hán ngoài ba mươi tuổi, phi ngựa gần tới tòa nhà kia thi tung mình luôn vào bên trong.

Tên đại hán này, vì nghe Cẩm Quan nói ở trong nhà có thiết lập độc kế, nên hắn chưa vào đã sợ hãi. Lúc ấy, trời đã sắp sáng tỏ mà tên đó vẫn cảm thấy trong tòa nhà lớn đầy những quỷ khí, bất cứ một cái gì hơi khác lạ cũng làm y hoảng sợ hết.

Tên đó thấy cửa lớn mở toang, bên trong có ánh sáng lờ mờ, y vừa nhẹ nhàng bước vào trong thấy bày bàn ghế vẫn xếp đặt chỉnh tề, nhưng không có một bóng người. Y ho mạnh một tiếng, vỗ ngực mấy cái mới đi từng bước một tiến thẳng vào bên trong, bỗng trên kỷ trà có một lá thư, y liền ngừng bước định thần nhìn kỹ thấy ngoài bao thơ đề gởi "Khương Huân Tổ của Tam Nguyên Bang", người đó liền nghĩ thầm: "Ồ! Xem như vậy trong nhà này không có một người nào ở lại nữa, bằng không hà tất y lại để lá thư này như thế. Đổng phó bang chủ bị rắn cắn, nên hễ giẫm phải vỏ chuối là sợ liền, thật là nhát gan quá." Nghĩ đoạn, y thấy can đảm hơn trước giơ tay cầm lấy lá thư ở trên kỷ, ngờ đâu tay y vừa đụng tới lá thơ thì lá thơ đó bị chỉ phong của y đẩy rớt xuống đất. Y cúi mình xuống để nhặt lá thơ, bỗng phía sau có tiếng kêu choang thật lớn, y cả kinh thất sắc vội đứng thẳng lên, quay đầu nhìn về phía sau, thì thấy một loạt ghế bàn đổ sập xuống. Y không hiểu tại sao những ghế và bàn đó lại đổ được, liền ngẩn người ra chưa kịp suy nghĩ đã lại nghe thấy có tiếng choang một cái tiếp theo có một tiếng động rất lớn nữa. Y ngẩng đầu nhìn ra ngoài sảnh, bỗng biến sắc mặt vì thấy một cánh cửa song sắt đã khép lại. Y vội chạy ra xem, then sắt đó to bằng cánh tay trẻ con, y đoán chắc bên trong thế nào cũng có ngụy kế độc ác gì và nghĩ đến bản thân nguy hiểm, vội dùng thủ pháp đập mạnh vào những then sắt đó để thoát.

Ngờ đâu, tai họa lại tới liền với y...

Bọn giặc bên ngoài đợi chờ mãi không thấy đại hán kia ra, đều đưa mắt nhìn nhau kinh ngạc, Đổng Cẩm Quan lại sai thêm năm người nữa vào bên trong xem sao.

Năm người đó phi thân vào trong nhà, một lát sau bỗng có tiếng nổ ầm long trời lở đất. Cả tòa nhà đồ sộ vỡ tan tành, gạch ngói bắn tung tóe, lửa ở bên trong bốc lên ngợp trời, cát đá bay lên trên không rồi rớt xuống không khác gì một trận mưa rào thật vô cùng kinh khiếp.

Quần hùng thấy vậy cả kinh, vội quay đầu ngựa chạy luôn, nhưng những con ngựa đó quá hoảng sợ chỉ kêu hí luôn mồm, nhưng không sao cất vó chạy nổi. Vì thế có rất nhiều người bị đá và cát vụn ở trên rớt xuống, vỡ đầu tan xác, tiếng kêu thảm thiết vang rền.

Những người may mắn chạy thoát, thì cứ cắm đầu đào tẩu không dám quay lại.

Bọn người thoát chết chạy một mạch tới bờ sông mới hoàn hồn. Huân Tổ hậm hực nói:

- Mối thù này không trả được ta thề không làm người, ta phải về ngay tổng trại đem con tỳ nữ kia ra dùng hình phạt ác độc tra hỏi, có thế mới tìm được tung tích con tiện tỳ họ Hách...

Y nói tới đó, bỗng trong đám cỏ lau ở bên sông có một chiếc thuyền nhỏ từ từ bơi ra.

Đại hán áo đen ở thuyền đặt chiếc dầm lên trên thân thuyền rồi tung mình nhảy lên bờ. Khi người đó vừa đặt chân xuống mặt đất, đã chắp tay vái chào và nói:

- Bẩm bang chủ, La Thái và ba người với thiếu nữ họ Hà đã lẻn trốn mất rồi.

Huân Tổ và Cẩm Quan mặt biến sắc, đứng đờ người ra, mãi sau Cẩm Quan mới thở dài cất tiếng hỏi:

- Chúng ta không nghe lời của Bách Thành thật là hối tiếc. Nếu Quảng Thành nhị báu không ở trong tay La Thái thì thế nào tiện tỳ họ Hách cũng lấy được. Tỳ nữ họ Hà bị điểm yếu huyệt tê rồi thì tất nhiên y thị không thể nào đào tẩu một mình được, chắc bị La Thái bắt đi, La Thái là người xảo trá thế nào cũng tra hỏi cho ra chỗ ở của tiện tỳ họ Hách...

Nói tới đó, y ngừng lại giây lát nói tiếp:

- Như vậy chắc Quảng Thành nhị báu ở trong người tiện tỳ họ Hách đúng hơn là ở trong người La Thái.

Huân Tổ sắc mặt thay đổi luôn luôn, lúc thì trắng lúc thì xanh, trong lòng đau đớn không thể tưởng được. Người trên giang hồ quý nhất là tên tuổi mà nay bị kẻ khác liên tiếp đánh bại như thế thì còn gì là thanh danh, huống hồ lại có mặt của Hắc Kỳ hội chủ.

Hắc Kỳ hội chủ liếc mắt nhìn Huân Tổ mặt tỏ vẻ khinh thị. Cẩm Quan vội nói tiếp:

- Bang chủ, việc này không thể chậm trễ được, bọn La Thái đào tẩu chưa lâu, Bang chủ nên về tổng trại ra lệnh tróc nã, nếu trì hoãn sợ không kịp.

Hắc Kỳ hội chủ cười nhạt, lẩm bẩm như nói một mình:

- Không có tài ba lại không có mưu lược, mà cứ muốn đòi làm Minh chủ của lục lâm.

Khi thất bại lại hoảng sợ đến chân tay cuống quít, người như thế làm sao thu phục nổi hào kiệt trong thiên hạ.

Huân Tổ nghe nói cả giận định tỏ thái độ, nhưng Cẩm Quan đã giật tay áo y và cười nói tiếp:

- Chắc La Thái đào tẩu không xa đâu, Bang chủ, chúng ta mau về trại đi.

Nói xong, y rú lên một tiếng thật dài, trong bụi lau liền có mười mấy chiếc thuyền lớn đi nhanh như tên chèo ra. Huân Tổ cố nén giận gượng cười nói:

- Hồng huynh không nên vì nhất thời được thua đó mà nổi giận, huynh đệ phải hợp nhất mới có lợi, chia rẽ thì cả hai cùng bị thiệt. Vả lại, việc chúng ta chia rẽ đồn ra ngoài ắt bị thiên hạ chê cười.

Hắc Kỳ hội chủ quả thực là một tay gian hùng, y cũng biết nếu không nhẫn nại thì thế nào cũng "Cái nẩy sẩy cái ung", nên y vội đổi giọng đáp:

- Tiểu đệ rất đau lòng thấy thủ hạ bị tai họa một cách thảm thương như vậy, nên mới lỡ lời, mong Khương huynh lượng thứ cho.

Huân Tổ đáp:

- Chúng ta vốn là bạn chi giao, tiểu đệ cũng hiểu tại sao Hồng huynh nổi giận như thế, nên không bao giờ tiểu đệ dám trách cứ huynh cả.

Quần hào liền lần lượt xuống thuyền và đi thẳng ra sông lớn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.