Trên bờ sông Phủ Thiệu Khánh, cửa tiệm buôn rất đông khách, dưới sông thuyền đậu chi chít, cả trên bờ lẫn dưới sông, người đi lại đông như nêm, tiếng rao hàng, tiếng phu khiêng vác làm vang động cả một bờ sông dài dằng dặc đó.
Đường phố ở trên bờ sông có tửu lâu cao ba từng tên là Giang Thiên Tửu Lâu, hôm đó thực khách đông như kiến cỏ, các bàn đều chật ních. Chỗ hành lang ở ngay bên đường cái của lầu ba, có một chàng thiếu niên đang ngồi ăn nhậu, chàng chính là Lạc Dương. Chàng nhìn những người đi chen vai thích cánh ở bên dưới, trong lòng hơi kinh dị, không biết chuyến đi núi Cô Lâu này có gặp được ân sư của mình hay không. Chàng biết ân sư vẫn còn sống ở trên đời, trong lòng vui sướng nhẹ nhõm hẳn đi. Bây giờ được gặp hay không cũng không quan trọng cho lắm, tuy vậy dẫu sao chàng cũng muốn được gặp ngay ân sư rồi thưa hết những chuyện mà mình đã trông thấy ở Kê Thạch Sơn, để khích động hùng tâm và chánh khí của ân sư lên, để ân sư đi điều tra các vị sư mẫu sống chết ra sao. Chàng lại đoán sự tao ngộ của ân sư thế nào cũng hung hiểm, mà còn bình yên vô sự về được, huống hồ sư mẫu các người chắc cũng không việc gì đâu. Điểm chàng mong mỏi nhất là làm thế nào ân sư truyền thụ cho võ nghiệp. Nhất là Hiên Viên Thập Bát Giải, Di Lạc Thần Công và Bối Diệp Thiền Chưởng và Thất Tinh Bộ Pháp, tất cả những môn võ đó là tuyệt học nhất đời của võ lâm.
Ngoài ra ân sư của chàng lại còn giỏi y học không kém gì Hoa Đà năm xưa. Từ khi chàng vái sư đến giờ, chưa được truyền thụ cho nửa miếng võ công nào, như vậy làm sao mà chàng chẳng tấm tức trong lòng? Cần biết ân sư vì đau lòng mà trốn tránh người đời, như vậy làm sao mà được toại nguyện học hỏi các võ công tuyệt kỹ, nhưng không vì thế mà nản chí không đi tìm sư phụ nữa.
Lạc Dương đang suy nghĩ thì bỗng bên trái có người niệm:
- A di đà Phật.
Chàng ngẩn người ra quay đầu lại nhìn thấy một hòa thượng vạm vỡ, mặt to tai lớn.
Hòa thượng đó nhìn chàng như cười mà không cười, rồi nói:
- Tửu gia này buôn bán phát tài, kiếm mãi không có chỗ ngồi, bần tăng đành phải đến ngồi nhờ bàn của thí chủ vậy.
Lạc Dương ngắm nhìn hòa thượng đó một cái, chàng nhận thấy hòa thượng này không phải là chân tu, mặt mũi trông rất ác, sau lưng lại đeo một thanh đao sáng quắc, thái độ ăn nói càng đáng ghét lắm, nên chàng chỉ giọng mũi, kêu hừ một tiếng rồi hỏi lại:
- Nơi đây có phải chỗ lui tới của người thanh tu đâu.
Hòa thượng đó nhe răng ra rồi đáp:
- Sãi gia không kiêng mặn, cử thịt, ăn vào là xuyên qua dạ dày đi ra ngoài luôn. Sãi tu tâm không tu khẩu thì thí chủ có cho là phải không? Lạc Dương lại càng ghét thêm chỉ tủm tỉm cười, chứ không thèm trả lời, rồi nhìn ra ngoài sông.
Chàng lại nghe thấy hòa thượng nọ lớn tiếng kêu gọi:
- Phổ kỵ đem một ấm rượu lại đay, có điểm tâm gì ngon lành cứ việc đem ra cho sãi gia.
Nói xong, y lại lầm bầm tự gọi:
- Ăn no bụng, uống đủ rượu, sãi gia mới có hơi ra tay làm ăn.
Lạc Dương càng ngạc nhiên thêm trố mắt lên nhìn hòa thượng và hỏi:
- Đại sư nói gì thế? Không hiểu đại sư là người làm nghề gì thế? Hòa thượng thủng thẳng đáp:
- Những việc này người đọc sách như thí chủ không nên biết tới.
Lạc Dương càng đoán chắc đối phương không phải là người hiền lành, nên chỉ cười nhạt thôi. Một lát sau phổ ky đem rượu thịt lên cho hòa thương ấy ăn, y nhậu như bò uống nước, ăn nhồm nhoàm trông rất khó coi, nên Lạc Dương nhịn không được phải cau mày lại.
Bỗng từ cầu thang có tiếng người đi lên rất mạnh, sau đó có một đại hán mặc quần đen trông rất gian giảo bước lên. Vừa lên tới nơi y đưa cặp mắt chuột đảo khắp xung quanh, nhìn hết người này đến người nọ, hình như y đang tìm kiếm ai vậy. Y vừa nhìn thấy hòa thượng tai to mặt lớn liền tỏ vẻ mừng rỡ chạy tới:
- Thì ra đại sư ở đây, Vạn đương gia cho tôi đến mời đại sư đây.
Hòa thượng đang ăn uống trợn tròn đôi mắt lên trả lời:
- Mời cái gì? Sãi gia đã tính toán cả rồi, quân lính hôm qua mới tới mà.
Đại hán đầu xà mắt chuột kia lo âu vô cùng, vội nói tiếp:
- Đại sư không biết đấy thôi, không hiểu ai đã báo tin nên y đã xoay sang đường khác mà đi rồi.
Hòa thượng nghe nói kinh hãi vô cùng liền đứng ngay dậy, móc túi lấy một nén bạc vứt xuống và lớn tiếng nói:
- Đi thôi.
Thế rồi hai người, một trước một sau đi ngay xuống dưới lầu.
Thấy hai người đó đi xuống bờ sông, nhảy xuống một chiếc đò, đi qua bờ bên kia. Lạc Dương là bê mới rời vú mẹ, không biết sợ hãi là gì, nên theo dõi hai tên đó ngay. Một tiếng đồng hồ sau, chàng theo thuyền đó đi vào trong dãy núi trùng trùng điệp điệp, cây cối um tùm, hiểm trở khôn tả. Chỉ thoáng cái chàng không trông thấy tung tích của hòa thượng với tên kia đâu hết. Chàng lo âu vô cùng, vội giở hết tốc lực khinh công ra, chạy luôn về phía ấy.
Đột nhiên chàng nghe thấy trong bụi cây có tiếng cười nhạt vọng xuống, tiếng cười ấy rất rùng rợn, chàng vội ngưng chân lại đưa mắt nhìn về phía có tiếng cười kia, chàng nhìn thắng về phía có tiếng cười đó liền thấy trong bụi cây có một người nhẹ nhàng bước ra.
Người đó liền trông rất xấu xí và hung ác khôn tả, mặt đỏ râu hồng, mũi ngẩng lên trên trời, hai mắt lồi ra, ngắm Lạc Dương một hồi rồi cười khỉnh hỏi:
- Tiểu tử mi táo gan thực, dám một mình xông pha vào núi Vân Vụ, mau xưng tên họ ra đi, mỗ không bao giờ giết những tên vô danh đâu.
Lạc Dương giở cái quạt đen ra lên che lên ngực để bảo vệ, rồi cười nhạt đáp:
- Vân Vụ Sơn này có phải là nhà riêng của bạn đâu, sao không cho tại hạ lên là nghĩa lý gì.
Người xấu xí kia hai mắt tía ra hai luồng ánh sáng, quát:
- Mỗ đã bảo không được đột nhập là không được đột nhập, tiểu tử này muốn chết nên mới cãi mỗ.
Vì hãy còn ít tuổi nên Lạc Dương vẫn nóng tính như ai, kiêu ngạo cũng không kém người, nên cười nhạt đáp:
- Bạn là ai sao dám dọa nạt người và hà hiếp người như thế, phải biết tiểu gia này không phải là tay tầm thường đâu.
Người xấu xí kia cười quái dị một hồi rồi tiếp:
- Mỗ tên là Tốt Tiếu Nham, trên giang hồ người ta vẫn xưng mỗ là Tương Giang Nhất Tiếu, khi mỗ nổi tiếng, ngươi vẫn chưa thôi nôi có biết không? Y chưa nói dứt, Lạc Dương đã ra tay tấn công trước, múa quạt lên đánh ngay, nhắm luôn vào yếu huyệt ở giữa bụng của Tiếu Nham mà đâm luôn. Tiếu Nham cười ha hả thái độ rất ngông cuồng và nói tiếp:
- Tài ba hèn mọn như thế này mà cũng đòi tới đây quấy rối.
Nói xong, y chỉ khẽ rung động một cái đã thay hình đổi chỗ tránh khỏi thế công của Lạc Dương và tụ sức vào một chưởng phản công lại ba thế liên tiếp. Thế công của y mạnh như vũ bão.
Tốt Tiếu Nham là môn hạ của Huyền Âm Quái Quân ở Lê Lãnh, xưa nay là một độc hành dị đạo, ra tay rất ác độc, nhất là Huyền Âm Chưởng Lực của y, thoáng trông tựa như là dương cương nhưng sự thực âm nhu khôn tả. Nếu ai bị chưởng của y đánh phải bề ngoài trông không thấy bị thương, nhưng bên trong lục phủ ngũ tạng đều bị nát hết.
Nếu Lạc Dương không tránh nhanh thì đã bị Huyền Âm Chưởng Lực của y đánh trúng rồi, tuy vậy quạt của chàng suýt bị chưởng phong của y đẩy bắn ra khỏi tay. Lạc Dương trong lòng kinh hoảng, vội giở võ quạt rất tinh ảo ra đối phó. Tiếu Nham làm như không trông thấy gì, song chưởng liên tiếp đẩy ra những luồng gió mỗi lúc một mạnh. Lạc Dương cứ phải tránh đông tránh tây, nên những thế công của chàng mới đánh tới lưng chừng đã phải thâu tay lại đổi thế khác. Hai tháng nay, võ công của Lạc Dương đã tiến bộ nhiều, những thế quạt của Tố Lan biến hóa khôn lường. Làm cho Tiếu Nham cũng phải ngấm ngầm kinh hoảng và nghĩ ngầm không ngờ thiếu niên bé nhỏ mà cũng có thể chống nổi hai mươi hiệp của y.
Thế quạt của Lạc Dương tuy kinh dị, nhưng vì đuối sức nên không phát ra được oai lực nên thế võ của chàng chỉ xem đẹp mắt chứ không làm gì nổi y. Ý nghĩ như vậy, liền tiến lên hai bước, mồm cười khỉnh và nói với đối phương:
- Tiểu tử giỏi thực, mỗ không muốn có thì giờ dây dưa với mi. Để cho mi lên đường sớm một chút.
Nói xong, y dùng tám thành công lực ra giở Huyền Âm Chưởng nhanh như điện chớp, cứ nhằm những nơi yếu hiểm của Lạc Dương tấn công tấn công.
Lạc Dương bị tấn công đến cuống cả lên, chiếc quạt cứ múa luôn tay và cứ nhảy nhót liên tiếp, nhưng chưởng phong của kẻ địch như bóng theo hình tan ra không ngớt. Lúc ấy, trong bụi cây bỗng có một tiếng thét thánh thót, một thân hình xuyên ra như một tấm vải lụa, nhằm Tiếu Nham quấn lấy, kịp thời giải nguy cho Lạc Dương, bằng không chàng đã bị chưởng lực của Tiếu Nham kết liễu tánh mạng.
Nhân dịp may đó, Lạc Dương nhảy ra ngoài vòng chiến, trống ngực dập rất mạnh, hơi thở hồng hộc, mồ hôi toát ra nhễ nhại. Chàng định thần nhìn kỹ người cứu mình, đó là một thiếu niên không lớn hơn mình là bao. Kiếm quang của thiếu niên đó rất lợi hại, thấu suốt vào trong Huyền Âm Chưởng Lực của Tiếu Nham, và thức nào cũng nhanh tuyệt luân như vũ bão, bao trùm lấy người đối phương. Tiếu Nham không ngờ thiếu niên này lợi hại hơn Lạc Dương nhiều. Thế kiếm này tinh thâm vô cùng, y liền quát hỏi:
- Người là ai? Dám ra gánh vác gánh nặng này và gây sự với Tiếu Nham này như thế? Thiếu niên kia hầu như không nghe thấy tiếng hỏi của y, vẫn tiếp tục tấn công như thường và thế kiếm nào cũng nhằm yếu huyệt của Tiếu Nham đâm tới. Lạc Dương thấy kiếm thuật của thiếu niên ấy trác tuyệt như thế, thân hình và bộ pháp đều biến hòa vô cùng càng xem càng hổ thẹn và thầm nghĩ: "Khi sử dụng tới mới biết tài ba của mình còn kém, huống hồ chưa học được qua một môn học nào cả." Nghĩ vậy, lòng tìm kiếm sư phụ càng cương quyết thêm. Chàng thấy thiếu niên kia ra tay rất độc ác, tựa như là đối địch với kẻ thù vậy. Nên Tiếu Nham càng đánh càng cảm thấy kiếm thuật của đối phương thêm tinh ảo, bắt buộc y phải giở hết Huyền Âm Chưởng Lực ra đối phó mà còn thấy bó chân bó cẳng, thế chưởng nào chưa kịp giở ra đã bị đối phương chiếm mất lợi thế trước. Vì vậy, y chỉ đứng vào chỗ chịu đòn thôi, sau y nghĩ ra được một kế quát lớn:
- Cẩn thận.
Nói xong, y giơ tay trái lên ném luôn, thiếu niên yên trí y sử dụng ám khí, vội múa tít trường kiếm để bảo vệ lấy thân, rồi nhảy ra ngoài xa năm thước. Ngờ đâu, Tiếu Nham nhân sơ hở đó, đã quay mình rút lui, y rú lên một tiếng dài rồi phi thân đi luôn. Lúc ấy thiếu niên mới biết bị lừa, nhưng biết Tiếu Nham rú lên như thế là quay mình gọi đồng đảng. Chàng tức giận vô cùng, trợn ngược đôi lông mày lên rồi nói:
- Ngươi định gọi đồng đảng chó của ngươi phải không? Nhưng thiếu gia có sợ hãi gì đâu vì trước khi chúng tới, ngươi đã bị kiếm của thiếu gia chặt đứt đầu rồi.
Chàng vừa nói vừa lao kiếm ra nhanh như điện chớp, liền có năm chấm sao sáng nhằm Tiếu Nham bắn theo, Tiếu nham vội nhảy ra ngoài, xa hơn trượng quát lớn:
- Hãy khoan, mỗ có chuyện này muốn nói.
Thiếu niên vội rút kiếm thế lại, ngừng tay cười nhạt:
- Ngươi còn chuyện gì muốn nói nữa.
Tiếu Nham trầm giọng đáp:
- Không phải mỗ sợ ngươi đâu, vì mỗ không muốn gây thù gây oán với nhau, hơn nữa vừa rồi mỗ để cho ngươi được chiếm lợi thế trước, nhưng tình thế bây giờ khác rồi, chỉ môn Huyền Âm Chưởng Lực của mỗ, chắc ngươi cũng không địch nổi. Hơn nữa mỗ lại có sáu phát Phích Lịch Lôi Hỏa Thoa, khi mỗ sử dụng môn ám khí đó, những người ở trong vòng mười trượng dù cứng như sắt đá cũng hóa ra than bay tan nát hết. Chi bằng ngươi thúc thủ chịu trói như vậy may ta còn lượng thứ cho.
Thiếu niên lớn tiếng cười và nói tiếp:
- Ngươi tưởng ngươi dọa nạt như thế là mỗ sợ hay sao. Nói thật cho ngươi biết mỗ tìm kiếm ngươi đã lâu, hôm nay mới gặp gỡ ở nơi đây, khi nào mỗ lại chịu buông tha cho ngươi.
Tốt Tiếu Nham ngươi khôn hồn thì nộp mạng ngay đi.
Tiếu Nham hơi kinh hoảng thầm, liền trầm giọng quát hỏi lại:
- Ngươi kiếm Tốt mỗ để làm chi? Y chưa nói dứt, thì trong những bụi bây ở bốn bên đã có bảy tám người nhảy ra, người nào người nấy mặt rất hung ác. Tiếu Nham vừa thấy bọn người đó xông ra, tinh thần liền phấn chấn, cả cười đáp:
- Vân Vụ Sơn này khi nào để cho những kẻ chưa hết hơi sữa diễu võ dương oai được, kẻ nào đã tự tiện vào tới đây, không còn đường sống nữa.
Lạc Dương nhảy đến cạnh thiếu niên khẽ nói:
- Huynh đài, tình thế trước mắt đây rất hiểm ác, chi bằng tôi với huynh đài liên tay chống lại chúng, phá cho được một khuyết khẩu mà đào tẩu, sau này chúng ta quay lại trả thù cũng chưa muộn.
Thiếu niên gật đầu mỉm cười không trả lời, chỉ liếc mắt quét nhìn bọn giặc một hồi, thái độ vẫn ung dung và trấn tĩnh như thường. Lạc Dương quay người lại, lưng giáp vào lưng của thiếu niên kia. Lúc ấy, Tiếu Nham giơ tay lên phất một cái, y với bọn người kia xông vào vây đánh hai người. Thiếu niên liền giở thế kiếm khác hẳn kiếm thức hồi nãy, chỉ thoáng trông cũng biết võ công của chàng ta là nội gia chính tông, rất kín đáo, không có một sơ hở nào để cho đối phương đột nhập cả, không những thế, kiếm thế của chàng lại còn đi xa tới ba trượng khiến đối phương không sao vượt qua được vòng kiếm đó. Điều làm người ta kinh dị hơn nữa là kiếm thế tinh ảo của thiếu niên đó lại bảo vệ được Lạc Dương, nên Lạc Dương không cần phải giở thế quạt ra, kẻ địch cũng không làm gì nổi chàng.
Không cần phải nói cũng biết công lực của chàng hãy còn kém nếu liên tay chống địch lại càng bị thất bại thêm. Vì vậy thiếu niên kia mới bảo vệ cả cho chàng để khỏi phải phân tâm. Khi đấu, bọn Tiếu Nham chín người tấn công như vũ bão mà không lọt vào được vòng kiếm thế của đối phương, nên tên nào tên ấy đều kinh ngạc thầm.