***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Hãy nói Lạc Dương đuổi theo Mộ Siêu và bốn người nữa. Chàng giở hết tốc lực khinh công ra đuổi theo nên chỉ trong thoáng cái đã mất dạng liền. Lúc ấy chàng đã theo dõi lên gần tới đỉnh núi Kệ Thạch. Thấy Mộ Siêu và bốn người đứng trước một cái hang. Chàng vội núp sau một tảng đá lớn để dòm ngó. Lúc ấy chàng mới hay Phẩm Nhi chưa theo tới. Chàng ngạc nhiên vô cùng, nhưng vẫn chăm chú nhìn bọn Mộ Siêu và bốn người.

Bọn Mộ Siêu đang nhìn vào trong hang động, bỗng nghe thấy một người khẽ nói:

- Chưa chắc Kệ Thạch Tam Quái đã về ở động này? Nếu Đường Tam hiệp chỉ lấy được đôi kiếm giả thì chúng sợ Đường Tam hiệp sẽ rủ các cao thủ của võ lâm đến đây cướp giật thanh kiếm thật, nên tôi đoán chắc thế nào chúng cũng cao bay xa chạy rồi.

Người đó vừa dứt lời, thì trên đỉnh động đã có tiếng cười và tiếng nói phát ra:

- Nói bậy, ai bảo anh em Đào mỗ đào tẩu nào? Bây giờ các ngươi đã đưa đầu vào cạm bẫy rồi, các ngươi có biết không? Giọng nói của người đó rất nghiêm nghị, khiến ai nghe thấy cũng phải rùng mình. Mộ Siêu liền ngửa mặt lên trời, lớn tiếng cả cười đáp:

- Chắc các ngươi cũng tự biết võ công của các ngươi như thế nào rồi phải không? Giọng nói của y có vẻ rất khinh thường. Trên đỉnh núi lại có bóng người thấp thoáng, vừa gầy vừa cao, nhanh như chớp phi xuống. Người đó là một quái nhân mặt lạnh lùng và nhợt nhạt như không có sắc máu. Quái nhân liền nói:

- Ta biết các ngươi vì sợ anh em Đào mỗ phao tin ra khiến các ngươi không còn chỗ mà dung thân, nên các ngươi mới mạo hiểm tới đây định giết anh em Đào mỗ để diệt khẩu phải không? Mộ Siêu cười nhạt đáp:

- Các ngươi biết rõ như vậy thì hay lắm.

Y vừa dứt lời, quái nhân đứng bên trái đã xông lại tấn công người mặc áo xám đứng cạnh. Người áo xám quát lớn một tiếng, múa thanh đao lên tấn công lại quái nhân liền. Quái nhân không lùi về phía sau tránh né mà còn tiến lên giơ năm ngón tay ra chộp một cái, người ta chỉ nghe thấy kêu coong một tiếng, mũi đao của người áo xám bị chộp trúng và lùi về phía sau. Người áo xám không sao chống cự lại được, đành phải theo đà kéo của quái nhân, ngã đảo về phía trước một bước. Quái nhân liền dùng tả chưởng chộp luôn vào vai người nọ và giơ chân phải lên đá luôn một cái. Người áo xám rú lên một tiếng thê thảm, rồi thân hình bị đá bung lên, bắn xa về phía sau, mồm hộc máu tươi ra. Quái nhân ấy lại giơ tay phải ra chộp luôn cánh tay đang cầm đao của người nọ. Máu tươi của người kia văng vãi trên mặt tuyết trông rất kinh khủng. Quái nhân ra tay và giơ chân đá nhanh như điện chớp, chỉ thoáng cái đã đánh chết người áo xám kia, đủ thấy võ công của y kỳ ảo khôn lường và không sao tưởng tượng được. Bọn Mộ Siêu thấy vậy kinh hãi vô cùng. Không ngờ Kệ Thạch Tam Quái võ công cao siêu đến thế, nên cả bọn đều ngẩn người ra.

Lạc Dương núp ở một bên nhìn trộm, thấy người áo xám bị đánh văng ra như vậy, thân hình va mạnh vào sườn núi, đầu vỡ làm bốn năm mảnh, máu bắn ra như mưa, chết một cách thảm thương, nên cũng kinh hãi vô cùng. Chàng liền nghĩ: "Võ công của quái nhân đó quả thật cao siêu khôn lường, ta tự luyện tập võ công trong năm năm liền, cứ tưởng tài ba của mình đã cao siêu. Ngờ đâu bây giờ ta mới hay võ công của ta chưa bằng một phần trăm võ công của quái nhân." Chàng nghĩ như vậy, lại càng quyết tâm đi tìm sư phụ học thêm.

Lúc ấy, chàng thấy quái nhân vừa đánh chết người áo xám kia cất tiếng cười một cách rùng rợn, rồi từ từ nói:

- Phi Mộ Siêu, bây giờ ngươi đã hiểu rõ là anh em Đào mỗ không phải là những tay tầm thường phải không? Đường Tam Điệp với ngươi vẫn tự phụ là danh thủ của Hằng Sơn, không coi anh em Đào mỗ vào đâu. Sự thật các ngươi chỉ là bọn người túi áo giá cơm không chống nỗi một cái đánh của anh em mỗ mà thôi. Sở dĩ Đường Tam Điệp cao chạy xa bay đi núi Nga Mi là trúng phải kế của Đào lão đại, y sẽ tự mang cái chết vào người như vậy không còn oán trách ai được nữa.

Nói xong, quái nhân đó trầm nét mặt lại, quát lớn:

- Phi Mộ Siêu, muốn giữ tình giao hữu xưa kia, ta tha chết cho các ngươi, nhưng các ngươi phải tự chặt gãy một cánh tay và phải làm thủ hạ cho anh em Đào mỗ, thề trung thành cho tới ngày chết.

Mộ Siêu với hai người nọ đứng sát cánh nhau, luôn luôn phòng bị kẻ địch tấn công. Cả ba nghe thấy quái nhân nọ nói như vậy đều biến sắc mặt, nhưng Mộ Siêu vẫn quát lớn:

- Ngày hôm nay thể nào cũng phải kết liễu câu chuyện rắc rối giữa chúng ta. Nhưng các ngươi muốn giữ anh em Phi mỗ ở lại thì thật là mộng tưởng. Dưới núi Kệ Thạch còn có các bạn Phi mỗ chờ đợi. Hễ nghe thấy tiếng báo hiệu của chúng ta là Kệ Thạch Tam Quái không bao giờ được yên ổn hết.

Nói xong y liền quát lớn một tiếng "đi". Y vừa định quay mình đi, thì cảm thấy phía sau có bóng người thấp thoáng, y định thần nhìn kỹ mới hay sau lưng lại có thêm ba quái nhân là hòa thượng, đạo sĩ và một người tục. Ba người đó đang nhếch mép cười khỉnh, sáu con mắt hậm hực nhìn mình như chỉ muốn giết cho được mới hả dạ.

Quỷ Ảnh Tử Kiều Kỳ lạnh lùng hỏi:

- Phi Mộ Siêu, ngươi thật ban ngày nằm mơ có khác, những người của ngươi đợi chờ dưới núi đều bị Kiều mỗ giết sạch, không còn một tên nào sống sót hết. Chắc ngươi không ngờ lại có chuyện đó xảy ra phải không? Mộ Siêu biết lúc này mình đang lâm vào hoàn cảnh rất nguy hiểm, chỉ lầm lỡ một chút là phải phơi xác trên đỉnh núi này liền, nhưng y vẫn làm bộ bình tĩnh, trong đầu óc của y lúc này đang nghĩ cách làm thế nào để thoát thân được. Bây giờ y lại thấy tăng, tục, đạo ba người xuất hiện ở phía sau, y liền cảm thấy mặt mũi tối tăm, đầu óc choáng váng hầu như sắp ngã ra đất. Hai người thủ hạ của y cũng có cảm giác như vậy, đều hoảng sợ đến mặt không còn sắc máu.

Mộ Siêu biết lúc này muốn thoát thân không phải là chuyện dễ, nghĩ ra được một kế, quyết tâm đánh liều và nghĩ thầm: "Bây giờ ta chỉ mong những đồng bạn mai phúc dưới chân núi có một người may mắn còn sống thì ta mới hy vọng thoát chết được. Bằng không thì cùng chết với chúng, chứ ta không dại gì bó tay để cho chúng giết." Nghĩ đoạn, y liền rú lên một tiếng dài, mong người bạn nào còn sống sót dưới chân núi hay biết mà chạy đi cầu cứu.

Quỷ Ảnh Tử thấy Mộ Siêu bỗng rú lên như vậy nổi giận quát mắng:

- Ngươi kêu rú như thế để làm chi? Lúc này trên núi Kệ Sơn đến súc vật cũng mất tích thì làm gì còn có người nữa. Tha hồ ngươi kêu đến rách cổ họng ra cũng không có người đến cứu đâu.

Mộ Siêu biến sắc mặt, giơ hai tay lên ném lia lịa mấy cái. Liền có những lằn sáng bạc ở trong tay y bắn ra như mưa, và nhằm sáu kẻ địch phi tới. Đào thị Tam quái với tăng, tục, đạo sáu người đều quát lớn một tiếng và giơ chưởng gạt những ám khí đó. Đồng thời thân hình của chúng cũng nhảy lui về phía sau để tránh né. Mộ Siêu vừa ném ám khí ra vừa tung mình nhảy xuống dưới sườn núi. Hành động của y nhanh như điện chớp vậy. Hai thủ hạ thấy y đã đào tẩu, cũng chia đường ra, cắm đầu ù té chạy.

Quỷ Ảnh Tử Kiều Kỳ còn nhanh hơn bọn Mộ Siêu nhiều, y vừa giơ chưởng lên tránh ám khí vừa nhảy ngang người ra, giơ cánh tay phải chộp luôn cổ chân một thủ hạ của Mộ Siêu, mồm thì quát lớn:

- Quay trở lại.

Y vừa quát vừa lôi về phía sau một cái, người nọ đau đến rú lên một tiếng và thân hình đã quay một vòng bắn trở lại. Kiều Kỳ liền giơ tả chưởng lên đánh mạnh vào ngực người đó một cái. Người nọ vỡ ngực, gãy xương và hộc máu ra chết liền. Hư Viên đại sư và Đông Dương chân nhân đồng thời cũng đuổi theo một thủ hạ thứ hai của Mộ Siêu. Hai luồng sức mạnh của hai người cùng đánh trúng vào người tên nọ. Tên đó liền rớt xuống sườn núi, mình mẩy nát nhừ như một đống thịt vụn vậy.

Đào thị Tam quái cũng tung mình nhảy lên, thân hình của chúng nhanh như điện chớp, chúng giơ tay ra định chộp Mộ Siêu, nhưng vì cách nhau tới ba thước nên tay chúng không sao chộp được người của đối thủ. Thế mà không hiểu chúng dùng môn nội công gì mà Mộ Siêu chỉ trong chớp mắt đã bị chúng chộp được và hất bắn về phía sau.

Mộ Siêu tự biết thể nào cũng chết, liền nhắm mắt đợi chờ. Nhưng y nghe thấy Tam quái cười giọng quái dị mà không ra tay giết vội, nên y càng hoảng sợ thêm. Kiều Kỳ, Hư Viên và Đông Dương chân nhân giết hai người nọ xong, thấy Mộ Siêu bị bắt giữ đều chạy lại bao vây.

Lạc Dương thấy vậy càng kinh hãi thêm, chàng cảm thấy thủ đoạn của sáu người này thật là thiên hạ vô song. Đào thị Tam quái với tăng, tục, đạo ba người đã đi được mười mấy trượng, bỗng thấy có hai cái bóng trắng xám bay ra, mỗi người cầm một thanh kiếm đã bị tróc sơn rất nhiều. Lạc Dương thấy vậy liền nghĩ thầm: "Đôi kiếm này chẳng là Cự Khuyết và Thanh Hồng là gì?" Chàng kinh hãi đến suýt thất thanh la lớn, nhưng chàng đã thấy hai người đó đi nhanh như điện chớp, chạy nhanh lên trên sườn núi, chỉ thoáng cái đã mất tích liền. Thấy vật nhớ người, Lạc Dương nóng lòng sốt ruột và nghĩ tiếp: "Sao ta không đuổi theo hai người đó mà cướp lại thanh kiếm kia?" Nghĩ đoạn, chàng định nhảy lên sườn núi đuổi theo. Nhưng đột nhiên nghe thấy dưới thung lũng có tiếng rú quái dị vọng lên, chàng giật mình kinh hãi, liền đưa mắt nhìn xuống nơi có tiếng rú đó, liền thấy trong những mảnh tuyết đang bay phất phới ở trên không, có rất nhiều bóng người xám trắng xuất hiện và cùng chạy cả lên trên đỉnh núi. Thân hình người nào người nấy đều nhanh như điện chớp. Chàng vội ngẩng đầu lên nhìn theo.

Đào thị Tam quái vừa đi vừa làm nhục Mộ Siêu, chúng bỗng nghe tiếng rú kỳ lạ ở trong thung lũng vang lên, những núi cao xung quanh đều có tiếng dội trở lại khiến Đào thị Tam quái đều ngẩn người ra kinh hãi.

Quỷ Ảnh Tử Kiều Kỳ bỗng kinh ngạc nói:

- Sao có nhiều cao thủ tới như thế? Người nào người nấy đều có võ công cao cường hết, hình như bọn họ chạy về phía chúng ta thì phải? Lục tà đưa mắt nhìn theo phía ấy thấy mấy chục người mặc áo xám trắng ở các ngã chạy về phía mình nên tên nào tên nấy đều kinh hãi vô cùng. Mộ Siêu đang nhắm mắt chờ chết, nghe thấy tiếng rú đó, tinh thần phấn khởi ngay, liền mở mắt ra nhìn, tình cảnh xảy ra trước mắt khiến y ngơ ngác không hiểu gì cả.

Đông Dương chân nhân vội lên tiếng:

- Tình thế nguy cấp như vậy, chi bằng ta lấy song kiếm ra đối địch, may ra còn có cơ thắng được đối phương.

Đào thị Tam quái thấy Đông Dương chân nhân nói như vậy mới tỉnh ngộ liền quay vào trong động, nhưng chúng vừa bước đi một bước đã nghe thấy một giọng nói rất rùng rợn quát bảo:

- Cách biệt năm năm, không ngờ các ngươi đã ẩn núp trong núi Kệ Thạch này, kể cũng khôn ngoan thật.

Lục tà nghe tiếng nói rất quen thuộc và y nhận ra đó là ai rồi nên chúng đều biến sắc mặt, nhợt nhạt như mặt người chết vậy. Tiếng nói của người nọ vừa dứt, trên sườn núi đã có một cái bóng từ từ nhảy xuống lướt tới trước mặt mọi người. Người đó mặt âm trầm, râu tóc bạc phơ, mặc áo bào trắng, đôi mắt lóng lánh như hai cái đèn, liếc nhìn lục tà, ông già ấy không giận dữ mà oai phong lẫm lẫm khiến ai trông thấy cũng phải kinh hồn thất đảm.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.