Lạc Dương nhảy qua cửa sổ đi ra bên ngoài, đã thấy một cái bóng đen vừa gầy vừa cao đứng dưới mái hiên, bóng đen ấy vừa thấy chàng đã giơ chưởng lên tấn công luôn. Thế chưởng đó là thế hư, bóng đen sau đó tung mình nhảy lên cao và phi xa ra ngoài bảy tám trượng liền. Lạc Dương tránh khỏi thế hư đó cũng vội tung mình đuổi theo ngay. Dưới ánh trăng sáng sao lờ mờ hai người, một trước một sau, lướt ra khỏi tòa nhà lớn, chạy thẳng vào khu rừng thông gần đó.
Gần đây võ công của Lạc Dương đã tiến bộ hơn trước rất nhiều, khinh công của chàng lại càng lợi hại thêm, chỉ thoáng cái chàng sắp đuổi kịp cái bóng kia rồi. Đột nhiên, người đó ngừng chân quay người lại, quát lớn một tiếng:
- Đánh...
Nói xong, giơ tay phải lên ném luôn một cái, Lạc Dương rùng mình sợ ám khí có thuốc độc nên vội giở bí quyết chữ Chấn trong Di Lạc Thần Công ra giơ chưởng lên đẩy mạnh một cái, chưởng phong của chàng như vũ bão lấn át tới.
Người nọ đã biết chưởng lực của chàng rất lợi hại, vội tung mình nhảy lên, nhưng người y vẫn bị luồng gió mạnh của chàng đẩy trúng, chỉ thấy y lộn một vòng, rồi ngã xuống đất.
Oai lực của Di Lạc Thần Công quả thật kinh người, những cây thông ở bốn góc xung quanh đều bị gãy hết, dưới đất cát bụi bay lên mù mịt cả góc trời. Lạc Dương nhanh như điện chớp lướt tới người nọ, giơ tay phải ra định điểm luôn. Người nọ vội nói:
- Hãy khoan đã.
Y vừa nói vừa gượng ngồi dậy, Lạc Dương liền quát hỏi:
- Ngươi có phải là người của Tam Nguyên Bang không?
- Không phải.
Người đó trả lời một cách nhanh nhảu rồi từ từ đứng lên, Lạc Dương ngạc nhiên vô cùng, vội hỏi lại:
- Nếu vậy chắc ngài là người của Hắc Kỳ Hội.
Người nọ lắc đầu đáp:
- Cũng không phải, thiếu hiệp đừng hỏi đến lai lịch của tại hạ vội, chưởng lực của thiếu hiệp vừa giở ra đó, năm xưa tại hạ đã được kiến thức rồi, giống hệt môn tuyệt học độc đáo của ân nhân tại hạ.
Lạc Dương nghe nói ngạc nhiên vô cùng, đưa mắt ngắm nhìn người đó một hồi, thấy người đó tuổi ngoại tứ tuần, hai mắt rất sáng, vẻ mặt rất lão luyện. Chàng liền từ từ hỏi:
- Ngài đã kiến thức qua chưởng lực đó ở đâu?
- Ở Bố Đạt Lạp Cung tỉnh Thừa Đức ngoài biên giới.
- Ngài là ai xin cho biết quý tính danh?
- Tại hạ là Trí Hồ Trần Bách Thành ở núi Dã Nhân.
- Ngài nói ân nhân cứu mạng của ngài trước kia là ai?
- Là Quái Thủ Thư Sinh Dư Vân còn có tên là Tạ Vân Nhạc, tiếng tăm lừng lẫy thiên hạ năm xưa.
Lạc Dương sực nhớ sư mẫu Cố Yến Văn đã nói chàng nghe những chuyện ở Thất Thố Bố Đạt Lạp Cung như thế nào và người ấy cũng có nói đến cái tên Trí Hồ Trần Bách Thành, vì vậy chàng liền đáp:
- Tạ Vân Nhạc là ân sư.
Bách Thành cả kinh vội nói:
- Thiếu hiệp hãy theo tại hạ lại đằng này.
Nói xong, y quay mình đi trước. Lạc Dương ngẩn người ra giây lát, rồi không hiểu tại sao, chẳng suy nghĩ gì hết vội quay người đi theo ngay, tới một chỗ núi cỏ mọc cao gần vai người. Bách Thành liền ngừng chân lại vừa cười vừa nói:
- Nơi đây không có chòi canh ngầm của Tam Nguyên Bang, Hắc Kỳ Bang, thiếu hiệp có thể yên tâm ở đây chuyện trò, không ai dám đến quấy nhiễu đâu. Tại hạ được đội ơn của lệnh sư thoát chết, lúc nào cũng nhớ đến ơn và chỉ mong làm thế nào báo đền lại thôi. Nghe phong phanh lệnh sư ngộ nạn ở Ngọc Chung Đảo, tại hạ đau lòng vô cùng, gần đây lại nghe lệnh sư tái xuất giang hồ, tại hạ mừng rỡ khôn tả. Chẳng hay bây giờ lệnh sư ở đâu? Chẳng hay thiếu hiệp có thể cho tại hạ biết được không? Lạc Dương lắc đầu đáp:
- Hành tung của ân sư huyền bí lắm, chính tại hạ đây cũng không biết hiện giờ ông ta đi đâu cả.
Nói tới đó, chàng ngừng giây lát rồi lại nói tiếp:
- Tại hạ có một việc không hiểu là năm xưa ân sư đột nhập Bố Đạt Lạp Cung để cứu quý Sơn chủ Thái Phúc ra khỏi chỗ nguy hiểm, thấy Thái sơn chủ không chịu khuất phục tự đánh vỡ sọ ra mà chết, tại sao gần đây tại hạ lại nghe nói Thái sơn chủ xuất hiện trên chốn giang hồ.
Bách Thành mỉm cười đáp:
- Việc đó chúng tôi đã lừa dối lệnh sư, thạch thất mà Thái sơn chủ bị giam giữ vốn có một cái vách đôi, nghe thấy lệnh sư tự xưng danh tính xong, Thái sơn chủ nghĩ đến trận đấu ở Tấn Từ bị bại một cách nhục nhã nên xấu hổ không dám ra gặp lệnh sư. Còn người chết là người khác đấy.
Lạc Dương kêu ủa một tiếng rồi hỏi tiếp:
- Thế người chết đó đã bị Thái sơn chủ hạ độc thủ hay sao?
- Người chết là một tên cường tặc hái hoa khét tiếng hung ác, tội lỗi đếm không xuể. Y họ Vương tên Gia, tệ sơn chủ làm như vậy là bất đắc dĩ, nhưng sự thật tên ấy có bị giết chết cũng đáng lắm.
Lạc Dương lại tiếp:
- Tại sao Thái sơn chủ bị giam giữ trong Bố Đạt Lạp Cung, vì tôn sư kín miệng nên tại hạ cũng không tiện hỏi han làm chi.
Bách Thành thở dài một tiếng rồi nói tiếp:
- Tệ Sơn chủ bị giam giữ ở trong cung đó cũng là do lệnh sư mà nên...
Lạc Dương ngạc nhiên nhưng Bách Thành lại nói tiếp:
- Tệ Sơn chủ sau khi bị đánh bại ở Tấn Từ, tự thấy tài ba kém lệnh sư xa, nhưng lại chót hẹn ước sang năm gặp nhau ở Cổ chiến trường, và lần này nếu thất bại nữa thì làm gì còn mặt mũi mà sống ở trên giang hồ. Cho nên nhìn kiếm pháp Lưu Xuân Thất Thúc của Pháp sư Bố Đạt Lạp Cung rất lợi hại không tiếc thân đến đó xin đại sư truyền thụ cho, nhưng chưa gặp Hồ Khắc Đồ thì bị thủ tọa trong Đạt Ma của chùa đó bắt giam vào thạch thất liền.
Nói tới đó, y cười một tiếng và tiếp:
- Sau đó tại hạ với Kim Nhất Bằng, cao của phái Điểm Thương ở ngoài chùa gặp gỡ Hồ Khắc Đồ, Nhất Bằng xuất kiếm ra đấu với Khắc Đồ trước sau chỉ dùng có một kiếm Bài Vân Bát Điện không quá mạnh như người ta đã đồn. Trong lúc Nhất Bằng sắp sửa thắng thế, thì đột nhiên có người xông tới, võ công của họ rất cao siêu. Tại hạ và mọi người đang nguy cấp thì may mắn được lệnh sư ngầm ra tay cứu giúp, dụ hai người đó vào trong rừng. Lúc đó sơn chủ bỗng xuất hiện cắp luôn Hồ Khắc Đồ và ra lệnh mọi người mau mau rời khỏi chốn đó.
Khi về đến núi Dã Nhân, mới phát hiện Hồ Khắc Đồ bị cao thủ đả thương mất hết trí nhớ. Trong năm năm nay lúc nào Sơn chủ cũng muốn chữa cho y khỏi để hồi phục lại trí nhớ, và ông ta, lúc nào cũng không quên luyện tập võ công. Dịp may ngẫu nhiên, ông ta lượm được Quảng Thành nhị báu của một vị cao nhân để lại trong núi Dã Nhân.
Lạc Dương thất thần la lớn:
- Quảng Thành nhị báu ư? Bách Thành nhìn thẳng vào mặt Lạc Dương và hỏi:
- Thế ra thiếu hiệp đã nghe thấy người ta nói đến Quảng Thành nhị báu rồi ư? Lạc Dương gật đầu đáp:
- Không những nghe thấy mà còn biết vật đó hiện giờ ở đâu, trong tay ai nữa.
Bách Thành mừng rỡ cũng vội hỏi lại:
- Có phải hiện giờ trong tay Hách Tố Lan không?
- Trần lão sư đã bị lụy vì tin đồn thất thiệt, hiện giờ Quảng Thành nhị báu đang lọt vào tay La Thái, một tên vô danh tiểu tốt trên giang hồ.
Bách Thành ngạc nhiên trợn trừng mắt lên hỏi lại:
- Lời nói của thiếu hiệp là thật hay là hư? Lạc Dương nghĩ thầm: "Việc này liên can rất lớn, ta phải nói thật cho y biết mới được." Chàng nghiêm nét mặt lại đáp:
- Sao lại không thật.
Rồi chàng đem chuyện La Thái thừa lệnh đi Thiên Nam lấy trộm được nhị báu ở trong người Cát Thiên Hào, La Thái lấy được vật báu liền nổi lòng tham, tàn sát tám người đồng bọn, không may chàng với Cô Vân đạo trưởng bắt gặp mới có một trận đấu rất kịch liệt, La Thái ba người bị đánh bại đào tẩu luôn. Lt định chạy đi một nơi thực xa, ngờ đâu người thủ lãnh của phái Động Đình hồ đã cho y uống thuốc độc trước khi lên đường đi cướp vật báu, nên y đành phải quay về hồ Động Đình nói dối là Cô Vân đạo trưởng cướp mất nhị báu của y, để có dịp đánh lừa uống được thuốc giải độc, uống xong y lại quay người đi luôn. Bây giờ không biết y đi đâu hết. Kể tới đó chàng là hỏi Bách Thành tiếp:
- Trần lão sư đến đây có phải vì Quảng Thành nhị báu ấy không? Bách Thành tỏ vẻ rầu rĩ và hổ thẹn đáp:
- Tại hạ nhất thời u mê, bị lời đồn đại làm cho mình lầm lỡ, dù sao có thiếu hiệp đây, khi nào tại hạ ra tay giúp kẻ gian làm bậy. Hiện giờ tòa nhà này đã bị bao vây chặt chẽ, nếu thiếu hiệp đi xa thêm ba mươi trượng là gặp phải kẻ địch đón đường đánh ngay.
Lạc Dương thầm nghĩ một lúc rồi nói:
- Mong Trần lão sư chỉ giáo cho tại hạ làm thế nào ra khỏi nơi đây mà khỏi phải đụng chạm đến binh đao.
- Theo sự nhận xét của tại hạ thì Tam Nguyên, Hắc Kỳ hai bang tức hận Hách Tố Lan khôn tả. Có lẽ mối hận không thể hòa giải được đâu, để tại hạ nghĩ cách làm thế nào giải được nguy nan cho ngôi nhà này.
Nói tới đó, y liền cúi đầu suy nghĩ.
Lúc ấy, những sao ở trên trời lúc ẩn lúc hiện, bốn bề tối om tiếng cây cỏ bị gió thổi kêu lào xào lại càng tăng vẻ rùng rợn. Lạc Dương đưa mắt nhìn bốn xung quanh thấp thoáng tòa nhà đồ sộ nép mình trong bóng tối, chợt nghĩ đến một việc, liền lên tiếng hỏi:
- Trần lão sư, căn nhà kia được phòng vệ rất nghiêm mật, sao lão sư lại ra vào như chốn không người như thế.
Bách Thành nghe hỏi liền kêu ủa một tiếng rồi đáp:
- Hai bên cầm cự nhau lâu ngày thế nào cũng có một trễ nải, rút cục thế nào cũng bị tiêu diệt là khác. Phó tòa của Tam Nguyên Bang biết tại hạ là người có học hiểu biết về võ lược mưu kế nên mới mời tại hạ lẫn vào trong tòa nhà đồ sộ kia, để dò thêm hư thực ra sao, rồi mới phát động thế công, tại hạ thấy tòa nhà phòng vệ rất cẩn mật nhưng mà vẫn có chỗ sơ hở.
- Trần lão sư đã tìm ra được chỗ sơ hở đó rồi?
- Thiếu hiệp cứ yên tâm, tại hạ biết cao túc ân nhân ở đây rồi, huống hồ lại là người yêu của Hách tiểu thư thì khi nào tại hạ lại lập mưu kế cho họ làm chi...
Nói xong y rỉ tai Lạc Dương nói một hồi rồi lại móc lấy một gói giấy nho nhỏ nhét luôn vào tay Lạc Dương. Lạc Dương mừng rỡ vô cùng, liền hỏi lại mấy câu, hình như muốn hỏi Phụng Nhi bị giam giữ ở đâu vậy. Bách Thành ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp:
- Điều này tại hạ không được rõ lắm nhưng thiếu hiệp theo kế hoạch của tại hạ sẽ trôi chảy.
Lạc Dương chưa kịp trả lời đã có tiếng sáo rất gay gắt tới khiến ai nghe thấy cũng phải rùng mình hoảng sợ.
Bách Thành vội nói:
- Những người đó là đồng môn của tại hạ, thấy tại hạ lâu không về nên mới tới đây tìm kiếm.
Vừa lúc đó trên núi có mấy bóng người xuất hiện. Bách Thành huýt còi trả lời để các bạn đồng môn biết mình ẩn núp ở đây. Chỉ thoáng một cái bốn bóng đen kia đã tới gần. Bách Thành chỉ Lạc Dương nói:
- Thiếu hiệp này là cao túc ân nhân cứu mạng mỗ ở Bố Đạt Lạp Cung năm xưa. Chẳng hay các hiền đệ có quen biết y không? Bốn người kia ngắm nhìn Lạc Dương, ai nấy đều lộ vẻ thân thiết. Bách Thành lại nói:
- Xin thiếu hiệp mau trở về đi.
Lạc Dương nghĩ mình ra ngoài đã lâu chắc Lan cô nương và mấy người nóng lòng sốt ruột lắm, nên chàng vội chắp tay chào và nói:
- Bữa khác chúng ta sẽ tái kiến! Dứt lời chàng liền quay trở về tòa nhà đồ sộ kia. Khi Lạc Dương gần về tới cửa, bỗng thấy Phùng Xuân đứng ở dưới gốc cây si cổ thụ đang đưa mắt nhìn. Thấy Lạc Dương tung mình nhảy tới, Phùng Xuân liền chạy ra nghênh đón và hỏi:
- Sao thiếu hiệp đi lâu thế, có phải gặp địch thủ không? Lan cô nương mong lắm, sai mỗ ra đây tìm kiếm thiếu hiệp.
- Tại hạ theo dõi bọn giặc lẻn vào tòa nhà này, nhưng rút cục chúng thoát mất. Còn Thân đại hiệp? Phùng Xuân lắc đầu đáp:
- Thân mỗ cũng như thiếu hiệp, không lập nên công trạng gì cả.
Bỗng nhiên trên đỉnh cây có tiếng cười nhạt nỗi lên, một tiếng cười tuy không lớn nhưng khiến ai nghe thấy cũng phải rùng mình. Tiếng cười chưa dứt đã có ba bóng người nhanh nhẹn nhảy vụt xuống. Ba người đó mặt rất hung ác đều mặc võ phục màu đen, trên vai đeo khí giới. Ông già lùn trong bọn lạnh lùng cất tiếng hỏi:
- Thân lão sư vẫn mạnh giỏi chứ, còn nhận ra cố nhân này là ai không? Khi nghe thấy tiếng cười, Lạc Dương và Phùng Xuân đã cách ra ngoài xa hai trượng.
Thấy ông già lùn hỏi, Phùng Xuân liền giương mục nhìn giây lát rồi lớn tiếng cười đáp:
- Thân mỗ tưởng ai, hóa ra là Thiểm Điện Thần Đao Dương Hùng lão sư. Từ khi chia tay ở Hàn Giang đến giờ thấm thoát đã được mười năm, anh phong của lão sư vẫn thịnh như ngày xưa thật đáng mừng. Bây giờ Dương lão sư cũng ở dưới trướng của Tam Nguyên Bang đấy à? Không ngờ người hào hùng như lão sư mà chịu núp bóng kẻ khác, thật đáng tiếc.
Dương Hùng hổ thẹn mặt đỏ bừng nói:
- Thân lão sư, mỗi người có một chí hướng, lão sư không cần phải mỉa mai mỗ như thế.
Tối nay mỗ đến đây vừa để gặp bạn cũ vừa để khuyên Thân lão sư vài lời.
- Dương Huynh có thịnh tình như vậy Thân mỗ tất biết ơn. Chẳng hay Dương huynh có điều gì chỉ giáo, xin cứ nói.
- Hiện giờ lão sư ở nơi rất nguy hiểm, chẳng hay là có biết không? Đại trượng phu làm việc gì cũng nên cân nhắc nặng nhẹ, bây giờ lão sư với quý bạn cứ cố giữ tòa nhà này, bên trong thiếu lương thực, bên ngoài không có viện trợ. Cao thủ của Tam Nguyên, Hắc Kỳ lại đông như kiến cỏ, lại có thêm phái Nga Mi và các tay cao thủ của hắc, bạch hai đạo tiếp tay vào nữa. Nhất là khi nhà này bị phá tan, thử hỏi những người ở trong nhà còn sống sót được không, nên mỗ nhận thấy lão sư cố ở lại đây, thật là bất trí...
- Thân mỗ đang trù trừ vì vô kế khả thi, xin Dương lão sư chỉ giáo cho.
- Ý của Khương bang chủ thuộc Tam Nguyên Bang chỉ muốn Thân lão sư nộp Hách Tố Lan và Quảng Thành nhị báu thì lôi đài này sẽ được giải vây ngay.
Phùng Xuân nghe nói ngửa mặt lên trời, lớn tiếng cả cười, tiếng cười của chàng vang như sấm. Dương Hùng với hai người nọ đều biến sắc mặt. Lạc Dương trước cảnh đó không nói điều gì. Phùng Xuân cười xong lắc đầu đáp:
- Dương lão sư bắt Thân mỗ làm như vậy, Thân mỗ làm sao nổi. Chẳng hay Dương lão sư nghe ai nói mà dám cả quyết Quảng Thành nhị báu hiện đang ở trong tay Hách cô nương.
Lão sư là người giàu kinh nghiệm và lão luyện như vậy, lại tin những lời đồn đại hão huyền ấy sao? Dương Hùng cười nhạt. Lạc Dương nói xen vào:
- Sao ngài không về bảo La Thái đến đây nói chuyện, sẽ biết rõ thực hư ngay, hà tất phải cãi vã suông như thế.
Dương Hùng nghe nói quay mặt lại nhìn Lạc Dương rồi cười khẩy hỏi:
- Sao bạn lại biết La Thái hiện đang ở bên chúng tôi? Lạc Dương lớn tiếng cười đáp:
- Sao lại không biết. La Thái đã lấy được Quảng Thành nhị báu, sở dĩ y vu cho Hách cô nương là y muốn mình được đứng yên ở ngoài cuộc. Theo ý mỗ thì ngài nên quay trở về kẻo La Thái đã đào tẩu rồi. Ngài không biết rõ sự thể như vậy thì thật hổ thẹn với cố nhân lắm.
Dương Hùng ngẩn người ra một lúc mới cười nhạt nói tiếp:
- Tiểu bối! Dù ngươi khéo nói đến đâu lão phu cũng không bao giờ tin.
Lạc Dương trả lời:
- Tin hay không tùy ngươi, Thân đại hiệp, chúng ta đi thôi.
Chàng vừa dứt lời, Dương Hùng với hai người kia đã rút kiếm ra xông lại tấn công.
Dương Hùng hét lớn:
- Hai người chạy đâu cho thoát! Phùng Xuân cười ha hả nhanh nhẹn lui về phía sau bảy thước, còn Lạc Dương thì không tránh né gì cả, chờ đối phương tới gần, tay phải giơ cái quạt lên điểm ngay vào ngực đối phương, còn tay trái dùng ba ngón tay phi ra một lúc. Người nọ thấy Lạc Dương bình tình như vậy trong lòng kinh hãi vô cùng vội bước sang bên một bước, thì cùng một lúc mũi kiếm của y bị ba ngón tay của Lạc Dương nắm chặt lấy.
Lạc Dương cười nhạt vung tay một cái ngấm ngầm vận ba thành bí quyết chữ Chấn của Di Lạc Thần Công, chỉ nghe thấy một tiếng kêu, lưỡi kiếm đó đã bị chấn gãy làm đôi và bắn ra ngoài xa, thân hình người nọ cũng bị hất bắn ra xa ba trượng, rớt xuống đất kêu đánh bốp một tiếng và chết giấc luôn.
Dương Hùng không ngờ Lạc Dương võ công trác tuyệt như vậy trong lòng cũng kinh hãi. Còn phía bên kia, Phùng Xuân cũng đang đấu kịch liệt với một người. Lạc Dương phi thân nhanh như chớp đã tới trước mặt Dương Hùng, tay cầm cái quạt khẽ phẩy và nói:
- Nếu ngài còn không biết tiến thoái thì có lẽ tối nay sẽ phải ở lại đây mất.
Dương Hùng cũng là một người có tên tuổi trong giới giang hồ, nghe Lạc Dương nói vậy, y khi nào chịu nhìn liền quát lớn:
- Tiểu bối chớ nói càn! Ngươi tài nghệ bao nhiêu mà dám châm chọc lão phu.
Y vừa quát vừa phi thân tới, tay trái dùng chưởng đánh xuống, tay phải cầm kim đao chém vào đối thủ, còn chân thì đá luôn, y tấn công ba miếng một lúc như vậy thật không hổ thẹn với cái tên Thiểm Điện Thần Đao.
Lạc Dương thấy võ công của Dương Hùng tinh kỳ như vậy cũng phải kinh hãi thầm, không dám khinh thường, liền vận Huyền Thiên Thất Tinh Bộ Pháp ra tránh né. Dương Hùng thấy hai mắt hoa lên và thân hình đối phương đã biến mất. Thế là ba thế công của y đều hụt hết, cảm thấy phía sau ót có gió mạnh ào tới y và y rùng mình kinh hãi liền múa đao quay người lại phản công liền. Thế đao ấy của y cô cùng lợi hại nhưng y định thần nhìn kỹ đã không thấy hình bóng Lạc Dương đâu, đương phân vân bỗng y lại nghe phía sau lưng có tiếng cười nhạt, phen này y thật hoảng kinh biến mất hồn vía, vội tung mình nhảy lên trên cao.
Lúc ấy, Phùng Xuân múa kiếm gạt thế kiếm của đối phương sang bên và lẹ tay điểm luôn kiếm của mình vào người đối thủ, mồm thì lớn tiếng kêu gọi:
- Dương lão sư.
Dương Hùng đang ở trên không nghe gọi vội nhảy xuống dưới đất, y thấy Lạc Dương không đuổi theo nữa mới định tâm và hỏi Phùng Xuân:
- Chẳng hay Thân lão sư chỉ bảo điều gì? Phùng Xuân thở dài đáp:
- Mỗ với lão sư là bạn cho nên không muốn trông thấy lão sư bước vào con đường diệt vong. Quả thật Quảng Thành nhị báu hiện đang ở trong người La Thái. Y nói dối trá để cho anh hùng trên thiên hạ tự tàn sát lẫn nhau. Thân mỗ là người đã biết rõ chuyện thì phải nói cho bạn hay, nên mỗ khuyên lão sư mau về xét hỏi lại La Thái sẽ rõ thật hư. Còn Hách cô nương với Bang chủ của Tang Nguyên Bang có mối thù giết con ân oán ra sao, nhất thời khó mà biết rõ được, chứ không giản dị như lời đồn đãi đâu! Sao lão sư không đứng ở ngoài cuộc để khỏi làm tổn thương hòa khí của chúng ta! Dương Hùng sợ võ công kinh người của Lạc Dương, biết có đấu cũng không sao thắng nổi, lại thêm ba người cùng đi với mình bây giờ đã có hai người bị hại rồi, nếu mình còn lấn thêm vào vòng chiến chưa biết chừng tên tuổi cũng bị chôn vùi. Vì thế y mới trù trừ không biết quyết định ra sao. Y nghĩ: "Lời Phùng Xuân nói chưa chắc là sai, nếu bây giờ chúng họp nhau lại giết mình thì thật là dễ như trở bàn tay. Nếu y không nể mình là bạn thân, khi nào còn tốn hơi mất công nói với mình như thế." Y càng nghĩ càng thấy có lý, mặt lộ vẻ cảm ơn, chắp tay vái chào đáp:
- Dương mỗ lỗ mãng thật, nhưng người ta đã nhờ vả đến không thể nào không giúp.
Đệ cũng xin khuyên lại Thân huynh một lời, nơi đây không chắc giữ nổi đâu, huynh mau rời khỏi ngay đi là hơn.
Phùng Xuân buông tay tha cho đối thủ rồi mỉm cười nói tiếp:
- Đa tạ Dương huynh chỉ giáo, xin thứ lỗi đệ không đưa tiễn được.
Dứt lời, Phùng Xuân quay lại nói với Lạc Dương:
- Chúng ta đi thôi.
Khi hai người vừa nhảy qua bờ tường vào tới bên trong tòa nhà đã thấy Tố Lan đã cùng Mai Nhi đứng ở dưới hành lang. Vừa thấy mặt Lạc Dương, Tố Lan đã tỏ vẻ hờn giận trách:
- Dương đệ đi đâu lâu thế? Làm cho người ta chờ hoài.
Lạc Dương bèn kể qua loa chuyện gặp Bách Thành cho nàng nghe nhưng không cho nàng biết tên họ thật của Bách Thành, Tố Lan nghe xong rất phấn khởi, Lạc Dương lại lấy quà tặng của Bách Thành đưa cho Phùng Xuân, Phùng Xuân đỡ lấy và đi luôn.
Tố Lan với vẻ mặt đầy tình tứ âu yếm nói với Lạc Dương:
- Nhũ phụ đã đỡ nhiều và tỉnh hơn trước, vừa rồi có hỏi đến hiền đệ.
Mai Nhi cũng nói xen vào:
- Tiểu thư vết thương ở bàn tay của Bình muội...
Tố Lan chợt giật mình kinh hãi kêu ủa một tiếng rồi giương đôi mắt lên nhìn Lạc Dương tỏ vẻ van lơn:
- Suýt tí nữa thì tôi quên vết thương của Bình Nhi trầm trọng, mời Dương đệ vào trong xem giùm.
Lạc Dương đỏ bừng mặt ngập ngừng đáp:
- Chị Lan, nam nữ thụ thụ bất thân, tôi chữa cho nàng ấy sao được. Bây giờ tôi gởi chị một viên linh đơn, chị cho cô ấy uống vậy.
Tố Lan nũng nịu nói:
- Thầy thuốc ra tay cứu chữa cho người, ai câu nệ những hủ tục ấy.
Nói xong nàng nắm lấy cánh tay của chàng kéo đi tiếp:
- Ta đi thôi! Lạc Dương bất ngờ bị Tố Lan kéo mạnh khiến chàng loạng choạng suýt ngã ngay vào lòng nàng. Mai Nhi thấy vậy che mặt cười khúc khích.
Tố Lan đưa mắt lườm Mai Nhi và hừ một tiếng kéo Lạc Dương đứng dậy, đi thẳng vào trong.