Dưới chân núi Kệ Thạch, Lạc Dương đương ngơ ngác một mình, ngắm nhìn những cái xác nằm ngổn ngang quanh đó. Nhưng chỉ trong chốc lát những cái xác đó bị tuyết phủ lấp hết.
Lạc Dương thở dài một tiếng, lững thững đi về phía Sơn Hải Quan. Chàng biết Phẩm Nhi không khi nào lại tự dưng bỏ mình mà đi như thế, thế nào cũng gặp một việc gì hay là đuổi theo mình không kịp nên mới đứt liên lạc như vậy. Chàng đoán chắc Phẩm Nhi không tìm thấy mình thể nào cũng quay trở về khách sạn chờ mình trước.
Chàng vừa đi vừa ân hận là mình quá xúc động không đợi chờ Phẩm Nhi cùng đuổi theo bọn người nọ cho nên mới thất lạc nhau như thế. Chàng vừa đi vừa rầu rĩ, khi trở về đến khách sạn trời đã tối sầm. Người phổ kỵ thấy chàng trở về một mình như vậy, liền trợn mắt lên muốn hỏi nhưng lại thôi.
Thì ra đêm hôm trước trong khách điếm có những tiếng rú kỳ lạ, tiếng hò hét quát tháo làm cho người trong khách điếm thức tỉnh. Tên phổ kỵ này vì nhát gan nên không dám ra ngoài xem sao. Tới sáng ngày hôm sau, y vào trong nội thất thấy hành khách trong đó đều biến mất mà đồ đạc và hành lý thì vẫn còn nguyên.
Người chủ điếm giàu kiến thức hơn, nên đã đoán ra đêm hôm trước xảy ra một biến cố gì. Y liền dặn tên phổ kỵ ấy không được động đến những hành lý của khách, để chờ khách trở về lấy hành lý đi.
Lúc ấy, Lạc Dương vừa về tới liếc mắt nhìn tên phổ kỵ và hỏi hắn đã thấy Phẩm Nhi về chưa.
Tên phổ kỵ trả lời là chưa có ai trở về cả. Chàng rầu rĩ về phòng nằm nghĩ vơ nghĩ vẫn mãi. Chàng thấy đầu óc bối rối, trong lòng không yên chút nào. Chàng lại đoán chắc Phẩm Nhi thế nào cũng bị ông già áo trắng trong núi bắt cóc. Chàng lại nghĩ tới câu chuyện mà mình đã nghe lõm được hồi chiều, chàng nghe thấy lục tà kêu ông già áo trắng là Phó đảo chủ. Chàng liền nghĩ: "Chẳng lẽ y là Phó đảo chủ của Ngọc Chung Đảo chăng? Nếu vậy lục tà thế nào cũng là sáu người vừa được dân thuyền chài cứu vớt trong bể..." Nghĩ tới đó, chàng sực nghĩ ra một điều: "Cung Thiên Đơn lão Sơn chủ đã nói hiện giờ võ lâm sắp bị loạn đến nơi, các bang hội giáo phái đều nổi lên như măng mọc. Những thủ lãnh của các bang hội giáo phái đó đa số là những người không ai biết tới, ngay như ông già áo trắng kia không ai biết tới. Bây giờ ta chỉ có một cách chịu khó điều tra, thể nào cũng có ngày điều tra ra được." Lạc Dương đợi chờ Phẩm Nhi hai ngày liền không thấy trở về khách điếm, chàng liền kiên quyết rời khỏi Sơn Hải Quan.